Diễn Đàn Yêu Truyện

Kết nối cộng đồng yêu truyện Việt Nam
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:34 pm

- Mày cứ suốt ngày dí mắt vào cái máy vi tính thế thì bao giờ mới có người yêu hả con ? Ra đây mẹ bảo.
Mẹ mình quát, vừa đứng dậy thì ông nội đi vào.
- Con chào ông
- Ừ, mẹ con nói phải đấy, lo mà cưới vợ đi để cho ông bế cháu
- Ông ngồi đây đi ạ!
Lần nào cũng vậy, cứ về đến nhà thì cái điệp khúc vợ con làm tôi ong hết cả đầu. Tôi cũng sốt ruột muốn có người yêu lắm chứ, nhưng cái giống đời không phải cái gì cũng như mình mong muốn. Vợ với chả con !
- Ông xem, nhà có mỗi nó. Con thì ốm đau mười mấy năm nay. Con "thăng" lúc nào không biết. Nó không cưới sớm thì con làm sao được bế cháu mình. Nói mà mặt nó cứ trơ ra ấy.
Tôi cười, mẹ luôn thế, nói thì nhiều, nhưng trong lòng thương yêu tôi lắm. Tôi nói
- Thôi được rồi, lần sau con về con sẽ dẫn theo 1 cô xinh đẹp nết na về cho bố mẹ và ông duyệt
25 tuổi đầu, qua cái tuổi bẻ gãy sừng trâu lâu rồi, mới ra trường được một thời gian. Công việc đã ổn định, chỉ còn chuyện vợ con nữa. Thế mà ai cũng cuống quýt hết cả lên, trừ bố mình.
- Tùng này, con cũng lớn rồi. Nhà có 1 mình con, bác cả lại không có con trai, sau này chuyện hương hỏa của cả dòng tộc nhà mình con phải lo liệu. Con còn trẻ, cứ tính chuyện sự nghiệp cho ngon lành đi, 2 năm nữa đem về cho bố mẹ 1 cô con dâu ngoan ngoãn. À, cái android này dùng làm sao, có khác ios mấy không con. Bố đang định bảo con lên đời dùm bố cái máy 3gs cũ rích này đi. Lên đời iphone 4 hay iphone 5 cũng đc, bố đưa tiền cho ( bố tôi nháy mắt).
- Ôi dời ơi, đấy ông xem, bố nó còn nối giáo cho giặc nữa kìa. Giục nó chuyện vợ con , ông lại bảo từ từ. Ông đi dạy con nhà người ta cả năm mà có mỗi chuyện bảo nó cưới vợ cho tôi mà không xong. Mà thằng Tùng - mẹ cấm từ nay biếu bố mày mấy cái đồ công nông công nghệ gì sất nha, suốt ngày ông í dí mặt vào cái tab hay pad gì gì đấy. Chả hiểu có gì mà cắm mặt vào đó cả ngày được. Mà sao chả thấy mày biếu mẹ gì hết thế - Mẹ mình hắng gióng
- Ơ thế lúc nó đưa tiền bà có cầm ko thế
- À, ừ thì...nhưng mà đấy là tôi giữ cho nó sau này, có công có việc còn bỏ ra mà dùng chứ.
Tôi bụm miệng cười, chả hiểu sao bị chửi nhưng tôi thấy vui lắm. Bố tôi là giáo viên dạy Văn, đang làm hiệu trưởng một trường cấp 2. Năm nay mới sấp xỉ có 50 tuổi nên tính cũng thanh niên và thoải mái lắm. Được cái bố tôi thích dùng đồ công nghệ, tiện cho việc đọc báo, cập nhật tin tức. Đi làm lâu rồi nên đợt này về tôi mua biếu ông con samsung tab 3.Quay lại cuộc nói chuyện còn dang dở, ông nội tôi lên tiếng
- Ông thấy mẹ cháu nói đúng đấy, người ta bảo cưới vợ phải cưới liền tay. Bây giờ người yêu chưa có thì phải xúc tiến đi tìm, đi tán đi cháu . Ngày xưa bố mẹ cháu 22 tuổi đã lấy nhau rồi, giờ cháu cứ để ông phải giục. Ông gần 80 tuổi rồi, cháu phải nhanh để ông bế chắt nội chứ
- Dạ, con biết rồi, ông với bố mẹ cứ yên tâm, chuyện hạnh phúc cả đời con phải lựa chọn kĩ lưỡng chứ ạ
Đang nói thì điện thoại tôi reo, chú Quang gọi.
- Alo chú ạ...Vâng...Vâng... Để cháu chuẩn bị rồi đi luôn.
May quá gặp được cứu tinh, chú Quang là giám đốc công ty mình làm. Chú là chồng của dì ruột - em gái tựa mẹ. Mẹ mình sốt sắng
- Sao thế con
- Chú Quang vừa điện,công ty có việc con phải đi gấp mẹ ạ
- Ơ hay, vừa mới về hôm qua, hôm nay đã gọi đi rồi là sao, mày để mẹ gọi cho chú.
Nói là làm, mẹ mình rút điện thoại ra gọi luôn , nói to
- Này, cả năm con tôi nó về được mấy lần, mới về được 1 ngày chú đã gọi nó đi là sao, công ty hết người à.
- ......
- Nó vẽ à! Rồi. Nhưng mà này, chị nói cho chú biết, nó đi theo chú cả mấy năm nay rồi, chú phải giục nó cái chuyện vợ con cho tôi. Không là tôi kéo nó về quê rồi lập nghiệp ở quê đấy. Xa bố xa mẹ, chỉ đi làm kiếm tiền chả biết gì hết. Tôi sốt ruột lắm rồi.
-....
- Ừ, tôi cúp máy đây.
Mẹ thở dài, mặt ngệt cả ra. Bố nói
- Có chuyện gì thế con?
- Dạ, bản thiết kế con làm có chút sai sót, chú bảo con lên làm nốt cho xong để mai chú đem ra sở công thương người ta thẩm định lại.
- Công trình gì thế con?
- Khách sạn bố ạ
- Thôi, có việc gấp thì chuẩn bị mà đi đi con, không lại nhỡ việc.
Mẹ tôi lại than
- Khổ thân con tôi, chưa kịp nghỉ ngơi mà đã phải đi rồi, công việc gì thì công việc, cái gì cũng ôm đồm vào người. Mày nhớ lời mẹ dặn chưa?
- Dạ, con nhớ rồi
- Nhớ xong cứ để đấy, về mẹ mày bảo
- Hề hề. Ông! con có việc gấp phải đi, ông với bà ở nhà giữ sức khỏe nhé, ông thích gì? Lần sau con về con mua biếu ông
- Cha bố nhà anh, chỉ được cái mồm, sao ko dùng cái mồm này đi tán gái đi, tôi chỉ cần anh cho tôi 1 thằng chắt là được rồi.
- Ok sir ( tôi đứng nghiêm chắp tay tuân lệnh)
Tôi vào nhà trong chuẩn bị đồ rồi đi Hà Nội luôn. Ra bắt xe đi mà lòng cũng ngổn ngang thật. Ngồi trên xe, nghĩ vẩn vơ, hai mấy tuổi đầu rồi, cái gì cũng bố mẹ lo, cả năm về được vài lần. Mẹ thì ốm gần 20 năm nay, lương bố thì chỉ đủ ăn đủ tiêu. Bố mẹ cũng vất vả tần tảo, mãi mới được như bây giờ, có chút của ăn của để. Nghĩ đến cái cảnh con 1 vất vả, nhiều lúc tôi cũng muốn có 1 đứa em để mình chia sẻ gánh nặng với nó, ước gì có 1 người chị để những lúc buồn tôi có thể gục đầu vào vai chị mà khóc như 1 đứa con nít. Tôi ko dám khóc trước mặt bố mẹ, không muốn bố mẹ thất vọng, vì con cái là tài sản duy nhất của bố mẹ mà.
Lên đến Hà Nội, tôi bắt xe đến công ty ngay. Sơ qua về công ty của chú mình. 1 công ty xây dựng có tiếng ở Hà Nội, cũng có 4, 5 chi nhánh trải đều toàn miền bắc. Chủ yếu là thiết kế, tư vấn, đầu tư xây dựng các công trình giao thông, cơ sở hạ tầng, cả kiến trúc nữa. Mình thì đảm nhận mảng kiến trúc. Công việc hằng ngày là ngồi máy và thiết kế. Một công việc khô khan với nhiều người, nhưng với tôi nó là cả 1 niềm đam mê. Khi tinh thần thoải mái + đam mê, bạn có thể ngồi cả đêm để làm việc. Tôi cũng vậy, công việc của tôi luôn bắt mình phải đổi mới, phải nảy ra những ý tưởng độc đáo. Tôi yêu công việc đang làm. Thứ nhất nó làm tôi không phải bận tâm đến chuyện mà bố mẹ tôi giục lúc nãy, thứ 2 nó cũng tạo cho tôi 1 khoản kha khá. Tôi đang rất hài lòng về cuộc sống hiện tại trừ việc đôi khi phải bận tâm đến cái khoản bạn gái , người yêu, vợ con rắc rối kia. Bước vào phòng giám đốc
- Cháu chào chú ạ
- Ừ, ngồi đi
- Bên sở công thương họ gây khó dễ gì ạ
- Ừ, sáng nay họ trả lại hồ sơ, bảo phải sửa lại, mà không biết sao đợt này họ soi kĩ thế
- Thế " bôi trơn" đầy đủ rồi chứ ạ
- Tất nhiên rồi, chú nghe nói bọn Lade đợt này muốn nhảy vào, mình đang chiếm thị trường, chắc có khó dễ rồi. Mà thôi cháu xem lại hồ sơ, bản vẽ đi, rồi đưa lại bên kết cấu họ xem. Làm nhanh nhé, còn chuyện kia để chú lo. Mà về nhà bố mẹ nói gì không?
- Mệt lắm chú ạ, nhưng mà buồn cười. Cháu còn ngời ngời thế này, lo gì ế vợ chú nhỉ
- Cứ liệu đi là vừa, chú thấy cái Trang cũng thích cháu đấy chứ. Cháu tôi đẹp trai, nhà con 1, gia đình gia giáo, làm gì có đứa nào mà không thích chứ.
Có tiếng gõ cửa. Em Trang - thư kí của chú tôi bước vào, tay cầm tập hồ sơ trên tay. Trang sở hữu khuôn mặt ưa nhìn, ko nói quá thì xinh đẹp, nhưng xinh kiểu hiện đại, thông minh, sắc xảo. Đặc biệt đôi môi nhìn gợi cảm, má lúm đồng tiền.
- Cháu chào chú, em chào anh
- Ừ, chào em. Em ngồi đi
- Dạ, đây là hồ sơ bên sở công thương gửi anh
Tôi luôn vậy, trước con gái dù có xinh đến mấy, tôi vẫn luôn tỏ ra tự tin, tỏ ra nghiêm túc. Người ta bảo gái xinh chỉ để ngắm chẳng sai chút nào. Mấu người lí tưởng của tôi là 1 cô gái hiền lành, dịu dàng. Nhìn lại bản thân thì tôi cũng thuộc dạng đẹp trai phong độ, cao 1m78, nặng 60kg, tóc để kiểu undercut, mặt thì râu ria cũng ra trò nên ai cũng bảo menly Mỗi tội nhát gái. Khổ nỗi cái ngành xây dựng này toàn đàn ông với nhau, chẳng có đối tác nào là con gái. Mỗi lần đi gặp khách hàng toàn phải kéo e Trang đi cùng
Đứng dậy chào ông chú rồi đi ra ngoài, e Trang cũng đứng dậy đi đi theo luôn. Bước ra tới cửa
- Anh Tùng, chiều đi café ko anh
- Anh còn sửa bản vẽ không biết có kịp ko, nếu xong sớm anh gọi
- Vâng ( mặt bí xị )
Mình thì coi em nó như em gái, lúc nào cũng nhí nhảnh quanh mình. Tạm biệt e nó, bước vào thang máy để lên phòng làm việc. Tranh thủ bỏ bản vẽ ra xem qua, mọi nhân viên trong công ty đều biết mình hết với lại là trưởng phòng thiết kế, đi ra ngoài ai cũng chào nên ko phải là chuyện lạ. Mồm thì lúc nào cũng chuẩn bị cười khi gặp người hơn tuổi. Cổ thì gật liên tục khi gặp nhân viên thua tuổi. Phòng thiết kế của tôi gần chục mạng, mình làm trưởng phòng, cũng có những anh chị hơn tuổi, cũng có người ít hơn , có người mới ra trường. Được cái mọi người cũng đoàn kết, đồng lòng nên tôi cũng an tâm.
Làm việc đến tận tối muộn mới xong, nhìn đồng hồ cũng 6 rưỡi rồi. Ra khỏi phòng thì mọi người về hết. Xuống tầng 3 thì vẫn thấy e Trang còn ngồi
- Ê nhóc, chưa về à e, chú Quang về chưa ?
- Chú về rồi anh ạ, e ngồi đợi anh
- Gì cơ, tai anh có nghễnh ngãng không vậy, EM NGỒI ĐỢI ANH
- Vâng, thì sáng e rủ a đi café còn gì
- Zời, đợi người yêu qua đón chứ đợi gì thằng ế vợ này
- Anh này! Anh mà cứ như vậy thì đợi ma nó lấy nha. Mà muộn rồi đi ăn đi anh
- Ơ thế không phải đợi người yêu thật à?
- Đã bảo không mà lại, đi theo e, hôm nay a phải đãi e vì cái tội sáng nay bỏ bom e đến tận bây giờ
- Rồi rồi, từ từ
- Anh lúc nào cũng từ từ, bảo sao giờ vẫn ế, ế, ế. Đi thôi anh (Nó nhe răng cười)
Ít khi tôi cười thoải mái như vậy, dường như cuộc sống bận rộn làm con người mình chẳng còn biết nghĩ đến chuyện gì nữa. Bên cạnh Trang , con người láu lính, vui tính làm tôi quên đi hết mệt mỏi. Thỉnh thoảng đi chơi cùng em nó cũng vui. Không biết em nó có thích mình thật không nhưng hiện tại trong tôi, tôi chưa sẵn sàng cho 1 mối quan hệ ràng buộc nào cả. Ăn tối xong cũng đến 9 giờ
- Anh, đi xem phim đi
- 9h rồi, không biết còn phim hay không
- E vừa check rồi, megastar đi anh, 10h mới suất cuối cơ
- Nhưng xem xong đến 11 rưỡi, e về có muộn ko?
- Lúc nãy mẹ gọi e bảo đi chơi với anh rồi, yên tâm đi. Anh lai e đi, tí e xế anh về nhà, sáng a đi từ bến xe lên ko đi xe máy đúng ko?
Trang lại nhăn nhở, cười hì hì. Trên con xe vespa của Trang, tôi chở Trang. Có vẻ con nhóc thích thú lắm, đi đường mà nó cứ thao thao bất tuyệt, kể chuyện trên trời dưới biển. Đang đi đường bỗng Trang ôm lấy tôi , nhẹ nhàng nói, không phải cái giọng lém lỉnh như mọi khi
- Anh à, e biết anh rất quý e, anh rất nhiệt tình và cởi mở, nhưng e cứ thấy a có gì đó … khó hiểu lắm anh ạ, E cũng thấy mình….
Tôi vội ngắt lời
- Anh cời mở thế mà e còn không hiểu à, chả lẽ e bắt anh cởi hết à
- Ơ…. E nghiêm túc thì a lại trêu e, đồ ế chỏng ế chơ. Xi
Đang đi trên đường, cười nói vui vẻ thì mưa. Mình thì cận, may có áo mưa trong cốp xe của e Trang
- Mưa thế này có đi nữa ko e – mình hỏi
- Đi chứ anh, đã đi chơi là ko được sợ mưa rơi , đi với em không việc gì phải sợ hết
- Gớm, chỉ được cái mạnh miệng.
Mặc dù rất mệt, vì ở quê lên từ sáng, chưa kịp nghỉ ngơi gì, mình vẫn cố gắng làm cho cuộc đi chơi cùng e Trang cho trọn vẹn. Vừa đi được 1 đoạn thì
- ơ
- Ối ôi,,anh ơi.
Rầm. Cô bé đi đằng trước mình phanh gấp, đi xe wave đỏ. Mình thì đeo kính, nước mưa bắn vào ko nhìn rõ, cũng phanh gấp theo. Cả 3 đều ngã lăn ra đường, quần áo bẩn hết. Ê hết cả lưng, bị xe nó đè vào chân nữa. Quay sang nhìn em Trang thì nhăn nhó, quần thì rách, xước hết chân. Mình dựng xe dậy, dìu e nó vào vỉa hè, mấy người đi đường thấy vậy cũng dừng lại đỡ cô bé wave đỏ kia dậy.
- Này chị kia, chị đi đứng kiểu gì thế, đi mà phanh gấp thế hả - e Trang la lớn
- Tôi xin lỗi, trời mưa với lại tôi bị rơi đồ.
- Rơi gì thì rơi tôi không cần biết, lỗi tại chị. Chị xem quần áo bẩn hết rồi, nữa kìa. Chân thì đau. Ái ui.
Trang ngước mắt lên tôi
- Anh ơi, em đau 
Nhìn xuống dưới thì mình cũng bẩn gần hết. 1 mảng quần bị rách vì mài dưới đường. Trời còn mưa lắc rắc vài hạt. Nhìn thoáng qua cô gái kia thì ăn mặc bình thường, trông mặt cũng ko đến nỗi nào. Dáng người dỏng dỏng. Tay thì ôm cái chân, nhăn nhăn nhó nhó, trông cũng tội.
- Cô có sao không?
- Tôi không sao, tôi xin lỗi, chỉ tại tôi làm rơi đồ
- Thôi được rồi, đứng tạm lên vỉa hè đi, đợi tôi gọi taxi
- Gọi taxi làm gì anh
- Cứ đứng lên trên kia đi, tôi chưa bắt đền đâu mà lo
E Trang thấy thế lại gọi.
- Anh, sao lại không bắt đền, cô ta đi đứng kiểu đó, a ko thấy đau à. Ái ui
- Tất nhiên là có đau, e đợi a gọi taxi
Mình gọi taxi dìu e Trang lên xe. Thấy cô bé kia còn đang đứng ngẩn người tay ôm cái chân
- Này, cô ko định lên xe à
- Lên đâu cơ ạ ( ngơ ngác, miệng thì cũng sihhhhh có vẻ đau)
- Lên taxi chứ đâu, đi bệnh viện
- Thôi ạ
- Thôi cái gì mà thôi, không khám thì cũng phải lên, để xem hết bao nhiêu tiền. Cô có trách nhiệm trả tiền viện phí cho bạn tôi\
- Nhưng còn xe….
- Đã bảo để đấy tôi lo. Lên xe
Chạy lại dìu cô gái lên xe. Cũng có vẻ đau, cũng bị xước ở cổ tay. Chắc là chống tay xuống đường. Mình nhìn quanh quanh thì thấy 1 quán sửa xe. Nhờ người dắt hộ vào đó,dặn ông chủ sửa xe mai quay lại lấy
Lên xe taxi, mình ngồi với em Trang đằng sau, còn cô gái kia ngồi đằng trước. Em Trang có vẻ đau
- Anh ơi, không biết có bị làm sao ko, hjc.
Mình cúi xuống nhìn thì thấy sưng to, nghĩ cũng khổ. Lâu lắm đi chơi với mình, được ngày thì mưa, rồi lại còn ngã xe, không biết tí đưa cô bé về nói với bố mẹ cô bé làm sao đây. Ngẩng mặt lên nhìn qua gương, trông cô gái đằng trước có vẻ đau, nhưng không thấy kêu. Thỉnh thoảng nhăn mặt lên. Bỗng nhiên mình thấy đau đau ở dưới sườn bụng, chắc phanh gấp, người lao ra phía trước bị đập bụng vào cái tay ga. Tay ôm bụng ngả người vào em Trang
- Anh Tùng, anh có làm sao không, anh Tùng . Ái ui….
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:35 pm

Chap 2
Tôi ôm bụng, thỉnh thoảng từng cơn nhói lên ở sườn bụng, đến là khó chịu
- Anh không sao đâu, e ngồi yên đi.
- Nhưng mà lỡ có làm sao, ái ui, sihh sihh, đau quá
Ngồi dưới mà vẫn nghe thấy tiếng cô gái lầm bẩm bên trên
- Đàn ông gì mà yếu đuối.
- Này cô kia, cô nói gì đấy, cô được quyền lên tiếng à, không thấy anh ấy đau à. Anh lái xe ơi đi nhanh lên dùm e.
Cuối cùng thì cũng đến nơi. Mấy em ý tá ra dìu cả 3 người vào. Mình rút trong ví ra 100k đưa cho anh lái taxi. -Không cần trả lại đâu anh, em cảm ơn
Sau 1 hồi khám, chụp chiếu các kiểu, may quá không sao, chỉ bị chấn thương phần mềm. Nhưng tránh hoạt động mạnh, không được chạy nhảy. Mình ra sảnh đợi 2 người con gái kia. Tranh thủ lúc chờ đợi mình alo cho 2 bác nhà e Trang, nhìn lại đồng hồ cũng hơn 11 giờ rồi
- Cháu chào bác ạ
- Tùng à cháu, sao giờ này 2 đứa chưa về
- Dạ cháu và e Trang bị ngã xe, đang ở bệnh viện Vimec ở Times city
- Sao cơ, bị ngã xe. Ngã ở đâu, bị ở chỗ nào, cái Trang đâu, nó bị làm sao không.
- Bác bình tĩnh đi ạ, Trang ko sao đâu ạ
- Ở yên đấy, 2 bác đến luôn
Nghĩ đi nghĩ lại bấm bụng biết thế ko gọi cho xong. Giờ e Trang lỡ có làm sao thì chắc mình đi đầu xuống đất mất. Ông bà có mỗi đứa con gái cưng ở nhà. Thằng em của Trang thì đi du học được hơn năm rồi. Đúng là ko cái dại nào giống cái dại nào, cứ dính đến gái là đen đủ đường. Đang lẩm bẩm nghĩ lung tung thì 2 cô gái lần lượt đi ra. Nhìn có vẻ không nghiêm trọng lắm. Chân e Trang thì băng bó 1 ít. Còn cô gái tội đồ kia trông có vẻ nặng hơn. Nhìn khuôn mặt cô ta có vẻ lo lắng. 1 tay băng gạc chỗ bị xước, 1 tay xách cái túi màu đỏ cũ kĩ.

