Diễn Đàn Yêu Truyện

Kết nối cộng đồng yêu truyện Việt Nam
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   Sat Mar 07, 2015 3:38 pm

Chap 41-42-43
- Ngồi xuống – Huyền quát thằng Bin. Nó sợ quá nên cũng ngồi
- Xin lỗi ba Tùng mau – Thằng Vũ hắng thằng bé
- Ton xin lỗi ba – cái mặt thằng Bin mếu máo sợ sết trông rõ khổ
- Thôi, không sao, đằng nào nó cũng xé hộ tao rồi – tôi nói
- Mẹ đã nói không được vào phòng ba Tùng cơ mà, ai cho con vào, khoanh tay vào nhanh – Huyền cầm đôi đũa để dọa nó
Thằng Bin bắt đầu mếu máo, rồi nó tu lên khóc, nước mắt ngắn dài nhìn tội lắm.
- Nói, từ nay con không làm thế nữa – Vũ mớm cho nó nói
- Ton hứa, ton.. hông làm thế nữa ạ.
- Giờ lên ghế ngồi im xem phim, ko nghịch nữa nhé, ko là mẹ đánh đòn đấy
Huyền kéo nó lên salon phòng khách rồi bật phim hoạt hình cho thằng Bin xem.
- Đưa tao mượn cái bật lửa – tôi nói với thằng Vũ vì nó hút thuốc
- Làm gì thế mày ?
- Cứ đưa đây
Lấy bật lửa từ tay thằng Vũ, tôi đứng dậy cầm 2 mảnh bức ảnh ra ngoài ban công gần phòng khách và giơ lên đốt. Chẳng ai nói gì, tất cả ngồi im và nhìn theo hành động tôi làm. Uống chút bia vào nên tôi cũng hơi lâng lâng, hành động có thể bột phát nhưng tôi tin đây là điều tôi nên làm. Không do dự, đốt xong tôi cũng vứt đó chứ chẳng ngồi xem 2 mảnh nó cháy thế nào. Vào ngồi tiếp thì Vũ và thằng Quân cũng lảng lảng nói sang chuyện khác. Linh Nga và Huyền cũng vậy, nhưng tôi nhìn Linh Nga, cô ấy có vẻ buồn, dù cô ấy không nói ra
- Thôi, uống đi chúng mày – tôi cầm cốc bia lên và nói
- Ừ, uống
3 thằng uống hết bỗng nhiên thằng Quân nói
- Mày vẫn còn giữ ảnh nó à ? Thằng hâm
Vừa dứt câu thì thằng Vũ nháy nháy và ra hiệu cho thằng Quân , câu nói có vẻ hơi động chạm đến không khí vốn đã ảm đạm từ khi thằng cu Bin xé bức ảnh
- Ừ, chưa có thời gian đốt – tôi buông giọng
- Thôi nói chuyện khác đi, à mà hôm nào qua nhà tao, tao mới đặt được ít rượu nút lá chuối ngon lắm – thằng Vũ đẩy sang chuyện khác
- Thích thì tao xách lên cho vài chục lít, ông bà già ở nhà nấu đầy – Quân nó khoe
- Thôi, mày đừng đem cho nó, đem cho tao này, nó uống rượu như cất đi, bao nhiêu cho vừa – thằng Vũ khích bác
- Đợt tới về đem cho mỗi thằng ít. À quên, 2 chị em ăn đi, toàn thấy ngồi thế, mà Linh Nga này, làm sao e quen thằng Tùng « ẩm » này
- Hỏi làm gì – tôi vênh mặt
- Anh Tùng là chủ nợ của e, nhưng bây giờ anh Tùng lại thành con nợ của e anh ạ - Linh Nga cười
- Nói sao anh không hiểu ? – thằng Quân băn khoăn
- Nói lại đi nhé, ai nợ em – tôi nói với Linh Nga
- À, ai hứa là làm cho e 3 việc nhỉ - Linh Nga tủm tỉm
- Ừ thì…- tôi cũng ngậm họng chả biết nói sao, bởi vì say say lại bị gái xoắn nên cũng im
- Ngày xưa chả đứa con gái nào xoắn được nó, giờ lại bị Linh Nga bắt thóp. Kể cũng hay – thằng Vũ chêm nào
- Haha, thanh niên mọi hôm cứng lắm cơ mà, chủ động lắm cơ mà, hôm nay bóng bay bị châm kim rồi – lại được thằng Quân cũng kích theo.
- Thôi, tao xin 2 thằng mày. Thằng Quân, để xem lúc mày có người yêu thế nào, ngồi đấy mà mạnh mồm.
Ngồi bàn chuyện công việc, gia đình 1 lúc , tỉn hết thùng bia với 1 lít rượu nên 3 thằng cũng ngà ngà say. Linh Nga và Huyền đi dọn cái đống đổ nát sau bữa nhậu, ba thằng bọn tôi ra ngoài phòng khách ngồi.
- Bin, lại đây ba bế tí – tôi gọi
- Bế là có phí đấy – Thằng Vũ trêu
- Bin có yêu ba hông
- Có ạ - nó leo lên lòng tôi ngồi, dù nó hơi nghịch tí nhưng được cái dễ bảo
- Thơm ba cái nào, thơm 2 má nhé
Thế là nó thơm lên 2 má tôi
- Sao chẳng thấy kêu gì vậy – tôi trêu – thơm lại nào
- Bảo ba Tùng lấy vợ đi con thơm lại – thằng Quân lại chen vào, vừa nói vừa cười
Thằng Bin lại thơm 2 bên má tôi, khổ nỗi nó không biết chụm cái mồm vào. Thơm thì rõ kêu, xong 2 bên má tôi đầy nước bọt của thằng bé.
- Thôi thôi, ba ghi nhận, con đừng phun nước tiên vào má ba nữa – tôi cười
Thằng bé tròn mắt không hiểu chuyện gì. Còn 2 thằng bạn đểu cứ ngồi cười
- Ai bảo nó thơm ra tiếng cơ- thằng Vũ khiêu khích
Lát sau Huyền và Linh Nga thu dọn xong, cũng ra ngoài phòng khách và bê theo đĩa hoa quả ngồi uống nước cùng, 2 chị em thì cứ ngồi tâm sự với nhau, chẳng biết nói gì mà tiếng to tiếng nhỏ từ nãy đến giờ.
- Dạo này làm ăn được chứ, Huyền – tôi hỏi
- Vâng, từ hồi có Linh Nga về phụ e cũng nhàn anh ạ, sổ sách kế toán các thứ e cũng bớt đau đầu, có người trong ngành nên e nhàn lắm
- Chị cứ nói thế, e giúp được mấy đâu, mà lương anh chị lại trả em cao nữa.
Nói đến lương tôi và vợ chồng thằng Vũ quay sang nhìn nhau với ánh mắt ái ngại. Linh Nga vẫn chưa biết là tôi cũng góp tiền với thằng Vũ để trả cô ấy.
- Có gì đâu, chỗ người quen, xê dịch đáng mấy đồng, sắp tới chị mở thêm cửa hàng nho nhỏ nữa, đang định bàn với e và anh Tùng để quản lí giúp chị cửa hàng mới.
- Sao thế được ạ, e mới làm cho anh chị mà
- Đấy là anh chị tin tưởng chỗ người quen, chứ người không quen anh chị có dám giao đâu- Huyền thuyết phục
- Em, em cứ nhận đi, ông bà trả Linh Nga gấp đôi tiền lương hiện tại, tôi đồng ý ngay – tôi trêu
- Cái đó cứ tính sau đi chị ạ, với lại e cũng muốn làm 1 thời gian rồi kiếm 1 chỗ làm đúng ngành, chứ bán hàng nhiều khi đi sớm về muộn, sau này còn thời gian chăm sóc chồng con nữa
- Hả, chưa gì đã tính chuyện chồng con rồi à , hay thằng Tùng « ẩm » nó giục - thằng Vũ hỏi
- Dạ không, đấy là e nghĩ thế thôi , hì – Linh Nga cười
- Thôi, cái đó tính sau, e cứ bàn với thằng dở hơi kia đi, anh chị phải tháng sau mới bắt đầu mở thêm , giờ còn đang tìm mặt bằng.
- Dạ, vâng
Sau buổi nói chuyện, ăn uống xong thì thằng Vũ đưa Huyền và Bin về. Còn thằng Quân cũng chui vào phòng ngủ. Còn lại tôi và Linh Nga vẫn ngồi ở phòng khách. Ngả lưng xuống ghế thì Linh Nga lại ngồi cùng và nói
- Anh
- Ơi, gì thế e
- Anh có say không đấy, say thì vào phòng nằm ngủ đi
Tôi lắc đầu và nhìn chằm chằm vào Linh Nga. Hôm nay cô ấy để tóc dài, mặc cái áo tím, vài sợi tóc lơ thơ bay bay bên tai và trước mái tóc cô ấy. Tôi bất chợt thổi phù 1 cái lên trán Linh Nga
- Ơ… anh làm gì thế
- Thổi xem lúc tóc bay em đẹp cỡ nào – tôi cười
- Đừng trêu e nữa – Linh Nga có vẻ ngượng ngùng
- Chồng sắp cưới trêu mà cũng ngượng à – nháy mắt
- Ai đã nhận làm vợ anh đâu mà anh nói là chồng sắp cưới – Linh Nga cười
- Ủa mà thế anh phải làm gì để em làm vợ anh bây giờ ?
- Đơn giản thôi, cầu hôn e đi – Linh Nga lấy tay bụm miệng
- Nhưng mà ở đây không có nhẫn, đợi anh chạy đi mua đã nhé – mắt tôi sáng lên và giả vờ đứng dậy
- Thôi, ngồi xuống đây với e, e đùa thôi
- Nhưng mà anh thích cầu hônnnnn…..
- Suỵt – Linh Nga bất ngờ nói và đôi môi cô ấy chạm vào đôi môi của tôi. Cơ thể tôi theo phản xạ như có dòng điện chạy qua. Cô ấy hôn tôi tầm vài giây rồi buông ra. Trong khi đó mắt tôi vẫn còn đang tròn xoe chưa định hình được chuyện gì đã xảy ra vì nó quá nhanh và quá bất ngờ.
- Ơ.. ơ… - tôi ú ớ - Hay nhỉ ?
- Anh định chạy đi mua nhẫn thật đấy à ? E không cho anh đi đâu
- Ừ, đỡ tốn tiền – tôi nhe răng ra cười.
- Mà anh này – Linh Nga ngả đầu vào vai tôi và nói – sao anh lại đốt tấm ảnh đi
- Đốt đi chứ để làm gì?
- Anh còn nghĩ đến chị ấy không
- Ngốc ạ, từ khi có e anh chẳng còn quan tâm và để ý đến cô gái nào khác . Thề luôn – tôi giơ tay lên và thể hiện khuôn mặt nghiêm túc
- Cái này thì e tin – Linh Nga mỉm cười – Nhưng có những cái anh cần giữ cho riêng mình, cũng đừng vì e mà anh vứt bỏ những gì mà anh ko đành lòng. Ai cũng có 1 góc của riêng mình mà. E tôn trọng điều đó
- Anh nói này, bây giờ anh là người yêu em đúng không?
- Vâng
- Em có yêu anh không?
- Có – Linh Nga lí nhí trong cổ họng
- Thế giờ e có muốn anh với em hạnh phúc không?
- Có
- Vậy em có muốn anh buồn không?
Linh Nga lắc đầu
- Thì anh cũng không muốn e buồn, cho nên cái gì nên làm anh sẽ làm. Anh sẽ không làm e phải buồn, được chưa. Còn giờ thì gạt chuyện đó qua 1 bên. Đừng để ý nữa, e nghĩ nhiều hơn cả anh đấy.
- Vâng
Tôi khoác tay qua vai và ôm lấy Linh Nga. Dựa vào ghế nằm nghỉ 1 lát thì tôi ngủ quên mất. Lúc tỉnh dậy thì thấy mình đang nằm trên ghế, trên đắp chăn. Còn Linh Nga thì chẳng thấy đâu cả. Tôi dụi mắt nhìn đồng hồ đã 6h chiều. Đứng dậy đi vào coi xem thằng Quân nó dậy chưa thì vẫn thấy nó nằm chỏng vó ngáy khò khò bên trong giường. Vào bếp thì thấy Linh Nga đang hì hụi nấu nướng
- E nấu gì đấy?
- Anh dậy rồi à, anh đi tắm đi cho tỉnh, rồi gọi anh Quân dậy ăn cơm luôn. E nấu bát canh thôi
- Ừ, mà trưa e không nghỉ à
- E có, e vào phòng anh nằm mà , định bế anh vào ngủ cùng nhưng anh nặng quá nên chịu – Linh Nga vừa cười vừa nói với ánh mắt đầy khiêu khích
- Á à, ai cho vào phòng anh ngủ khi chưa được sự cho phép của anh – tôi giả vờ nghiêm túc
- Ai bảo anh không khóa cửa phòng, e không có chỗ nằm nên phải vào đó – Linh Nga mặt xị xuống
- Anh đùa thôi, anh đi tắm đây – tôi cười – à quên thơm cái
Tôi nhanh nhảu hôn vào má Linh Nga rồi tung tăng đi lấy quần áo, chân tay múa may loạn xạ như trẻ con. Vào gọi thằng Quân dậy ăn cơm, xong xuôi tôi đưa Linh Nga về trên con wave rs vàng khè của tôi.
- E này, tuần sau chúng mình đi chơi nhé.
- Lúc nào anh rảnh đi cũng được mà
- Anh muốn dành trọn 1 ngày ở cạnh em cơ, chứ tối đến nhiều khi anh cũng bận công việc, à hay giờ đi xem phim đi, còn sớm mà
- Vào rạp chiếu phim để cho anh ngủ à – Linh Nga cười và ôm lấy tôi từ phía sau
- Thế giờ em muốn đi đâu nào?
- Em chẳng muốn đi đâu cả, à không phải, anh cứ chở em đi long nhong trên đường để em ôm anh lâu hơn 1 tí nữa là được rồi. – cười
- Đơn giản vậy thôi á, tiền xăng e trả nha – tôi trêu
- Quá đơn giản , hì hì
Tôi lượn lờ mua đường, thêm 1 lúc rồi đưa Linh Nga về nhà trọ cô ấy. Vừa về đến ngõ thì thấy bóng dáng 2 người quen quen. Hóa ra là thằng Nhật và em Ngọc. 2 đứa đang giằng co không biết có chuyện gì. Mặt em Ngọc thì có vẻ tức giận, còn thằng Nhật thì trông mặt nó như vừa ăn phải quả bơ thối, trông tội tội. Đến nơi tôi tắt máy hỏi
- Sao, có chuyện gì, nhà có sao không vào nhà. Ở ngoài này bán máu cho muỗi à?
- Dạ, không có gì đâu anh – Ngọc nói
- Không có gì mà đứng ngoài này à, lại giận nhau hả - Linh Nga lên tiếng
- Vâng, tại Ngọc ghen chị ạ – thằng Nhật cúi mặt xuống và nói với giọng như để cầu cứu sự thương hại đồng cảm từ tôi và Linh Nga
- Ghen cái gì mà ghen – vừa nói giọng giận dỗi Ngọc vừa đánh vào vai thằng Nhật
- Ơ hay 2 cái đứa này, yêu cho lắm vào. Đi vào nhà – tôi quát
Thế là 4 người vào trong nhà tôi hỏi
- 2 đứa ngồi xuống giường đi
- Làm gì vậy anh- thằng Nhật hỏi
- Bảo ngồi thì cứ ngồi đi.
Linh Nga thì tranh thủ đi thay quần áo, còn tôi lấy ghế ngồi đối diện 2 đứa
- Anh không biết có chuyện gì, mà anh cũng ko quan tâm làm sao 2 đứa cãi nhau. Nhưng mà cái việc đứng ở ngoài đường ngoài ngõ mà giằng co rồi giận dỗi nhau là anh không đồng ý đâu
- Vâng – Ngọc cúi mặt xuống lí nhí
- Tất nhiên là yêu nhau ko tránh nổi va chạm, cãi nhau, có thế tình yêu nó mới ko bị nhàm chán.
- Em cũng nghĩ thế đấy anh ạ - thằng Nhật chen vào
- Mày ngồi im, anh đang nói mà cứ chen vào là thế nào. Thôi, giờ vào nhà rồi, yêu kiểu gì thì yêu, nhẹ nhàng mà bảo nhau. Thằng Nhật có nhìn hay liếc con nào hay à ơi con nào thì cứ bảo anh, anh điều trị. Còn Ngọc nó yêu mày thì nó mới ghen. 2 đứa tự giải quyết đi.
- Thôi, ông cụ non, giáo huấn chúng nó vừa thôi, anh nói 1 lúc nữa là chúng nó nghe lọt lỗ tay bên này chạy sang lỗ tai bên kia đấy. – Linh Nga đi ra và nói
- Ừ, đấy, 2 đứa giải quyết vấn đề đi. Ngồi đây mát mẻ có quạt, lại kín đáo không thích à. Em đi ra đây với anh – tôi gọi Linh Nga đi ra ngoài cùng tôi
- Vâng
Tôi cùng Linh Nga đi ra ngoài
- Đi đâu thế anh
- Đi ra đầu ngõ
- Ơ, anh vừa bảo chúng nó ko được đứng ngoài đường giờ mình lại ra đấy à
- Anh đã nói xong đầu, ra đầu ngõ to ngoài Bạch Mai kia kìa, đi ăn chè đi. Lâu lắm anh không ăn, đi bộ cho khỏe chân
- Vâng, hì, làm e cứ tưởng…
Tôi cùng Linh Nga đi ăn chè, khoảng nửa tiếng sau về thấy 2 đứa đang chí chóe. Chắc trở lại bình thường rồi
- Xong rồi à, anh bảo rồi, 2 đứa hay cãi nhau ấy, từ mai thảo ra 1 cái hợp đồng, kí vào đấy. Xong thêm cái điều khoản là chỉ được giận nhau 15 phút thôi, không được giận nhau quá 15 phút.
Cả 2 đứa đều cười ngượng
- Thôi, anh đi về đây. Nhật, đứng dậy đi về luôn còn gì nữa, lưu luyến gì thì nhanh lên. Về đi cho chị em ngủ
- Vâng, thôi, e về nha chị Linh Nga, anh về đây, tí anh nhắn tin cho – nó nhăn nhở
- Ừ, 2 anh em về cẩn thận nhé.
- Em chào anh
Tôi và thằng Nhật ra về, mỗi thằng đi 1 xe, đi về được nửa đường thì thằng Nhật có điện thoại
- Alo – nó nghe máy. – Vâng, e đang đi đường, sao thế ạ - Chị đang ở đâu thế - Chị đi với ai – Chị ngồi yên đấy e đến luôn - ở yên đó nha!
Thằng Nhật cúp máy, tôi quay sang hỏi
- Ai thế
- Chị Trang anh ạ
- Có chuyện gì à?
- Chị í đang ở quán Nhắng, chị ấy gọi e đến uống cùng
- Cái gì, giờ này còn đi uống rượu á. Đi
Tôi và nó cùng phi đến. Vào trong thì thấy cô bé đang ngồi 1 mình 1 góc, trông khuôn mặt thảm hại, 1 mình 1 chai rượu, đối diện cô bé là 1 cái bát, 1 đôi đũa xếp ngay ngắn, 1 chén rượu đã rót sẵn. Tôi xồng xộc bước đến, cô bé cũng tỏ vẻ không ngạc nhiên cho lắm
- Ai đây? – Trang chỉ tay vào người tôi rồi quay sang hỏi thằng Nhật
- Ơ, anh Tùng đấy chị, chị say à
- À, ừ chị nhớ rồi, nhớ rồi. Tùng cắc – Trang lè nhè.
Tôi tiến lại gần và giật chén rượu trên tay Trang đặt xuống bàn.
- Đưa em - đôi mắt năn nỉ tôi
- Uống đủ chưa
- Sao anh lại đến đây?
- Anh hỏi em uống đủ chưa?
- Bao nhiêu là đủ, bao nhiêu là vừa, nhưng mà anh đưa chén rượu cho e đi
- Chị ơi uống vừa thôi, chị say quá rồi - thằng Nhật nói
- Chị bảo mình em đến, sao e lại dẫn theo ông dở hơi này làm gì hả, chị chưa tính tội e đâu - Trang lại lè nhè
- Thế giờ e muốn gì - tôi quát
- E chẳng muốn gì hết, e muốn anh khuất khỏi mắt e. Anh đi đi -Trang nói to làm mọi người trong quán quay lại nhìn.
Tôi kéo ghế và ngồi xuống đối diện Trang
- E bảo anh khuất khỏi mắt e cơ mà
- Đây, uống đi, uống nữa đi - tôi cầm chai rượu lên và rót cho Trang 1 chén đầy.
Trang cầm chén rượu lên và đổ vào họng uống hết.
- Uống nữa không? - tôi hỏi
- Có, chả mấy khi mà được sếp ngồi rót rượu cho, phải uống chứ - Trang cười
Tôi ngồi phục vụ Trang nguyên chỉ rót rượu, thằng Nhật thì ngồi cạnh tôi
- Chị mời em đến đây là để uống, chứ ko phải để ngồi nhìn chị. Anh Tùng, rót cho cả thằng Nhật nữa đi.
Tôi lại quay sang rót cho thằng Nhật, để xem cô bé uống được bao lâu.
- 2 chị em uống đi, anh không uống
- Ai mời anh đâu mà anh uống. Vô duyên - Trang lẩm bẩm
- Chị ơi chị uống ít thôi, ko tí lại ko về được nhà, với lại giữ gìn nhan sắc, uống nhiều ko tốt đâu chị
- Kệ chị - mắt Trang bắt đầu lờ đờ.
Tôi thì cứ ngồi im chẳng nói chẳng rằng gì, thật ra thì nhìn Trang tôi thấy tội lắm. Với tính cách của tôi thì có thể tôi đã bỏ đi ngay từ lúc Trang đuổi tôi, nhưng tôi lại ko đành lòng, dù cô bé có chửi có mắng đi chăng nữa, trong hoàn cảnh này tôi không thể bỏ mặc Trang lại được. Dù sao người có lỗi vẫn là tôi, tôi đã làm Trang thành ra như thế này
- Này - tôi gọi
Trang ko nói gì nhưng ngẩng mặt lên nhìn
- Uống xong chưa?
- Anh cứ rót đi, nay e muốn say
- Anh đi về đây - tôi kéo ghế và đứng dậy
- Anh về à, thôi về cũng được, đằng nào cũng có là gì của nhau đâu
- E nói lại xem nào - tôi quắc mắt
- Thì e nói họ hàng ko có, người yêu thì không. Anh chẳng liên quan gì đến e hết.
Tôi đứng dậy và đi ra ngoài. Tìm 1 quán cafe gần đó tôi vào ngồi và nhắn tin cho thằng Nhật "lát 2 chị em uống xong gọi anh" .
Đúng là đời, nhìn Trang lẻ loi bơ vơ như thế tôi cũng buồn. Gieo cho người ta hi vọng, rồi lại dập tắt nó. Tôi có ác quá không. Dù chuyện tình cảm không ai nói trước được. Nếu tôi lựa chọn an toàn thì tôi sẽ chọn Trang, nhưng tôi muốn lấy người tôi yêu, tôi muốn yêu và muốn được yêu hết mình. Trang cũng hết mình với tôi nhưng tiếc rằng tôi không thể. Bỏ thì thương mà vương thì tội. 1 lát sau thằng Nhật gọi điện
- Anh ơi, chị í gục rồi, e gọi không dậy
- Ngồi yên đấy, đợi anh tí
Tôi vội vàng trả tiền rồi đến chỗ Trang, cô bé nằm gục dưới bàn, tóc tai rũ rượi trông quá là thảm.
- Thôi mày tự về đi, anh để xe ở đây, giờ anh đưa Trang về
- Vâng, có gì mai nói sau nha anh, lúc nãy chị ấy nói với em, chị í buồn lắm đấy.
- Ừ, thôi về đi
Tôi bế cô bé ra ngoài taxi và đưa về nhà Trang. Lúc này cũng gần 12h rồi. Vừa lên xe taxi thì mẹ Trang gọi
- Tùng à, Trang có đi với cháu không thế. bác gọi nó không nghe máy
- Dạ có bác, Trang uống nhiều nên say, giờ cháu với Trang đang trên đường về đây ạ
- Thế à, làm bác lo quá, thôi từ từ mà đi nhé.
- Vâng
Ngồi trên xe người cô bé mềm nhũn như chi chi, chẳng biết trời đất gì. Chắc uống nhiều lắm mới ra nông nỗi này. Về đến nhà Trang thì thấy mở sẵn cổng. Tôi bế Trang vào nhà rồi đưa cô bé lên phòng nằm. Mẹ Trang thì pha sẵn nước gừng để đó rồi.
- Khổ, lâu lắm mới thấy nó uống say thế này, mà 2 đứa đi đâu, cháu lại để nó uống đến mức không biết gì thế?
- Dạ cháu ko cản rồi nhưng...
- 2 đứa mấy hôm nay có chuyện gì đúng không?
Tôi im lặng không nói gì
- Bác không can thiệp vào chuyện tình cảm 2 đứa nhưng bảo ban nhau, chứ cứ như thế này là bác không đồng ý đâu.
- Dạ vâng, bác đi nghỉ sớm đi ạ, để Trang cháu chăm sóc, chút cháu về cháu gọi chị giúp việc mở cửa
- Ừ, mà ko cháu nghi lại đây, phòng đối diện có ai ở đâu, giờ muộn lắm rồi.
- Thôi ạ, cháu ngồi đây với Trang lát nữa.
- Vậy bác ngủ trước đây. Bao giờ về nói chị giúp việc nhé
Tôi đỡ Trang ngồi dậy, cô bé say xỉn nhắm tịt mắt. Cố đưa cốc nước vào miệng Trang thì cô bé lại gạt ra và không chịu mở miệng. Tôi vỗ nhẹ vào má cô bé
- Trang, Trang, uống cốc nước đã rồi ngủ
- Em không uống đâu - Trang uể oải, miệng thì toàn phả ra hơi rượu
- Uống đi cho đỡ mệt....
Tôi chưa nói dứt câu thì Trang lấy tay vuốt họng.
- Anh, lấy... E cái chậu
Tôi vội chạy vào nhà vệ sinh lấy chậu. Đem ra để cô bé nôn. Chao ôi toàn rượu, không có chút thức ăn nào, nôn ra cả mật vàng, mặt cô bé tái ngắt lại
- Anh ơi....
- Sao thế, e uống cốc nước này đi đã - tôi đỡ cô bé và đỡ cốc nước để cô bé uống
Uống xong cô bé cứ gật gà gật gù, ngả bên này, nghiêng bên kia
- E nằm xuống đi, say quá rồi
- Anh ơi... - Trang thều thào
- Gì thế, nói đi
- Em lạnh, e lạnh.... - Trang co ro
Tôi vội vàng vơ lấy chăn đắp cho cô bé. Đắp vào Trang lại đạp tung ra
- Đắp chăn vào cho đỡ lạnh - tôi nói
- E ko cần chăn - Trang vẫn nhắm tịt mắt. Rồi bất chợt Trang bật dậy ôm chặt lấy tôi
- Em lạnh lắm, e lạnh lắm anh ơi.... Anh đừng đi...anh đừng đi!
- Anh không đi nhưng giờ e nằm xuống nghỉ đi đã
- Không, e ko muốn... E nằm xuống bây giờ là anh đi chứ gì. Đừng bỏ e. - Trang chảy nước mắt và sụt sịt.
- Anh đã nói là không đi, nằm xuống đi đã
Trang lấy tay quệt nước mắt và nằm xuống. Nhưng tay Trang thì cứ nắm chặt lấy tay tôi. Cả tôi và Trang đều không nói gì. Lát sau tôi định rút tay ra thì Trang lại càng xiết chặt nó lại. Thỉnh thoảng những giọt nước mắt của cô bé lại tuôn ra từ 2 bên khóe mắt. Thực sự tôi cũng bối rối mà cũng ko biết nên làm gì cho phải đối với Trang nữa. Cô bé mà cứ thế này thì tôi ko thể về được mất. Lát sau cô bé đã ngủ, nhìn lên đồng hồ đã gần 2 h. Mắt tôi thì díu hết cả vào. Đành ra ghế nằm ngủ tạm vậy. Chứ đêm hôm gọi chị giúp việc cũng ngại, không khéo lại đánh thức cả 2 bác thì phiền.
Tôi thiếp đi đến tận sáng hôm sau. Trang đắp chăn cho tôi từ lúc nào. Đồng hồ kêu là lúc 6 rưỡi. Tôi giật mình bật dậy. Trang lúc đó cũng đi từ trong nhà tắm ra trên người cuộn mỗi chiếc khắn tắm, tay thì đang lau khô đầu. Tôi hơi ngạc nhiên, lật chăn lên nhìn thì vẫn còn mặc bộ quần áo hôm qua, xong đưa mắt lên nhìn Trang. Thật sự với cảnh tượng này đập vào mắt ngay buổi sáng tôi nóng hết cả người
- Anh nhìn gì thế
- À không, không có gì...
- Anh đi đánh răng rửa mặt đi, rồi xuống ăn sáng
- Hôm qua anh mệt quá nên...
- Không sao đâu, e xin lỗi. Hôm qua e uống hơi nhiều.
Tôi đứng dậy đi vào nhà tắm rửa mặt rồi xuống dưới nhà cùng Trang
- 2 đứa dậy rồi à - ánh mắt của mẹ Trang có chút gì đó rất là bí ẩn
- Dạ vâng. Hôm qua cháu....
- Bác biết rồi, cả 2 đứa đều mệt mà.
- Ngồi ăn sáng đi cháu - bố Trang nói
- Dạ vâng
- Đêm qua 2 đứa uống say thế , mà Trang là con gái, lần sau uống ít thôi nhé con. Ai lại để Tùng đưa về
- Con tự lo được - Trang buông giọng
- Dạ cũng lỗi do cháu nữa
- Ừ, bố nhắc thế thôi, 2 đứa ăn đi rồi còn đi làm.
Chắc chắn sau bữa cơm bố mẹ Trang sẽ còn rất nhiêù câu hỏi. 2 bác cũng chưa biết là tôi không yêu Trang, Trang cũng ko nói. Nhưng rồi cái vụ đêm qua ngủ lại nhà Trang có khi lại làm 2 bác tưởng tôi và Trang có gì đó. Trang cùng tôi về qua nhà tôi. Trang cũng chẳng nói gì , tôi lên nhà thay quần áo, Trang ngồi dưới xe đợi. Xong xuôi tôi và Trang cùng đến công ty
- Em xin lỗi chuyện hôm qua
- Lỗi cũng tại anh mà
- Haizz- Trang thở dài - chẳng biết rồi sau này được bao nhiêu lần thế này nữa nhỉ
- E nói gì anh không hiểu
- Chẳng có gì đâu, anh không hiểu cũng được. Vì nó đâu cũng có quan trọng với a, như e cũng đâu có quan trọng với a.
- E nói vớ vẩn gì thế.
-Thôi, đến cty rồi, vào làm đi anh.
Giọng nói thoáng buồn, thêm chút nửa vời, tôi dường như cũng nhận ra cái thứ mà Trang đang phải chịu đựng. Có chút gì đó cay cay trên mắt tôi. Thật sự nhìn Trang tôi thấy buồn, buồn lắm, Trang không makeup, tôi buồn vì những ân tình của tôi và Trang đã dành cho nhau, chắc giờ Trang đang cô đơn và lẻ loi lắm. Thật sự cô bé không có nhiều bạn. Mà hình như cũng ko có 1 người bạn thân đúng nghĩa. Từ trước đến nay có chuyện gì vui, chuyện gì buồn thì Trang cũng tâm sự với tôi.
Đến công ty làm thì tâm trạng cũng ko khá hơn là mấy. Chiều tôi làm xong thì về sớm. Tắm rửa xong cũng khoảng 6 rưỡi. Định bụng nấu cơm ăn thì lại ngại. Tôi lại dắt xe đi ra ngoài mua ít đồ ăn sẵn đem sang phòng trọ Linh Nga. Hôm nay tôi mặc quần chạm đầu gối và 2 cái áo ngắn tay, nói chung là trông cũng sáng sủa nhưng không kém phần trẻ trâu vì đằng trước cái áo có in chữ "lao động hăng say tình yêu sẽ đến" . Vừa bước vào phong tôi gọi
- Linh... Ơ.... Ợ
- Sao, cậu hỏi ai - giọng người đàn ông đanh thép vang lên và trước mặt tôi là Linh Nga đang ngồi trên giường với bộ mặt sợ sệt, 1 người đàn ông đứng tuổi mặc chiếc quần xanh bộ đội đã cũ kĩ ngồi đối diện với cô ấy
- Ơ... Dạ, cháu...- Dạ, cháu chào bác
- Tôi hỏi cậu là ai ?
- Anh Tùng đó bố - Linh Nga nói
- Dạ, cháu là Tùng, bạn Linh Nga bác ạ
- Đến rồi thì vào nhà ngồi đi
Tôi đi vào trong nhà, thấy khuôn mặt khó chịu của bố Linh Nga tôi cũng chột dạ, nhưng thôi ko sớm thì muộn đằng nào chẳng gặp, tôi tiến đến giường ngồi cạnh Linh Nga
- Bác đến lâu chưa ạ
- Tôi vừa đến được 1 lúc, cậu ở gần đây à
- Không bác ạ, cháu ở cách đây vài cây số
- Đến nhà bạn gái mà ăn mặc tuềnh toàng thế này à, đi đâu thì phải ăn mặc cho đàng hoàng vào chứ
- Bố, sao xét nét vậy
- Bố không hỏi con – ông nghiêm khắc
Tôi bắt đầu khó chịu với bố Linh Nga, nhưng thôi vì đại cục nên cũng ngậm bồ hòn làm ngọt
- Cháu đi làm cả ngày mặc đồ công sở cũng khó chịu, giờ mặc đồ này cho thoải mái bác ạ.
- Ừ, mà cậu đang làm gì ?
- Cháu là kiến trúc sư ạ - tôi cười gượng gạo
- Thế bố mẹ cậu làm gì ?
- Bố mẹ cháu là nông dân thôi
Nói xong bố Linh Nga nhìn cả 2 đứa và nói
- 2 đứa yêu nhau lâu chưa
- Dạ mới bố ạ - Linh Nga nói
- Mới à, thế 2 đứa đã làm gì chưa ?
- Dạ làm gì là làm gì cơ ạ - tôi hỏi lại
- Lại còn hỏi ngược à – trừng mắt
- Dạ chưa bố, bọn con trong sáng mà – Linh Nga chữa cháy
- Thế giờ cậu tính sao ? – bố Linh Nga hếch mắt sang tôi và hỏi
- Giờ bọn cháu đang yêu nhau mà bác, tính cái gì ạ
Vừa dứt câu thì Linh Nga hích hích tay tôi ra hiệu, chắc tôi lỡ lời
- Thì chuyện lâu dài chứ sao ?Cậu có yêu nó không
- Dạ có chứ ạ - tôi cười
- Liệu mà bảo ban nhau, tôi có mỗi đứa con gái thôi đấy. Hôm nay bố về xem tình hình con ăn ở thế nào với công việc ra sao thôi, đợt này bố chuyển hẳn ra ngoài này rồi
- Thật hả bố - Linh Nga mừng rỡ-Con vẫn đi làm bình thường mà, tại đợt này con bận nên không về được
- Ừ, à mà cậu quê ở đâu ?
- Dạ cháu quê Nam Định
- Dân 2 ngón ấy hả ?
- Vâng- tôi thản nhiên
- Tôi cũng có mấy ông bạn ngày xưa đi lính cùng cũng dân Nam Định. Sống hay phết
- Thế ạ, vậy thì hôm nào bác rảnh, cháu mời bác về quê cháu chơi ạ - tôi niềm nở
- Câu đó phải để bố mẹ cậu nói với tôi chứ cậu thì chưa mời tôi được đâu – ông chốt câu thâm thật !
- Dạ vâng, à mà bác lên thì hôm nay bác ở đây ăn cơm luôn với bọn cháu, tiện thể cháu vừa mua ít đồ ăn đây rồi ạ - nói xong thì mới biết lại lỡ mồm
- Nhà con gái tôi, cậu ở đây đâu mà mời tôi, Linh Nga, chạy ra đầu ngõ mua thùng bia về đây. Bố có rượu vừa được biếu nhưng mà trời nóng uống bia cho mát.
Linh Nga đứng dậy
- E ở nhà dọn cơm đi, để anh đi cho, mà Ngọc đâu nhỉ
- Nó về quê rồi anh ạ
- Bác ngồi chơi, cháu chạy ù ra đầu ngõ cái
Không hiểu sao nhìn mặt bố Linh Nga có vẻ cứng nhưng tôi cảm thấy vẫn có cái gì đó thoáng tính, chứ không khó khăn như tôi nghĩ. Tưởng mấy ông bộ đội gia trưởng mà nghiêm khắc lắm, lần đầu gặp cũng hơi mất cảm tình tí chút nhưng bảo đi mua bia về uống chắc là cũng dễ thôi. Tôi mẩm cười trong bụng. Đi ôm thùng bia về thì cơm nước đã dọn tinh tươm. Trông Linh Nga cũng vui vẻ, ông bố thì vẫn cố gắng tỏ ra nghiêm túc.
- Dạ cháu mời bác xuống ăn cơm
- Con mời bố, e mời anh
Bật bia ra uống được 1 lúc, hỏi thăm vài câu, bố Linh Nga quay sang hỏi tôi
- Nhà cậu có mấy anh chị em
- Có mình cháu thôi ạ
- Con một à,bố mẹ làm nông dân thì cũng vất vả đấy – gật gù
- Dạ, vâng, cháu cũng quen rồi bác. Mà bác còn đang công tác chứ ạ
- Vài năm nữa tôi mới về hưu, lo cho con bé này yên bề gia thất đã
- Thế bác đang công tác ở đâu ạ
- Tôi mới chuyển công tác từ trong miền trung ra ngoài này, đợt này về gần nhà làm vài năm nữa rồi nghỉ thôi
- Bác làm mảng nào ạ, bộ binh hay…
- Tôi canh giữ biển
- À, bộ đội xà phòng ấy hả bác – lúc này bia vào tôi cũng lỡ mồm, bởi vì ở nhà có ông chú cũng làm bộ đội biên phòng, mà quen mồm nên toàn gọi thành xà phòng . Vừa nói xong thì bố Linh Nga quắc mắt lên nhìn.
- Cháu nhầm, biên phòng à bác ?
- Ừ - giọng ông trầm hẳn xuống và chữ ừ nó rơi nặng trịch
- Bố, bố với anh ăn đi, cứ ngồi uống với nói – Linh Nga gắp cho mỗi ng 1 miếng thức ăn
- Lâu rồi ko gặp con gái, dạo này có tí tình yêu vào xinh ra nhỉ
- Hì, con gái bố thì chả xinh
- Chỉ khéo nịnh. Mà này 2 đứa, bố hỏi chuyện này
- Dạ, có chuyện gì thế ạ - tôi sốt sắng
- 2 đứa có yêu nhau thật long không
Cả 2 đứa đều đồng thanh « có ạ ».
- Hôm nay bố về định gặp cái Linh Nga thôi, thật ra thì cái Linh Nga nó vừa nói với tôi lúc chiều – mặt bố Linh Nga cũng đỏ, từ nãy đến giờ 2 bác cháu cũng hết tầm chục lon rồi – tôi cũng không biết là Linh Nga nó có người yêu là cậu. Tôi bộ đội cứ nói thẳng thế cho nó vuông
- Dạ vâng
- Bà ở nhà thì giục tôi lên xem con gái ăn ở với công việc thế nào, 1 phần nữa là giục con bé về đi xem mặt xem mũi gì đấy, chả biết bà í đi bói toán ở đâu lại bảo năm nay không cưới thì mấy năm nữa mới cưới được. Tôi thì tôi không mê tín, cậu thì đi làm chắc cũng người lớn rồi
- Dạ
- Chuyện yêu đương bố không can thiệp, sướng khổ 2 đứa chịu. Cho nên là 2 đứa hôm nào liệu liệu rồi về nhà rồi nói với mẹ cho mẹ xuôi. Chứ bà í đồng bóng lắm.
- Vâng, để hôm nào cháu với Linh Nga bố trí về quê
- Tôi thấy cậu cũng vui tính, làm kiến trúc sư chắc cũng thuộc dạng nghệ sĩ, nhưng mà đừng có mà hâm dở làm khổ con gái tôi, lúc đấy thì liệu hồn
- Vâng, bác cứ yên tâm – tôi cười
- Nhưng mà bố ơi, mẹ định cho con đi xem mắt ai – Linh Nga lo lắng
- Nghe đâu con ông nào cùng cơ quan mẹ ấy, bố cũng ko rõ. Mà 2 đứa mấy hôm nữa về đừng có nói là bố gặp thằng Tùng rồi nghe chưa. Không mẹ lại bảo bố vẽ đường cho hươu chạy.
- Dạ vâng, cháu mời bác – tôi cầm cốc bia lên chạm với bố Linh Nga
- Cậu cũng uống được nhỉ ? Dân xây dựng có khác. Mà uống bia no lắm, lấy chai rượu ra đây cho bố, Linh Nga
- Bố với anh uống ít thôi, uống nhiều hại sức khỏe
- Cứ lấy ra đây, bố uống với người yêu con gái chứ uống với ai mà phải sợ.
- Vâng
Không ngờ bố Linh Nga làm bộ đội mà cũng dễ tính, 2 bác cháu lại uống với nhau hết gần lít rượu nữa. Ngà ngà say bố Linh Nga nói
- Ngày xưa tôi đi tán gái là không có ăn mặc như cậu đâu, đến nhà người yêu là quần áo phải chỉnh tề, làm gì có chuyện quần đùi áo phông. Biết là thời đại mới rồi, cuộc sống nó cũng thoáng. Nhưng mà phải giữ được cái truyền thống, chứ đừng có đua đòi. Tôi là tôi thấy bây giờ xã hội nó nhiễu nhương lắm
- Vâng
- Thôi uống đi, nốt chén này thôi nha, tôi còn phải về. Đúng mấy ông xây dựng, uống rượu như cất đi.
- Dạ, ơ mà bác về đâu ạ
- Tôi về doanh trại, gần đây thôi.
- Vâng, cháu mời bác
Sau chén rượu thì bữa cơm cũng xong xuôi, thật sự là tôi cũng say say, bố Linh Nga đứng tuổi rồi mà vẫn còn uống khỏe, không hổ danh bộ đội. 3 bố con ngồi ăn hoa quả với nhau, dặn dò vài điều
- Thôi, cậu ở lại chơi, mấy điều tôi nói lúc nãy nhớ chưa ?
- Dạ cháu nhớ rồi ạ
- Để con gọi taxi cho bố nha
- Ừ, mà này, tôi nói cho cậu biết, con gái tôi từ năm thứ 2 đại học nó không xin tôi 1 đồng tiền nào đâu, tôi cho nó cũng ko lấy,nó ngoan lắm – chắc rượu ngấm - Cậu mà làm nó hư là 1 , cậu mà làm nó khổ là 2 không xong đâu. Tôi hi vọng cậu tìm đến tôi để xin cưới nó chứ đừng để tôi phải tìm đến cậu. Nghe chưa
Nghe xong câu nói dài dằng dặc lúc phê phê của bố Linh Nga mà tôi toát hết cả mồ hôi hột.
- Vâng, cháu biết rồi ạ
- Bố, xe đang đợi ngoài ngõ rồi
- Ừ, thôi bố đi nha, có gì mai bố gọi
- Vâng, con chào bố
- Cháu chào bác- tôi nhanh nhảu
Buổi gặp mặt tình cờ và bất ngờ với bố Linh Nga không ngờ lại suôn sẻ đến vậy. Dù có vài câu lỡ mồm nhưng với thái độ trước khi về của ông thì chắc không phải là vấn đề to tát. Tôi ở lại phòng Linh Nga chơi lúc nữa
- Em !
- Gì vậy anh ?
- Bố lên sao không gọi anh sang
- Không gọi anh cũng tự mò sang đấy thôi, mà anh liều thế, lần đầu gặp đã ngồi uống rượu cùng bố rồi
- Phải liều, phải thử thì mới ăn nhiều chứ. Hehe
- Anh không biết là anh gan lắm ko, ở nhà mấy ông anh họ của e cũng chưa dám ngồi nói chuyện với bố e thế đâu
- Chứng tỏ anh là người đặc biệt đúng không ?
- Vâng, đặc biệt, đặc biệt đến nỗi gọi bố người yêu là bộ đội xà phòng – Linh Nga lườm yêu
- Hề hề, anh lỡ miệng mà. Mà không cố tình là không có tội.
- Nhưng mà anh ơi e lo quá, lúc nãy bố nói, không biết mẹ đi bói toán ở đâu.
- Không phải lo, cuối tuần anh với em về đánh tiếng cho mẹ biết.
- Có được không anh, bố e trông thế nhưng hiền, còn mẹ e thì không giống bố đâu.
- Chuyện gì cũng có cách xử lí hết. Đừng lo nha.
- Nhưng mà…
- Không nhưng gì hết, anh – sẽ là người chịu trách nhiệm với e – chịu trách nhiệm làm chồng tương lai của e. Giờ anh chỉ cần e đồng lòng ủng hộ anh thôi, bố lúc nãy ủng hộ rồi, còn tí xíu nữa thôi mà. Hehe
- Vâng
Tôi ôm lấy Linh Nga và nói, an ủi. Mùi thơm nhẹ nhàng dịu dàng từ tóc Linh Nga tỏa quanh người , cộng với cái đầu đang bay bay vì rượu càng làm tôi hạnh phúc hơn. Tôi mơ màng tận hưởng cảm giác lâng lâng của tình yêu đang tràn đầy trong lòng. Dù tôi không phải con người nịnh nọt, cũng không hay dùng những lời có cánh cho Linh Nga, tôi muốn che chở cho cô ấy suốt cuộc đời, và muốn được mãi ôm cô ấy như thế này.

