Diễn Đàn Yêu Truyện

Kết nối cộng đồng yêu truyện Việt Nam
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Bạch Nhật Mộng Chi Tam Quốc

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Bạch Nhật Mộng Chi Tam Quốc   Tue May 26, 2015 8:24 pm

CHƯƠNG 1: NGUYÊN NHÂN

Hứa Thành chạy trốn rất nhanh. Hắn không thể ngờ rằng bản thân mình sẽ rơi vào tình cảnh hiện tại như thế này. Thế nhưng mọi chuyện xảy ra cũng quá nhanh. Đáng lẽ ít nhất khi chạy trốn cũng phải có chiếc xe nhưng bây giờ hắn chỉ có thể dựa vào hai chân của mình. Ai bảo mình không may mắn, uống nước lạnh đến tê răng. Nhưng bản thân mình còn chưa tới mức phải ăn bánh bao đất, cũng đáng phải ăn mừng
"Lão đại" một thanh âm truyền tới
"Ai?" Hứa Thành cẩn thận nhìn chung quanh
"Bên này, lão đại" ở góc rẽ xuất hiện một người, vẫy tay với hắn
"Xuân Tử" Hứa Thành vui mừng, bước nhanh nghênh đón: "Sao mày lại ở đây?"
"Đừng nói những điều này. Hãy nhanh lên xe" người gọi là Xuân Tử phụ giúp hắn lên một chiếc xe đỗ ở bên cạnh.
Lên xe, Hứa Thành cảm thấy an tâm hơn rất nhiều, hắn hỏi: "Xuân Tử, sao chuyện lại nghiêm trọng như vậy? Nếu không phải mày đưa tin, tao cũng không biết cảnh sát muốn bắt tao. Tiên sư con bà nó chứ, không phải nghiêm đả đã sớm qua rồi sao?"
"Lão đại, đừng nóng vội" Xuân Tử nói: "Tôi cũng nhận được tin cảnh báo, mới thông báo anh. Tình huống cụ thể thì tôi cũng không rõ ràng lắm ——" Xuân Tử vừa nói vừa lấy ra một cái túi giấy, bên trong có một ít bánh mì
Hứa Thành nhận lấy, cắn hai miếng, nói: "Mẹ kiếp thậm chí tao ngay cả vì sao mình phải chết cũng không biết, Phù" nói xong, hắn lại cắn hai miếng.
"Uống nước" Xuân Tử lại lấy ra một chai nước khoáng
Hứa Thành nhận lấy, uống một ngụm lớn, nói tiếp: "Xuân Tử, mày hãy đi điều tra một chút, nhất định phải biết rõ ràng đến cùng đã xảy ra chuyện gì " nói xong, hắn đột nhiên ngất đi
Chuyện còn sót lại rất đơn giản, Hứa Thành phạm vào tội giết người, bị phán tử hình, lập tức thi hành. Hứa Thành cũng không có biểu hiện đặc biệt kích động. Hắn chịu nhận tội. Thế nhưng hắn vẫn có chút nghi hoặc, rốt cuộc là ai muốn hãm hại hắn? Xuân Tử? Tên này gan nhỏ, đi theo mình ba năm mới dám động thủ chém người. Khổ sở suy nghĩ mà không tìm được lời giải thích, khiến cho Hứa Thành, người luôn luôn tự xưng là phần tử trí thức trung cấp, có chút ảo não
Ngày hành hình, trời đầy mây, Xuân Tử đi gặp hắn. Hắn vừa định đặt câu hỏi, đối phương đã nói: "Không phải tao muốn nghĩ hại mày, là mày không may ——" Hứa Thành lo lắng hãi hùng nhẫn nhịn lửa giận vài ngày, thoáng chốc bốc lên. Hắn gào lên mắng chửi Xuân Tử. Xuân Tử cũng không lên tiếng, đợi hắn mắng xong sau, Xuân Tử mới yếu ớt nói: "Có người chết, chỉ mày ở gần. Mày không chết..., ai chết?"
Khi hành hình, Hứa Thành duỗi ngón giữa chỉ lên bầu trời, sau đó, khóe miệng nhẹ nhàng nhổ ra một chữ "Oh~ Shit" sau đó, một tiếng súng vang lên, lão đại Hứa Thành, biệt hiệu là “Thảo Hà”, đại ca của ba con phố khu đông thành phố R, đã chết
"Ai hét" Hứa Thành mở to mắt, hắn cảm thấy trong thân thể có một loại cảm giác xuyên qua thực sự, cực kỳ mỏi mệt, hắn cố gắng trở mình bò lên, vừa ngẩng đầu, "Má ơi" hắn lại bị dọa ngồi xuống, hai mắt trợn lên, nhìn hết thảy cảnh tượng trước mắt với dáng vẻ không thể tưởng tương nổi
Chỉ thấy trên mặt đất, khắp nơi là thi thể, bày thành các loại tư thế khác nhau. Trong đó không thiếu một ít động tác có độ khó cao. Ví dụ như: đầu cắm vào trên dây lưng quần. . . , vẫn không nên nói nữa, Hứa Thành không chịu được kích thích, rốt cục há to miệng "A..." một tiếng, nhổ ra, đau đớn cùng mỏi mệt mãnh liệt đánh úp lại, Hứa Thành không chịu nổi, hôn mê bất tỉnh
Rời khỏi nơi ban đầu đã qua hai ngày. Hôm đó sau khi tỉnh lại, Hứa Thành nhanh chóng rời khỏi nơi như là Địa ngục đó, rồi lại ngẩn ngơ đứng lại, không phải tinh thần hắn suy sụp tới mức không thể chịu nổ. Thế nhưng cũng không lâu lắm, hắn lập tức phát hiện điều này cũng không có bao nhiêu hiệu quả. Không còn cách nào khác, ai kêu hắn nhìn thấy chính mình mặc rõ ràng không phải áo tù lúc hành hình, mà lại là một bộ giáp da, đầu vốn bị cạo trụi lủi lại có một mái tóc rất dài, lộn xộn, còn cả một cái búi tóc, dùng dây cỏ buộc lại. Dáng vẻ kia cũng không phải không thể chấp nhận được, vốn điều này còn không đến mức khiến cho đầu óc "Thảo Hà" lão đại choáng váng thế nhưng khi hắn phát hiện mình rõ ràng không biết mình ở đang ở đâu, hắn cực kỳ trống rỗng, hoàn toàn ngất đi. Khi hắn tỉnh lại, cộng thêm hình dáng gương mặt hoàn toàn thay đổi, căn bản hắn không thể tìm thấy một điểm liên hệ giữa hai dung mạo, dù là người có thần kinh vừa thô vừa to, cũng không thể chịu được loại kích thích này.
Cũng may, người Trung Quốc có thiên tính thích ứng trong mọi tình cảnh khiến cho Hứa Thành nhanh chóng thích ứng được với tình huống trước mắt. Huống chi, điều này cũng không hoàn toàn là chuyện xấu. Ít nhất bây giờ gương mặt này tuy rằng không phải anh tuấn, thế nhưng so với gương mặt dài, gầy tong teo trước kia thì gương mặt này trông bắt mắt hơn rất nhiều. Nhất là điều khiến cho Hứa Thành cảm thấy an ủi chính là hai con mắt này đẹp hơn nhiều so với trước kia. Tuy rằng điều này không thể trở thành bằng chứng chứng minh mình là phần tử trí thức trung cấp, tóm lại vẫn tốt hơn so với đôi mắt cận thị.
Thế nhưng sau hai ngày qua đi, hắn bắt đầu chửi thề: "Con mẹ nó, chết đói" Hứa Thành chống một cây trường mâu nhặt được, tập tễnh đi về phía trước. Hắn vừa đi vừa chỉ ngón giữa lên trên bầu trời, nói: "Ngươi khốn kiếp, lão tặc thiên, ta có chọc giận ngươi khi nào hả? Làm hại Lão Tử phải mang cái bộ dáng" hùng hùng hổ hổ này’ hơn nữa còn tiếp tục phải đi bộ trên đường, nếu không cũng chỉ có thể đói chết tại đây. Dù sao, ta đã đi hai ngày mà chưa ăn cơm, mà Hứa lão đại còn không có thói quen ăn cây cỏ, gặm vỏ cây. Ta chỉ uống no nước bẩn ở một vũng bùn mà thôi
Đúng lúc này, một tiếng "Xích xích. . ." truyền tới. Tiếng ngựa hí khến Hứa Thành giật mình tỉnh táo, giương mắt nhìn lên. Hắn chỉ thấy một thớt ngựa đỏ thẫm đang đứng ở phía trước, đại khái cách hắn khoảng một trăm mét, rung đùi đắc ý đang ăn cỏ. Con ngựa kia rất cao lớn, thân hình cực kỳ khỏe đẹp cân đối khiến cho phần tử trí thức trung cấp như Hứa Thành Hứa lão đại, đã từng cưỡi ngựa Mông Cổ hai mắt như tỏa ánh sáng, "Ha ha a. . ." Hứa Thành chảy nước miếng, cười ngây ngô: "Một đống thịt thật lớn ..."
Hứa Thành không phải là đồ ngốc. Trước kia sở dĩ hắn có thể lên làm lão đại, phần nhiều dựa vào cách thức suy nghĩ chu đáo chặt chẽ. Tuy rằng chính điều này cũng làm cho hắn bỏ lỡ rất nhiều cơ hội, nhưng hắn phát triển vô cùng vững vàng. Bao nhiêu lão đại đều ngã xuống, hắn lại có thể tiếp tục kiên trì, chiếm được một chỗ cắm dùi ở trong một thành thị có không ít thế lực, không thể không nói là công lao của loại tính cách này, cho nên hắn cũng không vội vã tiến lên. Dù sao, một người đói bụng hai ngày rất khó đối phó được với một con ngựa cường tráng.