- E có làm sao không Trang
- Cả 2 cô đều ổn rồi, có thể ra viện luôn. Về nhà nhớ giữ gìn, rửa vết thương thường xuyên. - bác sĩ nói - Anh ra kia thanh toán tiền viện phí nhé
Cô gái kia lanh tranh đi trước ra quầy. Mình dìu e Trang đi theo sau.
- Chị ơi cho e thanh toán viện phí của 3 người đây ạ
- Hóa đơn của chị đây
- Cái…. Cái gì cơ….sao lắm thế ạ. Chị xem lại dùm e xem có nhầm lẫn gì không ạ.
- Dạ không chị ạ, đây là bảng giá dịch vụ chung bên e đã thế rồi.
Cô gái ấy cuống quít, khuôn mặt lo âu, tay cầm chặt tờ hóa đơn đi lòng vòng rồi mở ví ra, nhìn qua qua rút ra được 2 tờ 500k. Vừa lúc đó tôi dìu Trang đến gần
- E đứng đây đợi a - tôi nói với Trang
Rút trong ví ra cái thẻ ngân hàng đưa cho cô thu tiền
- Gửi chị, thanh toán giúp em
-Ơ… ơ….( cô gái kia ngơ ngác )
- Cô ko đủ tiền thanh toán, tôi cho cô nợ.
Cô ta im lặng, cúi mặt xuống, tay cứ vân vê cái tờ hóa đơn
- Cảm ơn anh
Vừa dứt câu thì bố mẹ Trang chạy vào. Khuôn mặt lo lắng. Nhìn thấy cô bé 2 người sốt sắng
- Có sao không con
- Con không sao đâu, bác sĩ nói chỉ cần về uống thuốc là khỏi ấy mà. - Trang lại nhăn nhở.
Biết là cô bé cũng đau nhưng chắc làm thế cho bố mẹ đỡ lo
- Mà anh Tùng ơi, anh Tùng- Trang gọi - anh có làm sao ko
- Dạ cháu chào 2 bác, anh không sao, cũng nhẹ thôi, chấn thương phần mềm ấy mà.- Mình nói
- 2 đứa lần sau đi đâu thì cẩn thận, nó bảo đi chơi với cháu nên bác mới đồng ý cho đi. Thế làm sao mà 2 đứa lại ngã.
- Dạ cũng lỗi tại cháu, cháu đi không để ý đâm vào người ta thôi ạ. 2 bác đưa e Trang về nghỉ đi ạ, xe e Trang cháu gửi ở cửa hàng sửa xe rồi ạ. Chiều mai cháu qua lấy rồi tối đem sang nhà cho. Bác cứ đưa e về nghỉ ngơi, mai không cần đi làm luôn đâu ạ, để cháu alo cho chú Quang xin nghỉ cho e vài hôm.
- Ừ, thế thôi bác về. Đi về đi con. Cháu cũng về nghỉ ngơi đi. Hay là về luôn với 2 bác, tiện thể có xe đây thì bác đưa về thôi
- Dạ thôi, nhà cháu ngược đường, phiền 2 bác, cháu bắt taxi về được rồi ạ.
E Trang còn ngoái lại nhìn mình, mặt mếu mếu, chắc là muốn mình về cùng đây. Xong đưa tay lên tai, ra hiệu chút gọi điện. Nhoẻn miệng cười vẫy tay cho cô nhóc ấy đi về với bố mẹ.
Quay sang nhìn cái cô gái tội đồ kia, bây giờ mình mới nhìn kĩ. Cô ấy mặc 1 áo ngắn tay màu đỏ, quần kaki màu đen. Mình tiến tới
- Này cô
- Dạ
- Cô định đứng đấy mãi à, tôi thanh toán xong rồi, đi về thôi.?
- Thôi ạ!....
- Cô có vẻ thích “thôi” nhỉ. Chưa thôi được với tôi đâu.
- Anh….Đừng tưởng anh có tiền muốn làm gì thì làm nha.- giọng có vẻ dữ dằn hơn, mặt vênh hơn, nói xong quay ngoắt đi chỗ khác
- Ai bảo cô không có tiền, không có tiền cũng là 1 cái tội đấy
- Thế giờ anh muốn gì ở tôi?
- Muốn cô đi về và mai 4h chiều gặp nhau ở chỗ sửa xe.
- 4h chiều tôi còn đang bận làm, lùi xuống 5 rưỡi đi.
- 4 giờ tôi đã nghỉ làm rồi, cô bảo tôi làm gì trong vòng 1 tiếng rưỡi, ngồi đợi cô hả? Tôi đâu có rảnh đến mức phải chờ 1 người như cô. Cô có lỗi cơ mà. Đã mất tiền thì chớ, giờ tôi lại phải ngồi đợi cô cơ đấy.
- Anh không chờ thì thôi, tùy anh.
- Trông cũng hiền lành mà bướng phết nhở. Cho tôi số điện thoại của cô.
- 09…..88
- Có gì mai tôi gọi cô sau, giờ thì đi về. Nhà cô ở đâu?
- Tôi ở Bạch Mai, gần đây thôi
- Thế thì đi - Tôi kéo tay cô ta đi
- Này, anh làm gì thế, mẹ a không dạy tự tiện cầm tay người khác là bất lịch sự lắm à - cô ta quát lên
- Chân thì tập tễnh, tay thì băng, nhìn cô kiểu này tôi đoán cũng ko dám bắt taxi về đâu, vì cô đâu có tiền. Nhở ! để tiền ngày mai trả cho tôi đi.
- Anh… Không có tiền thì liên quan gì đến anh, tôi sẽ trả anh đủ tiền. Sao cái mồm anh lúc nào cũng mở mồm ra là tiền, tiền thế. Trông cũng có đến nỗi nào đâu mà khó ưa. Thế mà cũng có người yêu, chắc yêu tiền của anh chứ yêu gì anh.
- Cô…. Ừ đấy, thì sao. Mà người nhà cô đâu, sao ko gọi họ đến
- Tôi không thích.
- Không tranh cãi với cô nữa, đi về, tôi ở Kim Liên, gọi taxi rồi đi cả luôn.
- Tại sao tôi phải đi cùng anh
- Vì tôi là nạn nhân, cô là người có lỗi, đương nhiên tôi đòi hỏi cô phải thực hiện rồi. Tiền thì chưa trả.
Cô ta tỏ ra vẻ tức giận, quay mặt đi chỗ khác. Thế là mình gọi taxi rồi kéo cô ta lên xe ngồi
- Tôi nói cho anh biết, tiền taxi chia đôi, anh mà còn mở miệng ra mà nhắc đến tiền là tôi xuống xe đấy
- Rồi, ngồi im đi, đã đau còn lắm chuyện. Ko nhắc đến tiền, được chưa !
Thế là mình cùng cô ta cùng nhau về, ngồi trên xe chẳng ai nói câu nào, nhìn sang bên cạnh trông cái cô khó ưa kia thỉnh thoảng lại nhăn mặt. Chắc là do vết thương nên vẫn còn xót. Mà kể ra con gái mà chịu đựng được thế cũng giỏi, trầy chân, trầy tay mà chẳng kêu lấy 1 tiếng như bé Trang. Tới ngõ nhà cô ta
- Này, cô có tự đi được không đấy
- Tôi đi được, chào anh
- Đi cẩn thận, ko lại bị xe máy nó tông trong lúc đi bộ đấy. Mà nhớ mai đem theo tiền nhé. Tôi gọi với theo
Cô ta quay lại nhìn tôi với 1 ánh mắt nhọn hoắt như kiểu muốn ăn tươi nuốt sống ấy rồi quay đi. Ngồi trên xe, rút con điện thoại ra alo cho chú Quang
- Alo chú à
- Có chuyện gì mà gọi muộn thế cháu
- Dạ cháu gọi điện xin phép chú cho cháu với em Trang nghỉ vài ngày, tối bọn cháu đi chơi bị ngã xe
- Chết, thế có làm sao không, nghe giọng thì chắc cháu không sao rồi, nhưng còn cái Trang, có bị sao không
- Không sao đâu chú ạ, bị trầy xước tí phần mềm thôi.
- Ừ, rồi yên tâm ở nhà nghỉ ngơi vài ngày đi, đợt vừa rồi cháu cũng vất vả nhiều, nghỉ vài hôm đi cho lại sức.
- Vâng, cháu chào chú ạ
Cuối cùng thì cũng về đến nhà, đống quần áo lộn xộn vứt đầy ghế. Haizz. Thôi kệ, mai tính, đi tắm rồi vào phòng đi ngủ, vừa đặt lưng xuống giường thì em Trang gọi
- Anh về tới nhà chưa
- Về rồi em, e có đau lắm không, sao không đi ngủ luôn đi.
- Đỡ đau rồi anh ạ, chú Quang lúc nãy alo cho bố e hỏi thăm, anh gọi cho chú à
- Ừ, anh xin lỗi. Tại a mà nhóc bị thương, lâu lắm mới đi chơi mà….
- Hihi, không sao đâu, cũng tại e nữa mà, trời mưa mà cứ đòi đi đó thôi. Mà a có đau lắm ko.
- Anh không sao, thôi e ngủ đi, mai a qua
- Dạ, a ngủ ngon nha!

Thật sự mệt mỏi, cái số mình nó lận đận, dính vào gái cũng khổ, mà ko dính vào gái lại càng khổ. Mọi hôm đi làm về mệt, chẳng có thời gian mà nghĩ ba cái chuyện linh tinh này. Sao đêm nay khó ngủ thế. Đôi mắt hình viên đạn kia nó cứ ám ảnh mình, chưa bao giờ mình lại xử sự 1 cách thô lỗ với con gái như vậy cả, mình cũng chẳng hiểu nổi mình nữa.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:36 pm

Chap 3: Qua 1 đêm dài, 8h sáng mình thức. Cố oằn lưng mà ko thể dậy nổi. Bụng thì đau, thôi nằm cố 1 lúc nữa vậy. Giá như có ng yêu, bây giờ có thể gọi để làm phiền, để nấu bữa sáng cho mình. Giá như… Ôi cái giá như, cuộc đời vốn dĩ bất công mà. Mình thì lao động quần quật không ngừng nghỉ, cách đây mấy năm nghe câu “ lao động hăng say- tình yêu sẽ đến” , vậy mà năm nào cũng đóng thuế cá nhân đầy đủ, lao động hăng như trâu húc mả. Tình yêu của mình vẫn chưa tới, chưa thấy cái duyên đâu mà cái số nó đã lấn át hết cả duyên rồi.
Cuối cùng thì cũng lết ra khỏi giường được, thu dọn đống quần áo cho vào máy giặt, quét qua cái nhà. Chuông điện thoại reo.
- Anh dậy chưa vậy - e Trang gọi
- Dậy rồi, nhưng mà chưa tỉnh
- Vậy là chưa ăn sáng đúng ko?
- ah, ờ, chẳng ai mua đồ ăn sáng cho, cũng chẳng có ai nấu cho.
- Anh muốn ăn không? Mở cửa đi e đang ở trước cửa nhà a này
- Cái gì cơ…..
Mình ra mở cửa, thấy cô bé cầm theo 1 bịch bánh mì, 1 hộp sữa to loại 1 lít, 1 gói xúc xích sống.
- Giỏi, quá giỏi, làm gì mà giờ này e ở đây, mới hôm qua bị tông xe, sáng ra đã đứng đây nhăn nhở rồi. Bố mẹ để cho e ra ngoài à.
- hì hì, bố mẹ đi làm hết rồi, e trốn đi đấy. Với lại e đi taxi mà. E biết hôm nay a cũng nghỉ,đoán a ko có việc gì làm lại dí mắt vào cái máy tính, cho nên e quyết định sang đây chơi. Dùng máy tính nhiều mắt lồi ra như ốc bươu rồi kìa. Êu êu
- Thế thì tốt quá, có ô sin đến làm việc nhà cho mình rồi. Tuần trước đi công trình xong a về quê luôn. Mà chả biết tiểu thư có biết lau nhà với nấu cơm không nhỉ
- Lau nhà với nấu cơm thì biết, nhưng chả lẽ a bắt người ốm nấu à, e lại là khách nữa. Thôi a tự xử đi, hehe, e đi vòng vòng xem nhà a có gì chơi ko. À a ốp trứng với rán xúc xích lên nhé, e ăn với. Sáng h e chưa ăn đâu
- Ờ
Đúng thật là, sao lúc ở công ty thì nghiêm túc thế, đến nhà mình thì tự nhiên như ruồi. Đối phó với cô bé này cũng chẳng phải dễ. Thấy con bé chui vào phòng ngủ mình. Mà thôi kệ
- Ra ăn sáng Trang ơi
- Vâng, e ra luôn
- Ăn xong là về luôn đấy nha, bố mẹ về lại ko thấy đâu lại cuống lên
- Chưa gì đã đuổi. Vâng- em đi cho anh vừa lòng, khách mà cũng đuổi, bảo sao người yêu còn chẳng có nói gì ế là phải. Hay anh là Gay , hí hí
- What… Thích về luôn hay ăn xong rồi về .
- E đùa thôi mà, hì hì, e ăn e ăn. Mà này a ơi, cái ảnh ở đầu giường anh…
Mình lấy miếng xúc xích đút vào mồm e ấy để khỏi phải nói.
- Ăn đi cho béo, hỏi nhiều
- Ko trả lời thì thôi, sớm muộn gì e chả biết, hehe
Mình im lặng, cũng chẳng dám nói thêm gì nữa. Nói gì thì nói, e nó đã để ý thì kiểu gì cũng mò ra được. Cái gì đến cũng phải đến thôi. haizzzz.
- Mà Trang này, sao e ko yêu ai đi, 23 tuổi rồi, ko yêu là phí tuổi thanh xuân đó
- Anh đúng là khờ mà, bảo sao, nhiều khi e nói gì anh cũng tin. Người lớn gì mà tồ như trẻ con
- Ơ cái cô này, nói anh thế à. Không định lấy chồng hả
- Lấy chồng á ? Lấy chồng chỉ là đi chụp ảnh, mặc váy, với ăn cỗ, xong đếm tiền. Chán òm
- Tôi đang nghe cái gì vậy trời
- Hì hì, mà thôi e đi về đây, a dọn dùm e đống bát đĩa kia nhé. Ở lại lúc nữa khéo anh lại ca thán. Người gì mà khó tính khiếp.
- Ừ, e về đi, xuống dưới gọi taxi, chiều a đi lấy xe a đem qua nhà cho
- Vâng
Cái cô bé này, chỉ có hành người khác thôi, đúng là tiểu thư, ở nhà chắc được bố mẹ chiều, nên đâm ra cái gì cũng biết, nhưng nghĩ cho cùng thì nhiều thứ chẳng biết cái gì, ngây thơ vô số tội. Sáng sớm qua chẳng giúp được cái gì, để lại đống bát đĩa cho mình rửa, ăn thì ko ăn, sữa đổ ra ko uống, bánh mì với xúc xích ăn được 1 nửa, trứng thì ăn mỗi lòng trắng. Cái miệng để ăn với để nói, cô nhóc này chỉ nói là giỏi.
Thu dọn nhà cửa đâu đấy xong ngủ nghỉ, 3 rưỡi chiều quần áo chỉnh tề để đi gặp đồ dở hơi tội đồ kia, nghĩ thầm quả này phải cho cô ta 1 phen ra trò mới được. Đến nơi thì cũng gần 4 giờ. Hỏi tiền thanh toán sửa cả 2 xe. Ông chủ bảo hết 500k 2 xe, còn con vespa bị xước thì phải hôm khác đến ông í bả rồi sơn lại chỗ xước cho, chứ giờ ko có thợ làm. Cô ta chưa đến nên mình cũng trả luôn. Kiếm quán cafe gần đó ngồi, tiện thể gọi điện cho cô ta
- Alo ai đấy ạ
- Là cái người tông vào cô hôm qua đây. Sao ! 4 giờ rồi mà ko thấy mặt mũi cô đâu vậy
- Tôi còn đang làm, đã bảo anh hôm qua là hẹn nhau 5 rưỡi cơ mà
- Có nghĩa là giờ cô bắt tôi phải chờ cô 1 tiếng 30 phút nữa
- Tùy anh, không chờ thì a về đi, ko lấy tiền thì về luôn đi !
- Cô tưởng tôi cần tiền của cô á . Đã sai lại còn lên giọng à. Bực mình.
Cô ta cúp máy luôn, đã thế ở lại gặp bằng được, phải làm căng, để con gái nó mà nhờn với mình 1 lần thì ko được. Sĩ diện đàn ông cơ mà. Ngồi im ở quán sửa xe đợi cô ta ko ra quán cafe nữa, 5h15 cô ta đi xe ôm đến. Mình đứng dậy
- Kể ra cũng cô cũng có ý tốt, bắt tôi đợi hơn 1 tiếng, và cô đến sớm so với cái lịch hẹn của cô 15 phút, thiện chí gớm
- Cho chết
- Gì cơ, cô bảo tôi chó chết á - Lúc đó mình không nghe kĩ
- Tai anh nghễnh ngãng à. Chú ơi cháu gửi tiền sửa xe với ạ, 2 xe này ạ
- Cậu kia trả tiền rồi - ông chủ sửa xe bảo
Cô ta quay sang mình
- Đồ lanh chanh, cầm đèn chạy trước ô tô.
- Này nha, tôi ko muốn lãng phí thời gian nên tôi trả cả, chút đi uống nước tôi đòi cho bằng hết. Đi theo tôi, đằng kia có quán cafe, đi rồi nói chuyện.
Cô ta lẳng lặng đi theo tôi, cái chân vẫn còn đi cà nhắc, mặc cái áo dài tay màu trắng với quần âu màu đen,trông cũng ra dáng dân công sở. Hôm nay cô ta để cột tóc búi rối, trông cũng xinh xắn. Để lộ ra cái cổ trắng ngần, lơ thơ vài sợi tóc bám sau gáy. CHẳng hiểu sao mình rất thích nhìn từ sau như vậy nữa
Ra đến quán cafe
- Anh chị uống gì ạ - phục vụ hỏi
- Tôi uống nước cam
- 2 nước cam em ạ - thật ra mình ko thích nước cam lắm, nhưng cố tình để trêu ngươi cô ta xem sao
- Đàn ông lại đi uống nước cam, yếu đuối - lại lẩm bẩm
- Kệ tôi, cô mà gọi tôi là đồ yếu đuối nữa cô biết tay tôi đấy nha.
- Tai thính phết nhở - tay bụm miệng cười
- Thôi, không cãi nhau với cô nữa, vào việc luôn, tôi cũng không có thời gian. Cô tính sao về chuyện hôm qua
- Tôi đúng là người có lỗi, anh xem hết bao nhiêu tiền tôi gửi, nhưng cũng tại anh chị 1 phần, chứ ko phải lỗi tại tôi hoàn toàn, xe tôi cũng hỏng, người cũng bị thương.
- Rồi, bây giờ thế này. Tiền viện hôm qua hết gần 3 triệu, cô xem hóa đơn rồi đấy, hóa đơn cô cầm, 3 phần ăn nhẹ lúc điều trị xong + với lúc cấp cứu 3 người. Tiền sửa xe hết 500k, nhưng thôi tôi bỏ qua tiền sửa xe, 2 triệu rưỡi tiền viện phí cô lo.
Cô ta lôi ví ra, lục hết các ngăn được 3 tờ 500k, với 1 tờ 200k, tiền lẻ ko tính.
- Anh….có thể cho tôi nợ được không, ở đây tôi có gần 2 triệu thôi.
- Tôi ko có thói quen làm phước cho người không quen biết.
- Thật sự tôi vừa mới rời công ty cũ, chưa tìm được việc làm mới. Tôi hứa sẽ trả anh đầy đủ. Nhưng mà ai bảo ai kêu chở vào cái bệnh viện đó làm gì cho đắt, thiếu gì bệnh viện đâu - mắt rơm rớm, bối rối nhìn tội lắm
- Thì gần đấy có bệnh viện đó, với lại khám ở đấy sạch sẽ, chất lượng tốt.
- Nhưng anh phải biết khả năng chi trả của tôi có hạn thôi chứ
- Lúc đau còn nghĩ đến khả năng chi trả à, tôi trả hộ cô hết rồi đấy thôi, có mấy triệu cứ mặc cả, lèo nhèo.
- Có mấy triệu! Có mấy triệu mà anh đòi tôi kinh thế, sao ko làm từ thiện cho tôi luôn đi !
- Cô đang làm thơ đấy à, mơ đi. Tiền mồ hôi nước mắt của tôi, giờ lại bảo nạn nhân trả tiền viện phí cho người gây tai nạn à. Ngược đời
- Nhưng mà thật sự tôi rất khó khăn trong thời gian này - cô ta cúi mặt xuống , cốc nước cam còn nguyên
- Thôi không phải than nghèo kể khổ làm gì. Ở đây tôi cầm 1 triệu, cô cầm 700k kia về lo liệu mà tìm việc đi. Viết địa chỉ nhà, viết số điện thoại của người thân cô vào đây. Nói chung là bố mẹ, anh chị, ai có thể liên lạc được với cô thì cô viết vào. - Tôi đưa cho cô ta tờ giấy và cái bút
- Số tôi anh có rồi, còn số này là số của đứa em ở cùng phòng tôi.
- Em cô tên gì
- Ngọc
Tôi cầm điện thoại lên gọi vào số máy mà cô ta vừa viết
- Alo
- Ngọc à
- Vâng, ai đấy ạ
- À, anh được đứa bạn nó cho số, nó thách anh gọi điện cho e ấy mà. Nó bảo e xinh đẹp, còn đố anh tán được em
- Anh nào vậy
- Bí mật, thôi chào em nha
Tôi tủm tỉm cười
- Đồ mặt trơ, anh không biết ngại là gì à - cô ta lại nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn
- À tất nhiên là không khi nói chuyện với cô, còn với người khác tôi ngại bình thường, nhiều lúc còn ngại dã man là đằng khác Mọi chuyện cũng xong rồi đấy nhỉ. Cô uống nước cam đi
- Không phải mời, tất nhiên đồ free là phải uống hết rồi, anh luôn giành trả tiền mà, lần này cũng trả nốt nhé
Cô ta cầm cốc nước cam lên ực phát hết luôn xong đặt cái cốc xuống bàn “cộp” 1 tiếng.
- Chào anh, tôi về
- Uhm, cô về đi. Chúc cô buổi tối ngon miệng
Thế là cô ta quay ngoắt lại, vẫn ánh mắt đấy, làm tôi giật cả mình. Sau khi cô ta ra về, tôi ngồi 1 lúc nữa, trong tay cầm tờ giấy lên xem địa chỉ . Tính toán- từ nhà mình đi đến đó mất 2 km. Mà quên số điện thoại cô ta cho hôm qua còn chưa lưu. Tên cô ta cũng quên không hỏi. Thôi đặt bừa đi vậy. Có số điện thoại, có địa chỉ , từ nay có trò để chơi rồi. Lâu lắm mình không có hứng như bây giờ !