- Anh ơi ? – nhẹ nhàng nói
- Gì thế em ?
- Anh ôm chặt quá em nóng, toát hết mồ hôi ra rồi đây này !
- Hề hề, hay lại giường bật quạt ngồi ôm tiếp nha – tôi trêu
- Anh đúng là lắm trò !
- Thôi, anh đi về đây, e đóng cửa đi ngủ đi nha, sáng mai a qua đón đi làm
- Anh về à – mặt Linh Nga bí xị
- Ừ, phải về chứ, hay thích anh ở lại, rồi sản xuất em bé nha – tôi nham hiểm
- Không, anh toàn nghĩ bậy, anh ko nghe bố nói à.
- Ừ, thế thôi cho a thơm cái rồi về nhé – tôi cười xong hôn chụt vào má Linh Nga 1 cái
- Chỉ được thế là nhanh
- Thế e ko thích à
- Thích – cười tít mắt
Tạm biệt Linh Nga tôi đi về nhà, một phần vì mệt, 1 phần vì cũng vui vui nên tôi ngủ rất ngon. Sáng hôm sau tôi qua đón Linh Nga đi làm rồi đến công ty. Thằng Quân thì cũng bắt đầu làm việc cho bác Tuân, 2 thằng đi sớm về muộn nên cũng chẳng nói chuyện gì với nhau nhiều. Đến cửa công ty thì thấy thằng Quân lái ô tô đưa Trang đi làm. Thấy thế tôi gọi
- Ê – tôi vẫy tay gọi thằng Quân
- Em chào anh – Trang có vẻ buồn và trầm giọng bước từ xe ra
- Ừ, mày à, sáng nay đi sớm thế, thôi tao đi đã, tranh thủ còn về còn đưa bác Tuân xuống công trường
- Ờ đi đi, tối về nói chuyện.
Tôi quay sang hỏi
- Thằng bạn anh thế nào, nó có ngoan không
- Ngoan, nhưng mà gà – Trang nói
- Sao e lại bảo nó gà
- Thì ngu nga ngu ngơ chứ sao, lúc nãy lai e đi e còn phải chỉ đường
- Nó đi làm mấy năm rồi mà, chắc nó quên đường. E ăn sáng chưa ?
- E ăn rồi, trưa anh rảnh không ?
- Ờ hình như có, có chuyện gì à nhóc
- Anh đừng gọi e là nhóc nữa, e không phải trẻ con. E hỏi thế thôi, anh lên đi làm đi.
Buổi trưa đang chuẩn bị nghỉ làm thì có điện thoại. 18001091 calling
- Có chuyện gì ?
- E gặp anh được không ?
- Tôi hỏi có chuyện gì, tôi ko rảnh
- E muốn đưa cho anh 1 thứ
- Cô nói đi, thứ gì, tôi không có nhiều thời gian
- Anh gặp e đi, e nghĩ anh sẽ ko hối hận khi gặp e đâu.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   Sat Mar 07, 2015 3:41 pm

Chap 44-45-46
- Tôi không cần biết cô có cái gì. Tôi đã nói cô và tôi ko liên quan gì đến nhau nữa hết. Cô không hiểu hay cố tình không hiểu vậy
-Anh ko gặp e, e sẽ tự tìm đến gặp anh
- Tùy cô - nói xong tôi cúp máy
Không biết cô ta giữ cái gì mà lại muốn đưa cho tôi? Thứ gì mà không nói được. Hay cô ta định giở trò gì nữa. Vừa nghe điện thoại của Q.Nga xong thì có điện thoại của cu Đức
- Anh có rảnh không ạ?
- Có chuyện gì thế, anh rảnh trưa thôi
- Thế ạ, vậy thì đi ăn trưa với e, e có chuyện muốn nói.
- Ừ
Tôi và Đức hẹn nhau ra 1 quán ăn gần công ty tôi.
- Trông dạo này béo tốt thế anh
- À, dạo này...ăn ngủ điều độ ấy mà
- Hì, e không biết có nên nói với anh chuyện này không? - trông nó có vẻ căng thẳng
- Có chuyện gì thế?
- Tại vì từ trước đến giờ gặp anh, e ko bao giờ đề cập đến chuyện này. Là chuyện của chị gái e.
- Nói đi, hnay a cho phép chú nói đến chuyện này
- Vâng, chị nhà e từ sau khi chia tay anh, chị ấy lấy chồng
- Tên đó hả
- Vâng, người mà anh gặp rồi đấy ạ
- Ừ, rồi sao?
- Cách đây 1 thời gian, chồng chị ấy bồ bịch, chị nhà e ko chịu đc nên li dị rồi ạ.
Tôi ngồi im nghe thằng Đức nói , cũng chẳng bày tỏ thái độ gì
- Bây giờ chị ấy cũng buồn, mà e thấy chị ấy còn yêu anh nhiều lắm. Thỉnh thoảng vẫn nhắc đến anh
- Ừ, giờ chú muốn anh làm gì
- Anh đừng nói thế. Chuyện của anh chị e ko dám can thiệp. E cũng đoán đc phần nào cái kết lần trước, nhưng giờ thấy chị e đi về 1 mình, nhiều lúc e thấy thương lắm anh ạ
- Mấy năm rồi anh cũng đi về 1 mình mà, có sao đâu - tôi cười
- Thật sự là e chỉ muốn anh có 1 cái nhìn khác về chị ấy thôi. E ko muốn gì hơn đâu ạ. Nếu ko quay lại được thì 2 người làm bạn của nhau cũng đc mà.
- Anh nói này, thứ nhất chú còn trẻ, thứ 2 chú không phải người trong cuộc. Anh cũng không phải dạng ghét ai là ghét cả đời. Mà những điều chú mong muốn thì phải để chị chú thể hiện chứ đừng nói suông với anh.
- Vâng, e chỉ muốn thế thôi, e biết ko có chị anh vẫn đối xử tốt với e như thằng e trai. Dù sao chị vẫn là chị gái của e mà. Ngày trước e vẫn nghĩ anh sẽ là anh rể e cơ đấy. Nhưng mà đời không là mơ. Anh nhỉ - nó thở dài
- Cuộc sống mà, đó là lựa chọn của chị e ngày trước.Nay nghèo mai giàu, nay giàu mai nghèo, nay xấu mai tốt ai biết trước được.
- Vâng, thôi ăn nhanh đi anh, tí anh còn về công ty làm đúng ko.
- Ừ, lần sau có chuyện gì thì cứ thoải mái nói với anh, không phải ngại đâu.
- Vâng, mà anh này, e hỏi cái này nữa
- Hôm nay chú làm sao thế nhỉ, hỏi mà cứ xin phép mãi.
- Hôm trước e thấy anh đi với 1 chị, người yêu anh à? Cái hôm e gặp anh ấy
- Gặp chú mà dẫn gái đi thì có 2 hôm, mỗi hôm 1 chị. Chú hỏi chị nào?
- E đang định hỏi anh đấy, chị nào là người yêu anh thế
- Chị nào cũng yêu anh - cười
- Đùa, thế anh yêu chị nào?
- Sau này chú sẽ biết, bao giờ anh cưới chú phải đi đấy nha.
- Vâng, tất nhiên rồi a.
Không hiểu thằng cu này định kéo mình về với chị nó hay chỉ đơn thuần là nó muốn mối quan hệ của mình với nó không bị tác động bới Q.Nga. Chắc có lẽ 1 phần nó cũng hơi ái ngại khi mà Q.Nga dạo gần đây liên tục làm phiền mình. Nhưng câu hỏi lớn bây giờ là Q.Nga muốn đưa cho tôi cái gì. Thứ gì mà làm mình không hối hận khi nhận nó? Bao nhiêu câu hỏi và suy nghĩ tò mò hiện lên trong đầu tôi về cái thứ mà cô ta đang giữ.
Chiều đi làm về tôi qua đón Linh Nga ở cửa hàng quần áo. Cả ngày không gặp tôi cũng thấy nhớ nhớ, giờ làm việc thì không có thời gian nhắn tin cho nhau, chỉ tranh thủ lúc buổi trưa gọi điện cho Linh Nga xem ăn uống, làm việc, tình hình thế nào. Dựng xe ngoài cửa tôi đi vào trong.
- Em chào anh, anh đến rồi đấy à - Huyền chào và nháy nháy mắt sang bên phải phía xa xa. Tôi hoảng hồn vì thấy Q.Nga có mặt ở đây và người đang lựa quần áo cho Q.Nga lại là Linh Nga
- Em chào anh - Linh Nga chào tôi, dường như có Q.Nga ở đây nên Linh Nga chủ động ko bày tỏ tình cảm với tôi. Mọi hôm quấn quýt lắm nhưng hôm nay lại e dè
- Anh, anh đến lâu chưa - Q.Nga xoắn xuýt
- Cô đến đây làm gì?
- E đến lựa quần áo mà
- Lựa xong chưa, xong rồi thì về đi
- Ơ kìa mày, sao đuổi khách của tao - thằng Vũ từ trong đi ra - Ơ...ơ....Quýnh...Quỳnh...Q.....Quỳnh Nga
- Ừ, Vũ à
- Sao...sao bà lại ở đây. - nó ấp úng cũng ngạc nhiên không nói nên lời
- À tôi biết ông bà kinh doanh lâu rồi, nhưng hôm nay mới có dịp ghé qua cửa hàng.
- À, ừ lâu...lâu...lắm không gặp bà.
- Ông dạo này mập mạp nhỉ. Vợ con rồi có khác.
- Ừ, mà ngồi chơi đi
- Thôi, tôi ghé qua lựa bộ đồ để mặc đi làm ấy mà. Cũng xong rồi. Tính tiền cho tớ Huyền ơi
- Dạ của chị hết 675k ạ- Linh Nga cầm bộ quần áo lên và nhìn mác.
- Em lấy 650k cho tròn, người quen - Huyền nói
- Thôi tôi về nhé, chào 2 vợ chồng, em chào anh. Chào em - Q.nga trả tiền xong rồi đi ra cửa đứng đợi taxi.
Tôi cũng đi ra ngoài, và giật tay cô ta lại
- Cô đến đây là có ý định gì?
- E đến mua quần áo thôi mà. - mặt tỉnh bơ
- Tôi nói cho cô biết, cô mà còn đến đây lần nữa đừng có trách tôi
- Tại sao, anh sợ e làm gì cô bé bán hàng kia hả. À, anh cũng không tò mò về cái thứ e định đưa cho anh à?
- Tôi ko quan tâm đến thứ đó, tôi ko cần biết. Nhưng cô định làm gì thì chấm dứt ngay đi. Đừng có cái kiểu không ăn được thì đạp đổ.
- Tùy anh nghĩ sao thì nghĩ nhưng anh quá lời rồi đó. - Tôi chưa chửi cô là may, cô nhìn lại cô xem, không trang điểm không biết nhìn cô tôi có nhận ra không nữa. Về lo cho bản thân trước đi rồi hãy đi lo chuyện người khác.
- E đã nói anh ko gặp e thì e sẽ chủ động tìm đến anh. Còn hôn nay là tình cờ gặp. Vả lại e cũng ko muốn nói bây giờ. Thôi em về đây
Nói xong thì cô ta cũng lên xe taxi đi về. Tôi trở lại trong thì cả Linh Nga, Vũ, Huyền đều ngồi ở đó.
- Mày làm gì thế - thằng Vũ hỏi
- Không có gì. Mà cô ta đến đây lâu chưa Huyền?
- Trước khi anh đến 1 lúc thôi ạ
- Anh, anh ngồi xuống uống nước đi đã, gì mà lúc nào người cũng thấy toàn mồ hôi - Linh Nga đưa cho tôi cốc nước lạnh
- Bực mình thế - tôi lẩm bẩm
- Thôi, hạ hỏa đi, mà sao nó lại biết cửa hàng tao nhỉ.
- Mày hỏi tao tao hỏi ai- tôi cằn nhằn
- Thôi, đưa Linh Nga về đi, về nhà nấu cơm ăn uống nghỉ ngơi, nghĩ ngợi nhiều mệt óc.
- E chuẩn bị đồ đi, mình đi về - Tôi quay sang Linh Nga nói
- Vâng, đợi e xíu nhé - cười.
Nhìn cô ấy cười mọi bực bội buồn phiền cũng bớt được phần nào. Nhưng mà tôi đoán Linh Nga có vẻ cũng buồn vì sự xuất hiện của Q.Nga đã là có vấn đề rồi, giờ lại còn mò hẳn đến cửa hàng nữa.
Lát sau tôi rời cửa hàng cùng Linh Nga đi về.
- Anh ơi, trong tủ có gì ăn chưa?
- Hình như còn. Ủa mà về nhà anh hả
- Vâng, e muốn nấu cơm cho anh ăn, mẹ anh chẳng bảo thỉnh thoảng qua nấu còn gì - cười- mà e nhắn tin cho Ngọc rồi. Anh ko để e nấu là anh phải dẫn e đi ăn ở nhà hàng đó. Hì
- Ngon hay không ngon vợ tương lai nấu vẫn là trên hết. Hehe
Về đến nhà thì lại được phen bất ngờ lần nữa. Cửa thì mở toang hoang.
- Úi giời - mẹ tôi đi từ trong ra
- Ơ, mẹ lên bao giờ thế.
- Cháu chào bác ạ
- Ừ, Linh Nga đấy à, vào nhà đi cháu. Mẹ vừa lên. Bác sĩ hẹn mai nên mẹ đi vội
- Thế bố đâu ạ
- Bố ở nhà, ko xin nghỉ làm được. Với lại đợt này bố mày đang lắm việc.
- Vào nhà đi, mẹ đi vứt túi rác
Tôi với Linh Nga vào nhà. Linh Nga vào bếp còn tôi đi thay quần áo. Lát sau mẹ tôi vào.
- Có ít đồ tươi mẹ vừa đem lên đấy, bỏ ra mà làm. Mà thôi để mẹ lấy cho. Nấu cơm ăn cho sớm.
- Mẹ vừa lên thì ngồi nghỉ đi đã.
- Cái thằng! Để mẹ vào nấu cùng với con dâu tương lai. Mà đi tắm đi
Mẹ tôi có vẻ vui, chắc là do Linh Nga đến. Lần này không phải giục mà tự vác xác đến
- Mẹ, con làm với
- Sun xoăn vào đây làm gì. Đi ra ngoài.
- Nhà thì có 3 người mà lại cho con ra rìa à- tôi cười
- Anh đi tắm đi, sau này không có mẹ anh cứ vào đây giúp em được rồi, còn bây giờ thì không cần. Hì
- Yên tâm, đàn ông thời đại mới, thời đại chuẩn là phải biết vào bếp nấu cơm, phải biết tự đi mua phở về ăn khi không có vợ ở nhà - tôi cười
- Mẹ cho tiền mày đi mua phở về đây này. Đi không? - mẹ tôi hắng giọng
- Dạ thôi, hôm nay con không thích ăn phở - tôi cười
- Tưởng thích - mẹ tôi tủm tỉm cười
Có điện thoại của thằng Quân gọi về
- Ờ tao nghe
- Mày ăn cơm đi nhé, tao phải đi tiếp khách với bác Tuân
- Ừ, có gì nữa không?
- Hết rồi, thế nha, tao đang bận.
Nói xong nó cúp máy luôn.
Lát sau cơm nước xong xuôi, tôi cùng Linh Nga ra phòng khách ngồi chơi.
- Tùng, máy mẹ có vào được "phây" không.
- Phây gì mẹ ? - tôi ngạc nhiên
- Phây búc chứ còn cái gì
- À có chứ.
- Sang chỉ cho mẹ dùng cái, tao cứ thấy bố mày ở nhà chụp ảnh mấy giò phong lan, cây cảnh rồi bảo đưa lên phây.
- Haha, bố cũng dùng rồi à.
- Mẹ thấy dì với mấy bác cũng dùng, mày lập cho mẹ cái nick rồi hướng dẫn mẹ cái.
Tôi ngồi lập nick rồi chỉ trỏ 1lúc cho mẹ tôi cái "phây búc" nó như thế nào. Linh Nga thì vừa gọt hoa quả, vừa ngồi xem hoạt hình
- Cháu mời bác , anh ăn đi
- Ừ, cứ để đó. À mà này quên mất. Tối ở đây ngủ với bác nha.
- Có được không ạ?
- Được chứ, người nhà cả, có gì mà phải câu nệ.
- Dạ vâng.
- Còn chuyện này nữa. 2 đứa đã về nhà Linh Nga chưa
- Con định cuối tuần này về mẹ ạ
- Ừ, cố gắng sắp xếp về sớm sớm. Để cho ông bà bên đó biết mặt.
- Vâng - Linh Nga bẽn lẽn- Mà bác ơi, mai bác có ai đưa đi tiêm chưa ạ, hay để cháu xin nghỉ đưa bác đi ạ
- Có được không thế ? - mẹ tôi có vẻ thích Linh Nga đưa đi
- Linh Nga làm ở ở cửa hàng thằng Vũ mà mẹ. Xin nghỉ lúc nào chẳng được
- Ơ thế à, vậy thì mai đi tiêm xong đưa mẹ đến đó chơi luôn nhé. Thằng cu bin dạo này chắc lớn lắm nhỉ.
- Vâng, mai cháu đưa bác đi ạ.
- Mai cứ đi làm bình thường đi, để Linh Nga đưa mẹ đi- mẹ tôi quay sang tôi nói và cười
- Ai đời quý con dâu hơn con trai - tôi lẩm bẩm
- Ơ cái thằng, nói năng linh ta linh tinh. Mày lo kiếm tiền đi rồi cưới vợ.
- Vầng!
Lát sau mẹ tôi vào phòng trước còn tôi và Linh Nga ngồi lại.
- Em!
- Gì thế anh - mắt vẫn hóng lên xem cartoon
- Sang đây ngồi với anh
- Gì thế ạ - Linh Nga nhanh nhảu chạy tọt sang ngồi cạnh khoác lấy tay tôi. Khuôn mặt hếch hếch lên cùng với đôi mắt tò mò nhìn đáng yêu lắm.
- Hôm nay cô ta có làm gì e ko?
- Ai cơ ạ? À, chị Q.Nga hả anh. Không anh ạ
- Thật không, thế cô ta mua quần áo có gây khó dễ hạch sách gì e không ?
- Không , bình thường mà.
- E ko buồn à- tôi hỏi đột ngột
- E cũng lo, nhưng e tin anh.
- Tin anh thôi chưa đủ đâu!
- Chúng mình mới đến với nhau, e ko dám đòi hỏi, e chỉ biết là hiện tại e yêu anh, và e cũng tin anh yêu e. Nên mọi chuyện xung quanh anh, e tin anh sẽ giải quyết được. Nhưng anh yên tâm, ko ai bắt nạt được e đâu.
- Đó, cái anh cần ở e là cái đó đó. Dù trong hoàn cảnh nào cũng không được để người khác bắt nạt mình, cũng không được nhụt chí.
- Vâng, e biết rồi mà. Hì. Em yêu anh! - Linh Nga ôm vòng tay qua người và ngả đầu vào ngực tôi
- Mi tu! ( me too)
Tôi và Linh Nga ngủ thiếp đi trên ghế sofa. Lát sau mẹ tôi đi ra gọi
- Ôi giời 2 cái đứa này, ngủ ngoài này à.
- Woap.... Mấy giờ rồi mẹ?
- Cháu ngủ quên mất ạ - Linh Nga dụi mắt
- 11h rồi, vào phòng nằm đi
- Dạ vâng - nói xong Linh Nga đứng dậy theo mẹ tôi vào phòng.
- Mẹ với Linh Nga ngủ đi
- Anh đi ngủ luôn đi, mai còn đi làm anh nha - Linh Nga ngoái lại
Tôi ngồi đợi thằng Quân về
- Về muộn thế mày
- Ừ, tao mệt quá
- Uống ở đâu thế, phục vụ đối tác à
- Ừ, nhưng uống với đối tác thì ít mà uống với cái con bé chảnh chọe con bác Tuân thì nhiều
- Mày nói tao càng chẳng hiểu mày lải nhải cái gì. Gặp đối tác sao lại có Trang?
- Đi với đối tác thì về sớm, con bé nó bắt tao chở đi lên bar tây. Còn gọi cái rượu tê gì gì ấy. Uống kinh quá
- Tequila. Rót ra chén kèm theo chanh với muối chứ gì
- Đúng đúng. À mà hôm nay con bé nó uống vào xong nó cứ ngồi khóc, tao hỏi nó cũng ko nói. Nó bắt tao uống cùng. Haizz
- Thôi cố gắng vậy, biết là vất vả rồi. Đi tắm đi rồi ngủ. Nay mẹ tao lên.
- Ơ thế à, thế mẹ mày đâu?
- Mẹ tao với Linh Nga ngủ trong phòng kia rồi. Mày cứ vào phòng mày mà ngủ.
- Ừ, thôi để sáng mai chào cô sau vậy.
Sáng hôm sau thì tôi đến công ty, mẹ tôi cùng Linh Nga đến bệnh viện. Thằng Quân thì đi làm. Cũng như mọi hôm chẳng có gì đặc biệt. Đến giữa giờ làm. Trang đi vào phòng tôi và nói
- Có người đến tìm anh kìa
- Ai thế ?
- Chả lẽ anh không biết. E không ngờ là anh lại như vậy đâu.
- E nói cái gì vậy, rốt cuộc là ai
- Người yêu cũ của anh chứ ai
- Cô ta đến đây làm gì?
- Câu này e phải hỏi anh mới đúng. E đến thông báo thế thôi. Chị ta đang ngồi ở sảnh khách chờ đấy - nói xong Trang đi ra ngoài.
Vài phút sau tôi đứng dậy đi ra sảnh chờ. Thấy Q.Nga đang ngồi.
- Anh!
- Cô đến đây làm gì?
- E đến để gặp anh không được à.
- Sao cô biết tôi làm ở đây? Mà có chuyện gì? Tôi phải nói với cô bao nhiêu lần nữa là tôi ko có chuyện gì để nói với cô hết. Làm ơn đừng có đứng trước mặt tôi được không?
- E là sẽ còn gặp nhau nhiều, vì hôm nay e bắt đầu đi làm. Tại đây!
- Gì cơ, ai cho cô vào làm ở đây?
- Thì công ty anh tuyển dụng kế toán, e nộp hồ sơ và được tuyển rồi.
- Cô đang làm ở công ty cũ cơ mà.
- E ko thích làm ở đó nữa
- Kể cũng lạ, loại người như cô cũng cả thèm chóng chán nhỉ. Nhà thì chẳng có gì ngoài điều kiện mà cũng bon chen vào cái công ty bé tí này.
- Anh đừng nói như thế có được không. Làm ở đâu là quyền của e, anh cũng đừng nhìn e với ánh mắt hắt hủi nữa không được à.
- Tóm lại là giờ cô gặp tôi có việc gì?
- Tiện thể hôm nay e làm ở cty mới nên e muốn chào a 1 câu thôi.
- Chứ ko phải thông báo với tôi là cô làm ở đây!
Cô ta không nói gì
- Có thế thôi đúng ko? Chào xong rồi thì đi về làm việc đi. Tôi đang bận
- Anh đúng là khác xưa rồi
- Cô nghĩ thế nào thì tùy cô
Tôi không ngờ là cô ta lại dám xin vào công ty này. Thật sự tôi rất bực, và có 1 cái gì đó rất khó chịu. Tôi đi thẳng lên phòng chú Quang. Gặp Trang ở ngoài
- Chú có trong phòng không? - mặt tôi hằm hằm
- Có anh, mà có chuyện gì thế anh
- Không phải hỏi
Tôi gõ cửa và đi vào
- Tùng à, ngồi đi, có chuyện gì thế
- Sao chú lại cho cô ta vào đây làm là thế nào. Thiếu gì người đâu?
- Cháu đang nói ai thế. Bình tĩnh xem nào.
- Thì ng yêu cũ của cháu, sao cô ta lại được nhận và hôm nay là ngày đầu tiên cô ta đi làm
- Chú có biết mặt mũi nó thế nào đâu, mà chú không trực tiếp tuyển , thế con bé làm ở phòng nào- chú Quang cũng hơi giật mình
- Cháu không biết. Mà cô ta học kế toán, chắc làm ở phòng tài chính. Bực thế không biết
- Có gì mà bực, chắc nó có năng lực thì mới được tuyển. Để chú gọi hỏi xem
"- Tôi Quang đây.... Phòng tuyển nhân sự mới đúng ko? Dắt con bé mới tuyển tên Quỳnh Nga lên đây."
1 lát sau bà trưởng phòng tài chính và cô ta đi lên.
- Cháu chào chú, em chào anh
- Em chào anh- bà trưởng phòng nói
- Vâng, cháu chào cô
- 2 cô cháu ngồi đi.
- Đây là Q.Nga- nhân viên mới của phòng e, hôm nay bắt đầu đi làm. Hôm trước e báo cáo anh rồi mà. - Gọi lên xem mặt mũi thế nào thôi- chú quang cười- mà Q.Nga, sao cháu đang làm ở cty cũ giờ lại bỏ. Chú thấy ko ai cũng được ngồi vào chỗ của cháu ở cty cũ đâu
- Cháu thích đổi mới môi trường thôi ạ
- Tức là cháu làm ở đây quen môi trường , 1 lúc nào đó cháu lại muốn đổi mới đi chỗ khác?
- Dạ không, ý cháu không phải thế - cô ta bối rối.
- Chú đùa thôi, ko phải căng thẳng thế đâu! - cười
- Chị xuống trước đi, tôi cần nói chuyện riêng với con bé chút
- Vâng, e chào anh, cô đi nha
- Vâng, cháu chào cô
Bà trưởng phòng đi ra, còn tôi , cô ta và chú Quang ngồi lại
- Quỳnh Nga này!
- Dạ
- Hôm nay chú mới biết mặt cháu đấy. Hi vọng đó là vinh hạnh
- Ấy, chú lại nói thế, cháu có gì đâu mà vinh hạnh
- Cháu TGĐ...mà lại ko vinh hạnh, nhưng bây giờ vào cty chú rồi, cô gắng làm tròn trách nhiệm và đóng góp cho công ty. Chú mong muốn ko có chuyện cá nhân xen vào trong công việc. Hiểu không?
- Dạ vâng , cháu hiểu
- Chú biết trước 2 đứa quen nhau, dù có là gì đi nữa bây giờ cũng là đồng nghiệp, cố gắng hòa đồng cùng mọi người. Tùng, nghe chú nói gì không!
- Vâng
- Thôi cháu về phòng làm việc đi, Tùng ở lại chú gặp chút
- Vâng cháu chào chú
Dù sao thì chú Quang cũng chỉ làm được đến như thế, bởi vì đuổi việc cô ta thì không được, lại còn là sếp tổng nên chắc chỉ đánh tiếng cho cô ta giữ ý thôi. Đúng là hết thuốc chữa ca này.
- Con bé này có thâm niên làm trong...mấy năm rồi. Trình chắc cũng cao đấy
- Thiếu gì người như thế đâu chú. Giờ đãi ngộ cty đó chán lắm
- Chú ko nói tiền lương, nhà con bé khá giả đúng ko. Chú đang nói về cái trình độ của nó
- Vâng, chắc khá
- Nhưng mà nó già hơn cháu, bằng tuổi mà trông già thế.
- Lấy chồng rồi thì chẳng già hả chú.
- Nó lấy chồng rồi hả.
- Vâng, lấy từ lúc bỏ cháu. Xong mới li hôn rồi
- Đúng là... Cái số cả rồi- nhìn nó có nét gì đó hơi vất vả. Mà thôi, giờ tuyển người rồi, chú ko làm gì được. Mình đuổi nó thì ko ra thể thống gì cả. Để từ từ chú xem phương án giải quyết. Còn cháu cứ tập trung làm việc, ko tránh được việc chạm mặt đâu, cô gắng vậy
- Vâng, cháu cũng ko hiểu sao cô ta lại muốn vào đây làm, việc thì xin ở đâu chẳng được. Bày đặt phỏng vấn rồi thi vào cty mình.
- Thôi, dù sao hết tình vẫn còn nghĩa, mình vẫn cứ là mình. Đừng cạn tàu ráo máng quá
- Cô ta là người duy nhất cháu ghét cả đời đấy chú ạ
- Sao lại nói thế, yêu nhiều hận nhiều, cứ gạt sang 1 bên là được rồi. Không ngờ con bé này nó lại cho ông cháu của tôi bị bố mẹ đuổi ra khỏi nhà, chậm tốt nghiệp, đi phu hồ.- cười
- Thôi cháu về phòng đây. Cháu chào chú
- Ừ, thoải mái đi nha, đừng suy nghĩ nhiều quá. Để tâm mà làm việc.
Không biết tình hình Linh Nga đưa mẹ đi khám bác sĩ thế nào. Buổi trưa tôi gọi cho Linh Nga
- E với mẹ đang ở đâu thế?
- Dạ ở nhà rồi anh
- Thế à, mẹ tiêm xong chưa?
- Xong xuôi hết rồi anh ạ, anh ăn chưa?
- Anh chưa, giờ mới nghỉ làm. Mà 2 mẹ con ăn cơm chưa
- E với mẹ ăn rồi, e đang thu dọn, mẹ mệt nên đi nghỉ rồi
- Ừ, e làm xong cũng nghỉ đi nha, anh đi ăn đây
- Vâng, anh nhớ ăn nhiều đấy.Em yêu anh( thì thầm)
Thật đúng là...Nhưng mà cũng thích, có người yêu nói lời yêu thương ai chả thích. Khổ cái hôm nay chỉ biết ậm ừ vì còn đang bực cái chuyện kia, vẫn làm tôi bí bách khó chịu. Tôi cầm máy lên điện cho thằng Quân
- Mày đang ở đâu thế
- Tao đang ở công trường, bên Gia Lâm
- Phi về đây đi, dẫn tao đi ăn trưa
- Ơ cái thằng dở, mày ăn ở công ty luôn không được à.
- Không, chiều tao nghỉ làm, mày xin nghỉ luôn đi, tao gọi thằng Vũ đi nhậu luôn
- Nhưng mà chiều 5h tao phải đón e Trang về nhà.
- 5h cơ mà, tao cho mày 15 phút nữa có mặt ở ....
Xong tôi gọi cho thằng Vũ
- Có chuyện gì mà gọi giữa trưa thế mày
- Nhấc mông dậy, mặc quần áo, ra quán... Tao cho mày 15 phút.
- Ơ, lại đi uống rượu à
- Không, uống bia!
- Ừ, đợi tí bảo vợ đã. Ra luôn đấy.
Lát sau 3 chúng tôi có mặt ở quán ăn
- Trưa nóng bức, ăn được bữa cơm vã mồ hôi. Tự nhiên mày rủ bọn tao ra đây làm gì? - thằng Vũ nói
- Thì ăn trưa, uống bia cho mát, đang ngồi phòng điều hòa còn kêu à
- Hôm nay nó còn ra lệnh cho anh em mình mới sợ, chiều còn chủ động nghỉ làm. công ty có chuyện gì à? - Quân hỏi- hay lại giận nhau với em Linh Nga
- Không
- Thế có chuyện gì, uống được mấy cốc bia rồi mà cái mặt mày cứ như đâm lê, thù ai ghét ai nói ra anh em còn biết đường xử....lí
- Nói ra chúng mày cũng ko giải quyết được
- Nhưng tóm lại có chuyện gì- thằng Vũ hỏi dồn
- Q.Nga - nó vào công ty tao làm
- What the...f
- Thật á - thằng Quân hỏi lại
- Ừ
- Xong, xong con ong rồi. Mà lạ nhỉ, chỗ làm cũ của nó ngon thế cơ mà
- Chắc là muốn quay lại với anh Tùng rồi, chứ nhà nó thiếu gì tiền.- thằng Vũ cười
- Ý mày sao?
- Sao trăng gì nữa, dù sao cô ta cũng được nhận rồi, sếp cũng chẳng có cớ gì mà đuổi. Đành sống chung với lũ thôi
- Nan giải nhỉ
- Tao đang rối như tơ vò đây, lại còn cả con bé Trang nữa. Chán thế ko biết
- Không biết giờ mày vẫn nghèo, ko có tiền. Vẫn còn lận đận nó có tìm đến không nhỉ? - thằng Vũ thở dài
- Mà việc đếch gì phải chán. Cứ bơ nó đi, việc mình mình làm, việc nó nó làm. Mày đừng quan trong hóa sự xuất hiện của nó là được. Linh nga cứ là số 1 là được rồi.
- Thì vẫn biết thế, nhưng cứ nghĩ đến cái cảnh hằng ngày đến công ty mà phải chạm mặt cô ta là tao lại thấy khó chịu
- Đây là thử thách cho mày đấy, cứ giữ vững tâm lí, giữ vững quan điểm là được mà. Cố lên chứ
- Ừ, thôi uống đi.
Tầm 3h chiều tôi mò về nhà, thằng Quân thì lại chạy qua công trường.
Cũng hơi phê phê nên tôi nằm ra ghế ngoài phòng khách
- Ơ...sao anh lại về giờ này.
- À, anh vừa uống với thằng Vũ, thằng Quân về
- Sao ko để tối uống, buổi trưa mà anh uống nhiều thế
- Tối để bụng ăn cơm e nấu- tôi cười và véo má Linh Nga - mà mẹ đâu rồi e?
- Gọi mẹ cái gì. Mày giỏi nhỉ, trưa đi uống bia xong chiều nghỉ làm, ko sợ chú nói à.
- Con chủ động được công việc mà, với lại chú hỏi đi đâu con bảo xuống công trường là xong mà - tôi cười
- Đấy, lúc nào cũng đối phó, lại còn có cả phương án dự phòng nữa cơ mới chết.
- Anh đi thay quần áo rồi vào phòng ngủ đi - Linh Nga giục
- Ừ, à mà mẹ với Linh Nga có đi đâu thì đi, e dẫn mẹ đi siêu thị, hay dẫn qua cửa hàng thằng Vũ có ưng bộ nào thì lấy. Mẹ nha
- Thì giờ đang định đi đây
- Mẹ thích bộ nào cứ lấy, không phải trả tiền đâu
- Lắm tiền gớm nhể
- Thì mẹ cứ lấy đi. Hề hề
Tôi đi ngủ, còn mẹ và Linh Nga qua cửa hàng thằng Vũ, tiện thể chơi với cu bin. Đang ngủ thì có gì thì có tiếng thì thầm bên tai. Dụi mắt quay sang thì đôi mắt tròn xoe của Linh Nga đang nhìn tôi.
- Anh ơi, dậy đi
- Mấy giờ rồi thế- tôi uể oải
- 6h rồi , anh dậy đi tắm đi, e nấu cơm là xong.
- Ừ, mà cho a thơm cái đi
- Anh dậy đi rồi thơm
- Thơm đi rồi anh dậy - tôi trêu
- Không, anh dậy đi mà - Linh Nga năn nỉ
- Thôi đằng nào cũng được thơm, nhường e anh dậy trước đó nha.
- Chụt
Tôi đi ra ngoài không thấy mẹ đâu
- Mẹ đâu e?
- Mẹ về rồi anh ạ
- Ơ mẹ về lúc nào?
- Đi sang cửa hàng 1 lúc rồi mẹ về luôn anh ạ, về lúc 4 rưỡi. Mẹ bảo anh ngủ nên tí mẹ gọi cho anh sau
- Haizz, đúng là, mai về thì có chết ai, lúc nào cũng thoắt ẩn thoắt hiện, lên cũng ko nói, về cũng chẳng thông báo.
- Hì, mà anh đi tắm đi rồi ăn cơm. À, anh Quân có về ăn cơm không nhỉ?
- Để anh gọi nó
Tôi gọi điện cho thằng Quân
- Mày có về ăn cơn không? Tao còn biết lối
- Có, nửa tiếng nữa mới về đến nhà
- Ừ
Tôi quay sang Linh Nga nói
- Nó có ăn đó e. A đi tắm đây
- Vâng
Tôi đi tắm, lát sau thằng Quân về, 3 người ngồi ăn cơm. Cũng nói chuyện linh tinh rồi đến công việc của thằng Quân
- Công việc bên đó thế nào mày, ổn không?
- Cũng ổn, nhàn hơn làm bên Lào nhiều. Cảm ơn mày nha.
- Ơn huệ gì, còn nói ơn huệ là ko bạn bè gì nữa đâu nha.
- Ừ, công việc thì tốt, nhưng đứa con bác Tuân khó tính quá
- Con bé bắt nạt mày à
- Cũng ko hẳn, mà chả biết nó ăn phải cái gì. Nó không vừa ý là nó cứ nói tao xơi xơi. Có xe không tự đi, còn bắt tao đưa đi làm, đã thế tắc đường không phải lỗi của tao nó cũng càu nhàu. Cái loại con gái như thế có mà "chống ề"
- Haha, mày làm gì nói quá thế, con bé nó hơi khó gần, quan trọng là hiểu tính nó thôi
- Ừ, tao nhịn được mà. Nói thế thôi, chứ việc mình mình làm, tao cũng chẳng dám động vào con nhà giàu như nó. Gớm kinh hồn.
- Anh Quân công nhận dễ tính, hiền lành. Chẳng bù cho anh Tùng - Linh Nga đá mắt sang tôi
- Ơ liên quan gì đến anh....
- Anh không biết đâu, anh Tùng còn đi đòi nợ, xong rồi còn....
- Thôi, e ăn đi, ăn, ăn đi . Tập trung chuyên môn đi - tôi gắp miếng thịt đút vào miệng Linh Nga, còn cô ấy cứ tủm tỉm cười
- Thế à, có vụ đòi nợ cơ à, lúc khác kể anh nghe nha, kể ra bây giờ nó ngại - Quân trêu
- Mày nữa, ăn cơm đi, hỏi nhiều
- Ơ ngại kìa, mọi khi hổ báo lắm hôm nay biết ngại cơ à. À chết quên mất mẹ mày đâu
- Mẹ tao về rồi
- Chết, thôi để tí tao điện cho cô. Cô lên mà chẳng gặp cô được tí nào.
Cơm nước xong xuôi tôi đưa Linh Nga về.
- Anh có vào nhà không?
- Thôi, e về nghỉ ngơi sớm đi, mai còn đi làm.
- Vâng, mà anh này. Có phải chị Q.Nga đến cty anh làm không? -Linh Nga ngập ngừng
- Ơ, làm sao...e biết
- Sáng nay mẹ nói với e, mẹ bực lắm nhưng e gàn nên mẹ không nói với anh
- Sao mẹ biết nhỉ
- Hình như chú Quang gọi điện. Chú bảo mẹ khuyên anh đừng bận tâm chuyện đó quá
- Nhưng giờ e đang bận tâm đến đúng không?
Linh Nga ngước lên nhìn tôi và gật đầu. Đôi mắt biết nói đó thể hiện cả sự lo lắng lẫn chút thoáng buồn
- Dù thế nào anh vẫn yêu e mà. Không có chuyện anh quay lại với cô ta đâu- tôi đặt 2 tay lên vai Linh Nga và nói
Linh Nga rơm rớm nước mắt
- E sợ lắm, chuyện của anh với chị Trang thì e ko lo, nhưng chuyện này e có linh cảm...
- Không có linh cảm gì ở đây hết, e phải tin anh chứ, đừng có yếu đuối như vậy. Anh luôn đứng về phía e cơ mà. Nín nào, ko được khóc.
- Vâng, thôi, a về đi , e vào nhà đây. Sáng mai a qua đón e đi làm được không?
- Ok, anh về nha!
Ngày hôm sau tôi đón Linh Nga đi làm rồi đến công ty. Vào phòng thì chị Linh gọi riêng tôi và nói
- Sếp, sếp, biết chuyện gì chưa?
- Có chuyện gì thế ạ?
- Cả công ty đang đồn ầm sếp bỏ e Trang quay laị với người yêu cũ kia kìa, thấy Trang dạo này nó thất thần lắm. Mà người yêu cũ e là nhân viên mới công ty luôn hả.
- E đến chết mất thôi, e ko yêu ai hết. Chị đi đồn lại dùm e cái.
- Ơ chị thông báo với e thế thôi, thực ra chị cũng hơi tò mò.
- Thì như e vừa nói, chị đi buôn lại với ng khác là e không yêu ai hết. Đến là khổ cái thân e.
Vài ngày sau thì cái tin đồn nó cũng chìm đi nhiều. Đến công ty làm thì thỉnh thoảng vẫn gặp cô ta, vì khác phòng nên không thường xuyên chạm mặt Q.Nga mấy, Trang thì vẫn thế, vẫn lầm lì vẫn u sầu ảm đạm. Cô bé cũng chưa biết tôi có Linh Nga, giờ biết thêm điều đó chắc càng shock hơn. Thứ 6 cuối tuần Trang rủ tôi đi cafe. Tôi cũng đồng ý vì lâu ko đi cùng cô bé
- Anh xin cho chị ta vào công ty đấy à
- Anh phải nói thế nào e mới hiểu đây. Cô ta tự thi tuyển vào, anh đâu thừa mối quan hệ mà làm việc đó
- E tưởng anh muốn quay lại với chị ta chứ, trông mặn mà thế anh nào chả thích. Người ta nói tình cũ không rủ cũng đến. Mà chị ta có vẻ hào hứng ở công việc mới lắm
- E có thôi đi không, nói nhăng nói cuội.
- Thì e ko nói nữa - cô bé im lặng không nói gì 1 lúc
- Rủ anh đi ăn, mà ko nói gì, cứ im ỉm cả buổi thế
- Anh cứ cảm nhận cái cảm giác chỉ cần có người đi cùng, có người lai, có người để nhìn cho đỡ buồn là được rồi. Hiện tại e chỉ cần có thế
- E bị làm sao vậy Trang, có nhất thiết phải như thế không?
- Có - Trang lại ngấn nước mắt.- e ko chịu được. E đã kìm nén quá lâu, chờ anh nói với e 1 câu quá lâu rồi, nhưng đến khi anh nói, câu nói đó lại làm e....
- Anh xin lỗi
- Anh cho e thời gian đi, anh đừng yêu người khác được không, cũng đừng quay lại với chị ta, e sẽ ngoan ngoãn ,e sẽ học nấu ăn, e sẽ nghe lời anh, nghe lời bố mẹ - Trang sụt sịt và khóc to hơn
- Nín đi
Cô bé dựa đầu vào vai tôi khóc, tôi cũng dỗ dành tí chút rồi đưa cô bé về. Mọi chuyện càng lúc càng làm tôi rối bời và khó nghĩ. Tối hôm đó tôi về nhà, thấy Q.Nga đang đứng trước cửa nhà
- Cô đến đây có việc gì
- Anh về rồi à, e đến cho anh xem 1 thứ
- Thứ gì?
- Anh không mời e vào nhà à?
- Vào đi
Vào đến nhà tôi mời cô ta ngồi
- Uống gì không?
- E uống gì cũng được.
Tôi vào tủ lạnh rót ra cốc nước cam đem ra cho cô ta
- Anh vẫn ở 1 mình à, hay cả cô bé bán hàng kia ở cùng anh?
- Ở 1 mình thì sao? Ở cùng thì sao?
- E hỏi thế thôi, anh vẫn chẳng bỏ được cái tính lạnh lùng như ngày xưa
- Có vấn đề gì nói luôn đi, tôi ko có nhiều thời gian!
- Thật ra, hôm nay e đến đây, e chỉ muốn nhìn thấy anh, nói chuyện với anh.
- Cô bảo có thứ gì cho tôi xem cơ mà?
Cô ta rút ra trong túi 2 tờ giấy và đặt lên bàn
- Đây là 2 tờ giấy rất quan trọng đối với bản thân e, ngay lúc này. Anh xem đi
Tôi nhấc tờ giấy lên, được đặt bên trong 1 cái phong bì cẩn thận. Mở ra bên trong thì…
- Đây là bức thư duy nhất và bức thư đầu tiên anh viết bằng tay cho em.
Cần bức thư trên tay, thật sự tôi vẫn còn nhớ những câu những chữ mà ngày xưa tôi đã viết, trong người cũng có chút xúc động vì những gì ngày xưa tôi đã làm, tôi đã hết mình cho 1 tình yêu, cho cô ta. Nhưng rồi tôi chợt nhật ra, quá khứ chỉ để nhìn lại, và hiện tại tình yêu đó đã chết, tôi không tha thứ cho người đã từng dẫm đạp lên tình yêu của tôi!
- Cô giữ lại làm gì? Giờ nó quan trọng với cô chứ có quan trọng với tôi đâu?
- Anh xem nốt tờ giấy còn lại đi.
Tôi xem nốt tờ giấy còn lại thì đó là 1 tờ giấy xét nghiệm. Tôi hơi giật mình, cũng có chút gì đó rất khó nói
- Tôi tưởng cô khỏi rồi, sao giờ lại sang độ 2?
- E không biết, e đã gục ngã,và e cố gắng nhưng mọi chuyện với e dường như chấm hết rồi. Chắc có lẽ đây là quả báo- cô ta có vẻ thoáng buồn
- Cô không định điều trị à?
- Có, nhưng chẳng biết kết quả thế nào – thở dài
- Có bệnh thì phải vái tứ phương, đáng lẽ ra cô không nên thi vào công ty tôi làm gì, dành thời gian mà điều trị . Cô đâu có thiếu tiền? Đi làm làm gì cho vất vả
- Bây giờ e chỉ muốn làm những gì e thích, nhìn những gì e muốn nhìn thôi!
Tôi bối rối, bây giờ cũng chẳng biết phải động viên cô ta làm sao. Thực ra khi còn yêu tôi, tôi đã biết cô ta bị bệnh tim từ nhỏ. Trong những năm đó thì cô ta cũng có những lúc ốm vặt, cũng phải truyền, cũng đi khám định kì, bệnh tim không bị ảnh hưởng gì, chứ ko phải nói là nhẹ. Chỉ là tạng người cô ta hơi yếu thôi. Hôm nay nhìn cái giấy suy tim độ 2 tôi giật mình
- Thật sự nếu được sống tiếp, thì e là người may mắn, e cũng không biết e sống được bao lâu nữa.
- Nói vớ vẩn, cô nói đến chuyện chết chóc làm gì!
- E ko đùa. Thứ mà e đưa cho a e đã đưa rồi. Bức thư đó, e ko thể tự ta hủy nó đi được, e ko đủ can đảm để làm việc đó. Hồi còn yêu nhau lúc nào anh cũng che chở cho e, anh ít nói nhưng e cảm nhận được những gì anh dành cho e. Bây giờ e xin anh, e van anh, a hãy để cho e được nhìn a, đừng hắt hủi e như vậy. E biết e có lỗi, nhưng thật sự đây là điều e muốn làm bây giờ, e ko cần anh phải yêu e, không cần anh phải quan tâm đến e nhưng anh hãy bình thường với e như 1 người anh, 1 người bạn được không? – cô ta khóc đẫm nước mắt
- Cô li di được mấy tháng rồi?
- Sao anh biết e li dị - cô ta hơi giật mình
- Tôi cũng mới biết thôi, cô lấy thằng đó ngay từ sau khi bỏ tôi. Mới li dị rồi đúng không?
- Được 3 tháng rồi anh ạ, hắn ta…
- Thôi thôi, tôi ko quan tâm đến thằng đó, nó chả là cái quái gì mà tôi phải quan tâm. Cô không phải nói. Thế giờ bệnh tình như thế, cô định điều trị thế nào?
- Chắc là phẫu thuật anh ạ, nhưng e ko biết tỉ lệ thành công là bao nhiêu phần trăm
- Gì thì gì cũng phải chữa đi, còn tôi, cô đã chết trong tôi từ lâu rồi, giờ trong suy nghĩ của tôi cô chỉ còn là cái bóng. Cho nên nếu muốn làm việc gì hẳn hoi với tôi thì tốt nhất là bây giờ tập trung chữa bệnh đi. Tôi cũng ko muốn nhìn thấy cô thê thảm như thế này đâu?
- Sống với chết mong manh lắm, e ko hề có ý gì, e chỉ muốn quãng thời gian còn lại e được nhìn anh được thấy anh thôi.
Tôi im lặng không nói gì. Nhìn cô ta cũng thảm, người gầy rộc đi vì bệnh, mặt thì không trang điểm. Trong tôi cũng có chút động lòng và thương cô ta. Dù gì thì cũng yêu nhau mấy năm, giờ nhìn cô ta khổ sở thế này tôi cũng thấy tội lắm.
- E đi về đây, anh giữ lại bức thư dùm e – cô ta cầm túi đứng dậy
Đi ra đến cửa tôi gọi với lại
- Này?
- Gì vậy anh – cô ta ngoái lại
- Về nhà ăn uống cho đầy đủ, thuốc men đều đặn vào, nghĩ ít thôi. Tôi sẽ suy nghĩ về lời đề nghị của cô
- Vâng- cô ta nhẹ nhàng và không thể giấu được sự buồn bã qua câu trả lời. Cô ta quay lưng đi về, để lại tôi ngồi bần thần
Vì sao chứ? Trong đầu tôi hiện lên bao nhiêu câu hỏi, hiện lên bao nhiêu băn khoăn. Tôi cảm thấy thương cô ta, 1 sự thương hại vô cùng lớn. Nhưng trong lòng tôi chưa đủ bao dung, chưa thể bỏ lòng tự trọng để tha thứ cho cô ta. Những gì cô ta đã làm với tôi, nó đã hằn lại trong tim tôi những vết cắt, những vết sẹo mà khó có thể bỏ đi được.
Cuộc sống là thế, tôi đã từng nghĩ tôi may mắn khi không phải lấy cô ta, đó thực sự là 1 suy nghĩ chủ quan và có phần thiên theo lí trí. Thế rồi tôi cũng phải dần định hình lại bản thân mình ngay lúc này. Tôi yêu Linh Nga, thật sự và rất rất nhiều, yêu cái cách mà cô ấy yêu tôi, không cầu kì, không đòi hỏi. Linh Nga là con người hiểu chuyện, là 1 người tâm lý, đôi khi chỉ có 2 đứa với nhau tôi cảm nhận được rằng Linh Nga quan tâm đến tôi lắm. Đang ngồi nghĩ vẩn vơ thì đôi tay vòng qua ôm lấy cổ tôi. Ngước lên thì là Linh Nga
- Uầy, giật cả mình
- Hì, anh làm gì mà ngồi 1 mình bần thần thế, e vào cũng ko biết
- Đâu…Tại đang nhớ e mà, nhớ người yêu là phải tập trung chứ. Hề
- Chỉ khéo nịnh, mà anh đi làm về lâu chưa?
- Về cũng được 1 lúc rồi. Mà anh tưởng hôm nay e về ăn cơm với cái Ngọc nên anh ko ghé cửa hàng
- Nó về quê rồi anh ạ, e biết anh lại mì tôm hoặc ăn linh tinh nên qua nấu cơm cho a đấy.
- Cảm động quá , quá cảm động!– tôi trêu
- Đừng có tưởng bở nha ông tướng
- Hay là ở nhà 1 mình buồn nên mới mò sang đây chứ gì, anh biết nấu cơm chỉ là cái cớ thôi – tôi cười
- Có người nấu cơm cho còn không thích, hay anh thích đi ăn phở, đi đi rồi e điện về mách mẹ
- À được, hay đi ăn phở đi, phở bò Nam Định cứ phải gọi là…
- Chỉ được cái mồm miệng đỡ chân tay, mà anh đứng dậy đi tắm đi, đi làm về lâu rồi mà cứ mặc đồ thế à, e đi nấu cơm. Phở để lúc khác
- Ừ, mà có cần anh giúp gì không?
- Anh vào chỉ vướng chân vướng tay e thôi, anh tranh thủ tắm đi.
Tôi đi tắm, còn Linh Nga nấu cơm, 1 loáng thì cả 2 cũng xong xuôi
- E đi tắm đi, rồi ăn cơm cho ngon, thằng Quân nó bảo anh lúc sáng nó ko ăn cơm nhà cho nên ko phải đợi nó đâu
- Thế anh dọn cơm giúp e nha
- Ok sir!
Lát sau cô ấy bước từ nhà tắm ra, mặc bộ đồ Doraemon, lúc này hình ảnh người con gái của tôi khác hẳn, mà là hình ảnh 1 cô gái dễ thương, đôi mắt trong sáng long lanh, những giọt nước còn đọng lại trên mái tóc của Linh Nga làm tôi cứ nhìn chăm chăm
- Anh chưa nhìn thấy con gái bao giờ à, gì mà nhìn e ghê vậy?
- Hôm nay trông dễ thương thế nhỉ - tôi chống 2 tay lên cằm tỏ vẻ ngưỡng mộ
- Bình thường e cũng dễ thương chứ bộ, à mà hôm nay e mặc cái bộ này vì anh đấy – tay chỉ vào bộ quần áo
- Chả liên quan!
- Haha, có người ngại kìa, nhưng mà công nhận anh ko mập được như doraemon, e thích gọi anh là Thỏ hơn.
- Anh toàn thấy người ta đặt biệt danh thỏ cho con gái chứ có đặt cho con trai đâu
- Thì anh là người đặc biệt mà, đặc biệt với e nữa – Linh Nga tiến lại ôm lấy cổ tôi
- Anh biết. Mà này! E yêu anh nhiều không?
- Nhiều, mà cũng ghét nhiều lắm. Hì, nhưng sao anh lại hỏi thế, có gì không ổn à anh
- Đâu có, anh hỏi e yêu anh nhiều cỡ nào để anh còn biết đường
- Biết đường làm gì cơ ạ
- Thì để anh yêu em nhiều hơn e yêu anh. Hiểu không?
- Anh này, nói linh tinh, thật ra lúc đầu e ghét anh lắm. Người gì mà mặt lạnh tanh, xong còn bày tỏ thái độ ko galant với con gái nữa chứ. May mà rơi vào tay e nên không bây giờ cũng ế rồi. Heheh
- Vậy mà có người cứ đâm đầu vào, với lại trông cùi cùi thế này thôi mà nhiều cô theo phết đấy- cười
- E biết anh có nhiều hot girl theo đuổi rồi cho nên e biết thân biết phận e – mặt bí xị
- Anh trêu tí thôi mà – tôi lấy cái tay véo má Linh Nga
- Mà ăn cơm thôi anh
Đang ăn cơm thì Linh Nga nói với tôi
- Anh này, e lo quá
- Có chuyện gì hả e?
- Bố gọi điện cho e lúc chiều bảo mai về quê, anh có về cùng e không?
- Anh tưởng là chúng mình thống nhất là cả 2 đứa về rồi cơ mà
- Vâng, nhưng e vẫn lo anh ạ
- Không phải lo, e ko thấy bố ủng hộ mình à, quan trọng là giờ giải thích cho mẹ thôi mà
- Nhưng mẹ e mê tín mấy cái vụ bói toán lắm, rồi tuổi tác không hợp nhau nữa, nói chung là e thấy sợ ấy.
- Mình cũng đâu có phải không hợp tuổi, tuổi 2 đứa có phải nằm trong tứ hành sung đâu, giờ quan trọng là phải cho bố mẹ biết chúng mình yêu nhau, với lại anh tin là với điều kiện bây giờ thì anh có thể lo được cho e. Hiểu không?
- Vâng, mong là mọi chuyện không sao?
Bỗng có tiếng chuông. Tôi ra mở cửa thì thấy mặt thằng Nhật đang nhăn nhở đứng ngoài
- Anh, anh ăn cơm chưa?
- Đang ăn, đi đâu về mà trông mày nhem nhuốc thế kia?
- E vừa đi học về, mệt quá, có gì ăn không e đang đói
- Bố mẹ cho tiền lại hết rồi chứ gì?
- Anh lúc nào cũng tiền tiền, e không như anh nghĩ đâu- nó ái ngại
- Lại còn giả bộ làm trò, vào ăn cơm luôn đi
Nó lật đật bỏ đôi dép rồi chạy tọt vào bên trong
- Ơ, chị Linh Nga, chị ở đây à. Em chào chị- nhăn nhở cười!
- Ừ, ngồi ăn cơm luôn đi e, anh chị cũng vừa mới ăn thôi
- Khiếp, dạo này ông anh nhà e cứ như vua ấy, sướng nhất đại ca rồi còn gì, đi làm về có người nấu cơm cho ăn, phục vụ đến tận răng thế này bảo sao đợt này dễ tính
- Mày còn nói nhiều nữa anh đuổi về đấy- tôi dọa
- Hề hề, e mời anh chị ăn cơm
- Ăn nhiều vào nhé- Linh Nga gắp cho nó miếng thịt vào bát
- Chị cứ kệ e, mà anh chị bao giờ cưới thế?
- Mày toàn hỏi chuyện đâu đâu. Anh cưới hay mày cưới. Mà 2 đứa dạo này thế nào.
- Vẫn thế anh ạ, nhưng Ngọc nó trẻ con lắm
- Gớm, ông người lớn chắc, suốt ngày chành chọe nhau chứ gì
- Nhưng mà cãi nhau 1 lúc rồi lại thôi ấy mà
- Đúng là phường chèo – tôi vừa trêu vừa cười- hay 2 đứa cưới trước đi, anh chị cưới sau
- Không được, lấy nhau về rồi nhìn nhau mà sống à anh
- Học hành cho cẩn thận nhé, rồi đi làm. Yêu thì yêu nhưng 2 đứa bảo ban nhau mà học tập. – Linh Nga nhắc
- Dạ vâng. E biết mà
Cơm nước xong xuôi Linh Nga thu dọn, còn tôi và thằng Nhật ra ngoài ngồi nói chuyện
- Anh, anh cho e mượn mấy trăm- nó gãi đầu bối rối
- Anh biết ngay mà, mày vác mặt sang đây chỉ có 1 là bác lên chơi, 2 là xin tiền. Bố mẹ 1 tháng cho bao nhiêu?
- 2 triệu rưỡi anh ạ, nhưng mà tiền ăn, tiền nhà, rồi tiền linh tinh xe cộ nữa, bla, bla
- Thôi, ko phải giải thích, có cái tiền phí yêu quan trọng nhất thì mày ko nói. Lấy bao nhiêu?
- Mấy trăm thôi anh ạ, vì cũng gần cuối tháng rồi
- Đây, 500k, anh không tiếc tiền cho mày, nhưng mà bố mẹ ở nhà cũng làm vất vả, chi tiêu cho nó hợp lí. Cũng nói thẳng với người yêu là nhiều lúc ko có tiền, ko phải lúc nào cũng đi chơi được. Anh thấy 2 đứa chúng mày hay la cà quán xá, phim phủng lắm đấy.
- Dạ vâng, e biết rồi
- Gì thì gì dưới mày còn 1 đứa e, bố mẹ cũng có lúc khó khăn, cố gắng lo đầy đủ cho mày đi học là tốt rồi. Đừng nhìn vào những đứa nhà giàu, nhà mình bình thường thì mình phải cố gắng
- Vâng
- Nói xong có thấm vào đầu được cái gì không. Ngày trước mày cứ nói với anh là e có thằng bạn nhà nó thế này thế kia. Đấy là bố mẹ nó giàu chứ không phải nó giàu.
- Thì e cũng cố gắng để kiếm tiền cưới vợ chứ
- Anh thì không như mày, anh kiếm tiền để vợ nó cưới anh. Hiểu không? Khẳng định được mình đi đã rồi nói
- 2 anh em bàn chuyện gì mà căng thẳng thế - Linh Nga đi từ trong ra cầm theo đĩa hoa quả
- Có gì đâu chị, chuyện đàn ông với nhau ấy mà.
- À chị ơi, e trai chị bao nhiêu tuổi rồi- Nhật hỏi
- E trai chị hả. Đang học lớp 11 rồi, được cái nó cũng ngoan
- Ngoan giống chị không? – cười
- Tất nhiên, e trai chị vừa đẹp trai, học giỏi, là hot boy ở trường cấp 3 ở quê đấy
- Hì, giống anh Tùng hồi cấp 3, chỉ khác là anh Tùng học dốt với xấu trai thôi
- Ơ cái thằng này, vạch đầu gối cho người xem lông chân đấy à. Đuổi về bây giờ
- Vậy mà giờ trông không đến nỗi nào nhỉ - Linh Nga cứ lấy tay bụm miệng cười
- 2 chị e nhà này giỏi thật, để xem vài năm nữa bằng tuổi anh mày có phong độ bằng anh bây giờ không nha
- E nghĩ là bây giờ anh hơi tự tin . Bây giờ anh là hoa có chủ rồi, sắp tàn rồi anh ơi ! – Nhật nó lại đá xoáy
- E cứ làm như chị ác lắm ko bằng ấy. Anh này – Linh Nga quay sang tôi – sau này cưới nhau về anh không phải làm gì đâu, chỉ việc nấu cơm, rửa bát với quét nhà thôi
- Anh đi chết đây
- Hề, thôi e đi về đây
- Chị thấy lúc nào e cũng vội vàng vậy hả, ở lại chơi tí đã
- Thôi, e về cho 2 anh chị tâm sự. hehe
Nó nhanh nhanh chóng chóng vơ lấy cái ba lô rồi chuồn, còn tôi và Linh Nga ngồi lại. 2 đứa cùng mở cà tun để xem.
- Tối e ở lại đây mà ngủ
- Ngủ với anh á, không đâu!
- Ai bảo ngủ với anh. Tưởng được ngủ với anh mà dễ à – tôi nháy mắt
- Thế anh ngủ ở đâu? Đừng bảo e là anh ngủ ngoài này nha
- Không, anh ngủ với thằng Quân, e cứ vào phòng anh mà nằm, tivi có, máy tính có. Giờ về nhà e cũng có 1 mình, ngủ đây không an toàn hơn à.
- Vâng, thế cũng được, đêm cấm anh mò vào nha – Linh Nga nghiêm mắt
- Ôi giời, người yêu mà còn không tin kìa. Nói thật anh có háo sắc nhưng ko đến nỗi nửa đêm làm chuyện mờ ám đâu. E cứ chốt cửa phòng, anh có chìa khóa mà – tôi cười to
- Hic, chẳng nói lại được với anh.
Ngồi xem phim 1 lúc thì Linh Nga vào đi ngủ trước, lát sau thằng Quân về, người toàn mùi rượu
- Lại uống ở đâu à
- Ừ, tối uống ở nhà bác Tuân, bác í mời khách về nhà
- Đấy, có tiền ko sung sướng gì đâu- tôi cười
- À mà này – nó ngồi xuống ghế salon hỏi tôi
- Gì thế?
- Con bé Trang, nó thích mày thật à
- Ừ, sao ?
- Tao thấy nó tội quá.
- Mọi hôm mày ác cảm với nó lắm cơ mà, sao tự nhiên lại…
- Mấy hôm vừa rồi tao đưa đi đón về con bé, trông nó cứ lầm lì, khuôn mặt lúc nào trông cũng sầu sầu . Tao hỏi thì nó cũng ko nói rõ, nó chỉ bảo buồn. Nhưng về đến nhà thì nó lại cố gắng tươi tỉnh để bố mẹ nó khỏi lo lắng hay sao ấy.
- Haizz, tao cũng ko biết phải xử lí thế nào cả, chỉ mong con bé không sao thôi, chứ tao có người yêu rồi, tao ko thể làm gì hơn cho con bé được. Lúc nào mày lựa lời động viên con bé giúp tao
- Ừ, mà mày có số hưởng thật đấy, mấy e e nào cũng được, nhà giàu, ngoan ngoãn, biết điều
- Thôi ông tướng, ngồi đấy mà so đo. Đi tắm rửa đi rồi ngủ, tôi tao ngủ với, Linh Nga ngủ phòng tao rồi. Sáng mai 2 đứa về quê Linh Nga
- Ơ, Linh Nga đang ở đây à, mà tao tưởng chúng mày ngủ với nhau rồi
- Ngủ cái đầu mày, hỏi nhiều. Đi tắm đi
- Ơ thế về quê Linh Nga ra mắt gia đình à, quả này hot đây
- Ô hay, đi tắm đi, lắm chuyện.
Lát sau tôi và nó đi ngủ, 2 thằng nằm cạnh nhau, cũng phải mấy năm rồi tôi với nó mới ngủ cùng. Mỗi thằng đều đã có 1 hướng đi, 1 toan tính khác nhau, nhưng tôi thấy nó vẫn có chút gì đó lo âu, và tôi cũng vậy. 2 thằng đều đặt tay sau trán và ngửa mặt lên trần nhà
- Mày tính cưới Linh Nga thật à
- Ừ
- 3 thằng với nhau, thằng Vũ thì con cái ngon lành, mày cũng sắp lấy vợ, còn tao giờ chả biết trông vào đâu nữa
- Mày lo làm gì, chuyện duyên số cái gì đến nó sẽ đến thôi. Bây giờ về cố gắng động viên ông bà già yên tâm.
- Thì chỉ biết thế chứ sao, tao ko cần người vợ xinh, tao chỉ cần đứa nào nó yêu tao thật lòng, được 1 nửa như Linh Nga của mày là được rồi.
- Cái ước muốn, cái tiêu chí mà mày đề ra khi chọn vợ, thường thì những cái tiêu chí đó ít xuất hiện lắm, nó không như ý muốn của mày đâu.
- Thì biết thế, à mà này, bao giờ chúng mày cưới
- Tao chưa tính, về nhà Linh Nga xem tình hình thế nào đã.
- Tao tính chuyển ra ngoài, chứ ở thế này không tiện cho chúng mày
- Thằng dở này, bọn tao đã cưới nhau đâu, mày cứ ở đây. Đến mày mà còn câu nệ với tao thế này à
- Không, chỉ là…
- Không nhưng nhị gì, tao đã nói rồi. Anh em sống với nhau bao lâu tao còn không hiểu mày chắc, cho nên mày luôn rước cái thiệt vào người, lúc nào cũng lo cho anh em, lo cho người khác. Tiện đây nói luôn sang tuần rảnh ngày nào đi mua quần áo với tao.
- Không cần đâu !
- Đi ra công trường mày cũng phải có cái uy anh em nó mới sợ, đi uống với khách hàng đôi lúc cũng phải nịnh nọt, nói chung là tao thấy mày phải thay đổi cái tác phong đi nhiều đấy.
- Ừ, thôi ngủ đi
Sáng hôm sau thằng Quân đi làm từ sớm, tôi và Linh Nga cũng dậy để chuẩn bị đồ đạc về nhà Linh Nga. 2 đứa bắt taxi ra bến xe để về quê Linh Nga.
Đến tầm trưa cũng về đến quê Linh Nga, hiện lên trong mắt tôi là 1 khung cảnh yên bình, đường vào nhà Linh Nga từ đường quốc lộ gần đó cũng ngắn, ở đây là nông thôn nhưng đường xá cũng đẹp, thấp thoáng cũng còn vài rặng tre, nói chung là yên bình và tĩnh mịch so với quê tôi. Vào đến nhà Linh Nga thì thấy bố Linh Nga đang ngồi đọc báo
- Cháu chào bác – tôi chào to
- Con chào bố
- Ừ, 2 đứa về đấy à