Đầu tiên hắn chất đầy nhánh cây, hòn đá ở chung quanh con ngựa trong phạm vi mười mét. Hắn lại tìm không ít nhánh dây làm thành bán mã tác *(giăng dây ở chỗ tối để gạt ngã người ngựa của đối phương), vây ở bên ngoài. Cũng may ở chỗ này có một rừng cây. Bằng không, hắn thật không dễ dàng mà có thể tìm được vật liệu để làm xong những thứ này. Tất cả chuẩn bị sẵn sàng, Hứa Thành cầm lấy cây trường mâu nhặt được chậm rãi tiến tới gần con ngựa, khi hắn xem ra, đây là một con ngựa Ả Rập thuần chủng. Tuy rằng thịt ngựa ăn không ngon lắm, nhưng có vẫn tốt hơn là không.
Khi nhích tới gần Hứa Thành đột nhiên có chút kỳ quái con ngựa này sao lại lặng yên như thế. Mình đi lại ở bên canh nó như thế lâu, rõ ràng nó không hề có động tĩnh gì. Hắn lại quan sát kỹ con ngựa. Nguy rồi hắn rõ ràng nhận ra khi hắn nhích tới gần con ngựa đã nâng phần mông lên. Dù sao, hắn cũng có kinh nghiệm cưỡi ngựa, hắn biết rõ khi ngựa nâng phần mông lên là chuẩn bị đá, vì vậy, hắn nhanh chóng dời qua một bên. Lúc này, ngựa di chuyển, chân sau cường tráng bay lên, cũng may hắn sớm nhận ra nguy cơ, trốn nhanh, không trúng đòn. Nói cách khác, chỉ sợ hắn phải nằm lại ở chỗ này nhưng không biết có thể tỉnh lại hay không. Thế nhưng trường mâu trong tay hắn lại không có may mắn như vậy.
Bị đánh một cái, đã gãy, "Đồ giả hại chết người .." Hứa Thành oán hận nói một tiếng. Nhưng lúc này không còn kịp rồi, con ngựa màu đỏ đã xoay người lại, nó thậm chí còn không liếc nhìn, lập tức cúi đầu lao đến. Nếu như nói, vừa rồi Hứa Thành trở tay không kịp vậy hiện tại, đường đường Hứa lão đại có thể bị giật mình. Đây không phải là ngựa sao? Rõ ràng là một con bò đấu Tây Ban Nha, ngươi đã từng nhìn thấy ngựa dùng đầu đụng kẻ địch sao?
Hứa Thành chỉ cảm thấy một luồng lực mạnh vọt tới, bản thân hắn lập tức bay lên. Hắn không nhớ rõ ràng lắm tình huống cụ thể. Khi hắn phục hồi tinh thần lại, hắn phát hiện mình dùng cả tay chân ôm chặt cổ ngựa, đầu ngựa rất to đang ở trên mặt của mình, động tác cực kỳ lắc lư khiến cho hắn hiểu được con ngựa đang ra sức chạy. Cùng với tình cảnh vô cùng thê thảm và bất đắc dĩ của mình, Hứa lão đại lại duỗi ngón giữa chỉ ngay lên ông trời, thở khẽ một tiếng "Oh~ Shit" sau đó hắn ôm chặt lấy cổ ngựa, hắn thề: đánh chết ta cũng không buông tay
Cứ như vậy, hắn cũng không biết chạy bao lâu, dường như sau đó còn có đôi chút lắc lư, nhưng Hứa Thành đã không phân biệt được nữa rồi. Hắn chỉ cảm thấy xương cốt của mình đều như sắp vỡ vụn, thế nhưng hai cánh tay hắn lại nắm chặc
Trong thoáng chốc, hắn đột nhiên cảm thấy tỉnh táo. Ẩm ướt! Lần này kích thích khiến cho tay chân hắn vốn đã chết lặng nới lỏng ra. Hậu quả đáng sợ khiến cho hắn không thể ức chế tâm trạng sợ hãi bộc phát ra ngoài. " A..." Sóng âm mãnh liệt lan ra bốn phía. Thế nhưng sự việc như trong tưởng tượng của hắn cũng không xảy ra, ngược lại chung quanh còn truyền đến một tràng tiếng cười ha ha.
Hứa Thành ngơ ngác nhìn bốn xung quanh. Hắn chỉ thấy một đám người mặc trường bào, cùng mấy người mặc khôi giáp người đang đứng chung quanh mình. Phía trên chính là đầu ngựa cực to, đỏ thẫm. Chứng kiến điều này, Hứa Thành đột nhiên tỉnh ngộ, hắn dùng cả tay chân bò xuống khỏi tuấn mã có bản tính đấu bò này, động tác này của hắn lại gây ra một tràng tiếng cười to.
Đến khu vực an toàn, Hứa Thành còn chưa kịp nói chuyện, một người to béo mặc trường bào màu nâu đã chạy tới. Y xoay người vỗ vỗ bờ vai của hắn, nói: "Tiểu tử, không tệ, quả nhiên là hảo nam nhi Tây Lương, có thể bắt hàng phục Xích Thố, vậy mới tốt chứ. Hãy ở lại trong phủ ta làm thân vệ. Ha ha. . .", nói xong, người nọ cũng không đợi Hứa Thành trả lời, lập tức xoay người đi xem ngựa. Một người gầy gò đi bên cạnh y phất phất tay về phía sau. Lập tức hai người mặc giáp sắt đi tới đỡ Hứa Thành.
Hứa Thành còn không phục hồi tinh thần lại, hắn chỉ cảm thấy đầu óc rối loạn, hơn nữa lúc này toàn thân không có khí lực, hắn đành phải tùy ý để mặc hai người kia, cũng không nói chuyện, bố trí. Hai người trực tiếp đưa hắn đến một căn phòng. Sau khi đặt hắn lên trên giường, lập tức đi ra ngoài. Hứa Thành đưa tay ra gọi, hắn muốn gọi hai người bọn họ. Thế nhưng vì toàn thân không có tí sức lực nào, lời nói không thể phát ra, hắn đành phải mắt nhìn bọn họ đi ra ngoài
Trong phòng chỉ còn lại một mình Hứa Thành. Một loại cảm giác mệt mỏi lập tức xuất hiện. Đột nhiên toàn thân hắn rét run, hắn không nhịn được cả người co rúm. Ngay sau đó, mệt mỏi cực độ khiến cho hắn không thể không ngủ thiếp đi.
CHƯƠNG 2: MỚI TỚI MÀ ĐÃ ĐƯỢC COI TRỌNG! ...

“Tiểu tử mau đứng lên" một tiếng hét lớn vang lên bên tai Hứa Thành, thế nhưng Hứa Thành không có bất kỳ phản ứng nào. Đại khái hắn cảm thấy không có mặt mũi, một bàn chân to xuất hiện tiếp xúc tương đối thân mật với Hứa Thành hay nó còn có tên gọi tắt là “đạp”.
"Ai?" Hứa Thành nhảy dựng lên. Cảm giác này cũng không thể bổ sung tổn thất thể lực cho hắn, huống chi đã vài ngày hắn chưa từng ăn cơm, ngủ rất không thoải mái. Rõ ràng còn có người đạp mình, có để cho người ta sống hay không?
Khi Hứa Thành phục hồi lại tinh thần, hắn chứng kiến mấy binh sĩ mặc áo giáp sắt đang đứng bên giường, lạnh lùng nhìn mình, sắc mặt rất không thân mật
"Các người là ai? Muốn làm gì?" Hứa Thành lo lắng, bất an hỏi
"Ha ha tiểu tử" một binh sĩ có râu quai nón, giơ tay nắm cổ áo hắn nói: "Ngày đầu tiên ngươi đã dám nằm ỳ, gan không nhỏ. Xem Tề lão đại ta thu thập ngươi như thế nào" Nói xong, gã lại dùng lực, kéo Hứa Thành từ trên giường xuống , gã còn quay ra đằng sau thét lên: "Các huynh đệ, cầm chậu nước đến, rửa cho tiểu tử này, ha ha ha "
Ngay khi Hứa Thành không kịp phản ứng, một chậu nước lạnh giội vào mặt, thoáng cái ướt từ đầu đến chân. Ngay sau đó, một chậu nước nóng lại lao đến, lạnh nóng luân chuyển khiến cho Hứa Thành run rẩy. Có thể mấy người này cảm thấy không đủ, lại cùng nhau động thủ, lột tất cả quần áo cùng giáp da của Hứa Thành ra. Sau khi làm xong những việc này, cả nhóm người đó cười hì hì rời đi. Cuối cùng trước khi đi, đám người đó ném cho hắn một bộ quần áo cùng một bộ áo giáp, bảo hắn mặc vào tập hợp
Cho đến tận mấy ngày sau Hứa Thành mới hiểu được đã xảy ra chuyện gì
Hắn không biết làm thế nào mà lại thay đổi thời đại, lại đến Tây Lương, Đông Hán năm Trung Bình thứ ba. Con ngựa kia chính là ngựa Xích Thố. Đổng Trác, vào một lần đi săn phát hiện ra nó, y phái người đi bắt, lại phát hiện là thần mã của một bộ lạc người Khương vì vậy Đổng Trác liền lợi dụng chính quyền uy Thứ sử Tây Lương của mình, lệnh cho đối phương dâng bảo mã. Bộ lạc người Khương không đồng ý, Đổng Trác giận dữ, phát binh đánh, kết quả chết không ít người. Ngựa Xích Thố lại thừa dịp hỗn loạn mà bỏ chạy, không thể tìm thấy. Khi Đổng Trác cực kỳ thất vọng, y lại nhận được báo cáo, nói ngoài thành phát hiện tung tích ngựa Xích Thố. Chuyện còn lại rất đơn giản, Đổng Trác dẫn người thật vất vả mới bắt được Xích Thố, lại phát hiện trên mình ngựa có người cưỡi. Nhìn trang phục, là thủ hạ Tây Lương binh của mình, thế nhưng tay chân người này lại chặt cứng, dù làm thế nào cũng không thể tách ra. Lúc ấy con rể hắn, Ngưu Phụ muốn chém tay chân Hứa Thành, bị hắn ngăn lại, cho dù phải chém, cũng không thể chém trước mặt nhiều binh lính như thế.