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:36 pm

Chap 4 Xong xuôi việc cũng đến khoảng 6 giờ. Rút phone ra gọi cho bé Trang
- E nghe nè anh
- Giờ a đem xe qua nhé, e ở nhà không?
- Không ở nhà thì ở đâu nữa, a qua luôn đi, nhanh nhé, e bảo mẹ nấu cơm luôn. Nhá nhá
- Định không để cho anh nói à, chưa hỏi ý anh thế nào đã nói mẹ nấu cơm!
- Hì, anh Tùng của e dễ tính lắm mà, với lại anh có 1 mình, ăn 1 mình suốt rồi, sang nhà e ăn có làm sao. Mà bố e đây này, anh nói chuyện với bố e nha
- Ơ
- Tùng à cháu, sao bảo hôm nay cháu sang - bác trai nói
- Bố, bố, bố bảo anh í sang ăn cơm đi ( vẫn nghe thấy tiếng cô bé nói vọng vào)
- Dạ, cháu vừa đi có việc, giờ cháu đem xe qua cho Trang ạ.
- Ừ, sang đi, bác có ít rượu ngon mới được biếu.
- Dạ vâng
- Anh thấy chưa, bố em mời anh sang đấy nhé - Trang láu lính
- Vâng, thế ai vừa nói với bố, để bố bảo a sang ăn cơm, giấu đầu hở đuôi kìa.
- Hì, tấm lòng của e cũng như của bố thôi. Mà a đi luôn đi
- Rồi, gì mà cứ cà cuống lên vậy, a đi đây
- Ok sếp
Mình đứng dậy tính tiền rồi lấy xe qua nhà bé Trang. Trên đường đi, lại nghĩ đến cô ta, bao nhiêu câu hỏi tò mò, nào là tên gì, bao nhiêu tuổi. Nói chung là cứ luẩn quẩn trong đầu mình. Đến nhà e Trang, gặp 2 bác ở nhà cả.
- Tùng đến rồi à
- Dạ, cháu chào 2 bác
- Vào nhà đi cháu. Trang ơi, anh Tùng đến này. Cháu ngồi đi, bác đi vào xem chị giúp việc nấu nướng xong chưa.
- Vâng, cứ để cháu tự nhiên
Nhà e Trang do tay mình tự thiết kế, mới xây năm ngoái. 2 bác là bạn làm ăn với ông chú nhà mình. Hồi đó mình làm gần như không công, vừa làm vừa lấy mối quan hệ, coi như ngoại giao, vì bố Trang cũng đầu tư bất động sản.
- Cháu hôm nay thế nào rồi, còn đau lắm không - bác trai hỏi
- Dạ , cũng đỡ nhiều rồi bác ạ, chỉ đau lưng chút thôi, chân thì hơi sưng, đi lại ko vấn đề gì bác ạ
- Ừ, mà này, bác mới xin được giấy phép xây dựng 1 khu đô thị nhỏ nhỏ ở bên Gia Lâm. Bác gửi hồ sơ quy hoạch cho ông Quang rồi đấy, bác muốn cháu làm giúp bác, vì bác chỉ bán đất, còn xây dựng là do người mua bỏ vốn xây nhưng phải theo kiến trúc của mình đưa ra.
- 1 mình cháu thì sao làm hết được ạ Nhưng bác nói thế thì cháu cũng cố, đợt này công ty cũng nhiều việc, bác cứ tác động chỗ chú Quang, cháu giúp được gì cháu giúp ạ, ít nhất là qua khâu kiểm duyệt, vì cháu là trưởng phòng mà !
- Ừ, vậy cứ thế nhé, nhờ cháu cả đấy.
Bé Trang lon ton xuống
- Anh đến rồi à, e đợi anh mãi ( cười rõ tươi)
- Đấy cháu xem, cả buổi chiều nó quằn quại ở trên phòng, ngủ không ngủ, thỉnh thoảng lại “ôi giời ơi”. Chẳng biết nó ôi giời ơi cái gì. Bác rủ xuống nhà xem phim cùng bác nó cũng không, hỏi ăn cái gì cũng không. Lúc cháu gọi điện thoại với bác nó mới cười tí đấy
- Bố thật là, lúc đó chân con đau, trong người khó chịu, mọi hôm đi làm, hôm nay bố mẹ bắt con loanh quanh ở nhà chán òm.
- Thôi được rồi, khỏi ốm đi , muốn gì bố dẫn đi mua. Chỉ được cái bao biện là giỏi
- Con gái bố mà lị!
Đúng là tiểu thư, bố mẹ chiều chuộng. Nhà giàu không lo chết đói. Chẳng biết sau này cô bé lấy chồng vào thì có thay đổi cái tính trẻ con không nữa. Mình nói thì hầu như lúc nào cô bé cũng nghe, chắc mình khó tính.
- E vào nấu cơm phụ mẹ đi, chưa biết nấu cơm không lấy được chồng đâu - Mình trêu
- Tất nhiên là cắm cơm bằng nồi cơm điện e biết làm, đủ tiêu chuẩn lấy chồng rồi. Hơ hơ
- Chỉ được cái lẻo mép.
- Còn hơn anh nhé, a cứ như vậy thì ai dám đến gần anh, hở ra là chê, cái gì không vừa ý cũng nói. Bảo sao chả có đứa con gái nào dám đến gần anh - trừ em, hehe

- Thôi 2 đứa vào ăn cơm, mẹ gọi rồi kìa - bác trai nói

Ăn xong mình cũng xin phép 2 bác về luôn. Ra cổng gọi taxi, e Trang đi theo tiễn mình
- Anh về cẩn thân nhé
- Anh đi taxi đương nhiên là cực kì cẩn thận rồi
- Người ta nhắc đâu có thừa, anh thì lúc nào cũng vặn vẹo
- Còn e thì lúc nào cũng đáp trả được mấy câu anh vặn đó thôi, có vừa tí nào đâu
- Không phải ai e cũng đối xử như vậy đâu
- Tức là lúc nào e cũng cãi anh, còn người khác e luôn nghe lời ngoan ngoãn chứ gì. Nhưng mà a thích lúc nào e cũng như vậy với anh
- Anh này, người khác e mà ko thích còn lâu e mới quan tâm, e quý anh, quan tâm a e mới vậy thôi
- Hôm nay sến thế
- Thôi về đi ông tướng ế vợ, không cho ở đây nữa đâu ( mặt ngại ngại )
- Ế mà tự tin như anh thì thuộc dạng cực hiếm nha
- Vâng, anh cái gì chả nhất, giỏi này, khó tính này. Nhiều lúc dở hơi này, lúc thì xấu trai, lúc thì đẹp trai. Nói chung là e chả biết đường nào mà lần. Đúng là dân kiến trúc
- Ừ, anh cũng thấy mình thế - tôi giọng trùng xuống, lảng mặt đi chỗ khác. Thôi a về đây
- Vâng, về nhà alo cho e nha
Ngẫm cho cùng thì cô bé nói cũng có lí. Hâm, dở, lúc đẹp trai, lúc xấu trai, lúc phong độ, lúc thì mờ nhạt. 2 năm nay mình đã cố gắng rất nhiều để được như bây giờ. Cũng trả giá nhiều, có những lúc tưởng chừng như muốn gục ngã, nản lòng, muốn buông xuôi. Nhưng rồi nghĩ đến gia đình, nghĩ đến việc 1 ngày nào đó mình phải trả thù. Đêm về nằm xuống giường, nhìn vào cái ảnh mình lại càng phải cố gắng hơn. Cuộc đời mình đã phạm phải 1 sai lầm, 1 sai lầm mà chính mình không bao giờ tha thứ cho mình. Nhưng vấp ngã nhiều mình mới chiêm nghiệm được những điều mà ngaỳ xưa mình sống chỉ biết những thứ trước mắt. Có nhiều người còn không được như mình, nhiều người còn khổ, còn phải chịu đựng những điều khủng khiếp hơn mình. Thế nên cuộc đời này vẫn sẽ đẹp khi mà mình còn cố gắng. Cố gắng để trả thù

Cuối cùng cũng về đến nhà, lúc tối uống rượu với bố e Trang vài chén cũng ngất ngây tí chút. Trút bỏ bộ quần áo, đi tắm rồi lên giường ngủ. Cầm điện thoại lên nghịch lung tung, nhắn tin cho e Trang thông báo về đến nhà rồi. Tự nhiên nảy ra trong đầu cái ý nghĩ định gọi cho cô gái rắc rối kia. Nhưng chưa biết lấy cớ gì gọi. Bấm liều vậy
- Alo, ai...vậy… ạ ( giọng ngái ngủ)
- Chủ nợ của cô chứ còn ai
- Chủ nợ nào cơ ạ
- Vừa mới gặp lúc chiều đã quên rồi à
- Anh gọi có chuyện gì không
- À, tôi hỏi thăm e Ngọc xem đã ngủ chưa ấy mà
- Ngủ rồi. Mà 11h rồi anh không ngủ lại đi làm phiền người khác vậy hả
- À, tại chiều nay nghe giọng e Ngọc dễ thương quá, nên giờ tôi muốn nghe lại ấy mà
- Anh...đúng là có vấn đề
- Tất nhiên là có vấn đề, vấn đề ở đây là tôi nhớ e Ngọc nên định nhờ cô chuyển máy cho em í thôi mà
- Đồ dở hơi
Nói thế xong là cô ta cúp máy, ngày gì không biết. 2 bà thím bảo mình dở hơi, lúc tối thì e Trang, bây giờ lại đến cô ta. Gọi lại lần nữa
- Anh có định để yên cho tôi ngủ không
- Có chứ, nhưng để tôi nói đã
- Nói nhanh, nói nốt lần này, anh còn gọi nữa là tôi tắt máy đấy
- Rồi, hỏi thăm cô tí thôi. Tối nay cô ngon miệng chứ
- Ngon, đến nỗi ăn cơm còn buồn nôn
- Ai làm gì cô à, hay là cô nghén
- Anh không thấy là tôi tử tế với anh lắm rồi hay sao, tôi không có thời gian để đùa. Mà sao anh phát ngôn toàn nhưng anh cứ vặn vẹo tôi hết lần này đến lần khác, tôi phải làm sao chứ, tôi mệt mỏi vì anh lắm rồi, đồ điên, đồ khùng, giá không gặp anh hôm qua thì hôm nay tôi cũng ko phải nghỉ việc, giá không gặp anh tôi không phải đi vay tiền. Anh nghĩ tôi có nhiều tiền như anh à, anh nghĩ a cho tôi nợ tiền là anh có quyền chọc ngoáy tôi, mỉa mai tôi à. Ít ra tôi còn có lòng tự trọng, tôi đã bảo trả anh đầy đủ là trả anh đầy đủ. - cô ta vừa nói vừa khóc, mình nghe thấy tiếng sụt sịt
- Xin lỗi - Theo cảm tính, mà chả hiểu sao lúc đó mình lại xin lỗi cô ta nữa. Lâu lắm rồi mình chẳng xin lỗi 1 đứa con gái nào hết
- Xin lỗi thì có ích gì, xin lỗi mà anh có tìm lại việc cho tôi được không, xin lỗi mà lúc nào anh cũng gây sự với tôi, làm ơn để tôi yên, cút đi.
Thế là cô ta cúp máy. Tôi ngẩn người, chẳng biết nói gì hơn. Nghĩ cho cùng thì cô ta cũng ko đáng để mình đối xử như vậy, từ trước đến giờ mình luôn làm ngơ với tất cả mọi đứa con gái, trừ bạn bè, trừ e Trang. Giờ mình lại dở hơi đi chọc vào tổ kiến lửa kia. Lại “ dở hơi” ! Mình đúng là dở hơi


p/s: Thật sự mình hôm nay rất mệt, vì đi làm về muộn, việc thì ngập đầu ko muốn thất lễ mọi người nên cố ngồi đến giờ này, mắt thì díu vào, chắc mình viết cũng lủng củng, ko được mạch lạc như mọi hôm, các thím thông cảm. Hôm sau mình viết bù. Cảm ơn các thím đã quan tâm

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:37 pm

Vắt tay lên trán nằm nghĩ, từ trước đến giờ mình quá đáng với cô ta lắm sao? Theo cách nhìn của 1 đứa con gái thì mình chắc là tồi tệ lắm. Nhưng cô đâu có biết, tại sao tôi lại ghét con gái đến vậy, tôi đã từng sợ con gái, cho đến bây giờ tôi không dám yêu 1 ai, dù chỉ là 1 tí chút cũng ko hề có. Thế mà bây giờ tôi lại thừa thời gian để làm phiền cô, để chọc ghẹo cô. Cô chỉ là 1 người rất đỗi bình thường. Chẳng lẽ cuộc đời tôi lại chông chênh 1 lần nữa sao?

1 tuần sau. Cuộc sống của tôi vẫn diễn ra bình thường như bao ngày. Buổi sáng thức dậy vào lúc 6 giờ, vệ sinh cá nhân rồi ăn sáng đến 7h đi làm. Lúc thì mì tôm, lúc thì bánh mì, không thích thì nhịn. E Trang thì mới đi làm được vài hôm, cũng vui vẻ bình thường như mọi hôm, chẳng có gì thay đổi. Tôi cũng quên không gọi điện cho cô ta để đòi tiền. Chẳng biết cô ta giờ ra sao. Mà tôi quên cũng ko để lại số điện thoại cho cô ta. Dùng dịch vụ giấu số của vinaphone 4 năm nay rồi, còn 1 máy sim mobi thì ít khi dùng đến. Cho nên khi gọi cho người quen là họ biết ngay là mình, vì chẳng bao giờ hiện số gọi đến. Cô ta cũng đâu có hỏi số điện thoại mình.
Sáng sớm bước vào cửa công ty , lên tầng 3 gặp e Trang đã đến từ sớm
- Em chào sếp
- Ừ, sếp chào em
- Hì, anh gặp chú Quang à, chú chưa đến anh ạ
- Thế thôi a lên phòng a đây
- Ơ khoan đã, e có cái này cho a nè. - cười tươi đưa cho mình 1 túi, chả biết đựng gì
- Gì thế nhóc, định hối lộ sếp à
- À không, tí về phòng a mở ra thì biết - Nói xong cô bé cúi mặt ngượng ngùng
- Lần trước thì hối lộ nước hoa, không biết lần này hối lộ cái gì nữa đây hả, sếp thì chưa có gì cho nhóc cả - Mình cũng bối rối
- Anh đưa e đi chơi là được rồi mà . hì hì
- Mà thôi, a đi đây, đứng đây người ta dị nghị, lại bảo anh và e yêu nhau thì chết
- Người ta thì kệ người ta - anh Tùng hấp dẫn mới là của em!
- Thơ thẩn sến quá đi, bye nhóc nhé
Ko cười ko được với cô nhóc bầy hầy này. Bước vào phòng thì mọi người đến hết rồi.
- Chị Linh, làm xong phần quy hoạch chỗ đất bên Gia Lâm chưa?
- Chị chưa, chắc chiều mới xong
- Chị làm nhanh đưa e xem - Mọi người chú ý này, chiều nay 3h đến phòng họp chung dưới tầng 3 nhé.
Bước vào phòng làm việc của mình. Mở cái túi e Trang đưa cho thì thấy 1 cái áo lascote màu tím than ngắn tay gói cẩn thận trong hộp. Mở ra thấy 1 tờ giấy
- Hôm qua bố dẫn e đi sắm đồ, e thấy đẹp nên mua cho a đấy. Ko vừa thì đưa e đổi cái khác cho nhé. -__-
Đúng lúc mình ko có áo mặc, mới sang mùa hè nên chưa mua gì cả. Nhưng Trang à, sao e tốt với anh thế, anh không nhận thì không được, mà bây giờ nhận thì a phải làm sao với e đây. E ko nói, mà a cũng không nói. Thôi, kệ đi, chuyện gì đến sẽ đến thôi. Ngồi làm việc đến 5 giờ chiều thì có điện thoại.” Nhật calling”
- Anh đang ở đâu thế
- Đang ở công ty, có việc gì thế
- Tối mấy anh em mình tụ tập đi
- Ờ, thế mấy giờ đi
- 7 giờ anh nhé, dẫn cả chị Trang đi nữa nhá, e điện cho chị Trang rồi đấy
- Ơ hay cái thằng này, mày gọi chị Trang đi làm gì
- Hì, có chị Trang đi càng vui chứ sao, có chị í đi anh mới nói nhiều, còn đâu toàn than nghèo kể khổ rồi im im. À hôm nay e dẫn người yêu e ra mắt cho a duyệt.
- À được, tuổi trẻ tài cao. Liều hơn anh mày rồi đấy. Thế ăn ở đâu
- Nấm Việt như mọi khi thôi
- Ờ, cúp đi, để a làm lúc nữa rồi đi luôn, ko về nhà nữa
Cũng lâu lắm rồi không đi ăn uống với Nhật, nó là thằng em con nhà bà cô - e gái bố tôi. Vì không có anh chị em, tôi coi nó như em trai mình vậy. Anh em cũng có nhiều kỉ niệm với nhau. Lúc đói, lúc khổ gần như trải qua cùng nhau hết. Ngồi đến 6 giờ, e Trang gọi điện cho mình
- Anh, chuẩn bị đi chưa?
- Đi đâu cơ
- Ơ, Nhật nó chưa gọi điện cho anh à
- À gọi rồi
- Thế nó không nói gì với anh hả
- À có, nó bảo đi ăn với nó + người yêu nó
- Ơ thế nó ko bảo có e nữa à
- À có.
- Anh định câu giờ phải không.
- Câu giờ ai cơ - mặt tỉnh bơ
- Thôi đi ông tướng, nghỉ làm đi, e đã bảo mắt anh to như ốc bươu rồi, làm nữa mai nó lồi ra như quả bóng bàn cho xem
- Nhưng mà chưa xong
- Chưa xong cũng vứt đấy, a ko xuống là e lên phá ko cho a làm đâu đấy
- Giỏi thì lên đây
- Giỏi thì a xuống đây. Lêu lêu.
Nhiều khi nói chuyện với cô bé lại phì cười. 5 phút sau tự nhiên e Trang mở cửa phòng mình, kiểu dáng hùng hổ đi vào, 2 tay chắp vào hông, đứng trước bàn làm việc
- E lên rồi đây, anh có nghỉ không e còn biết lối
- Nhưng mà…
- Xuỳ xuỳ. Nhưng nhị gì, e phá ko cho a làm nữa đó, hết giờ làm việc rồi
- Thôi cho a xin 10 phút nữa đi
- Lần này e tha, nhưng e sẽ ngồi đây chơi
- Ngoan thế có phải là tốt không.
Cô bé ngồi xuống ghế, rút điện thoại ra nghịch. 1 lúc sau máy mình có tin nhắn đến
- Anh có biết là để phụ nữ chờ là đàn ông không galant chút nào không ?
Mình xem qua lại đặt điện thoại xuống bàn, tiếp tục công viẹc. Tin nhắn lại đến
- Anh có biết là e đang nhìn anh không
Mình ngước mặt lên nhìn cô bé. 5s mình và cô bé nhìn nhau ko chớp mắt. Thế rồi cả 2 lại nhìn xuống, lại thấy tội tội cô bé. Nghĩ cho cùng thì mình cũng có làm được đâu, cô bé cứ liên mồm,ko nói thì lại nhắn tin, ko nhắn tin thì lại nhìn, ở lại lúc nữa ko biết giở trò gì
- OK, let’ go
- Yeah! Sếp “muốn nằm “
- Đúng là…Mà đợi a vào nhà vệ sinh thay cái áo, mặc áo này đi chơi không thoải mái cho lắm, anh sẽ trưng dụng luôn cái áo e vừa đưa cho. Mà lần sau mua áo thì mua nhiều nhiều tí , tặng có 1 cái thôi à
- Tặng 1 cái 1 thôi, hay chủ nhật đi với em, e lựa cho a mấy cái luôn
- Để xem thái độ từ giờ đến chủ nhật của e đã, còn phải suy xét. He
Vào nhà tắm, thay cái cái áo xong
- E biết ngay mà, mặc áo e mua là rực sáng luôn cả 1 vùng hào quang quanh người anh luôn
- Thật
- Chả thật thì sao, e còn biết anh mặc size gì nữa, nên đương nhiên là vừa vặn, nhìn thế này ai bảo zai 25 tuổi. Nhỉ?
- Ko phải nịnh anh, a ko định cưa sừng làm nghé đâu
- E nịnh chứ có phải ng khác nịnh đâu mà lo, cứ sướng đi anh.
- Thôi đi nào, người gì mà nói nhiều kinh
- Vâng, mà đi xe e hay đi xe anh
- Tuỳ e, thích ngồi xe đẹp thì đi xe của e, thích ngồi xe xấu thì đi xe của anh
- Gớm, xấu với chả đẹp, đi xe của e đi, e hôm nay mặc đầm. Đi xe của e lúc về a lai e về, xong sáng mai qua đón e. Lợi cả những 4 đường chứ không phải đôi đường nhé
- Ờ, đi thôi
Mình và e Trang 7 giờ có mặt ở quán Nấm Việt, lấy phone alo cho Nhật
- Ngồi chỗ nào
- Tầng 2 anh, lên là thấy liền
- Ừ, đi thôi e
Lên đến nơi thì thấy Nhật cùng 1 đứa con gái ngồi 1 bên đợi sẵn rồi
- Em chào anh chị
- EM chào anh chị ạ - đứa con gái đi cùng Nhật
- Ừ, đến lâu chưa em -mình nói
- Em vừa đến đc dăm phút, anh chị ăn gì gọi đi
- Phở cuốn cho anh
- Phở cuống cho chị- Trang nói chen vào
- Ơ - mình quay sang nhìn Trang, cô bé lại nhe răng ra cười.
- haha, đúng là tâm đầu ý hợp, mà dạo này chị Trang xinh thế, xinh thế thì anh Tùng sao chịu nổi
- Vậy mà anh Tùng nhà chú toàn bắt nạt chị thôi đấy - Trang nói
- Anh đâu dám, mà giới thiệu bạn đi, để bạn ngồi im thế à
- Quên mất, đây là Ngọc, bạn gái e
- Cua gái ko rủ anh đi cùng, mày có tội to- tôi trêu
E Trang và e Ngọc đều cười, nhìn thoáng qua thì e Ngọc cũng thuộc dạng ưa nhìn, chứ không xinh lắm, không xinh bằng e Trang, với lại cách ăn mặc thì ko được như e Trang. Mà thôi chẳng quan trọng, miễn sao e mình nó ưng, 2 đứa yêu nhau là được rồi.
- Giới thiệu tiếp đi, ngồi đực ra đấy à, bao nhiêu tuổi, nhà ở đâu, đi làm hay còn đi học
- Lại khó tính, cứ từ từ rồi giới thiệu e ạ. Anh như ông cụ non í . - e Trang nói
- Ừ thì từ từ. Nhật này, từ lúc anh mặc cái áo mới này ko thấy mày chê nhỉ - mình cười
- E mà chê, 1 là chị vặn cổ e từ trước ra sau, 2 là đừng mơ chị dẫn đi mấy chỗ hay ho nhé cưng- Trang nói
- Haha, hoá ra ông anh nhà tôi hôm nay được chị mua cho cái áo mới, trông cũng được đấy chứ. E nói thật, anh mặc áo ngắn tay kiểu này có khi còn đẹp hơn mặc áo dai tay công sở khi đi làm, trông đứng đắn quá. Bảo sao ngày xưa lúc chị Trang chưa đến cũng chả có đứa con gái nào dám lại gần.
- Trang, e cho nó ăn cái gì mà giờ nó lại đứng về phe e vậy hả - cười
- Đâu tại chú ấy tự nguyện đấy chứ . hì hì
- Vậy thì phải công nhận 1 điều là body a đẹp nên mặc áo gì cũng đẹp, nhở.
Ngồi nói chuyện 1 lúc, mình và thằng Nhật uống hết 1 chai vodka men to + với 1 chai men nhỏ, 2 anh em cũng phê phê. E Ngọc mới gặp thì cũng ít nói, chỉ nói dăm ba câu về chuyện học hành gia đình. Ngọc thua Nhật 2 tuổi, đang là sinh viên.
- Này, có người yêu rồi, cố mà học để cuối năm ra trường, đưa e Ngọc về ra mắt rồi lo tính chuyện cưới xin đi - mình nói với Nhật
- Gì mà sớm thế anh, nhưng mà e thích cưới vợ
- Ko sợ thằng nào nó tán mất e Ngọc à
- À, anh nói e mới nhớ. Có chuyện này kể cho a. Hôm trước lúc e với Ngọc đang đi chơi thì có điện thoại điện vào máy Ngọc, cũng không có số như của anh í. Bảo là định tán Ngọc. Chả biết thằng bỏ mẹ nào. E mà biết thằng nào e đấm cho vêu mồm, dám nhòm ngó người yêu e à .E nhỉ- Nhật quay sang Ngọc cười
- Hì, e cũng chả biết là ai, tự nhiên hắn ta gọi cho e rồi bảo là có đứa bạn của hắn thách tán được e. - e Ngọc kể
Thôi chết tôi rồi, thôi quả này xong rồi. Kiếm đâu cái lỗ để chui xuống đây. Lần này thì đúng là ông lão đánh cá và con cá vàng rồi ( e Ngọc hôm nay lại mặc áo màu vàng ).
- Ờ, thế à. A ui, sih, tự nhiên bụng a khó chịu quá, hình như dạo này a bị dạ dày, chắc uống nhiều
- Thế thôi đi về đi a, cũng 9 rưỡi rồi
- Ừ, e cầm lấy này, xuống dưới thanh toán - Mình đưa ví cho Trang
- Thôi để e
- A bảo là để anh- mình trừng mắt
- Vâng, mà a có đau lắm ko?
- Không sao, a đỡ rồi
Đúng là éo le, sao mình lại gặp đúng cái em Ngọc này cơ chứ. Mà giờ lại còn giả vờ đau bụng, nhục hết chỗ nói. Cái mớ bòng bong này to quá, chẳng biết có đỡ nổi không nữa. haizz