_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   Sat Mar 07, 2015 3:42 pm

Chap 47-48-49
- Bố, có mình bố ở nhà à?
- Ừ. Vào nhà ngồi đi cháu - bố Linh Nga nói với tôi
- Dạ vâng !
- Anh vào ngồi uống nước với bố đi. E đi cất đồ
- Ừ
Tôi lại ghế salon ngồi đối diện bố Linh Nga. Khuôn mặt bác có vẻ phấn khởi và vui vẻ lắm. Chắc cũng do 1 phần con gái diệu đưa bạn trai về nhà.
- Dạ, bác về nhà lâu chưa ạ
- Bác mới về tối hôm qua thôi. Thế đi đường có mệt lắm không?
- Dạ, cháu bình thường. Thế bác gái nhà mình đâu rồi ạ?
- Bà í đi làm, đã về đâu, mà chắc giờ này cũng sắp về rồi đấy!
Ngồi nói chuyện được dăm ba câu thì Linh Nga đi ra
- Hôm nay cu Thành cũng phải đi học à bố
- Ừ, thấy nó đi học suốt. Với lại lớp 12 rồi, bố lo lắm
- Em nhà bác năm tới thi đại học ạ?
- Ừ, thấy nó cũng chăm chỉ mà chẳng biết thế nào. Bác thì đi suốt, Linh Nga thì cũng thỉnh thoảng mới về. Chẳng biết ở nhà bà kia có giục nó học hành cẩn thận không?
- Cũng nên quan tâm đến em nó bác ạ. Giờ đang tuổi ăn tuổi lớn, nên cứ động viên cho e nó tập trung thi đỗ đại học đã bác ạ.
- Tính nó thì cũng ngoan, học thì không đến nỗi nào. Nhưng mà bố vẫn lo. Linh Nga thỉnh thoảng con điện về cho em nó rồi hỏi han động viên giúp bố
- Vâng, con biết rồi. Con đi nấu cơm đây, ko mẹ về mẹ lại...
- Ừ, mà dạo này công việc cháu thế nào ?
- Cháu thì lúc bận lúc không bác ạ. Lúc thì việc ngập lên đến mặt. Còn bình thường thì cứ túc tắc làm thôi ạ
- Xây dựng mấy năm nay chết dí nhỉ. Có việc là ngon lành rồi
- Dạ vâng, mấy năm nay kinh tế nó khó khăn, mà nguồn từ trên thì ít, nhưng nói chung ông nào có quan hệ là có việc hết ấy mà bác. Công ty cháu thời gian đầu suy thoái cũng chững việc, nhưng giờ thì cũng đủ việc cho anh em làm.
- Thế cháu có làm ngoài không ?
- Dạ cũng có bác ạ, nhưng thỉnh thoảng thôi, vì việc ở công ty cháu cũng bận. Làm ngoài thì toàn người quen nhờ. Ví dụ như thiết kế nhà ở quê. Nó cũng đơn giản ấy mà bác. Còn trên Hà Nội nếu có làm ngoài chủ yếu cháu nhận làm nội thất thôi ạ. Chứ việc công ty cũng làm cháu quay như chong chóng rồi.
Ngồi nhâm nhi chén trà đàm đạo với ông bố vợ tương lai kể ra cũng có cái hay. 2 bác cháu đã gặp nhau từ trước nên cũng thoải mái chứ không có gì căng thẳng. Sơ qua về nhà Linh Nga, nhà cũng thuộc dạng khá giả, kinh tế chắc cũng vững. Căn nhà 2 tầng nằm trên 1 thửa đất vuông vắn, rộng rãi. Đang ngồi chơi thì có tiếng xe máy từ ngoài cổng đi vào. Phi vaò tới sân tôi thấy chiếc xe future màu xanh đỗ xịch trước cửa. 1 người phụ nữ dáng tròn trịa , trên thì bịt khẩu trang, còn mặc cái áo chống nắng trùm kín mít.
- Mẹ Linh Nga về đấy - bố Linh Nga nhắc
- Thế ạ
Mẹ Linh Nga bước vào cửa, bỏ cái khẩu trang ra. Xuất hiện trước mặt tôi là 1 người phụ nữ có đôi mắt rất sắc. Tôi đứng dậy
- Cháu chào bác ạ!
- Ừ, mà ai....
- Cái Linh Nga dẫn bạn trai về đấy!
Vừa dứt khỏi câu thì mặt bác gái biến sắc ngay, đôi mắt vẫn còn chưa hết ngạc nhiên
- Dạ, cháu là Tùng, bạn Linh Nga ạ
- Ngồi uống nước đi - bác gái buông giọng không mặn mà cho lắm rồi đi vào trong
Tôi và bố Linh Nga nhìn nhau ái ngại xen lẫn chút lo lắng.
- Bà ấy chắc đi làm về mệt. Linh Nga ơi - bác trai gọi vọng vào
- Gì thế bố - Cô ấy lật đật chạy ra
- Con nấu món gì thế? Sắp xong chưa, Thành nó cũng sắp về rồi đó.
- Sắp xong rồi bố ạ. Đợi em về là ăn cơm luôn.
- Nga, nấu cái gì trong bếp sắp cháy rồi đây này - bác gái quát từ trong ra. Cô ấy lại lật đật chạy vào.
- Nhà bác có mỗi mình nó con gái, không phải khen chứ nó quán xuyến được hết việc trong nhà. Giờ cũng đến tuổi lấy chồng, bác cũng muốn nó phải lấy người đàng hoàng, tử tế. Bác nói thế chắc cháu hiểu
- Dạ vâng, cái đó cháu biết chứ ạ. Về phần cháu thì bác có thể yên tâm, còn về phần bố mẹ cháu thì bố mẹ cháu quý Linh Nga lắm ạ!
- Ơ thế con bé gặp bố mẹ cháu rồi à?
- Dạ vâng, bố mẹ cháu coi Linh Nga như con cái trong nhà, bố mẹ cháu cũng sốt ruột giục 2 đứa về thưa chuyện với 2 bác ạ.
- Bác thì bác không can thiệp vào chuyện tình cảm của 2 đứa. Thứ nhất là lớn cả rồi, thứ 2 là giờ không phải ngày xưa, mai mối cổ hủ lạc hậu bác cũng ko thích. Bố mẹ cháu quý Linh Nga thế là tốt rồi.
- Vâng ạ!
Lát sau cu em của Linh Nga cũng đi học về. Trông thằng bé cao ráo, đẹp trai, mắt 1 mí nữa. Nghĩ bụng chắc gái chết như rận với ku này.
- Con chào bố. Em chào anh!
- Ừ, chào em
- Đây là anh Tùng đúng không ạ?
- Ơ, sao biết anh là anh Tùng?
- Hôm qua chị Linh Nga điện cho e, nói hôm nay dẫn người yêu về mà - nó cười
- Thế hả, Linh Nga cũng thỉnh thoảng kể về e lắm. Đẹp trai, học giỏi. Quả không sai
- Thôi, vào thay quần áo đi rồi ăn cơm- bố Linh Nga nói với cu Thành. - vào ăn cơm thôi cháu. Xong xuôi hết cả rồi
- Dạ vâng
Tôi cùng ăn cơm với gia đình Linh Nga. Từ đầu bữa thấy khuôn mặt của mẹ cô ấy có chút gì đó không hài lòng. Chẳng nói cũng chẳng rằng gì cả. Tôi và bác trai cũng uống mấy chén rượu. Đang ăn thì mẹ Linh Nga bất chợt hỏi tôi.
- Cháu này
- Dạ
- Nhà cháu có mấy anh chị em
- Dạ cháu có 1 mình thôi ạ. Cháu là con một
- Sau này cũng vất vả đấy nhỉ. Thế bố mẹ cháu làm gì?
- Bố cháu thì làm hiệu trưởng 1 trường cấp 2, mẹ cháu thì làm ở ....
- Ơ sao hôm trước cháu bảo bố mẹ cháu làm nông dân- bác trai lên tiếng
- Thì bố mẹ cháu đầu tiên cũng làm nông - tôi đưa tay lên gãi đầu - nhưng mà nhà cháu ai cũng thật thà và tình cảm như nông dân nên...
- Vậy giờ cháu đang làm gì ?
- Cháu làm bên xây dựng, cháu là kiến trúc sư.
- Kìa mẹ, mẹ hỏi gì kĩ thế, đang bữa cơm mà
- Thôi, 2 bác cháu uống rượu đi, mẹ ăn xong rồi, chuẩn bị đi làm đây. Chiều mẹ phải đi sớm
- Ơ, vừa ăn đc mấy miếng mà mẹ
- Mẹ no rồi
Tình hình là mẹ Linh Nga có vẻ ko thích tôi thật. Dù sao đi chăng nữa thì con gái nhà người ta, người ta có quyền chọn lựa. Nhưng thời đại bây giờ rồi, chuyện yêu đương, lấy vợ lấy chồng cũng ko cổ hủ như ngày xưa nữa. Còn lí do mà bác gái không thích tôi thì cũng chưa rõ đầu cua tai nheo như thế nào.
Uống rượu xong xuôi thì bác trai đi ngủ. Cu Thành đi học, còn tôi với Linh Nga. Tôi giúp cô ấy thu dọn. Lúc đó có tí rượu vào nên tôi cũng mạnh dạn hỏi
- Em này!
- Sao thế anh
- Hình như mẹ không thích anh
- Chắc không phải đâu, có khi mẹ đi làm về mệt, chiều lại đi tiếp nên chưa nói được nhiều
- Ừ, thôi có gì để tối rồi tính. Chiều e có đi đâu không?
- Chiều e không. Mà anh đi nằm tí đi kẻo mệt, đợi e rửa bát xong e dẫn lên phòng cu Thành nằm.
Thật sự tôi vẫn băn khoăn làm sao để tiếp cận hơn được bác gái. Chứ tình hình như thế này thì không ổn. Cả chiều hôm đó tôi cứ trằn trọc, trong người rất bí bách khó chịu, chi mong đến tối có cơ hội nói chuyện với bố mẹ Linh Nga. Tối hôm đó ăn cơm xong, cả nhà ra phòng khách uống nước, bác trai thì vẫn tỏ ra quý mến tôi.
- Dạ 2 bác con có chuyện muốn thưa với 2 bác ạ
- Cháu cứ nói đi - bác gái nhẹ nhàng
- Dạ, con xin lỗi 2 bác vì chưa được sự cho phép của 2 bác mà đã về đây. Nhưng 1 phần con cũng sốt ruột. Con về đây để xin phép 2 bác cho con và Linh Nga được chính thức tìm hiểu nhau. Con cũng xác định mối quan hệ nghiêm túc, lâu dài với Linh Nga ạ.
- Chuyện tìm hiểu thì là việc của 2 đứa, yêu nhau cũng thế, nhưng chuyện lấy vợ lấy chồng thì còn nhiều vấn đề - bác gái buông giọng
- Dạ chuyện cưới xin thì sau này 2 đứa bọn con sẽ xin phép bố mẹ 2 bên, rồi bố mẹ con sẽ có lời với 2 bác ạ
- Ừ, 2 đứa cứ tìm hiểu nhau cho kĩ càng đi. Về phần bác thì bác ủng hộ, nhưng mà tuyệt đối không có cái kiểu bác sĩ bảo cưới, rồi điều tiếng là bác không đồng ý đâu.
- Bố thật là, không có chuyện đó đâu ạ
- Làm thằng đàn ông thì phải có trách nhiệm, làm gì thì làm cũng phải đến nơi đến chốn, con gái bác nuôi nấng từ bé đến lớn. Giờ nó dẫn người yêu về bác vừa mừng vừa lo. Nó thì hiền lành ngoan ngoãn, 2 bác cũng ko thể suốt ngày bên cạnh mà nhắc nhở được. Vậy cho nên 2 đứa phải bảo ban nhau, rõ chưa - bố Linh Nga nhắc nhở.
- Dạ vâng, có vấn đề gì 2 bác cứ nhắc nhở ạ.
Thằng cu Thành thì ngồi im , liếc ngang liếc dọc qua từng người để xem cuộc nói chuyện có vẻ căng thẳng.
- Bà, mai chủ nhật đấy, có xem bói toán gì thì đi mà xem sớm đi
- Sao tự nhiên bảo tôi đi xem bói?
- Thì xem tuổi cho 2 đứa có hợp hay không?
- Ông thật là..., ông đọc sách phong thủy sao không xem luôn đi còn bảo tôi.
- Tôi xem rồi, hợp. Còn bà muốn chắc ăn thì đến thầy mà xem.
- Thật thế hả - bác gái có vẻ mừng rỡ.- hợp thì được rồi, tôi đi thầy xem làm gì nữa cho nó tốn kém! Mà 2 đứa, mẹ thì mẹ không khó khăn gì hết, nhưng mà hôm vừa rồi mẹ đi xem, họ bảo Linh Nga năm nay cưới là đẹp nhất, nếu ko cưới thì phải để sang năm kia mới cưới được. 2 đứa suy nghĩ đi nha
- Mẹ, con chưa sẵn sàng tâm lí cưới chồng mà. Lúc nào cưới thì cưới chứ sao mẹ mê tín quá vậy!
- Có thờ có thiêng, có kiêng có lành. Nghe chưa
- Nhưng mà mẹ cứ suốt ngày bói toán, sốt ruột lắm
Thấy thế tôi kéo tay Linh Nga ra hiệu không nói nữa. - Dạ vâng, thế thì bác để con về thưa với bố mẹ, cái chuyện ngày lành tháng tốt nó cũng quan trọng lắm chứ ạ. Vấn đề tâm linh nên cũng phải kĩ càng 1 tí.
- Ừ, bác cũng muốn có cháu bế lắm rồi, có 1 đứa con gái tống quách đi cho nhẹ nợ - mẹ Linh Nga vừa lườm vừa cười
- Phải đó, anh chị cưới đi.
- Bố là bố thấy 2 đứa cứ yêu nhau cho kĩ vào, chứ ko lại cả thèm chóng chán, chuyện cả đời cũng nên suy xét cho kĩ lưỡng.
- Dạ vâng.
Tối hôm đó tôi ngủ với cu Thành, cũng có cơ hội nói dăm ba câu với thằng bé
- Anh Tùng này, anh đang làm ở đâu thế
- Anh hả, anh làm cho công ty của chú
- Lương lậu khá không anh
- Đủ ăn, đủ tiêu, đủ chơi - tôi cười
- Thế là ngon lành rồi anh, e sang năm thi đại học, lo lắm anh ạ
- Cố gắng lên, vừa là cơ hội, vừa là ngưỡng cửa cuộc đời của mình đấy.
- Vâng. Thế anh yêu chị em lâu chưa ạ
- Mới được 1 thời gian thôi
- Thế ạ, chị nhà e ngoan lắm đấy. E cũng hơi bất ngờ, hôm qua chị gọi điện về bảo nay dẫn anh về e giật mình. Bà này cứ ngầm ngầm mà ghê phết. Hề hề
- Bình thường hiền lắm à
- Vâng, hiền khô luôn í, chẳng bao giờ cãi lại bố mẹ, mà chị cũng thương e lắm. Bố mẹ e tin tưởng với lại yên tâm về chị lắm. Anh chắc phải có gì đặc biệt thì chị e mới yêu đấy nhỉ
- Anh hả, cũng như bao ông kiến trúc sư quèn thôi, có gì mà đặc biệt
- Trong tưởng tượng của e, anh là 1 người tóc dài, râu ria xồm xoàm, quần áo lượt thượt cơ - cười
- Thế e chưa thấy kts nào như anh à
- Tại ở gần nhà e đây này, có ông kts đi làm ở Hà Nội về, trông lúc nào cũng ngầu lắm. Còn anh thì không ngầu, đầu tóc gọn gàng, có râu nhưng lại cạo sạch, quần áo chỉn chu nên e hơi bất ngờ.
- Anh đi làm công sở, với lại phong cách của anh thích gọn gàng. Hồi sinh viên anh có để tóc dài, chứ đi làm rồi thì không
Tán gẫu dăm ba câu thấy thằng cu này ăn nói cũng lễ phép, dễ gần, ngoan ngoãn. Và nó cũng có vẻ mến tôi. Sáng hôm sau cu Thành đi học, bố mẹ Linh Nga ở nhà.
- 2 đứa đi chùa với mẹ không? - bác gái hỏi
- Mẹ lên chùa à, thế đợi con tí, anh, anh đi cùng không?
- Đi với bà í đi cho vui, bác ở nhà 1 mình cũng được - bố Linh Nga nói
- Dạ vâng, thế cháu xin phép đi với bác gái tí ạ.
Sáng nay thì mẹ Linh Nga có vẻ phấn khởi, lên chùa tôi và Linh Nga cũng đi theo chắp tay và khấn. Cầu mong mọi bình an và yên lành đến với chúng tôi.
Thực ra thì với thái độ của 2 bác đối với tôi như vậy thì cũng dễ hiểu. Chẳng ai lại dễ dàng quá đối với ng yêu của con gái ngay lần gặp đầu tiên. Dù có chút e dè, có chút gọi là khó dễ nhưng đối với tôi như vậy là thành công rồi. Cái gì cũng cần có quá trình, cũng cần có thời gian để thích nghi. Nhìn nhận theo chiều hướng khác thì tôi cũng không đến nỗi nào. Gia cảnh thì cũng được, cho nên 2 bác cũng thoải mái hơn là điều dễ hiểu
Ngay chiều hôm đó tôi xin phép 2 bác tôi và Linh Nga về Hà Nội. Trước khi đi còn dúi cho ít đồ ăn. Về đến nhà 2 đứa cũng mệt lả người.
- E này, theo e thì 2 hôm vừa rồi thành công hay thất bại
- Anh đang hỏi vấn đề gì vậy
- Thì cái chuyện về nhà e ấy.
- Hôm qua mẹ có nói chuyện với e. Đáng lẽ sáng nay là bác làm cùng cơ quan mẹ đến chơi đấy. Sang xem mặt e, nhưng anh về nên mẹ phải gọi điện cho người ta để chối lúc khác.
- Thế à, vậy anh là người phá đám chăng?
- Không, mẹ chỉ bảo anh được, có mỗi điều là nhà xa,2 đứa ko cùng quê nên nếu có lấy nhau sau này đi lại vất vả lắm. Mẹ định giới thiệu cho e con nhà người ta, nhà gần. Nhưng sau hôm nay chắc mẹ nghĩ lại thôi.
- Hi vọng thế. Chứ giờ anh cũng thấy lo lo, việc thì nhiều, đầu óc lúc nào cũng căng như dây đàn. - tôi thở dài.
- Có gì để e thuyết phục mẹ, bố thì cũng quý anh mà. Anh yên tâm đi. Anh chỉ việc yêu e thôi
- Thật?
- Vâng.hì!
Ngày hôm sau tôi có hẹn đi uống cafe với Đức
- Anh gọi em ra có việc gì thế ạ
- Chị bị bệnh lâu chưa
- Bị lâu rồi anh, nhưng sao tự nhiên đợt này lại quá ra như vậy
- Thế giờ chị đang ở đâu?
- Chị thuê nhà ở 1 mình a
- Sao không nói bố mẹ bảo chị về ở cùng. 1 mình ốm đau như thế
- Bố mẹ e gàn rồi, khuyên can mãi rồi. Ngày xưa bố mẹ e nói gì chị cũng nghe, giờ chẳng ai nói được chị. Dù khuyên bảo cỡ nào chị vẫn không nghe anh ạ. Mà sao anh biết chị bị bệnh.
- Hôm trước anh gặp rồi nói chuyện
- Thế ạ, nhiều lần e cũng muốn kể với anh, nhưng chị không cho e nói. Thấy chị tụt dốc không phanh thế này e cũng thấy nản lắm. Chị không về nhà chắc cũng do 1 phần bất mãn với bố e ngày trước ép chị, giờ bố e cũng buồn.
- Cuộc sống mà, có những thứ nó tan biến trong chớp mắt. Chú cho địa chỉ nhà, để lúc nào anh qua xem.
- Vâng, tối về e nhắn tin cho
- Mà sao chú ko đến ở cùng chị , cho có chị có em
- E cũng nói thế rồi, nhưng mà chị không đồng ý. Ngày thì đi làm, tối về cứ lủi thủi 1 mình. E hỏi chị cần gì, thì chị cũng chẳng nói, lúc nào cũng lầm lì. Mà e cũng không ngờ là chị lại đến công ty anh làm đâu. Đúng là… - nó lắc đầu ngán ngẩm
- Chuyện làm ở công ty anh thì ko sao, lúc đầu anh cũng giật mình, nhưng giờ thì bình thường rồi, làm 2 phòng khác nhau nên chạm mặt nhau cũng ít.
-Vâng, e chỉ sợ chị đến đó rồi lại làm khó cho anh
Khó thì không nhưng ở cái chốn văn phòng, nó cũng phức tạp lắm, lời ăn tiếng nói, rồi ganh ghét nhau đủ kiểu.
- Rắc rối thật.
- Thôi, anh phải về đi có việc, lúc khác anh em mình nói chuyện sau nhé
- Dạ vâng
Chiều tôi đi làm về qua cửa hàng thằng Vũ. Mọi người có nhà cả
-Em chào anh - Huyền nói
- Ừ, vợ chưa cưới anh đâu
- Khiếp, hôm qua về nhà Linh Nga, hôm nay đã khoe là vợ chưa cưới rồi - cười
- À, ờ thì cứ phải nhận đi là vừa, đằng nào chả cưới.
- Em đây, anh vừa đi làm về à, sao về sớm thế ạ
- Nhớ người yêu không chịu được nên về sớm thôi
- Hôm nay trời bình thường, anh ăn phải cái gì mà giọng cứ ngọt xớt từ lúc nãy đến giờ nhỉ. Bình thường thì em biết anh giàu tình cảm nhưng mà khô khan lắm, hôm nay có gì lạ lạ !
- Thì dần dẫn cũng phải thay đổi cho cuộc sống nó thêm tí màu sắc chứ.
- À quên, tiện có anh ở đây e nói luôn, anh ngồi đi, đứng mãi. Đang có chuyện định bàn với anh đây
- Chuyện gì thế e - tôi ngồi xuống ghế
- Thì hôm trước e nói với anh rồi đó, cái chuyện e định mở thêm 1 cửa hàng nữa. E muốn Linh Nga sang đó quản lí cho e. Phần nữa nếu anh muốn kinh doanh thì chung vốn với nhà e cũng được. Ông Vũ nhà e cũng tìm được mặt bằng rồi.
- Anh cũng máu kinh doanh nhưng điều kiện chưa cho phép.
- Vài chục thôi mà anh, nhiều nhặn gì đâu
- Thật ra anh cũng muốn. Nhưng thôi anh coi em với thằng Vũ thân thiết như người nhà anh cũng nói luôn. Vợ chồng em thiếu tiền, cần vốn thì anh cho vay. Chứ anh ko muốn dính dáng đến kinh tế những người thân thiết. Các cụ nói giàu vì bạn, sang vì vợ, cái chuyện kinh tế nó khó nói lắm, nhỡ đâu lại mất lòng anh em thì chết. Còn chuyện quản lí cửa hàng thì e cứ bàn với Linh Nga, cảm thấy tin tưởng mà Linh Nga đồng ý thì làm. Chứ anh ko ép buộc Linh Nga phải làm ở đâu cả. Cái đó chị em bàn với nhau đi chứ
- Vâng, thực ra thì em cũng đang thiếu vốn. Có gì tối e về bàn với nhà em, còn Linh Nga, cứ thế nha em
- Em làm công ăn lương, mà mới làm cho anh chị được mấy tháng, e sợ không kham được hết chị ạ
- Không phải lo, thời gian đầu chị sẽ phụ e. Căn bản là e chưa xin việc đúng ngành, thôi thì cứ làm cho anh chị, cũng ko vất vả lắm đâu!
- Thế thì cho e về suy nghĩ đã chị ạ - Linh Nga có vẻ ái ngại về cái vấn đề này
- Ủa mà thằng Vũ đâu - tôi hỏi
- Ông í đang cho thằng Bin ăn trong nhà anh ạ, để e gọi
- Thôi, anh với Linh Nga về luôn bây giờ
- Gì mà vội thế ạ, ngồi chơi đã anh
- Anh về còn 1 đống việc ở nhà kia kìa. Thôi anh về nha
- E về chị ạ
- Ừ, em chào anh!
Trên đường về Linh Nga hỏi tôi
- Anh ơi
- Sao e?
- Lúc nãy chị Huyền nói, mà e băn khoăn quá anh ạ
- Chuyện đi làm ấy hả?
- Vâng, e cũng muốn làm chỗ ổn định. Ý anh thế nào?
- Thực ra anh cũng đợi 1 thời gian nữa ổn định rồi anh sẽ nhờ người để xin việc cho e. Chứ đi bán quần áo mãi thì cũng không hay. Mình có bằng, có nghề thì nên đi làm đúng nghề. Mình tính cái lâu dài chứ không tính cái trước mắt.
- Vâng, tại chị Huyền cứ năn nỉ, e thì không muốn làm mất lòng ai cả nên e cũng chưa từ chối
- Theo anh thì e cứ nhận lời đi, lương lậu thì ko phải nghĩ, còn công việc của e thì để anh lo. Huyền chắc nó cũng ngại nên mới bảo anh góp vốn đấy, chứ anh biết vợ chồng nó không thiếu tiền. Bọn nó chắc nghĩ ngợi e là người yêu anh, mà lại làm thuê cho nó ấy mà.
- Cái đó e biết, chứ cửa hàng bây giờ e cũng lo chu đáo, sổ sách e kê khai rồi hạch toán đầy đủ mà, chị ấy cũng tin tưởng giao cho e. Mà anh chị cũng tốt thật anh ạ.
-Thì tốt, ai chứ anh thì vợ chồng nó chả nghĩ ngợi gì cả. E cứ vô tư mà đi làm thôi.
- Vâng, e biết rồi
- Nếu ko thích đi làm thì ở nhà làm osin cho anh - tôi trêu
- Anh trả e mấy triệu mà bảo e ở nhà làm osin cho anh
- Đùa thôi, kiểu gì e cũng phải đi làm. Với lại thời đại bây giờ, có ai còn kiểu ép buộc thế này thế nọ đâu, nói chung là anh nghĩ nhiều khi e cũng phải có tiếng nói. Chứ hiền hiền như e thì...
- Vậy hóa ra anh nói e nên thường xuyên e bắt nạt anh chứ gì. Hay anh thích e là 1 cô vợ dữ dằn, suốt ngày to tiếng bắt nạt a
- Thông minh phết nhờ, nhưng anh thích cái kiểu mà thỉnh thoảng e lườm lườm với gớm gớm í
- Tưởng gì chứ đơn giản, hì
Tôi và Linh Nga đi về nhà tôi, đang khoác tay, khoác vai từ thang máy ra thì nhìn thấy dáng ai quen quen..... Trang đang tay xách nách mang 1 túi đồ nào là hoa quả, đồ ăn. Sững sờ khi nhìn thấy tôi và Linh Nga.Tôi cũng bất ngờ, vì không nghĩ là Trang và Linh Nga sẽ gặp nhau sớm như vậy. Nhìn đôi mắt Trang rưng rưng xen lẫn chút uất hận, thất vọng…
- Anh...- Trang đánh rơi bịch đồ ăn còn đang xách trên tay
- Em chào chị - Linh Nga bối rối chào
- Đợi anh mở cửa. Có gì vào nhà nói - tôi nói với Trang
- Như thế này rồi anh còn muốn nói nữa à.
Trang tiến lại gần tôi vung tay lên và tát tôi 1 cái. Đau, thực sự đau lắm! Đôi mắt ấy nhìn chăm chăm vào tôi, và tôi cũng chỉ biết đưa ánh mắt ra chỗ khác, tôi ko dám nhìn thẳng vào đôi mắt cô bé. Nhưng thôi đằng nào cũng ko giấu được mãi
- Vào nhà đã rồi nói chuyện
- Từ nay, anh đừng quan tâm đến e nữa - những giọt nước mắt tuôn ra từ khóe mắt cô bé. Trang vội vàng lấy tay lau chúng rồi chạy đi ra thang máy
Tôi cảm nhận được những giọt nước mắt ấy chỉ chực tuôn ra, ngay lúc này hoặc bất cứ lúc nào. Cô bé đang kìm nén cái nỗi đau mà không thể nói nên lời.
- Anh, anh đi theo chị ấy đi, nhỡ....
- Không!
- Anh ko thấy chị ấy giận anh lắm à, đi đi e kho sao đâu
- Đã bảo không là không, - tôi quay sang Linh Nga và quát to, rồi tôi lấy chìa khóa ra mở cửa
Linh Nga cúi mặt xuống , sự buồn bã cũng hiện rõ lên trên khuôn mặt. Cô ấy theo tôi vào nhà, mệt mỏi cả 2 đứa ngả lưng ra ghế thở dài
Mọi chuyện hôm nay, không sớm thì muộn cũng xảy ra, nhưng trong tôi có cái gì đó rất nghẹn ngào và nó ứ đọng trong lòng. Cái tát của Trang có lẽ là quá nhẹ khi mà tôi lại là người gieo niềm tin cho cô bé để rồi mọi thứ ko thể nhẹ nhàng vỡ tan trước ánh mắt đó. Tôi hiểu cảm giác của Trang nhưng chắc có lẽ tôi ko biết nó đau đến cỡ nào. Đang nghĩ thì Linh Nga lay nhẹ tôi
- Anh ơi!
- Hả, gì em?
- Em sợ lắm!
- Sợ gì cơ?
- Lúc nãy anh...
- Anh làm sao, e sợ anh bỏ rơi e hả. Đừng có nghĩ linh tinh - tôi quàng tay ôm lấy cô ấy
- Không, chưa bao giờ e thấy anh như vậy, lúc anh...cáu, nhìn anh e sợ lắm
- Anh xin lỗi, lúc nãy anh to tiếng.
- Giờ phải làm sao đây anh - Linh Nga thở dài
- Chả sao cả
- Nhưng còn chị Trang...
- Cái đó từ từ rồi tính, giờ nói cũng ko được gì đâu. Có khi phản tác dụng. Mà sao e cứ phải lo cho người khác thế. Chả thấy ai như e, có người thích người yêu mình còn thương hại
- Thật ra...chị ấy quen anh trước e, mà e lại là người...
- Trước hay sau không quan trọng, thế e thương hại thì e để anh yêu Trang à?
- Không, ý e ko phải thế, e ko biết phải nói sao để anh hiểu, nhưng nhìn chị ấy như vậy thực sự e ko thoải mái chút nào.
- Bây giờ anh cần nhất là e phải bình tĩnh, tin tưởng a, chuyện của Trang thì a nghĩ 1 thời gian rồi Trang cũng nguôi ngoai thôi.
- Vâng, e cũng mong như thế. Anh đi tắm đi, e đi nấu cơm
Tôi vừa khép lại 1 cánh cửa, nơi mà những ánh sáng le lói bấy lâu nay rọi vào Trang. Bao giờ cô bé mới trở lại sự cân bằng, bao giờ cô bé mới vượt qua cú sốc này. Yêu thương nó mong manh lắm, nhưng rồi nỗi đau nào cũng sẽ đc lấp đầy bởi thời gian, nhưng tôi sợ khi lấp đầy nó rồi thì khoảng cách giữa tôi và cô bé ngày càng xa.
Tối hôm đó thằng Quân ko ăn cơm nhà, chỉ có tôi và Linh Nga với nhau. Bữa cơm không được vui vẻ như mọi khi, tôi cô gắng tỏ ra vui vẻ
- Em này, sau này e thích sinh mấy nhóc
- E thích con đầu lòng là con gái, con thứ 2 là con trai, con thứ 3 là con gái....
- 3 đứa hả
- Vâng, nhưng chỉ sợ anh vất vả thôi
- Ô hay, vất vả thì vất vả cả 2 , chứ đâu mình anh, mà e là phụ nữ kiểu gì cũng vất vả hơn
- Hì, thế anh thích mấy nhóc
- Anh ko quan trọng mấy nhóc, e thích sinh bao nhiêu cũng đc, càng đông càng vui, miễn sao cứ ngoan ngoãn như mẹ chúng là được. Hề!
- Sao lại ko quan trọng, sinh nhiều anh có nuôi nổi không
- Thì đến lúc đó rồi tính, à mà hay mình cưới nhau đi
- Ơ...
- À thôi, chưa được, đợi anh kiếm tiền .
- Đúng là chẳng ai như anh, thay đổi ý định luôn xoàn xoạch.
- Hề, bao giờ tự tin nuôi được vợ con. Với lại...
- E hiểu rồi, mà anh ăn đi.
Cuộc sống là thế đấy, người ngồi trước mặt tôi, người tôi yêu. Đôi lúc tôi thấy thương cô ấy quá. Người mà tôi sẽ đón đưa, sẽ đi cùng tôi cả cuộc đời này liệu có... Tôi yêu cô ấy bởi sự chân thành, tôi yêu cô ấy bởi cô ấy luôn suy nghĩ cho người khác, cô ấy chu toàn tất tần tật mọi thứ. Nhưng giờ đây cô ấy đang mặc cảm bởi vì chỉ là người đến sau... Cuộc sống không phải lúc nào cũng sòng phẳng, không phải lúc nào cũng muốn thẳng là thẳng, tôi muốn lắm chứ, muốn dành trọn vẹn tâm tư, tình cảm cho người yêu. Mỗi người mỗi cảnh, mỗi người mỗi suy nghĩ, tôi đang cố gắng để không mất đi những mối quan hệ của mình, và đồng thời cũng cố gắng không đem lại những giọt nước mắt cho Linh Nga!
Tôi nói Linh Nga ở lại ngủ nhưng cô ấy 1 mực đòi về vì có Ngọc ở nhà. Từ lúc gặp Trang cho đến lúc đưa Linh Nga về, tôi cảm nhận 2 đứa cứ có chút khoảng cách gì đó, nhưng Linh Nga vẫn cố gắng để vừa lòng tôi.
- E vào nhà đi, a về luôn đây
- Anh đi cẩn thận nha. Về nhà nhắn tin cho e nhé.
- Ừ - tôi uể oải quay đầu xe đi về
Về đến nhà thì thằng Quân đang ngồi xem tivi
- Nay về sớm thế. To đầu rồi còn xem hoạt hình, đưa điều khiển đây - tôi nói
- 10h rồi mà còn sớm à mày. Mày với Linh Nga chả xem suốt con gì
- Tắt, tao có chuyện nhờ mày đây - tôi vơ lấy cái điều khiển tắt tivi rồi ngồi nói chuyện với nó
- Có chuyện gì thế.
- Trang biết rồi
- Biết gì cơ?
- Biết tao với Linh Nga yêu nhau
- Biết bao giờ - nó sốt sắng
- Chập tối, tao với Linh Nga đi làm về thì gặp con bé xách 1 túi đồ ăn đứng trước cửa nhà
- Rồi sao nữa
- Chả sao, con bé nó khóc xong rồi về
- Nó ko phản ứng gì à
Tôi lắc đầu, nó cũng lắc đầu
- Thế mày định nhờ tao việc gì
- Mày đưa đón nó đi làm giúp tao, rồi để ý xem nó có bar bủng rượu chè gì ko. Có thì gọi tao
- Tao chỉ sáng đưa nó đi, tối đón nó về, chứ kiểm soát sao được.
- Thì lúc nào để ý được thì để ý, tiện thể xem thái độ cô bé thế nào.
- Mày chơi quả này còn đau gấp vạn lần quả trước, haizz, bác Tuân thì cứ khen mày rồi khoe bảo con rể giỏi giang.
- Chuyện 2 bác ko quan trọng bằng Trang, con bé giờ nó có mà làm sao thì tao hối không kịp đâu.
- Rồi, có gì để tao xem
Sáng hôm sau tôi đến công ty gặp Q.Nga ở ngay sảnh , cũng đến cùng lúc với tôi. Cô ta chào tôi, tôi cũng ừ rồi nhanh chóng lên văn phòng. Buổi trưa tôi gọi điện cho Trang
- Anh đây, đi ăn chưa
- E chưa?
- Đi ăn với anh không ?
- Cũng được ạ
- Anh đợi dưới sảnh, xuống luôn đi
Tôi đợi cô bé bên dưới sảnh, 1 lát sau Trang đi tới. Đôi mắt đỏ hoe không giấu nổi sự mệt mỏi. Đến quán gọi đồ ăn xong xuôi tôi hỏi
- Hôm qua e có đi uống rượu à
Cô bé lắc đầu
- Hôm qua mất ngủ hả
Vẫn lắc đầu. Chẳng nói chẳng rằng Trang cứ ngồi bần thần, thỉnh thoảng ngước lên nhìn tôi.
- E ăn đi
- Vâng
- E ko muốn hỏi anh gì à ?
- Không ạ
- Trang này, anh biết là....
- Anh không phải nói gì đâu, cũng ko cần phải giải thích. E biết!
- E biết gì?
- Biết những thứ nên biết rồi, e ko thắc mắc gì cả. Anh ăn đi rồi còn về công ty nghỉ ngơi chiều còn làm.
Tôi cũng im lặng không nói gì, cố gắng ngồi ăn vài miếng cho xong bữa rồi về. Phản ứng của Trang làm tôi hơi ngạc nhiên, không biết cô bé đang nghĩ cái gì trong đầu nữa. Chỉ mong là Trang ko quăng mình vào rượu chè, chơi bời.
Thật sự là có rất nhiều việc làm tôi rối bời trong lúc này, Trang thì sầu thảm, Q.Nga thì ốm đau, Linh Nga thì tội nhất, vì tôi cảm thấy mình đang chia sẻ tình cảm không đúng chỗ. Nhưng biết làm gì hơn bây giờ, tôi chỉ mong cô ấy thông cảm và bớt buồn về chuyện đó. Tối hôm đó tôi về qua cửa hàng thằng Vũ và ở lại ăn cơm rồi chơi với cu Bin. Linh Nga và Huyền nấu cơm, còn tôi và thằng Vũ ngồi ngoài phòng khách nói chuyện
- Vợ tao nói gì với mày chưa?
- Nói gì?
- Chuyện hàng quán với chỗ Linh Nga ấy
- Rồi, thiếu mấy chục nữa
- Khoảng 4 chục
- Mai tao đem đến cho, còn chỗ Linh Nga thì để Linh Nga quyết định, chứ bảo gì tao
- Ơ hay, bạn tôi thay đổi thật à - nó ngạc nhiên
- Thay đổi gì?
- Ngày xưa lúc yêu cái Q.Nga, gì mày cũng nói, gì mày cũng chỉ nó, rồi lo lắng các kiểu, giờ tao thấy thế này lạ lạ.
- Thì quyền tự do mỗi người, cũng không phải bé bỏng gì nữa nên tôn trọng Linh Nga thôi. Tao ko thích người khác gọi tao là thằng gia trưởng
- Ừ, cũng phải, thời sinh viên khác, bây giờ khác. Thế chuyện mày với con bé Trang đến đâu rồi, ổn chưa?
- Không những không ổn mà còn rắc rối như cái mớ bòng bong đây!
- Thế là thế nào
- Trang biết tao với Linh Nga yêu nhau rồi
- Ơ, sao mà biết, quả này có kịch hay rồi đây. Thế làm sao mà con bé biết?
- Con bé mua đồ đến nhà tao, gặp tao với Linh Nga đi làm về.
- Phản ứng con bé thế nào
- Ko hiểu sao lần này tao linh cảm có gì đó cực kì không ổn. Con bé nó không hề lồng lộn lên, mà cứ lầm lì, nói chung là khó hiểu lắm
- Với tính cách của nó thì nó phải bù lu bù loa lên chứ sao lại vậy nhỉ? Thế mày tính sao
- Chả tính gì cả, đến đâu thì đến. Nói chung giờ tao mệt mỏi lắm, việc thì nhiều mà toàn mấy cái chuyện đâu đâu nó dồn lên não.
- Mệt quá thì nghỉ mấy ngày đi chơi đi. Hay cuối tuần, vợ chồng tao cũng nghỉ rồi cho cu Bin đi nữa.
- Để tao xem đã.
Tối đó tôi cũng làm vài chén với thằng Vũ, đưa Linh Nga về xong tôi cũng về nhà luôn. Vừa ngả lưng ra ghế thì có điện thoại. “180901091 calling”
- Tôi nghe
- Anh ngủ chưa?
- Chưa, có chuyện gì thế?
- E không ngủ được, liều gọi cho anh, a vẫn bắt máy - cô ta cười nhẹ
- Mấy hôm nay thế nào, cố mà ăn ngủ cho điều độ
- E bình thường, nhưng mà...E nhớ anh lắm!
- Thôi, cô ngủ đi, tôi dập máy đây, chịu khó mà ăn uống, lựa sức mà làm việc
Ơ...
Tôi dập máy để lại tiếng “ơ” như vẫn còn muốn níu kéo 1 điều gì đó. Nhưng tôi chỉ làm được đến thế cho cô ta thôi, không thể làm gì hơn nữa. Tôi cũng ko phải loại cạn tàu ráo máng nên cái gì nằm trong khả năng và giới hạn thì tôi sẽ làm. Vài ngày sau tôi có việc phải đến nhà bác Tuân.
- Tùng, dạo này cháu với Trang có chuyện gì à
- Dạ không ạ, đợt này cháu bận nên không quan tâm được em nó nhiều
- Hôm nào bố mẹ lên thì báo bác 1 câu nhé, để 2 bác qua chơi
- Dạ vâng. À mà bác ơi, thằng Quân…
- Sao cháu?
- Dạ, nó làm cho bác có vấn đề gì không ạ?
- Không, nó chăm chỉ lắm, nói chung là ok, mỗi tội nó thật thà quá, cháu băn khoăn gì à
- Nó làm cho bác thì cháu yên tâm rồi, nhưng nếu nó có vấn đề gì thì bác cứ nói thẳng với nó, nó không để bụng đâu ạ.
- Ừ, bác biết rồi. Mà Tùng này, cuối tuần nhà bác có giỗ cho các cụ, bà nội Trang với mấy cô chú cũng lên, cháu với Quân qua nhé.
- Dạ vâng, để cháu sắp xếp công việc. Mà bác ơi Trang đi đâu rồi ạ
- Nó ở trên phòng ấy, cháu lên đi, dạo này không đi làm thì nó cứ ở lì trong phòng.
- Dạ vâng
Tôi đi lên phòng Trang và gõ cửa
- Anh vào được không?
- Anh vào đi
- E đang làm gì thế
- Thì nghe nhạc, chat chit linh tinh - cô bé đang ngồi trên giường và cầm cái điện thoại
- Đi cafe ko? - tôi hỏi cô bé lắc đầu
- Đi shopping không? - lắc đầu tiếp và mắt vẫn dán vào cái điện thoại
- Anh đi về đây - tôi quay lưng đi ra, vừa bước ra tới cửa Trang ới lại
- Anh…
- Gì?
- Anh ngồi xuống đi đã
- Tưởng ko tiếp - tôi tiến lại ghế và ngồi xuống
Nhìn cô bé ủ rũ trông cũng tội,
- Cuối tuần nhà e có giỗ, bố bảo e nói với anh cuối tuần qua
- Uh, bố e vừa nói với anh rồi. Mà chuyện hôm trước...
- E đã nói là anh không phải giải thích chuyện đó mà!
Nhưng a cần phải nói rõ ràng …
- Hiện tại e ko muốn biết gì hết, mà anh ngồi yên đó đi
- Sao bảo anh ngồi yên?
- Vệ sĩ thì cứ ngồi yên đấy chứ sao - Trang nhe răng ra cười
- Ờ - tôi và Trang cũng chẳng ai nói gì với nhau , mỗi đứa lôi ra 1 cái điện thoại ngồi nghịch
Tôi vào zalo nhắn tin cho cô bé
- Anh đi về đây
- Không được về, cứ ngồi yên đấy
- Không nói chuyện gì thì đi về chứ ngồi đây làm gì nữa
- E ko cần biết, ngồi yên đấy thỉnh thoảng cho e liếc tí. Với lại tí e đi ra ngoài có tí việc, anh đưa e đi được không?
- Đi đâu?
- Hồ Tây, quán cafe hay ngồi
- Sao lúc nãy e bảo không đi
- Giờ nghĩ lại rồi
Lát sau tôi và cô bé đến quán cafe Heaven trên Hồ Tây
- Lâu lắm ko đến đây anh nhỉ
- Ờ
- Anh này, anh có ghét e không
- Dở hơi à, sao tự nhiên hỏi thế
Đôi mắt xa xăm nhìn ra xa, những gợn nước nó làm cho mọi thứ trở nên bình lặng hơn. Trang vẫn không nói gì
- Này, anh hỏi không nói à?
- E đang nghĩ xem có nên thích anh lại từ đầu không! - cười.
Tôi chưa kịp nói thì có điện thoại của Ngọc
- Alo
- Anh à, anh đang ở đâu thế
- Anh đi đang đi cafe với bạn
- Anh ơi anh về đi, chị đi làm về vừa bị ngất, ko biết làm sao.
- Cái gì, chị có sao không - tôi hốt hoảng
- E vừa dìu chị lên giường nằm với pha cốc nước gừng để chị uống rồi. Mà chị còn mệt lắm.
- Ừ, anh về luôn.
Tôi vội vàng cúp máy và đứng dậy
- Ai thế anh, có chuyện gì à - Trang hỏi
- Anh phải về bây giờ có việc gấp
- Cô bé kia bị làm sao à - Trang nói bâng quơ
- Không...ah...uh... - tôi bối rối
- Anh có việc thì cứ về trước đi, e về sau!
- Nhưng mà đi cùng 1 xe, lúc về...
- E tự bắt taxi về được. A về đi
- Nhưng mà...
- E đã bảo e tự đi taxi về được, ngồi lát nữa e về. A về đi
- Thế thì anh về trước, bao giờ e về tới nhà alo cho a nhé.
- Vầng - Trang có vẻ buồn, cúi xuống quyện đôi tay vào nhau rồi lại ngẩng lên nhìn ra phía hồ xa xa.
Tôi vội vàng lấy xe rồi phi nhanh về nhà trọ Linh Nga. Vào đến nhà thì Ngọc đang hí húi, chẳng biết nấu gì trong bếp. Linh Nga đang nằm trên giường. Tôi vội vã đến bên cạnh cô ấy, miệng vẫn còn thở dốc
- E, e làm sao thế. Ngọc, chị làm sao.
- Anh đấy à - Linh Nga thều thào mệt mỏi
- Chị đi về đến nhà là tự nhiên lăn đùng ra a ạ
- E thấy trong người thế nào - tôi quay lại hỏi Linh Nga
- E đỡ rồi, chắc e bị say nắng nên bị choáng chút thôi
- Để anh đưa đi bệnh viện
- Thôi, e ko sao đâu, nằm nghỉ tí là hết ấy mà.
- Nhưng mà...
- Người e e biết mà. A đừng lo - vẫn cố nhoẻn miệng cười
- Vậy a ở đây chẳng giúp được gì à. E biết anh lo lắm ko
- A ngồi trông chị đi, e chạy ra chợ tí - Ngọc nói
- Ừ, đi đi.
- Anh, cúi xuống đây e nói cái này - Ngọc vừa đi ra thì Linh Nga nói
- Hả, e muốn ăn gì à, a đi mua nhé.
- Không, cứ cúi xuống e nói cái này
Tôi ghé sát đầu lại gần Linh Nga
- Gì thế e
- Mồ hôi a nhễ nhại đây này - vừa nói Linh Nga vừa lấy tay lau mồ hôi còn lấm tấm trên trán và sống mũi tôi.
Tôi vội vàng lấy tay lau hết mồ hôi trên trán và cười
- Không sao, hề. Lo cho a làm gì, ngốc. Nằm yên cho lại sức đi
- Thì e vẫn đang nằm đây còn gì. Mà a đang ở công ty à?
- Không, a đang đi cafe với bạn
- Tại cái Ngọc nó cứ nằng nằng gọi cho a....
- Tại gì mà tại, ko gọi là a mắng cho ấy. Mắng cả e luôn.
- Công nhận thỏ mà cũng chạy nhanh ghê, gọi cái là có mặt liền. Hì
- Chuyện, ai chứ e là người con gái quan trọng nhất đối với anh luôn.
- Ơ thế mẹ anh không quan trọng bằng e à, không được đâu.
- Mẹ anh là phụ nữ rồi, con gái gì nữa. Sau này chúng ta lấy nhau e là người phụ nữ quan trọng thứ 2 trong cuộc đời anh. Hề
- Lẻo mép khiếp đi được í!
- Ủa, mà e nói ít thôi, đang mệt. E thích ăn gì không anh đi mua cho
- E không, nhìn thấy a là e gần hết mệt rồi. Còn giờ e thích ăn thịt a, đưa má đây e cắn cái coi.
- Ơ đùa, không được đâu, khỏi ốm đi anh cho cắn thoải mái. E ăn gì a nấu cho.
- Ngọc nó đi chợ rồi mà. Anh cứ ngồi cạnh e thế này đi. E ngủ, anh trông e nhé
- Ừ, nhắm mắt ngủ đi. Anh ngồi đây
Ngồi bỏ điện thoại ra đọc báo, thỉnh thoảng nhìn sang bên cạnh. Người con gái của tôi đang nằm ngủ, trông đáng yêu lắm. Tôi nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt những sợi tóc lơ thơ còn vương trên trán rồi thầm nghĩ " Em à, e vất vả lắm phải không, e lo lắng nhiều thứ lắm phải không, nhưng cố gắng nhé, hãy tin anh, hãy để cho a chứng minh rằng e quan trọng như thế nào đối với anh. Hãy để a chăm sóc e, để anh thỉnh thoảng được ngắm nhìn e ngủ như thế này, thỉnh thoảng anh sẽ nấu bữa sáng cho chúng mình, thỉnh thoảng anh cùng e vào bếp để nấu ăn. E nhé !"
Lát sau Ngọc đi chợ về
- E mua cái gì đấy
- E mua ít thịt, với ít hành, nấu cháo cho chị anh ạ
- Ừ, để đó anh nấu cho
- E nấu cũng được mà.... À, anh muốn tự tay nấu chứ gì. Mời anh. Hì hì
Tôi đi nấu cháo, còn Ngọc ra ngồi trông Linh Nga. Vừa nấu vừa nói chuyện nho nhỏ với Ngọc
- Ngọc này, dạo này chị có gì khác thường không, có bao giờ bị ngất như thế này không ?
- Không anh ạ, chắc là chị ăn ít với lại gặp nắng nên bị choáng thôi. A đừng có lo. Từ hồi ở với e đến giờ, ốm vặt thì có, nhưng ngất thì chưa bao giờ anh ạ
- Ừ, a cũng đi làm suốt, e để ý chị dùm a, mà 2 chị em ko được nhịn bữa sáng đâu đấy.
- Vâng, nhưng mà ko biết sao dạo này e cứ thấy chị buồn buồn, nhiều hôm đi làm về cứ thấy chị để ý đi đâu ấy, lắm lúc cứ ngẩn người ra, e hỏi thì chị không nói gì
- Thế à, anh biết rồi.
Đang nói chuyện với Ngọc thì có tiếng í ới từ bên ngoài. Thêm cả tiếng bước chân xoạch xoạch nữa
- Chị Linh Nga ơi, chị Linh Nga ơi...
Thằng Nhật, thằng mặt giặc, chưa thấy người đã nghe thấy tiếng. Đến lúc nó bước vào cửa
- Tèn ten, e có món ngon cho chị đây. Ơ...ơ...
Nhìn sang bên cạnh thì Linh Nga cũng mắt nhắm mắt mở vì mấy câu í ới ầm ĩ của nó
- Ở đây có 3 người, ko phải có mặt cả làng. Có nhất thiết mày nói to thế không. Cái mồm lúc nào cũng bô bô được -Tôi trừng mắt
- Có..có chuyện gì mà mọi người...- nó đưa tay lên gãi đầu
Ngọc vội chạy ra cầm túi đồ ăn trên tay thằng Nhật và nói nhỏ vào tai nó.
- E không biết chị ốm, e xin lỗi. Hề hề
- Thôi, vào nhà đi - Linh Nga ngồi dậy và nói
- Không biết không có tội chỉ nhở , ủa mà chị có sao không thế.
- Anh tha cho e nó đi. Chị không sao
- Thì có ai làm gì nó đâu. Mà cái gì kia
- E mua bò bía với nem rán cho chị đấy.
- Thế à - mắt Linh Nga sáng lên.
- E hèm, đang ốm nhé - Tôi liếc sang bên Linh Nga
- À mà đúng rồi, e mua ít, với lại chị đang ốm, ăn mấy đồ này không tốt đâu.
- Chị biết rồi. Thôi để hôm sau ăn bù vậy. Hì.
- Đợi a tí, Ngọc ơi, e xem nồi cháo dùm a được chưa. A ra đầu ngõ tí.
- Anh đi đâu thế - Linh Nga hỏi
- Anh đi mua cái này, a về luôn
Tôi chạy vù ra hàng tạp hóa đầu ngõ mua mấy vỉ sữa và nước cam tươi, ít hoa quả, ít thuốc bổ đem về
- Anh mua gì vậy
- Mua mấy thứ cần mua. 2 chị e phải ăn uống hết cái đống này. Hết a mua tiếp.
- Anh cứ làm như chị em e ko tự chăm sóc được bản thân ấy. - Linh Nga nói đỡ
- Thì a cứ mua để đó, lúc nào đói thì ăn. A ko cần 2 chị e phải nhịn ăn để giữ dáng, eo thon này nọ. Cứ ăn cho có sức khỏe là được.
- Vâng, e biết rồi mà.
- Phải đó chị, chị cứ ăn nhiều vào. Chứ e thấy chị ăn ít lắm.
- À mà cháo được chưa Ngọc?
- Được rồi anh ạ
- Ờ, 2 đứa dọn cơm ra ăn đi, a lấy cháo để chị ăn
Tôi múc cháo ra bát rồi đem lại giường chỗ Linh Nga đang dựa vào tường.
- E còn mệt không ?
- E đỡ rồi, mà a đưa bát cháo đây e tự ăn được. Anh ngồi xuống ăn cơm với 2 đứa đi
- Thôi, để a đút cho e ăn, tí anh ăn sau
- E tự ăn được mà. 2 đứa nó ngồi dưới kia a ko thấy ngại à - Linh Nga thì thầm
- Không, chăm người yêu chứ có phải chăm cô hàng xóm đâu mà ngại. Há miệng nào
Vài câu năn nỉ, Linh Nga cũng chịu để tôi đút cháo cho cô ấy.
- Chị, chị biết e đang nghĩ gì không? E biết anh đang nghĩ gì không ? - thằng Nhật nó quay qua hỏi mọi người, cái mồm vừa ăn vừa hếch lên hỏi
- Ai biết đâu - Ngọc trả lời, còn Linh Nga thì lắc đầu
- Nhìn đại ca mớm cháo cho chị mà... E thề là đại ca khô khan như gỗ mục thế mà cũng chịu làm việc này. E đang cảm động thay chị , chị ạ - nó bĩu môi và lắc đầu có vẻ ghen tị
- Tập trung chuyên môn đê, người yêu tôi tôi phải chăm, ý kiến gì. - tôi hắng giọng
- Đâu có ý gì đâu, nhìn anh chăm chị, e lại muốn ốm xem người yêu e chăm e thế nào - nó cười hềnh hệch
- Khỏe không thích lại thích ốm. Đồ hâm, anh ốm e ko chăm đâu - Ngọc nói
- Ờ, ko chăm thì gọi cô khác đến chăm. Thiếu gì người
- Giỏi, đấy đi với cô khác luôn đi, mai đừng sang đây nữa. Xi, không cần - con bé có vẻ tức tối
- Thôi, 2 cái đứa giời đánh này, bữa ăn mà cũng chành chọe nhau được - tôi nói
Thế là 2 đứa im ngồi ăn cơm, Linh Nga nhoẻn miệng cười
- Không có 2 đứa thì lại mất vui anh ạ, 2 đứa nó tíu tít lại hay.
- Ừ, nói nhiều cũng có cái hay, nhưng mà nhiều lúc sốt ruột lắm.
- Anh đúng là ông già khó tính rồi. Hì
- Mà mai e nghỉ làm nhé, tí anh điện cho Huyền, xin cho e nghỉ vài hôm.
- Chết, không được đâu, cửa hàng mới sắp khai trương nữa, đang nhiều việc anh ạ
- Nhiều cũng nghỉ, e ốm thế này đi làm sao được. Nghe anh ở nhà nghỉ ngơi.
- Nhưng mà...
- Sợ không ai chăm chứ gì. Anh chăm được chưa!
- Không phải mà việc...
- E cứ nghỉ, muốn đi làm phải khỏe hẳn đã. Nghe anh!
- Chị ở nhà nghỉ vài hôm đi chị, tham làm gì. Mẹ e hay bảo tiền không đem lại hạnh phúc đâu, với lại tiền nhiều khi không mua được sức khỏe.
- Anh thì lúc nào cũng mẹ bảo mẹ bảo - Ngọc bĩu môi
- Đó, e thấy 2 đứa nói chưa. Thống nhất thế nhé
- Vâng, đành vậy chứ biết làm sao.
- Done, e cứ ngồi yên đấy, a đi lấy nước rồi e uống thuốc nha.
-Thuốc gì thế anh
- Thuốc bổ thôi, vitamin với đạm thôi. E uống đi.
- Nhất chị, chị mà ốm nặng hơn tí nữa, chắc đại ca còn chăm sóc cho chị đến tận răng quá
- Thì bây giờ đến tận răng rồi còn gì nữa. Hì - Linh Nga cười
- Báng bổ cái mồm mày, lại còn bảo chị ốm nặng thêm à - tôi quát
- E đùa thôi mà. Hê hê
Lát sau Nhật và Ngọc cũng ăn cơm xong. Ngọc đi rửa bát còn thằng Nhật ngồi gọt hoa quả. Tôi thì ngồi cạnh Linh Nga, thần sắc cô ấy có vẻ khá hơn.
- E này, mai a nghỉ. Ở đây nóng quá, mà e ốm thế này, qua nhà a đi
- Không sao đâu mà a, với lại e có phải ốm nặng lắm đâu.
- Thì ko ốm nặng, nhưng mà quan trọng là không khí, ở đây bí bách, ngột ngạt. Tốt nhất là qua nhà a. Nha
- E thấy a Tùng nói phải đấy, chị cứ qua anh chăm vài hôm, e ở 1 mình được mà. Với lại anh Nhật ngày nào chả chạy qua đây - Ngọc cũng hiểu ý nên nói đỡ
- Nhưng mà... - Linh Nga có vẻ băn khoăn
- Chị yên tâm đi, e chăm lo Ngọc cho. Cần thiết e ngủ lại cho chị yên tâm - thằng Nhật mạnh giọng
- Ơ, cái gì...
- À không, e lỡ mồm, ý e là tối nào e cũng buôn điện thoại với Ngọc nên chị yên tâm.
Thấy Linh Nga có vẻ xuôi xuôi tôi bảo Ngọc lấy mấy bộ quần áo của Linh Nga cho vào túi.
- Ơ, đi bây giờ hả anh
- Ừ, thì đi bây giờ. Nói là làm luôn chứ.
- Đi luôn cho nóng chị - lại cái mồm của thằng Nhật bô bô
- Xong rồi đây, chị đi an dưỡng mạnh khỏe nha - Ngọc đưa tôi túi quần áo
- Mới ốm có tí thế này mà, hic
- E không được phụ lòng quan tâm của mọi người nên phải mau khỏe. Rõ chưa
- E biết mà, nhưng mọi người quan trọng hóa vấn đề quá í.
- Thôi đi, a gọi taxi ngoài đầu ngõ rồi. Nhật, mai đem xe của anh qua nhà anh nha.
- Vâng, e chào anh chị
- Ngọc, ở nhà tối đến cẩn thận nhé. Ngủ đóng chặt cửa vào, có chuyện gì gọi chị - Linh Nga dặn Ngọc
- Vâng, chị yên tâm. Chị cứ tĩnh dưỡng thoải mái đi, e lo được mà.
Tôi và Linh Nga cùng nhau đi về nhà tôi. Đúng là không đâu bằng nhà mình. Về tới nhà thoải mái hẳn. Thằng Quân vẫn chưa thấy về.
- E vào giường nằm nghỉ đi. À không, ngồi kia tí đã đi. Anh vào bật bình nóng lạnh, lát e lau qua người đi rồi ngủ cho thoải mái.
- Vâng, mà anh cứ làm như e là bệnh nhân bị bệnh nặng lắm í. Hớt hơ hớt hải từ chiều đến giờ
- Thì tại e.... Ai bảo e ốm chứ. Không ốm xem. Còn lâu anh mới chăm
Linh Nga thì cứ tủm tỉm cười, còn tôi mặt nghệt ra chả hiểu tại sao.
Tôi vào bếp lục tủ lạnh lấy ra ít thịt với quả trứng, ít rau nữa để nấu mì. Lát sau Linh Nga đi vào
- Anh làm gì thế
- Anh nấu mì
- Chết, e quên mất, anh chưa ăn gì. Để e nấu cho.
- Thôi thôi, anh xin, anh tự nấu được. E đi ra ngoài đi
- Không, vậy e ngồi đây nhìn a nấu nhé
- Ừ, vậy ngồi tạm ở bàn ăn đi, đợi a nấu.
- Người yêu em cũng đảm đang nhỉ. Hì
- Chuyện, ăn được thì phải làm được chứ.
- Vậy mà e thấy mấy đứa bạn e toàn kêu người yêu lười không chịu làm, không biết nấu ăn. Anh chắc ngoại lệ
- Cũng không hẳn, bảo là nấu được thì ai cũng nấu được. Nhưng mà nấu ngon thì không phải ai cũng làm được. Chứ sinh viên đi học, trọ xa nhà thì thằng nào chẳng phải nấu mà ăn. Như anh , cho a chọn giữa nấu ăn và rửa bát thì anh chọn nấu ăn. Khổ trước sướng sau mà.
- Hì, vậy e là người hạnh phúc rồi, mỗi người có 1 hạnh phúc cho riêng mình. Nhưng e thấy hạnh phúc của e to hơn của mấy đứa bạn. Hì hì
- Khéo nịnh nha - tôi trêu
- Sự thật mà, mà anh nấu xong chưa?
- Anh xong rồi đây.
Tôi múc mì ra bát ăn, Linh Nga thì ngồi đối diện, tay thì chống cằm nhìn tôi
- Đừng nhìn anh thế chứ. E ăn không, a đút cho nè
- E no rồi, anh ăn đi. A ko nhớ là có lần e nói với anh là lúc anh ăn trong dễ thương lắm à, thế nên anh ăn nhiều vào nha. Mà anh nấu mấy gói mì thế
- Nhớ mà, anh nấu gói rưỡi
- Sao không nấu 2 gói cho tròn anh
- E xem đây còn rau, trứng, thịt, làm sao tống nổi 2 gói.
- E đùa thôi, ăn no quá cũng ko tốt. Với lại anh hạn chế ăn mì thôi nha, nóng ruột với lại ko có chất đâu
- Ô ma chi, ko nóng ruột đâu
- Ô mai hay ô dù gì cũng ko tốt. Anh phải ăn cơm. Uống sữa đều đặn thì mới đủ chất
- Ủa mà đáng lẽ anh phải nói với e mấy điều để ý đến chuyện sức khỏe chứ nhỉ. E đang ốm mà. - vừa nói tôi vừa nhồm nhoàm nhai mì tôm
- Hì, tiện thể e mới nhắc anh mà. Chứ anh cứ bia rượu nhiều e lo lắm.
- Anh biết ồi. Shuhhh, nóng quá
- Anh ăn từ từ thôi, khổ, chắc tại đói quá đây mà.
- Cái gì nóng chả ngon, hề!
Linh Nga ngồi đợi tôi ăn xong
- Phù, no quá
- Anh ngồi đó nghỉ đi- Cô ấy đứng dậy định cầm bát đũa tôi vừa ăn xong
- E hèm, ngồi yên! Không được đâu sói ạ. Để anh rửa.
Cô ấy lại mỉm cười, có lẽ do hành động của tôi.
- Vâng, e ngồi đây.
- E là bà hoàng, muốn gì cứ bảo anh, không phải đụng chân đụng tay gì hết. Rõ chưa
- Dạ rõ. Hì. Nhưng mà nhiều lúc trông anh ghét lắm. Ghét ghét
- Ủa sao ghét
- E hổng có biết. Hì. Anh rửa bát nhé, e đi lau người.
- Ô tô hê
Cái cảm giác chăm sóc người yêu lúc ốm nó lạ lùng lắm. Mình cũng quan trọng và cô ấy cũng quan trọng nữa. Cho nên tôi cũng chẳng ngại mấy cái việc cỏn con này. Miễn sao cô ấy vui vẻ là được rồi. Rửa bát xong tôi điện cho chú Quang
- Chú nghe
- Chú ạ, chú ơi cháu xin phép nghỉ đôi ba ngày
- Có việc gì à
- Cũng ko có gì quan trọng ạ, việc ở công ty thì cũng hòm hòm rồi. Người yêu cháu ốm nên ...
- Ừ, thôi cứ nghỉ. Có gì chú bảo anh em cho, cứ bảo là đi công tác nhé
- Dạ vâng, cháu cảm ơn chú.
Vừa đặt máy xuống thì Linh Nga đi từ trong ra hỏi
- Anh xin nghỉ làm thật đấy à, e ko sao mà
- Ừ, nghỉ vài ngày cho đỡ mệt mỏi, mà e chỉ là cái cớ thôi. Anh cũng muốn nghỉ để chơi mà. Hehe
- Xạo, e chẳng tin. E ko muốn anh phải nghỉ làm ở nhà chăm e đâu. Cái lí do cứ sao sao ấy.
- E không phải lo, tại anh cũng thích nghỉ mà, ngày thường anh còn nghỉ làm bỏ nửa buổi được, nghỉ mấy ngày thì gọi xin chú cho có lệ.
- Lần này thôi đó nha, e ko muốn lần sau a như vậy đâu
- Ừ, anh biết rồi.hehe
Tôi giục Linh Nga vào phòng
- E vào phòng nằm trước đi, bật điều hòa lên nhé. Có xem tivi thì mở lên. Anh đợi thằng Quân về hỏi nó tí chuyện. Tí anh vào sau
- Vâng, ơ mà sao anh lại vào sau - khuôn mặt đầy lo lắng và hiện lên dấu hỏi to đùng
- Tí anh nằm dưới sàn, yên tâm, ngủ cùng nhưng không ngủ chung. Hề
- Nhưng mà...
- E cứ vào nằm đi, nhớ chốt cửa, anh có chìa khóa đây rồi. Tí anh vào anh tự mở.
- Thà e không chốt còn hơn í .
- Thông minh phết nhở. - cười
- Anh mà dám mò lên giường là e "cắt"
- Gì cơ, ôi mẹ ơi, cắt rồi sản xuất e bé làm sao hả giời
- E đã nói hết đâu, e cắt...cơm, từ mai ko nấu cơm cho anh ăn nữa - vừa lấy tay bụm miệng cười- e ngủ trước nhé.
- Ừ.
Lát sau tôi đi tắm rồi đợi thằng Quân về
- Đi đâu mà về muộn thế
- Đi phục vụ con giặc giời kia chứ ai
- Con nào
- Trang yêu dấu của mày chứ còn ai. Sao mày ko yêu bà nó đi cho tao đỡ khổ. Suốt ngày nó hành tao thế này chắc thời gian nữa tao thành cái xác ve mất
- Ơ hay, thế con bé nó làm gì mày à
- Đưa đi đón về thì ko sao, nhưng mà cứ chán với buồn nó lôi đi uống. Xong hôm nay nó kéo tao đi với hội bạn nó. Ôi mày ơi, mấy con bé chúng nó trát cả tạ phấn vào mặt mà trông nó ko mịn đâu, nham nhở như kiểu quét vôi í. Còn gặp mấy thằng trẻ trâu nữa.
- haha, tao tưởng chúng nó đánh phấn phải mịn như lăn sơn chứ. Lại lên bar bả. À mà quên mất, thế con bé Trang đâu.
- Thì đưa nó về rồi. Tao bảo có việc bận, may nó cũng về theo, có vẻ nó chỉ đi thôi, chứ cũng chẳng hào hứng lắm.
- Ờ, cũng may
- May cái gì mà may. Nhiều lúc thấy tội , nhưng nó cứ khó gần nên tao cũng đếch nói gì, cần gì thì nó nói.
- Khổ, mới chiều nay tao đi cafe với nó. Xong Linh Nga ốm tao phải để nó đi taxi về.
- Linh Nga ốm sao, có nặng ko
- Ko sao, chắc làm việc quá sức, với say nắng. Đang nằm ngủ trong phòng kia kìa.
- Thế à, thằng thì ăn ko hết, thằng thì lần chẳng ra. Thôi tao đi ngủ đây
- Ờ, ngủ đi, tối tao ngủ phòng tao , trông Linh Nga nhỡ có làm sao
- Nhớ vui chơi ra sản phẩm nhé - nó nháy mắt đầy nham hiểm
- Vớ vẩn, ngủ đê. - tôi cười.
Tôi vào phòng thì Linh Nga bật tivi nhưng để nhỏ tiếng, nằm quay lưng vào trong. Tôi ngó qua thì thấy nhắm mắt ngủ rồi. Nhẹ nhàng tôi vơ lấy cái gối và chăn để trải xuống đất nằm. Tôi cũng mệt nên ngủ thiếp đi. Nhưng ngủ không đều giấc vì lo cho Linh Nga. Gần sáng lạnh quá tôi mò lấy điều khiển bật nhỏ điều hòa , tiện thể xem Linh Nga thế nào. Cô ấy cuộn tròn chăn ngủ ngon lành. Sáng hôm sau ko phải đi làm nên tôi cứ ngủ lì. Mắt nhắm mắt mở thấy Linh Nga đang cuộn người trong tay tôi. 2 đứa đắp chung 1 cái chăn. Tôi thì đi ngủ hay cởi trần. Da thịt mát lạnh của cánh tay cô ấy vòng qua người tôi.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   Sat Mar 07, 2015 3:43 pm