Vì vậy, Hứa Thành bám ở trên cổ ngựa bị đưa đến phủ Thứ sử, vừa vặn gặp phải một con rể khác của Đổng Trác, Lý Nho. Sau khi biết rõ tình huống, Lý Nho liền phái người lấy ra một chậu nước, nước lạnh, kích thích Hứa Thành, tất cả đều giải quyết xong
Về phần mấy người lính, thì có chủ tâm bới móc, nguyên nhân rất đơn giản, cũng là vì Xích Thố. Bọn hắn đã từng bị phái đi tìm nhưng dù bọn hắn cố gắng như nào đi nữa cũng không tìm thấy vì thế bọn hắn bị Đổng Trác đánh khá nhiều gậy. Thế nhưng một tiểu tử không có danh tiếng gì lại tìm thấy, trong lòng đám lính đó nghĩ rằng không công bằng, tự nhiên muốn tìm nơi trút giận. Bọn hắn chỉ muốn khiến cho Hứa Thành một chút tổn thưởng. Liên tục vài ngày, thường xuyên tìm cơ hội cho Hứa Thành nếm chút mát xa miễn phí, lại khiến cho hắn không cơ hội biểu hiện công tác, làm hại Hứa Thành vài ngày không thể ăn một bữa cơm no, thường xuyên thiếu ngủ. Điều này tự nhiên lại khiến cho bọn hắn mượn cơ hội giao lưu thân mật cùng Hứa Thành
Đại khái đã hiểu rõ nguyên nhân rõ ràng của sự việc, Hứa Thành cực kỳ buồn rầu. Hắn lại một lần nữa giơ ngón giữa đối với ông trời. Xong đời, không có cơ hội sửa chữa sai lầm, chẳng lẽ thấy cái chết của Hứa lão đại chúng ta không đủ đặc sắc, muốn chế thêm thuốc hay sao? Tam quốc này chính là thời điểm mỗi ngày có rất nhiều người chết. Rõ ràng đến nơi này, đã đến thì cũng không sao. Điều xấu chính là Đổng Trác, đệ nhất gian thần Tam quốc, thằng quỷ không may số một, đỉnh cấp lục quy đầu. Nghĩ tới đây, Hứa Thành không khỏi nhức đầu
Thế nhưng, sống ở đâu thì theo phong tục ở đấy, Hứa Thành nhanh chóng suy nghĩ chính mình phải nên làm như thế nào trước tiên. Mối uy hiếp trực tiếp nhất không phải là bị Đổng Trác bị giết, mà là mấy gã thân binh. Bọn hắn mang tâm lý không phục, luôn tìm Hứa Thành gây phiền toái, phải tìm cơ hội dọn dẹp. Tiếp theo chính là vấn đề thân phận. Sau khi sống ở nơi này một thời gian ngắn, Hứa Thành phát hiện ra rằng ở thời đại này, mọi người vô cùng chú trọng vấn đề địa vị thân phận. Địa vị cao thấp cùng xuất thân trực tiếp quyết định chuyện mọi người kết giao với nhau. Thân là một gã tiểu binh, căn bản không có tư cách nói chuyện với cả một sĩ tử cấp thấp nhất. Nếu như cứ tiếp tục là người nằm ở tầng chót nhất có lẽ rất không an toàn. Sẽ không có ai coi trọng tánh mạng của bọn hắn. Hơn nữa, tiểu binh sẽ không thể đi lên tới địa vị cao. Cho dù là thân binh cũng chỉ có thể đảm nhiệm một vài chức quan cấp thấp, trừ phi lập đại công, mới có cơ hội đi lên cao một chút. Cho nên nhiệm vụ thứ hai của Hứa Thành chính là lập công, nhưng đại công cuối cùng phải lập chính là phải tìm cơ hội rời khỏi Đổng Trác, không thể chôn cùng một chỗ với hắn.
Sau khi suy nghĩ kỹ, Hứa Thành lập tức thay đổi hành động. Đối phó mấy tên lính quèn, hắn tương đối có kinh nghiệm trong chuyện này. Ngay khi hắn vừa mới bắt đầu đi ra ngoài lăn lộn, cũng thường xuyên bị sỉ nhục. Tuy rằng tiền thưởng của Đổng Trác không vào tay hắn, bị quản gia tham ô, nhưng còn có những biện pháp khác vì vậy không tới mấy ngày, những tiểu binh này đã xưng huynh gọi đệ cùng với hắn. Tuy rằng không phải rất thân thiết, tóm lại vẫn tốt hơn nhiều so với cả ngày bị đánh.
Ngay khi hoàn cảnh sống của Hứa Thành đang được dần cải thiện, phủ Thứ sử nhận được tin tức: người Khương Tây Lương phản loạn, dưới sự chỉ huy của Thủ lĩnh Thiết Khương Minh, Bắc Cung Bá Ngọc, Mã Đằng, Hàn Toại cũng đồng thời khởi binh tạo phản, triều đình mệnh lệnh Đổng Trác đi theo Xa kỵ tướng quân Hoàng Phủ Tung đến bình định phản loạn
Khi cơ hội của Hứa Thành tới, ngay cả chính hắn cũng không nghĩ cơ hội tới nhanh như vậy. Thế nhưng công lao thật sự dễ lập như vậy sao?
Bởi vì quân đội của Hoàng Phủ Tung còn một thời gian ngắn mới có thể đến, cho nên, Đổng Trác cũng không lập tức khởi binh. Hứa Thành, biết rõ đạo lý làm người, tự nhiên hiểu rõ Đổng Trác có ý gì. Vào thời đại này, nắm đấm chính là đạo lý, binh lực chính là tiền vốn, huống chi tại nơi Tây Lương chinh chiến sát phạt không ngừng này, Đổng Trác cũng không thiếu kẻ thù thì đương nhiên hắn không muốn tổn thất binh mã vì tận trung với triều đình.
Đổng Trác không xuất binh, cũng không có nghĩa là người khác sẽ nghỉ ngơi. Bắc Cung Bá Ngọc chỉ huy Khương binh nhân cơ hội này tấn công mạnh trọng trấn An Định của Tây Lương, Thái Thú An Định tận lực mà viện binh không đến, cuối cùng bỏ thành chạy. Thiết Khương Minh thích thú vào thành An Định. Trong lúc nhất thời, Khương binh uy thế đại thịnh, chỉ đợi tĩnh dưỡng một phen, sẽ trực tiếp đánh thủ phủ Tây Lương, Thiên Thủy nơi mà Đổng Trác đóng quân.
Ngay khi mọi người còn đang hoảng loạn, rốt cục Hoàng Phủ Tung đã đến. Cùng tới với hắn còn có năm vạn đại quân triều đình. Khi Đổng Trác ra khỏi thành đón chào, Hứa Thành, với tư cách thân binh, cũng đi theo. Đối mặt năm vạn đại quân phảng phất vô biên vô hạn, hắn cảm thấy cực kỳ khó thở. Khá lắm, muốn mạng người, cuộc chiến này, xem ra có chút khó đánh. Khương binh thế mạnh lại có những hai mươi vạn thì sao Hứa Thành chẳng đột nhiên cảm thấy mình không có cơ hội lập công. Tốt nhất vẫn nên tranh thủ bảo trụ cái mạng nhỏ của mình. Hắn âm thầm thở dài
Nghi thức nghênh đón qua đi, Đổng Trác đưa Hoàng Phủ Tung cùng chúng tướng tiến vào phòng nghị sự, Hứa Thành vừa vặn gác ở bên ngoài phòng.
Mọi người ngồi vào chỗ của mình, Hoàng Phủ Tung liền lên tiếng: "Đổng Thứ sử, vì sao bây giờ ngươi còn không khởi binh, chẳng lẽ ngươi không nhận được thánh chỉ triều đình sao?"
Đổng Trác cũng nghiêm túc, nói: "Xa kỵ đại nhân, không phải ty chức không muốn khởi binh. Thật sự là Khương binh thế đại, binh lực của ty chức hơi ít. Nếu thất bại, chẳng phải càng cổ vũ, giúp phản tặc kiêu căng sao?"
"Thứ sử đại nhân, chuyện đó không khỏi có vẻ e sợ địch, sợ chiến. Chẳng lẽ đại nhân giương mắt nhìn người Khương tấn công thành trì, giết dân chúng sao? Huống hồ Khương binh mới trải qua đại chiến, tất nhiên tướng sĩ mỏi mệt. Lúc này chúng ta nên nhanh chóng tiến binh, mới có thể nắm lấy thời cơ đánh tan người Khương" một bộ tướng dưới trướng Hoàng Phủ Tung nói.