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:37 pm

Chap 6 Xuống dắt xe ra về cùng e Trang, chào 2 đứa kia luôn.
- 2 đứa về đi, a đau bụng cũng về luôn đây
- Vâng, e chở Ngọc về đã
- Nhà Ngọc gần đây không e
- E ở …. Bạch Mai
Vậy thì không phải suy nghĩ gì nữa, đúng địa chỉ cô ta viết cho mình rồi. Mình phải làm sao bây giờ, gặp 1 lần cô bé này sẽ còn lần sau, làm sao mà trốn được.
- E đèo anh nhé - Trang nói
- Chân yếu tay mềm như e làm sao đèo được, để anh đèo
- Mắt lim dim thế kia có an toàn không vậy, e sợ lại như lần trước. Mà lần trước a có say đâu nhỉ. hì
- Ko tin anh à, nhìn siêu nhân trổ tài đây. Mời tiểu thư lên xe - Mình cốc đầu Trang và cười
- Thôi được e giao phó tính mạng cho a lần nữa vậy
Đèo e Trang về mà trong người cứ bứt rứt khó chịu, luẩn quẩn. Đang đi đường thì có điện thoại. Mama calling
- Con nghe mẹ ơi
- Mày đang ở đâu thế con
- Con đang ở ngoài đường
- Đi chơi với cái Trang cùng thằng Nhật à
- Mẹ theo dõi con đấy à. Sao mẹ biết Trang
- À, mẹ vừa điện cho thằng Nhật có tí việc, nó bảo mấy đứa đi ăn uống nhậu nhẹt gì đúng ko?
- Thì đi ăn cơm thôi có chứ có gì đâu
- Ừ, thế hôm nọ ngã giờ còn đau ko?
- Con khỏi từ đời tám hoánh nào rồi
- Ừ, thế bao giờ dẫn cái đứa đang đi cùng về cho mẹ xem mặt đây, mẹ nghe chú mày nói rồi. Giấu với chả giếm.
- Có gì đâu mà giấu mẹ
- Mày khó tính vừa vừa thôi, giờ có đứa nó ưng thì gật đi, lại còn bày đặt : gach:
-Mẹ đang chê con trai mẹ đấy à. Mà mẹ hiểu lầm rồi
- Mẹ đẻ ra mày mẹ còn không biết tính mày à, liệu đấy. Mẹ cúp đây.
Chưa kịp ú ớ phát nào đã bị phủ đầu.
- Mẹ anh gọi à - Trang nói
- Ừ , mẹ giục đưa bạn gái về - tôi buột miệng
- Vậy à, anh tính sao
- Để mai tính chứ còn sao nữa. Hề hề
- E hỏi thật đấy
- Thì a cũng nói thật mà
- Thôi kệ anh.
- Kệ làm sao được, anh buồn thì e phải làm cho a vui, anh mệt mỏi thì e phải động viên anh, từ trước đến giờ e toàn làm thế còn gì
- Nhưng anh có thèm để ý gì đến e đâu, anh chỉ biết có công việc, lúc nào cũng việc. Chán anh lắm - mặt lại xị xuống
- Xin lỗi mà, chủ nhật a đưa đi chơi nhé.
- Hứa đi, chủ nhật mà ko đi thì a coi như xong đời.
- Rồi anh hứa
Lai e Trang về nhà xong, tự nhiên lại muốn đi đâu đó. Cảm thấy cuộc sống buồn tẻ, ngày nào cũng như ngày nào, về nhà lại chẳng có 1 bóng người. Cứ uống rượu hay uống bia vào là mình lại như 1 thằng vô hồn. Mình lượn lên Hồ Tây, đi 1 vòng. Gần 12 h mới về đến nhà. Lúc này men rượu cũng gần hết. Uể oải vào căn phòng, ngả lưng xuống giường. Nhìn thấy cái ảnh, cười khẩy 1 cái. Nghĩ đến cô bé Ngọc hôm nay gặp, nhưng mà hôm nay ko nghe thấy em Ngọc nói cái thằng gọi điện là người mà đã đâm xe vào cô ta, thế thì chắc cô ta chưa nói chuyện với e Ngọc rồi. Lấy máy gọi điện cho cô ta xem sao.
- Sao anh toàn gọi vào những giờ mà người ta đang ngủ vậy. - giọng ngái ngủ
- Ngủ cũng phải dậy, tôi có chuyện muốn nói
- Để mai được không? Tôi buồn ngủ lắm
Ơ hay cái cô này, chưa gì đã cúp máy luôn. Ngủ mà quan trọng vậy sao? Tôi cũng mệt, đi ngủ vậy. Hôm nay tôi không có hứng.
6h sáng hôm sau ngủ dậy. Đánh răng rửa mặt xong tôi lại gọi cô ta
- Alo- lại ngái ngủ
- Sao lúc nào tôi gọi điện cô cũng ngủ thế hả
- Có chuyện gì vậy
- Tôi muốn gặp cô
- Tôi ko rảnh
- Ờ, ko rảnh mà có thời gian ngủ đến bây giờ, con gái con lứa ngủ trương mắt lên. 6 rưỡi rồi đấy.
- Kệ tôi, mà thôi a cúp đi
- Ơ hay cái cô này, cô còn nợ tiền tôi đấy nha, ko gặp là tôi đến tôi cày nát sân nhà cô đấy
- Mới sáng sớm đã xúi quẩy - lẩm bẩm - vậy gặp nhau ở đâu
- Highland Hồ Gươm 12 giờ .
- Đến mấy chỗ đó tôi ko quen, với lại đắt lắm, tôi ko có tiền trả đâu đấy. Nhưng sao trưa lại đi uống cafe. Có lòng thì rủ tôi đi ăn đi
- Tôi trở thành nhà tài trợ từ thiện của cô bao giờ vậy hả. 11 rưỡi tôi mới nghỉ làm. Đến đó có pizza với mì ý, mấy món linh tinh thích ăn gì thì gọi. Tôi trả tiền được chưa
- Nhưng tôi còn nợ tiền anh mà
- Nói nhiều thế nhỉ, tôi nói sao cứ thế đi.
- Vâng
Cô ta đang nghĩ cái quái gì không biết. Mời đi uống cafe lại còn bảo mời đi ăn nữa. Đồ....
12h kém 15 tôi tan làm, tranh thủ đi gặp cô ta ko thì ko kịp. Xuống lấy xe , ra đến nơi thì 12h 10 rồi. Lấy máy gọi điện cho cô ta
- Này cô ngồi chỗ nào thế
- Tôi đang đứng đợi anh ở bến xe buýt đối diện highland đây.
- Đầu óc cô có vấn đề à, sao ko lên trên ngồi trước đi
- Tại anh đến muộn nên...
- Thôi, sang đường đi, tôi đang đứng đối diện cô bên này đường này
Trời nắng, cô ta ăn mặc như ninja, trùm kín mít từ đầu đến cuối. Nay cô ta mặc quần bò, đi tông. Lên tầng uống cf, cô ta bỏ cái áo chồng nắng ra. Vẫn kiểu tóc búi rối, áo ngắn tay màu trắng. Nhìn hôm nay trông năng động, làm mình ngẩn ngơ tí chút, ko ngờ cô ta cũng xinh, mình hơi ngạc nhiên
- Đầu cô bên trong là bã đậu hay là thạch cao vậy, đến sớm thì lên ngồi trước đi. Lại còn đợi
- Tại anh không để lại số điện thoại nên tôi chẳng biết thế nào. Mà việc gì phải giấu số. Chắc toàn làm việc mờ ám.
- Mờ cái đầu cô í.Thế giờ ghi lại đi. 012...
- Nhà giàu mà dùng 11 số
- 10 hay 11 không liên quan đến cô, miễn sao tôi liên lạc được. Mà đến đây rồi, cô ăn gì để tôi gọi, tôi cũng chưa ăn gì. Uống gì tôi gọi luôn
- Cho tôi nước cam.Tôi ăn gì cũng được, anh mời mà
- Cho 1 cái pizza bò , loại to ấy. Thêm 1 cam vắt và 1 soda nhé.- tôi nói với phục vụ
- Anh có vẻ thích uống những thứ dành cho phụ nữ nhỉ - cười
- Phù hợp với đồ ăn thì tôi uống, có sao ko. Thắc mắc vớ vẩn
- Mà anh gọi tôi đến đây có chuyện gì thế. Tôi chưa có tiền trả anh đâu, anh cho tôi nợ thêm 1 thời gian nữa đc ko.
- Chưa khảo mà đã xưng, tôi đã đòi cô đâu. Tiền nong để sau, tôi có chuyện khác nhờ cô.
- Anh nhờ tôi, tôi thì giúp anh được gì chứ.
- Thôi ăn đi đã, vừa ăn vừa nói
- Hôm nay thấy anh lạ lạ, khác với mọi lần tôi gặp anh.
- Đến tôi còn thấy mình lạ nữa là, cô ăn đi
Cô ta cầm miếng bánh lên bẻ, haizz.
- Để tôi - mình cầm dao cắt ra từng miếng rồi đưa cho cô ta
- Cô ăn đi, cứ cầm tay mà ăn, ko phải dĩa với dao gì hết. Càng đến những chỗ như thế này mình lại càng phải thoải mái, ko cần phải để ý họ ăn làm sao đâu. Như tôi đây này
Mình bốc miếng pizza cắn đầy mồm, nhồm nhoàm nhai. Cô ta cười. Tự nhiên tôi dừng lại vì 2 đôi mắt nhìn thẳng vào nhau, 2 má còn phình ra vì bánh. Ánh mắt này không phải ánh mắt mà tôi đã từng chạm trước đó. Nó có chút gì hấp dẫn, có chút gì đó mà tôi ko thể lột tả được.
- Anh toàn ăn thế này thôi à
- Tất nhiên, làm sao cho thoải mái là đc.
- Thế bố mẹ anh ko dạy a ăn uống thế nào à
- Có chứ, bố mẹ tôi dạy " ăn trông nồi, ngồi trông hướng" . Pizza còn 2 /3 cái. Tôi thì ngồi đối diện cô rồi. Tôi làm đúng như lời bố mẹ dạy mà
Cô ta cười rồi cho miếng bánh lên miệng cắn miếng nhỏ, ăn từ từ
- Tôi có chuyện này....
- Chuyện gì cơ ?
- Ah thì lần trước tôi gặp cô í.... tôi
- Lần nào cơ...
- Thì cái hôm tôi với cô đi uống nước cam với nhau í - tôi gãi đầu
- Cái hôm anh làm tôi chết nghẹn đấy hả. Hôm đó làm sao
- Thì hôm đó cô đưa tôi số e Ngọc ấy
- Ah, thích e nó à, mà gặp e nó chưa. Nhưng nó có người yêu rồi, với lại giới thiệu cho anh hỏng đời con gái nhà người ta không chừng. Bên ngoài trông đứng đắn đấy, nhưng bên trong chả biết thế nào.
- Không, tôi ko thích mà....
- Có gì anh cứ nói đi, làm gì như gà mắc tóc thế. Mọi hôm anh nói tôi xơi xơi thế cơ mà. Bị e í hớp hồn nên nhờ tôi tư vấn hả.
-Không, chẳng là tôi có đề nghị này, cô.... đừng nói với e Ngọc...... là hôm trước tôi gọi cho e í nha.
- Sao lại không
- Thì Ngọc là người yêu thằng e tôi.
- Gì cơ. - cô ta nói to làm mọi người quay lại nhìn
- Bé mồm thôi
- e anh tên gì ?
-Nhật
- Vậy thì đúng rồi, nhưng tôi thấy thằng bé nó khác xa anh hoàn toàn, nó có đến chơi mấy lần, ngoan ngoãn, dễ gần. Nhưng sao mà anh biết mọi chuyện
- Thì tôi gặp cả 2 đứa rồi nói chuyện. May mà chưa bị phát hiện. Thằng Nhật nó còn nói ai mà tán Ngọc, nó đánh cho sưng mồm
- haha, đáng đời anh. Hay tôi về kể hết với 2 đứa nó nhé
-Tôi xin cô, thằng Nhật là e con bà cô nhà tôi. Nói ra tôi chui vào lỗ nào. Xin cô đấy.
- Thôi được rồi, tôi sẽ ko kể, việc gì ra việc đó, tôi không tư thù cá nhân đâu mà lo, nhưng anh phải cho tôi nợ thêm 1 tháng nữa. Vì hiện tại tôi chưa có việc làm.
- Ok, ok , tôi cũng nghĩ cho e tôi thôi mà, hề hề
- Thế ngoài việc đó ra còn việc gì nữa không?
- Hết rồi, cô ăn đi.
May quá, ko ngờ cuộc đàm phán lại suôn sẻ đến thế. Ngồi nhìn cô ta lúc, sao bây giờ trông cô ta hiền lành thế, đôi mắt đẹp và sâu, lơ tơ vài sợi tóc ở trán + ở 2 bên tai. Mình đang nghĩ cái gì vậy trời.
- Cái chị hôm trước đi cùng là người yêu anh hả, chị ấy xinh thế , nhưng mà khó tính, chưa gì đã chửi tôi rồi
- May là cô ấy chửi chứ ko phải tôi chửi đấy, cô ấy không phải người yêu mà là ...
- Là bạn gái chứ gì, đúng là nhà giàu có khác, nhìn là biết. Nhà giàu đi với nhà giàu là phải rồi
- Cô thì biết cái gì, ai giàu
- Nhà anh giàu, nhà chị kia giàu. Anh thì trông cũng đẹp trai, chị kia thì xinh gái. Đẹp cả đôi còn gì nữa
- Từ nay trước mặt tôi , tôi cấm cô nói đến giàu nghèo, nghe rõ chưa
- Người gì mà khó ưa. Đàn ông gia trưởng như anh chẳng hiểu sao lại có người yêu được mới tài.
- Kệ tôi đi, có ng yêu cũng đc, ế cũng được. Cô để ý làm gì.
- Thì tôi nói thế thôi. Anh cứ hơi tí là nổi khùng.
- Thôi, cô ăn xong chưa, đi về nào.
- Xong rồi, mà anh ko ăn à, uống mỗi nước vậy
- Tôi ko thích ăn . E ơi tính tiền
- Của anh 340k. -phục vụ
- Gì mà đắt thế, biết thế ko theo anh vào đây
- Tôi trả tiền cơ mà, cô lo làm gì
- Nhưng mà tôi xót ruột
- Thôi đi, muốn ko xót thì cố gắng kiếm tiền nhiều vào. Hoặc lấy 1 thằng chồng nhà giàu, thoải mái tiêu
- Hứ, không cần
- Biết thế là tốt
- Cô đi xe gì tới đây
- Xe buýt
- Xe máy cô đâu, hôm trước sửa rồi cơ mà
- Ngọc lấy xe tôi đi có việc rồi.
- Lên xe đi
- Anh định chở tôi đi đâu
- về chứ còn đi đâu. Nhanh tôi còn về công ty
- Nhưng mà....
- Nhưng nhị gì, định đứng đợi xe buýt rồi làm ninja thêm nửa tiếng nữa à.
Cô ta lẳng lặng bước lên xe tôi, ngồi sau, suốt quãng đường từ hồ gươm về bạch mai tôi và cô ta ko nói với nhau câu nào. Về tới ngõ nhà cô ta
- Tôi về đây, cảm ơn anh
- Ko có gì, chuyện lúc nãy tôi nói với cô, cô nhớ rồi chứ
- Vâng
Thế là mình giải quyết cũng êm êm cái chuyện e Ngọc. Nhưng cô gái kia, cô ta có 1 cái gì đó lạ lạ, 1 chút nhẫn nhịn khi nói chuyện với mình, đôi khi cũng ương bướng, đôi mắt sâu làm mình rất ấn tượng. Nếu biết cách ăn mặc và trang điểm thì rất xinh. Về đến công ty đang nghĩ mông lung thì e Trang lù lù đi từ đằng sau làm tôi giât cả mình
- Anh, anh đi đâu về đấy, trưa e lên phòng rủ anh đi ăn cơm mà không thấy anh đâu
- Anh đi đòi nợ
- Sếp giàu ha, cho e mượn ít đi shopping đi
- Chủ nhật đi, thích gì anh mua cho.
-Thật không
- Anh đã nói mà không làm bao giờ chưa?
- Hi hì, để e về suy nghĩ mua món gì thật đắt mới được
- Ừ
- Hôm nay anh bị làm sao thế nhỉ, ăn nhầm cái gì à.
- Làm sao cơ
- Dễ tính thật, không khó tính như mọi hôm, buổi trưa đi ra ngoài xong về có biểu hiện lạ lạ. Khai mau, anh tranh thủ đi với cô nào hả
- Làm gì có, anh đi đòi nợ thằng bạn thôi. Nhưng mà nó chả còn đồng nào, không đòi được
- Hóa ra vậy
-Thôi về đi làm đi, có gì nói sau nha
- Vâng

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:38 pm

Chap 7: Về phòng làm việc, ngồi cả buổi chiều chỉ làm được vài việc linh tinh, chẳng thể nào tập trung được. Thỉnh thoảng lại nghĩ đến cô ta. Mà kể ra cũng lạ, mình lại quên hỏi tên cô ta. Giờ chả lẽ lại nhắn tin hỏi. Nghĩ cũng buồn cười, tự nhiên lại đi giúp 1 đứa con gái không công ăn việc làm, chả biết tên gì, chả biết nhà ở đâu, hoàn cảnh thế nào. 5h chiều chuông điện thoại reo . “ Thầy Đồ” calling
- Alo, bố ạ
- Đang ở đâu thế con
- Ở công ty bố ạ, con đang làm
- Thế à, vậy thì chuẩn bị về đi, bố mẹ lên, đang ở nhà đây rồi
- Cái gì cơ ạ
- Cái ông này, việc chính không nói, đưa tôi - mẹ tôi giằng lấy máy- Mẹ cho mày 1 tiếng đồng hồ nữa phải có mặt ở nhà, dẫn theo con bé Trang về đây. Ko dẫn theo con bé về đây thì đừng có vác mặt về nhà nha con.
- Ơ…