Chap 50-51-52
Nằm 1 lúc thì cô ấy cựa quậy, chắc là tỉnh ngủ. Tôi nhìn xuống dưới bât gặp ánh mắt cô ấy đang ngước lên
- Giỏi nhờ! Ai cho e xuống đây nằm
- Tại e thấy a co quắp lạnh nên xuống sưởi ấm tí. Hì, a ko thích à
- À thì cũng...thích! Nhưng mà e đang ốm đấy.
- E khỏi rồi mà
- Khỏi gì mà khỏi. E có nhớ gì ko?
- Nhớ gì cơ ạ.
- Ô thế hôm qua chúng mình sản xuất e bé mà giờ không nhớ à.
- Hả...cái...cái gì cơ - vừa nói cô ấy vội vàng lật cái chăn lên nhìn. - Đừng nói với e là thật nha.
- Ơ thật, anh nhớ rõ ràng là....
- Chết mất thôi, anh ơi, ko được đâu, làm gì bây giờ.
- Ai biết- tôi tỉnh bơ
- Ơ, nhưng mà sao quần áo e vẫn còn mặc nguyên xi nhỉ. Anh dám trêu e phải không. Cái "ông" này.
- Biết trêu sao vẫn còn ngây thơ thế. Haha
- E còn đang ngái ngủ, đầu óc chưa tỉnh táo mà anh đúng là...
- Là người yêu e chứ gì. Hê hê
- Anh mà làm thật thì...hic
- Thì sao? À, a nghe nói là buổi sáng mà sản xuất e bé thì rất tốt cho sức khỏe, tốt cho cả e bé nữa. Hay là.... - tôi đá mắt đầy khiêu khích
- Anh đợi đấy, đồ lắm trò. Còn lâu nha, lêu lêu - Linh Nga lật tung chăn ra rồi ngồi bật dậy
- Thì vẫn đang đợi đấy thôi. Hehe
- Đợi .... Đến khi nào e sẵn sàng đã nhé. Hì - Linh Nga véo nhẹ vào má tôi rồi thì thầm vào tai.
- Tất nhiên là phải đợi rồi. Với lại anh cũng ko muốn ép buộc e đâu. - tôi nói nhỏ - e cứ làm như a ham lắm không bằng
- Vâng, hì. À mà anh ăn gì e dậy nấu
- Bây giờ e đi đánh răng rửa mặt đi, anh đi nấu đồ. Hôm qua anh đã nói là anh chăm e mà. E ko phải làm gì hết.
- E khỏi rồi, thật mà, anh cứ quan trọng hóa vấn đề lên thế
- Kể cả không ốm cũng để a làm. E chăm anh nhiều rồi, để anh chăm lại chứ.
- E có chăm cho anh được tí nào đâu - phụng phịu
- Thôi, ko nói nhiều, người ốm là phải được nghỉ ngơi. Dậy nào
- Vâng.
Tôi và Linh Nga cùng dậy
- Anh, đi vào đánh răng cùng e
- Sao lại đánh răng cùng, xem phim hàn nhiều quá bị nhiễm hả. Ngại lắm, e đi đánh răng trước đi
- Đi mà, chẳng mấy khi, với lại e đang ốm, a chiều e đi - nũng nịu
- Ừ thì đi
Chúng tôi đi vào nhà tắm, tôi thì vẫn còn đang cởi trần
- Để e lấy kem đánh răng cho anh nha. Đây! - Linh Nga lấy kem đánh răng cho tôi và cô ấy. 2 đứa mồm đầy bọt quay sang nhìn nhau.
- Anh ko thấy thú vị à - cô ấy hỏi
- À thì ...bình thường - cười thầm
- Vậy là không thích chứ gì. Biết thế e chẳng rủ anh.
- Anh đã nói rồi mà, không giống như trong phim đâu. Hề. Nhưng mà....
- Sao anh?
- Có thêm em bé của chúng mình đánh răng cùng nữa thì vui. Hê hê
- Aaaaaa, anh thích e bé đến thế cơ à?
- Thích chứ, hay đánh răng xong chúng mình...- tôi gợi đòn
- Rất tiếc, có thể e ko xinh gái nhưng e rất tỉnh. Anh sản xuất e bé 1 mình đi nhé. Hí hí- Vừa nói dứt câu thì cô ấy đánh răng xong.
- Ơ...1 mình làm sao ấy được
- Việc của anh, chứ ấy là cái gì ,e chịu.
- Thì là ấy í
- E ko biết, anh đánh răng đi, e giặt khăn mặt cho a rồi đây. E xong rồi - nói xong Linh Nga đi ra ngoài
- Ơ kìa đợi anh đã.
Tôi vội vàng đánh răng rửa mặt xong ra ngoài. Linh Nga đang lúi húi pha sữa
- Đã bảo để anh làm mà, e ra ngồi xem tivi đi. Mà ăn bánh mì nhé. Dịch ra để a làm cho.
- Anh đúng là ông già, thế định không cho e làm gì thật hả
- Đàn ông nói là làm. Cứ để anh
- Không biết sau này cưới nhau rồi anh có như thế này không nhỉ.
- Có. Tất nhiên là có rồi. Mẫu đàn ông của gia đình. Mẫu đàn ông chuẩn mực đang đứng trước mặt e đây. - cười
- E biết rồi. Hì, anh làm đi nhé, e ra xem mèo oggy.
- Mèo oggy là cái gì ?
- Thì cái anh hay gọi là cà tun đó.
- Ừ - Linh Nga ôm cổ tôi rồi hôn chụt tôi 1 cái vào má rồi chạy ra ngoài phòng khách
Giá như lúc nào 2 đứa cũng vui vẻ như thế này có phải tốt không nhỉ. Cái mà tôi muốn là lúc nào cô ấy cũng vui vẻ, yêu đời. Không phải lo lắng gì về tôi cả. Thấy cô ấy cười như thế tôi cũng phần nào yên tâm. Chắc những ngày qua cô ấy lo lắng về chuyện của chúng tôi nhiều lắm. Tâm lí con gái mà, thấy người con gái khác bên cạnh người yêu mình ai cũng như vậy thôi. Nhưng tôi cảm phục Linh Nga về cách xử những chuyện như vậy. Không ghen tuông, không tỏ ra khó chịu trước mặt tôi.
Tôi nướng bánh mì, rán vài cái xúc xích, 2 quả trứng với pha sữa xong đem ra phòng khách 2 đứa cùng ăn
- E xem gì thế?
- Mèo oggy anh!
- Đâu con nào là mèo oggy?
- Cái con màu xanh kia kìa, nó đó
- Sao anh trông nó chẳng giống con mèo gì vậy. Mũi thì như quả cà chua nhót. Xấu òm
- Thì là hoạt hình mà, anh cứ vặn vẹo. Thế anh cho e ăn gì bây giờ
- Đây, nhiệm vụ của e là 1 cốc sữa, 1 quả trứng, 1 cái xúc xích, 2 miếng sandwich. Thế thôi
- Trời, sao nhiều thế.
- Vậy con kêu nhiều, thôi ăn đi, ko trứng nguội nó tanh
- Vầng
Vừa ăn được vài miếng thì Linh Nga có điện thoại
- Dạ e nghe.... Dạ e ốm chị ạ.... E quên mất chưa điện cho chị.... E ko sao,.....Dạ vâng....
- Ai gọi thế e
- Chị Huyền anh ạ, hôm qua anh chưa điện cho chị Huyền à
- Chết , anh quên mất. Đầu óc anh để đi đâu không biết.
- Không sao đâu a, chị cũng vừa nói e nghỉ ngơi cho lại sức rồi đi làm.
- Ừ. Mà e này, vợ chồng thằng Vũ định bao giờ khai trương cửa hàng mới thế
- Cuối tuần sau anh ạ, giờ đang làm nội thất bên nhà mới thuê hay sao í
- Ừ, e ăn nhanh đi
Tôi lấy điện thoại ra nhắn tin cho thằng Vũ
- Cho Linh Nga nghỉ ốm mấy hôm nhé, nhắn luôn vợ mày cho tao.
- Ok
Cái thằng, nhắn cả 1 đống chữ mà nó nhắn lại có 1 từ. Mọi hôm thì bô bô sao hôm nay tiết kiệm lời vậy
- Anh - Linh Nga gọi
- Ừ, anh đây
- E lo quá, không biết sắp tới e có kham nổi cái cửa hàng mới không.
- E cứ làm đi, sổ sách kế toán có gì ko hiểu anh nhờ ông anh anh cho.
- Sổ sách thì e ko sợ. E chỉ sợ làm ở đó rồi. Lại không có thời gian dành cho a.
- Ôi dào, e cứ làm đi. Lúc nào mà anh thấy e ko có thời gian dành cho a thì anh sẽ đến tìm và làm phiền e. Hehe
- Nhưng thật sự là sẽ bận lắm đấy, sáng đi sớm tối về muộn. Đến lúc đó anh đừng giận e nha.
- Không sao, không có gì là không giải quyết được. E cứ làm, cảm thấy vất vả bảo anh, anh giải quyết
Ăn sáng xong tôi và Linh Nga ngồi xem phim ở phòng khách. 1 phần vì no, 1 phần vì mệt nên cả 2 đứa ôm nhau ngủ lúc nào không biết. Đang mơ màng thì nghe thấy cái giọng quen quen
- Giỏi nhỉ, phòng có không nằm, 2 cái đứa này ngủ lăn ngủ lóc ở đây à. Khéo trộm nó vào bê hết đồ đạc đi không biết.
Mắt nhắm mắt mở nhìn lên thì là mẹ tôi. Linh Nga cũng giật mình đứng dậy
- Cháu chào 2 bác
- Bố mẹ lên đấy à - tôi vẫn còn ngái ngủ uể oải
- Làm gì mà hôm nay 2 đứa ở nhà thế này. Nay thứ 6 mà.
- Linh Nga ốm, con thì được nghỉ
- Hả, Linh Nga ốm à con, có sao không? - mẹ tôi sốt sắng
- Dạ con không sao bác ạ,con ôm vặt thôi
- Ốm thì vào giường nằm hẳn hoi, sao 2 đứa lại vạ vật ngoài này - bố tôi nhắc
- Cái thằng này nó có biết cái gì đâu. Linh Nga vào trong nghỉ đi con. Mà ốm làm sao. Sốt hay cảm hay thế nào?
- Hôm qua đi làm về mệt nên ngất đấy mẹ ạ - tôi nói, vừa nói khỏi câu Linh Nga véo tay tôi ra hiệu. Chắc định không cho tôi nói với mẹ để mẹ bớt lo
- Chết, thế thuốc thang gì chưa
- Hôm qua anh Tùng mua thuốc bổ con uống rồi ạ.
- Thôi vào trong nằm đi con. Người ốm đi lại ít thôi.
- Con cũng đỡ nhiều rồi bác ạ.
- Thì đỡ nhưng cứ cẩn thận vẫn hơn, nghỉ cho khỏe hẳn. Đợi bác tí.
Dứt câu mẹ tôi lấy điện thoại ra gọi
- Ừ, chị đây...đến nhà chị truyền cho cháu nó chai hoa quả...ừ...thế nha
- Con khỏi rồi mà bác
- Yên tâm, truyền xong là lại khỏe ngay. Nghe lời bác, chứ nghe cái thằng này thì có muốt mùa mới khỏi.
- Đúng đấy, truyền hoa quả nhanh lại sức, mà đi làm kiểu gì mà vắt kiệt sức thế cháu - bố tôi hỏi
- Cũng hơi hơi mệt thôi bác ạ, với lại chắc con bị say nắng nên mới bị ngất
- Mùa này phải cẩn thận chứ con, mà không, mùa nào cũng vậy, lại chuẩn bị giao mùa rồi đấy. Đề phòng sức khỏe con ạ. Chứ như bác đây khổ lắm
- Dạ vâng
- Mẹ, mai có lịch tiêm à? Sao bố mẹ lên đột ngột thế
- Tôi lên chơi không được à. Lên xem anh ăn ở thế nào
- Chắc mai con phải thay khóa cửa mất. Cứ đùng 1 phát, mà lần nào cũng đùng í, chẳng thèm gọi cho con lấy 1 câu
- Này nha, giấy tờ nhà tôi cầm, chưa sang tên cho anh đâu. - mẹ tôi hắng giọng - mà Linh Nga vào nghỉ đi con
- Đến giờ nấu cơm rồi bác ạ, bác để con đi nấu cơm. Con cũng khỏi rồi
- Bác gọi người đến truyền cho con rồi, con vào phòng nằm đi. Cơm nước để 2 bố con nó lo.
- Nhưng....
- Lệnh của bác to nhất nhà, con ko phải lo
2 bố con tôi tròn mắt lên nhìn mẹ
- Thằng Tùng, đi chợ nấu cơm đi.
- Vầng, con biết rồi.
Tôi uể oải đứng dậy cầm cái cốc đi rót cốc nước để uống.
- Con giao Linh Nga cho mẹ đấy. Mọi người thích ăn gì con còn mua
- Rồi, ăn gì chẳng được.
- Tùng, đợi bố đi với - bố tôi vội đặt cái máy tính bảng xuống bàn rồi đi cùng tôi.
Thật ra thì mẹ tôi ốm bao nhiêu năm nay. Bố tôi vẫn đi chợ nấu cơm chăm mẹ tôi. Không ngoa chứ cái nhìn của 1 thằng con về bố nó quá là tuyệt vời. Cho dù mẹ tôi có to tiếng có bực mình bố tôi vẫn nhẫn nhịn. Vì tâm lí người bị bệnh lúc nọ lúc kia, bố tôi ko muốn mẹ phải chịu thêm 1 chút áp lực nào nữa.
Lâu lắm rồi. Từ hồi tôi còn bé đến bây giờ tôi mới cùng bố đi chợ. Chỉ có điều là ngày trước bố lai tôi đi, còn giờ thì tôi lai bố tôi ngồi đằng sau.
- 2 đứa dạo này thế nào?
- Vẫn bình thường bố ạ
- Bình thường là không được rồi
- Sao lại vậy ạ. Bọn con vẫn yêu nhau mà bố
- Lúc mới yêu là phải nồng nhiệt, nóng bỏng, ngọt ngào. Xem lại đi, chứ bình thường thì đều đều làm gì có gì thú vị
- Vâng, thì vẫn ngọt ngào thú vị mà bố. Con gọi đó là bình thường - cười
- Bố đùa thôi, con bé nó ngoan, đảm đang. Cố mà giữ con ạ!
- Vâng, con biết rồi.
- Mà tuần trước 2 đứa về nhà Linh Nga, có vấn đề gì không?
- Không bố ạ, nói chung là suôn sẻ
- Thế thì tốt, hôm nào lựa lời nói với bố Linh Nga là bố muốn gặp nha.
- Vâng
Tôi cùng bố đi chợ mua được ít tôm và thịt rồi về nấu cơm. Về tới nhà thì tôi nói với bố
- Đề con nấu cho
- Thôi để bố phụ cho nhanh
- 2 bố con mua được cái gì thế
- Thịt làm chả ( nem rán) với ít tôm mẹ ạ. Mà Linh Nga đâu mẹ
- Trong phòng đang truyền kia rồi. Nấu cơm đi nha, mẹ vào trông.
- Vâng
Lát sau tôi và bố nấu cơm xong. Linh Nga cũng truyền xong, cả nhà ra ngồi ăn cơm
- Này 2 đứa, tuần trước về nhà con bố mẹ có nói gì không- mẹ tôi hỏi
- Dạ bố mẹ con cũng ủng hộ ạ
- Thế à, vậy thì cưới thôi. - mẹ tôi vui mừng
- Mẹ, bình tĩnh, bọn con con trẻ mà
- Cưới sớm ổn định sớm, mà còn trẻ trung cái gì nữa, hai mấy tuổi đầu rồi. 2 đứa bàn bạc đi rồi nói với bố mẹ
- Vâng, bác để thư thư cho con 1thời gian để con nói với bố mẹ con đã ạ.
- Bà để tự chúng nó quyết định đi. Cái gì cần làm trước thì làm. Nhưng mà đã yêu nhau rồi phải tin tưởng nhau, tuyệt đối không được lừa dối nhau. Có chuyện gì thì phải ngồi lại với nhau mà bàn cách giải quyết. Hiểu chưa
- Dạ vâng
- Đừng đặt cái tôi cá nhân lên quá, đôi khi sĩ diện bản thân không mua được hạnh phúc đâu.
Đúng là bố tôi. Nói không sai trật 1 chữ nào luôn! Chiều hôm đó Linh Nga ở nhà với mẹ tôi. Thấy ăn cơm xong là vào phòng thủ thỉ với nhau. Tôi thì gọi thằng Vũ ra quán cafe
- Mày giỏi, bạn với chả bè thế đấy
- Ơ cái thằng này, vừa mới gặp đã ý kiến ý cò rồi. Có chuyện gì
- Có cái nội thất cửa hàng mới ko đẩy sang cho tao làm. Lại thuê thằng nào thiết kế à
- Ô, thằng này ấm đầu thật rồi. Mày quên tao học cùng lớp mày à. Trình anh ko cao nhưng mấy cái nội thất đơn giản đó thì anh làm được
- À ừ nhỉ. Quên mất, mày đi bán quần áo mấy năm, quên bố nó mất. Thế làm đến đâu rồi, có cần tao phụ gì không
- Không, gần xong rồi. Mà Linh Nga nhà mày ốm thế nào?
- Hôm qua đi làm về xong ngất, chúng mày bóc lột sức lao động người yêu tao vừa thôi chứ.
- Thật à, chết. Nhưng cả ngày ngồi trong nhà, phòng điều hòa. Với lại sắp hết mùa khách cũng giãn, có vất vả bằng đợt hè mấy đâu.
- Đùa thôi, chắc lo lắng chuyện của tao với lại say nắng.
- Say nắng thằng nào à?
- Say nắng theo nghĩa đen cơ mà, mày tưởng say nắng theo nghĩa bóng chắc. Đầu với chả óc Mà tuần này ko đi chơi đc rồi. Để khi khác đi, bố mẹ tao lên với Linh Nga đang ốm
- Đi đâu cơ?
- Lần trước mày chả bảo đưa vợ con ra ngoại thành chơi còn gì
- À ừ. Hôm qua Q. Nga nó rủ tao đi cafe nói chuyện
- Gì cơ, mày đi gặp ko
- Có, nhìn dạo này nó xuống sắc quá
- Có chuyện gì mà gọi mày thế?
- Thế mày nghĩ có chuyện gì ngoài nhân vật chính là mày ra.
- Cô ta nói gì?
- Thì hỏi mày có hận nó không, có nhắc đến nó không. Hỏi mày yêu Linh Nga à. Đại loại tóm tắt là như thế
- Mày trả lời sao?
- Tao cũng trả lời thật thôi
- Thật là sao, nói toạc ra đi cho nhanh.
- Thì tao bảo là mày ghét nó, ko nhắc đến nó. Bảo mày có người yêu rồi
- Trông ngu ngu mà minh phết nhỉ. À nhưng mà ko được
- Sao lại không được, không được cái gì
- Thôi lúc nào tao kể cho, về đã. À tí quên, 5 chục đấy, cầm về báo cáo vợ đi nhé .
- Tiền gì đây?
- Tiền làm ăn, vợ mày bảo con thiếu. Tao cho vay
- À ờ, rồi, cảm ơn nha.
- Về nha. Mai rảnh dắt bin qua chơi với bố mẹ tao.
Tôi về nhà lúc chập tối thì thấy thằng Quân cùng với Trang đang ngồi nói chuyện với bố mẹ tôi ở phòng khách.
- Mày đi đâu thế con, Trang qua chơi này
- Con đi cafe với thằng Vũ, qua lâu chưa nhóc - tôi hỏi Trang
- E vừa đến thôi. 2 bác lên sao anh ko bảo e
- Toàn lên bất thình lình, anh còn chẳng biết bố mẹ lên lúc nào.
Bỗng nhiên Linh Nga đi từ trong bếp ra, bưng theo khay nước
- Cháu mời 2 bác. E mời anh chị uống nước ạ.
- Ngồi xuống đi cháu - bố tôi nói với Linh Nga
Cô ấy cũng ngồi xuống cạnh tôi. Không khi nặng nề bao trùm cả phòng khách. Mẹ tôi cũng hiểu nên cũng ko dám nói gì
- À, tình hình sức khỏe bác dạo này thế nào ạ - Quân hỏi mẹ tôi - Mấy lần bác lên cháu về muộn nên ko gặp 2 bác
- Bác cứ túc tắc thế thôi, chết lúc nào cũng biết. Giờ sống được ngày nào thì quý ngày đó.
- Sao bác lại nói thế, có bệnh thì phải chữa, nhưng bác phải lạc quan lên, chiến đấu mạnh mẽ với bệnh tật bác ạ - Trang động viên
- Bác sống đến giờ này cũng chỉ vì chồng vì con, bác mà ko bản lĩnh thì làm sao sống chung với bệnh tật bằng đó năm
- Mẹ cứ nói gở làm gì thế nhỉ.
- Tao mà đổ đùng 1 phát ra đây có mà bố mày đi lấy vợ khác ngay
- Đấy, lại bắt đầu - bố tôi thở dài
- Bác suy nghĩ ít thôi, người có bệnh tâm lí phải thoải mái, chứ lúc nào đầu óc mà cũng căng thẳng là không được đâu bác
- Ừ, cố gắng vậy chứ biết sao.
Linh Nga ngồi từ nãy đến giờ cứ cầm chặt cốc nước. Tôi cũng chẳng nói gì. Chỉ quay sang cười mỉm với cô ấy
- Dạo này công việc cháu thế nào hả Quân?
- Nhờ Tùng xin cho cháu vào chỗ bố của Trang nên công việc cũng ổn bác ạ
- Thế hả, vậy 2 đứa tính bao giờ cưới. Trông 2 đứa đẹp đôi lắm
- Ơ...Không phải đâu bác ơi - Quân phân trần
- Hì, như ông này cháu vớt ngoài kia cả rổ, bạn bè thôi ạ. Anh Quân nhỉ
- À...ờ
- Chết quên mất, cô bé này tên gì nhỉ, a Tùng- Trang cố tình dò hỏi và đưa ánh mắt sang Linh Nga
- Dạ e tên Linh nga
- Ủa, Nga - Trang có vẻ ngạc nhiên
- Gặp mấy lần quên ko hỏi tên, dạo này e xinh ra nhiều đấy.
- Ủa, 2 đứa quen nhau à - mẹ tôi ngạc nhiên
- Nói là quen thì cũng ko phải bác ạ, ngày trước cháu với anh Tùng....
- Trang - tôi gừ giọng
- Đến chơi thì ở lại ăn cơm luôn nhé cháu, chẳng mấy khi đông đủ như thế này - mẹ tôi nói
- Dạ vâng, để cháu điện về báo cho bố cháu.
- Tiện thể có Quân bác cháu mình làm mấy chén nhỉ?
- Cháu uống kém lắm ạ
- Dân xây dựng mà ko uống được thì chết.
- Ngồi chơi đi bác vào nấu cơm
- Để cháu vào phụ bác nấu cơm - Trang nói với theo rồi cũng đứng dậy cùng mẹ tôi đi vào bếp
Linh Nga thấy thế đứng dậy đi vào phòng, tôi cũng đứng dậy đi theo. Cô ấy đang ốm mà phải chịu đựng như thế này, tội thật. Tôi thì bất lực, chả biết nên phải làm gì trong hoàn cảnh này nữa.
- Em đi về đây - rơm rớm nước mắt
- Anh xin lỗi
- Sao anh phải xin lỗi, anh đâu có lỗi
- E đang ốm mà gặp hoàn cảnh này, anh đưa e về nhé
- E tự về được
- E đang ốm mà, anh ko yên tâm để e đi 1 mình đâu.
- E muốn đi 1 mình. - vừa nói cô ấy vừa dọn đồ đạc vào túi
- E đừng như thế này được không. Anh biết e mệt mỏi. Nhưng tại sao e ko ở lại đây.
- Anh có dám thể hiện tình cảm với e ngay trước mặt chị Trang ko?
- Dám, e ở lại đi
- Thế là được rồi, nhưng e ko muốn thể hiện tình cảm của e trước mặt người khác. E chỉ cần anh nói dám là được rồi. E ổn
- Anh thì ko thấy ổn tí nào hết. E sợ gì chứ
- Không phải e sợ, mà e thấy e ko thoải mái, và nếu e có thể hiện để cho chị Trang thấy anh và e yêu nhau e ko đành lòng. Anh phải hiểu người đáng thương hại lúc này là chị Trang chứ ko phải là e.
- Tại sao e lúc nào cũng suy nghĩ cho người khác thế nhỉ.
- E ở đây thì cả bố mẹ a cũng ko thoải mái. Chẳng lẽ điều này a ko nhận ra à
- Thôi được rồi, vậy anh đưa e về
- E tự bắt taxi về được. Anh ra ngoài nói chuyện với mọi người đi. E thu đồ xong rồi ra chào mọi người sau
- Sao e ương thế nhỉ, anh bảo a đưa e về cơ mà
- E muốn về 1 mình. Đừng đi theo e.
- Vậy a gọi xe rồi đưa e xuống
- Tùy anh
Thật sự tôi ko thể hiểu nổi thái độ của cô ấy lúc này. Làm sao lại như vậy cơ chứ. Con gái thật khó hiểu. Tôi gọi taxi, Linh Nga đi từ trong phòng ra bếp chào mẹ tôi
- Cháu xin phép bác cháu phải về có việc. Cháu chào bác, em chào chị
- Ơ, sao không ở lại ăn cơm cháu
- Dạ cháu có chút việc đột xuất. Cháu đi đây ạ - nói xong Linh Nga đi ra ngoài chào bố tôi và Quân. Tôi chẳng nói gì cứ lẽo đẽo theo sau Linh Nga xuống dưới
- Anh lên nhà đi, ko mọi người đợi
- Hay anh đi với e nha
- E đã nói e muốn 1 mình. Anh lên nhà đi
- Vậy về tới nhà e gọi điện cho a nhé
- Vâng
Tôi đành để Linh Nga đi taxi về. Không hiểu sao mà hôm nay bướng vậy không biết. Lại còn đang ốm, chẳng biết cô ấy có ổn không nữa. Hay là cô ấy chưa tin tưởng vào tôi....chắc có lẽ những gì mà tôi làm cho cô ấy là chưa đủ.
Lên nhà thì cơm nước dọn xong xuôi. Trang thì cố gắng gần gũi mẹ tôi, cũng trò chuyện rôm rả. Còn 3 người đàn ông uống rượu
- Bác ơi. Bố mẹ cháu có lời muốn gặp 2 bác đấy ạ
- Thế à, bố mẹ cháu khỏe ko
- Bố mẹ cháu khỏe, mai 2 bác có rảnh không ạ. Cháu nói bố mẹ cháu đến chơi
- Bận rồi - lúc này có tí men nên tôi cũng hơi mạnh miệng
- Cái thằng này, mai 2 bác ở nhà, mà bày vẽ thăm nom làm gì.
- Tại bố mẹ cháu cứ giục, với lại chẳng mấy khi gặp được 2 bác
- Ừ, mà công việc cháu dạo này thế nào
- Dạ vẫn tốt bác ạ
- Quân này, cháu với thằng Tùng cũng có tuổi rồi. Nói là già thì chưa già, nhưng cũng đến tuổi lập gia đình rồi. Mau mau lấy vợ đi - mẹ tôi giục
- Bà cứ để chúng nó lo sự nghiệp đi đã
- Thực ra cháu cũng xác định là ổn định công việc rồi kiếm cô nào đấy cưới luôn. Về Hà Nội 1 thời gian rồi mà vẫn chưa lừa được cô nào - nó cười
- Có mà chúng nó lừa mày, chứ trình mày thì lừa được ai
- Bác thấy con gái bây giờ hiếm lắm. Ngoan như Trang thì bác ko nói. Nhưng nhiều đứa chúng nó sống thoáng quá, dễ dãi quá.
- Ôi dào, xu thế xã hội hóa, hiện đại hóa. Mà nó lai tạp nửa tây nửa ta buồn cười lắm.
- Gớm, bố con ông ăn rau muống mà bàn chuyện thế giới. Lo mà chọn cho tôi đứa con dâu đi.
Cơm nước xong xuôi Trang xin phép về. Quân cũng đi cùng. Trước khi về Trang gọi tôi xuống dưới nói chuyện. Thằng Quân thì ngồi trong xe đợi
- Em xin lỗi, chuyện hôm nay...
- Chuyện gì ?
- Thì làm cô bé kia bỏ về. Nhưng cô bé tên Nga thật hả- tôi gật đầu
- Bỏ đi
- Anh giận e lắm phải không? Mà cái tên Nga nó ấn tượng với anh đến thế sao
- Đi về đi, ko thằng Quân nó đợi
- Sao anh lạnh nhạt với e thế. E đã xin lỗi a rồi cơ mà. Buồn thật đấy
- Anh mệt.
- Anh yên tâm, e chưa bỏ cuộc đâu. Nhưng dù sao cũng cảm ơn anh vì hôm nay. E về đây.
Trang cũng có vẻ buồn. Chả hiểu mấy cô con gái rắc rối nghĩ gì trong đầu nữa. Vui cũng vì tình, buồn cũng vì tình, rắc rối cũng vì tình. Nhưng sống mà vô tình thì khác nào không có lương tâm. Tôi chợt nhớ đến Linh Nga, lấy điện thoại ra gọi cho cô ấy. Nhưng cô ấy ko nghe máy, gọi 3,4 lần vẫn không bắt máy. Lòng như lửa đốt tôi gọi cho Ngọc
- Em nghe anh ơi
- Chị đâu e, anh gọi chị ko nghe máy
- Ơ, e tưởng chị ở với anh.
- Vậy từ tối đến giờ Linh Nga ko về nhà à, lúc chập tối anh bắt taxi cho Linh Nga về mà, thế chị có điện cho e ko?
- Không anh ạ, mà chị đi đâu được nhỉ. Lại đang ốm nữa
- E biết số điện thoại của bạn bè Linh Nga ko, e gọi hỏi dùm a cái.
- Vâng để e gọi, mà máy chị đổ chuông ko anh
- Có. Nhưng anh gọi ko nghe. E gọi xem
- Vâng
Cô ấy đi đâu mới được chứ. Mấy tiếng đồng hồ , ko về nhà. Tôi gọi điện cho thằng Nhật, cho vợ chồng Huyền cũng ko biết Linh Nga ở đâu. Giờ đi tìm người ở cái đất Hà Nội này khác gì mò kim đáy bể. Tôi vội vàng bắt xe đến nhà trọ Linh Nga, Ngọc vẫn ko có tin tức gì, vẫn ko gọi được. Bây giờ chỉ biết chờ thôi. Tôi ngồi vật vờ ngoài hiên nhà trọ đợi Linh Nga. Hơn 11h mẹ tôi gọi điện
- Mày đi đâu thế con
- Con đang ở nhà Linh Nga, bố mẹ ngủ trước đi
- Có chuyện gì à?
- Không, bố mẹ ngủ trước đi, lát nữa con về
Đi đi lại lại, hết đứng rồi ngồi, cầm điện thoại gọi mấy chục cuộc vẫn không ai bắt máy. Bỗng thấy bóng dáng quen thuộc đi từ ngõ vào. Đúng là Linh Nga rồi. Tôi vội vã chạy ra
- Em đi đâu thế - tôi quát
- Sao anh lại ở đây?
- Anh hỏi em đi đâu, đi đâu mà điện thoại không nghe, đi đâu mà giờ này mới về. E có biết e đang ốm ko?
- Điện thoại e để quên trong phòng a hay sao ấy. E xin lỗi
- Thế e vừa đi đâu về. E có biết là mọi người lo cho e lắm ko. E đã ăn uống gì chưa
Linh Nga lắc đầu
- E đi dạo thôi
- Dạo, đi dạo gì mấy tiếng đồng hồ. Anh thật không thể hiểu nổi e đâu đấy.
- E đã nói e xin lỗi mà
- E khỏe thì còn chấp nhận được, đằng này đang ốm, mà đêm hôm thế này. E định hành xác bản thân đấy à. Vào nhà đi - tôi kéo tay Linh Nga vào phòng
- Chị, chị đi đâu thế, chị làm e lo quá
- Đừng có đi đâu đấy, anh quay lại ngay - tôi chạy ra đầu ngõ mua bát cháo đem về rồi múc cho Linh Nga
- E ăn đi
- E không đói
- E định nhịn à
Cô ấy không nói gì, vơ lấy cái gối dựa lưng vào tường. Ngọc biết ý nên cũng đi ra ngoài để tôi ở lại với Linh Nga
- E làm sao vậy? Có chuyện gì. Có chuyện gì mà e lại xử sự như vậy
- E ko sao
- Không sao mà e lại hành động như thế à
- Chỉ là e muốn đi bộ 1 mình thôi, anh ko phải lo đâu
- Rồi, cháo anh mua đó, chút muốn ăn thì nấu lại. Anh đi về đây. Có vẻ sự có mặt của anh ở đây chẳng là gì với e cả - tôi quay lưng đi ra
- Anh - tôi ra đến cửa thì cô ấy vội chạy ra ôm lấy tôi từ phía sau - đừng đi - cô ấy hình như đang khóc
- Tại sao ?
- E xin lỗi
- Đi nghỉ đi, mai a qua - tôi quay người lại ôm lấy Linh Nga
- Anh ở lại với e 1 lúc đi
- E đang sợ cái gì vậy hả?
- Chỉ là....
- Sao?
- E có linh cảm
- Không có linh cảm gì hết. E nói e tin anh. Giờ tin nhau kiểu này đây hả
Những giọt nước mắt vẫn lăn trên má cô ấy. Tôi vội vàng lấy tay lau chúng
- Nín đi, đồ yếu đuối
- E ko có yếu đuối - Linh Nga nói to
- Ko yếu đuối sao khóc
- E nín rồi
- Thế giờ sao?
- Anh ở đây với e 1 lát nữa rồi về được không?
- Vậy thì ăn cháo rồi uống thuốc, anh sẽ ở lại
Linh Nga gật đầu, đôi mắt vẫn còn đỏ hoe. Tôi đi lấy cháo và đút cho Linh Nga ăn, rồi đưa thuốc cô ấy uống. Cô ấy ôm chặt lấy tôi và nói
- Anh ơi
- Sao thế?
- E yêu anh nhiều lắm
- Anh biết. Anh cũng yêu e nhiều lắm. Nhưng mà ko có lần sau như hôm nay nữa đâu đấy. Nghe chưa
- Vâng
- E này, anh biết e buồn, e khó chịu. Nhưng có chuyện gì e phải nói với anh, chứ ko được chịu đựng 1 mình. Biết chưa
- E chỉ nghĩ e may mắn vì có người yêu là anh. Nhưng hôm nay e cảm thấy từ khi chị Trang đến. Từ lúc chị ấy hỏi e tên gì. E sợ mất anh hơn bao giờ hết. Chưa bao giờ e có cảm giác như vậy. E đã nghĩ lại chúng mình yêu nhau như thế nào. E đã ước chừng tình yêu chúng mình có đủ lớn hay không để lúc nào cũng cần nhau. E nghĩ nhiều lắm anh ạ.
- Đủ chứ. Nó lớn lắm. Lớn hơn rất nhiều những gì e nghĩ. Đôi khi cuộc sống có những thử thách, khó khăn. Anh và e phải cùng nắm tay nhau vượt qua chứ. Ai lại trốn đi 1 mình thế. Không bao giờ được chạy trốn, nghe chưa.
Linh Nga bẽn lẽn gật đầu.
- E đi ngủ đi, muộn rồi, a cũng về đây ko bố mẹ lo - tôi đứng dậy
- Vâng, về tới nhà gọi cho e. Được ko.
- Ừ, a về nha
- Từ đã, lại cho e ôm cổ cái đi.
Tôi lại ôm cô ấy rồi ra về. Gặp Ngọc bên ngoài
- Để ý chị nhé, có gì alo anh. Anh về đây
- Vâng, e chào anh
Sáng hôm sau tôi đang ngủ thì mẹ tôi vào gọi dậy
- Dậy , Tùng , dậy
- Hôm qua con ngủ muộn, để con nằm tí nữa đi
- Dậy, Trang nó dẫn bố mẹ nó qua chơi kia kìa.
- Gì cơ.......
- Bố mẹ Trang sang chơi, dậy đi
- Rồi, rồi, con biết rồi. Mẹ ra trước đi rồi con ra.
Tôi uể oải dậy đi đánh răng rửa mặt rồi ra phòng khách. Bố mẹ Trang tươi tỉnh đang nói chuyện với bố mẹ tôi
- Cháu chào 2 bác
- Ừ, Tùng à
- Đấy, anh chị xem, như trẻ con ấy, sáng ra mẹ còn phải vào gọi dậy
- Ngày nghỉ mà mẹ, 2 bác qua lâu chưa ạ
- 2 bác qua được 1 lúc thôi. Chẳng mấy khi anh chị lên, hôm qua cháu Trang sang đây có về nói qua với vợ chồng em là 2 bác lên. Thế tình hình sức khỏe chị dạo này thế nào rồi
- Tôi thì cũng đều đều vậy, lúc khỏe, lúc yếu. Nhưng ơn giời là còn sức khỏe mà đi lại được. Chứ giờ mà ngơi thuốc ra là chết
- Cố gắng mà giữ gìn chị ạ, bị bệnh này coi như phải sống chung với nó cả đời rồi. Chỉ cần giữ gìn là không sao hết
- Bởi vậy cho nên tháng nào tôi cũng phải lên đây lấy thuốc, chứ lấy dưới tỉnh tôi cũng không yên tâm. Còn đi được thì cố gắng đi thôi.
- Hôm nay vợ chồng em sang đây trước là thăm 2 bác, 2 là cũng có ý muốn hỏi 2 bác đã dự định gì cho tương lai của cháu Tùng chưa ạ. - bác Tuân nói
- Gia đình chúng e biết cháu Tùng đã lâu, cũng coi cháu như con cháu trong nhà. - bác gái lại nói - cháu Trang nhà e thì cũng đến tuổi....
- Vâng, vợ chồng tôi thì cũng có mỗi mình nó, 2 đứa nó đến với nhau được thì là cái quý. Được làm thông gia với anh chị lại càng quý. Nhưng chuyện tình cảm yêu đương của 2 đứa cứ để 2 đứa quyết định. Tôi thì tôi không can thiệp vào chuyện đó - bố tôi nói
- Thật ra thì tôi cũng hiểu ý anh chị, tôi cũng giục thằng giặc giời này cưới vợ sớm đi cho tôi nhờ, nhưng mà nó cứ bình chân như vại ấy - mẹ tôi nói
- Đấy, Tùng nghe bố mẹ nói chưa, bây giờ quyết định là do cháu đấy.
- Dạ bác để cháu tính
- 2 bác thì cực kì ủng hộ 2 đứa, bố mẹ thì cho cháu quyền quyết định thôi đấy.
- Thật ra cháu...cháu - tôi bối rối
- Cái Trang nhà bác chứ gì. Nói thật với 2 bác là con bé nhà e nó hơi bướng, cứng đầu, lại được chiều chuộng từ nhỏ, nên nếu có gì không phải thì 2 bác thông cảm cho. - bác gái nhìn sang tôi - chỉ có cháu mới nói được nó thôi đấy.
- 2 bác thư thư cho cháu vài bữa, rồi hôm nào cháu sang thưa chuyện với 2 bác hẳn hoi ạ
- Cứ từ từ cũng được mà, cái chính là hôm nay vợ chồng e sang đây muốn gặp 2 bác với lại mời 2 bác ngày mai sang nhà e. Nhà e mai có giỗ cho các cụ. Mời 2 bác sang ăn với chúng e bữa cơm tiện thể sang chơi luôn ạ. Cháu Tùng thì e nói với cháu từ hôm trước rồi
- Vợ chồng tôi cảm ơn nhã ý của anh chị, nhưng tôi mai có việc e là chiều phải về cho nên hẹn anh chị hôm khác- bố tôi nói
- Thế thì tiếc quá nhỉ, nhưng thôi không sao, còn nhiều dịp. Hôm nay sang gặp thấy bác gái khỏe mạnh là chúng e cũng vui rồi .
- Cảm ơn anh chị, sang thăm lại còn quà cáp thế này.
- Có gì đâu ạ, e cũng mong 2 cháu nó sớm nên duyên để 2 gia đình còn có chỗ đi lại. Khổ cái con bé nhà e nó ương ngạnh, nó có gì xử sự không phải với 2 bác thì 2 bác thông cảm dùm e. E sẽ về bảo ban cháu.
- Không, Trang nó sang đây ngoan lắm. Anh chị cứ nói quá. Có cô con dâu vừa xinh vừa giỏi như thế ai chẳng muốn.
- Thôi, giờ vợ chồng e phải đi có tí việc nữa, e xin phép. Hai bác nghỉ ngơi đi!
- Vâng, vậy chào anh chị
- Cháu chào 2 bác ạ
- Ừ, Tùng với Quân mai nhớ qua nhé.
- Dạ vâng.
Thật ra ko còn cách nào khác để bố mẹ tôi từ chối. Cho nên xử trí như thế cũng phải. Cũng chỉ là bài hoãn binh thôi. Còn lại tôi và bố mẹ
- Ngồi xuống mẹ hỏi
- Sao mẹ?
- Thế giờ mày tính thế nào?
- Thế nào là thế nào mẹ?
- Ơ mày ko định cưới vợ à
- Ôi dào, vợ với chả con sốt cả ruột
- Vậy mày để bố mẹ Trang sang đây nói như thế, đẩy bố mẹ vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Ai đỡ được cho mày
- Thì bố mẹ chả đẩy sang cho con còn gì. Bố mẹ chẳng bảo để con quyết định còn gì
- Tùng, không được nói với mẹ thế - bố tôi có vẻ không hài lòng
- Con mệt mỏi lắm
- Bố biết, bố mẹ đẻ ra con bố mẹ biết tính con thế nào. Giờ bố hỏi con vài điều. Thứ nhất là con yêu Trang hay yêu Linh Nga
- Linh Nga ạ
- Thứ 2 là con định lấy Trang hay lấy Linh Nga
- Tất nhiên là Linh Nga chứ ạ
- Thứ 3 là con định xử lí việc này như thế nào. Trang biết con yêu Linh Nga , nhưng bố mẹ Trang chưa biết đúng ko
- Vâng, cái mấu chốt là ở chỗ đó. Mà con còn đang vướng chỗ dự án cho bố Trang, lại vừa mới xin cho thằng Quân vào đó làm.
- Bố hiểu rồi.
- Ông thì hiểu cái gì. Bố mẹ nó còn sốt ruột đến đít rồi kia kìa. Người ta đến tận đây đặt vấn đề, có ai đời nhà gái đi đặt vấn đề với nhà giai trước bao giờ không.
- Đầu óc bà thì lúc nào cũng sồn sồn lên. Sao bà không nghĩ đơn giản đi, là bà ốm bố mẹ con bé sang thăm. Cái quan trọng là bây giờ để sau này còn gặp nhau cho đỡ sượng mặt thôi, cho nên con phải xử trí cẩn thận vào.
- Thôi, bố mẹ đừng tranh cãi nữa. Mẹ lo uống thuốc, ăn uống chăm lo cho sức khỏe đi. Nghĩ ít thôi, để con lo.
- Tiên sư mày, mẹ không lo cho mày thì lo cho ai
- Rồi, rồi con biết, nhưng làm gì cũng phải có trước có sau. Cũng phải tính toán. Không phải tính toán thiệt hơn mà tính toán sao cho phải phép, cho đúng. Chứ h mẹ bảo con sang nhà Trang nói là con sắp lấy vợ mà không phải Trang khác gì đập vào mặt 2 bác.
- Mẹ là mẹ không cần tiền, lấy con nhà giàu về rồi nó đè đầu cưỡi cổ mày , rồi nhục lắm con ạ
- Thôi khổ lắm, con biết rồi.
- Con nó nói đúng đấy, giờ còn chuyện công việc của nó. Nó bị ảnh hưởng thì đến chú Quang nhà mình cũng bị ảnh hưởng chứ đùa à. Bà để cho con nó tính. Mà đầu óc nó thoải mái mới tính được chứ cứ dồn nó như thế có mà bố nó là tôi cũng chả tính được
- Bố con nhà ông thì giỏi rồi. Gì thì gì cũng phải đem cái Linh Nga về đây cho tôi, sau này ốm liệt giường còn có đứa mà nhờ. Chứ lấy con nhà giàu về nhờ kiểu gì.
- Chuyên trị lo xa, chả biết bà lo được đến đâu mà.... - lắc đầu.
Nhà có 3 người mà tranh luận 1 cái gì đó là y như rằng căng thằng từ đầu đến cuối. Cuộc sống nó thế đấy. Nếu muốn bình lặng quá thì chắc dắt nhau lên núi ở, tránh xa cái chốn thị thành xô bồ. Còn không thì phải chấp nhận. Để xã hội nó vả vào mặt mình rồi rút kinh nghiệm. Khi mà thời buổi kinh tế khó khăn, kiếm được việc đã khó. Nhưng đi đôi với nó, có thể nằm sau nó và chiếm tới 90% thành công là mối quan hệ. 1 là phải cực kì giỏi, và nếu cực kì giỏi thì bạn phải dị và khác biệt. Tôi không cực kì giỏi. Bởi thế tôi cần mối quan hệ. Đôi khi cách để tôi kiếm ra tiền không nằm ở khả năng làm việc của tôi mà khả năng kiếm việc rồi đẩy cho người khác làm dưới sự kiểm soát của tôi. Cũng là kiếm tiền, nghề nào cũng thế. Sẽ có 1 số trường hợp phân biệt nghề sang và nghề hèn. Có ai dám nhận nghề phu hồ, quét rác là nghề cao quý. Tất nhiên khi kiếm ra được đồng tiền thì ai, dù nghề nào cũng có quyền tự hào. Vì mỗi nghề là 1 phần của xã hội. Bởi thế với xã hội bây giờ, sự phân biệt nó luôn đi đôi với đôi mắt bạn. Cho nên nếu có bị cuộc sống hấp diêm và đè nén bạn. 1 là nằm im và tận hưởng, lúc đó bạn sẽ thành loser. 2 là tự đứng lên và cố gắng. Nên nhớ cái gì cũng có giá của nó.
Đúng là sống bằng lí trí cũng có cái lợi, nhưng từ khi yêu Linh Nga, tôi đã mất đi 1 phần nhiều lí trí khi quyết định 1 việc gì đó. Bởi tôi là con người sống tình cảm từ nhỏ. Khoảng thời gian tôi không sống bằng cảm xúc là lúc chia tay Q.Nga. Đúng là Linh Nga đến với tôi, cái cảm giác lạ lắm. Nó không hề giống cái cảm giác mà tôi yêu Q. Nga ngày trước. Giờ còn cả trách nhiệm, còn cả công việc và những mối quan hệ. Dù nó ko mãnh liệt như yêu thời sinh viên bất chấp tất cả. Nhưng những gì mà Linh Nga làm cho tôi là quá đủ cho 1 người đã qua 1 mối tình đổ vỡ. Sự tin tưởng mà cả 2 dành cho nhau khi nhìn vào mắt nhau. Nó không hề có một chút gì toan tính gì cả. Cô ấy tôn trọng tôi và tôn trọng tất cả những gì thuộc về tôi. Thế là đủ, đặc biệt qua cái tuổi trẻ con, qua cái tuổi giận hờn vô cớ nên cách chúng tôi yêu nhau nó cũng không cần phải màu mè. Nó vẫn bình lặng nhưng nồng nàn 1 cách lãng mạn. Đủ để cảm thấy trong tim luôn có nhau.
Bỗng điện thoại reo. Đức calling
- Anh nghe
- Anh đang làm gì thế , anh có rảnh không.
- Có, nay anh ở nhà
- Vậy anh gặp e chút được không. E có chuyện muốn nói
- Ờ, thế ra quán cafe...đi
Lát sau tôi gặp Đức
- Có chuyện gì thế?
- Anh giúp e 1 chuyện được không
- Giúp đc gì thì anh giúp, có chuyện gì?
- Chị em đang ốm...
- Cái đó anh ko giúp được đâu
- Anh nghe e nói hết đã. Chị sắp vào viện mổ rồi. Mấy hôm nay e sang nhà trông chị, mà chị chẳng ăn uống gì. Chị cũng xin nghỉ làm mấy hôm nay để chuẩn bị mổ. Anh có thể gặp chị động viên giúp e được không?
- Sao cô ta phải tự làm khổ mình thế nhỉ
- Chị cũng tâm sự với e là chị còn yêu anh nhiều lắm. Lúc nào cũng nhắc giá như có anh...nhưng giờ có khi muộn rồi. Đêm nào chị cũng ngồi đến 3,4h sáng. Rồi mở cái đống ảnh anh chụp cho chị ra xem.
Tôi im lặng không nói gì
- E biết anh vẫn còn hận chị ấy, nhưng e xin anh anh giúp e lần này, để chị mổ xong qua đợt này , cho tinh thần chị thoải mái giúp e được không?
- Đức này, anh biết e thương chị e, nhưng giờ anh...
- Anh đừng từ chối mà. Giờ bố mẹ e còn chẳng nói được chị. Chỉ có e , có anh mới lại gần chị được. E xin anh đấy. Anh điện thoại cho chị thôi cũng được.
- Thôi được rồi anh sẽ suy nghĩ. Nhưng anh ko dám chắc vì anh còn có người yêu anh nữa.
- Vâng, e ko nói anh quay lại với chị em, nhưng anh quan tâm chị e như bạn bè với nhau để chị có tinh thần thoải mái mổ qua lần này. Chứ cứ căng thẳng thế này, ngày nào cũng vã 1 đống thuốc vào người mà không ăn uống gì. E lo lắm.
- Chú cứ về động viên chị đi. Anh sẽ cố gắng
Sau khi gặp Đức về tôi cứ suy nghĩ đến lời cầu khẩn của nó. Liệu tôi có nên hay không nên. Khi mà tôi phải lựa chọn làm việc tốt cho người khác hoặc bỏ mặc và tặc lưỡi cho qua. Tôi đang rơi vào tình trạng tiến thoái lưỡng nan. Chiều hôm đó Linh Nga qua nhà tôi. Chắc mẹ tôi gọi sang
- 2 đứa chịu khó mà nấu nướng chăm sóc nhau. Bố mẹ về đây
- Vâng, bố mẹ về
- Con chào 2 bác ạ.
- Rảnh thì đi ra ngoài mà chơi, 2 đứa đi làm cả tuần rồi. Đừng có ru rú ở trong nhà suốt thế.- bố tôi dặn
- Vâng
Sau còn lại tôi và Linh Nga
- Lúc nãy em với mẹ thì thầm gì thế
- Mẹ động viên e thôi. Bảo e ko phải lo lắng. Kiểu gì mẹ cũng nhận e làm con dâu
- Đó, thấy chưa. Mẹ bảo kê rồi nha- tôi trêu
- Hì, nhưng quan trọng là ở anh. Ai biết 1 ngày anh lại đổi ý không lấy e thì sao
- Làm gì có chuyện đó. Anh nguyện cả đời đem tiền lương về nộp cho e.
- Thật không đó? Hay là nộp 1 ít rồi lập quỹ đen thỉnh thoảng trốn ra ngoài ăn phở.
- Nộp là thật, còn quỹ đen thì chưa chắc. Hehe. E yên tâm đi, phở bò nam định có ngon nữa anh cũng ngậm đắng, nuốt nước bọt ở nhà ăn cơm e nấu.
- Khiếp cái miệng, anh cứ làm như e hành hạ anh không bằng ấy.
- À mà. Anh có chuyện muốn hỏi ý kiến e
- Có chuyện gì vậy anh ( Linh Nga lúc này đang dựa vào lòng tôi)
- Chẳng là...Anh..
- Anh làm sao
- Khó nói quá..
- Hay anh làm gì có lỗi với em
- Cũng không hẳn. Mà Q.Nga....
- Chị ấy sao, anh cứ ấp úng thế.
- Chuyện này anh chưa kể với em. Hôm trc cô ta có sang đây. Cô ta đang bị tim, sắp mổ. Tinh thần có vẻ không ổn định cho lắm. Hôm nay Đức gọi anh đi uống nước muốn anh động viên...
- E hiểu rồi. Anh đang áy náy với e đấy à
- Anh chỉ muốn hỏi ý kiến e. Bởi vì e là người quan trọng với anh, còn cô ta...
- Anh đúng là, e ko đến nỗi ghen tuông và buồn vì mấy chuyện đó đâu. Anh cứ làm đúng theo lương tâm của anh. Dù sao ngày trc 2 người cũng đã từng yêu nhau
- Anh chỉ muốn e biết là anh ko hề có ý gì và anh không muốn e phải buồn nếu anh....
- E hiểu mà. E ko cản anh. Vì e tin anh. Nên anh đừng làm e thất vọng. Hôm nay e nói với anh 1 điều.
- Hả
- Người em yêu, người yêu em - là anh - em sẽ không đứng nhìn anh nữa, bởi vì e biết rất có thể sẽ có 1 lúc nào đó anh bỏ e mà đi. Cho nên dù có thế nào e sẽ giành lại a bằng mọi giá. E sẽ giành lại tâm hồn của anh chứ không phải thể xác của anh
- Em nói gì lạ thế.
- Chỉ là e muốn anh biết e không phải người yếu đuối như anh nghĩ thôi. E chỉ muốn hạnh phúc thôi mà.
- Đừng làm anh sợ chứ. Có cần phải mạnh mẽ thế không?
- E ko biết, nhưng e tin những gì e làm là đúng. Và e cũng tin anh, những gì anh làm cho tương lai của 2 đứa cũng sẽ đúng. Cố lên, cố lên
- Ừ ( tôi nhoẻn miệng cười)
Tôi ôm trọn cô ấy trong lòng. Nhưng sao hôm nay cô ấy lại có 1 cái suy nghĩ lạ lùng thế chứ. Nó làm tôi hơi bất ngờ và thực sự nó đang đánh vào tâm lí tôi. Có 1 cái gì đó rất lạ mà tôi không biết nó là gì. Hay là con gái lúc mạnh mẽ thì như thế nhỉ. Chưa bao giờ tôi thấy Linh Nga lại phản ứng với tôi 1 cách cứng rắn như vậy.
- Anh này, anh có sợ mất e không
- Có chứ, hỏi lạ
- Hì, vậy mà e đang sợ mất anh đấy
- Lại nói linh tinh rồi. Nhưng anh hỏi e 1 điều e phải trả lời thật
- Vâng. A hỏi đi
- Có hay khóc 1 mình vì anh không
Linh Nga gật đầu
- Mỗi lần anh đi với chị Trang, e đã cố kìm nén nhiều lắm.
- Anh xin lỗi
- Nhưng e vẫn chịu được mà. Hì
- Anh thương e lắm!
- E ko sao đâu.
Tối đó ăn cơm xong tôi đưa Linh Nga về. Cũng còn sớm nên tôi ghé qua nhà Q.Nga xem tình hình cô ta thế nào. Cô ta ở tầng 12 của 1 căn chung cư ở khu Ngã tư sở. Tôi bấm chuông thì Đức ra mở cửa
- Anh đến đấy à
- Chị sao rồi
- Vẫn đang trong phòng, cả ngày nay mới ăn có tí cháo anh ạ. Anh vào nhà đi
Tôi vào trong. Căn nhà ngăn nắp sạch sẽ nhưng không khí lại vô cùng lạnh lẽo.
- Anh vào với chị đi, phòng kia kìa
Tôi mở cửa đi vào, cô ta đang nằm quay lưng vào tường. Tôi hơi giật mình vì trên bàn trang điểm cạnh giường của cô ta có bức tượng mà tôi tặng cô ta khi đi chợ đêm 2 đứa tô chung. Cạnh đó có con gấu bông nhỏ nhắn mà tôi tặng cô ta nhân dịp sinh nhật
- Chị đã nói để chị 1 mình
- Cô định như thế này đến bao giờ hả?