"Ngươi là người phương nào?" Đổng Trác có chút nổi giận, nhưng hắn vẫn nhìn rất đúng địa vị. Trong con mắt Đổng Trác, trong số những người đang ngồi chỉ có Hoàng Phủ Tung có đủ tư cách thảo luận cùng mình, những người khác căn bản cũng không có phần nói chen vào. Hiện tại lại có người dám chọc mắt mình. Nếu không phải đang ở trước mặt Hoàng Phủ Tung, hắn đã sớm nổi giận
"Không dám, ty chức Tôn Kiên, hiện giữ chức Hiệu úy" Người nọ đáp
Nghe nói như thế, Đổng Trác ngược lại không có phản ứng gì. Hứa Thành đứng bên ngoài khẽ run rẩy trong lòng "WOW, hắn cũng tới "
"Hừ, ta cùng với Hoàng Phủ Xa kỵ nói chuyện, khi nào đến phiên ngươi, một Hiệu úy nho nhỏ chen vào nói, lui ra" Đổng Trác nói
"Tôn Hiệu úy tinh thông mưu lược, khi đánh dẹp giặc Khăn vàng lập không ít công lao. Đối với ta mà nói, hắn có kiến thức rất sâu" Hoàng Phủ Tung nói.
"Thế nhưng lúc này Khương binh thế đại, nếu như. . ." Đổng Trác còn muốn lên tiếng, Hoàng Phủ Tung khoát tay chặn lại, nói: "Hôm nay đại quân nghỉ ngơi một ngày, ngày mai xuất phát tiến thẳng tới An Định"
Dứt lời, Hoàng Phủ Tung cũng không đợi Đổng Trác đáp lời, lập tức mang theo thủ hạ rời đi. Tuy rằng Đổng Trác không muốn, cũng không thể làm gì được, sau một hồi tức giận, hắn cũng chỉ đành phái người đi chuẩn bị công việc khởi binh.
Ngày kế tiếp, Hoàng Phủ Tung dẫn đầu đại quân xuất phát, Tây Lương quân của Đổng Trác làm cánh quân bên trái. Cánh phải do chính một viên tướng lãnh do Hoàng Phủ Tung mang đến lãnh binh. Hứa Thành là thân binh của Đổng Trác, đương nhiên đi theo cánh quân bên trái cùng xuất phát
Đại quân lên đường không bao lâu, liền đụng phải một đội Khương binh. Sau đó lính trinh sát đi trinh sát, phát hiện đại quân người Khương cũng đã tới Kinh Triệu Thiên Thủy, hai quân cách nhau không đến năm mươi dặm
Hai quân đều không nghĩ sẽ đụng phải đối phương, Hoàng Phủ Tung không ngờ Khương binh rõ ràng không nghỉ ngơi tĩnh dưỡng một thời gian ngắn lại liên tục tác chiến; mà Bắc Cung Bá Ngọc cũng không ngờ quân đội của triều đình đến nhanh như vậy. Hắn cùng Thiết Khương Minh cùng Hàn Toại, Mã Đằng, hai thủ lĩnh khác thương lượng nhân cơ hội này đánh phá Thiên Thủy, tiêu diệt Đổng Trác, cho nên không để ý tướng sĩ mệt nhọc sau đại chiến, nhanh chóng xuất binh.
Nếu như nhân vật chính đều đã đến, trò hay tự nhiên cũng bắt đầu

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: Bạch Nhật Mộng Chi Tam Quốc   Tue May 26, 2015 8:25 pm

CHƯƠNG 3: LẬP CÔNG

Quân doanh cánh quân bên trái, Đổng Trác dẫn đầu chư tướng đến đại trướng trung quân Hoàng Phủ Tung thương nghị quân tình. Tuy Hứa Thành là thân binh, nhưng lần này hắn không đi theo. Dù sao hắn còn không thuộc hàng ngũ thân tín của Đổng Trác, không thể đi theo bên cạnh chủ tướng, chỉ có thể ở trong quân doanh.
"Ai" Hứa Thành thở dài. Nhân cơ hội không phải gác, vừa mới rồi hắn đứng ở trên đài cao ở cổng quan sát quân doanh quân địch, đích thân mình nhìn quân doanh rộng lớn không thấy bến bờ, hai mươi vạn quân. Huống chi, người Khương còn nổi danh về đánh trận. Sau khi xuống dưới hắn cảm thấy chân mình như nhũn ra
"Đồ nhát gan. . .", thanh âm trầm thấp truyền đến
". . .", Hứa Thành xoay người sang chỗ khác, phát hiện hai binh sĩ mặc giáp da đang nói chuyện phiếm bên cạnh, nhưng ánh mắt đang không ngừng liếc nhìn hắn, rất hiển nhiên là đang nói hắn.
"Các người đang nói gì?" Hứa Thành đi tới. Hiện tại hắn là thân binh, địa vị cao hơn so với binh lính bình thường, cho nên mấy người lính bất kể như thế nào cũng không thể đối đầu với hắn, trừ phi bọn hắn không muốn lăn lộn nữa.
"Chúng ta không nói gì" một binh sĩ đại khái hai mươi tuổi ngẩng đầu nói
"Các người đang nói ta là người nhát gan" Hứa Thành ung dung nói
"Vị đại nhân này, chúng ta chưa nói lời này nha. Ngài có nghe lầm hay không?" Một binh sĩ khác, tuổi rõ ràng lớn hơn một chút, nịnh nọt nói. Dù sao, Hứa Thành là thân binh, nhìn trang phục, dường như là thân binh của Thứ sử đại nhân. Gã cũng không thể đắc tội.
"Thế nào, nói xong không dám thừa nhận?" Hứa Thành đôi chút khó chịu nói
"Chúng ta nói thì sao?" Một sĩ binh nói: "Ngươi có bản lĩnh giết ta?"
"Đừng, đừng, đừng, đại nhân, tiểu tử này hắn nói bậy. Ngài đừng để trong lòng" tên binh sĩ lớn tuổi kia nói. Sau khi nói với Hứa Thành, gã lại bắt đầu giáo huấn binh sĩ kia: "Tiểu Bái, ngươi mò mẫm nói gì thế? Còn không bồi tội với đại nhân"
"Không phải là thân binh sao, có gì đặc biệt hơn người? Lão Tử cũng không thể so với các người. Có gan thì ngươi đấu với ta một lần, xem ai lợi hại hơn?” Tên binh sĩ gọi là ‘ tiểu Bái ’ rõ ràng không phục
"Ha ha" Hứa Thành nở nụ cười, nói: "Tiểu tử ngươi có chút đảm lượng, tên gọi là gì?"
"Đại nhân, không dám phiền ngài hỏi. Tiểu tử này không biết điều, tiểu nhân. . . , " binh sĩ lớn tuổi làm bộ đá ‘ tiểu Bái ’, Hứa Thành kéo hắn lại, nói: "Ta không tính toán, ngươi gấp cái gì?"
Hứa Thành nhìn hắn cười nói: "Ta là Hứa Thành, lão huynh họ gì?" Sau khi Hứa Thành tới nơi này, hắn phát hiện người thời đại này, không chịu được nhất chính là tôn kính. Nhất là người có địa vị không cao, đương nhiên, ngoại trừ người tự đại điên cuồng
"Đại nhân khách khí rồi, tiểu nhân gọi là Dương nhị. Đây là một đồng hương của tiểu nhân, gọi Bàng Bái, " Hứa Thành vừa hạ mình, hai người kia lại cảm thấy ngượng ngùng, Dương nhị ngoan ngoãn nói, Bàng Bái tức thì cúi đầu
Thế nhưng nghe xong lời này, Hứa Thành lại há to miệng, thiếu chút nữa ấp úng nói không ra lời, có lầm hay không, thảo nào nóng nảy như vậy, Bàng Bái, giống như Caesar, một vị chấp chính quan Rome cùng thời đại này.
"Không có ý tứ, vừa rồi ta chỉ đùa giỡn cùng các ngươi" Hứa Thành rốt cục nói ra lời nói này: "Nếu hai vị huynh đệ không chê, có thể nguyện cùng ta cùng nói chuyện một lát không?" Hứa lão đại kiên quyết kết giao. Hai tên lính quèn sao có thể trốn được, vì vậy sau mấy câu nói ngay cả tổ tông ba đời đều khai báo hết.
Hai người cũng không phải người Tây Lương, ngược lại đến từ Dự Châu cách khá xa nơi này. Người trong nhà chạy loạn giặc Khăn vàng, cho nên chạy ra ngoài quan ngoại, mãi cho đến Tây Lương, cùng mấy đồng hương cùng gia nhập quân Tây Lương. Sau khi đánh qua mấy trận chiến, Bàng Bái còn lập công. Có thể bởi vì chỉ là bình dân cho nên công lao của gã bị thượng quan chiếm mất, gã vẫn chỉ là một tiểu binh bởi vậy, hai người không có cảm tình gì đối với quan binh. Vì Hứa Thành là thân binh, cũng bị liên quan, vừa rồi hai người chứng kiến hắn thở dài, cho là hắn sợ hãi, cho nên nói vài câu, không ngờ bị hắn nghe được
Khi nói ra điều này, hai người hoàn toàn không có ý tứ gì, muốn nhận lỗi với Hứa Thành, nhưng lại bị Hứa Thành ngăn cản. Đương nhiên hắn muốn ngăn, hắn quả thật rất sợ hãi. Làm người, cũng nên thực sự cầu thị phải không? Hai người nhận lỗi không thành, đành phải từ bỏ, nhưng lại nói về sau Hứa Thành có việc, chỉ cần có thể giúp đỡ cứ lên tiếng. Hai người này hồn nhiên không biết Hứa lão đại đã coi lời này thành văn tự bán mình của bọn họ.
Tuy rằng hai người chỉ là lính quèn, nhưng dù sao Hứa Thành đã quen làm lão đại, cũng nên có mấy tiểu đệ. Ở trong thân binh doanh, hắn không thể nào tìm được. Đám khốn kiếp kia không tìm hắn gây phiền toái cũng đã không tệ rồi. Hắn cũng chỉ còn cách tìm tiểu binh bên ngoài, Dương nhị, Bàng Bái vừa vặn là người như vậy. Chẳng qua hắn đối với Bàng Bái mà không phải là Bàng Bồi nên có chút bất mãn. Thế nhưng, Bàng Bồi chẳng qua là dịch âm, cũng không thay đổi gì nhiều, ha ha
Nói chuyện cùng hai người xong, Hứa Thành trở về đi canh gác. Vừa đi hắ vừa suy nghĩ như thế nào khiến cho hai người Dương Bàng hết hy vọng mà đi theo chính mình. Dù sao, chính mình cũng không có ý định Trác cùng đi chết cùng Đổng...