- Không có ơ ẩn gì hết, nghe rồi đấy. Mẹ không nói đùa đâu
Thế là mẹ tôi cúp máy, tính sao giờ. Tối hôm qua bảo với e Trang “ để mai tính” , bây giờ đến lúc phải tính thật rồi. Ông trời sao nỡ đối xử với tôi như vậy. Lại được chú Quang đi nói với mẹ tôi làm gì không biết. Lôi máy ra nhắn tin cho Trang
- Tối e về nhà anh ăn cơm nhé
- Sao tự nhiên rủ e về nhà ăn cơm thế, hôm nay anh hơi lạ lạ nha
- Thế có đi không?
- Đương nhiên anh rủ là có rồi, hì hì.
- Chuẩn bị đi, 5 rưỡi xuống rồi về luôn
- Ok sếp
Chẳng còn cách nào khác, hết chuyện này đến chuyện khác. Trang ơi là Trang, mẹ ơi là mẹ. Ôi bố ơi con phải làm gì bây giờ ! Giờ này cũng chả còn tâm trí mà ngồi đến 5 rưỡi nữa, đứng dậy về luôn. Đi qua văn phòng thấy mọi người về gần hết rồi, còn lác đác vài người. Xuống luôn tầng 3
- Đi nào nhóc
- Ơ, mới có 5h15 mà anh
- Thôi đi luôn, 15 phút bây giờ không có ý nghĩa gì đâu
- Anh hôm nay đúng bị chập rồi - tay Trang đưa lên trán mình sờ sờ- đưa e xem nào. Bình thường mà, người cũng không có mùi rượu hay bia. lạ nhỉ
- Lạ cái gì mà lạ, đi nhanh không anh đổi ý bây giờ
- Vầng, sao nhiều lúc anh vui vẻ thế mà nhìn anh bây giờ e cứ sợ sợ thế nào ấy
- Ơ hay còn đứng giải trình à, cho đồ vào túi rồi đi nào, thắc mắc mãi.
- E có quyền tò mò mà, đi thôi anh, hì
- Vẫn câu hỏi cũ, muốn đi xe đẹp thì đi xe e, đi xe xấu thì đi xe anh. E chọn xe gì?
- Xe anh đi, nay e mặc quần âu ngồi cho thoải mái
Xuống dưới hầm lấy xe, rồi chở e Trang qua nhà, về đến nhà cũng khoảng 6h kém 10. Lên tới nhà thì cửa mở sẵn rồi
- Ơ, cửa nhà anh mở kìa
- Ừ, anh biết rồi
- Anh biết rồi là sao , thế còn ai nữa à
- Vào đi rồi biết
Vào đến cửa thì bố và mẹ tôi đang ngồi ngoài phòng khách xem tivi.
- Về rồi à con - bố tôi nói
- Vâng
- Ơ, dạ… cháu chào 2 bác ạ. - Trang giật mình nói
- Vào nhà đi con, ngồi đây đi con, Trang phải ko - mẹ tôi hồ hởi
- Dạ, bác cứ để cháu tự nhiên ạ
- Ngồi đi, anh đi thay quần áo- tôi nói
Chả hiểu sao mặt tôi chả tươi lên đc tí nào, không phải vì Trang, mà là vì bố mẹ tôi. Bố mẹ tôi cứ thích là lên, rất ít khi báo trước. Lần này lên đúng đợt căng thẳng chuyện vợ con.
- 2 bác lên lâu chưa ạ
- À, 2 bác vừa mới lên thôi - bố tôi nói
- Cháu ko biết 2 bác lên ạ, tại anh Tùng cũng không nói, đến đây cháu mới biết
- Mẹ bố cái thằng, bằng đấy tuổi đầu rồi mà cứ im im. Đến người yêu nó còn không nói đếm chi gì đến bố mẹ - mẹ tôi cố tình nói to
- Không sao đâu bác ạ, anh í hay như thế cháu cũng quen rồi
- Tùng, mày ra đây mẹ bảo
- Lại gì nữa đây mẹ, để con thở phát đã, mệt kinh lên được
- Mệt cũng ra đây ngồi xuống- tôi ngồi xuống canh Trang
- Đi làm thì mày cũng phải để ý đến nhà cửa tí chứ, mẹ mở cửa vào nhà không có tí hơi người nào cả. Quần áo mặc xong có máy giặt cũng không chịu bỏ vào, đồ ăn mẹ gửi lên trong tủ thì mày ko nấu, cá còn nguyên, cái gì cũng còn nguyên. Mẹ thấy mỗi cái phòng ngủ của mày là ngăn nắp sạch sẽ, hình như mày quét mỗi phòng ngủ của mày, lau mỗi phòng ngủ của mày. Mẹ còn không thấy tí bẩn nào ở đấy nữa cơ. Còn đâu cái nhà này lộn tùng bậy hết. Kiến trúc sư gì mà mày chả để ý gì thế con, khách đến chơi họ lại chê là kiến trúc sư mà ko thiết kế được cái nội thất nhà cho ra hồn. Đi làm cho người ta được mà không làm cho mình được.
- Vâng, con biết rồi
- Biết cái gì mà biết, đàn ông đàn ang 25 tuổi đầu, biết nghĩ rồi thì phải suy nghĩ , phải để cái đầu vào việc gì nên việc gì ko nên. Cứ mỗi lần mẹ lên là mẹ lại phải thu dọn cho mày.
- Thôi sốt ruột quá 2 mẹ con nhà này, bà nói ít thôi không khách lại chạy mất bây giờ - bố tôi lên tiếng
- Hì, anh í có 1 mình đi về, trưa lại ăn ở công ty, tối đi làm về muộn, vậy cũng là điều đương nhiên bác ạ - Trang cười
- Bởi thế nên bác mới nói nó lấy vợ đi cho bác nhờ, chỉ khổ cái bà già này thôi, người ta có cháu bế rồi mà thằng này nó cứ đủng đỉnh như chĩnh trôi sông ấy. Chán chả buồn nói. À mà Trang này, nhà cháu có mấy anh chị em
- Dạ, dưới cháu con 1 em trai, nhưng em trai cháu đang đi du học rồi ạ. Mà 2 bác đi đường có mệt không ạ, 2 bác nghỉ ngơi đi cháu vào bếp nấu cơm. Anh Tùng ơi trong tủ lạnh còn đồ ăn không?
- Anh chịu, hỏi mẹ anh í
- Đấy, bác nói có sai tí nào đâu mà.- lắc đầu - Trang vào đây với bác
Trang theo mẹ tôi vào bếp, 2 bố con ngồi ngoài xem ti vi
- Ơ hôm trước bố bảo đổi cho bố cái điện thoại, xem chưa con
- Bố thích thì con mua, việc gì phải xem ạ
- Cái thằng … Mua thì bố đưa tiền cho, để tiền lo cưới vợ với mua ô tô đi. Cuộc đời đàn ông có 3 việc lớn, nhưng nhà thì bố mẹ mua cho rồi, giờ còn việc lấy vợ mua xe thôi
- Nhưng mà con vẫn muốn xây 1 ngôi nhà do con tự thiết kế ở quê bố ạ
- Anh có tiền thì cứ về mà xây, đất có rồi. 2 bố mẹ có ở hết đâu.
2 bố con ngồi nói chuyện 1 lúc thì Trang và mẹ nấu cơm xong,
- 2 bố con vào ăn cơm đi- mẹ tôi nói
- Mẹ lại nói xấu gì con với Trang à ?
- Mẹ kể hết rồi
- Kể cái gì cơ ạ
- Mẹ kể hết những cái tật xấu của mày chứ còn gì nữa.
- Anh yên tâm, từ nay e bắt được thóp anh rồi , hì hì
Cả nhà ngồi ăn cơm, Trang cũng vui vẻ, cười nói vô tư, nhìn mặt bố mẹ tôi chắc cũng vui lắm. Thế này thì lại bị hiểu lầm rồi. Ăn xong Trang lại bị mẹ tôi gọi vào phòng nói chuyện. Chẳng biết thủ thỉ cái gì. Đúng là phụ nữ, mới gặp nhau có 1 lần đã thân như mẹ với con rồi . Chán
9h mẹ tôi và Trang đi ra
- Tùng, lai Trang về đi
- Sao mẹ với Trang ko ngồi nói đến sáng mai đi
- Ơ cái thằng, mày sợ mẹ bắt mất người yêu mày à
- Ơ… không phải
- Thôi 2 bác cho cháu xin phép , cháu về đây ạ - Trang cúi đầu cười ngượng
- Đi cẩn thận nha con - bố tôi nói
Trên đường về tôi hỏi Trang
- Mẹ anh nói gì thế
- Đâu có gì đâu, chuyện phụ nữ ấy mà
- Hôm nay tiểu thư ít nói nhỉ , mọi hôm ngồi sau anh liến thoắng lắm cơ mà
- E thử ít nói như anh xem a cảm thấy thế nào. E còn chưa tính tội a hôm nay, dẫn e đến gặp bố mẹ a mà ko nói gì với e cả.
- E mà ít nói thì không phải là Trang,còn chuyện hôm nay cho a xin lỗi.
- Chứ ko phải a đưa e đến làm người thế thân phải ko?
- Không, anh ko có ý đó, tại bố mẹ nói dẫn e đến mà
- Ai mà tin được anh.
- Nhiều người tin a lắm mà
- Hôm nay mẹ a kể nhiều về anh lắm, e chỉ nói với anh 1 câu thôi.
- Hả
- Anh mở lòng ra đi.
Tôi im lặng, dường như Trang đã biết điều gì đó sau khi đến nhà tôi hôm nay. 2 người im lặng cho đến khi tôi lai Trang về đến nhà.
- Anh suy nghĩ về lời e nói đi, e vào nhà đây. Mà này nhớ sáng mai qua đón e.
- Không đón có việc gì không
- Anh cứ thử không đón xem, e có số mẹ a đây rồi nè - ánh mắt nham hiểm
- Rồi rồi, đón, anh đón
- Ngủ ngon anh nha- Nói xong là chạy tọt vào nhà
Về đến nhà, bố mẹ vẫn chưa đi ngủ.
- Ngồi xuống đi con - mẹ tôi nói nhàng
- Có chuyện gì thế mẹ, con mệt lắm rồi, con đi ngủ đây
- Ngồi xuống - mẹ tôi trừng mắt
- Vâng, mẹ nói đi
- Con lớn rồi, không phải vì chuyện vợ con của con mà mẹ lại cất công lên đây đâu. Mẹ bênh mười mấy năm nay, 2 năm nay ngày nào cũng phải tiêm insulin. Mẹ không sống vì con, mẹ không có nghị lực thì mẹ đi lâu rồi. Nhưng ơn trời bây giờ có thuốc nên mẹ giữ được mức đường huyết ổn định. Mẹ biết nhiều lúc con rất tủi thân vì có 1 mình, cộng với việc con đã không đứng vững được trong cuộc sống 1 thời gian rất dài. Bố mẹ thật không muốn đuổi con đi lúc đó, nhưng vì con bố mẹ phải làm thế. Con đã cố gắng để được như ngày hôm nay, nhưng còn đừng vì quá khứ mà cứ đi về 1 mình như vậy. Chuyện cưới vợ có thể 1 vài năm nữa rồi cưới cũng được, cái mẹ muốn là con có 1 người chia sẻ, bên cạnh con. Tình yêu là 1 thứ kì diệu, nhưng cũng làm con người ta chết đi sống lại. Mẹ nói thế chắc con hiểu , còn phòng ngủ của con, mẹ không động vào 1 thứ gì, mẹ biết có những thứ con giữ cho riêng mình và mẹ biết tại sao phòng ngủ của con luôn sạch sẽ. Nhưng mẹ mong 1 ngày, bức ảnh ở đầu giường con, con sẽ cất nó đi. Mẹ chỉ mong vậy thôi.
- Con cố gắng, bố mẹ rất ghi nhận, nhưng con đừng lao đầu vào công việc nhiều quá, đúng là đem lại tiền bạc thật, nhưng cái bố mẹ cần là con vui vẻ, khi về nhà con luôn cố gắng tỏ ra vui vẻ với mọi người. Nhưng nhưng lúc con ở 1 mình, con lầm lì như vậy bố mẹ lo lắm. Cố gắng điều chỉnh nhé - bố tôi nói
- Vâng, con sẽ cố, mà khuya rồi bố mẹ đi ngủ đi ạ.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:38 pm

Chap 8: Thấy bố mẹ buồn, tôi cũng áy náy. Làm con làm cái mà cứ để bố mẹ phải lo. Cuộc đời, tiền đâu phải là tất cả, tôi ko cần giàu, nhưng tôi làm ra tiền để khẳng định mình, tự nuôi sống bản thân. Tôi luôn hoài nghi rằng xã hội bây giờ, con gái thực dụng, tôi luôn mong muốn tìm được 1 người có thể chia sẻ với mình. Lúc buồn đau, lúc hoạn nạn, tôi đã 1 mình tự bước đi, và tự đứng lên để làm việc, để sửa chữa bản thân, có trải qua thì bây giờ mới biết quý trọng những giọt mồ hôi, những giọt nước mắt thấu tận vào trong tim

Sáng hôm sau mình vẫn phải đi làm. 6h chuông báo thức reo. Ra ngoài thì bố mẹ đã dậy từ lúc nào
- Dậy sớm thế con
- Vâng, nay con vẫn phải đi làm, chắc chỉ làm buôỉ sáng thôi, chiều con nghỉ
- Vậy ăn sáng xong rồi đi
- Thôi, con ra ngoài ăn, với lại qua đón Trang đi làm
- Vậy điện cho con bé rồi 2 đứa đi ăn luôn, nhớ ăn đấy, có bữa sáng quan trọng nhất thì phải ăn
- Vâng- tôi uể oải.
Vệ sinh cá nhân xong rồi mặc quần áo đi luôn. Gọi điện cho Trang
- Alo, e nghe
- Dậy đi rồi ra ngoài ăn sáng
- E dậy lâu rồi. A đi đến đâu rồi
- Giờ a ở nhà đi, tô son chát phấn gì thì nhanh lên đấy, a đợi mà lâu quá cho e đi taxi đó
- Mới sáng đã khó tính rồi, e không trang điểm được chưa
Vội vã phóng xe đi, qua nhà đón Trang rồi đi ăn sáng, xong đến công ty. Tâm trạng của mình không được tốt cho lắm, từ tối qua, và Trang dường như cũng nhận ra điều đó.
- Anh, nhớ mai là ngày gì không?
- Mai chủ nhật
- Thế hôm trước a nói với e làm sao ? anh không nhớ à
- Nhớ chứ, mai dẫn nhóc đi sắm đồ, à nhầm, nhóc dẫn anh đi mua áo chứ. Mà e thích gì, anh còn biết lối cày kéo để mua đồ cho e chứ, túi LV, nước hoa chanel, cái gì đắt tiền-ngoài những thứ đó ra muốn gì anh mua cho
- Đồ ki bo, ki bo, e chỉ cần anh đi xách đồ cho e thôi, làm vệ sĩ cho e 1 ngày nhé, e nghe lời anh nhiều rồi, bây giờ anh phải nghe lời e.
- Được thôi. Cứ ngoan là cái gì anh cũng cho
- E hư chắc. Có anh dở dở ương ương khó chiều
- Vâng, thế mà có đứa cứ suốt ngày nhõng nhẽo đi theo ấy nhỉ
- Chẳng nói với anh nưã, thôi anh về phòng mà ôm cái đống bản vẽ của anh đi
- Sơ ri mà a lên phòng đây
Ngồi làm việc được lúc, chú Quang gọi tôi xuống phòng
- Có việc gì thế chú
- Xong bản quy hoạch lên Gia Lâm chưa, rồi chú ạ, cháu chuyển mấy mẫu nhà sang cho anh em bên kết cấu làm rồi.
- Ừ, ông Tuân ( bố Trang) mới nói chuyện với chú, đợt này chú giao cho cháu hết đấy, tự lo liệu rồi bố trí anh em làm việc nhé.
- Vâng
- Mà này chia ra cho anh em nó làm, đưa cho mấy đưá trẻ nó làm để chúng nó vỡ ra, cháu cứ ôm vào ngươì làm không hết việc đâu, mình chỉ kiểm tra khối lượng với chất lượng thôi. Chú thấy cháu cứ cắm đầu vào việc nhiều quá. Tại chú nể ông Tuân nên mơí để cháu làm dự án này đấy
- Cháu vẫn đi chơi mà
- Chú biết cái nghề của cháu, 1 khi đã hứng thì làm, nhưng ko có hứng thì có nghĩ nát óc ra cũng ko hiệu quả đâu, cho nên làm sao chi phối hợp lí, suy nghĩ ít thôi , bố mẹ chaú nói thế thôi, cái gì đến nó sẽ đến.
- Cháu có nghĩ gì đâu, thôi cháu về phòng đây
Tôi lẳng lặng bước ra, đi ra cửa gặp e Trang
- Hồ sơ nè anh, chú bảo e đưa cho anh
- Ừ, trưa đi ăn với anh không
- Cái gì cơ ạ
- Trưa đi ăn cơm cùng anh ko ?
- Tự nhiên hôm nay chủ động, để e suy nghĩ xem đã. Mọi hôm đến giờ toàn e giục anh đi ăn. Hôm nay thì lại rủ e thì rõ sớm. Sáng mẹ cho anh ăn cái gì à
- Vớ vẩn, hỏi lại lần nữa có đi không, chiều nghỉ kiếm chỗ nào chơi đến tối rồi về.
- Có phải anh không vậy, anh Tùng.- khua khua tay trước mặt mình – để e bẹo cái cho anh tỉnh nhé – nói là làm, Trang bẹo thật
- Này, lợi dụng để sàm sỡ anh đấy à, đang ở công ty đấy.
- Kệ chứ, chú Quang bảo e để ý đến anh cho nên e là quản lí của anh, anh làm sao e lại phải chịu trách nhiệm.
- Rồi rồi, quản lí hay quản giáo gì cũng được hết. A đi làm việc tiếp đây
Lên phòng uể oải, ngồi được 1 lúc thì Trang lại gọi điện
- Anh, bố e vừa điện, bảo chiều cả nhà về quê. Anh có đi không ?
- Ơ, sao tự nhiên rủ anh đi làm gì
- Thì rủ a đi cùng cho vui, đi tối lên luôn, về quê đi vui lắm, đang mùa gặt mà anh.
- Thôi, anh đi có quen biết ai ở quê e đâu mà đi
- Trước lạ sau quen, với lại hôm nay bố e ko có lái xe, e bảo bố rồi
- Ơ hay
- E gọi điện xin 2 bác rồi, anh chỉ việc làm vệ sĩ cho e thôi. hehe
- Vậy hoá ra đây là e gọi điện cho a để thông báo chứ không phải là để rủ rê anh đi chơi cùng đúng ko hả. Đồ khôn lỏi
- Đúng rồi, e thông minh mà, anh ko thấy vậy à, hì hì, cứ thế anh nhé – nói xong là cúp máy luôn
Tôi lắc đầu nguây nguẩy, có vẻ tình hình đi quá xa rồi, bố mẹ hiểu lầm, giờ được cả 2 bác nhà Trang lại cũng hiểu lầm, chú Quang cũng hiểu lầm. Tính mình lại sống cầu toàn, tuy nhiều lúc có lạnh lùng thật nhưng không muốn làm mất lòng người thân mình, tặc lưỡi đành chấp nhận đi vậy, có cơ hội giải thích sau. Mà thôi cứ vô tư đi, nghĩ nhiều mệt óc.
Làm xong mình cùng về nhà Trang ăn cơm rồi chiều đi về quê nội Trang. Về đến nơi cũng khoảng 3 giờ. Khung cảnh ở quê mát mẻ, thanh bình, nơi đây đúng thật sự là làng quê, có triền đê, có luỹ tre,có những đứa trẻ đá bóng trên bãi cỏ. Người lớn thì ra đồng gặt lúa. Đã lâu lắm rồi tôi mới ngửi thấy mùi thơm của rơm rạ, ngửi thấy mùi khói khi chiều tà của làng quê. Ông nội Trang đã mất từ lâu, giờ chỉ còn bà nội. Bà ở với cô chú ruột của Trang, về đúng ngày gặt, nên chỉ có mình bà ở nhà.
- Con chào bà
- Cháu chào bà – tôi chào
- Cả nhà cái Trang về rồi đấy à
- Mọi người đi đâu hết rồi bà – bác Tuân nói
- À, chú cô đi ra đồng gặt cả rồi, thằng cò cũng đi theo. Bà đang đợi lúa về để suốt lúa đây. Mà đây người yêu Trang à, đẹp trai nhỉ, dân thành phố có khác.
- Dạ, cháu không phải dân thành phố đâu ạ
- Thành phố hay không ko quan trọng, miễn sao cứ yêu thương cháu gái bà là được rồi. Mà mấy đứa nghỉ ngơi đi, đi đường chắc mệt
- Dạ, không sao đâu bà ạ, mà bà ơi, cháu đi vòng vòng quanh xóm tí. 2 bác với bà ngồi nói chuyện đi ạ. E đi cùng không – tôi nói với Trang
- Anh đi đâu e đi đấy
Chào bà , tôi và Trang đi ra tìm chú thím của cô bé ngoài cánh đồng, ra tới ngõ thì gặp thằng cò e Trang chạy về. Thằng bé tầm 7, 8 tuổi gì đó
- Ơ, chị Trang về
- Làm gì mà mồ hôi mồ kê thế này, bố mẹ đâu
- Bố mẹ e ngoài đồng, mẹ bảo e về nói với bà gọi người ra đội lúa, sắp gặt xong rồi
- Thôi ko phải gọi đâu, để anh ra xem giúp được gì không – tôi hào hứng
- Anh có làm được không mà giúp – Trang nói
- Để xem, nhóc- dẫn a ra đồng
Thằng cò dẫn tôi và Trang ra đồng, thửa ruộng của nhà chú thím ấy chắc tầm 2 sào, 5 người gặt, còn 1 góc nữa chưa gặt xong, lúa thì chưa bó. Tôi xắn quần lên, cởi áo sơ mi ra nhảy xuống đồng. Đúng thật lâu lắm rồi tôi lại phấn khích như thế, tôi cũng đã từng đi gặt, đi bó lúa. Tuổi thơ tôi đã từng đi mò cá, đi thả diều, đã làm đủ thứ. Nhớ ngày xưa , nhà tôi còn nuôi lợn, lớp 7 tôi vớt bèo, nấu cám cho lợn ăn, chẳng ngại thứ gì
- Cháu chào các bác, cháu làm được không ạ
- Anh làm cùng cơ quan cháu đấy - Trang nói với mọi người, tay cầm đôi dép vẫn đứng trên bờ ruộng
- Trang về à cháu, sao để người yêu xuống ruộng thế này
- Ngày xưa cháu cũng làm rồi à, để cháu giúp cô chú
- Làm được thì tốt quá rồi, đang không có người
Tôi cầm liềm gặt, gặt xong thì bó lúa rồi đội lên bờ để cho lên xe đẩy chở về nhà. Cái đuôi đi theo cứ nói liên mồm
- Trông thế này mà ra dáng nông dân phết nhỉ, sếp !
- Lại chả không, tí anh có trò này hay lắm.
- Trò gì anh
- Đợi đi, về nhà suốt lúa xong đã rồi ra đây
Tôi giúp cô chú căng bao, dồn thóc vào bao, vì có 2 sào nên cũng nhanh. Xong xuôi việc, cô chú có vẻ hài lòng.
- Ai lại để khách đến chơi mà làm thế này, không ngờ cháu biết làm đấy – bố Trang nói
- Dạ ở quê ngày trước cháu làm suốt mà bác
- Ai tin được ông trưởng phòng biết gặt với biết bó lúa nhỉ
- Nhà cháu có 1 mình, việc gì cũng đến tay, không làm thì ai làm. Mà xong rồi bác ạ, cháu với Trang ra đồng tí nữa
- Lại đi nữa à, đi nhanh rồi về tắm rửa ăn cơm nhé
- Bố cứ yên tâm, con làm hướng dẫn viên cho , hì hì – Trang toe toét
Tôi và Trang cùng ra đồng lần nữa
- Anh dẫn e ra đây làm gì
- Vồ cào cào
- Vồ cào cào là sao
- Cái con nó đậu trên gốc cây lúa kia kìa.
- Sao lại bắt nó làm gì hả anh
- Ăn chứ làm gì nữa
- Eo ơi, ghê khiếp đi được
- Vậy đứng trên này đi, anh xuống ruộng, mà thôi về gọi thằng cò ra đây cho anh
Trang chạy về gọi thằng cò, mình xuống ruộng, vồ 1 lúc được vài chục con. 2 chị em lon ton ra đến nơi
- Ê cu, biết ăn con này không?
- E không, ăn được à anh – thằng cò nói
- Ăn được, đi vồ nó với anh, tí anh chế biến cho mà ăn. Mà này thấy con nào to hơn con cào cào thì vồ nốt nhé. Biết con muồm muỗm không?
- Dạ biết
Ngày trước ở quê mình nhiều cào cào lắm, nhưng bây giờ phun thuốc sâu nhiều quá đâm ra chúng chết hết. 2 anh em bắt 1 lúc cũng được nhiều nhiều. Dẫm vào bùn lấm hết lên quần áo và mặt. Lúc tôi lên bờ Trang chạy lại
- Lại đây em bảo
- Gì cơ
Cô nhóc vứt đôi dép xuống, phủi phủi tay vào áo, rồi lấy tay lau mấy vết bùn bị bắn trên mặt tôi
- Này đừng có lợi dụng sàm sỡ anh đấy nha
- E thèm vào, hết bẩn rồi đó.
- Cò, chạy về nhà lấy cái bật lửa ra đây cho anh – tôi quay sang thằng cò nói
- Anh đừng bảo là đốt đống rơm nhà người ta đấy nha – Trang cười
Thằng cò chạy nhanh về nhà lấy bật lửa ra, mình sai nó đi lấy thêm ít rơm nữa. Thế là 2 anh em hì hụi đốt rơm, cào cào thì vặt đầu đi, lấy que tre nhỏ xiên qua bụng cho lên nướng.
- Chạy đi kiếm cho anh cái lá khoai nước, càng to càng tốt nhé- khổ thân thằng bé cứ bị mình sai vặt .
Mình nướng bị cháy mất 1 ít, còn 1 ít ăn được.
- E ăn không
- Sợ lắm anh ơi, nhỡ bị làm sao – trang sợ sệt
- Không làm sao đâu, ăn 1 con thôi, thơm lắm
Mình cầm 1 con lên đút vào miệng Trang, cô bé nhắm mắt nhắm mũi ăn.
- Ơ thơm thế anh ơi, e con nữa đi
- Sao bảo không ăn, đợi a nướng cho con muồm muỗm
- Nhưng mà ăn xong có đau bụng không anh
- Ăn ít thôi, ăn cho biết mùi thôi còn lại để anh
- Đồ tham lam, thế mà e ko biết, mọi lần về quê chả ai chỉ cho e ăn con này cả
- Thì bây giờ có người chỉ rồi đó thôi
Tôi và Trang cùng thằng cò ngồi túm lại cái đống cào cào, hì hụi nướng, hì hụi ăn. Ăn xong thì thằng cò chạy về nhà trước
- Này Trang, anh muốn đi 1 chỗ nữa
- Chỗ nào anh
- Lên đê đi
Trang dẫn tôi lên đê, 1 mặt quay ra sông, 1 mặt quay về cánh đồng. Tôi đã từng ước ao 1 lần được nằm lên đó, ngửa mặt lên trời. Quê tôi không có đê, tôi muốn nằm xuống để nhìn lên cao bầu trời trong xanh, khi đó tâm hồn thật thoải mái
- Nằm ko
- Anh đi mà nằm, nằm xong về người e ngứa ai chịu trách nhiệm
- E ko nằm thì thôi, về trước đi
- E ngồi vậy
Tôi ngẩng mặt lên nhìn bầu trời, lúc này nắng đã tắt, nhưng vệt sáng yếu ớt, xa xăm xa xăm. Không ngờ chuyến đi tôi ko hề muốn tí nào lại cho tôi quay về tuổi thơ ngọt ngào như vậy. Tôi nằm còn Trang ngồi cạnh, 2 đứa ngửa mặt lên trời
- Trang này, anh cảm ơn nhé
- Tự nhiên sếp khách sáo thế, sao cảm ơn e
- Thì đầu tiên anh không định về với e đâu, không ngờ về lại vui như thế
- Hì, mà e không ngờ anh lại như thế đấy
- Anh làm sao
- Thì gặt , đội lúa, bắt cào cào, nằm trên đê mơ mộng như bây giờ, khác xa với hình ảnh quen thuộc của anh
- Ngày xưa nhà anh cũng ko có điều kiện nên anh phải làm, anh phải lao động, có 1 mình bố mẹ a cũng không chiều chuộng a, anh còn biết câu cáy, buổi tối biết cầm đèn đi soi cua ở ao nữa cơ.
- E thì lên hn từ nhỏ nên nhiều thứ e không biết, nhìn a thoải mái thế này e cũng vui
- Anh còn vui chết đi được nói gì e
Trang bất ngờ nằm xuống cạnh tôi, 2 tay tôi để sau gáy gối đầu lên rồi, quay mặt sang , gặp ánh mắt của Trang, 2 đứa nhìn nhau
- Thôi đi về đi em - tôi bật dậy
- Vâng, hì hì, anh cõng e nhé
- Nặng lắm anh ko cõng đâu
- Đàn ông gì mà yếu đuối, chả galant chút nào
Nghe cái từ “ yếu đuối” mình tự nhiên lại nghĩ đến cô ta. Không biết giờ cô ta đang làm gì, đã tìm được việc chưa. Nhưng thôi chả liên quan gì đến mình, chỉ là suy nghĩ thoáng qua thôi mà
- 1 đoạn thôi đấy nhé
- Có thế chứ, hehe
Mình cõng Trang được mấy chục mét , 2 đứa đi bộ về đến nhà
- Mệt không cháu – bà hỏi
- Dạ không bà ạ - 2 đứa đồng thanh
- Thôi tắm rửa đi rồi ăn cơm , mà bà biết 2 đứa đi đâu rồi nhé. – cười
- Thằng cò nó chạy về bảo “ 2 anh chị đang tình cảm ở trên đê mẹ ạ” bà thím Trang nói vọng từ trong bếp ra
Tình ngay lí gian, bây giờ có giải thích cũng chả ai tin, tôi chỉ biết cười ngượng, còn mọi người thì cứ tủm tỉm cười.
Ăn cơm xong , tôi cùng bố mẹ Trang về Hà Nội, 9h mới bắt đầu ở đó đi, uống mấy chén rượu bà nội Trang nấu vào thấy tây tây, phê phê. Trên đường lái xe tít, cũng may là đường vắng người. 10 rưỡi về đến nhà Trang, cũng xin phép 2 bác về luôn.
- Cháu đi xe máy về được không đấy
- Dạ cháu đi được bác ạ, cháu chào 2 bác ạ
- Trang ra mở cổng cho anh về đi con
Cô bé nhanh nhảu đi trước , ra đến cổng Trang nói
- Anh về cẩn thận nha
- Ừ, mà hôm nay vui thật đấy, cảm ơn nhóc nha
- Anh cứ như vậy là được rồi, khỏi cảm ơn, mai anh còn làm vệ sĩ cho e đấy.
- Ờ nhỉ, nhưng mai mấy giờ đi thế, mà nghĩ đi đâu chưa
- Bao giờ dậy e gọi nhé, để e chủ động qua. E định dẫn a đi mua mấy cái áo sơ mi, áo ngắn tay, quần để a mặc đi làm
- Ờ, mà sao mua lắm thế
- Anh có chịu mua đâu, mẹ a nói ngày trước quần áo anh toàn mẹ anh mua,đến quần chíp cũng mẹ mua
- Cái gì vậy trời, mẹ ơi là mẹ
- Haha, không phải ngượng, thôi anh về đi nhé, về tới nhà nhớ gọi cho e
- ừ, anh về đây
Trang bất ngờ lại sát thì thầm vào tai mình
- Anh là đồ ngốc, ngốc ngốc ngốc, người ta đã như thế rồi mà còn không biết đường
- Ngốc kệ anh, mà này, từ mai anh gọi e là tít nhé – Trang tít, lúc nào cũng tít hết cả mắt, miệng thì xoắn liên hồi. Tít tít, hê hê, anh về đây
Tạm biệt cô bé, mình đi về trong lòng phấn khích, vui vẻ. Mình biết tình cảm của e nó dành cho mình, nhưng mình vẫn chưa sẵn sàng, vẫn chưa muốn yêu. Hãy cho anh thêm 1 thời gian nữa nhé, lúc đó anh sẽ tự tìm đến e.