P/s: Cuối năm mình bận nhiều việc nên không có nhiều thời gian. Các thím thông cảm! Cảm ơn các thím đã, đang và sẽ theo dõi !

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   Sat Mar 07, 2015 3:45 pm

Chap 53-54-55
Cô ta nghe thấy tiếng nói của tôi liền trở người nhìn lại
- Ơ… Anh…
- Mệt thì nằm yên đó đi - tôi kéo lấy chiếc ghế nhỏ ở bàn trang điểm và ngồi xuống cạnh giường.
Cô ta cố nhổm dậy dựa lưng vào tường
- Anh...anh vừa đến à?
- Ờ - tôi nhìn ra chỗ khác để tránh ánh mắt cô ta.
- Anh đợi em tí - Q.Nga xuống giường và chạy ra ngoài, lúc đi vào cầm theo cốc nước. Cô ta có vẻ vui khi tôi đến đây
- Anh uống nước đi
- Ừ
- Anh đi đâu về thế, anh đã ăn gì chưa?
- Tôi ăn rồi, mà…. bệnh tình cô thế nào?
- E vẫn bình thường, sang tuần mổ anh ạ, thứ 4 tuần sau.
- Ừ, thế người có mệt lắm không?
- Cũng mệt nhưng anh đến đây e hết mệt rồi - cười
- Cố gắng mà ăn uống, điều trị cho khỏi hẳn đi.
- E chẳng biết được nữa, hồi nhỏ e bị bệnh này, rồi uống thuốc nó đỡ, giờ chẳng hiểu sao lại bị tái phát - thở dài
- Có bệnh thì phải chữa, quan trọng là tâm lí đừng có căng thẳng, tôi thấy cô đang tự làm khổ mình đấy
Cô ta ngồi trên giường thả lỏng chân xuống dưới, đôi mắt nhìn xuống 2 bàn tay đang đan chặt vào nhau.
- À mà công việc mới có gì khó khăn không?
- Không anh ạ, dù hơi lạ lẫm 1 tí nhưng vẫn trong khả năng của e. Mà ngại quá, vừa mới vào làm được mấy tuần đã xin nghỉ chữa bệnh
- Không sao đâu, chuyện đó ko đáng ngại lắm, mà nếu khó khăn gì thì bảo tôi, nằm trong khả năng tôi giúp được thì tôi giúp
- Vâng
- Mà, cô còn giữ những thứ này à - tôi cầm con gấu bông nhỏ nhắn mà tôi tặng cô ta trên tay và nhìn nó.
Con gấu dễ thương thật, con gấu màu đỏ, mặc 1 cái váy đan len màu trắng, mắt thì tít vào như đang cười. Tôi cũng mỉm cười 1 cái, nhưng chợt quay về thực tại
- Cô vẫn còn giữ con gấu này à?
- Nó là quà anh tặng mà, mỗi khi buồn e lại bỏ nó ra nhìn
- Nhìn nó để buồn thêm à
- Sao...anh lại nói thế
- Thôi tôi về đây, giữ gìn sức khỏe - tôi đứng dậy bước ra
- Anh...
Cô ta gọi và chạy theo ôm chầm lấy tôi từ sau lưng
- Anh ở lại với em 1 lúc nữa được không?
Tôi từ từ lấy tay và gỡ cái ôm từ đằng sau đó ra
- Cô đi nghỉ đi, tôi thấy cô đang mệt lắm đấy, còn vài ngày nữa là mổ rồi. Đừng có lo lắng gì cả
- Anh đừng đi mà
Cô ta đang khóc, vẫn đứng đó 2 tay buông thõng
- Em xin lỗi, em sai rồi. Em xin lỗi anh mà
Tôi ngoái lại nhìn cô ta, và tôi chợt nghĩ đến cái cảnh khi cô ta quyết định chấm dứt với tôi cách đây mấy năm. Tôi cũng đã khóc, cũng đã cầu xin.
- Cô đừng khóc nữa, có phải tôi ko gặp cô nữa đâu. Nói thì nghe lời đi, không thì ko có lần sau gặp lại đâu. Tôi về đây
Tôi bước ra khỏi phòng thì gặp Đức đang đứng ngoài, chắc nó cũng nghe được phần nào cuộc nói chuyện của tôi và Q.Nga
- Anh đi về đây
- Anh ở lại chơi tí nữa ạ
- Thôi, anh về, còn mấy cái bản vẽ ở nhà đang dang dở
- Dạ vâng
- Hôm nào chị mổ alo anh. Thế nha
- Vâng, em chào anh
Tôi về nhà cùng tâm trạng ngổn ngang. Cũng chẳng có hứng làm việc, đi rán vài cái xúc xích và đem mấy lon bia ra ban công ngồi. Đúng là thật sự bế tắc. Cực kì bế tắc. Tôi đang ngồi uống thì thằng Quân về.
- Sao ngồi 1 mình thế mày, ăn uống gì chưa?
- Ăn rồi, vào tủ lạnh cầm mấy lon ra đây ngồi đi
Nó lạch cạch đi nướng con mực đem thêm dăm lon bia
- Có mực sao không nướng
- Tưởng có 1 mình, tao nướng cả con sao ăn hết. À mà mày đi đâu từ sáng đến giờ thế
- Xuống công trình, chốt sổ, nghiệm thu vài thứ linh tinh
- Ừ
- Sao thế, lại buồn phiền vì ít tiền à, hay buồn phiền vì hết mì ăn liền.
- Vẫn chuyện vợ con thôi - tôi nhìn xuống dòng người vẫn còn đang tấp nập ngoài đường
- Cuộc sống là 1 mớ hỗn độn phải lo toan mà
- Mày không biết, nhiều lúc tao chỉ muốn sống theo suy nghĩ tình cảm của tao thôi. Nhưng còn nhiều thứ phải lo quá, gia đình, công việc.
- Đừng thế chứ, mày phải hiểu là bố mẹ mày chỉ có 1, vợ thì có thể lấy vợ 2, vợ 3.
- À không, tất nhiên là lúc nào bố mẹ tao cũng số 1 rồi. Còn tao ko muốn tình cảm của tao nó chạy lung tung hết cô này đến cô khác thôi - cười
- À quên, mai nhà bác Tuân có giỗ, bác ấy nói với mày chưa
- Nói rồi, mai tao với mày mua ít hoa quả sang thắp hương.
- Ờ, mà uống đi
- Đời là bể khổ, cuộc sống là bể máu, ko là máu thì cũng là bùn. Lầy lội lắm mày ạ
Đang ngồi uống thì có điện thoại “18001091” calling. Tôi vẫn để điện thoại đó mà không nhấc máy
- Ủa, sao không nghe.
- Tao có nên nghe ko
- Nghe đi
Tôi nhấc máy và nói
- Có chuyện gì mà cô gọi muộn thế
- Anh chưa ngủ à?
- Chưa
- E gọi để cảm ơn anh hôm nay thôi - bẽn lẽn và có chút ngại ngùng
- Có gì đâu mà cảm ơn
- Cảm ơn anh...vì hôm nay anh đến thăm em
- Không có gì
- Anh ngủ ngon nhé.
- Ờ
Tôi cũng chẳng có hứng để mà chuyện trò gì với cô ta trong lúc này cả. Bởi vì chuyện tôi quan tâm nhiều nhất không phải cô ta mà là Linh Nga, tôi đã cảm thấy có chút gì đó bất an ở trong lòng khi lúc chiều cô ấy nói với tôi vài điều rất kì lạ.
- Có chuyện gì thế - thằng Quân hỏi
- Lúc tối tao đến thăm cô ta, cô ta gọi điện cảm ơn. Đúng là đàn bà - cười
- Ủa, sao mà phải thăm
- Bị tim sắp mổ. Thằng Đức nó gọi điện cho tao xin xỏ bảo quan tâm đến cô ta, dạo này nhìn thảm lắm
- Thế à, bao giờ mổ. Dù sao nó cũng là người yêu cũ của mày. Mà mày thù nó lắm à
- Không hẳn, những gì là quá khứ không bao giờ tao quên được. Có điều giờ tao ko muốn lằng nhằng vì có Linh Nga
- Cũng khổ nhỉ. Theo tao thì mày đừng cạn tình quá, tất nhiên là sống cho mình, nhưng cũng đừng để người khác chê trách thôi. Cố gắng giữ vững quan điểm
- Ừ, thôi, uống nốt rồi ngủ đi, sáng mai còn qua nhà Trang. Quên, nói đến Trang , hay mày tán con bé đi.
- Mày dở hơi à, ấm đầu à
- Không được à
- Nó thì như bà chằn, lúc nào cũng sai tao việc này việc kia. Nhà nó thì giàu, nhà tao thì nghèo, nghĩ đến là thấy chả có hi vọng với tương lai gì hết rồi.
- Ơ thế mày chưa thấy nhà giàu lấy nhà nghèo bao giờ à. Tao nói mày nghe, không có nghề gì ngon bằng nghề lấy vợ giàu - tôi trêu
- Thôi thôi, lấy nó về tao phải đội nó lên đầu. Không chừng sau này làm ô sin cho nó ấy
- Haha, đùa thôi, nhưng cứ suy nghĩ về lời tao nói đi, tao cũng muốn tốt cho anh em thôi. Với lại nhà cái Trang nó cũng ko phải giàu mà chảnh đâu.
- Làm ơn, đừng rắc vào đầu tao lòng tham được không mày. Uống đê
- Ờ - cười
Sáng hôm sau tôi cùng thằng Quân đến nhà Trang. Vào đến nhà thì có mấy bác lớn tuổi đang ngồi cùng bác Tuân và bà nội của Trang
- Dạ con chào bà, cháu chào các bác các chú
- Cháu chào bà, chào các bác ạ - Quân nói
- Tùng với Quân vào đây ngồi đi cháu. Giới thiệu với mấy bác mấy chú đây là bạn của cháu Trang
- Thế à, trông anh nào cũng đẹp giai sáng sủa. Bố nó không chọn lấy 1 anh về làm rể
- Dạ chọn rồi đấy bác - bác Tuân tươi cười
- Tùng, lại đây ngồi bà nói cái này - bà nội Trang gọi tôi lại ngồi cạnh
- Dạ, bà dạo này khỏe không ạ
- Bà khỏe, cháu dạo này đẹp trai ra đấy- bà nắm chặt lấy tay tôi và thì thầm. Mọi người thì vẫn nói chuyện bình thường - thế 2 đứa định bao giờ cưới?
- Dạ - tôi ngượng ngùng cười - bà ơi bọn con còn trẻ mà bà
- Mau mau cưới đi nha, để bà còn bế chắt chứ
Tôi gãi đầu
- Ngại à, có gì khó nói thì cứ nói với bà. Cái Trang nhà bà nó được chiều nên nhiều lúc nó tiểu thư lắm. Nên có làm sao để còn nói bố mẹ nó dạy
- Dạ không có đâu bà, Trang đối với con ngoan lắm, bà không phải lo.
Lát sau trang đi từ trong bếp ra thì thầm vào tai tôi và bà
- Anh với bà đang thủ thỉ cái gì mà thân thiết thế - cười tươi
- À, hỏi thăm sức khỏe thôi. Mẹ với các cô nấu xong cơm chưa con. Đem lên thắp hương cho các cụ đi
- Dạ sắp xong rồi bà. Anh Tùng - Trang vẫy tôi ra ngoài sân
Tôi đứng dậy đi ra ngoài với Trang
- Có chuyện gì thế?
- E tưởng anh không đến chứ
- Không thích anh đến à, đi về vậy
- Ơ kìa, e nói đùa thôi
- Mà hôm nay là bố e mời anh chứ e có mời anh đến đâu nhỉ, mọi lần cũng thế mà. Ủa mà bảo anh cái gì
- Chiều anh đưa e đi có việc 1 chút nhé
- Đi đâu?
- Lúc đi rồi biết, hì
- Đừng bảo qua biên giới nha
- Được thế thì tốt, thôi vào đi anh, cơm nước sắp xong xuôi rồi.
- Có vậy thôi mà cũng gọi ra tận ngoài này, làm màu quá đấy
- E thích thế, hehe
Tôi vào trong nhà, lát sau dọn cơm ra ăn. Cũng chè chén với mấy ông bác của Trang, cũng may là bác Tuân chỉ giới thiệu là bạn của Trang, chứ chưa hẳn giới thiệu là người yêu. Họ hàng cô bác nhà Trang có vẻ vui. Cuối bữa thì ai cũng lâng lâng, bác Tuân quay sang tôi và nói
- Tùng này, bác có mỗi đứa con gái thôi đấy
- Dạ
- Bác....chỉ nói thế thôi - cười
Đúng là, toàn chơi đòn tâm lí thế này thì ai chịu nổi. Giờ mà nói trước mặt bố mẹ Trang, họ hàng cô dì chú bác nhà cô bé rằng mình không yêu Trang, khác nào bôi do chắt chấu vào mặt cả 2 bác. Tôi cũng chỉ biết cười trừ cho qua. Ăn cơm xong thì mọi người đi nghỉ hết, Quân xin phép về trước còn tôi thì ở lại đợi Trang. Lát sau cô bé cũng Trang điểm xong
- Đi đâu đây?
- Đi công viên đi anh
- Gì cơ, yêu nhau đâu mà vào công viên
- Anh thật là..., người này yêu người kia là được rồi.
- Không anh ko đi công viên đâu
- Thế thì đi uống cafe đi
- Quán cũ à
- Vâng, đi thôi anh
Suốt quãng đường đi cô bé vui vẻ liến thoắng cái miệng, nói liên tục
- Anh này, hôm nào e mua đồ sang anh dạy e nấu ăn nha
- Dạo này anh bận lắm
- Anh thì lúc nào cũng bận.
- Mà anh này, anh đã bao giờ nghĩ người anh cưới không phải người anh yêu chưa?
- E lại lảm nhảm tưởng tượng ra chuyện gì thế
- Thì e đang hỏi anh mà
- Chịu, không biết.
- Đúng là ông già khó tính, nhiều lúc thì vui vẻ sao nhiều lúc ghét thế ko biết-lẩm bẩm
- Anh nghe thấy đó nha
- E cố tình nói cho anh nghe thấy mà. hì hì - cô bé bất ngờ dựa đầu vào vai tôi và ôm lấy tôi từ phía sau
Suốt quãng đường từ đó cho đến quán cafe cô bé cứ ngồi như thế. Vẫn ôm chặt lấy tôi,không nhúc nhích
- Này, đến nơi rồi, ôm mãi ko thấy nóng à
- Hì - Trang nhanh nhảu nhảy tót xuống
Gọi đồ uống xong xuôi, bỗng nhiên không khí yên lặng hẳn đi. Tôi chủ động phá tan cái không khí đó
- Tít này, e thấy thằng Quân thế nào
- Cái ông gà mờ ấy hả, e thấy bình thường . Sao anh?
- Anh đang hỏi là phẩm chất với nhan sắc ấy
- Ý anh nói là độ đẹp trai với tính cách á.
- Ừ, được không?
- Cũng ko hẳn đẹp trai, mà xấu trai thì cũng ko phải, có điều hơi đen, chịu đầu tư mấy chục triệu đi tắm trắng có khi lại thành hot boy.- cười lớn - Còn phẩm chất thì ngoan
- Mỗi ngoan thôi à, nhưng tóm lại là được đúng ko
- Vâng, dạo đầu trông lem nhem, đợt này chắc ở với anh nên ăn mặc cũng bảnh rồi.hì
- 2 đứa yêu nhau đi
- What? Anh bị làm sao đấy. Tự nhiên xúi người yêu mình đi yêu người khác, mà lại là bạn anh nữa
- Em yêu anh phí lắm.
Tôi nói dứt câu cũng là lúc Trang im lặng 1 lúc lâu
- Anh này, e đã cố gắng vui vẻ, e thật sự muốn vui vẻ. Nhưng thái độ của anh từ lúc đi với e đến giờ… e không biết phải nói sao. Anh có cần phải đối xử với e như vậy không. - Trang mếu máo
- Anh xin lỗi, anh không thể làm gì cho e lúc này được
- E chỉ muốn chúng mình vui vẻ, muốn được những hôm ngồi sau xe anh cười đùa, e muốn được anh cõng e đi 1 đoạn đường dài. E muốn lắm anh ạ. E đang cố gắng , e vẫn nghĩ những điều cố gắng của e được đền đáp, và bây giờ e vẫn mong nó thành hiện thực. Nhưng chính anh làm e mơ hồ, mơ hồ đến mức hiện tại e ko biết e sẽ làm gì với anh, e ko biết anh nên nhận điều gì từ e. E ghét anh lắm, e có nên đối xử tệ bạc với anh không. E có nên nói với bố mẹ rằng “ anh Tùng không yêu con” hay e phải nói là “ chúng con chia tay rồi”. E nên làm gì hả anh?-Anh...
Cô bé lấy tay gạt hết nước mắt!
- E sẽ giải quyết theo cách của e
- Trang này, a đã nói với e rồi. Chuyện tình cảm không thể ép buộc được, e đừng làm anh khó xử được không. Còn mọi người xung quanh anh và e nữa, anh có quyền được sống cho anh nhưng anh cũng phải sống vì bố mẹ anh nữa.
- Chẳng lẽ e ko thể sao, e có thể làm con dâu tốt. Hay anh chỉ nhìn vào những điều mắt thấy tai nghe, anh có bao giờ hỏi e nghĩ gì, e muốn gì từ anh hay không? E chưa bao giờ đòi hỏi anh, e cũng ko bắt anh yêu e, nhưng anh có biết cứ mỗi lần e định nói ra tình cảm của mình thì anh lại đón đầu và gạt phăng nó đi. Những lúc như vậy e thật sự không biết phải thế nào hết. Anh ác lắm.
- 2 năm không phải là nhiều cũng không phải ít. Anh cảm ơn e vì đã bên cạnh anh những lúc buồn, lúc vui. Anh rất quý trọng điều đó Trang ạ. Anh xin lỗi vì anh đã không đáp lại tình cảm của e.
- Thứ e cần là tình cảm của anh chứ ko phải lời xin lỗi. E không ngờ là anh lại yêu con bé đó, e bị shock thật sự đấy
- Anh…
- Anh không có gì để nói chứ gì. E cũng ko cần anh phải giải thích, biết đâu đó là tình cảm 1 sớm 1 chiều và có thể kết thúc bất cứ lúc nào. Khi đó hãy nói với e, còn bây giờ e ko quan tâm
- Đúng, vì đó là chuyện riêng của anh, nhưng a xin e, e hãy cứ là Trang bên cạnh a bấy lâu nay được không? Chuyện tình cảm để thời gian trả lời đi
Tôi uể oải về căn nhà quen thuộc với sự mệt mỏi. Tự hỏi cuộc sống là gì chứ, tình yêu là gì chứ. Ai giải thoát cho tôi khỏi mớ bòng bong này đây. Bước vào cửa thì thằng Quân cũng bước ra khỏi nhà
- Tối mày ăn cơm 1 mình nhé, tao không ăn cơm nhà
- Đi đâu thế
- À, đi...với mấy anh em...cùng công ty
- Ờ, đi đi
Bước vào phòng ngủ, tôi mở ngăn kéo lấy quần áo đi tắm, hiện lên mắt tôi là những bộ quần áo mà Q.Nga ngày xưa mua, cái tượng mà 2 đứa tô chung màu cũng đã phai đi nhiều. Tôi ngồi bệt xuống đất và lần lượt cầm từng thứ lên 1. Vuốt ve, nhìn ngắm!
- Có lẽ đến lúc tao nhìn chúng mày lần cuối rồi.
Tôi đi lấy 1 cái hộp và cho tất cả những thứ vào đó. Miệng mỉm cười. Dù sao những thứ đó cũng từng là quá khứ của tôi. Tôi ko quên được quá khứ, nhưng những kỉ vật này không nên xuất hiện ở cạnh tôi nữa, hơn 2 năm là thời gian quá nhiều khi chúng ở cạnh tôi.
Ở nhà 1 mình cũng chán nên tôi sang nhà Linh Nga, hôm nay cô ấy ở nhà. Tắm rửa xong xuôi tôi tiện tay cầm cái hộp đồ đem ra thùng rác gần đó vứt. Tâm trạng cũng thoải mái được phần nào. Bởi vì tôi nghĩ chẳng có lí do gì những thứ đó được phép hiển hiện trước mặt tôi nữa.
Cưỡi con wave vàng tôi phóng nhanh đến gặp Linh Nga. Thấy cửa phòng mở nên tôi tự tin bước vào từ ngoài cửa, nhưng rồi cái thần thái tự tin bỗng biến mất khi nhìn thấy bố Linh Nga đang ngồi ở bàn máy tính đọc báo
- Con chào bố…Ơ….Con chào bác
- Tùng đấy hả - bố Linh Nga quay lại
- Dạ, bác đến lâu chưa ạ
- Cũng vừa mới, chiều được nghỉ nên bác ghé xem tình hình thế nào
- Linh Nga đâu rồi bác?
- 2 chị em nó đi chợ rồi, chắc sắp về rồi
- Vâng, 2 bác dạo này khỏe không ạ?
- Khỏe, công việc cháu thế nào?
- Loanh quanh thế bác ạ, đợt này cháu đang nghỉ phép mấy ngày
Đang nói thì Linh Nga cùng Ngọc về
- Anh, anh đến lâu chưa
- E chào anh - Ngọc chào
Anh vừa mới đến thôi, 2 chị em đi chợ mua được món gì đấy.
- Mấy món linh tinh thôi, anh ngồi nói chuyện với bố đi, e đi nấu cơm
Tôi và bác trai nói dăm ba câu chuyện, về công việc, về cuộc sống. Lúc sau cả nhà ngồi ăn cơm bố Linh Nga có nói
- Hôm trước mẹ nói thế 2 đứa đã tính chuyện cưới xin gì chưa?
- Thôi cứ từ từ bố ạ, cái gì gấp quá cũng không hay
- Cháu còn đang vướng mắc chút công việc nên cũng chưa có thời gian thưa chuyện với bố mẹ cháu kĩ càng được ạ. Bố mẹ cháu thì cũng quý mến em Linh Nga lắm ạ.
- Thật ra thì bố cũng ko tính giục 2 đứa, mà mẹ ở dưới quê cứ giục. Nghe đâu là không lấy năm nay thì sang năm Linh Nga không được tuổi.
- Con đang muốn kiếm 1 công việc ổn định đã bố ạ
- Công việc thì đơn giản, bố nhờ người xin được. Hay là…
- Con muốn tự xin!
- Haizz...Ừ, tùy 2 đứa vậy. Nhưng 2 đứa lớn cả rồi, tất cả mọi chuyện, muốn lâu dài, hãy cứ chân thành và thật lòng, và hãy cư xử với nhau theo kiểu người lớn. Hiểu không
- Dạ, bác yên tâm đi ạ.
Ăn cơm xong bố Linh Nga ra về, tôi đưa Linh Nga đi dạo
- E còn mệt không?
- E khỏi ốm từ hôm qua rồi, giờ còn hỏi.
- Phải hỏi chứ, biết đâu nhớ anh lại ốm tiếp thì sao. Mà lúc tối anh sang, gặp bố e cái giật cả mình. À còn nữa, anh lỡ gọi bố e là “bố” rồi. Làm sao bây giờ
- Anh nói cái gì mà cứ bố e, e chẳng hiểu gì
- Thì lúc anh sang, anh lỡ mồm nói là “con chào bố” í
- Ôi trời, thôi từ nay anh gọi là bố luôn đi. Hì
- Nhưng cứ ngượng ngượng sao sao ấy, tại lúc đó lỡ mồm thôi. Hề
- Anh ơi, mai e định đi làm, anh cho e đi làm nhé
- Huyền gọi à
- Ngày kia khai trương cửa hàng mới rồi, e định qua đó xem có gì chuẩn bị giúp anh chị ấy
- Ừ, nếu e cảm thấy khỏe rồi thì đi, cố gắng lên nha, nhưng không được làm việc quá sức đâu
- Vâng, hì
- Bỏ chuyện công việc sang 1 bên đi, đưa tay đây anh nắm cái nào
- E khoác tay anh là được rồi mà
- Không được
- Tại sao chứ?
- Thế này nhé. E có thấy mấy đôi yêu nhau như chúng mình, 2 người đi song song với nhau, con trai rất ít khi nắm tay con gái không. Thường là sẽ cho tay vào túi quần hoặc thả lỏng tay để người con gái khoác tay qua. E ko thấy bất công cho con gái à?
- Anh để ý những điều đó làm gì, miễn yêu nhau là được mà
- Thực ra những hành động nhỏ như thế ý nghĩa lắm chứ. E ko thấy hạnh phúc khi anh chai mặt để nắm tay e, cười với e, nói chuyện với e. Những chuyện này anh không có rành lắm, nhưng anh sẽ cố gắng để khi đi với e, e cảm thấy an toàn và e thấy hãnh diện khi có anh đi bên cạnh, 1 người dám bày tỏ bằng hành động ở chốn đông người.
- Vâng. Hì, ơ nhưng mà đường này vắng người quá anh ạ, hay là chúng mình ra chỗ đông người đi anh
- Thôi thôi, anh xin, đưa tay đây nào. Không mấy khi anh làm như thế này đâu, cho nên e tận hưởng đi nhé
- E hiểu anh mà. Hì
- Sau này khi nào rảnh chúng mình thường xuyên đi dạo thế này được ko
- E chỉ sợ anh lại việc việc, rồi lại cắm mặt vào máy tính ấy, lúc đó lại bỏ bê e và các con
- Yên tâm, khi nào anh là con người của gia đình, lúc đó bản chất đàn ông có trách nhiệm mới trỗi dậy mà. Hề hề
- Anh này!
- Gì em?
- Em yêu anh - thì thầm
- Có nhất thiết phải nói nhỏ thế ko, sao e ko hét ầm lên cho thiên hạ họ nghe đi để họ tức chơi
- Anh thật là....
- Anh nói này, từ nhỏ đến giờ anh không hay bày tỏ tình cảm với người khác. Bố mẹ giáo dục anh nghiêm khắc lắm, nhiều lúc anh muốn nói “con yêu bố mẹ, con thương bố mẹ” nhưng khó lắm, anh không thể nói được. Cho nên e hiểu tấm lòng của anh là được rồi đúng không ?
- E biết mà. Nhưng nếu ở với e, anh sẽ phải thay đổi. Chịu không?
- Chịu chứ, anh cũng nghĩ là anh sẽ dạy cho con chúng mình nói “con yêu bố mẹ” và khi nào chúng nhớ anh và em chúng sẽ nói “ con nhớ bố mẹ lắm”. Còn nữa, anh sẽ tập nói “ anh yêu em” vào mỗi buổi sáng khi thức dậy và trước khi đi ngủ
- Đừng có nói trước bước không qua đó nha
- Cái gì chứ cái này chắc là anh làm được thôi
Hơn 1 tiếng đồng hồ đi dạo với Linh Nga, tôi đã phấn chấn lên rất nhiều. Cô ấy làm cho tôi tin vào tình yêu này, hi vọng vào nó bởi vì tôi biết chắc. “Dù mối tình này có dài hay ngắn, nếu nó đem đến cho tôi 1 kết cục buồn thì sẽ rất khó để tôi lại yêu 1 lần nữa”
Đưa Linh Nga về nhà, tôi cũng đi về. 11 giờ, trời bắt đầu chuyển sang mùa thu, buổi tối se se lạnh phảng phất đâu đây mùi hoa ngọc lan đầu mùa. Mọi thứ xung quanh dường như chậm lại rất nhiều. Cứ mỗi khi mùa thu đến là tôi lại có 1 chút gì đó man mác, không hẳn là buồn, cái cảm xúc thỉnh thoảng nghẹn ngào lên khi nghĩ về người mình yêu. Dù có nổi da gà lên vì những làn gió se lạnh lướt qua cũng vẫn thấy tim đập nhanh khi mọi thứ đang loạn lên vì nhịp của tình yêu
Đang co ro giữa cái se lạnh đầu mùa thì có điện thoại của thằng Quân
- Mày đang ở đâu thế
- Đang trên đường về nhà, vừa bên nhà Linh Nga về
- Có đem theo tiền không?
- Có, sao thế?
- Tao quên ví ở nhà, mày đem cho tao ít tiền lại cái bar chỗ ngã tư sở
- Bar nào, ngã tư sở làm gì có cái bar nào
- Đoạn chân cầu vượt ấy
- À Diamond ấy hả, nhiều tiền ko tao còn biết lối ra atm rút
- 1 triệu thôi
- Vào bar đấy mà 1 triệu, mày đùa tao à
- Share với anh em mà, nhanh đến nhà
- Ờ, đợi tí 5 phút nữa có mặt
Tôi nhanh chóng phi xe đến quán , thằng Quân đang đứng ngoài, xe ô tô của bác Tuân đậu gần đó, nhìn cái tôi nhận ra ngay
- Cần bao nhiêu, tiền đây - tôi móc ví ra
- Cất đi, mày vào trong kéo con bé Trang ra hộ tao cái
- Cái gì, con bé ở trong này à. Sao mày chở nó đến đây
- Tao nói thì kéo nó ra đi, tí về nhà nói
- Tôi hùng hổ vào trong , ngó nghiêng 1 lúc thì thấy cô bé đang nhảy nhót cùng mấy đứa bạn hay tụ tập. Tôi tiến lại gần, thấy tôi cô bé ngừng nhảy cầm cốc rượu lên uống.
- Em chào anh - mấy đứa bạn của Trang cũng gặp tôi đôi lần nên chúng biết - chúng cười và hét to
- Anh đưa Trang về - tôi nói với 1 đứa bạn trong hội rồi kéo Trang ra ngoài
Vừa bước ra khỏi cửa
- Haha, đồ gà gô, e biết là ông này sẽ gọi ông này đến mà - chỉ tay từ Quân sang tôi
- Lên xe đi - tôi vừa nói vừa kéo Trang lên xe
- Đợi tao tí - Quân hốt hoảng
- Mày định vào trong đấy làm gì nữa
- Định vào gửi tiền bọn nó
- Thôi khỏi, bọn nó dùng tiền của Trang nhiều rồi, để bọn nó tự trả. Mày đi xe máy về nhà đi, đưa chìa khóa ô tô đây. Để tao lo cho con bé
- Đi cẩn thận đấy
- Có mày cẩn thận đấy, thằng hâm.
Tôi cài dây bảo hiểm vào cho cô bé rồi quay sang hỏi
- Đồ say, giờ muốn đi đâu?
- Nhà nghỉ hoặc khách sạn!
- Trời, để anh đưa về nhà
- Đã nói là nhà nghỉ hoặc khách sạn rồi - cô bé hét to
Tôi chạy xe đi , cô bé gật gà gật gù ở ghế trước, lôi điện thoại ra tôi gọi cho bác gái
- Alo bác ạ
- Ừ Tùng à, Trang nó đi với cháu à, thằng Quân vừa gọi cho bác
Vâng, lát nữa cháu đưa Trang về, 2 bác cứ ngủ trước đi ạ. Tí cháu về cháu gọi chị giúp việc
- Ừ, đêm hôm đi đứng cẩn thận nhé
- Vâng
Trang vẫn nhắm tịt mắt, tôi đưa cô bé đến 1 quán ăn đêm
- Đã bảo là ko về nhà rồi,
- Xuống xe đi
- E mệt lắm
- Xuống ăn tạm cái gì đi rồi tính, xuống đi cho tỉnh người
Cô bé lững thững bước xuống xe, tôi dìu Trang vào quán và ngồi xuống gọi cốc nước chanh
- E ăn gì không
- E không
- Không ăn thì ngồi yên đấy, anh ăn. Đang đói
- Vâng, e ngồi nhìn
Tôi gọi ra bát cháo nhiều tía tô
- Này, há miệng
Trông bộ dạng thất thểu mệt mỏi của Trang, tôi thương cô bé lắm, tôi thừa hiểu sau những cuộc vui chơi nhảy nhót thế này thì rất mệt, không đói mới lạ.
- Há miệng ra, khổ quá
Cuối cùng cô bé cũng để tôi đút cháo. Ăn được vài miếng Trang ngân ngấn nước mắt
- Sao anh tốt với e vậy, anh đừng làm thế này nữa
- Này ăn đi, hỏi nhiều, ko thấy mấy người xung quanh họ đang nhìn có người khóc nhè à
- Kệ họ liên quan gì đến e đâu
- Thôi, há miệng ra ăn nốt đi rồi uống nước chanh cho tỉnh. Chơi nhiều mãi ko thấy chán à
- Lại bắt đầu cằn nhằn, e ko ăn nữa đâu đấy
- Ờ được rồi, ko cằn nhằn nữa. Miệng chữ A dùm tôi cái đi
Cuối cùng cũng xong bát cháo, tôi ép Trang uống hết cốc nước chanh nữa rồi ra xe
- Có người lo cho đến tận răng thích nhở
- Chẳng ai bắt
- Thế giờ về nhà nhé
- Vâng
Trên đường về tôi nói
- Mai cứ thế phát huy nhé
- Ý anh là sao cơ?
- Chơi nhiều vào, không cần phải đi làm nữa đâu. Chơi mệt rồi rồi nghỉ cho khỏe lấy sức lại chơi tiếp
- Chơi hay ko là việc của e, anh ko phải lo
Lát sau về đến nhà Trang
- Tự vào nhà đi, a đi xe về mai thằng Quân nó đến đón đi làm. Gọi cô giúp việc ấy, vào nhà thì nhẹ nhẹ cái chân thôi, bố mẹ ngủ hết rồi đấy
- Xùy xùy, đúng là ông cụ non, e có phải trẻ con đâu mà dặn dò. Anh về đi
- Ngủ sớm đi đấy
Tôi quay xe đi về nhà. Về tới nhà thấy thằng Quân đang ngồi ở salon xem tivi
- Lại còn ko đi ngủ, giờ này phim phủng gì nữa
- Tao đợi mày về mà
- Đợi với chờ, chìa khóa xe đấy, xe tao để dưới hầm. Mai đi xe đến nhà con bé rồi đưa nó đi làm hộ tao cái
- Ừ, mà này xin lỗi nha, tao ko có cách gì lôi con bé ra được nên gọi mày đến
- Lần sau có gọi thì nói thật cái giọng vào, nói dối cũng ko nên hồn, lúc đầu hỏi vay tiền tao đã nghi nghi. Cái bar đó làm gì có chuyện 1 triệu. Giả sử lúc đó tao đang đi với Linh Nga hoặc đang hôn nhau thì sao, lúc đó tao phải làm sao, phải làm sao. Con bé nó nói mày là đồ gà gô cũng đúng thôi - tôi cười
- Ờ, tao biết rồi, lần sau rút kinh nghiệm
- Thôi đi ngủ đi mai còn đi làm
- Ừ.
Hôm sau tôi có điện thoại của Đức
- Anh ạ
- Ừ
- Mai chị em mổ, anh có đến được không ạ?
- Mấy giờ e
- Sáng 8h anh ạ
- Sáng mai anh lại bận chút việc, nếu đến thì chắc phải sau 9h, có gì anh gọi điện.
- Dạ vâng, e cảm ơn anh
- Không có gì, thôi thế nhé
Thế là cô ta mổ đúng ngày mà cửa hàng thằng Vũ khai trương, Linh Nga làm ở đó cho nên tôi đến là điều đương nhiên rồi, không thế không đến được. Vừa nghĩ đến nó thì thằng Vũ gọi điện
- Đang ở đâu đấy mày
- Ở nhà chứ ở đâu
- Nay không đi làm à
- Đang ở nhà nghỉ phép vô thời hạn
- Kinh chưa, cái loại tham công tiếc việc như mày mà cũng chịu nghỉ mấy ngày cơ á
- Có gì nói nhanh đi, oằn tà là vằn quá
- À, mai tao khai trương cửa hàng mới, mai đến nhé
- Có rượu ko mà mời tao đến, chuẩn bị con gà chọi với nửa con lợn rừng đi
- Bạn với bè vậy đấy
- Mai mấy giờ bắt đầu
- 8h
- Ờ, để mai tao đến ủng hộ vài bộ cho mẹ tao
- Thằng điên, shop cho nam mà mày
- Tiên sư
- Thế nhé, mai đến nhớ đem phong bì
Nói xong nó cúp cái bụp. Thế là Linh Nga bắt đầu ngày mai quản lí cửa hàng cho thằng Vũ, chắc sẽ vất vả lắm đây.
Chập tối tôi làm ít phở cuốn và đồ ăn đem đến cho Linh Nga, vì gọi điện hỏi trước rồi, cô ấy còn đang tất bật chuẩn bị ở cửa hàng mới cho ngày mai. Đang trên đường đi thì có điện thoại của thằng Nhật
- Ơi
- Anh ơi, anh đang ở đâu thế
- Đang ngoài đường
- Anh ơi giờ e phải làm sao đây, bọn e ....
- Làm sao, có chuyện gì
- Mất.... mất .... mất zin rồi anh ơiMất cái gì, sao lại mất zin
- Thì mất zin chứ sao - giọng run run thở dốc
- Mày nói ko có đầu có cuối bố ai mà hiểu được. Tóm lại là làm sao?
- Thì mất zin, e mất zin rồi. A ko hiểu à
- Tức là quan hệ đến Z luôn ấy hả
- Vâng
- Với con nào? - tôi dừng xe
- Ngọc anh ạ
- 2 đứa mày giỏi nhỉ? Mày gọi điện để thông báo thế thôi à
- Không phải, mà giờ e chẳng biết làm thế nào
- Mày hơi bị được đấy, con gái nhà người ta, lại là em của người yêu anh. Thế giờ cái Ngọc đâu
- Vẫn còn đang ngủ, trưa nay bọn e uống say nên về nhà nghỉ, e đang ở ngoài. Mà...
- Mà sao? Hôm qua chúng mày quan hệ có dùng bcs ko
- Không anh
- Giờ tính sao. Nói
- E hỏi anh là liệu Ngọc có khả năng có thai ko a
- Anh ko ngờ là mày ngu đến mức này cơ đấy.
- Thôi lúc khác chửi e cũng được. Giờ sao anh