Khi Đổng Trác thương lượng quân tình cùng Hoàng Phủ Tung ở đại trướng trung quân xong, mặt trời đã xuống núi. Người thời đại này ngủ sớm, vì vậy, Đổng Trác hạ lệnh toàn quân nghỉ ngơi, ngày mai tiến công phản quân mà Hứa Thành, Hứa lão đại của chúng ta, vốn có thể nghỉ ngơi, nhưng vì từ chối nịnh nọt người lãnh đạo trực tiếp, chính là vị Tề lão đại đã đạp hắn khi hắn mới tới đây, bị phái đi gác đêm.
Ban đêm, trăng sáng sao thưa, hơn nữa quân lệnh của Đổng Trác luôn luôn không nghiêm, cho nên, Hứa Thành cũng không có ý định nghiêm túc chấp hành chức trách của mình. Sau khi bầu trời tối đen, hắn đi tuần đại khái một lần, sau đó bỏ vào trong hậu doanh nghỉ ngơi. Khi hắn đi đến hậu doanh, tìm một chỗ giải quyết xong, Hứa Thành cảm thấy mặt đất đang chấn động, "Địa chấn? Sẽ không đâu" Hứa Thành lẩm bẩm. Bỗng nhiên, hắn phát hiện một loạt bóng đen nhanh chóng xông về phía hậu doanh. Mượn ánh trăng sáng ngời, Hứa Thành nhìn thấy rất rõ ràng. "Khương binh tới rồi" Hứa lão đại tru lớn một tiếng, bộ dạng loạng choạng chạy về phía tiền doanh.
Hứa Thành gào to vô cùng thê thảm ở trong đêm yên tĩnh đánh thức không ít binh sĩ. Rất nhanh, nhiều thanh âm hơn vang lên
Binh mã hậu doanh Đổng Trác là thuộc về con rể của hắn, Ngưu Phụ. Quân kỷ sa sút, huấn luyện cũng kém, sao có thể đủ sức ngăn cản Khương binh có chuẩn bị mà đến. Huống chi Khương binh xông đến còn là kỵ binh. Sau khi bị phát hiện, Khương binh nhanh chóng nhảy vào trong doanh, bắt đầu giết chóc
Trong lúc nhất thời, ánh đao cùng đầu lâu cùng bay, máu bay đầy bầu trời, toàn là một màu. Bởi vì không thể tổ chức phòng ngự hữu hiệu, quân Đổng Trác lâm vào hoàn cảnh bị tàn sát, hơn nữa Khương binh lại bắn hỏa tiễn, quân Đổng Trác rất nhanh rơi vào tình trạng hỗn loạn.
Lúc này, Hứa lão đại của chúng ta đang cầm thiết đao, hắn thật vất vả mới lấy được, chạy trốn vào trong doanh Đổng Trác, vừa chạy vừa thầm cảm thán vận may của mình. Đúng thế, nếu không có vận khí tốt, nói không chừng chính bản thân hắn là vong hồn đầu tiên của Khương binh.
Thế nhưng, quân doanh mấy vạn người cũng không phải có thể dễ dàng bỏ chạy hết được, Hứa Thành đang chạy về phía trước, đã cảm thấy sau lưng rét run. Hắn không nhịn được quay đầu lại nhìn. Wow, tiểu tử kia là ai? Chỉ thấy một gã ăn mặc như tướng lĩnh Khương binh đang cưỡi ngựa đuổi theo, giơ trường thương trong tay, đầu thương chúc xuống. Tư thế chạy nước rút của một kỵ binh chính tông, không có chút sa sót, ngoại trừ có chút không hợp lắm, mũi thương nhắm ngay vào hắn.
Khoảng cách quá gần, hai chân người không thể chạy thi cùng với ngựa, cho nên Hứa Thành lập tức đứng vững, tiện tay rút thanh thiết đao kia của hắn ra, tay kia tức thì lấy ra vũ khí bí mật hắn chuẩn bị đã lâu, dùng để đặc biệt đối phó kỵ binh: một sợi dây thừng, hai đầu đều buộc một tảng đá, đặt tên Quấn tác, lắc lắc, ném ra ngoài
Từ khi Hứa Thành thành công giết chết kẻ thù đầu tiên, thời gian đã qua ba ngày, trong khoảng thời gian này cũng không phát sinh chuyện gì quan trọng, nhưng Hứa Thành vẫn đang có cảm giác giống như nằm mơ
Đêm hôm đó, hắn ném Quấn tác khiến ngựa của tướng địch trượt chân ngã, địch tướng bị ngã xuống. Điều may mắn là tên tướng địch ngã không chết nhưng lại tới đúng vào vị trí của hắn, vì vậy hắn thuận tay một đao kết liễu đối phương. Thế nhưng hắn tuyệt đối không nghĩ tới tên địch tướng vừa chết, những Khương binh kia lập tức giống như đột nhiên gặp ma vậy, đứng lặng người, sau đó một tiếng hét lớn: "Thiếu tướng quân". Ngay sau đó, một gã tướng lĩnh Khương binh giống như nổi điên, thúc ngựa xông lại, đại đao trong tay giơ lên cao, khí thế đó như không chém Hứa Thành thành hai khúc không bỏ qua. Hứa lão đại không phải là đồ ngốc, không đứng chờ ở nơi đó mà bị chém, lập tức lòng bàn chân như bôi mỡ, chạy hình chữ "Chi (之)" dẫn gã kia tới chỗ nhiều người, rồi sau đó vẫy vẫy tay, lẻn đi. Gã tướng lãnh tức giận kêu gào, cũng chỉ có thể giương mắt nhìn
Đánh lén ban đêm qua đi, trời đã sáng, Hứa Thành âm thầm cảm thấy may mắn. Nhất là khi hắn nhìn người thương vong trong trận đánh lén ban đêm, lòng hắn rét lạnh. Ngay khi hắn còn chưa có thời gian cảm khái, đã có người tới gọi hắn bảo hắn đi tới đại trướng trung quân của Hoàng Phủ Tung. Hứa Thành lặng người, đường đường là Xa kỵ tướng quân, đại khái tương đương với Bộ trưởng bộ quốc phòng lại muốn gặp một tên lính quèn như mình. Bởi vì không biết chuyện gì đã xảy ra, cũng không đoán được, hắn cứ suy nghĩ miên man đi tới đại trướng trung quân.
Khi mới vào trướng, Hứa Thành phát hiện bên trong đứng đầy tướng lãnh. Trong lòng của hắn khẽ run rẩy, hắn vội vàng quỳ xuống chào. Hắn chỉ nghe thấy Đổng Trác nói chuyện: "Hoàng Phủ tướng quân, đây chính là tên thân binh lập công của ty chức"
"Hả? Chính là hắn giết chết Mã Siêu hay sao?" Hoàng Phủ Tung hỏi
"Cái gì?" Hứa Thành cắn bờ môi của mình, hắn sợ hãi kêu lên một tiếng. Nói giỡn hả, mình giết Mã Siêu, hôm nay là ngày Cá tháng Tư sao? Trước khi khởi binh, hắn đã nghe ngóng biết gã đó tương đối lợi hại trong Khương binh. Mã Siêu tuy rằng tuổi trẻ, mấy năm trước cũng đã giành được danh tiếng "Thần uy Thiên Tướng quân", được coi là đệ nhất dũng tướng Tây Lương, bị chính mình giết chết sao? Nhưng rất nhanh, hắn kịp có phản ứng. Chẳng lẽ là tướng lĩnh Khương binh bị chính mình giết chết? Đúng rồi, người nọ không phải được người ta gọi là "Thiếu tướng quân" sao? Chẳng lẽ thật là Mã Siêu, con trai Mã Đằng? Đầu óc của hắn loạn rồi. Hắn thậm chí không nghe thấy câu trả lời của Đổng Trác với Hoàng Phủ Tung.
Chờ hắn phục hồi tinh thần lại, Hoàng Phủ Tung đang nói: "Nếu như thế, cho dù Đổng đại nhân ưu khuyết điểm bù đắp, ngược lại người tiểu binh này, dựng lên đại công, nên khen thưởng mới đúng"
Hoàng Phủ Tung nói xong, Tôn Kiên đứng ở một bên lên tiếng: "Kẻ này chém giết Mã Siêu, làm Khương binh táng đảm, cổ vũ mạnh mẽ quân uy của quân ta, cực kỳ có lợi đối với việc bình định phản loạn của triều đình, cho nên ty chức cho rằng, phong hắn một vị trí tướng quân cũng không đủ"
Tôn Kiên nói xong, trong đại trướng lập tức vang lên tiếng nghị luận, có tán thành, có phản đối. Tất cả mọi người không phải là đồ ngốc. Rất hiển nhiên, Tôn Kiên muốn cho Đổng Trác một cái gai. Kỳ thật, chỉ dựa vào một công lao này mà đề bạt một gã tiểu binh không hề có bối cảnh đến tướng quân có địa vị cao, căn bản cũng không có khả năng. Đừng quên, Tôn Kiên gã cũng mới là Hiệu úy mà thôi. Một khi Đổng Trác đáp ứng, tất nhiên sẽ khiến cho thủ hạ bất mãn. Nếu không đáp ứng, lại không thể nào giải thích. Dù sao, y cũng dùng công lao của Hứa Thành để chống đỡ khuyết điểm của mình.