P/s : Mình cảm thấy chap này nó thật sự ko đi theo ý muốn của mình, và không theo được mạch câu truyện cho lắm. Các thím thông cảm Các thím hãy đợi ở những chap sau nhé !

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:39 pm

Chap 9: Cuộc đời mỗi người cũng như những ván bài vậy, có ván thắng , ván thua, thêm chút may mắn, thêm chút gia vị cuộc sống. Đôi khi tôi vẫn lang thang 1 mình, vẫn hay nghĩ vẩn vơ, vẫn mơ mông. Sống là ko được hết hi vọng, hãy cứ cố gắng , ít nhất là để cho bản thân mình. Khi đó bạn sẽ thấy quý trọng thành quả của bản thân dù kết quả mà sự cố gắng đó đem lại không nhiều.

Hơn 11 giờ đêm, tôi về đến nhà, bố vẫn đợi tôi về
- Về rồi à con – bố tôi nói
- Vâng, bố chưa ngủ à, mẹ đâu rồi ạ
- Mẹ con ngủ rồi, bố đợi con về để khóa cửa, đi tắm đi con , xong ra bố hỏi cái này
- Vâng
Thả mình vào làn nước nóng, tôi như bừng tỉnh, đứng trân người để từng giọt nước lăn từ trên xuống, tôi nghĩ đến Trang. Trang xinh, biết điều, gia đình thì cơ bản, bao nhiêu người mơ còn không được. Nhưng tại sao, tôi ko hiểu nổi mình nữa, tôi sợ, sợ nếu yêu Trang 1 ngày nào đó cô bé lại bỏ tôi mà đi. Đi ngoài đường nhìn người ta có đôi có cặp tôi cũng thèm muốn, thèm được lai người mà tôi yêu đi chơi, thèm được cái cảm giác có người ngồi sau, đơn giản là chỉ cần ngồi sau thôi, không cần nói, chỉ cần 1 cái ôm nhẹ từ phía sau, chỉ cần áp nhẹ đôi môi vào tai tôi khi tôi lái xe. Thèm lắm chứ.
- Tắm xong rồi à con
- Vâng, có chuyện gì bố
- À, chỉ cho bố sử dụng cái android này cái nhiều cái bố mò mà ko ra
Ngồi chỉ cho bố vài thứ, như tải ứng dụng ở chợ đen ( appvn) , vào web, tải phần mềm xem phim đọc báo. Sử dụng email….Bỗng nhiên bố tôi hỏi
- Mà hôm nay đi chơi vui không con
- Vui bố ạ , nhưng mà…
- Con không yêu Trang chứ gì – bố tôi ngắt lời
Tôi ngồi im và nhìn ra ngoài cửa sổ, 2 bàn tay đan chặt vào nhau, chẳng biết nói với bố thế nào
- Nếu không yêu thì con hãy nói với con bé, còn nếu con đắn đo thì con hãy cho Trang 1 cơ hội, được hay không được, bố tin Trang nó cũng ko trách con đâu. Nhưng phải khéo ko làm tổn thương con bé
- Sao bố biết con không yêu Trang
- Nhìn con là bố biết, người đang yêu thì người ta ko bao giờ nhàn rỗi như con, ko uể oải như con. Con đi làm, chỉ biết đi làm, làm cho mệt để rồi về nhà bố chẳng thấy lúc nào con tươi tỉnh, điện thoại thì vứt xó 1 chỗ. Thôi bố đi ngủ đây, bố ko muốn nói nhiều, nhưng bố tin vào lựa chọn của con
- Vâng
Mình cũng không ngờ bố mình lại tinh ý đến như thế, thà bố mẹ cứ chửi cứ mắng, nhưng cứ đánh đòn tâm lí thế này thì thực sự mình cảm thấy rất nặng nề. Mở tủ lạnh lấy lon bia ra ban công ngồi, đường phố vắng người, chỉ còn lờ mờ vài ánh đèn. Mở điện thoại lên thấy e Trang gọi nhỡ mấy cuộc cách đây 15 phút, máy mình thì để rung, bấm máy gọi
- e nghe, sao e gọi a ko nghe máy
- a vừa tắm xong, e ngủ rồi à
- Chưa ạ, a làm e lo chết đi được, tưởng đi đường bị làm sao
- Có sao đâu, thôi e đi ngủ đi, mai qua đón anh rồi đi
- Vâng
Gọi điện cho cô bé yên tâm, dù sao thì hôm nay cũng cảm ơn e Trang ạ - cái đuôi của anh
Lăn lăn, vuốt vuốt điện thoại thì đập vào mắt cái số của nợ kia, muộn muộn rồi lấy máy ra gọi chơi xem thế nào.
- Alo
- Cô chưa ngủ à
- Chưa, anh có chuyện gì gọi tôi muộn thế - giọng nhẹ nhàng
- À, có nhiều chuyện, đòi tiền, hỏi thăm tình hình, nhưng vấn đề chính là hỏi xem cô ngủ chưa thôi
- Anh có vẻ rảnh rỗi nhỉ, mà không sợ người yêu ghen hả, điện cho tôi giờ này
- Đã sợ thì không gọi, mà đã gọi thì không sợ
- Anh nói luôn vấn đề chính đi, có chuyện gì, tiền tôi chưa có trả anh đâu
- Tôi buồn lắm !
- Người như anh mà cũng biết buồn cơ à, có tiền như anh mà cũng buồn, thì người như tôi , tôi đang trong tình trạng dưới cả cái mức buồn của anh thì gọi là gì
- Dưới mức buồn à, là thảm hại, mất niềm tin vào cuộc sống.
- Đúng rồi đấy
- Sao cô ko đập đầu vào tường chết đi, hoặc muốn nhẹ nhàng hơn ra mua vỉ thuốc ngủ, muốn kịch tính hơn thì nhảy cầu hoặc thắt cổ rồi hôm sau được lên báo, ít ra cũng để lại được tiếng tăm !
- Anh… Tôi thấy anh chẳng nói được câu nào hẳn hoi, được chiều từ nhỏ, nhà giàu nên coi thường người khác à.
- Cứ cho là như thế đi, mà cô thất tình à
- Anh hỏi làm gì, tôi phải kể cho anh hả?
- Không kể thì thôi, không biết cô tìm được việc chưa nhưng mà nếu cần tiền thì alo tôi cho vay, lấy lãi ít hơn lãi ngân hàng. Mà nghĩ cho cùng thì tôi lấy cô 2tr rưỡi tiền phí bệnh viện là còn rẻ đấy. Đã thế cô lại còn không biết lối mua quả cam hay cân đường hộp sữa đến thăm người bị nạn là tôi.
- Anh bị ảo tưởng đấy à, tôi còn lo thân tôi chưa xong. Cam, sữa, đường, có tiền tự đi mua mà ăn
- Cô đầu đất à, cái tôi cần là ý thức tự giác biết điều của cô, chứ tôi cần gì mấy quả cam. Đúng là…
- Mà tự nhiên tôi đi nói chuyện với tên dở hơi như anh làm gì, đàn ông kiểu gì mà tính toán như đàn bà.
- Tôi tính toán với những kẻ tôi thích tính toán, có sao không.
- Sao cái đồ ẩm ương như anh, tôi đang thảm hại, không có việc làm anh lại còn đổ thêm dầu vào lửa.
- À, hóa ra là chuyên ko có việc làm hả, đến làm ô sin cho tôi, tôi trả 3 triệu 1 tháng bao ăn uống
- Đừng có mơ, thà chết tôi ko làm ô sin cho kẻ như anh
- Có chí khí, thà chết tôi cũng thuê cô làm ô sin cho tôi nhé, cãi chủ như đúng rồi
- Anh….Tức chết mất
- Thôi, chào cô, tôi đi ngủ. Cô tính làm sao chết cho thanh thản, chứ đang tức mà chết thì không thoải mái đâu
Không biết mình nói với cô ta như thế có quá đáng lắm không, nghĩ lại chưa bao giờ mình nói với 1 người con gái nào như vậy. Nhưng mình thích cãi nhau với cô ta, lúc cô ta lúng túng lắp bắp mình lại buồn cười. Mà nghĩ cũng tội, việc làm không có, tiền thì chắc hôm trước đi vay để trả mình, giờ chẳng biết còn đồng nào không ? Tự nhiên nhớ đến thằng Nhật, lại gọi cho nó để mai gặp nó thăm dò tí xem sao.
- Gọi gì muộn thế anh
- Mày đang ở đâu?
- E ở nhà người yêu
- Nhà người yêu á, ở quê nó hay ở trên này
- Ở trên này anh ạ, bên Bạch Mai
- Mày làm gì mà giờ này còn ở nhà nó, ko cho con nhà người ta ngủ à
- Đâu, tại Ngọc bảo e ở lại ngủ
- Mày toàn ngủ ở đấy à – mình hoảng hốt
- Không, bọn e vừa đi chơi về, Ngọc bảo e ở lại nằm dưới đất, Ngọc với chị cùng phòng ngủ trên giường
- Thôi, mày về ngay cho anh nhờ, phòng con gái ở lại nhỡ có chuyện gì. đang ở Bạch Mai à, chuẩn bị đi anh qua đón
- Ơ, a qua làm gì
- Đi uống rượu, anh đang chán, với lại anh ko cho mày ngủ ở đấy đâu
- Vâng- thằng cu có vẻ xuống giọng
Chẳng biết tại sao mình lại cuống quít lên như thế nữa, vứt lon bia còn uống dở đấy vội vàng lấy chìa khóa , vơ cái kính rồi đi. Bố mẹ ngủ rồi chắc không biết. Đến ngõ nhà cô ta mình lấy điện thoại ra gọi cho thằng Nhật
- Ra ngõ đi, anh ở ngoài ngõ này
- Đợi em tí, e ra luôn
Vài phút sau nó chở e Ngọc ra,. Thôi xong, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Sao thằng này nó đần thế không biết , hơn 12h rồi.
- Anh đợi lâu ko, Ngọc ko cho e đi 1 mình nên đòi đi cùng, mà giờ uống ở đâu anh
- Lên Phùng Hưng làm nồi lẩu
- Vâng
Thế là kế hoạch thăm dò của mình cũng tan tành vì có e Ngọc đi theo. Nghĩ cho cùng thì cuộc đời nó cũng oái oăm, e Ngọc với thằng Nhật mà biết mình tông xe vào cô ta thì sao nhỉ, lại còn gọi điện đòi tiền công khai, làm phiền lúc nửa đêm thì đẹp mặt mình quá. Éo le, oằn èo hết chỗ nói. Tôi và thằng Nhật cứ uống, e Ngọc thì cứ đá mắt thằng Nhật, rượu vào lại càng hăng, tôi uống nhiều. Tôi chán cái cảnh này lắm rồi, tôi muốn có người yêu, tôi muốn nhiều thứ lắm, tôi muốn lúc này có người ngồi cạnh để cản tôi không uống nữa. Muốn có người khi lúc tôi say tôi có thể dựa vào và cô ấy đưa tôi về nhà, nhưng chắc chắn tôi sẽ không uống say đâu, để tôi còn có thể đưa cố ấy về nhà nữa chứ, tôi say thật rồi.

Có điện thoại rung ù ù. Mắt nhắm mắt mở sờ lấy cái điện thoại cho vào tai
- Alo – tôi uể oải
- Anh à, anh đang ở đâu vậy
- ở nhà, mà sao e gọi sớm thế
- Anh ở nhà á, e đang ở nhà anh đây, đang trong phòng ngủ anh đây này
Tôi giật mình tỉnh dậy , 1 hình bóng mờ mờ đang ngồi gục đầu trước cái bàn quay ra cửa sổ, tay dụi dụi mắt. Đây không phải là mình, thế thì ở đâu nhỉ. Tắt cuộc gọi e Trang xem tình hình thế nào đã
- Chị gì ơi – tôi vỗ vai
Cô ta cũng mắt nhắm mắt mở , ngẩng mặt lên, tay dụi dụi mắt, mờ mờ ảo ảo nhìn đáng yêu thế, đúng là con gái vừa ngủ dậy có sức hấp dẫn thật
- Ơ, ơ…..AAAAA
Tôi nhảy cẫng lên vì hoảng, cô ta , đúng là cô ta rồi
- Sao tôi lại ở đây, mà sao cô lại ở đây
- Anh đi mà hỏi thằng em anh í, anh hỏi luôn cả anh đi – giọng cô ta ngái ngủ
- Nhưng mà, áo tôi đâu – nhìn xuống dưới thấy mình mặc mỗi cái quần ngố đến đầu gối, còn bên trên thì khỏa thân. Lúc đi tôi mặc quần ngố này và 1 cái áo ngắn tay
- Anh nôn bẩn hết rồi, đàn ông đàn ang gì uống gì mà uống nhiều vậy.
- Mà 2 đứa kia đâu – ý tôi hỏi thằng Nhật với cái Ngọc
- Chúng nó chở nhau đi học rồi
- Thế tối qua chúng nó ngủ với nhau à
- Vâng ạ - cô ta nói to – 2 đứa nó ôm nhau ngủ dưới đất, còn tôi phải gục ở đây vì nhường chỗ anh đấy.
- Mà này, tôi ko có nhiều tiền, ra chợ mua được cái áo mấy chục nghìn, anh mặc tạm vào đi
- Cảm ơn
- Anh cũng biết cảm ơn cơ à, tôi tưởng anh không bao giờ mặc mấy thứ đồ rẻ tiền này
- Cảm ơn thật mà
- Thôi khỏi, tôi biết tấm lòng cảm ơn của anh to cỡ nào rồi.
Tôi với cái áo mặc vào, cầm điện thoại, vơ lấy cái ví
- Xin lỗi làm phiền cô nha, tôi xin phép về đây, cô đi ngủ đi không mệt
- Anh về đi, tôi ko tiễn
Tôi vội vàng chuồn khỏi căn phòng trọ của cô ta. Ra ngoài gặp bậc tam cấp tí thì ngã vì bước hụt. Đúng là ko có cái ngu nào bằng cái ngu nào, tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa. Tất cả chỉ tại cái thằng chết tiệt kia, lai mình về đó làm gì không biết nữa. Thà lai vào nhà nghỉ cho xong. Vội vàng nhắn tin cho e Trang “anh đang về” . Nhục tái cả mặt, ăn cái gì cho hết nhục bây giờ, vừa ngại vừa ngượng. Làm sao đối diên cô ta để đòi tiền nữa bây giờ

P/s : các thím thông cảm nhé, do thời gian có hạn, mai mình còn đi làm nên hôm sau đền bù các thím chap dài hơn