- 2 đứa đều lần đầu à
- Vâng!
- Mày muốn lấy vợ rồi à, muốn lấy vợ rồi thì tí nó ngủ dậy dắt nhau về thôi
- Về đâu ạ. Giờ cưới làm sao được
- Chẳng lẽ mày ko có tí kiến thức nào về tình dục với sinh lí à
- Thì e mới hỏi anh là giờ làm sao, e sợ Ngọc có thai lắm.
- Cũng biết sợ cơ đấy. Sợ sao còn làm.
- Tại e say quá
- Ko muốn có con thì ra hàng thuốc, mua thuốc tránh thai khẩn cấp rồi đưa cái Ngọc nó uống. Nhanh lên
- Vâng
Đúng là tuổi trẻ, suy cho cùng thì cũng chỉ tội cái Ngọc, vẫn biết là xã hội thay đổi nhưng cái kiểu thay đổi lai tạp dở dở ương ương nửa nạc nửa mỡ thế này thì khó lắm. 2 đứa có mà đến với nhau được thì tốt. Nhưng rồi còn tương lai, còn cuộc sống sau này. Tất nhiên dù sớm dù muộn chuyện này cũng xảy ra. Mong là ko có gì đi lệch quỹ đạo của nó.
Tôi nhanh nhanh phóng xe đến cửa hàng mới của thằng Vũ. Tới nơi thì đang thấy thằng V đang hí hoáy khoan với đục. Thợ dán giấy tường với lắp bàn ghế đang làm.
- A đây rồi, chào sếp chào sếp - thằng Vũ hớn hở
- Sếp cái đầu mày. Chưa xong à. Giờ chưa xong thì mai khai trương làm sao. Linh Nga đâu
- Lúc nào cũng Linh Nga, Linh Nga. Vừa chạy ra ngoài mua ít hoa quả rồi
- Sao mày ko đi mua đi bắt người yêu tao đi. Ko biết Linh Nga đang ốm à
- Xời, tao cũng là sếp, việc gì tao phải đi - Anh em cố gắng làm nhanh nhé, tí họ chuyển quần áo với đồ đạc đến đấy - nó quay sang nói với mấy người đang làm- mà mày có cái gì kia - nó chỉ cái túi tôi đang xách
- Đồ ăn cho Linh Nga
- Xời, tự làm à. Lãng mãn vãi luôn. Nhỉ. Tao ăn với
- Mày có phải người yêu tao đếch đâu mà đòi ăn. Thôi trật tự mà làm đi, mồm mép như tép nhảy ấy
- Dù sao tao với mày cũng ăn nằm với nhau rồi còn gì
- Hồi nào mà ăn nằm, nghe kinh bỏ mẹ
- Thì hồi đại học í - nhe răng cười
- Lắm chuyện. Mà mai khai trương có đông người không
- Toàn anh em bạn bè, quan trọng nhất là mày.
- Mời ai mày cũng nói quan trọng nhất luôn hả. Vắng mợ chợ vẫn đông. Lo gì
- Chỉ đc cái hiểu đúng ý bạn - nó cười hềnh hệch
Đứng ngắm nghía cửa hàng 1 lúc thì Linh Nga về
- Anh! Anh đến lâu chưa - cô ấy cười tươi
- A vừa mới đến thôi
- Này mấy ông kia, muốn tán cô này thì phải tỉ thí với ông này trước đi nha.- thằng Vũ quay sang vừa nói vừa cười với mấy thợ đang làm
- Bọn e có tán đâu - mấy thanh niên lên tiếng, miệng vẫn tủm tỉm cười
- Thôi đi mấy ông, lúc ko có người yêu người ta ở đây thì chém mạnh thế. Cứ nhìn thấy gái xinh là tít hết cả mắt vào. Tập trung mà làm cho xong đi
- E đói ko? A đem đồ ăn đến cho e đây này
- Gì vậy anh . Mà e chưa đói với lại mọi người còn đang làm, ăn sao được
- Uh, thì để tí nữa xong việc rồi ăn cũng được
- Đợi e xíu, e đi lấy đồ gọt hoa quả cho mọi người ăn. Chắc phải muộn mới làm xong
Đúng là vác tù và hàng tổng, việc gì cũng đến tay. Mà cô ấy lại mới ốm dậy nữa chứ. Thằng Vũ vẫn đang hí hoáy với đống vít nở, khoan đục
- Xong việc bia ko mày - tôi hỏi
- Không, việc còn ngập mặt lên đây. À nhưng rượu thì được. Bia đầy bụng lắm
- Haha, không phải xin phép chị Huyền à?
- Mày biết sướng trước khổ sau là gì ko. Với lại có mày làm bia đỡ đạn rồi, lo gì
- Chỉ đc cái to mồm. Mai khai trương đến đít rồi mà vẫn chưa thấy bộ quần áo nào ở đây
- Thì sắp xong rồi đây. Xong chỗ này quét dọn cái là bọn nó chuyển quần áo đến luôn. Tao với ông trời tính cả rồi.
- Các anh nghỉ tay ăn hoa quả đã rồi làm tiếp - Linh Nga đi ra và nói với mọi người
- Cảm ơn bà chủ nhé
- E ko phải bà chủ, cảm ơn ông chủ đây này - cười
- Anh em ăn đi rồi cố gắng lúc nữa nhé
Tôi kéo Linh Nga ra ngoài cửa
- Mấy giờ e được về
- E phải đợi họ chuyển quần áo đến rồi sắp xếp nữa. Chắc phải 9h
- Xong thì gọi anh đến đón nha
- Anh đi đâu à, sao ko ở đây với e
- Anh đi có việc chút. À, tí mọi người làm xong e tranh thủ ăn đi kẻo đói nha. A đi lúc thôi, a quay lại luôn
- Vâng - cười mỉm - a đi về sớm nhé, e đợi anh về ăn cùng đấy
- Ừ
Tôi lấy xe đi rồi alo cho thằng Nhật
- Mày đang ở đâu
- E đang ở nhà Ngọc
- Ra quán cafe đầu ngõ đi. Ngồi đấy đợi dăm mười phút nữa anh về
- Vâng
Tôi về quán cafe gần nhà Linh Nga gặp thằng Nhật. Nó đã ngồi sẵn ở quán, mặt tỉnh bơ.
- Sướng nhở
- Sướng gì anh
- Mẹ cái thằng... chả lẽ anh lại đập cho mày 1 trận
- Thôi mà anh, sớm hay muộn thì cũng....
- Lại còn sớm với muộn à. Thái độ cái Ngọc giờ làm sao. Mua thuốc cho nó uống chưa
- Có vẻ buồn mà lúc cười lúc khóc. E dỗ mãi mới chịu uống
- Tốt nhất là tí mày cắp đít đi về. Tâm trạng nó đang bấn loạn như thế mày ngồi dỗ ko có tác dụng đâu. Để nói sau
- Đúng là con gái, khó hiểu. 2 đứa đều tự nguyện mà giờ nó lại nằm khóc, xong thỉnh thoảng nhếch mép cười 1 cái. Nhìn sợ vãi anh ạ
- Nó còn chưa chém mày là may chứ ngồi đấy mà sợ.
- Giờ về nấu cái gì cho Ngọc ăn đi, ko phải nói nhiều với nó làm gì. Nấu xong đi về, để nó bình tĩnh lại rồi nói chuyện. Còn cả mày nữa, giờ mà chị Linh Nga biết xong lại nghĩ anh với mày cùng 1 giuộc với nhau thì sao. Mà mày tỉnh hẳn chưa đấy
- Giờ vẫn còn biêng biêng thôi, chứ e ko say
- Anh lạy mày. Hết thuốc chữa. Giờ mà mày còn chưa tỉnh thì lúc nào mới tỉnh
- E tỉnh mà, chỉ đau đầu tí thôi.
- Thôi, té đi. Anh nói chuyện với mày sau. Lộn ruột
Tôi không ngờ thằng em mình nó lại chẳng nắm bắt được chút tâm lí con gái, rồi nhưng kiến thức tưởng chừng đơn giản hiển nhiên như thế. Thực ra cái chuyện này cũng khó nói, nhưng tôi vẫn cảm thấy lo, lo cho 2 đứa nó.
Tính tình nó thì cũng tốt, 1 phần là nó là anh em trong nhà, 1 phần cũng ngoan. Chỉ có điều mồm miệng đỡ chân tay nên nhiều khi không ăn thua cho lắm. Gặp thằng Nhật xong cũng còn sớm nên tôi quay lại chỗ Linh Nga, thấy cô ấy đang lúi húi quét với thu dọn
- Mọi người đâu cả rồi em
- Anh Vũ qua đón xe hàng, còn mấy thợ làm xong cả rồi anh ạ. E đang thu dọn với lau nhà cho sạch
- Để đó đi, bỏ thức ăn a làm ra ăn đã.
- Anh ăn với e nha
- Ừ. A đã ăn gì đâu
- Đợi e xíu, ở đây có bát đũa gì đâu
- Anh để ở trong hộp ấy, có đũa với thìa. Biết ở đây ko có nên anh đem theo mà. Mà phở cuốn ăn bốc cũng được chứ sao. Càng ngon, ăn xong mút tay càng ngon. Hề
Linh Nga bỏ hộp thức ăn ra và chúng tôi cùng ăn
- Anh làm ngon ko?
- Ngon anh ạ - cười
Nhìn cô ấy ăn ngon lành tôi cũng vui. Nhưng giờ trong lòng tôi nó cứ canh cánh mãi cái chuyện của thằng Nhật và cái Ngọc, ko biết có nên nói với Linh Nga hay không. Đang ăn thì thằng Vũ xông vào
- Á à, đôi này ăn mảnh ko cho mình
- Anh ăn không ạ? - Linh Nga hỏi
- Ai bảo mày không có ở đây, mà tao làm cho Linh Nga chứ làm cho mày à
- Gớm, Linh Nga này, thằng dở hơi này hôm nay nó làm phở cuốn, chẳng biết đâu gặp cái hôm nó lên cơn nó đem cơm cháy đến cho e ăn đấy. Đừng vì mấy cái phở cuốn mà tin lời nó
- Cơm cháy ăn với ruốc ngon mà anh- Cười
- Nhà này được cả đôi, hầy! Mà tí mày phụ tao sắp xếp cái đống quần áo nó chuyển đến nhé.
- Ờ, mà sao ko thấy bóng dáng cái Huyền đâu thế
- Tí dắt thằng Bin đấy bây giờ ấy. Chắc dọn hàng với cho nó ăn xong
Tối hôm đó tôi cùng thằng Vũ và Linh Nga với mấy người nữa sắp xếp cửa hàng cho nó đến 10h đêm mới xong rồi đi ăn đêm đến 12h . Trên đường về tôi hỏi Linh Nga
- E mệt ko?
- Hơi hơi thôi anh ạ
- Từ nay trở đi là e vất vả đấy. Cố gắng nha
- Vâng,thì e vẫn đang cố mà.
- Nhưng vẫn phải giữ sức khỏe, mệt thì nghỉ, có gì khó nói với Huyền hoặc Vũ thì cứ nói với anh
- Vâng, anh toàn lo xa. Đúng là ông cụ non. Khéo anh còn nghĩ nhiều hơn e ấy.
- Cũng vì anh lo cho e thôi.
- Ngày trước anh cũng hay thế này phải ko?
- Ngày trước là sao? Thế này là cái gì?
- Thì anh lo lắng cho người ta, đón đầu trước mọi việc, nghĩ cách giải quyết trước. Cái hồi anh yêu chị Q.Nga cũng thế này à
- Cũng ko hẳn, e khác mà. Khác rất nhiều. Anh chỉ quan tâm thôi.
- E hiểu mà. Con gái nhiều khi cũng ko thích người khác quan tâm quá. Mà anh quan tâm theo kiểu đúng mực chu toàn nên có thể chị ấy ko thích. Nhưng e thích là được rồi. Hì.
- Sao e lại nghĩ thế
- E đùa thôi mà. Ai chẳng muốn có người quan tâm. Những gì nó thuộc về bản chất mà ko phải là xấu thì anh cứ giữ lại. E thấy anh nhiều lúc như ông cụ non, lúc thì như trẻ con ấy
- Dễ thương mà đúng ko?
- Không, người ta gọi là đáng yêu
- Thì như nhau cả thôi. E về ngủ sớm đi nha - tôi đưa Linh Nga vào tận trong cổng
- Vâng, anh về đến nhà gọi e nha
- Ừ
Tôi về đến nhà gặp thằng quân đang ngồi xem phim
- Muộn thế
- Ừ, qua phụ thằng Vũ với Linh Nga tí cho xong. Mai mày qua chứ
- Thằng Vũ nó điện cho tao từ hôm qua rồi
- Mà nay mày có gặp Trang ko? con bé thế nào
- Không, nay tao xuống công trường thôi. Mà mày cứ để lằng nhằng thế này mãi à
- Giờ biết sao, tao phũ cũng ko được. Mà yêu cũng ko xong. Còn liên quan đến mối việc của công ty nữa chứ. Giờ con bé mà hiểu được cho tao, ko cố chấp như bây giờ thì tốt. Lúc đó cũng dễ ăn dễ nói với người lớn. Hay mày tán nó đi
- Thôi thôi, đừng có nhắc lại câu này nữa, mày nhắc đến làm tao lại sởn da gà. Con gái con lứa gì mà gớm như ma
- Đấy là mày chưa thấy những điểm tốt thôi, xinh, nhà giàu, ngoại giao tốt, ít để người khác bắt nạt. Còn đòi gì nữa
- Nhưng nhà tao ...
- Lại liên khúc nghèo chứ gì. Nhà nó ko cần môn đăng hộ đối đâu, cũng chẳng cần giàu hay nghèo vì nhà nó quá nhiều tiền rồi. Tao nói nghiêm túc đây. Đây ko phải là mày rước con bé đi dùm tao, nhưng nó là cơ hội tốt cho mày. Cái nghề lấy vợ giàu nó cũng đem lại nhiều cái lợi mà
- Thôi, stop. Cái gì đến nó sẽ đến. Mày chẳng nói thế còn gì. Kệ
Sáng hôm sau 8h tôi cùng Quân đến cửa hàng thằng Vũ để khai trương. Qua cửa hàng mua lẵng hoa đem đến cho oách. Lúc đến thì còn lưa thưa vài người. Toàn người quen với họ hàng của thằng Vũ, khách vãng lai thì có 1 ,2 người.
- Đây chúc mày làm ăn phát đạt. Mà nhớ trả lương cho vợ tao, à nhầm người yêu tao cao 1 tí đấy
- Làm ăn tốt nha, chúc này sang năm mở thêm cửa hàng cho em bé nữa là đẹp
- Cảm ơn 2 anh -Huyền cười tươi
- Cảm ơn 2 thằng bạn tốt. Được thế thì còn gì bằng. Vào đây làm chén rượu đã
- Mày đùa tao à.
- Đùa gì, tiệc ngọt nhẹ, có bánh gato với rượu vang thôi
- Kinh chưa, làm ăn chuyên nghiệp vãi. Mà cái cửa hàng này to gấp đôi cái shop ở nhà mày ấy nhỉ
- Thì khách đến cũng phải có cốc nước hoặc chén rượu chứ. To hơn xiu thôi . Đc cái mặt tiền cũng rộng nên làm xôm xôm tí.
Tôi đi vào trong thấy Linh Nga đang đứng chọn đồ cho khách. Tôi khẽ mỉm cười và khoanh tay đứng nhìn cô ấy đang mải miết chọn đồ. Người yêu tôi , cô ấy tốt lắm. Người yêu tôi, cô ấy hiền lắm. Người yêu tôi, khi nhìn nghiêng cô ấy xinh lắm. Người yêu tôi... Đợi cô ấy xong việc tôi tiến lại sau và nói
- Bà chủ có thể chọn cho tôi cái quần Doraemon được không nhỉ
- Ơ- ngoái lại- Anh!
- Anh nào thế, tôi hỏi ở đây có bán quần doraemon không?
- Đồ cho trẻ con ở đây không bán đâu anh. Hì - nhe răng cười
- Thế thôi tôi đi hàng khác vậy. Hề.
Đầu tiên tôi cũng tỏ vẻ nghiêm túc nhưng về sau không nhịn được, nên 2 đứa đều cười như ngô rang
- Này nha, anh không muốn e cười chút nào luôn ấy
- Sao anh lại nói thế
- Anh chỉ muốn e cười với anh thôi. Vì lúc e cười làm anh.... anh có tham quá ko vậy
- Quá tham luôn, nhưng e ko cười thì ai mua hàng
- Đùa thôi, nhưng nay e trang điểm xinh lắm. Cho a hôn cái coi
- Ơ kìa, đông người thế này. Không được
- Anh có ý này, giờ anh giả vờ là anh thì thầm vào tai e. Xong rồi anh thơm má 1 cái thôi. Ko được à
- Anh thông minh đấy, nhưng không được đâu thỏ ạ.
- Người gì mà ki bo, lần sau ko đến ủng hộ mua hàng bây giờ. Đùa thôi mà sáng đến giờ bán được cái nào chưa e
- Thì toàn người quen mua thôi. Được vài bộ rồi. Để e chọn cho a bộ nha. E tài trợ luôn
- Ghê chưa, anh chọn bộ đắt nhất bây giờ
- Ko quan trọng, miễn anh thích là được mà.
- Đùa thôi, lúc khác mua, anh với thằng Quân bỏ tiền vào phong bì kia rồi. Chứ ở nhà quần áo nhiều a có mặc hết đâu
- Thì cứ mua lấy may. E chọn cho a 1 cái áo nhé
- Ừ, e chọn đi
Cuối cùng Linh Nga chọn cho tôi 1 cái áo kẻ. Tôi mặc vào trông trẻ lắm
- Chọn cái khác đi em - tôi tủm tỉm cười
- Sao thế anh, e thấy trẻ mà, hợp với anh nữa
- Không, anh sợ mặc cái áo này ra đường mấy đứa con gái nó mải nhìn anh nên gặp tai nạn giao thông
- Anh đúng là...- cười- thống nhất lấy cái này nha anh - vừa nói cô ấy vừa lấy tay chỉnh cổ áo với body tôi lại cho vừa vặn
- Kể ra sau này lấy vợ vào cứ như thế này thì thích nhỉ. Lương của vợ cứ lấy đi mua quần áo thôi. Hehee
- Cười gian chưa kìa. Cái đó sau này tính nha. Anh thích thì sáng nào e cũng làm cho a được. Chỉ có điều e sợ anh cả thèm chóng chán thôi
Đang đứng với Linh Nga thì có điện thoại. 18001091 calling. Linh Nga ngó qua điện thoại của tôi
- Anh nghe đi
- Hôm nay cô ta mổ...- tôi ngập ngừng
- Anh cứ đi ra ngoài nghe đi- Linh Nga đẩy người tôi ra ngoài cửa - anh nghe đi, e tiếp khách
Tôi bốc máy
- Tôi nghe
- Tùng phải không
- Ai đấy ạ
- Bác là mẹ Q.Nga, em nó sắp lên bàn mổ
- Vâng, cháu biết
- Cháu có thể sắp xếp thời gian đến đây được không. Q.Nga nó muốn gặp cháu

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   Sat Mar 07, 2015 3:46 pm

Chap 56 Update
Chap 56 nè các thím

- Cháu..
- Cháu bận à?
- Bác nói với Q.Nga lát nữa cháu mới đến được. Mà mấy giờ mổ ạ
- Bị chậm 2 tiếng nên 11h mới mổ cháu ạ. Cháu đến được à, thế thì tốt quá rồi. Bác cảm ơn nha
- Không có gì ạ
Cúp máy tâm hồn lơ lửng theo. Dự định của tôi là khai trương xong rồi mới đến bệnh viện. Dù sao trong hoàn cảnh này cô ta cũng đáng để thương hại. Mà biết đâu cái sự thương hại của tôi có thể làm cô ta khá lên chút ít.
- Ai gọi mà mặt đực ra thế? - thằng Quân hỏi
- Mẹ Q.Nga
- Ủa, bà ý gọi mày làm gì?
- Q.Nga nay nó mổ tim, bà í nói tao qua động viên. Chắc giờ tao phải đi
- Thế còn Linh Nga? Mà đi thì nói với thằng Vũ 1 câu
- Chắc Linh Nga hiểu thôi - tôi vỗ vai nó và chạy đến chỗ thằng Vũ vẫn đang tươi cười tiếp khách
- Tao phải đi có việc chút
- Việc gì?
- Lúc khác nói đi
- Ơ thế mày định bỏ Linh Nga lại đây à, lúc nào cũng tham công tiếc việc, có vài ngày nghỉ mà cũng...
- Nói nhiều, thế nha
-Ơ à mà này, trưa quay lại đây rồi ra quán nhậu ăn mừng
- Chưa biết, tính sau đi
- Anh đi đâu ạ - tiếng Linh Nga sau lưng tôi
- Anh có chút việc phải đi bây giờ.
- Vâng... vậy anh đi đi - Linh Nga có vẻ buồn, cô ấy cúi mặt xuống và cũng chẳng thèm nhìn tôi lấy 1 lần.
- E ko hỏi anh đi đâu à ?
- Anh muốn đi ắt hẳn có lí do, e ko muốn biết. Mà thôi anh đi đi kẻo lỡ việc
Dường như cô ấy linh cảm được điều gì đó nên giọng nói có vẻ tủi thân
- Hôm nay cô ta...
- Anh đi đi, đang đông khách, e đi tiếp khách
Muốn đi thì ít mà muốn ở lại thì nhiều. Nhưng dù gì tôi cũng sẽ đi, đành giải thích với Linh Nga sau vậy. Nửa tiếng sau tôi có mặt ở bệnh viện. Đức ra ngoài đón tôi lên phòng Q.Nga, cửa phòng hé mở. Tôi và Đức đứng khựng lại bởi tiếng nói vọng ra từ trong phòng
- Anh về đi, cút về đi
- Anh xin lỗi, anh chỉ muốn đến...
- Không xin lỗi gì hết, anh chẳng có lỗi gì. Lỗi tại tôi ngu thôi
- Dù gì chúng mình cũng là vợ chồng, anh mong e...
- Thôi anh đi về đi, khuất mắt tôi đi
- Nhưng mà anh vẫn còn....
- Tôi nói anh giả vờ điếc à, hay anh ko hiểu tiếng người. Đi đi
Nghe giọng nói thì tôi cũng đoán ra được là ai . Vài giây sau anh ta chạm mặt tôi ngoài cửa. Anh ta ko quên liếc tôi 1 cái với sự khinh bỉ rồi bước đi. Tôi cũng lẳng lặng mở cửa đi vào. Dưới đất giỏ hoa quả văng tứ tung.
- Này - tôi gọi khi cô ta đang nằm quay lưng vào tường
- Anh đến đấy à - khuôn mặt vẫn ko giấu nổi vẻ tức giận khi nãy
- Có nhất thiết phải cáu thế ko?
- Anh nghe thấy hết rồi sao ?
Tôi gật đầu, cô ta cúi gằm mặt và ngồi chống cằm vào đầu gối
- E xin lỗi
- Lỗi gì mà xin
- E nhờ mẹ điện cho anh, a đang làm ở công ty à?
- Không, nay nghỉ
Đức đi vào và hỏi
- Bố mẹ đâu rồi chị?
- Vừa ra ngoài ấy. E ra ngoài luôn đi, đóng cửa vào dùm chị
- Chị cũng chuẩn bị đi, hơn tiếng nữa mổ rồi đấy. Anh Tùng trông chị giúp em nhé
- Ừ
Đức đi ra ngoài và để tôi ngồi lại với cô ta
- E cảm ơn - mỉm cười
- Thích thì tôi đến, ơn huệ gì
- E cứ nghĩ anh sẽ ko đến. Giờ anh ở đây rồi - cô ta thẹn thùng rồi nở 1 nụ cười tươi.
Vẫn cái nụ cười đó, cái nụ cười y như trong cái tấm ảnh mà cu Bin xé làm đôi. Vài năm rồi tôi mới lại thấy nụ cười này của cô ta
- Mệt ko?
- E không, tí mổ hi vọng ko sao. - lắc đầu
- Ừ
Thật sự tôi chẳng biết nên nói thế nào, tâm trạng cô ta có vẻ vui hơn, phấn khích hơn mọi khi
- Anh đợi em lên bàn mổ rồi hãy về nha. Được không- lí nhí trong cổ họng
- Biết thế
- Anh nói thế là e biết rồi.hì
- Biết sao?
- Là đồng ý ở lại. Mà anh này cho e mượn tay anh 1 tí
- Làm gì - dấu hỏi to đùng hiện lên đôi mắt của tôi
- Lâu rồi....e ko được cầm nó - vừa nói xong cô ta chủ động cầm lấy tay trái của tôi, tôi co tay lại thì cô ta lại ra sức nắm lấy
- Anh này, ngày trước mỗi khi nắm tay e, anh luôn bảo là tay e khô, tay e ko mềm bằng tay anh, không đẹp và thon bằng tay anh. Bây giờ vẫn thế anh ạ. - cười- e vẫn luôn tin rằng anh sẽ chờ em. Vì anh đã nói cho anh 2 năm, lúc đó anh kiếm ra tiền. E vẫn nhớ câu đó. Giá như bây giờ cho e được chọn lựa 1 lần nữa, cho e chọn lại thì tốt biết bao. Giờ anh đã có người yêu rồi, anh ko đợi em nữa. Em có nên đợi anh không nhỉ?
- Không, đừng có nhắc lại chuyện ngày xưa nữa
- Anh đừng thù hằn e nữa được không? E biết anh vẫn còn ghét e lắm
- Ừ, ghét - tôi thả giọng
- Người yêu anh có tốt ko?
- Tốt
- Bố mẹ anh có thích cô ấy ko?
- Thích
- Lấy nhau là duyên trời định. Giờ e hầu như chẳng còn gì. Cuộc đời đã xô e đi quá xa rồi. Bao hẹn thề rồi cũng chẳng đâu vào đâu. Con người thì vẫn thay đổi từng ngày. Mỗi lần e nghĩ đến anh e lại thấy buồn
- Thế thì nghĩ làm gì?
- Có thể chờ đợi, suy nghĩ ko đem lại điều gì tốt cho e, nhưng anh hãy cứ để e nghĩ đến anh. Coi như đó là điều e làm được cho anh lúc này
- Nói năng linh ta linh tinh, nằm xuống nghỉ tí đi.
- Nhưng hôm nay e vui thật mà. Hì, cảm ơn anh - Q.Nga ôm chầm lấy cổ tôi.
- Anh ko ôm e 1 cái được à
- Tôi...
- Ôm động viên e 1 cái thôi mà, được không - cô ta năn nỉ
Tôi vòng tay ôm cô ta 1 cái. Vừa buông tay thì bố mẹ cô ta mở cửa bước vào
- Cháu chào 2 bác
- Ừ, chào cháu. Tùng đúng ko? - mẹ Q.Nga hỏi
- Dạ vâng
- Bác nghe thằng Đức nó nhắc đến cháu nhiều, hôm nay mới gặp - bác trai lên tiếng
- Dạ
- Con chuẩn bị đi, sắp phải vào phòng chờ mổ rồi đó - Vâng
- 2 đứa nói chuyện đi, bác ra ngoài chút - lần lượt lại đi ra hết
- Hôm nay tôi mới được gặp bố mẹ cô...một cách chính thức
- E xin lỗi
- Sao cô cứ xin lỗi với cảm ơn suốt thế. Bình thường đi.
Lát sau cô ta cũng được bác sĩ đưa đến phòng chờ mổ. Trước khi đi tôi cũng động viên.
- Cố lên. Cứ vào mổ đi, tôi đợi ở ngoài.
- Anh yên tâm đi, e ko chết được đâu - cười
Tôi đi ra hành lang thì Đức đang đứng ngoài
- Anh í muốn gặp anh
- Ai cơ
- Người đang ngồi đằng kia kìa - Đức hất đầu về phía xa xa sảnh chờ của bệnh viện. Tôi từ từ tiến lại, 2 tay đút túi quần với dáng vẻ tự tin và đứng trước mặt anh ta
- Anh muốn gặp tôi?
- Ngồi đi
- Dạo này cậu thế nào?
- Vẫn thế, chả có gì thay đổi. Vẫn chưa mua được ô tô.
"Vài năm về trước anh ta có ngồi uống rượu với tôi. Khi đó có Q.Nga ngồi bên cạnh tôi
- Có người yêu xinh thế này cố mà giữ nhé
- E chẳng giữ, yêu thì tự giác. Muốn giữ đâu có được.Mà anh làm cùng công ty Q.Nga thì để ý thằng nào tòm tem anh cứ bảo e
- Bảo chú làm gì?
- Biết thôi
- Khiếp mấy cái ông này, uống nhiều quá. À đại ca ơi, mai e đem cái lap đến anh sửa dùm e nha, hình như bị hỏng win rồi
- Ừ
- Anh sửa được sao ko để anh sửa cho - tôi hỏi
- Thì tiện, ai sửa chẳng được hả anh
- Ờ, mà anh lương tháng đc nhiều không
- Đủ tiêu, tầm chục, mà anh đang định mua cái ô tô
- Anh có rồi còn gì, e chẳng biết bao giờ mới mua được ô tô
- Làm cái nữa, làm con morning rẻ rẻ thôi đi tạm. Xe này chủ yếu ông già đi thôi. Chú cứ cố gắng đi, giờ có con ô tô là gái nó theo như rệp ngay ấy mà
Tôi mẩm bụng" tiền của bố mẹ mày chứ tiền của mày đếch đâu mà to mồm"
Trở lại cuộc nói chuyện tôi với anh ta
- Ừ, thế vợ con sao?
- Chuẩn bị đi đăng kí
- Thế à, tôi ko ngờ đến giờ cậu mới chịu cưới đấy
- Tôi đợi người yêu li hôn rồi mới cưới được
- Cậu nói cái gì - anh ta quay ngoắt sang nhìn tôi
- Ơ thế anh ko biết gì à, vợ cũ của anh í, đang chuẩn bị mổ kia kìa. Mổ xong tôi với vợ cũ của anh đi đăng kí
- Cậu dám
- Dám chứ sao không? Gu của tôi nó hơi dị nên điều gì cũng có thể xảy ra mà. - nhìn anh ta có vẻ hơi tức và có chút gì đó ghen tuông. - tôi nghe nói nhiều cô cũng qua tay anh rồi, à nhầm anh qua tay nhiều cô chứ. Gì mà nóng thế
- Sao phải nóng, bình thường
Tôi đứng dậy và nói
- Anh nghe cho kĩ đây này.Hôm nay là anh chủ động gặp tôi nên tôi cũng nói luôn. Anh thừa hiểu anh đã cướp tình yêu của tôi. Cách đây vài năm, cái tình yêu đấy nó làm tôi khốn đốn. Tôi cũng đã chưa từng chủ động nói chuyện với anh, cũng chẳng tranh cãi phân trần phải trái với anh, bởi vì tôi ko giành giật 1 đứa con gái mà đi làm mất lòng tự trọng của mình. Tôi cũng muốn đấm anh lắm, nhưng thôi bẩn tay. Nếu 3 năm trước anh nói với tôi rằng " chú nhường người yêu cho anh đi" thì chắc là tôi còn chút tôn trọng anh. Làm thằng đàn ông thì đàng hoàng vào. Như tôi đây này, hôm nay tôi nói với anh là tôi sắp lấy vợ của anh đấy. Có vợ mà ko biết giữ thì đừng hỏi tại sao.
- Cậu - anh ta chết đứng ko nói nên lời
Nói xong tôi đi ra chỗ bố của Q.nga và đang ngồi đợi. Còn anh ta thì vẫn đang bàng hoàng vì câu nói ko có thật của tôi. Thực ra tôi ko định nói thế, nhưng bởi vì chính anh ta gọi tôi lại và nói chuyện. Thêm phần nữa là tôi cũng ghét anh ta. Dù sao thì cũng nhẹ nhõm hơn
- Ngồi đây cháu- bố Q.Nga nói với tôi
- Vâng
- Nó từng là con rể bác đấy - nhìn về phía anh ta
- Cháu biết
- Nó khéo mồm khéo miệng lắm. Chỉ tiếc bác nhìn người sai. - thở dài - xin lỗi cháu vì...
- Cháu hiểu, bác ko phải nói đâu ạ
- Ngày xưa bố nó với bác là bạn thân, cũng chỉ tại bác giới thiệu và định hướng cho Q.Nga nó lấy thằng này. Thấy chúng nó quấn quýt bác cũng vui. Ai ngờ nó đổ đốn rồi thành ra thế này. Q.Nga nó vẫn còn yêu cháu lắm đấy
- Yêu thì cũng chẳng làm gì được nữa bác ạ.
- Ừ - thở dài
Tôi cùng bố Q.Nga và Đức ngồi đợi cô ta đang mổ. 12h có điện thoại của Linh Nga
- Anh à
- Ừ, anh đây. Anh chưa...
- E biết rồi, anh cứ ở đó đi, anh Quân nói với e rồi. E gọi điện nhắc anh kiếm gì ăn đi kẻo đói
- E đã ăn gì chưa
- Mọi người bây giờ đi ăn đây ạ, khi nào anh về thì alo cho e nha
- Ừ, anh biết rồi
Tầm 3 tiếng sau Q.Nga mổ xong. Tôi cố nán lại chút rồi về, cô ta vẫn chưa tỉnh vì tác dụng của thuốc gây mê. Ca mổ nói chung là thành công.
Tôi về đến cửa hàng thì mọi người vẫn đang tất bật bán hàng. Khai trương nên sale nhiều đông khách là phải. Linh Nga thấy tôi tất tưởi chạy ra
- Anh về rồi à, chưa ăn gì phải không. Mặt thì toàn bụi thôi, e mua khẩu trang cho anh mà chẳng bao giờ anh đeo vậy. Anh vào đi rửa mặt đi, đợi e chạy ra đây xíu
- Khiếp, vừa về đến nơi đã tuôn 1 tràng dài, e như cái máy thế
- Thôi đi ông tướng, anh đi rửa mặt đi.
Vừa nói khỏi mồm Linh Nga ù té chạy đi đâu mất. Vào trong rửa mặt xong đi ra thì thằng Vũ đã đứng trước quầy bô bô
- Mày ngu lắm, ngu ko để đâu hết ngu
- Mày nói cái gì đấy, bảo ai ngu, sao mà ngu
- Mày chứ ai, thằng Quân nó mà ko nói cho tao với Linh Nga biết thì to chuyện
- Sao mà to chuyện?
- Lúc mày đi, Linh Nga nó vào nhà vệ sinh khóc sưng đỏ cả mắt, mặt thì như cái bị. Tiên sư, lại đúng hôm khai trương, mặt nó như đưa đám ai dám mua hàng. Mày tí hại chết tao đấy
- Tao thấy Linh Nga bình thường mà
- Gớm, ko có tao với thằng Quân bơm cho mày thì đợi đấy mà bình thường. Mà phúc 70 đời nhà mày là nó còn biết nghĩ đấy. À quên bố mất, nó mổ ổn chứ
- Ừ, ổn. Mà tao đi là vì tại lương tâm tao nó cắn rứt thì tao mới đi.
- Vứt mẹ cái lương tâm đấy cho chó nó ăn đi, cái trước mắt ko lo, toàn lo đâu đâu. Nó chết thế đếch nào được
Lúc sau Linh Nga vội vàng chạy từ đâu về. Tay xách hộp gì đó
- Anh ăn đi này.
- Sao cái gì e cũng ôm đồm vào người thế. Anh tự lo được mà
- Tại e thích. Hì, anh ăn đi - Linh Nga mở túi lấy đũa ra cho tôi ăn bún
- Ủa mà sao giờ này có bún?
- E sang phố bên có quán bán đến tận tối, anh ăn đi ko đói
Cũng đói nên tôi sụp soạt hết bán bún. Linh Nga thì lấy tay chống cầm ngồi nhìn tôi ăn
- Cảm ơn vợ, hề
- Tối về e xử tội - cười
Chập tối dọn hàng sớm nên mấy nhân viên với gia đình thằng Vũ, thêm tôi với thằng Quân nữa đi liên hoan. Hôm đó về muộn nên Linh Nga về nhà tôi ngủ. Vừa bước vào cửa nhà thì Linh Nga có điện thoại
- Alo...Ừ, chị ở nhà anh Tùng, chị nhắn tin cho em rồi mà...thế à... nhưng giờ muộn lắm rồi...Ừ...sợ gì... mọi hôm ở 1 mình có sao đâu hôm nay lại sợ...gọi điện cho thằng Nhật ấy, bảo nó nói chuyện cho đỡ buồn...Ừ, khép kĩ cửa vào nhé.
- Ngọc à em?
- Vâng, nó điện bảo sợ
- Sợ cái gì ?
- E cũng chẳng biết. Thấy có vẻ đang buồn, có khi lại cãi nhau với Nhật
- Ừ
- Mà 2 đứa nó nắng mưa thất thường lắm. Ko sao đâu anh
Sau khi vệ sinh cá nhân. Thằng Quân thì về phòng nó ngủ. Tôi với Linh Nga vào phòng tôi
- Như hôm trước nha - tôi nói
- Ngủ sàn nhà mãi anh ko chán à, anh sang ngủ với anh Quân đi
- Anh thích ở đây. - cười
- Vâng, để e trải chăn cho, trời sang thu nên lạnh lạnh đó
- E ko biết anh là super men à. Ốm sao được
- E nói thật đấy, anh cứ chủ quan là ko được đâu
Linh Nga có vẻ mệt, tôi nằm dưới sàn còn Linh Nga nằm trên giường
- Vợ ơi ?
- Dạ, ơ mà e đã phải vợ anh
- Hề, anh hỏi này. Hôm nay có người khóc nhè rất là to đúng ko?
- Đâu có đâu, ai thế anh. Anh đang bảo cu Bin à
- Không, lúc sáng ở cửa hàng, lúc anh đi đấy.
- Bụi bay vào mắt mà anh - tỉnh bơ
- Anh xin lỗi, anh phải đi vì...
- Vâng, e biết mà.
- Anh ko muốn nhắc đến vì anh sợ làm e nghĩ ngợi. anh làm điều đó mong e hiểu.
- Dù sao anh cũng đến buổi khai trương rồi mà. Với lại e cũng biết anh khó xử nhiều chuyện.
- Cùng cố gắng nha - tôi nhổm dậy thì thầm vào tai Linh Nga - Anh yêu em
- Vâng, em cũng yêu anh, nhiều nhiều nhiều - cười
Vì mệt nên cả 2 đứa đều ngủ say. Sáng hôm sau tôi thức dậy thì Linh Nga đã đi làm, cô ấy làm sẵn bánh mì cho tôi và viết giấy để lại rằng khi nào ăn thì cho vào lò vi sóng nướng lên cho nóng. Quay ra cầm cái điện thoại thì có tin nhắn của Trang nhắn từ sáng sớm
- Em đi đây, lúc nào nhớ anh thì em sẽ về!