CHƯƠNG 4: VÀO KINH (1.2)

Kỳ thật, từ khi khởi binh bình định phản loạn đến nay, bởi vì Đổng Trác quá mức kiêu ngạo, khiến cho Hoàng Phủ Tung cùng thủ hạ bất mãn, nhưng dù sao Đổng Trác cũng là rắn rít địa phương, không thể làm cho quan hệ hai bên trở nên quá cương. Chỉ có Tôn Kiên nhìn không vừa mắt, hắn luôn tìm cách gây phiền phức. Lần này, Tây Lương quân của Đổng Trác tổn thất nặng nhất, Tôn Kiên tưởng rằng có thể mạnh mẽ trấn áp Đổng Trác, trấn áp sự kiêu căng của Đổng Trác, không ngờ Đổng Trác có thể tránh khỏi, cho nên Tôn Kiên mới đưa ra đề nghị này khiến cho Đổng Trác tiến thoái lưỡng nan.
Quả nhiên, rất nhiều tướng lãnh nhìn Đổng Trác không vừa mắt đều lập tức tán thành đề nghị của Tôn Kiên, cùng thủ hạ của Đổng Trác đã nhao nhao thành một mảng hỗn loạn mà ngay cả chủ tướng Hoàng Phủ Tung cũng nhắm mắt vuốt râu, có ý tứ đồng ý.
Lúc này Đổng Trác không thể ngồi yên, y cũng không biết nên làm cái gì bây giờ. Đổng Trác liếc mắt nhìn Lý Nho, ý bảo hắn tiến lên nói chuyện, lập tức Lý Nho nghĩ ra lí do thoái thác, đang định lên tiếng, tất cả mọi người không ngờ Hứa Thành đã lên tiếng.
"Khởi bẩm Xa kỵ tướng quân, tiểu nhân chẳng qua là may mắn lập công. Huống hồ lâm trận giết địch là trách nhiệm làm lính, cho nên tiểu nhân không dám lĩnh thưởng" Hứa Thành quỳ gối trong quân trướng, hắn sớm ngột ngạt không chịu nổi. Đương nhiên hắn hiểu rõ những người này suy nghĩ cái gì. Tuy rằng hắn rất muốn làm tướng quân, thế nhưng hắn không phải là đồ ngốc. Hiện quan không bằng hiện quản, nếu như hôm nay thăng lên tướng quân, về sau chỉ sợ cũng không có một ngày tốt lành. Không cần ngày sau Đổng Trác cho hắn đi giày chặt ( giầy chật; trói buộc; hạn chế - ví với việc ngầm gây khó khăn cho người khác, cũng ví với việc ràng buộc, hạn chế), ngay cả đám thủ hạ kia cũng đủ đùa chơi chết chính mình. Huống chi thân binh chỉ cần đi theo phía sau chủ tướng là được. Nếu như trở thành quan quân, ngày mai đánh Khương binh, phải xông ra chiến trường, bị Mã gia biết rõ chính là mình giết đại thiếu gia của bọn chúng, bọn chúng còn không đánh cho mình chết đi sống lại sao cho nên, hắn hạ quyết tâm, quyết không thể vứt bỏ địa vị thân binh của mình.
Mọi người không ngờ gã tiểu binh này rõ ràng không muốn làm quan, điều này khiến tất cả nhất thời ngơ ngẩn. Đợi khi mọi người có phản ứng, tướng lãnh của Đổng Trác đều có chút tán thưởng đối với người tiểu binh này, tất cả thầm nghĩ; "Tiểu tử này cũng thức thời" Lý Nho lập tức nắm lấy cơ hội, nói: "Xa kỵ tướng quân, tiểu binh này nói không sai. Mặc dù hắn lập công lớn, nhưng đó là chức trách của hắn, huống hồ dù sao hắn chẳng qua chỉ là một gã thân binh, lên chức quá nhanh, chỉ sợ không thể phục chúng. Ty chức cho rằng, không bằng trao tặng hắn một chức quan Hiệu úy, dùng điều này làm khen thưởng"
Đổng Trác nghe xong, lập tức nói: "Đúng vậy, hạ quan cũng cho là như vậy" nói thế nào đi nữa Đổng Trác y cũng lăn lộn trên quan trường bao nhiêu năm nay, có thể nào không rõ ý tứ của gã con rể này, căn bản là lăng nhục Tôn Kiên. Không phải ngươi cũng chỉ là Hiệu úy sao? ngay cả một tên lính quèn của chúng ta cũng cùng một cấp bậc với ngươi.
Hoàng Phủ Tung cũng không muốn dây dưa nhiều trong chuyện này, hắn giải quyết việc chung, lên tiếng nói: "Nếu như thế, hãy phong hắn một chức Hiệu úy về dưới trướng Đổng Thứ sử " Sự tình cứ như vậy kết thúc, Hứa Thành còn muốn nói chuyện, nhưng khi hắn nhìn thấy sắc mặt đắc ý của Đổng Trác cũng không dám mạo hiểm nữa. Huống chi, nơi đây nào có phần cho hắn chủ động nói chuyện. Hứa Thành đành phải tạ ơn đi ra ngoài, chuẩn bị liều mạng trên chiến trường. Sau khi xuất hiện ở đại trướng xong, hắn lại một lần nữa giơ ngón tay giữa lên bầu trời.
Ngày thứ hai, hai quân bắt đầu giao chiến, tuy rằng Mã Đằng có tang con trai, đau khổ, trận chiến này đánh cực kỳ thê thảm, nhưng Khương quân không phải chỉ của riêng một mình hắn, hơn nữa đường xa tới mệt nhọc. Hoàng Phủ Tung là một đại danh tướng, Khương binh rốt cục không thể ngăn cản quân đội triều đình tiến công, phải rút lui về hướng An Định tạm phòng thủ. Hơn nữa, bên trong Khương binh bắt đầu phân liệt, Hàn Toại muốn bảo toàn thực lực của mình, yêu cầu lui binh. Sau khi bị bác bỏ, chưa thương nghị, hắn đã dẫn theo thuộc hạ của mình bỏ đi. Hoàng Phủ Tung nhận được tin tức, lập tức nhân cơ hội này tiến công, vì vậy, Bắc Cung Bá Ngọc chết trận, Mã Đằng bại trốn. Phản loạn Thiết Khương Minh đã bình định
Bởi vì có công bình định, hơn nữa hiếu kính đúng chỗ, sau cuộc chiến Đổng Trác được tấn thăng làm Ngao Hương hầu, Trấn Tây tướng quân, mà Tôn Kiên cũng được phong làm Ô Trình hầu, về quê làm Trường Sa Thái Thú. Chỉ riêng chủ soái bình định lần này, Hoàng Phủ Tung, không chỉ không được phong thưởng, ngược lại bị giáng chức đến U Châu làm quan địa phương.
Trong chiến tranh lần này Hứa Thành bởi vì không có cấp dưới, là tư lệnh không có quân, tự nhiên thân binh vẫn là chức trách của hắn. Khi ở bên cạnh Đổng Trác, hắn còn bắt được cơ hội chém mấy tên lính quèn. Bởi vì Đổng Trác tận mắt nhìn thấy chuyện này, tự nhiên hắn cũng tiến thêm một bước củng cố chức Hiệu úy của mình. Tuy rằng Đổng Trác về phương diện khác không được tốt lắm, nhưng hắn đối xử với người trong nhà cũng không tệ lắm. Cho dù Đổng Trác xem thường xuất thân của Hứa Thành, sau khi chiến đấu kết thúc đã cho hắn ba nghìn tù binh Khương binh khiến cho Hứa lão đại rất vui mừng, dâng lên vài câu ca ngợi không có chút giá trị, ngay cả chúng tướng bên người Đổng Trác cũng thơm lây không ít, để cho bọn họ cảm thấy tiểu tử này đáng giá để sử dụng.
Thời gian thoáng chốc đã ba năm, trong ba năm này, binh sĩ của Hứa Thành đã đạt đến năm ngàn người, mà Hứa lão đại tinh thông đạo vuốt mông ngựa cũng đã được lên chức, trở thành Chiết Trùng hiệu úy, cộng thêm lính của hắn được huấn luyện tốt, rất được khen ngợi, còn được Đổng Trác tín nhiệm, điều binh lính dưới trướng của hắn trở thành thân quân của mình, cho phép hắn có thể thường xuyên tham gia ‘hội nghị "cao cấp', có thể nói thu hoạch không nhỏ
Nhưng Hứa Thành biết rõ, thời điểm đất trời biến hóa đã đến. Quả nhiên cũng không lâu lắm, tin tức từ kinh thành truyền về, Linh Đế băng hà, Đại tướng quân Hà Tiến ủng hộ lập Thiếu Đế lên ngôi. Không lâu sau Đổng Trác lại nhận được quân lệnh của Hà Tiến, mệnh hắn khởi binh, nhập Lạc Dương, tru sát hoạn quan. Đổng Trác lập tức triệu tập chúng tướng thương nghị
"Các ngươi xem, chúng ta phải làm gì?" Đổng Trác đi thẳng vào vấn đề. Dù sao tất cả đều là thân tín của mình, cũng không cần khách sáo
"Hà Tiến người này, chỉ là một đồ tể. Nay hắn dùng kế này tru sát hoạn quan, có thể nói vô cùng ngu xuẩn" Lý Nho chừng ba mươi tuổi, tướng mạo cũng có chút nho nhã, giữ vị trí đệ nhất mưu sĩ quân Tây Lương, nhìn thấy mọi người đều nhìn mình, hắn từ từ nói: "Nếu có người dẫn đại quân nhập Lạc Dương, dùng thực lực quân đội khống chế triều đình, tức thì. . ." Nói đến đây, hắn nhìn sắc mặt Đổng Trác, lạy dài chạm đất, nói: "Còn đây là trời ban cơ hội tốt, dùng triều đình ban thưởng chúa công, chúa công ứng với lập tức khởi binh, để tránh rơi vào tay kẻ khác"
Lý Nho vừa mới nói xong, chúng tướng cũng quỳ xuống, cùng kêu lên nói: "Trời ban cơ hội tốt, nguyện chúa công khởi binh "
"Tốt ha ha ha. . ." Đổng Trác cao hứng vạn phần, giống như đã nắm được quyền hành trong triều đình.