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:44 pm

Chap 10 : Vộị vàng phi xe về nhà, mình đúng là khôn nhà dại chợ mà. Sao lại có thể để xảy ra chuyện đó được cơ chứ. Lên tới phòng thì bố mẹ đang ngồi đợi, e Trang cũng đang ngồi ở đó
- Bố, mẹ, e đến lâu chưa – tôi cố gắng giả vờ cười
- Mày đi đâu mà mẹ gọi từ sang đến giờ không được thế hả - mẹ tôi quát
- Con đi ra ngoài tí thôi
- Ai chả biết mày ra ngoài, trả lời thừa, mày biết mẹ gọi bao nhiêu cuộc điện thoại không, Trang nó phải chạy tận đến đây, lúc nào cũng như ẩn ẩn hiện hiện như ma, tối thì về muộn, sáng ra thì chẳng thấy đâu.
- Thôi, bà để cho con nó nói, nó vừa về đã chửi rồi, mà nay là chủ nhật – bố tôi nói can vào
- Hề hề, anh đi có tí việc, e đợi lâu lắm à, xin lỗi nha – tôi nói với Trang
- E sang 1 tiếng rồi – giọng phụng phịu, chắc đang tức mình lắm
- Ối dời, sang sớm ra đã toàn mùi rượu thế này. Mày đi ăn lòng lợn tiết canh về à con, đi với thằng nào, chỉ có ăn lòng lợn tiết canh thì mới uống đc rượu thôi – mẹ tôi kêu thảm
- Không ạ, thằng Nhật nó rủ con đi ăn bún sáng, nó lại gọi ít móng giò nên 2 anh em làm mấy chén, say say con về nhà nó ngủ quên mất – tôi bất đắc dĩ phải nói dối
- Thằng này được, mới sinh viên tí tuổi đầu đã rủ anh đi uống rượu. Thôi, vào thay quần áo tắm rửa đi rồi ra đây
- Vâng
Phù, qua được cửa ai thẩm vấn, vào tắm rửa cho hết mùi rượu, đánh răng hẳn những 2 lần. Tắm xong ra ngoài thì mặt mẹ vẫn còn tức lắm, Trang thì chả thèm nhìn lấy mình 1 tí nào, cũng chẳng thèm nói lấy 1 câu, bố thì ngồi cầm tab đọc báo .
- Sáng nay có lịch đi đâu không – mẹ tôi hỏi
- Dạ ko, nay chủ nhật mà
- KHÔNG Á – mẹ tôi lại nói to
- À, có mẹ ạ, con với Trang chuẩn bị đi mua quần áo, mẹ đi cùng không – lại phải chữa cháy, đầu óc mình có vấn đề thật rồi
- Không, mẹ ở nhà chuẩn bị đồ chiều về, 2 đứa đi đi
- Thế mẹ thích gì con mua cho, bọn con đi 1 lúc rồi về ấy mà
- Thôi khỏi, đàn ông đàn ang gì mà để mẹ đợi, người yêu đợi, còn ra thể thống gì ko. Ngồi đực ống bơ ra đấy à, đi vào mặc quần áo nhanh rồi chở Trang đi ko muộn. Mày đúng là …
- Là con mẹ chứ con ai, e nhỉ - tôi quay sang Trang nhe răng cười
- Tí em tính tội anh – Trang bẹo tôi 1 cái và nói nhỏ
- Á, đau
- Cái gì đấy, mẹ bảo mày vẫn còn ngồi đấy à – mẹ tôi giục
Mình nhanh chóng vào phòng mặc quần áo rồi dẫn e Trang đi.
- Mày có đi làm đâu mà cứ sơ vin đóng thùng thế hả con, mặc quần áo bình thường cho thoải mái, mà 2 đứa đi luôn đi nha, trưa đừng về, mẹ không nấu cơm đâu. 2 đứa dắt nhau về mẹ đuổi ra ngoài ăn đấy
- Nhưng mà chiều bố mẹ về rồi
- Không phải lo, 2 đứa đi chơi đi
Dắt nhau ra khỏi nhà, mình vẫn còn hơi hoảng loạn vì mấy câu nói của mẹ, cộng thêm buổi sáng bị 1 phen hồn lìa khỏi xác. Chiều về phải cho thằng Nhật 1 trận mới được.
- Này nhóc, anh xin lỗi nha
- Ko
- Anh dẫn đi ăn kem nha
- Ko
- Thế đi xem phim nha
- Ko
- Vậy mua quần áo nha
- Ko
- Vậy e muốn đi đâu bây giờ?
- Không muốn đi đâu cả - vẫn còn dỗi, mặt lừ lừ
- Vậy thôi a đi về đây
- Anh dám …
- Hì, nói đùa thôi, nhưng mà cái gì e cũng không, anh làm sao bây giờ. Mẹ ơi đến mẹ cũng đuổi con đi, giờ con biết lang bạt ở đâu bây giờ - tôi giả vờ trêu, giọng tỏ ra thảm thiết để chọc cho Trang cười
- E biết tỏng anh ra rồi, cho đáng đời.
- Cho anh chuộc tội đi, anh ko làm e vui nhưng anh sẽ chọc cho e cười
- E ko có hứng đâu nha
- Nhưng mà anh có hứng là đủ rồi, cái mặt kìa, mọi ngày xinh thế mà sao hôm nay xuống sắc trầm trọng
- Gì cơ, anh chê e xấu chứ gì
- À không anh chỉ nói nếu e cười lên 1 cái thì sẽ khác ngay, chứ son phấn ko làm e xinh được bằng lúc e cười đâu
- Chỉ được cái dẻo mỏ, bảo sao gái đổ như rơm như rạ.
- Đổ mà giờ vẫn ế chỏng ế chơ , ế xơ ế xác ra đây còn gì
- Miệng thì lúc nào cũng kêu ế, sao lúc có ng yêu anh, anh ko gật đầu đi
Tôi chột dạ, cô bé lại nói trúng tim đen của mình rồi, không biết là cố tình hay vô ý đây. Tôi lảng tránh, ko dám trả lời câu nói của nhóc.
- Hì, hôm nay e muốn đi đâu, anh làm vệ sĩ cho e cả ngày luôn. Nha, đừng giận nữa nha, nha nha nha
- Nha gì mà nha, để trên đường đi e suy nghĩ hình phạt cho anh.
- Đồng ý đi rồi hả . Let’s go. Câu hỏi quen thuộc….
- Đi xe e. Sáng nay e mới rửa xe
Chở Trang đi trên con xe vespa quen thuộc, mà quen thuộc với Trang thôi chứ mình thích đi xe số hơn .
- Giờ e muốn đi đâu trước nào
- Mua quần áo đi anh
- Mua ở đâu bây giờ
- Lên Hồ anh ạ, hôm nay e nói gì anh phải nghe, ko được cãi nghe chưa
- Gật gật
- Anh nói cái gì thế
- À, anh nói “ gật gật” để đỡ phải gật đầu ấy mà
- Anh đúng là, gật thì có chết ai. Đồ…
- Định bảo là đồ dễ thương chứ gì, anh biết thưà
- Vâng, dễ thương đến mức toàn làm con gái phải đợi, toàn làm những chuyện chẳng giống ai.
- Anh dị nhân lắm à, mà thường những dị dị thì rất có tài
- Chỉ giỏi chống chế, đúng là cái lưỡi không xương trăm đường lắt léo
- Thì lưỡi có xương đâu, e nhỉ – tôi quay lại cười
- Thôi tập trung nhìn đường đi ông tướng.
Vào cửa hàng quần áo, e Trang lựa cho mình 1 cái áo bắt mình mặc thử
- Anh, mặc vào e xem nào
- Thôi, ngại lắm
- Ngại cái gì, anh có mặc không e còn biết lối, ngoan đi e thương
Đành cầm cái áo đi thay, cái áo nam màu hồng hồng trông đồng bóng kinh điển. Mình thì thích màu hồng nhưng ko phải áo.Thay xong vừa kéo rèm ra thì
- “Tách” – Trang cầm sẵn cái điện thoại đứng ngoài, rình mình ra để chụp. Tay thì cứ bụm miệng cười. Mặt mình thì ngơ ngác, quay lại soi gương thì đúng ko khác gì thảm hoạ. Mấy đứa nhân viên bán hàng thấy thế cũng cười
- Thôi anh xin, e bảo gì anh cũng làm miễn sao e đừng bắt anh mặc cái áo này.
- Haha, lâu lắm ko được trận cười, vỡ bụng luôn. Anh chết với em. Hí hí
- Nham hiểm vừa thôi nha, anh cởi ra nhé, lấy áo khác cho anh đi, mặc cái áo này ra đường khéo mấy bạn gay nó bu vào chết anh!
- Lại còn bạn gay, anh mặc áo chuẩn gay , haha
- E ko nghe sếp nói gì hả
- Sếp nào cơ, e đang đi shopping với 1 chị áo hồng dễ thương, quanh đây có sếp nào đâu nhỉ
- Thôi anh cắn lung tung anh lậy em, em tha cho anh đi, chọn cho anh cái áo khác
- Được rồi, đợi em cười xong đã. Haaaa
- Chơi gì mà chơi ác vậy – tôi bí xị mặt
- Đấy là còn nhẹ đấy.
Đợi 1 lúc, tôi cứ đứng trong cái phòng thay đồ
- Nè anh, anh mặc cái áo này vào đi
- Ừ, mà lần này màu gì đấy.
- Áo kẻ, được chưa. Hihi
Cái này có vẻ vừa vặn, nhìn không đến nỗi nào. Bước ra tự tin, ghé đầu vào tai e Trang nói
- Qua ngày hôm nay e sẽ biết anh là ai
- Haaa, anh lo cho anh hết ngày hôm nay đi.
Đúng là , sao con gái lắm trò vậy. Thêm cái ngày chủ nhật ác mộng này nữa. Sáng thì khoả thân nửa trên trước mặt cô ta.Giờ lại còn bị chụp cái ảnh đồng bóng áo hồng, mồm thì há hốc, mất hết cả hình tượng nghiêm túc chuẩn men lâu nay gìn giữ. Lần này ko phải là éo le nữa rồi, oằn tà là vằn thật rồi, cái ngày xoắn quẩy. Con gái ơi là con gái, phụ nữ ơi là phụ nữ.
Cuối cùng thì cũng chọn được 2 cái áo.
- Bao nhiêu tiền e- mình hỏi e nhân viên
- Anh ra quầy thanh toán ạ – em nhân viên nhẹ nhàng
- Anh Tùng, lại em bảo – Trang nói
- Gì em
- Em trả tiền – Trang trừng mắt
- Không được, áo của anh mà
- 1 là e chọn, 2 là hôm nay anh phải nghe lời em, 3 là e còn cái ảnh của anh trong máy đây này – cười
- Được rồi, nhớ cái mặt em, đỡ tốn tiền
Trang rút thẻ ra thanh toán, mình cũng chẳng biết là bao nhiêu, Trang giấu nhẹm cái tờ hoá đơn đi.
- Hôm nay e hơi bị được đấy
- Chuyện, từ giờ đến lúc về anh còn khổ dài dài.
- Mà e ko mua gì à, đi tìm shop nữ xem nhé
- Không, váy với đầm ở nhà e còn đầy. Quần áo mua mặc được 2, 3 lần toàn để đấy
- Phí, sao ko cho anh
- Cho anh làm gì
- Để dành cho con gái anh sau này
- Anh chỉ được cái lắm trò, ko sợ lỗi mốt à
- Đồ cổ thì làm gì có lỗi mốt, e yên tâm đi. Mà giờ đi ăn đã nhé
- Ok xơ !
- Đi ra 12 Tràng Thi ăn đồ tàu nhé
- Ăn uống thì cho anh chọn
Mình và Trang đi ăn, đến tầm 1h thì xong, vòng ngược lại highland uống café, chứ về nhà giờ này mẹ lại đuổi đi mất.
- Định đi đâu nữa đây nhóc
- Để e nghĩ, hay đi công viên nước đi anh
- 2 đứa đi thôi à, anh và em – mình ngạc nhiên
- Vâng – Trang bình thản
- Nhưng mà trời nắng thế này, mà chiều bố mẹ về, anh nghĩ nên đi đâu đôi tiếng nữa rồi về gặp bố mẹ. Được không?
- Tuỳ anh thôi, thế thì vào vincom đập thú hoặc ra royal trượt băng, cho anh chọn. Nhưng bắt buộc phải đi.
- Thế thì vincom đi cho gần, tiện đường về
Đi chơi với cô bé này mệt quá. Sau hơn 1 tiếng chơi mấy trò linh tinh ở vincom, cuối cùng cũng sắp được thả về nhà với mẹ rồi Mình thì lại áy náy, chẳng biết mua gì cho cô bé, tiền thì Trang ko thiếu, chắc phải kiếm quà gì đặc biệt mới được. Chứ mua cái gì nhiều tiền cô bé cũng chẳng thích, để lúc nào rủ thằng Nhật đi mua vậy. Về đến nhà gần 3 giờ, bố mẹ đang chuẩn bị quần áo
- Sao về sớm thế con, mà cái Trang đâu
- Trang về rồi, chơi với cô ấy mệt bỏ xừ, nói liên tục.
- Gớm, thích bỏ cha ra còn bày đặt, bố mẹ đi về đây.
- Nhớ bố nói gì chưa, nhưng mà gì thì gì cứ mua điện thoại cho bố nha. Mai bố chuyển tiền cho.- bố tôi nói
- Thôi, bố cứ giữ lấy tiền, mai con đi mua rồi gửi về cho ạ. Con lo được, bố mẹ cứ để dành tiền đến lúc con lấy vợ con làm đám cưới thật to, lúc đấy con lại vay bố mẹ
- Ờ, bố mẹ về đây. Ko có người yêu thì đừng vác mặt về nha. Cái Trang được đấy, liệu liệu mà tính
- Tính cái gì mà tính, mẹ thật là, Trang là cấp dưới của con thôi
Bố mẹ về, cái nhà này lại chuẩn bị thành cái nhà hoang rồi. Tôi lại chuẩn bị chạy vào guồng quay của công việc. Mà thế cũng tốt, 2 ngày nghỉ ở nhà toàn chuyện đâu đâu, rắc rối.
Đặt lưng xuống giường nằm nghỉ, thế là ngủ luôn 1 mạch đến 11h đêm. Điện thoại để im lặng, mở lên thì 4 cuộc gọi nhỡ của Trang,2 cuộc của mẹ. lại phải gọi lại giải thích.
- Anh vừa ngủ dậy, chiều mệt quá
- E đang định sang nhà a đấy, anh toàn làm ng khác lo thôi, mới sáng đã 1 lần rồi, bây giờ lại thế, lại còn ở 1 mình nữa
- Hì, xin lỗi nhóc mà.
- Nhóc nhóc, lúc nào a cũng nghĩ e như trẻ con không bằng.
- Thôi, e đi tắm rồi ngủ đây, anh làm gì thì làm đi, nhưng nhớ nghỉ sớm, ko được cắm mặt vào máy tính đâu đấy
- Ok cấp dưới
Lồm cồm bò dậy, đi đánh răng, mở tủ lạnh có ít lạc . Lại cầm 2 lon bia với mồi ra ban công ngồi. Chợt nhớ đến thằng Nhật. Gọi luôn
- Alo
- Mày đang ở đâu
- E đang ở ngõ nhà Ngọc
- Ơ cái thằng này, mày đùa anh đấy à. Mới hôm qua anh bảo mày làm sao.
- À không, bọn e đi chơi về, giờ Ngọc vào nhà còn e đi về luôn ấy mà
- Chia tay chia chân gì thì nhanh lên, ôm ấp rồi hôn hay kiss gì nhanh lên, về nhà nháy anh gọi lại nghe chưa
- Vâng
Thằng này nó chủ định troll mình hay sao “e đang ở ngõ nhà Ngọc” . Mà ở đấy thì liên quan gì đến mình đâu , mình cuống lên làm gì ko biết. À, còn cái của nợ kia nữa, bấm máy gọi chơi xem thế nào, vừa ngủ dậy thì làm sao mà ngủ được tiếp .

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:45 pm

Chap 11 _ 12 - Cô ngủ chưa vậy
- Anh có việc gì không? Sao toàn gọi lúc đêm thế. Ko để tôi ngủ thì phải để cho Ngọc nó ngủ chứ
- E Ngọc đang nói chuyện ngoài ngõ với thằng Nhật kia kìa
- Anh…sao anh biết
- Những người thông minh thì cái gì chẳng biết
- Mà anh có việc gì
- Tôi cảm ơn cô vụ sáng nay – giọng tôi ngập ngừng
- Nhận lời cảm ơn của anh thì tôi uống nước cũng không trôi
- Cảm ơn thật đấy, giống tôi đùa lắm à
- Dẫu có thật nhưng tôi vẫn thấy cái tấm lòng của anh nó bốc mùi như đêm hôm qua vậy
- Cô dám… nói thế à. Tôi dập máy đây. Chào cô !
Tôi cúp máy, trong lòng đầy rẫy những luẩn quẩn. Nhớ lại lúc cô ta vừa ngẩng đầu dậy lúc đang ngái ngủ tôi lại buồn cười. Cô ta cũng dễ thương , chỉ tại lúc đó nhận ra là cô ta thì tôi mới giật mình như vậy. Nhưng đôi mắt cô ta, nhìn vào đôi mắt ấy, nó làm tôi thật sự ấn tượng, mà thẳng thừng ra tôi rất thích đôi mắt đó. Đôi mắt sâu và có chút gì đó buồn buồn. Cô làm tôi……
“Nhật calling”
- E đây, có việc gì vậy anh
- Mày còn hỏi anh việc gì cơ à, mày kể chuyện hôm qua anh nghe xem
- À, lúc đó anh uống say quá, e cũng phê phê, ra tính tiền thì a gục luôn ở ngoài cửa. E phải bảo mấy đứa nhân viên bế anh ra taxi đấy. E với Ngọc mỗi người đi 1 xe về
- Thế sao ko vứt anh vào nhà nghỉ, mày lôi anh về chỗ kia làm gì. Mày ko biết anh kị phòng con gái lắm à
- E cũng định vậy, nhưng anh say vậy, ở 1 mình nhỡ làm sao. Ngọc bảo e lai về phòng Ngọc
- Nó bảo gì mày cũng nghe à, mở mồm ra là Ngọc bảo
- Hề, về đấy có bà chị bà í chăm sóc cho anh tốt quá còn gì
- Chị nào?
- Thì chị cùng phòng với Ngọc, 3 người mới dìu anh vào nhà được đấy. Người nhũn như chi chi
- Hả , rồi sao
- Lôi vào phòng xong bà í cởi áo, cạo gió cho a đấy, ko thì sáng nay a có mà dậy được.
- What the…!
- Xong rồi anh còn nôn cả ra tay bà í nữa, lúc đấy e say cũng ngồi im chả giúp gì được. Nói chung là bà í lo hết. Sáng nay thấy bà í gục ở trên bàn, bọn e sáng nay đi sớm. Vậy mấy giờ anh dậy
- Cái thằng đầu đất mày, chuyện to như vậy mày ko nói, lại còn để cô ta động vào anh nữa. Sáng hơn 9 rưỡi dậy.
- Nhưng mà e cũng say khướt, lướt về được đến nhà là may lắm rồi. Mà kinh bỏ xừ, hôm qua anh cầm chai rượu uống sốc. Lần sau có rủ đêm là e ko đi với anh nữa đâu
- Thôi cúp đi, biết thế đã, mày làm hỏng hết việc của anh
- Việc gì ạ, mà thôi e ngủ đây, anh rắc rối bỏ xừ.
Thằng Nhật cúp máy. Bực mình thật, cô ta làm cái gì không biết. Giờ tôi phải làm gì đây, tránh mặt thì mất tiền, ko tránh mặt thì chết vì nhục mất. Uống xong lon bia, bóp mạnh. Từ khi cô ta xuất hiện, thì cô ta xuất hiện trong đầu mình hơi bị nhiều.
Sáng hôm sau mình đến công ty. Nhìn ai ai cũng vui vẻ, tự nhiên lại còn cười tươi với mình nữa. Nhưng cũng có người tủm tỉm cười như có điều gì đó bí ẩn. Mới đầu tuần đã thế này chắc suôn sẻ. Đi lên phòng làm việc
- Chào mọi người – tôi cười – đầu tuần vui vẻ và hăng say lao động nhé
- Chào sếp, hôm nay sếp tươi thế, đúng là đang yêu có khác. Mà sếp hôm nay hơi bị hot đấy nha, mới đầu tuần đã làm anh em ghen tị.
- Ơ, mà có chuyện gì hả
- Gớm, giả vờ khéo thế, sếp mặc cái áo hồng công nhận là hơi bị đẹp, thêm cái biểu cảm khuôn mặt thì khỏi chê – chị Linh chen vào
- Chị nói gì cơ, áo hồng
- Vậy sếp ko biết à, cả công ty biết sếp với e Trang yêu nhau rồi, sếp giấu làm gì. Chuẩn bị khao anh em đi
- Bình tĩnh, mọi người làm việc đi tôi vào phòng
Quái lạ, làm sao mà mọi người biết được chuyện này. Gọi riêng chị Linh vào
- Chị nói rõ ràng e nghe xem, làm sao mọi người công ty lại như vậy
- À, chị thấy trên fb của Trang có chụp ảnh e mặc cái áo hồng, mọi người trong công ty thấy thế cũng share nên giờ ai cũng biết.
- Thôi chết e rồi, chị ra đi.
Chị Linh đi ra ngoài, tôi mở facebook lên, vào wall nhà Trang thấy cái ảnh áo hồng của mình + thêm cái caption “ dẫn sếp đi mua áo mà không thể nhịn được cười, dễ thương lắm í Mad”. kéo xuống dưới thì cmt các kiểu của mấy người trong công ty “ gớm, dẫn nhau đi mua áo đôi à”, “cưới đi em ơi” bla.bla tỉ thứ trên đời. Xong, done, xác định, bao lâu nay gìn giữ hình ảnh tốt đẹp, giờ lại để lọt ra cái ảnh này, trưa nay làm sao mà dám bước ra khỏi phòng đây. Mà cái chốn công sở, người này truyền tai người kia. Lần này chắc bẹp ruột vì cái tin đồn + thêm cái ảnh và cái caption tình ngay lí gian kia nữa. Bố ơi con phải làm gì bây giờ 
Ngồi nhìn vào cái ảnh của mình ở bàn làm việc. Tôi có 1 cái ảnh của mình chụp lúc đang cười.
- Cười cái gì mà cười  - tôi lẩm bẩm
Suy nghĩ xem phải làm gì bây giờ, định gọi e Trang lên để nói chuyện, nhưng mà giờ gọi cô bé lên thì đi qua văn phòng mọi người lại để ý. Thôi tính sau, mới đầu tuần đang hí hửng mọi việc trôi chảy thì bị khựng lại vì việc này. Tụt hết cả hứng. Thôi thì lôi đống hồ sơ với bản vẽ ra làm, để ý mấy cái chuyện vặt vãnh đau hết cả đầu, hại não. Làm việc 1 lúc cũng đến trưa. “Trang tít calling”
- Anh, đến giờ nghỉ rồi, đi ăn với em đi
- E đi 1 mình đi, a đang dở việc, tí anh đi sau. Mà e có tội to đấy
- Hì hì. To mấy thì to a cũng ko làm gì được e đâu. Lêu lêu
- Hừ hừ, thôi đi ăn trước đi , anh đi sau. Thế nhé
- Vâng
Thực ra mình cũng muốn tránh mặt cô bé ở công ty, mọi người mà dị nghị mình lại gắp rắc rối.