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   Sat Mar 07, 2015 3:47 pm

Chap 57- Update today 7/3/2015
Tôi vội vàng gọi lại cho Trang, cô bé tắt máy. Vừa dứt thì chú Quang gọi điện
- Alo
- Tùng à, cháu đang ở đâu thế?
- Cháu đang ở nhà, có việc gì thế ạ?
- Ông Tuân vừa điện cho chú, bảo xin cho cái Trang nghỉ phép 1 thời gian. Cháu có biết gì không?
- Cháu mới nhận được tin nhắn của Trang. Chú đợi cháu đến công ty rồi nói chuyện cụ thể
- Ừ, công ty đang lắm việc mà đùng 1 cái nó nghỉ thế này.
Tôi vội vàng mặc quần áo phi xe đến công ty rồi lên thẳng phòng chú Quang
- Chú ạ, sáng nay bác Tuân bảo sao ạ?
- Gọi từ lúc nãy, ông í bảo con bé ngại nên nhờ ông ấy nói giúp, xin nghỉ 1 thời gian
- Chú có hỏi Trang đi đâu không ạ?
- Chú hỏi lí do, thì ông Tuân bảo con bé nó định đi du lịch 1 thời gian cho thư giãn đầu óc. Nghỉ lúc nào không nghỉ, đang lúc lắm việc thế này. Mà chuyện này có liên quan gì đến cháu ko thế
- Cháu...thật ra Trang biết cháu có người yêu rồi, mà cháu ko đáp lại nên chắc cô bé buồn lắm. Sáng nay có nhắn tin cho cháu là sẽ đi. Còn cháu ko biết đi đâu, bao giờ về. Cháu gọi cũng không được.
- Thôi, hỏng, hỏng rồi.
- Sao thế ạ?
- Ông Tuân đã biết chưa
- Mới hôm gần nhất cháu sang thì vẫn bình thường, bố mẹ Trang thì vẫn thế, mà cháu nghĩ Trang cũng ko nói đâu ạ
- Biết làm sao được, mà cái đống việc còn đang ngổn ngang bên chỗ ông Tuân. Giờ mà đổ bể thì rách việc lắm đấy.- lo lắng
- Chú để cháu qua nhà Trang xem sao- tôi đứng dậy
- Ừ, có gì alo luôn cho chú nhé
- Vâng
Đúng là cái đồ con gái ngang bướng. Cứ thích cái gì là làm, bảo đi là đi. Tôi qua nhà Trang thì cả 2 bố Trang đang ở nhà
- Cháu chào bác ạ
- Ừ, vào nhà đi cháu
- Bác gái đâu rồi ạ
- Bà í đưa con Trang ra sân bay rồi
- Trang đi đâu thế ạ, sáng cháu nhận được tin nhắn của Trang, cháu gọi điện lại thì không được
- Bác thay mặt nó xin lỗi cháu, là do bác ko bảo được nó
- Ơ sao....lại....
- Trang nó nói với 2 bác rồi
- Sao cơ ạ? - tôi mở to mắt và căng tai ra nghe
- Cháu cứ bình thường đi, bác biết hết rồi. Bác vẫn cứ tưởng nó yêu cháu, nhưng nó bảo nó ko dám gặp cháu vì nó lừa dối cháu. Chắc cháu buồn lắm đúng ko?
- Cháu...
- Do bác ko quản lí nó, suốt ngày nó quấn lấy cháu như vậy lại làm bác chủ quan. Bác mà biết thằng kia là thằng nào bác giết.
Nghe đến đây thì tôi cũng lờ mờ hiểu ra được phần nào. Trang ơi là Trang? Có nhất thiết phải làm thế không? Cái con bé dở hơi này nữa!
- Thế rốt cuộc là Trang đi đâu ạ?
- Nó đi sang bên thằng em. Giờ chắc lên máy bay rồi
- Sao bác không điện cho cháu sớm ạ?
- Bác ko nghĩ là cháu đến tận đây, nhưng thôi, dù gì lỗi cũng là do con gái bác. Bác mong cháu hiểu. Trước khi đi nó cũng nói với bác là nó đi du lịch rồi tĩnh tâm lại thôi. Sớm muộn gì nó cũng về. Giấy thị thực bên đó cùng lắm là cấp vài tháng thôi
- Mới đây mà người ta cấp thị thực cho nhanh vậy hả bác?
- Nó giấu bác rồi nhờ người quen làm visa cho gần tháng nay rồi. Con bé này đúng là...- thở dài - mà nếu nó có về, nếu nó suy nghĩ lại cháu tha thứ cho nó nha
- Cháu...
- Thật sự đây là điều bác không muốn. Bác vừa giận nó vừa thương nó. Giận nó lắm, nhưng tính con bé nó thế, có thể là sự cảm nắng thất thường của tuổi trẻ. 2 đứa đến được với nhau thì tốt, còn không thì đành chịu vậy.
- Bác đừng lo. Thôi cứ để Trang lựa chọn. Cháu cũng chẳng làm gì được. Trang có liên lạc với bác thì bác cho cháu xin cái số điện thoại. Thôi bác nghỉ đi cháu về đây ạ
- Ừ, cố gắng nhé.
Không hiểu tại sao tôi lại thấy buồn. Trên đường về tôi cứ lơ mơ, ngẩn ngơ, cứ nghĩ đến Trang tôi lại thấy nao lòng. Cái thứ tình cảm ko phải tình yêu, nó là thứ tình cảm lạ lắm. Ko phải sự thèm khát yêu thương, mà là cái đuôi đằng sau bỗng dưng biến mất. Và tình cảm tôi dành cho Trang ko phải là nhỏ. Nhất là khi bố Trang lại nói cho tôi biết cái điều không có thật. Tôi cảm thấy hổ thẹn bởi vì tôi, tôi yêu người khác chứ ko phải Trang. Cô bé đã nói dối để vì tôi. Cô bé đang trốn chạy tôi, đang trốn chạy cả bản thân cô bé, trốn chạy những điều mà cô bé không có được. Liệu thời gian và lựa chọn này có làm cô bé khá hơn không nữa. Tình yêu là điều mơ mộng, là ai cũng muốn có, muốn hạnh phúc với người mình yêu." Trang à, lời xin lỗi của anh đối với em ko bao giờ là đủ, cũng không bao giờ là xứng đáng đối với em. Anh sẽ cố gắng, e cũng cố gắng nhé"
Tôi về công ty với bộ dạng mệt mỏi. Lên thông báo cho chú Quang rằng mọi chuyện ko liên quan đến công việc để chú yên tâm. Mọi người trong phòng tôi thấy tôi đến công ty đúng đợt đang xin nghỉ lại ngạc nhiên. Vào phòng ngả lưng ra ghế thì chị Linh đi vào
- Sếp, kí cho chị mấy quyển này cái
- Gì đấy chị
- Hồ sơ bản vẽ sếp đẩy cho đấy, anh em làm xong rồi, chờ em đến kí mà nay em mới đến
- Vâng, chị để đó đi, chút em kí
- Ừ, à mà này, em và Trang...có chuyện à
- Sao chị lại hỏi vậy
- Trang xin nghỉ việc em ko biết à.
- Chị nghe ở đâu đấy? Huyên thuyên
- Thì mấy người ở gần phòng sếp bảo thế. Chị hỏi em cho chắc.
- Chị đi bảo với mấy người kể cho chị là mồm mép ít thôi, Trang xin nghỉ phép. Ai bảo nghỉ hẳn. Mà thôi e đang mệt, tí chị vào lấy hồ sơ sau nhé. E còn nhiều việc
Mới có từ sáng đến trưa mà đồn mọi ngóc ngách trong công ty. Đến chịu mấy bà này mất. Tôi xem lại đống việc còn tồn đọng mấy ngày rồi về cửa hàng Linh Nga. Qua đó thì có 1 em nhân viên thằng Vũ mới tuyển tên Diễm. 2 chị em đang cặm cụi xếp quần áo
- Chào 2 người đẹp
- Em chào anh - Diễm chào
- Ơ, anh đến à - Linh Nga có vẻ ngạc nhiên
- Ừ, sáng đến giờ bán được nhiều chưa?
- Cũng tàm tạm thôi, chiều chắc là đông hơn. Mà anh đi đâu về đấy?
- Anh vừa ghé qua công ty.
- Công ty có việc à anh
- Thì lúc nào chẳng có việc, anh có làm hay không thôi - cười
- À quên đây là Diễm, sáng nay anh Vũ đưa đến, cô bé đang học đại học năm 2, phụ em buổi sáng.
- Ừ, diễm trong tiếng hán là kết hợp nhiều thứ hài hòa lắm đấy nha. Tên hay. Anh cũng giới thiệu anh là người yêu của bà cô này - tôi chỉ tay sang Linh Nga, cô ấy có vẻ ngượng ngùng
- Vâng, e nhìn là biết rồi - cười
Lát sau Diễm đi mua cơm về rồi 3 người ăn cùng. Hết ca làm cô bé cũng về, còn lại tôi với Linh Nga
- E đã thấy mệt chưa?
- Thì quản cả 1 cái cửa hàng như này, vất vả lắm đó
- E cố chắc cũng được mà. Giờ chỉ sợ không có việc thôi, chứ vất vả e chịu được
- Thuê anh đi, anh đến phụ em- tôi trêu
- Anh có dám nghỉ việc ở công ty không mà nói
- Tất nhiên là không rồi - tôi cười
- Mà anh này. Bố mẹ ở nhà đang giục, còn vài tháng nữa là hết năm rồi
- Giục cái gì?
- Thì chuyện cưới xin đó
- E đã muốn cưới chưa?
- E chưa, e muốn 1 thời gian nữa. E muốn chắc chắn
- Chắc chắn cái gì?
- Thì chuyện tình cảm, gia đình
- Ừ, thế thì gác lại đi, lại băn khoăn ba cái chuyện của anh chứ gì?
Linh Nga gật đầu, cô ấy nói thế là tôi hiểu. Nút thắt bây giờ chính là ở tôi. Nhiều lúc tôi cứ thấy Linh Nga lo lắng, bối rối. Thật ra đó cũng là tâm lí chung của con gái, nhưng ít ai mà lại chịu đựng được như Linh Nga, đến tôi nhiều khi cũng chẳng hiểu nổi sao 1 người con gái lại cứ cắn răng để chịu những điều đáng lẽ ko dành cho bản thân như vậy.
Chiều hôm đó tôi qua bệnh viện xem tình hình Q.Nga thế nào. Cô ta vẫn còn đang nằm, tôi đến lúc cô ta đang truyền dịch. Mẹ cô ta thấy tôi đến cũng chủ động tránh ra ngoài 1 lát
- Anh!
- Ờ, nằm im đi, đừng có nhổm dậy. Hôm nay sao rồi?
- Còn đau lắm anh ạ, nhưng mà anh đến thế này là e vui rồi.
- Tôi tưởng mổ xong cô ngủ luôn chứ. Cố gắng ăn uống đi, rồi còn đi làm. Đợt này công ty nhiều việc lắm đó.
- Vâng! Anh ngồi xuống cạnh đây đi- cô tay lấy tay đưa xuống chỗ cạnh giường gần cô ta
- Làm gì?
- Chẳng lẽ anh cứ định đứng vậy à?
- Ờ- tôi miễn cưỡng ngồi xuống
- Anh nhìn em đi- cô ta cứ chằm chằm nhìn vào tôi
- Làm gì? - ánh mắt tôi dò hỏi
- Thì cứ nhìn em xem!
Tôi đưa mắt nhìn qua cô ta rồi vội vàng lảng qua cửa sổ
- E có xinh được như ngày xưa không anh?
- Không!
- Anh biết tại sao không?
- Không!
- Ngày xưa mỗi lần đi với anh, anh đều nói e nên mặc bộ này, bộ kia, nên trang điểm, nên để tóc như thế nào, anh nhớ ko. Để khi đi với anh, anh tự hào rằng có người yêu xinh đẹp. Em chẳng biết được mấy lần e nghe lời anh nữa. - cô ta giọng có vẻ trùng xuống.
- Đang ốm, lo mà nghỉ ngơi đi. Ba cái chuyện linh tinh đấy để lúc khác. Cứ khỏe lên đi rồi thích làm gì thì làm
- E ko nói điều này với anh thì còn nói với ai được nữa. Hì. Mà e hơi mệt, e ngủ nhé
- Ờ, ngủ đi, tôi về đây.
- Đừng, anh cứ ngồi đó đi, đợi e ngủ rồi về. Được không?
- Tại sao, tôi bảo mẹ cô vào trông cũng được mà
- E muốn thế, đi mà - cô ta năn nỉ
- Rồi, ngủ nhanh đi tôi còn đi về - tôi cố nán lại dăm phút nữa để cô ta ngủ hẳn rồi mới về.
Khi ra cửa tôi gặp Đức bên ngoài. Nó kéo tôi ra 1 góc nói chuyện
- Cảm ơn anh nha
- Ơn huệ gì!
- E cứ sợ anh không đến, hôm qua anh cũng đến, hôm nay anh cũng đến. Mà người yêu anh có biết không đấy?
- Biết
- Chị ấy có nói gì không anh?
- Thôi, cái đó chú ko phải lo, anh tự giải quyết. Anh đã làm mọi thứ anh có thể rồi. Xa hơn nữa chắc không được.
- Vâng, e biết mà. Thôi anh về đi ko muộn, anh em mình gặp nhau sau
Tôi về nhà thì thằng Quân đang sụp soạp mì tôm
- Về rồi à? Ăn gì chưa?
- Chưa, cơm ko nấu sao ăn mì!
- Đói và mệt quá, với tao tưởng có 1 mình nên ăn mì cho nhanh
- Bỏ đó đi, đợi tao nướng mấy con cá chỉ vàng làm mấy lon bia. Mày gọi thằng Vũ đến đây đi, bảo nó đừng dắt theo cu Bin. Bảo nó là sang bàn chuyện làm ăn, ko bảo sang uống bia Huyền nó lại ko cho đi.
- Lạ nhỉ, nay lại có hứng uống bia à?
- Đang chán. Uống xong ngủ cho ngon
Lát sau thằng Vũ lò dò đến.
- Có việc trọng đại gì thế chúng mày- nó cười phớ lớ và giọng nói ồm ồm khi bước vào nhà
- Chả có cái đếch gì hết. Gọi sang uống bia sếch không được à?
- Sao thằng Quân bảo tao sang bàn cái gì cơ mà. Tìm người yêu cho thằng Quân à, hay mày lấy vợ?
- Có mấy con cá chỉ vàng với bò khô, ăn tạm rồi nốc bia thôi. Hỏi nhiều.
- Nó hôm nay tâm trạng, mày chiều nó đi - thằng Quân nói
- À, hóa ra bạn tôi hôm nay có tâm sự, được rồi, bạn cứ để mình., tưởng gì chứ chia sẻ và đồng cảm thì việc này hơi khó - nó cố tình chọc tôi
- 2 thằng chúng mày có uống ko thì bảo.
- Có chứ, có chứ.
Ba thằng bọn tôi mỗi thằng uống đc tầm 5 lon, lúc đó cũng phê phê. Bàn chuyện trên trời dưới biển bỗng nhiên tôi lại xịt ra câu
- Trang đi rồi mày ạ
- Gì cơ, đi đâu?
- Đi xa lắm
- Chết rồi á - thằng Vũ
- Thằng này, phủi phui cái mồm mày đi- thằng Quân chặn họng
- Đi nước ngoài rồi
- Thế á, ngon rồi, ngon rồi - thằng Quân có vẻ mừng rỡ
- Ngon cái tông môn nhà mày, con bé nó đi nhắn cho tao mỗi 1 cái tin. "Em đi, bao giờ nhớ anh em về". Nó mà về đây tao...
- Sao, ông định làm gì? - thằng Vũ ra giọng thách thức
- Chửi cho trận
- Tao biết mà, mày chỉ làm được đến thế thôi- nó lại cười
- Mày ko thấy nó đang buồn à- Quân hỏi
- Kệ nó chứ, tao là tao vui cho nó, bởi vì Trang đi rồi thì 1 mình Linh Nga 1 giang sơn. Tha hồ mà quẩy. Haha. Ơ mà thế đếch nào mày lại buồn
- Chịu, ko yêu nó nhưng ko có nó lởn vởn xung quanh thấy buồn lắm.
- Kể cũng tội, mà thôi cũng kệ. Tính nó ngang như cua. Được cái đáng yêu, dễ thương. Nhà giàu nữa. Ôi cái cuộc đời này. Vợ ơi anh xin lỗi, giá mà bố em cũng giàu như thế nhỉ?
- Uống xong nói linh ta linh tinh. Lo mà sản xuất đứa nữa đi. - thằng Quân giục
- Dở hơi, giờ 1 đứa đã mệt đứt hơi rồi. Chúng mày muốn tao thành ở nhà trông con à. Mà tao nói thật, lấy vợ vào chẳng sung sướng cái mẹ gì đâu.
- Thế đêm đến ai sướng hộ cho- tôi trêu
- Xùy xùy, tao cảnh báo thôi, còn thích khổ thì cứ lấy đi. Ko gì bằng trải nghiệm thực tế. Mày tưởng lấy vợ như đi du lịch chắc.
Gần hết thùng bia, thằng nào thằng đó cũng ngất ngất, thằng Vũ thì bắt taxi về. Còn tôi và thằng Quân cũng đi ngủ. Sáng hôm sau tôi còn đang ngủ thì có điện thoại. Nghía lên thấy số của thằng Nhật
- Gì đấy, sáng sớm đã gọi
- Có chuyện lớn rồi anh ạ, anh dậy đi 9h rồi. Em đang ở trước cửa đây, dậy mở cửa cho em đi!

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   Sun Mar 29, 2015 7:11 pm

Chap 58
Tôi lồm cồm bò dậy ra ngoài mở cửa. Mắt nhắm mắt mở nhìn nó, trông nó có vẻ hốt hoảng
- Có chuyện gì? - ngáp ngắn ngáp dài
- Anh phải giúp em không thì chết anh ạ.
- Vào nhà đi rồi nói. Lúc nào cũng sồn sồn lên như chồn đói thức ăn vậy.
Nó vào nhà ngồi, tôi đi đánh răng rửa mặt rồi ra phòng khách. Nhìn nó ngẩn người, trông có vẻ lo lắng bồn chồn
- Sao, chia tay à?
- Không anh!
- Hay hết tiền?
- E nợ tiền...
- Nợ ai?
- E...cắm...
- Mày nói rõ xem nào
- Em cắm thẻ sinh viên với chứng minh thư, giờ người ta đòi
- Bao nhiêu?
- Cắm 5 triệu, còn lãi thì....
- Bao nhiêu?
- Gần 5 triệu nữa.
- Tổng 10 triệu à?
- Vâng
Tôi cũng không ngờ thằng em mình nó lại như thế này. Cái chuyện vay nặng lãi kiểu này thì tôi cũng đã gặp nhưng lại rơi vào đúng thằng em mình.
- Giờ mày tính sao?
- Em giờ ko có tiền, anh giúp em với, mà họ đòi gấp quá, ko có họ về nhà em đòi thì bố mẹ em giết anh ạ.
- Lấy điện thoại ra, gọi cho mẹ mày đi.
- Làm gì ạ, anh giúp em đi, em ko muốn bố mẹ em biết đâu?
- Hôm nay anh ko còn tí niềm tin nào với mày nữa, đừng có mở mồm ra xin xỏ. Muốn giải quyết thì lấy điện thoại ra gọi cho mẹ mày. Không nói được với mẹ mày thì để anh nói.
Nó ngồi im không dám nói rằng gì cả, cứ nhìn xa ra ngoài cửa sổ với khuôn mặt đăm chiêu
- Cho mày ngồi suy nghĩ, mày ko còn đường lui đâu. Chứ anh ko ngờ là mày lại thiếu tiền đến mức mà phải cắm chứng minh thư. Cắm lâu chưa?
- Lâu rồi anh ạ!
- 5 triệu đấy mày làm gì?
- Em đánh lô...., với lại đi chơi...tiêu linh tinh
- Bao nhiêu tiền 1 triệu 1 ngày
- 7 nghìn anh ạ
- Giờ mày định cầu cứu anh để anh bỏ tiền ra cho mày lấy thẻ ra hả. Mấy tháng rồi mày ko đóng lãi đúng ko?
- Lâu lắm rồi, họ cũng không nói với em. Em chẳng biết nhờ vả ai, mà bố mẹ em...em sợ lắm
- Lấy gì để anh tin mày nữa bây giờ. Giá như 500, 1 triệu anh còn lo cho mày được. Thỉnh thoảng anh cho mày tiền anh có tiếc ko. Kể cả chục triệu hoặc vài chục anh cũng lo được. Nhưng lần này dứt khoát không. Bao lần anh đã nói với mày rồi, mày ko biết nghĩ đến bố mẹ mày ạ. Có bao giờ mày nghĩ đến nhưng lúc bố mày oằn lưng ra đi làm, nghĩ đến mẹ mày phải đi dạy thêm con nhà người ta 9h tối mới được về ăn cơm ko? Mày có nghĩ đến những lúc bố mày đổ mồ hôi ko? Hay mày ko biết nghĩ , không biết động lòng? Còn ác hơn nữa là mày đang tự vứt đi cái hi vọng của bố mẹ đối với 1 thằng con.
Nó vẫn ngồi im, đôi bàn tay đan chặt vào nhau
- Anh ko hề muốn chửi mày, cũng ko hề muốn nói nhiều vì anh không phải bố mẹ mày mà có quyền dạy bảo mày. Đấy ngồi nghĩ đi rồi nói.
Để nó mặc kệ ngồi ngoài phòng khách tôi vào trong bếp nấu đồ ăn sáng. Chắc nó chưa ăn gì nên tôi cũng nấu luôn cho nó. Lát sau tôi đem đồ ăn ra ngoài phòng khách
- Ăn đi, sáng chưa ăn gì đúng không?
- Anh gọi....
- Ăn xong đi rồi nói
Tôi cũng ngồi ăn cùng nó. Rón rén nó cầm cái bánh mì lên, mặt chực khóc nhìn nó cũng tội. Lúc sau ăn xong tôi nói
- Sao? Muốn tính sao thì nói
- Anh gọi cho mẹ em giúp em được không?
- Nghĩ kĩ chưa?
- Vâng, anh gọi cho mẹ giúp em.
Tôi lấy điện thoại gọi cho mẹ nó
- Alo
- Cô ạ, cháu Tùng. Cô đang ở đâu thế?
- Cô đang dạy ở trường. Có việc gì thế?
- Cô ra chỗ nào vắng đi cháu có tí chuyện của thằng Nhật.
- Ừ, nói đi
- Nó cắm thẻ, giờ nợ tầm chục triệu. Người ta đòi mà nó ko có tiền trả. Nó nói cháu gọi điện cho cô
- Cái gì? Nó cắm thẻ? Thẻ gì mà cắm được chục triệu
- Thẻ sinh viên với chứng minh thư. Cắm 5 triệu, laĩ đội lên nữa là chục triệu
- Sao nó...Mà giờ nó đang ở đâu? Con với chẳng cái, đẻ ra nặng cái đũng quần.
- Nó đang ở nhà cháu đây.
- Thế thì cứ giữ nó ở đấy cho cô, để cô bố trí lên luôn. Mà nay cháu ko đi làm à?
- Vâng, nay cháu nghỉ.
Cúp máy, quay sang nhìn nó, vẫn bộ dạng mệt mỏi phờ phạc.
- Quán cầm đồ gọi bảo sao?
- Bảo là bố trí 1,2 ngày tới trả tiền anh ạ
- Mệt thì vào nằm nghỉ đi, mẹ mày đang lên đấy. Có gì anh bảo mẹ mày cho
- E ko ngủ được
- Cứ vào nằm nghỉ đi, anh đi ra ngoài có tí việc.
Trước khi ra ngoài tôi khóa luôn cửa để nó trong nhà. Thật ra tôi có thể lo được cho nó. Nhưng tôi làm thế để bố mẹ nó biết cách mà xử lí, dạy bảo nó. Tôi chỉ là thằng anh họ thì lấy quyền gì? Cũng phải để bố mẹ nó biết tình hình con cái. Đến cái mức đi vay tiền chơi bời thì chẳng còn gì để nói nữa hết. Con người ta vay được thì phải trả được, nhất là cái chuyện kinh tế. Đây cũng là bài học mà tôi muốn nó hiểu. Thứ nhất bố mẹ bao giờ cũng là người quan trọng, muốn để bố mẹ nó giải quyết, sau này có nghĩ đến nó sẽ ko tái phạm nếu nó biết suy nghĩ. Thứ 2 là coi trọng đồng tiền của bố mẹ chứ ko phải của mình, tiêu tiền của người khác khó lắm.
Tôi đến cửa hàng Linh Nga đang đứng dọn hàng cùng Diễm
- Em chào anh
- Ừ, 2 chị em đã ăn sáng chưa
- Ủa, anh! Sao lại đến đây sáng sớm thế này? Mà nay anh vẫn chưa đi làm à.
- Chưa, anh định mai đi, mà 2 chị em ăn sáng chưa?
- Ăn rồi anh ạ
Tôi lại gần Linh Nga nói thầm
- Đi cafe sáng với anh đi
- Nhưng mà còn cửa hàng
- Sáng có mấy người mua đâu. Với lại đi nửa tiếng thôi. Lâu lắm e chẳng đi với anh
- Thế thì đợi e tí, e dặn Diễm cái đã.
Lát sau 2 đứa ra quán cafe
- Hôm nay sao lại có hứng rủ e đi cafe buổi sáng thế này hử ông Thỏ
- Thì...lâu lâu cũng phải đổi gió tí chứ. Với lại lâu ko uống nước cam. Hề
- Anh uống cafe à? E uống nước cam.
- Em ơi cho 2 cam vắt không đường - tôi gọi phục vụ - uống nước cam cho đẹp da. E nhỉ, cafe nhiều da nó sạm vào bớt đẹp trai đi thì chết - tôi cười
- Với tình hình rượu bia nhiều như anh thì ko sớm thì muộn da nó cũng sạm đi, chẳng cần uống cafe. Anh uống ít thôi nhé, trừ những lúc đi công việc thôi
- Ừ, anh sẽ cố gắng hạn chế. Mà e tham việc ít thôi, ko có thời gian dành cho a là anh xử tội đấy.
- E biết chứ, đợi 1 thời gian cửa hàng hoạt động trôi chảy là cũng đỡ vất vả.
- E này!
- Sao anh, có chuyện gì à?
- Trang đi nước ngoài rồi
Linh Nga có vẻ ngạc nhiên
- Anh đang buồn à?
- Anh không biết.
Cô ấy nhìn xa xăm, chống tay lên cằm ngoảnh mặt sang 1 bên nhìn ra chỗ khác
- Đáng lẽ anh không nên nói với e.
- Sao lại không, yêu nhau thì phải chia sẻ với nhau chứ. Còn e đây mà - nhoẻn miệng cười - dù sao e cũng đã từng nói với anh là e sẽ không ngồi yên để nhìn hạnh phúc của mình đi mất.
- Có 1 số kí ức anh sẽ để nó chìm sâu, anh chỉ muốn e yên tâm, yên lòng khi ở cạnh anh. E đừng để những vấn đề xoay quanh anh bây giờ chi phối tâm lí được không?
- Cái đó e làm được mà. Trừ khi anh bỏ e, thì lúc đó...
Bỗng tôi có điện thoại của thằng Vũ
- Gì mày?
- Giỏi, sáng sớm đã đến dụ dỗ nhân viên của tao trốn làm đi cafe. Mày hơi bị được đấy.
- Ô hay, việc quản lí nhân viên là việc của mày. Liên quan?
- Đùa thôi, đang ngồi đâu đấy?
- Quán cũ mà giờ về rồi, tao cũng phải về nhà có tí việc
- Ko đi làm thì việc quái gì? Ngồi đấy tí đợi tao?
- Bà cô, mẹ thằng Nhật lên.
- Ờ, thế trả quản lí của tao về đây đi
Tôi quay qua Linh Nga
- E uống nước đi, rồi chuẩn bị mình về
- Vâng, mà mẹ Nhật lên hả anh
- Ừ
- Dạo này bận e cũng ít gặp nó. Mà 2 đứa nó hình như giận nhau hay sao ấy. Thấy cái Ngọc có vẻ buồn buồn
- Bọn nó còn trẻ, suy nghĩ còn bồng bột. Nhiều điều chưa chín chắn, hôm nào có thời gian anh nói chuyện với 2 đứa nó
- Vâng
Tôi đưa Linh Nga về cửa hàng rồi về nhà. Thằng Nhật đang nằm ở trong phòng của Quân. Nó vẫn chưa ngủ, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Tôi cũng chẳng nói gì, đi ra dọn nhà, lau nhà. Đôi tiếng sau có tiếng chuông cửa. Ra mở cửa thì thấy mẹ thằng Nhật
- Cô vào nhà đi ạ!
- Nó đâu?
- Nó đang nằm trong phòng
- Gọi nó ra đây cho cô
Bà cô tôi đùng đùng sát khí đem theo mỗi cái túi xách, quần áo chắc cũng chẳng mang. Ngồi xuống ghế ngoài phòng khách đợi thằng con. Tôi đi vào trong phòng gọi thằng Nhật ra ngoài. Nó lầm lì ngồi dậy bước ra
- Con chào mẹ
- Ngồi xuống. Sao, giờ có gì mày nói đi
- Con cắm thẻ sinh viên ở gần trường, giờ họ gọi điện đòi
- Nợ bao nhiêu?
- 10 triệu
- Tiền tiêu những cái gì?
- ......
- Thôi được rồi, tao cũng ko ép mày nói. Giờ tao đi trả tiền cho mày. Trả xong mày muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm. Từ nay mày không là con tao nữa. Cái giá của bản thân mày rẻ vậy thôi à.
- .......
- Đến cái mức này mà mày vẫn không chịu mở miệng là sao - tôi quát
- Con xin lỗi mẹ, con cắm 5 triệu nhưng tiền lãi nhiều tháng nó dồn lại nên...
- Vậy cái giá của mày chỉ có 5 triệu thôi đúng ko? - bà cô càng hăng máu
- Con...Mẹ tha cho con lần này, con hứa sẽ không để bố mẹ phải lo nữa.
- Mày là con tao, không lo cho mày thì lo cho ai. Tao có bao giờ để mày thiếu tiền không? Cứ hết tiền mày điện về xin. Tao chỉ nói lựa mà tiêu sao cho hợp lí. Có đói, có rách cũng không được đem đồ đi cắm. Mà đây là mày vay nặng lãi chứ. Bác làm giáo viên, mẹ làm giáo viên. Xong mai ra ngoài đường họ chửi vào mặt cho. Họ nói " dạy con mình còn không nổi mà đòi đi dạy con người khác" lúc đó thì đẹp mặt mày hay đẹp mặt tao hả.
- Thôi bình tĩnh cô ạ.
- Bây giờ mày kê khai ra mày cắm ở đâu, cắm những cái gì, bao nhiêu tiền. Lấy giấy bút viết ra.
Nó đứng dậy đi lấy giấy bút viết. Viết xong đưa cho mẹ nó.
- Nợ chỗ này còn nợ cái gì nữa không? Nợ ai, nợ chỗ nào nữa không? Bạn bè, anh em có mượn ai nữa không?
- Hết rồi ạ.
- Tổng cộng 9 triệu 8. Tùng có tiền đấy không?
- Cháu có mà để ngoài thẻ
- Mấy ngày tới có việc gì không, tí ra rút cho cô mượn mấy triệu. Đây cô đem không đủ.
- Vâng!
- Mày có biết là tao đang đứng lớp tao phải nhờ người khác dạy hộ, vội vàng bắt xe lên đây. Tiền cũng ko có. Mày nghĩ bố mẹ sẵn tiền lắm à.
- Thôi cô ạ, có gì nói sau, giờ dẫn nó đi lấy cái thẻ rồi trả tiền người ta cho xong đi.
Tôi gọi taxi rồi tranh thủ rút tiền đưa bà cô và thằng Nhật ra quán cầm đồ. Đến nơi xin xỏ, trình bày hoàn cảnh thì họ rút cho xuống còn 9 triệu. Cũng không có gì phát sinh. Đầu giờ chiều thì xong xuôi. Đưa bà cô và thằng Nhật về nhà tôi. Bà cô lại tiếp tục
- Hôm nay tao phải vay tiền anh Tùng, mày đi mày biết rồi đấy. Bố mẹ không có tiền. Mày có muốn tao về nói với bố mày, với ông bà nội không? Cho ăn học mà còn không biết điều. Lần này là lần duy nhất, không bao giờ có lần sau. Biết chưa?
- Dạ vâng.
- Đây, cầm lấy 1 triệu tiêu tạm. Hết tiền rồi đúng ko?
- Con còn mấy trăm
- Cầm lấy đi- tôi nói.
Nó cũng xòe tay ra cầm lấy 1 triệu mà mẹ nó đưa.
- Thôi, cô đi về đây. Còn thằng Nhật, mẹ ko nói nhiều với mày nữa. Làm gì thì làm. Nhớ là ko có lần 2 , kể cả chuyện học hành, đừng để mẹ phải lên trên này lần nữa.
- Cô để cháu đưa ra bến xe
- Thôi, cô đi xe ôm ra cũng được. - bà cô vội vàng vơ lấy cái túi xách - Ở nhà còn em ( em thằng Nhật ) cô ko ở lại được
Tôi đi ra mở cửa, bà cô dúi vào tay tôi mấy triệu không cho thằng Nhật biết
- Lúc nãy cô nói vay tiền cháu là để cho nó biết thôi. Chứ ko nó cứ tưởng bố mẹ có tiền. Cô cũng phải đi vay để trả chứ có sẵn đâu
- Thôi cô cứ cầm lấy, lúc nào đưa cháu chẳng được
- Cứ cầm lấy đi, đây cô còn tiền, cô lo được. Cô gắng bảo ban nó cho cô. Cô biết tính nó bốc đồng, lại hay sĩ diện với con gái nữa. Thôi cô về nhé
- Vâng.
Tôi quay vào trong nhà, thấy nó chảy nước mắt. Tay vẫn cầm những đồng tiền mà mẹ nó đưa cho
- Không ai tốt với mình bằng bố mẹ mình. Anh lo cho mày được, nhưng anh muốn mày hiểu, bố mẹ mình lúc nào cũng là số 1, không bố mẹ nào muốn bỏ rơi con cả. Giờ thấy mẹ mày khổ chưa?
Nó vẫn ngồi khóc, không biết là nó nghĩ gì. Nhưng có lẽ đây là 1 trong những bài học thấm thía trong cuộc đời sinh viên của nó.
- Đi tắm rửa đi, rồi làm những gì cần làm. Suy nghĩ những gì cần suy nghĩ.
- Vâng
Nó ở lại nhà tôi 1 lát rồi cũng về. Có lẽ đây là 1 ngày dài đối với nó. Tôi không trách nó lắm, chỉ hơi buồn vì em mình nó lại như vậy.
Đến tối điện thoại tôi có số lạ gọi đến. Mã vùng nước ngoài.
- Alo tôi nghe
- E...E Trang đây
- Sao?
- Anh đang làm gì thế?
- Ngồi chơi
- E xin lỗi vì đi không báo với anh
- Về đây mà xin lỗi
- E xin lỗi mà...- năn nỉ
- Đã nói về đây mà xin lỗi, không nghe thấy gì à?
- Nhưng mà...
- Nhưng gì, e đi để lại 1 đống việc ở công ty, giờ chưa có người thay, anh qua nhà thì bố e bảo e yêu thằng khác. Thế là thế nào? Sao e cứ tự ý làm tất cả mọi việc theo cảm tính vậy hả. Cứ làm mọi việc rối tinh rối mù lên thế.
- E...
- Không có việc gì nữa thì a cúp máy đây, đi chơi cho đã đi.
Tôi dập máy. Nói thật thì vừa thương lại vừa giận cô bé. Dẫu sao nguồn cơn sự việc cũng là do tôi. Những ngày sau tôi cũng không nhận được điện thoại của Trang, tôi bắt đầu đi làm trở lại với mớ công việc đầy ắp, hỗn độn. Với Linh Nga thì vẫn bình thường, cô ấy vẫn đi làm đều đặn, vì không có thời gian nên tôi cũng tranh thủ mỗi khi đi làm về là lại ghé qua cửa hàng rồi mới về nhà.
Một hôm đang ngồi trên phòng, sắp đi làm về thì chị Linh gõ cửa đi vào.
- Có người muốn gặp em kìa
- Ai thế chị
- Thư kí mới của sếp.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   Wed Apr 08, 2015 12:21 pm