Kế tiếp, chính là thương nghị nên khởi binh như thế nào. Chúng tướng đều muốn đi theo. Rõ ràng cũng phải có người ở lại lưu thủ nên mọi người sống chết tranh giành để được đi, vô cùng hỗn loạn, khiến cho Đổng Trác cảm thấy phiền phức. Lúc này, Đổng Trác chứng kiến một người không hề gia nhập vào cuộc tranh luận, y nhíu mày, trong lòng không vui, nói: "Hứa Thành, ngươi cho rằng phải làm như thế nào?"
Hứa Thành đang suy nghĩ tình thế thiên hạ sau khi Đổng Trác vào kinh. Đến thời đại này ba năm, hắn biểu hiện kinh sợ, ngày bình thường cố gắng luyện binh. Dường như đối với Đổng Trác có vẻ mang ơn, đối với người khác, hắn cũng hết sức nịnh bợ, thỉnh thoảng nịnh nọt, nhưng lại nắm chắc chừng mực vô cùng tốt, làm cho người ta cảm thấy hắn đang tỏ vẻ tôn kính bản thân mình, mà không phải nịnh nọt, như vậy ngược lại còn được mọi người tán thưởng. Hơn nữa lính của hắn cũng được huấn luyện tốt, đã trở thành một đội quân tuyệt đối có thể được xưng là đội ngũ tinh nhuệ ở trong quân Tây Lương, cho nên Đổng Trác mới để cho hắn trở thành thân quân của mình, bày ra ân sủng. Đây cũng là nguyên nhân hắn có thể đứng ở chỗ này
Nghe Đổng Trác đặt câu hỏi, Hứa Thành lập tức cung kính đáp: "Chúa công, ty chức chỉ đang nghĩ chúng ta nên mang bao nhiêu binh mã"
"Lạc Dương có Tây Viên cấm quân tám vệ, tổng cộng tám vạn người, hơn nữa đại quân thủ thành, nên không ít hơn mười ba vạn người" Lý Nho nói
Chúng tướng nghe đến đó, đình chỉ cãi lộn, đều nhìn về phía Đổng Trác. Đổng Trác cũng rơi vào trầm tư, mười ba vạn người, dù sao không phải số lượng nhỏ. Xem ra triều đình này cũng khó đối phó.
"Không chỉ mười ba vạn" Hứa Thành còn nói thêm: "Dù sao, chúng ta không biết Hà Tiến có hạ lệnh cho các chư hầu khác hay không, còn phải chuẩn bị đọ sức cùng với những chư hầu khác" nói tới đây, hắn thầm nói trong lòng: lão Đổng à chuyến đi này, cách cái chết không còn xa nữa dù sao ta cũng không ngăn được, còn không bằng thừa cơ lập mấy công lao, đến lúc đó chú ý lòng bàn chân bôi mỡ là được.
Nghe Hứa Thành nói xong, mọi người, lửa nóng trong lòng nguội lạnh một nửa, đều trầm mặc.
"Ha ha. . .", Lý Nho cười cười, chứng kiến vẻ khó hiểu của chúng tướng liền nói: "Hứa Hiệu úy suy tính đúng, nhưng sơ sót một điểm"
"Mời tiên sinh dạy bảo" Hứa Thành chắp tay nói. Trong lòng cũng tại mắng to tên khốn khiếp này.
Lý Nho đương nhiên không biết trong lòng của Hứa Thành đang suy nghĩ gì, hắn nhìn thấy mọi người đều trông mong cách ứng phó, đắc ý nói: "Triều đình chia làm hai phái, cấm quân cũng chia là hai phái. Nhất định không thể đồng tâm hiệp lực, huống chi chúng ta có quân lệnh của Hà Tiến trong tay, chỉ cần chờ hắn cùng hoạn quan phân ra thắng bại, chúng ta có thể phân rõ tình thế. Hà Tiến thắng, chúng ta liền lui binh, hoạn quan thắng, bởi vì chúng không được ưa chuộng, khó có thể nắm giữ quan lại trong triều, tự nhiên cũng khó có thể nắm giữ quân đội Lạc Dương. Chúng ta thừa dịp cơ tiến quân, dùng danh nghĩa ‘Tảo thanh phản loạn’ tru sát, tức thì đến lúc đó chúng ta lập công lớn, tự nhiên thừa dịp nắm giữ quyền hành trong triều. Về phần chư hầu khác, mặc dù khởi binh, sao có thể so sánh cùng quân Tây Lương của chúa công?"
Nghe Lý Nho phân tích, Đổng Trác cùng chúng tướng thở phào một hơi. Đổng Trác vỗ án, nói: "Cầu phú quý trong nguy hiểm. Ta quyết định, cố gắng hết sức khởi binh quân Tây Lương tiến về Lạc Dương "
"Dạ" chúng tướng ầm ầm hưởng ứng
Tất cả công việc đều chuẩn bị hoàn tất, Đổng Trác để Phàn Trù thủ Tây Lương, đại quân tiến đến Trường An. Y lại để Ngưu Phụ, theo như ý tứ Lý Nho nói, cho dù chân đứng không vững ở kinh thành, cũng có thể cát cứ hai châu Lương, Ung, tóm lại còn tốt hơn là không có cái gì hết.
Trên đường đi, quân Tây Lương đốt phá, cướp bóc, Đổng Trác cũng không ngăn cản, chỉ có Hứa Thành suất lĩnh binh sĩ, một mực đi theo Đổng Trác. Hắn nói là thiên hạ không yên ổn, bảo vệ chúa công an toàn, không đi thoải mái cướp bóc một phen, rất được Đổng Trác tán thưởng. Ngay cả Lý Nho cũng gật đầu tán thưởng, cho rằng Hứa Thành tri ân đồ báo (*có ơn tất báo), tận trung cương vị công tác, rất không tệ. Bọn hắn nào có dự đoán được, người mà bọn hắn xem không hề có bối cảnh, không hề có uy hiếp, đã cân nhắc làm phản như thế nào rồi.
Tất cả cũng như Hứa Thành đã nhớ rõ, Thập thường thị dụ Đại tướng quân Hà Tiến ra để giết. Đám người Viên Thiệu, Tào Tháo nhận được tin tức, lập tức suất quân sát nhập hoàng cung, hầu như giết hết hoạn quan. Trong Thập thường thị, Trương Nhượng, Đoàn Khuê cưỡng ép Thiếu Đế cùng Trần Lưu Vương chạy thục mạng, kinh thành đại loạn. Sau khi Đổng Trác nhận được tin tức, ra roi thúc ngựa, rốt cục đụng phải Trương Nhượng, Đoàn Khuê ở trên đường đến Lạc Dương. Đám người Trương Nhượng nhìn thấy phía trước có đại quân ngăn đón, phía sau có truy binh, không đường có thể trốn, nhảy sông tự vẫn. Đổng Trác tiếp Thiếu Đế, Trần Lưu Vương hồi kinh, thừa cơ tóm thâu thuộc hạ của Hà Tiến, lại vì có đại quân làm hậu thuẫn, nhanh chóng nắm giữ đại quyền triều đình. Bởi vì tất cả thuận lợi như đã nghĩ, Đổng Trác tự cho là mình có ý trời ủng hộ, càng thêm cuồng vọng.
Ngày đầu tiên, Đổng Trác lại một lần nữa triệu tập chúng tướng, thương nghị sự tình phế lập hắn nói: "Trần Lưu Vương còn trẻ thông minh, Thiếu Đế còn xa mới bằng. Ta mong muốn lập Trần Lưu Vương làm Đế, bọn ngươi nghĩ như thế nào?"
Lúc này chúng tướng Tây Lương ngoại trừ Hứa Thành, đã sớm tự tin qua đầu. Hơn nữa Lạc Dương phồn hoa gấp trăm lần so vớiTây Lương, làm sao bọn hắn nguyện ý rời khỏi, nghe Đổng Trác nói như vậy, ai nấy cũng đều không cân nhắc, đều nhao nhao gật đầu đồng ý. Lý Nho cũng cho rằng có thể dùng điều này để nâng cao địa vị của Đổng Trác, hoàn toàn nắm giữ quyền hành. Bởi vì mấy lần Lý Nho hiến kế đều đã thành công, mọi người vừa nhìn hắn lập tức cũng tán thành, đánh trống reo hò muốn phế cựu đế, lập vua mới. Hứa Thành cũng không nói nhảm, không ngăn được thì bái đồng ý. Dù sao người chịu tội là Đổng Trác, chức quan của hắn chỉ là một Chiết Trùng hiệu úy nho nhỏ.
Ngày hôm sau, Đổng Trác bắt đầu hành động, lập vua mới, chính là Hán Hiến đế, tự phong Thái úy. Thiếu Đế cùng Hà thái hậu đều bị hắn giam lỏng, mạng không còn bao lâu. Quần thần e ngại Đổng Trác thế lực cường đại, không dám phản đối, chỉ có Chấp Kim ngô Đinh Nguyên, vốn là Thứ sử Tịnh Châu phản đối, nổi lên xung đột cùng Đổng Trác. Bởi vì có Lã Bố, Đổng Trác không thể giết Đinh Nguyê tại chỗ, phải để cho Đinh Nguyên rời đi. Hôm sau, Đinh Nguyên mang theo ba vạn quân Tịnh Châu bao vây Lạc Dương.
Được biết Đinh Nguyên khiêu chiến, Đổng Trác giận dữ, điểm nhân mã, nghênh chiến.
Vốn, Đổng Trác mang đến hai mươi vạn quân Tây Lương, hơn nữa hắn hợp nhất cấm quân cùng bộ hạ của Hà Tiến, trong tay đã có hơn ba mươi vạn người. Trong mắt hắn và chúng tướng, trận chiến này nắm chắc thắng lợi, cho nên mỗi người đều tranh lên trước.
Đương nhiên, Hứa Thành sẽ không nghĩ như vậy. Binh lính dưới trướng của hắn bị sắp đặt ở hậu quân, ngược lại làm cho hắn an tâm không ít. Tuy quân Tây Lương biểu hiện, vô luận số lượng quân sĩ, trang bị cùng với sĩ khí, đều hơn hẳn quân Tịnh Châu. Hơn nữa Tây Lương luôn thừa thãi tinh binh, tố chất cá nhân của mỗi binh sĩ cũng hơn đối phương. Nhưng có một điều quân Tây Lương không hơn được. Đó chính là tướng lãnh, nhất là ở thời điểm này, tướng lãnh trong quân Tây Lương có thể đánh trận: Từ Vinh, Trương Tế, một người đi Huỳnh Dương làm Thái Thú, một người khác đi Hoằng Nông, cũng không ở đây. Những người khác, ngoại trừ vuốt mông ngựa, khi dễ nhỏ yếu còn có thể được. Lúc này bọn hắn phải đi đối phó Lã Bố, đệ nhất hổ tướng Tam Quốc. Nghĩ tới đây, Hứa Thành nhịn không được nói thầm: "Một đám cừu non, coi như là dẫn đầu một đám sư tử, cũng không có khả năng đánh thắng được một sư tử dẫn đầu một đám cừu non"
"Đại nhân, ngài đang nói cái gì?" Bàng Bái bên cạnh Hứa Thành hỏi. Từ khi Hứa Thành thăng quan, gã và Dương Nhị coi như là khổ tẫn cam lai (*thời kỳ cực khổ đã qua), làm thân binh của Hứa Thành. Lúc này, gã đã được Hứa Thành bổ nhiệm làm đội phó thân binh của mình, chức Quân hầu. Hôm nay gã và Dương nhị cũng đều đi theo bên cạnh Hứa Thành xuất chiến.
"Ah, không có gì " Hứa Thành đáp, "Bảo mọi người chú ý, không cho phép rối loạn trận tuyến. Ai dám tự ý di chuyển, giết không tha"
"Dạ" Bàng Bái lại càng hoảng sợ, hắn liếc mắt nhìn Dương Nhị rồi đi truyền lệnh. Dương nhị tức thì hỏi Hứa Thành: "Đại nhân, trước kia ở thời gian chiến tranh chưa bao giờ xuống loại mệnh lệnh này. Đây là. . ."
Đối với nghi vấn của thủ hạ, Hứa Thành hít vào một hơi, nói: "Đúng vậy, trước kia đều bảo các ngươi phải chú ý bảo vệ cái mạng nhỏ của mình, đừng để mất. Nhưng lúc này đây khác, chúng ta đang phòng thủ" nhìn thấy Dương Nhị có dáng vẻ nghi ngờ, Hứa Thành khẽ cười , nói tiếp: "Ngươi nói, Đinh Nguyên có phải là đồ ngốc không?"
"Đương nhiên không phải" Bàng Bái truyền lệnh trở về, vừa vặn nghe thấy câu hỏi của Hứa Thành, trả lời trước.
"Không phải là đồ ngốc, vậy các ngươi nghĩ một người bình thường sẽ mang ba vạn người đánh ba mươi vạn sao? Điều kiện kiên quyết là hắn có thể chạy trốn"
"Sẽ không. Nhưng hắn muốn phản đối Đổng đại nhân, cũng nên làm ra chút bộ dáng"
"Phản đối cũng có rất nhiều phương thức. Đừng quên, người đọc sách, nhất là người đọc sách trong triều đình, càng am hiểu thủ đoạn ngầm. Cho dù hắn là trung thành đối với Thiếu Đế, cũng ứng với nên biết mình đang lấy trứng chọi đá, chỉ làm nổi thêm uy phong của Đổng đại nhân mà thôi "
"Chẳng lẽ đại nhân nói là, hắn có. . ." Bàng Bái bừng tỉnh đại ngộ, nói: "Hắn có biện pháp chiến thắng, hoặc là nói hắn cho rằng có thể chiến thắng phương pháp của chúng ta" Dương nhị nói tiếp
Nhìn hai người, Hứa Thành cảm thấy rất bội phục đối với chính mình. Ba năm ngắn ngủn, hắn đã dạy hai đồ nhà quê , một chữ cắn đôi cũng không biết, mạnh hơn rất nhiều kẻ tự cho là Đại tướng, dù sao cũng không phải dễ dàng gì.
Nói đến đây, ba người không nói thêm gì nữa, hết sức chăm chú nhìn về phía trước. Thế nhưng chẳng thà nói bọn họ quan tâm tới chiến sự, chẳng bằng nói bọn họ xem kết quả phân tích của mình, tuy rằng lúc này Hứa Thành đã sớm biết.
Lúc này tướng lĩnh hai quân đang giao chiến giữa chiến trường. Tướng lĩnh quân Tịnh Châu đi ra đánh chính là Lã Bố. Quân Tây Lương thì tam tướng đều xuất hiện, Lý Thôi, Quách Tỷ, Hoa Hùng, ba người vây quanh Lã Bố. Hứa Thành nhìn cảnh tượng trên, vui vẻ nói: "Tam anh chiến Lã Bố? Ha ha, không đúng, là ba gấu ha ha”
Chỉ trong chốc lát, tình thế thay đổi hoàn toàn, Lý Thôi bị Lã Bố một kích đánh rớt xuống ngựa, may mà chưa chết, thất tha thất thểu chạy trở về. Quách Tỷ bị thương cánh tay phải, cũng bại trốn về trận, chỉ còn lại có Hoa Hùng ở đó khổ chiến. Xem tình hình, cũng nhanh không chịu nổi.
"Đó là ai à? Lợi hại như vậy" Dương Nhị hít một hơi, hỏi
"Lã Bố "
"Hoa Hùng là đệ nhất dũng tướng Tây Lương ta vậy mà. . ." Sắc mặt Bàng Bái cũng có chút khó coi
Đột nhiên, hai người đồng thời nhìn về phía Hứa Thành, "Đại nhân, người này. . ."
"Không sai, chính là hắn, Lã Bố, pháp bảo chiến thắng của quân Tịnh Châu" Hứa Thành cắn răng nói. Ngay lập tức làm việc với gã này, thực phiền.
"Đại nhân, không đúng" Bàng Bái nói: "Cho dù Lã Bố dũng mãnh vô địch, có thể hắn cũng không đánh lại hơn mười vạn người”.
"Suy nghĩ thật kỹ, không nên luôn hỏi ta. Chính mình phải biết cân nhắc vấn đề "
"Ty chức hiểu" Dương Nhị trầm tư một chút nói: "Giống như đại nhân vừa mới nói, cho dù cừu non dẫn đầu đàn sư tử, cũng đánh không lại sư tử dẫn đầu cừu non "
Lúc này tình thế lại thay đổi, Hoa Hùng đã bại trận, đang bỏ chạy thục mạng, Lã Bố đang truy phía sau. Quân Tịnh Châu theo sát phía sau, xông tới chém giết. Đổng Trác cũng vung tay lên, mệnh lệnh quân Tây Lương nghênh tiếp.
Tướng sĩ hai quân nhanh chóng xung phong, hòa cùng một chỗ, tiếng giết rung trời. Vì Hứa Thành ở hậu quân, nhất thời không tham gia, hắn cũng không nóng nảy. Dù sao trận này tất bại, gấp cái gì.
Quân Tây Lương nhiều, chỉ trong chốc lát đã bao vây quân Tịnh Châu. Thế nhưng bọn hắn không thể bao vây Lã Bố. Lúc này Lã Bố không có ngựa Xích Thố, nhưng hắn đã có Phương Thiên Họa Kích. Ngọn gió lướt qua, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi. Rất nhanh chóng Lã Bố vọt tới trước trung quân, cách đó không xa Đổng Trác cùng chư tướng trung quân đang lo sợ. Vừa rồi Lã Bố dũng mãnh phi thường đã để lại một ấn tượng ở trong lòng của bọn hắn. Lúc này Lã Bố đánh giết đến trước mặt, đã có người chuẩn bị thúc ngựa chạy trốn. Đổng Trác nhìn thấy Lã Bố đánh thẳng tới chỗ mình, cũng kinh hoảng không hiểu, hai tay run run, nhưng bản thân làm chủ tướng, tôn nghiêm khiến cho y không thể lập tức chạy trốn, hắn chỉ biết nắm áo Lý Nho ở bên người không ngừng hỏi: "Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ?" Có thể Lý Nho giỏi âm mưu quỷ kế, đối với quân sự cơ hồ dốt đặc cán mai. Lúc này Lý Nho cũng hoảng sợ ba hồn bảy vía lên mây, nào biết trả lời Đổng Trác như thế nào. Lúc này Lã Bố tới gần, mũi kích màu đỏ tươi lập loè ánh sáng đoạt mạng chói lọi, phảng phất như đến từ Địa ngục Tu La. Khí thế này khiến cho chiến mã của chư tướng không ngừng lui về phía sau

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
 
Bạch Nhật Mộng Chi Tam Quốc
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Yêu Truyện :: Truyện - Thơ - Văn- Music :: Sưu tầm :: Kiếm hiệp-
Chuyển đến