Chap 56 nè các thím

- Cháu..
- Cháu bận à?
- Bác nói với Q.Nga lát nữa cháu mới đến được. Mà mấy giờ mổ ạ
- Bị chậm 2 tiếng nên 11h mới mổ cháu ạ. Cháu đến được à, thế thì tốt quá rồi. Bác cảm ơn nha
- Không có gì ạ
Cúp máy tâm hồn lơ lửng theo. Dự định của tôi là khai trương xong rồi mới đến bệnh viện. Dù sao trong hoàn cảnh này cô ta cũng đáng để thương hại. Mà biết đâu cái sự thương hại của tôi có thể làm cô ta khá lên chút ít.
- Ai gọi mà mặt đực ra thế? - thằng Quân hỏi
- Mẹ Q.Nga
- Ủa, bà ý gọi mày làm gì?
- Q.Nga nay nó mổ tim, bà í nói tao qua động viên. Chắc giờ tao phải đi
- Thế còn Linh Nga? Mà đi thì nói với thằng Vũ 1 câu
- Chắc Linh Nga hiểu thôi - tôi vỗ vai nó và chạy đến chỗ thằng Vũ vẫn đang tươi cười tiếp khách
- Tao phải đi có việc chút
- Việc gì?
- Lúc khác nói đi
- Ơ thế mày định bỏ Linh Nga lại đây à, lúc nào cũng tham công tiếc việc, có vài ngày nghỉ mà cũng...
- Nói nhiều, thế nha
-Ơ à mà này, trưa quay lại đây rồi ra quán nhậu ăn mừng
- Chưa biết, tính sau đi
- Anh đi đâu ạ - tiếng Linh Nga sau lưng tôi
- Anh có chút việc phải đi bây giờ.
- Vâng... vậy anh đi đi - Linh Nga có vẻ buồn, cô ấy cúi mặt xuống và cũng chẳng thèm nhìn tôi lấy 1 lần.
- E ko hỏi anh đi đâu à ?
- Anh muốn đi ắt hẳn có lí do, e ko muốn biết. Mà thôi anh đi đi kẻo lỡ việc
Dường như cô ấy linh cảm được điều gì đó nên giọng nói có vẻ tủi thân
- Hôm nay cô ta...
- Anh đi đi, đang đông khách, e đi tiếp khách
Muốn đi thì ít mà muốn ở lại thì nhiều. Nhưng dù gì tôi cũng sẽ đi, đành giải thích với Linh Nga sau vậy. Nửa tiếng sau tôi có mặt ở bệnh viện. Đức ra ngoài đón tôi lên phòng Q.Nga, cửa phòng hé mở. Tôi và Đức đứng khựng lại bởi tiếng nói vọng ra từ trong phòng
- Anh về đi, cút về đi
- Anh xin lỗi, anh chỉ muốn đến...
- Không xin lỗi gì hết, anh chẳng có lỗi gì. Lỗi tại tôi ngu thôi
- Dù gì chúng mình cũng là vợ chồng, anh mong e...
- Thôi anh đi về đi, khuất mắt tôi đi
- Nhưng mà anh vẫn còn....
- Tôi nói anh giả vờ điếc à, hay anh ko hiểu tiếng người. Đi đi
Nghe giọng nói thì tôi cũng đoán ra được là ai . Vài giây sau anh ta chạm mặt tôi ngoài cửa. Anh ta ko quên liếc tôi 1 cái với sự khinh bỉ rồi bước đi. Tôi cũng lẳng lặng mở cửa đi vào. Dưới đất giỏ hoa quả văng tứ tung.
- Này - tôi gọi khi cô ta đang nằm quay lưng vào tường
- Anh đến đấy à - khuôn mặt vẫn ko giấu nổi vẻ tức giận khi nãy
- Có nhất thiết phải cáu thế ko?
- Anh nghe thấy hết rồi sao ?
Tôi gật đầu, cô ta cúi gằm mặt và ngồi chống cằm vào đầu gối
- E xin lỗi
- Lỗi gì mà xin
- E nhờ mẹ điện cho anh, a đang làm ở công ty à?
- Không, nay nghỉ
Đức đi vào và hỏi
- Bố mẹ đâu rồi chị?
- Vừa ra ngoài ấy. E ra ngoài luôn đi, đóng cửa vào dùm chị
- Chị cũng chuẩn bị đi, hơn tiếng nữa mổ rồi đấy. Anh Tùng trông chị giúp em nhé
- Ừ
Đức đi ra ngoài và để tôi ngồi lại với cô ta
- E cảm ơn - mỉm cười
- Thích thì tôi đến, ơn huệ gì
- E cứ nghĩ anh sẽ ko đến. Giờ anh ở đây rồi - cô ta thẹn thùng rồi nở 1 nụ cười tươi.
Vẫn cái nụ cười đó, cái nụ cười y như trong cái tấm ảnh mà cu Bin xé làm đôi. Vài năm rồi tôi mới lại thấy nụ cười này của cô ta
- Mệt ko?
- E không, tí mổ hi vọng ko sao. - lắc đầu
- Ừ
Thật sự tôi chẳng biết nên nói thế nào, tâm trạng cô ta có vẻ vui hơn, phấn khích hơn mọi khi
- Anh đợi em lên bàn mổ rồi hãy về nha. Được không- lí nhí trong cổ họng
- Biết thế
- Anh nói thế là e biết rồi.hì
- Biết sao?
- Là đồng ý ở lại. Mà anh này cho e mượn tay anh 1 tí
- Làm gì - dấu hỏi to đùng hiện lên đôi mắt của tôi
- Lâu rồi....e ko được cầm nó - vừa nói xong cô ta chủ động cầm lấy tay trái của tôi, tôi co tay lại thì cô ta lại ra sức nắm lấy
- Anh này, ngày trước mỗi khi nắm tay e, anh luôn bảo là tay e khô, tay e ko mềm bằng tay anh, không đẹp và thon bằng tay anh. Bây giờ vẫn thế anh ạ. - cười- e vẫn luôn tin rằng anh sẽ chờ em. Vì anh đã nói cho anh 2 năm, lúc đó anh kiếm ra tiền. E vẫn nhớ câu đó. Giá như bây giờ cho e được chọn lựa 1 lần nữa, cho e chọn lại thì tốt biết bao. Giờ anh đã có người yêu rồi, anh ko đợi em nữa. Em có nên đợi anh không nhỉ?
- Không, đừng có nhắc lại chuyện ngày xưa nữa
- Anh đừng thù hằn e nữa được không? E biết anh vẫn còn ghét e lắm
- Ừ, ghét - tôi thả giọng
- Người yêu anh có tốt ko?
- Tốt
- Bố mẹ anh có thích cô ấy ko?
- Thích
- Lấy nhau là duyên trời định. Giờ e hầu như chẳng còn gì. Cuộc đời đã xô e đi quá xa rồi. Bao hẹn thề rồi cũng chẳng đâu vào đâu. Con người thì vẫn thay đổi từng ngày. Mỗi lần e nghĩ đến anh e lại thấy buồn
- Thế thì nghĩ làm gì?
- Có thể chờ đợi, suy nghĩ ko đem lại điều gì tốt cho e, nhưng anh hãy cứ để e nghĩ đến anh. Coi như đó là điều e làm được cho anh lúc này
- Nói năng linh ta linh tinh, nằm xuống nghỉ tí đi.
- Nhưng hôm nay e vui thật mà. Hì, cảm ơn anh - Q.Nga ôm chầm lấy cổ tôi.
- Anh ko ôm e 1 cái được à
- Tôi...
- Ôm động viên e 1 cái thôi mà, được không - cô ta năn nỉ
Tôi vòng tay ôm cô ta 1 cái. Vừa buông tay thì bố mẹ cô ta mở cửa bước vào
- Cháu chào 2 bác
- Ừ, chào cháu. Tùng đúng ko? - mẹ Q.Nga hỏi
- Dạ vâng
- Bác nghe thằng Đức nó nhắc đến cháu nhiều, hôm nay mới gặp - bác trai lên tiếng
- Dạ
- Con chuẩn bị đi, sắp phải vào phòng chờ mổ rồi đó - Vâng
- 2 đứa nói chuyện đi, bác ra ngoài chút - lần lượt lại đi ra hết
- Hôm nay tôi mới được gặp bố mẹ cô...một cách chính thức
- E xin lỗi
- Sao cô cứ xin lỗi với cảm ơn suốt thế. Bình thường đi.
Lát sau cô ta cũng được bác sĩ đưa đến phòng chờ mổ. Trước khi đi tôi cũng động viên.
- Cố lên. Cứ vào mổ đi, tôi đợi ở ngoài.
- Anh yên tâm đi, e ko chết được đâu - cười
Tôi đi ra hành lang thì Đức đang đứng ngoài
- Anh í muốn gặp anh
- Ai cơ
- Người đang ngồi đằng kia kìa - Đức hất đầu về phía xa xa sảnh chờ của bệnh viện. Tôi từ từ tiến lại, 2 tay đút túi quần với dáng vẻ tự tin và đứng trước mặt anh ta
- Anh muốn gặp tôi?
- Ngồi đi
- Dạo này cậu thế nào?
- Vẫn thế, chả có gì thay đổi. Vẫn chưa mua được ô tô.
"Vài năm về trước anh ta có ngồi uống rượu với tôi. Khi đó có Q.Nga ngồi bên cạnh tôi
- Có người yêu xinh thế này cố mà giữ nhé
- E chẳng giữ, yêu thì tự giác. Muốn giữ đâu có được.Mà anh làm cùng công ty Q.Nga thì để ý thằng nào tòm tem anh cứ bảo e
- Bảo chú làm gì?
- Biết thôi
- Khiếp mấy cái ông này, uống nhiều quá. À đại ca ơi, mai e đem cái lap đến anh sửa dùm e nha, hình như bị hỏng win rồi
- Ừ
- Anh sửa được sao ko để anh sửa cho - tôi hỏi
- Thì tiện, ai sửa chẳng được hả anh
- Ờ, mà anh lương tháng đc nhiều không
- Đủ tiêu, tầm chục, mà anh đang định mua cái ô tô
- Anh có rồi còn gì, e chẳng biết bao giờ mới mua được ô tô
- Làm cái nữa, làm con morning rẻ rẻ thôi đi tạm. Xe này chủ yếu ông già đi thôi. Chú cứ cố gắng đi, giờ có con ô tô là gái nó theo như rệp ngay ấy mà
Tôi mẩm bụng" tiền của bố mẹ mày chứ tiền của mày đếch đâu mà to mồm"
Trở lại cuộc nói chuyện tôi với anh ta
- Ừ, thế vợ con sao?
- Chuẩn bị đi đăng kí
- Thế à, tôi ko ngờ đến giờ cậu mới chịu cưới đấy
- Tôi đợi người yêu li hôn rồi mới cưới được
- Cậu nói cái gì - anh ta quay ngoắt sang nhìn tôi
- Ơ thế anh ko biết gì à, vợ cũ của anh í, đang chuẩn bị mổ kia kìa. Mổ xong tôi với vợ cũ của anh đi đăng kí
- Cậu dám
- Dám chứ sao không? Gu của tôi nó hơi dị nên điều gì cũng có thể xảy ra mà. - nhìn anh ta có vẻ hơi tức và có chút gì đó ghen tuông. - tôi nghe nói nhiều cô cũng qua tay anh rồi, à nhầm anh qua tay nhiều cô chứ. Gì mà nóng thế
- Sao phải nóng, bình thường
Tôi đứng dậy và nói
- Anh nghe cho kĩ đây này.Hôm nay là anh chủ động gặp tôi nên tôi cũng nói luôn. Anh thừa hiểu anh đã cướp tình yêu của tôi. Cách đây vài năm, cái tình yêu đấy nó làm tôi khốn đốn. Tôi cũng đã chưa từng chủ động nói chuyện với anh, cũng chẳng tranh cãi phân trần phải trái với anh, bởi vì tôi ko giành giật 1 đứa con gái mà đi làm mất lòng tự trọng của mình. Tôi cũng muốn đấm anh lắm, nhưng thôi bẩn tay. Nếu 3 năm trước anh nói với tôi rằng " chú nhường người yêu cho anh đi" thì chắc là tôi còn chút tôn trọng anh. Làm thằng đàn ông thì đàng hoàng vào. Như tôi đây này, hôm nay tôi nói với anh là tôi sắp lấy vợ của anh đấy. Có vợ mà ko biết giữ thì đừng hỏi tại sao.
- Cậu - anh ta chết đứng ko nói nên lời
Nói xong tôi đi ra chỗ bố của Q.nga và đang ngồi đợi. Còn anh ta thì vẫn đang bàng hoàng vì câu nói ko có thật của tôi. Thực ra tôi ko định nói thế, nhưng bởi vì chính anh ta gọi tôi lại và nói chuyện. Thêm phần nữa là tôi cũng ghét anh ta. Dù sao thì cũng nhẹ nhõm hơn
- Ngồi đây cháu- bố Q.Nga nói với tôi
- Vâng
- Nó từng là con rể bác đấy - nhìn về phía anh ta
- Cháu biết
- Nó khéo mồm khéo miệng lắm. Chỉ tiếc bác nhìn người sai. - thở dài - xin lỗi cháu vì...
- Cháu hiểu, bác ko phải nói đâu ạ
- Ngày xưa bố nó với bác là bạn thân, cũng chỉ tại bác giới thiệu và định hướng cho Q.Nga nó lấy thằng này. Thấy chúng nó quấn quýt bác cũng vui. Ai ngờ nó đổ đốn rồi thành ra thế này. Q.Nga nó vẫn còn yêu cháu lắm đấy
- Yêu thì cũng chẳng làm gì được nữa bác ạ.
- Ừ - thở dài
Tôi cùng bố Q.Nga và Đức ngồi đợi cô ta đang mổ. 12h có điện thoại của Linh Nga
- Anh à
- Ừ, anh đây. Anh chưa...
- E biết rồi, anh cứ ở đó đi, anh Quân nói với e rồi. E gọi điện nhắc anh kiếm gì ăn đi kẻo đói
- E đã ăn gì chưa
- Mọi người bây giờ đi ăn đây ạ, khi nào anh về thì alo cho e nha
- Ừ, anh biết rồi
Tầm 3 tiếng sau Q.Nga mổ xong. Tôi cố nán lại chút rồi về, cô ta vẫn chưa tỉnh vì tác dụng của thuốc gây mê. Ca mổ nói chung là thành công.
Tôi về đến cửa hàng thì mọi người vẫn đang tất bật bán hàng. Khai trương nên sale nhiều đông khách là phải. Linh Nga thấy tôi tất tưởi chạy ra
- Anh về rồi à, chưa ăn gì phải không. Mặt thì toàn bụi thôi, e mua khẩu trang cho anh mà chẳng bao giờ anh đeo vậy. Anh vào đi rửa mặt đi, đợi e chạy ra đây xíu
- Khiếp, vừa về đến nơi đã tuôn 1 tràng dài, e như cái máy thế
- Thôi đi ông tướng, anh đi rửa mặt đi.
Vừa nói khỏi mồm Linh Nga ù té chạy đi đâu mất. Vào trong rửa mặt xong đi ra thì thằng Vũ đã đứng trước quầy bô bô
- Mày ngu lắm, ngu ko để đâu hết ngu
- Mày nói cái gì đấy, bảo ai ngu, sao mà ngu
- Mày chứ ai, thằng Quân nó mà ko nói cho tao với Linh Nga biết thì to chuyện
- Sao mà to chuyện?
- Lúc mày đi, Linh Nga nó vào nhà vệ sinh khóc sưng đỏ cả mắt, mặt thì như cái bị. Tiên sư, lại đúng hôm khai trương, mặt nó như đưa đám ai dám mua hàng. Mày tí hại chết tao đấy
- Tao thấy Linh Nga bình thường mà
- Gớm, ko có tao với thằng Quân bơm cho mày thì đợi đấy mà bình thường. Mà phúc 70 đời nhà mày là nó còn biết nghĩ đấy. À quên bố mất, nó mổ ổn chứ
- Ừ, ổn. Mà tao đi là vì tại lương tâm tao nó cắn rứt thì tao mới đi.
- Vứt mẹ cái lương tâm đấy cho chó nó ăn đi, cái trước mắt ko lo, toàn lo đâu đâu. Nó chết thế đếch nào được
Lúc sau Linh Nga vội vàng chạy từ đâu về. Tay xách hộp gì đó
- Anh ăn đi này.
- Sao cái gì e cũng ôm đồm vào người thế. Anh tự lo được mà
- Tại e thích. Hì, anh ăn đi - Linh Nga mở túi lấy đũa ra cho tôi ăn bún
- Ủa mà sao giờ này có bún?
- E sang phố bên có quán bán đến tận tối, anh ăn đi ko đói
Cũng đói nên tôi sụp soạt hết bán bún. Linh Nga thì lấy tay chống cầm ngồi nhìn tôi ăn
- Cảm ơn vợ, hề
- Tối về e xử tội - cười
Chập tối dọn hàng sớm nên mấy nhân viên với gia đình thằng Vũ, thêm tôi với thằng Quân nữa đi liên hoan. Hôm đó về muộn nên Linh Nga về nhà tôi ngủ. Vừa bước vào cửa nhà thì Linh Nga có điện thoại
- Alo...Ừ, chị ở nhà anh Tùng, chị nhắn tin cho em rồi mà...thế à... nhưng giờ muộn lắm rồi...Ừ...sợ gì... mọi hôm ở 1 mình có sao đâu hôm nay lại sợ...gọi điện cho thằng Nhật ấy, bảo nó nói chuyện cho đỡ buồn...Ừ, khép kĩ cửa vào nhé.
- Ngọc à em?
- Vâng, nó điện bảo sợ
- Sợ cái gì ?
- E cũng chẳng biết. Thấy có vẻ đang buồn, có khi lại cãi nhau với Nhật
- Ừ
- Mà 2 đứa nó nắng mưa thất thường lắm. Ko sao đâu anh
Sau khi vệ sinh cá nhân. Thằng Quân thì về phòng nó ngủ. Tôi với Linh Nga vào phòng tôi
- Như hôm trước nha - tôi nói
- Ngủ sàn nhà mãi anh ko chán à, anh sang ngủ với anh Quân đi
- Anh thích ở đây. - cười
- Vâng, để e trải chăn cho, trời sang thu nên lạnh lạnh đó
- E ko biết anh là super men à. Ốm sao được
- E nói thật đấy, anh cứ chủ quan là ko được đâu
Linh Nga có vẻ mệt, tôi nằm dưới sàn còn Linh Nga nằm trên giường
- Vợ ơi ?
- Dạ, ơ mà e đã phải vợ anh
- Hề, anh hỏi này. Hôm nay có người khóc nhè rất là to đúng ko?
- Đâu có đâu, ai thế anh. Anh đang bảo cu Bin à
- Không, lúc sáng ở cửa hàng, lúc anh đi đấy.
- Bụi bay vào mắt mà anh - tỉnh bơ
- Anh xin lỗi, anh phải đi vì...
- Vâng, e biết mà.
- Anh ko muốn nhắc đến vì anh sợ làm e nghĩ ngợi. anh làm điều đó mong e hiểu.
- Dù sao anh cũng đến buổi khai trương rồi mà. Với lại e cũng biết anh khó xử nhiều chuyện.
- Cùng cố gắng nha - tôi nhổm dậy thì thầm vào tai Linh Nga - Anh yêu em
- Vâng, em cũng yêu anh, nhiều nhiều nhiều - cười
Vì mệt nên cả 2 đứa đều ngủ say. Sáng hôm sau tôi thức dậy thì Linh Nga đã đi làm, cô ấy làm sẵn bánh mì cho tôi và viết giấy để lại rằng khi nào ăn thì cho vào lò vi sóng nướng lên cho nóng. Quay ra cầm cái điện thoại thì có tin nhắn của Trang nhắn từ sáng sớm
- Em đi đây, lúc nào nhớ anh thì em sẽ về!

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   Wed Apr 08, 2015 12:22 pm

Tôi vội vàng gọi lại cho Trang, cô bé tắt máy. Vừa dứt thì chú Quang gọi điện
- Alo
- Tùng à, cháu đang ở đâu thế?
- Cháu đang ở nhà, có việc gì thế ạ?
- Ông Tuân vừa điện cho chú, bảo xin cho cái Trang nghỉ phép 1 thời gian. Cháu có biết gì không?
- Cháu mới nhận được tin nhắn của Trang. Chú đợi cháu đến công ty rồi nói chuyện cụ thể
- Ừ, công ty đang lắm việc mà đùng 1 cái nó nghỉ thế này.
Tôi vội vàng mặc quần áo phi xe đến công ty rồi lên thẳng phòng chú Quang
- Chú ạ, sáng nay bác Tuân bảo sao ạ?
- Gọi từ lúc nãy, ông í bảo con bé ngại nên nhờ ông ấy nói giúp, xin nghỉ 1 thời gian
- Chú có hỏi Trang đi đâu không ạ?
- Chú hỏi lí do, thì ông Tuân bảo con bé nó định đi du lịch 1 thời gian cho thư giãn đầu óc. Nghỉ lúc nào không nghỉ, đang lúc lắm việc thế này. Mà chuyện này có liên quan gì đến cháu ko thế
- Cháu...thật ra Trang biết cháu có người yêu rồi, mà cháu ko đáp lại nên chắc cô bé buồn lắm. Sáng nay có nhắn tin cho cháu là sẽ đi. Còn cháu ko biết đi đâu, bao giờ về. Cháu gọi cũng không được.
- Thôi, hỏng, hỏng rồi.
- Sao thế ạ?
- Ông Tuân đã biết chưa
- Mới hôm gần nhất cháu sang thì vẫn bình thường, bố mẹ Trang thì vẫn thế, mà cháu nghĩ Trang cũng ko nói đâu ạ
- Biết làm sao được, mà cái đống việc còn đang ngổn ngang bên chỗ ông Tuân. Giờ mà đổ bể thì rách việc lắm đấy.- lo lắng
- Chú để cháu qua nhà Trang xem sao- tôi đứng dậy
- Ừ, có gì alo luôn cho chú nhé
- Vâng
Đúng là cái đồ con gái ngang bướng. Cứ thích cái gì là làm, bảo đi là đi. Tôi qua nhà Trang thì cả 2 bố Trang đang ở nhà
- Cháu chào bác ạ
- Ừ, vào nhà đi cháu
- Bác gái đâu rồi ạ
- Bà í đưa con Trang ra sân bay rồi
- Trang đi đâu thế ạ, sáng cháu nhận được tin nhắn của Trang, cháu gọi điện lại thì không được
- Bác thay mặt nó xin lỗi cháu, là do bác ko bảo được nó
- Ơ sao....lại....
- Trang nó nói với 2 bác rồi
- Sao cơ ạ? - tôi mở to mắt và căng tai ra nghe
- Cháu cứ bình thường đi, bác biết hết rồi. Bác vẫn cứ tưởng nó yêu cháu, nhưng nó bảo nó ko dám gặp cháu vì nó lừa dối cháu. Chắc cháu buồn lắm đúng ko?
- Cháu...
- Do bác ko quản lí nó, suốt ngày nó quấn lấy cháu như vậy lại làm bác chủ quan. Bác mà biết thằng kia là thằng nào bác giết.
Nghe đến đây thì tôi cũng lờ mờ hiểu ra được phần nào. Trang ơi là Trang? Có nhất thiết phải làm thế không? Cái con bé dở hơi này nữa!
- Thế rốt cuộc là Trang đi đâu ạ?
- Nó đi sang bên thằng em. Giờ chắc lên máy bay rồi
- Sao bác không điện cho cháu sớm ạ?
- Bác ko nghĩ là cháu đến tận đây, nhưng thôi, dù gì lỗi cũng là do con gái bác. Bác mong cháu hiểu. Trước khi đi nó cũng nói với bác là nó đi du lịch rồi tĩnh tâm lại thôi. Sớm muộn gì nó cũng về. Giấy thị thực bên đó cùng lắm là cấp vài tháng thôi
- Mới đây mà người ta cấp thị thực cho nhanh vậy hả bác?
- Nó giấu bác rồi nhờ người quen làm visa cho gần tháng nay rồi. Con bé này đúng là...- thở dài - mà nếu nó có về, nếu nó suy nghĩ lại cháu tha thứ cho nó nha
- Cháu...
- Thật sự đây là điều bác không muốn. Bác vừa giận nó vừa thương nó. Giận nó lắm, nhưng tính con bé nó thế, có thể là sự cảm nắng thất thường của tuổi trẻ. 2 đứa đến được với nhau thì tốt, còn không thì đành chịu vậy.
- Bác đừng lo. Thôi cứ để Trang lựa chọn. Cháu cũng chẳng làm gì được. Trang có liên lạc với bác thì bác cho cháu xin cái số điện thoại. Thôi bác nghỉ đi cháu về đây ạ
- Ừ, cố gắng nhé.
Không hiểu tại sao tôi lại thấy buồn. Trên đường về tôi cứ lơ mơ, ngẩn ngơ, cứ nghĩ đến Trang tôi lại thấy nao lòng. Cái thứ tình cảm ko phải tình yêu, nó là thứ tình cảm lạ lắm. Ko phải sự thèm khát yêu thương, mà là cái đuôi đằng sau bỗng dưng biến mất. Và tình cảm tôi dành cho Trang ko phải là nhỏ. Nhất là khi bố Trang lại nói cho tôi biết cái điều không có thật. Tôi cảm thấy hổ thẹn bởi vì tôi, tôi yêu người khác chứ ko phải Trang. Cô bé đã nói dối để vì tôi. Cô bé đang trốn chạy tôi, đang trốn chạy cả bản thân cô bé, trốn chạy những điều mà cô bé không có được. Liệu thời gian và lựa chọn này có làm cô bé khá hơn không nữa. Tình yêu là điều mơ mộng, là ai cũng muốn có, muốn hạnh phúc với người mình yêu." Trang à, lời xin lỗi của anh đối với em ko bao giờ là đủ, cũng không bao giờ là xứng đáng đối với em. Anh sẽ cố gắng, e cũng cố gắng nhé"
Tôi về công ty với bộ dạng mệt mỏi. Lên thông báo cho chú Quang rằng mọi chuyện ko liên quan đến công việc để chú yên tâm. Mọi người trong phòng tôi thấy tôi đến công ty đúng đợt đang xin nghỉ lại ngạc nhiên. Vào phòng ngả lưng ra ghế thì chị Linh đi vào
- Sếp, kí cho chị mấy quyển này cái
- Gì đấy chị
- Hồ sơ bản vẽ sếp đẩy cho đấy, anh em làm xong rồi, chờ em đến kí mà nay em mới đến
- Vâng, chị để đó đi, chút em kí
- Ừ, à mà này, em và Trang...có chuyện à
- Sao chị lại hỏi vậy
- Trang xin nghỉ việc em ko biết à.
- Chị nghe ở đâu đấy? Huyên thuyên
- Thì mấy người ở gần phòng sếp bảo thế. Chị hỏi em cho chắc.
- Chị đi bảo với mấy người kể cho chị là mồm mép ít thôi, Trang xin nghỉ phép. Ai bảo nghỉ hẳn. Mà thôi e đang mệt, tí chị vào lấy hồ sơ sau nhé. E còn nhiều việc
Mới có từ sáng đến trưa mà đồn mọi ngóc ngách trong công ty. Đến chịu mấy bà này mất. Tôi xem lại đống việc còn tồn đọng mấy ngày rồi về cửa hàng Linh Nga. Qua đó thì có 1 em nhân viên thằng Vũ mới tuyển tên Diễm. 2 chị em đang cặm cụi xếp quần áo
- Chào 2 người đẹp
- Em chào anh - Diễm chào
- Ơ, anh đến à - Linh Nga có vẻ ngạc nhiên
- Ừ, sáng đến giờ bán được nhiều chưa?
- Cũng tàm tạm thôi, chiều chắc là đông hơn. Mà anh đi đâu về đấy?
- Anh vừa ghé qua công ty.
- Công ty có việc à anh
- Thì lúc nào chẳng có việc, anh có làm hay không thôi - cười
- À quên đây là Diễm, sáng nay anh Vũ đưa đến, cô bé đang học đại học năm 2, phụ em buổi sáng.
- Ừ, diễm trong tiếng hán là kết hợp nhiều thứ hài hòa lắm đấy nha. Tên hay. Anh cũng giới thiệu anh là người yêu của bà cô này - tôi chỉ tay sang Linh Nga, cô ấy có vẻ ngượng ngùng
- Vâng, e nhìn là biết rồi - cười
Lát sau Diễm đi mua cơm về rồi 3 người ăn cùng. Hết ca làm cô bé cũng về, còn lại tôi với Linh Nga
- E đã thấy mệt chưa?
- Thì quản cả 1 cái cửa hàng như này, vất vả lắm đó
- E cố chắc cũng được mà. Giờ chỉ sợ không có việc thôi, chứ vất vả e chịu được
- Thuê anh đi, anh đến phụ em- tôi trêu
- Anh có dám nghỉ việc ở công ty không mà nói
- Tất nhiên là không rồi - tôi cười
- Mà anh này. Bố mẹ ở nhà đang giục, còn vài tháng nữa là hết năm rồi
- Giục cái gì?
- Thì chuyện cưới xin đó
- E đã muốn cưới chưa?
- E chưa, e muốn 1 thời gian nữa. E muốn chắc chắn
- Chắc chắn cái gì?
- Thì chuyện tình cảm, gia đình
- Ừ, thế thì gác lại đi, lại băn khoăn ba cái chuyện của anh chứ gì?
Linh Nga gật đầu, cô ấy nói thế là tôi hiểu. Nút thắt bây giờ chính là ở tôi. Nhiều lúc tôi cứ thấy Linh Nga lo lắng, bối rối. Thật ra đó cũng là tâm lí chung của con gái, nhưng ít ai mà lại chịu đựng được như Linh Nga, đến tôi nhiều khi cũng chẳng hiểu nổi sao 1 người con gái lại cứ cắn răng để chịu những điều đáng lẽ ko dành cho bản thân như vậy.
Chiều hôm đó tôi qua bệnh viện xem tình hình Q.Nga thế nào. Cô ta vẫn còn đang nằm, tôi đến lúc cô ta đang truyền dịch. Mẹ cô ta thấy tôi đến cũng chủ động tránh ra ngoài 1 lát
- Anh!
- Ờ, nằm im đi, đừng có nhổm dậy. Hôm nay sao rồi?
- Còn đau lắm anh ạ, nhưng mà anh đến thế này là e vui rồi.
- Tôi tưởng mổ xong cô ngủ luôn chứ. Cố gắng ăn uống đi, rồi còn đi làm. Đợt này công ty nhiều việc lắm đó.
- Vâng! Anh ngồi xuống cạnh đây đi- cô tay lấy tay đưa xuống chỗ cạnh giường gần cô ta
- Làm gì?
- Chẳng lẽ anh cứ định đứng vậy à?
- Ờ- tôi miễn cưỡng ngồi xuống
- Anh nhìn em đi- cô ta cứ chằm chằm nhìn vào tôi
- Làm gì? - ánh mắt tôi dò hỏi
- Thì cứ nhìn em xem!
Tôi đưa mắt nhìn qua cô ta rồi vội vàng lảng qua cửa sổ
- E có xinh được như ngày xưa không anh?
- Không!
- Anh biết tại sao không?
- Không!
- Ngày xưa mỗi lần đi với anh, anh đều nói e nên mặc bộ này, bộ kia, nên trang điểm, nên để tóc như thế nào, anh nhớ ko. Để khi đi với anh, anh tự hào rằng có người yêu xinh đẹp. Em chẳng biết được mấy lần e nghe lời anh nữa. - cô ta giọng có vẻ trùng xuống.
- Đang ốm, lo mà nghỉ ngơi đi. Ba cái chuyện linh tinh đấy để lúc khác. Cứ khỏe lên đi rồi thích làm gì thì làm
- E ko nói điều này với anh thì còn nói với ai được nữa. Hì. Mà e hơi mệt, e ngủ nhé
- Ờ, ngủ đi, tôi về đây.
- Đừng, anh cứ ngồi đó đi, đợi e ngủ rồi về. Được không?
- Tại sao, tôi bảo mẹ cô vào trông cũng được mà
- E muốn thế, đi mà - cô ta năn nỉ
- Rồi, ngủ nhanh đi tôi còn đi về - tôi cố nán lại dăm phút nữa để cô ta ngủ hẳn rồi mới về.
Khi ra cửa tôi gặp Đức bên ngoài. Nó kéo tôi ra 1 góc nói chuyện
- Cảm ơn anh nha
- Ơn huệ gì!
- E cứ sợ anh không đến, hôm qua anh cũng đến, hôm nay anh cũng đến. Mà người yêu anh có biết không đấy?
- Biết
- Chị ấy có nói gì không anh?
- Thôi, cái đó chú ko phải lo, anh tự giải quyết. Anh đã làm mọi thứ anh có thể rồi. Xa hơn nữa chắc không được.
- Vâng, e biết mà. Thôi anh về đi ko muộn, anh em mình gặp nhau sau
Tôi về nhà thì thằng Quân đang sụp soạp mì tôm
- Về rồi à? Ăn gì chưa?
- Chưa, cơm ko nấu sao ăn mì!
- Đói và mệt quá, với tao tưởng có 1 mình nên ăn mì cho nhanh
- Bỏ đó đi, đợi tao nướng mấy con cá chỉ vàng làm mấy lon bia. Mày gọi thằng Vũ đến đây đi, bảo nó đừng dắt theo cu Bin. Bảo nó là sang bàn chuyện làm ăn, ko bảo sang uống bia Huyền nó lại ko cho đi.
- Lạ nhỉ, nay lại có hứng uống bia à?
- Đang chán. Uống xong ngủ cho ngon
Lát sau thằng Vũ lò dò đến.
- Có việc trọng đại gì thế chúng mày- nó cười phớ lớ và giọng nói ồm ồm khi bước vào nhà
- Chả có cái đếch gì hết. Gọi sang uống bia sếch không được à?
- Sao thằng Quân bảo tao sang bàn cái gì cơ mà. Tìm người yêu cho thằng Quân à, hay mày lấy vợ?
- Có mấy con cá chỉ vàng với bò khô, ăn tạm rồi nốc bia thôi. Hỏi nhiều.
- Nó hôm nay tâm trạng, mày chiều nó đi - thằng Quân nói
- À, hóa ra bạn tôi hôm nay có tâm sự, được rồi, bạn cứ để mình., tưởng gì chứ chia sẻ và đồng cảm thì việc này hơi khó - nó cố tình chọc tôi
- 2 thằng chúng mày có uống ko thì bảo.
- Có chứ, có chứ.
Ba thằng bọn tôi mỗi thằng uống đc tầm 5 lon, lúc đó cũng phê phê. Bàn chuyện trên trời dưới biển bỗng nhiên tôi lại xịt ra câu
- Trang đi rồi mày ạ
- Gì cơ, đi đâu?
- Đi xa lắm
- Chết rồi á - thằng Vũ
- Thằng này, phủi phui cái mồm mày đi- thằng Quân chặn họng
- Đi nước ngoài rồi
- Thế á, ngon rồi, ngon rồi - thằng Quân có vẻ mừng rỡ
- Ngon cái tông môn nhà mày, con bé nó đi nhắn cho tao mỗi 1 cái tin. "Em đi, bao giờ nhớ anh em về". Nó mà về đây tao...
- Sao, ông định làm gì? - thằng Vũ ra giọng thách thức
- Chửi cho trận
- Tao biết mà, mày chỉ làm được đến thế thôi- nó lại cười
- Mày ko thấy nó đang buồn à- Quân hỏi
- Kệ nó chứ, tao là tao vui cho nó, bởi vì Trang đi rồi thì 1 mình Linh Nga 1 giang sơn. Tha hồ mà quẩy. Haha. Ơ mà thế đếch nào mày lại buồn
- Chịu, ko yêu nó nhưng ko có nó lởn vởn xung quanh thấy buồn lắm.
- Kể cũng tội, mà thôi cũng kệ. Tính nó ngang như cua. Được cái đáng yêu, dễ thương. Nhà giàu nữa. Ôi cái cuộc đời này. Vợ ơi anh xin lỗi, giá mà bố em cũng giàu như thế nhỉ?
- Uống xong nói linh ta linh tinh. Lo mà sản xuất đứa nữa đi. - thằng Quân giục
- Dở hơi, giờ 1 đứa đã mệt đứt hơi rồi. Chúng mày muốn tao thành ở nhà trông con à. Mà tao nói thật, lấy vợ vào chẳng sung sướng cái mẹ gì đâu.
- Thế đêm đến ai sướng hộ cho- tôi trêu
- Xùy xùy, tao cảnh báo thôi, còn thích khổ thì cứ lấy đi. Ko gì bằng trải nghiệm thực tế. Mày tưởng lấy vợ như đi du lịch chắc.
Gần hết thùng bia, thằng nào thằng đó cũng ngất ngất, thằng Vũ thì bắt taxi về. Còn tôi và thằng Quân cũng đi ngủ. Sáng hôm sau tôi còn đang ngủ thì có điện thoại. Nghía lên thấy số của thằng Nhật
- Gì đấy, sáng sớm đã gọi
- Có chuyện lớn rồi anh ạ, anh dậy đi 9h rồi. Em đang ở trước cửa đây, dậy mở cửa cho em đi!

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 20

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   Wed Apr 08, 2015 12:22 pm

CHap 59
Tôi lồm cồm bò dậy ra ngoài mở cửa. Mắt nhắm mắt mở nhìn nó, trông nó có vẻ hốt hoảng
- Có chuyện gì? - ngáp ngắn ngáp dài
- Anh phải giúp em không thì chết anh ạ.
- Vào nhà đi rồi nói. Lúc nào cũng sồn sồn lên như chồn đói thức ăn vậy.
Nó vào nhà ngồi, tôi đi đánh răng rửa mặt rồi ra phòng khách. Nhìn nó ngẩn người, trông có vẻ lo lắng bồn chồn
- Sao, chia tay à?
- Không anh!
- Hay hết tiền?
- E nợ tiền...
- Nợ ai?
- E...cắm...
- Mày nói rõ xem nào
- Em cắm thẻ sinh viên với chứng minh thư, giờ người ta đòi
- Bao nhiêu?
- Cắm 5 triệu, còn lãi thì....
- Bao nhiêu?
- Gần 5 triệu nữa.
- Tổng 10 triệu à?
- Vâng
Tôi cũng không ngờ thằng em mình nó lại như thế này. Cái chuyện vay nặng lãi kiểu này thì tôi cũng đã gặp nhưng lại rơi vào đúng thằng em mình.
- Giờ mày tính sao?
- Em giờ ko có tiền, anh giúp em với, mà họ đòi gấp quá, ko có họ về nhà em đòi thì bố mẹ em giết anh ạ.
- Lấy điện thoại ra, gọi cho mẹ mày đi.
- Làm gì ạ, anh giúp em đi, em ko muốn bố mẹ em biết đâu?
- Hôm nay anh ko còn tí niềm tin nào với mày nữa, đừng có mở mồm ra xin xỏ. Muốn giải quyết thì lấy điện thoại ra gọi cho mẹ mày. Không nói được với mẹ mày thì để anh nói.
Nó ngồi im không dám nói rằng gì cả, cứ nhìn xa ra ngoài cửa sổ với khuôn mặt đăm chiêu
- Cho mày ngồi suy nghĩ, mày ko còn đường lui đâu. Chứ anh ko ngờ là mày lại thiếu tiền đến mức mà phải cắm chứng minh thư. Cắm lâu chưa?
- Lâu rồi anh ạ!
- 5 triệu đấy mày làm gì?
- Em đánh lô...., với lại đi chơi...tiêu linh tinh
- Bao nhiêu tiền 1 triệu 1 ngày
- 7 nghìn anh ạ
- Giờ mày định cầu cứu anh để anh bỏ tiền ra cho mày lấy thẻ ra hả. Mấy tháng rồi mày ko đóng lãi đúng ko?
- Lâu lắm rồi, họ cũng không nói với em. Em chẳng biết nhờ vả ai, mà bố mẹ em...em sợ lắm
- Lấy gì để anh tin mày nữa bây giờ. Giá như 500, 1 triệu anh còn lo cho mày được. Thỉnh thoảng anh cho mày tiền anh có tiếc ko. Kể cả chục triệu hoặc vài chục anh cũng lo được. Nhưng lần này dứt khoát không. Bao lần anh đã nói với mày rồi, mày ko biết nghĩ đến bố mẹ mày ạ. Có bao giờ mày nghĩ đến nhưng lúc bố mày oằn lưng ra đi làm, nghĩ đến mẹ mày phải đi dạy thêm con nhà người ta 9h tối mới được về ăn cơm ko? Mày có nghĩ đến những lúc bố mày đổ mồ hôi ko? Hay mày ko biết nghĩ , không biết động lòng? Còn ác hơn nữa là mày đang tự vứt đi cái hi vọng của bố mẹ đối với 1 thằng con.
Nó vẫn ngồi im, đôi bàn tay đan chặt vào nhau
- Anh ko hề muốn chửi mày, cũng ko hề muốn nói nhiều vì anh không phải bố mẹ mày mà có quyền dạy bảo mày. Đấy ngồi nghĩ đi rồi nói.
Để nó mặc kệ ngồi ngoài phòng khách tôi vào trong bếp nấu đồ ăn sáng. Chắc nó chưa ăn gì nên tôi cũng nấu luôn cho nó. Lát sau tôi đem đồ ăn ra ngoài phòng khách
- Ăn đi, sáng chưa ăn gì đúng không?
- Anh gọi....
- Ăn xong đi rồi nói
Tôi cũng ngồi ăn cùng nó. Rón rén nó cầm cái bánh mì lên, mặt chực khóc nhìn nó cũng tội. Lúc sau ăn xong tôi nói
- Sao? Muốn tính sao thì nói
- Anh gọi cho mẹ em giúp em được không?
- Nghĩ kĩ chưa?
- Vâng, anh gọi cho mẹ giúp em.
Tôi lấy điện thoại gọi cho mẹ nó
- Alo
- Cô ạ, cháu Tùng. Cô đang ở đâu thế?
- Cô đang dạy ở trường. Có việc gì thế?
- Cô ra chỗ nào vắng đi cháu có tí chuyện của thằng Nhật.
- Ừ, nói đi
- Nó cắm thẻ, giờ nợ tầm chục triệu. Người ta đòi mà nó ko có tiền trả. Nó nói cháu gọi điện cho cô
- Cái gì? Nó cắm thẻ? Thẻ gì mà cắm được chục triệu
- Thẻ sinh viên với chứng minh thư. Cắm 5 triệu, laĩ đội lên nữa là chục triệu
- Sao nó...Mà giờ nó đang ở đâu? Con với chẳng cái, đẻ ra nặng cái đũng quần.
- Nó đang ở nhà cháu đây.
- Thế thì cứ giữ nó ở đấy cho cô, để cô bố trí lên luôn. Mà nay cháu ko đi làm à?
- Vâng, nay cháu nghỉ.
Cúp máy, quay sang nhìn nó, vẫn bộ dạng mệt mỏi phờ phạc.
- Quán cầm đồ gọi bảo sao?
- Bảo là bố trí 1,2 ngày tới trả tiền anh ạ
- Mệt thì vào nằm nghỉ đi, mẹ mày đang lên đấy. Có gì anh bảo mẹ mày cho
- E ko ngủ được
- Cứ vào nằm nghỉ đi, anh đi ra ngoài có tí việc.
Trước khi ra ngoài tôi khóa luôn cửa để nó trong nhà. Thật ra tôi có thể lo được cho nó. Nhưng tôi làm thế để bố mẹ nó biết cách mà xử lí, dạy bảo nó. Tôi chỉ là thằng anh họ thì lấy quyền gì? Cũng phải để bố mẹ nó biết tình hình con cái. Đến cái mức đi vay tiền chơi bời thì chẳng còn gì để nói nữa hết. Con người ta vay được thì phải trả được, nhất là cái chuyện kinh tế. Đây cũng là bài học mà tôi muốn nó hiểu. Thứ nhất bố mẹ bao giờ cũng là người quan trọng, muốn để bố mẹ nó giải quyết, sau này có nghĩ đến nó sẽ ko tái phạm nếu nó biết suy nghĩ. Thứ 2 là coi trọng đồng tiền của bố mẹ chứ ko phải của mình, tiêu tiền của người khác khó lắm.
Tôi đến cửa hàng Linh Nga đang đứng dọn hàng cùng Diễm
- Em chào anh
- Ừ, 2 chị em đã ăn sáng chưa
- Ủa, anh! Sao lại đến đây sáng sớm thế này? Mà nay anh vẫn chưa đi làm à.
- Chưa, anh định mai đi, mà 2 chị em ăn sáng chưa?
- Ăn rồi anh ạ
Tôi lại gần Linh Nga nói thầm
- Đi cafe sáng với anh đi
- Nhưng mà còn cửa hàng
- Sáng có mấy người mua đâu. Với lại đi nửa tiếng thôi. Lâu lắm e chẳng đi với anh
- Thế thì đợi e tí, e dặn Diễm cái đã.
Lát sau 2 đứa ra quán cafe
- Hôm nay sao lại có hứng rủ e đi cafe buổi sáng thế này hử ông Thỏ
- Thì...lâu lâu cũng phải đổi gió tí chứ. Với lại lâu ko uống nước cam. Hề
- Anh uống cafe à? E uống nước cam.
- Em ơi cho 2 cam vắt không đường - tôi gọi phục vụ - uống nước cam cho đẹp da. E nhỉ, cafe nhiều da nó sạm vào bớt đẹp trai đi thì chết - tôi cười
- Với tình hình rượu bia nhiều như anh thì ko sớm thì muộn da nó cũng sạm đi, chẳng cần uống cafe. Anh uống ít thôi nhé, trừ những lúc đi công việc thôi
- Ừ, anh sẽ cố gắng hạn chế. Mà e tham việc ít thôi, ko có thời gian dành cho a là anh xử tội đấy.
- E biết chứ, đợi 1 thời gian cửa hàng hoạt động trôi chảy là cũng đỡ vất vả.
- E này!
- Sao anh, có chuyện gì à?
- Trang đi nước ngoài rồi
Linh Nga có vẻ ngạc nhiên
- Anh đang buồn à?
- Anh không biết.
Cô ấy nhìn xa xăm, chống tay lên cằm ngoảnh mặt sang 1 bên nhìn ra chỗ khác
- Đáng lẽ anh không nên nói với e.
- Sao lại không, yêu nhau thì phải chia sẻ với nhau chứ. Còn e đây mà - nhoẻn miệng cười - dù sao e cũng đã từng nói với anh là e sẽ không ngồi yên để nhìn hạnh phúc của mình đi mất.
- Có 1 số kí ức anh sẽ để nó chìm sâu, anh chỉ muốn e yên tâm, yên lòng khi ở cạnh anh. E đừng để những vấn đề xoay quanh anh bây giờ chi phối tâm lí được không?
- Cái đó e làm được mà. Trừ khi anh bỏ e, thì lúc đó...
Bỗng tôi có điện thoại của thằng Vũ
- Gì mày?
- Giỏi, sáng sớm đã đến dụ dỗ nhân viên của tao trốn làm đi cafe. Mày hơi bị được đấy.
- Ô hay, việc quản lí nhân viên là việc của mày. Liên quan?
- Đùa thôi, đang ngồi đâu đấy?
- Quán cũ mà giờ về rồi, tao cũng phải về nhà có tí việc
- Ko đi làm thì việc quái gì? Ngồi đấy tí đợi tao?
- Bà cô, mẹ thằng Nhật lên.
- Ờ, thế trả quản lí của tao về đây đi
Tôi quay qua Linh Nga
- E uống nước đi, rồi chuẩn bị mình về
- Vâng, mà mẹ Nhật lên hả anh
- Ừ
- Dạo này bận e cũng ít gặp nó. Mà 2 đứa nó hình như giận nhau hay sao ấy. Thấy cái Ngọc có vẻ buồn buồn
- Bọn nó còn trẻ, suy nghĩ còn bồng bột. Nhiều điều chưa chín chắn, hôm nào có thời gian anh nói chuyện với 2 đứa nó
- Vâng
Tôi đưa Linh Nga về cửa hàng rồi về nhà. Thằng Nhật đang nằm ở trong phòng của Quân. Nó vẫn chưa ngủ, mắt mở thao láo nhìn lên trần nhà. Tôi cũng chẳng nói gì, đi ra dọn nhà, lau nhà. Đôi tiếng sau có tiếng chuông cửa. Ra mở cửa thì thấy mẹ thằng Nhật
- Cô vào nhà đi ạ!
- Nó đâu?
- Nó đang nằm trong phòng
- Gọi nó ra đây cho cô
Bà cô tôi đùng đùng sát khí đem theo mỗi cái túi xách, quần áo chắc cũng chẳng mang. Ngồi xuống ghế ngoài phòng khách đợi thằng con. Tôi đi vào trong phòng gọi thằng Nhật ra ngoài. Nó lầm lì ngồi dậy bước ra
- Con chào mẹ
- Ngồi xuống. Sao, giờ có gì mày nói đi
- Con cắm thẻ sinh viên ở gần trường, giờ họ gọi điện đòi
- Nợ bao nhiêu?
- 10 triệu
- Tiền tiêu những cái gì?
- ......
- Thôi được rồi, tao cũng ko ép mày nói. Giờ tao đi trả tiền cho mày. Trả xong mày muốn đi đâu thì đi, làm gì thì làm. Từ nay mày không là con tao nữa. Cái giá của bản thân mày rẻ vậy thôi à.
- .......
- Đến cái mức này mà mày vẫn không chịu mở miệng là sao - tôi quát
- Con xin lỗi mẹ, con cắm 5 triệu nhưng tiền lãi nhiều tháng nó dồn lại nên...
- Vậy cái giá của mày chỉ có 5 triệu thôi đúng ko? - bà cô càng hăng máu
- Con...Mẹ tha cho con lần này, con hứa sẽ không để bố mẹ phải lo nữa.
- Mày là con tao, không lo cho mày thì lo cho ai. Tao có bao giờ để mày thiếu tiền không? Cứ hết tiền mày điện về xin. Tao chỉ nói lựa mà tiêu sao cho hợp lí. Có đói, có rách cũng không được đem đồ đi cắm. Mà đây là mày vay nặng lãi chứ. Bác làm giáo viên, mẹ làm giáo viên. Xong mai ra ngoài đường họ chửi vào mặt cho. Họ nói " dạy con mình còn không nổi mà đòi đi dạy con người khác" lúc đó thì đẹp mặt mày hay đẹp mặt tao hả.
- Thôi bình tĩnh cô ạ.
- Bây giờ mày kê khai ra mày cắm ở đâu, cắm những cái gì, bao nhiêu tiền. Lấy giấy bút viết ra.
Nó đứng dậy đi lấy giấy bút viết. Viết xong đưa cho mẹ nó.
- Nợ chỗ này còn nợ cái gì nữa không? Nợ ai, nợ chỗ nào nữa không? Bạn bè, anh em có mượn ai nữa không?
- Hết rồi ạ.
- Tổng cộng 9 triệu 8. Tùng có tiền đấy không?
- Cháu có mà để ngoài thẻ
- Mấy ngày tới có việc gì không, tí ra rút cho cô mượn mấy triệu. Đây cô đem không đủ.
- Vâng!
- Mày có biết là tao đang đứng lớp tao phải nhờ người khác dạy hộ, vội vàng bắt xe lên đây. Tiền cũng ko có. Mày nghĩ bố mẹ sẵn tiền lắm à.
- Thôi cô ạ, có gì nói sau, giờ dẫn nó đi lấy cái thẻ rồi trả tiền người ta cho xong đi.
Tôi gọi taxi rồi tranh thủ rút tiền đưa bà cô và thằng Nhật ra quán cầm đồ. Đến nơi xin xỏ, trình bày hoàn cảnh thì họ rút cho xuống còn 9 triệu. Cũng không có gì phát sinh. Đầu giờ chiều thì xong xuôi. Đưa bà cô và thằng Nhật về nhà tôi. Bà cô lại tiếp tục
- Hôm nay tao phải vay tiền anh Tùng, mày đi mày biết rồi đấy. Bố mẹ không có tiền. Mày có muốn tao về nói với bố mày, với ông bà nội không? Cho ăn học mà còn không biết điều. Lần này là lần duy nhất, không bao giờ có lần sau. Biết chưa?
- Dạ vâng.
- Đây, cầm lấy 1 triệu tiêu tạm. Hết tiền rồi đúng ko?
- Con còn mấy trăm
- Cầm lấy đi- tôi nói.
Nó cũng xòe tay ra cầm lấy 1 triệu mà mẹ nó đưa.
- Thôi, cô đi về đây. Còn thằng Nhật, mẹ ko nói nhiều với mày nữa. Làm gì thì làm. Nhớ là ko có lần 2 , kể cả chuyện học hành, đừng để mẹ phải lên trên này lần nữa.
- Cô để cháu đưa ra bến xe
- Thôi, cô đi xe ôm ra cũng được. - bà cô vội vàng vơ lấy cái túi xách - Ở nhà còn em ( em thằng Nhật ) cô ko ở lại được
Tôi đi ra mở cửa, bà cô dúi vào tay tôi mấy triệu không cho thằng Nhật biết
- Lúc nãy cô nói vay tiền cháu là để cho nó biết thôi. Chứ ko nó cứ tưởng bố mẹ có tiền. Cô cũng phải đi vay để trả chứ có sẵn đâu
- Thôi cô cứ cầm lấy, lúc nào đưa cháu chẳng được
- Cứ cầm lấy đi, đây cô còn tiền, cô lo được. Cô gắng bảo ban nó cho cô. Cô biết tính nó bốc đồng, lại hay sĩ diện với con gái nữa. Thôi cô về nhé
- Vâng.
Tôi quay vào trong nhà, thấy nó chảy nước mắt. Tay vẫn cầm những đồng tiền mà mẹ nó đưa cho
- Không ai tốt với mình bằng bố mẹ mình. Anh lo cho mày được, nhưng anh muốn mày hiểu, bố mẹ mình lúc nào cũng là số 1, không bố mẹ nào muốn bỏ rơi con cả. Giờ thấy mẹ mày khổ chưa?
Nó vẫn ngồi khóc, không biết là nó nghĩ gì. Nhưng có lẽ đây là 1 trong những bài học thấm thía trong cuộc đời sinh viên của nó.
- Đi tắm rửa đi, rồi làm những gì cần làm. Suy nghĩ những gì cần suy nghĩ.
- Vâng
Nó ở lại nhà tôi 1 lát rồi cũng về. Có lẽ đây là 1 ngày dài đối với nó. Tôi không trách nó lắm, chỉ hơi buồn vì em mình nó lại như vậy.
Đến tối điện thoại tôi có số lạ gọi đến. Mã vùng nước ngoài.
- Alo tôi nghe
- E...E Trang đây
- Sao?
- Anh đang làm gì thế?
- Ngồi chơi
- E xin lỗi vì đi không báo với anh
- Về đây mà xin lỗi
- E xin lỗi mà...- năn nỉ
- Đã nói về đây mà xin lỗi, không nghe thấy gì à?
- Nhưng mà...
- Nhưng gì, e đi để lại 1 đống việc ở công ty, giờ chưa có người thay, anh qua nhà thì bố e bảo e yêu thằng khác. Thế là thế nào? Sao e cứ tự ý làm tất cả mọi việc theo cảm tính vậy hả. Cứ làm mọi việc rối tinh rối mù lên thế.
- E...
- Không có việc gì nữa thì a cúp máy đây, đi chơi cho đã đi.
Tôi dập máy. Nói thật thì vừa thương lại vừa giận cô bé. Dẫu sao nguồn cơn sự việc cũng là do tôi. Những ngày sau tôi cũng không nhận được điện thoại của Trang, tôi bắt đầu đi làm trở lại với mớ công việc đầy ắp, hỗn độn. Với Linh Nga thì vẫn bình thường, cô ấy vẫn đi làm đều đặn, vì không có thời gian nên tôi cũng tranh thủ mỗi khi đi làm về là lại ghé qua cửa hàng rồi mới về nhà.
Một hôm đang ngồi trên phòng, sắp đi làm về thì chị Linh gõ cửa đi vào.
- Có người muốn gặp em kìa
- Ai thế chị
- Thư kí mới của sếp.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay   

Về Đầu Trang Go down
 
[Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Update Từ Chap 40 đến nay
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» truyền hình cáp sài gòn sctv
» Tài liệu về truyền hình
» Xin anh chị tư vấn setup 1 bộ truyền hình vệ tinh giá rẻ !!!
» Tìm hiểu về CA trong dòng truyền DVB stream
» Luận văn tốt nghiệp về truyền hình SDTV, HDTV, 3DTV tuyệt hay đây.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Yêu Truyện :: Truyện - Thơ - Văn- Music :: Sưu tầm-
Chuyển đến