p/s. Các thím đừng nóng vội nhé, các sự việc nó phản ứng dây chuyền với nhau cho nên mình viết như vậy.Người cùng tên cũng sắp xuất hiện rồi. Vài chap nữa thôi
Đêm có 1 chap cho các thím nữa, chap này ngắn coi như không tính
Cầm máy lên alo cho cô ta.
- Cô ăn cơm chưa
- Chưa, gọi tôi giờ này có việc gì. Trưa thì phải để người ta nghỉ ngơi chứ. Toàn gọi những giờ cao điểm.
- À thì bây giờ tôi mới nghỉ làm, mà cô rảnh ko, chiều tôi muốn gặp cô
- Tôi thì rảnh vì đang thất nghiệp nhưng gặp làm gì, nói qua điện thoại được rồi.
- Nhưng tôi muốn gặp trực tiếp cô có chuyện quan trọng
- Quan trọng đến mức nào?
- Cứ gặp đi rồi biết. Lần này cô chọn chỗ đi, ngồi đâu thì ngồi rồi tôi đến.
- Vậy thì 5 rưỡi chiều gặp nhau ở quán cafe gần nhà tôi, chút tôi nhắn tin cho.
- Ừ, chào cô
Lần đầu tôi nói chuyện với cô ta mà ko căng thẳng, ko chọc ngoáy cô ta. Mà sao hôm nay cô ta cũng nhẹ nhàng với mình thế nhỉ. Con nguời cô ta cũng khó hiểu thật, ko biết có người yêu chưa. Hàng trăm câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu tôi, nào là cô ta nhà ở đâu, học cái gì. Tên gì! Tôi lại muốn tự khám phá chứ không phải đi hỏi thằng Nhật hay e Ngọc. Cầm máy lên điện cho thằng bạn
- Vũ à.
- Ừ, có chuyện gì thế mày
- Cửa hàng của vợ chồng mày còn cần người làm không
- Không, tao mới tuyển đc rồi, sao thế. Tự nhiên hỏi chuyện này làm gì
- Thế à, tao có đứa em đang thất nghiệp, nhưng nó lại đang nợ tiền tao. Định giúp thôi ấy mà
- Nó học trường nào ra, mà xin cho nó bán quần áo làm gì.
- Hay là mày cứ nhận đi, tao trả lương
- Ơ cái thằng dở hơi này. Mày trả lương thì tao thuê nó làm gì. Sao ko đưa thẳng tiền cho nó
- Thì cứ giúp đi, lúc nào gặp tao kể cho. Nói với vợ mày đi rồi nhắn tjn cho tao. Mà này, con bé nó có hỏi thì coi như mày ko quen biết gì tao nhé.
- Ờ, mà này tao nghĩ đến lúc rồi đấy, đứa nào làm mày thành thằng dở hơi như thế này thì nó cực đặc biệt với mày
- 1 lần còn chưa đủ hay sao, tao sợ cái đặc biệt lắm rồi
- 1 lần thì sao, còn mày còn tao, mày cứ để xem. Mà ông tướng lấy vợ đi, lắm chuyện.
- Đợi thằng cu nhà mày 10 tuổi đi tao cho làm phù rể cho ba nuôi. 5 năm nữa là hợp lí
Thôi nha, việc tao nhờ cứ thế mà làm. À này, con bé đó có đôi mắt sâu, hơi buồn, dáng nguời cao, tóc để búi rối cao nha.
- Mày tả thế có bố tao sống dậy cũng không hình dung được. Đưa sdt của tao cho nó bảo nó gọi. Thôi nha
Giờ phải nghĩ cách làm sao để đưa cho cô ta cái số điện thoại này mới được, điện cho thằng Nhật.
- E nghe anh ơi
- Đang ở đâu
- E đang ở nhà, vừa đi học về anh ạ
- Thế à, mà hôm đi uống rượu anh nghe loáng thoáng thấy bảo người yêu mày muốn tìm việc làm à
- À không, cái chị ở cùng phòng Ngọc, sao thế anh
- Thằng bạn anh nó tuyển người bán hàng, shop quần áo, lương 2 triệu rưỡi, làm cả ngày 5 triệu, chưa kể thưởng, thấy ngon quá định giới thiệu cho người yêu mày.
- Vậy á, người yêu e đi học cả ngày không đi đc rồi, hay anh cho e cái địa chỉ để e giới thiệu cho chị í
- Có số điện thoại đây, tự mà liên hệ, mà mày đừng bảo anh giới thiệu nha, bạn anh nó biết lại lắm chuyện
- Rồi anh yên tâm
Thế là cũng tạm thành công đc 1 bước. Tôi thương hại cô lắm tôi mới giúp cô đấy. Cô bảo vì tôi mà cô mất việc nên tôi có tí chút áy náy, lần này coi như làm từ thiện. Lấy số thằng vũ rồi gửi cho thằng Nhật. Để chắc ăn mình gọi lại cho thằng Vũ.
- Này, tao ko nói thẳng với cô ta được, mày hẹn cô ta chiều mai 5 rưỡi đến nhà mày gặp nhé. Tao ngồi quán nước đối diện xem có đúng ko, tao nháy máy thì mày mới đc nhận nhé. Ko đúng nguời mày tự trả lương đấy.
- Rồi, cái thằng điên này, mày điên vì gái từ bao giờ vậy
-Điên cái đầu mày, à mà mày trả lương nhân viên bao nhiêu 1 tháng thế
- 3tr rưỡi bao ăn 1 bữa.
-Sao ko nói sớm, tao đánh tiếng 5 triệu rồi. Tiên "cô". !
- Cho chết, ai bảo dại gái.
Mình bị hớ nặng thật rồi, hớ hẳn thêm những 1tr rưỡi. Tiền chứ có phải là giấy đâu. Tôi giúp cô 1 tháng, cùng lắm 2 tháng, còn lại đến lúc đó tôi bảo thằng bạn nó đuổi cô là xong. Tính tôi vốn dĩ thương người mà.
Nhìn đồng hồ cũng quá giờ ăn rồi. Giờ vác mặt ra ngoài thì ngại, nhịn luôn vậy. 5 rưỡi đến gặp cô ta ở 1 quán cafe trên đường Bạch Mai. Đến nơi thì cô ta đã ngồi ở đó từ trước rồi. Bước vào cửa, tôi hơi bất ngờ, có thể là bất ngờ mạnh. Cô ta trang điểm nhẹ, vẫn kiểu tóc đó, đôi mắt - tôi rất thích nhìn đôi mắt của cô ta. Cô ta mặc 1 cái áo màu đen ngắn tay. Trông cũng trắng trẻo xinh gái, có kém gì ai đâu nhỉ. Hot girl ko phải mẫu người của tôi, tôi thích nhìn những người con gái hiền lành. Người ta nói đôi mắt là cửa sổ tâm hồn. Nhìn vào đôi mắt cô, khi đó tôi sẽ biết cô muốn gì.
- Chào, cô đến lâu chưa?
- Tôi vừa mới đến thôi.
- Anh gặp tôi có chuyện gì thế.
- À thì xin lỗi cô vụ sáng hôm qua – tôi ngập ngừng, mà thực ra cũng chẳng biết nói gì hơn
- Có gì nói thẳng đi, anh lòng vòng, mới cảm ơn lúc trưa rồi còn gì nữa
- Ừ thì tôi muốn gặp mặt cô cảm ơn trực tiếp, hôm qua làm phiền cô quá. Tôi nghe thằng Nhật nó kể rồi. Mà hôm qua cô có nhìn thấy gì ko vậy
- Nhìn thấy gì cơ
- Thì người tôi ấy
- Từ trên xuống dưới, thấy hết rồi.
- Hả, cô đùa tôi đấy à
- Tôi đâu có thời gian mà đùa. Nằm ngủ thì nói mơ, uống đến mức ko biết gì luôn.
- Tôi nói gì vậy ?
- Anh nói anh biết chứ tôi sao biết – mặt tỉnh bơ
- Thì tôi có muốn thế đâu.
- Không muốn, không muốn sao từ đầu uống lắm thế. Anh toàn đem rắc rối cho người khác thôi.
-Ừ thì... tôi xin lỗi cô rồi mà
- Rồi, tôi bỏ qua. Ko bỏ qua chắc anh ám tôi cả ngày mất – cô ta giọng dỗi dỗi, quay mặt đi chỗ khác
- Mà cô tìm được việc chưa
- Anh hỏi làm gì, liên quan đến a đâu
- Tất nhiên là có , vì hôm trước cô nói là vì tôi nên mới mất việc đấy thôi
- Tôi tìm được rồi, thằng Nhật nó giới thiệu cho tôi chỗ làm mới rồi
- Thế à, vậy tôi đỡ áy náy
- Sao thằng em anh nó dễ thương , nó ngoan thế mà anh chả giống nó được cái gì vậy.
- Nó là nó, tôi là tôi, sao lại giống nhau được
- Tôi ko bảo giống, nhưng ít ra anh phải đc tí chút biết điều như nó chứ , lúc gặp thì lạnh như băng, lúc say thì như bà cô đồng, lúc bình thường như bây giờ thì….
- Thì làm sao ?
- Thì làm sao anh tự biết, thôi tôi đi về nấu cơm. Chào anh ! Chị ơi tính tiền cho em
- 30k e ơi- chị chủ quán
- Tôi còn chưa kịp gọi nước cam, cô bất lịch sự vậy, trả mỗi tiền nước của cô thôi à
- Ai bảo anh ko gọi
- Tôi chưa gọi chứ ko phải ko gọi. Chị ơi cho em cốc nước cam như của cô này này, cô í trả tiền luôn đấy chị ạ
- Anh mặt dày quá rồi đấy, vừa mới có tí cảm tình giờ thì hết rồi
- Ơ, cô có cảm tình với tôi á, thích rồi à.
- Mơ đi
- Sao, việc vì tôi phải mơ, hay là cô nghĩ cô ko xứng với tôi. Nhỉ
- Nói chuyện với anh thật là tức chết đi, tôi về đây, anh ở lại nuốt trôi cốc nước cam đi. Đàn ông gì toàn thấy uống nước cam – lại lầm bẩm
- Ơ kìa, đợi đã….
Cô đi mất rồi, tôi đã kịp hỏi tên cô là gì đâu. Nhưng thôi cũng may, trước sau gì cũng biết. Vậy là cô ta nhận làm ở chỗ thằng VŨ rồi, mọi việc nằm trong kế hoạch của mình.

2 ngày sau mọi việc diễn ra bình thường, ko có gì thay đổi, chỉ có thay đổi là cô ta hôm nay bắt đầu đi làm ở cưả hàng của thằng VŨ. Và 2 ngày vừa rồi e Trang cũng mất tăm, ko thấy nói gì, ko nhắn tin, đến công ty gặp nhau thì chỉ cười với nhau vậy thôi. Đáng lẽ có lỗi thì phải đến xin lỗi mình mới phải chứ. Cô bé này lạ thật, hay là biết quá đáng với mình nên sợ ko dám đến gần. Mình có phải là cọp đâu. À , trong đầu mình nảy ra 1 ý nghĩ hay ho đó là đến cửa hàng thằng Vũ làm phiền cô ta xem sao. Chưa bao giờ mình bỏ việc đi chơi, hôm nay ngoại lệ vậy. 3h chiều xuống tầng lấy xe phi đến cửa hàng thằng Vũ. Dựng xe ngoài cửa, nhìn vào trong, bỗng giật mình, giật mình thật sự. Cái váy đen chấm bi, mái tóc xoã xuống ngang lưng. Đúng cô ấy rồi, sao cô ấy lại ở đây, sao cô ấy lại xuất hiện ở cửa hàng thằng Vũ. Tôi vội vàng chạy vào , vội vàng gọi, vội vàng kéo cô ấy quay lại
- Nga, Quỳnh Nga
Tôi đứng trân người, ko biết nói gì hơn nữa, sao cảm xúc của tôi lại như vậy, tại sao, tại sao cô ấy….

Gần 3 năm về trước
- Mày lo học hành mà ra trường, kiếm công ăn việc làm ổn định đi, yêu đương gì dẹp qua 1 bên – mẹ tôi nói
- Vâng, ko sao đâu mẹ, con tự biết điều chỉnh
- Biết điều chỉnh, biết mà mày học hành thế à, nợ môn thì nhiều, nợ lên nợ xuống như thế thì bao giờ mày mới ra được trường, mẹ nói 1 lần thôi. Còn cái con bé mày yêu mẹ không đồng ý đâu
- Giời, yêu ai là việc của con mẹ cứ xen vào làm gì, mà cô ấy làm sao mà mẹ ghét. Nhà cô ấy cũng khá giả giàu có, cô ấy cũng đâu đến nỗi mà mẹ cứ ác cảm thế nhỉ
- 1 phần vì giàu, nhà mình thì không có của để, chỉ đủ để ăn thôi, lấy con nhà giàu mà mày ko làm ra tiền thì nhục lắm con ạ.
- Thôi mẹ để con tự lo đi
Gần 6 năm về trước, tôi yêu 1 cô gái, cô ấy tên là Quỳnh Nga.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:49 pm

Chap 13-14
Tôi và Quỳnh Nga quen nhau từ khi tôi học năm nhất đại học qua 1 người bạn. Cái ngày đầu tiên tôi gặp cô ấy , trước mặt tôi là 1 cô bé mập mạp, tóc ngắn, mắt đen và chẳng có gì đặc biệt cả. Cái thời thanh niên thì ai cũng bốc đồng, máu lửa và lúc nào cũng thèm khát 1 cái gì đó cho riêng mình. Tôi cũng vậy, nhưng tôi chẳng có gì đặc biệt, 1 thằng sinh viên năm nhất mải chơi, hung hăng. Lúc đầu gặp cô ấy, cô ấy chủ động tán tôi trước, thường xuyên gọi điện, nhắn tin cũng là cô ấy. Tôi thì cứ ậm ừ, đằng naò cũng chưa có người yêu, nhận lời yêu bừa đi vậy. Là con trai nên cũng chẳng mất gì. Thế rồi thời gian qua đi, chúng tôi cũng có những kỉ niệm đẹp. Tôi rất thích chụp ảnh, hồi đó chưa có tiền mua máy, tôi đi thuê máy DSLR đi chụp cho Quỳnh Nga. Lần đầu tiên tôi cầm DSLR, qua sự chỉ dẫn của 1 người bạn đi cùng tôi, bức ảnh đầu tiên tôi chụp cho 1 người con gái, bức ảnh đầu tiên tôi bấm máy và chụp được nụ cười của Quỳnh Nga, tôi cũng ko ngờ là bức ảnh đó nó lại ám ảnh tôi đến bây giờ. Thực ra nó không có gì ghê gớm, nhưng mỗi khi tôi nhìn vào bức ảnh đó, đôi mắt đó rất buồn nếu nhìn kĩ, tôi lại tự hỏi rằng mình chụp bức ảnh này là đúng hay sai. Và bức ảnh đó tôi để trong phòng đến tận bây giờ. Nó làm cho tôi có động lực để phải làm thật nhiều tiền, vì bây giờ tình yêu của tôi dành cho cô ấy chết từ lâu rồi. Nụ cười ấy làm tôi đau , làm tôi chật vật, và tuyệt nhiên không có chút hạnh phúc nào trong đó cả. Tôi chỉ muốn để cho cô ấy thấy tôi thay đổi như thế nào, tôi làm ra tiền như thế nào, tôi sống như thế nào khi ko có cô ấy. Cô ấy yêu tôi, cô ấy tán tôi trước, và trong gần 4 năm yêu nhau, cô ấy đã thay đổi vì tôi. Từ 1 người con gái mập mạp, tóc ngắn, từ 1 con người luôn chậm chạp , từ 1 con người được chiều chuộng, tôi đã làm cô ấy phải thay đổi, phải chủ động trong mọi công việc. Cô ấy giảm cân, cô ấy để tóc dài vì tôi góp ý. Tôi đã yêu cô ấy mất rồi, yêu thật sự chứ không phải suy nghĩ ban đầu đơn thuần yêu cho có.
Sinh nhật Quỳnh Nga, cả ngày tôi tắt máy, không liên lạc, cũng không hỏi thăm. Hồi đó sinh viên, tôi cũng ko có tiền, dành dụm cả tháng được mấy trăm. Chiều đi học về mua 1 bó hoa và 1 món quà nho nhỏ. 8 giờ tối thì mình đạp xe đến trước cửa nhà cô ấy. Cầm điện thoại lên gọi
- Alo, anh à
- Ừ, anh đây
- Anh đang ở đâu vậy, hôm nay sinh nhật e, sao anh không đến, e gọi cả ngày cũng ko được là sao.
- Anh đang bị công an bắt.
- Sao, anh bị công bắt, làm sao mà bị công an bắt - giọng hoảng hốt
- Anh mượn xe máy bạn đi, giờ không có bằng, bị bắt ở đầu ngõ nhà e đây này.
- Giời ạ, đứng im đấy đợi e ra
Cô ấy hớt hải chạy ra, trên tay mình cầm 1 bó hoa, 1 hộp quà nhỏ. Biết bị lừa rồi, nhưng cô ấy vẫn cười. Mình hạnh phúc lắm, hạnh phúc vì làm cô ấy cười
- Chúc em sinh nhật vui vẻ, hạnh phúc, ngày càng xinh đẹp.
- Cảm ơn anh yêu, hihi
Vậy đấy, miệng thì nói nhưng tay thì vẫn run run tặng cô ấy bó hoa và hộp quà nhỏ chỉ vài chục nghìn. Lúc đó tôi rất hạnh phúc, hạnh phúc lắm vì cô ấy không chê tôi nghèo. Nhà cô ấy khá giả lắm, khá giả hơn nhà tôi rất nhiều. Chính vì điều đó tôi lại càng cố gắng, phải làm sao để cho xứng . Giá như bây giờ tôi có 1 sự can đảm, 1 lòng nhiệt huyết cho tình yêu như vậy. Tôi sinh viên nghèo, cô ấy cũng biết ý, nhiều lúc cũng tranh trả tiền, chứ không để tôi phải trả hết khi đi chơi. Cô ấy rất thích hoa hồng xanh, mà tôi thì đến ăn còn chẳng đủ, nói gì là mua hoa.Thế là tôi nghĩ ra 1 trò. Dạo đó tôi ở cùng với thằng Vũ
- Ê mày, tí ra chợ mua cho tao lọ sơn phụt nhé, màu xanh đậm ấy.
- Mua sơn làm gì thế
- Mai 14/2 , tiền thì ít, định tặng quà Quỳnh Nga mà giờ ko đủ tiền, thôi cứ đi mua đi tí về rồi biết
Mình chạy đi mua thêm ít hoa hồng trắng nữa. Lấy lọ sơn xịt vào bông hoa để cho có màu xanh, cẩn thận lấy giấy bọc vào để sơn không bị bắn vào cuống hoa và lá. Tôi hì hục làm, hôm sau tặng cô ấy, cô ấy thích lắm. Sơn thế này còn để được lâu nữa chứ  
Thấm thoát mấy năm trôi qua, tình cảm chúng tôi vẫn thế, nhưng rồi từ khi cô ấy đi làm, cô ấy trở thành 1 con người khác hoàn toàn, cô ấy toan tính, tình cảm dành cho tôi cũng hời hợt dần đi, và rồi tình cờ tôi đọc được những dòng chat trên facebook của cô ấy với 1 người làm cùng công ty cô ấy. Tôi đã mọc 1 cái sừng trong 1 thời gian dài, nó bắt đầu trong thời gian cô ấy đi làm. Còn đau đớn hơn khi anh ta đã ngồi uống rượu với tôi vài lần. Anh ta khoe nhà anh ta có ô tô, anh ta khoe nhà anh giàu có. Haizz, cuộc đời mà, tôi đã bị đâm sau lưng 1 nhát cực đau. Tôi chỉ trách mình nghèo, trách mình vô dụng, trách mình không lo được được cho cô ấy. Tôi ít nói, nhưng trong lòng tôi vẫn yêu cô ấy lắm. Và rồi tôi níu kéo, tôi muốn cô ấy ở lại với tôi với điều
kiện không được liên lạc với anh ta nữa. Tôi cầu xin cô ấy đợi tôi thêm 1 năm nữa. Nhưng rồi cô ấy cũng bỏ tôi đi, cuộc sống luẩn quẩn. Trong bằng đó năm yêu nhau tôi không 1 lần xưng “ cô” với “tôi”. Cô ấy bỏ tôi đúng lúc mà tôi phải lên bàn phẫu thuật, bỏ tôi đi khi mà lúc nào tôi cũng âu sầu vì chúng tôi lục đục. Cô ấy ko phải Quỳnh Nga ngày xưa mà tôi biết nữa.
Bỏ tôi đi, tôi như người mất hồn, tôi lao vào những cuộc chơi thâu đêm suốt sáng với lũ bạn có tiền, tôi tìm đến rượu, tìm đến những thứ để tôi quên cô ấy đi, và kéo theo hệ luỵ là chuyện học hành của tôi cũng bị ngưng trệ 1 thời gian, tôi đã không được nhận đồ án tốt nghiệp.
- Mày cút ngay, tao ko có thằng con như mày
- Mày đi đi, bố mẹ nói mày ko nghe, làm thằng đàn ông dám làm dám chịu. Vì 1 đứa con gái mà mày chểnh mảng hết mọi việc, tương lai của mày, mọi người hi vọng vào mày, rồi bây giờ mày cho ông bà bố mẹ xem kết quả như vậy đấy à.
Tôi lặng lẽ bước ra khỏi nhà, đúng là tôi ko xứng 1 chút nào, tôi yếu đuối, đến tôi cũng chẳng còn hiểu tôi đang làm gì mà nghĩ gì nữa. 1 thời gian dài tôi đã lang thang hết nhà thằng bạn này, hết phòng trọ của thằng bạn khác. Không có tiền tôi không biết xoay sở làm sao. Đói thì đầu gối phải bò, tôi đi phục vụ, làm tất cả những gì có thể làm được, miễn sao tôi bận rộn. Gần 1 năm tôi không về nhà, tôi chỉ liên lạc với anh chị con nhà bác tôi. Tôi ko nhận 1 sự trợ giúp từ ai hết, tôi làm cho mình bận rộn để quên đi quá khứ, quên đi những phút giây ngọt vào và những nỗi đau thấu tim. Cuối cùng thì tôi cũng ra được trường với tấm bằng trong tay. Cuộc sống đã dạy cho tôi rất nhiều bài học, rất rất nhiều. Nhưng tình yêu trong tôi, những khao khát của tuổi trẻ bây giờ đã không còn. Bố mẹ biết tôi lấy được bằng đã gọi tôi về, xin vào công ty chú tôi và tôi làm cho đến tận bây giờ. Tôi cũng ko tin vào bản thân mình, rằng mình đã thay đổi, chỉ có điều tôi ít nói hơn, lầm lì hơn và tôi cũng chẳng thiết tha gì cái chuyện tình cảm cả.
Vậy đấy, lúc yêu thì thề non hẹn biển, tôi ko trách tình yêu, nhưng tôi trách lòng người. Tôi sống để cho cô ấy thấy không có cô ấy tôi vẫn sống tốt. Tôi luôn nghĩ rằng phải sống thật tốt, kiếm 1 người vợ ngoan hơn cô ấy, giỏi hơn cô ấy và tốt hơn cô ấy, để nếu sau này có gặp lại thì tôi sẽ làm cô hối hận. Khi yêu cô ấy, tôi đã đặt quá nhiều niềm tin, quá nhiều mơ mộng, quá nhiều!

P/s : Thực ra chap này không nằm trong dự định của mình, mình viết ra để các thím hiểu sơ sơ là như vậy. Còn nếu viết đầy đủ thì dài dòng lắm. Các thím có thắc mắc gì, mình trả lời được thì mình trả lời.
Tối sẽ vẫn updated chap tiếp theo. Dự là đêm!Tôi đặt tay lên vai, kéo cô ấy quay lại. Cô ấy ngẩng mặt lên ánh mắt ngơ ngác, đôi măt tròn xoe nhìn thẳng vào mắt tôi
- Ơ, ơ, ơ… cô….
- Anh làm cái gì vậy
- Xin lỗi tôi nhầm người
- Nhầm cái gì mà nhầm, tôi là Linh Nga chứ ko phải Quỳnh Nga.
- Tại cô giống… mà ai bảo cô để xoã tóc với ăn mặc thế này hả
- Nay tôi đi làm buổi đầu tiên, ăn mặc sao là chuyện của tôi, anh rắc rối quá đi, mà anh theo dõi tôi đến tận đây đấy à. Làm sao anh biết…
- Vớ vẩn, cửa hàng này là cửa hàng tôi hay mua đồ, khách quen ở đây rồi
- Đây shop nữ mà, anh mua gì ở shop cho nữ.
- À thì tôi hay mua đồ cho mẹ ở đây – tôi lúng túng
- Ở đây tôi thấy toàn đồ cho người trẻ chứ có thấy cho người trung tuổi đâu. Mua đồ cho người yêu thì nói ra đi còn bày đặt nói mua cho mẹ !
- Ơ cái cô này, ừ thì mua cho người yêu đấy, nhân viên bán hàng gì mà cãi khách xơi xơi, gọi ông chủ ra đây.
Cô ta chạy vào gọi thằng VŨ ra
- Mới tuyển nhân viên à ông chủ, xem lại thái độ với khách đi nha, khách vào mua hàng thái độ rất là nhấp nhô
- Anh thông cảm, e nó mới vào làm,còn ko mau xin lỗi đi – Thằng Vũ hùa vào với mình
- Tôi xin lỗi – cô ta cúi mặt xuống, hôm nay nhìn cô ta dễ thương vậy cơ chứ.
- Thôi được rồi, cô đi chọn cho tôi 1 cái áo mẫu mới nhất ra đây
- Anh chọn mẫu đi chơi hay đi làm ạ - nhỏ nhẹ
- Mẫu nào vừa mặc đi chơi được, vừa mặc đi làm được ấy
Cô ta đi tìm và lựa được 1 cái áo màu trắng trông cũng được
- Này, cô mặc thử vào tôi xem
- Không được đâu anh ạ
- Ơ hay, khách hàng là thượng đế, tôi mua cho người yêu nhưng người yêu tôi ko ở đây, cô thử đi nếu được thì tôi mua.
- Vâng – cô ta xị mặt ra và đi vào trong thay cái áo.
Tôi và thằng Vũ 2 thằng cứ đứng nhìn nhau bụm miệng cười, 1 lúc sau cô ta bước ra
- Cô vào cởi ngay cái áo này ra, nhanh. – tôi quát
Thế là cô ta lại vào trong thay chiếc áo, từ trong đi ra trên tay cầm chiếc áo.
- Anh không ưng ạ, tôi chọn cho anh cái khác nha.
- Không, gói vào đi, tôi lấy cái áo này. Bao nhiêu tiền ông chủ
- Để tôi xem, 650k anh ạ. – cô ta xem ở cái mác
- Thôi, lấy anh 600k vì là khách quen – thằng Vũ chen vào
- Lần này tôi tha cho cô vì cái áo cũng không đến nỗi nào, chăm chỉ bán hàng nhé, chào cô, chào ông chủ.
Chắc cô ta sợ lắm, buổi đầu tiên đi làm đã bị mình trù ẻo, cô tưởng cô thoát khỏi tay tôi à, cô có việc cũng nhờ tôi cả đấy. Dắt xe ra về không quên gọi thằng Vũ ra quán café gần đó nói chuyện
- Cái tông môn nhà mày, mày chơi ác con bé vậy hả
- Hả, ác gì mà ác, tao tạo điều kiện cho cô ta kiếm tiền đấy thôi. Mà thằng bạn đểu này, cái áo này mà 600k. Tao lại trả áo – đòi tiền bây giờ
- Đấy là giá kinh doanh, mà thôi ủng hộ tao, từ trước đến giờ mày có bạn gái đếch đâu, giờ mới mua của tao được 1 cái áo. Mà tao thấy mày làm thế cũng ko được đâu, khổ thân con bé, mày không thấy lúc nãy tội con bé lắm à
- Tao biết rồi, tao cũng thấy mình hơi quá, nhưng lỡ rồi biết làm thế nào. Mà mày về nói với vợ mày cẩn thận ko lộ ra là chết cả lút đấy
- Rồi, không phải lo. Mà tao thấy con bé cũng ngoan ngoãn, ăn mặc với nói năng điềm đạm, cũng thông minh nhanh nhẹn. Mày thích nó thật à
- Thích cái đầu mày. Mà này, từ nay tao cấm mày để cô ta thử quần áo cho người khác nghe chưa. Ngoại trừ tao ra
- Rồi, lắm chuyện.Lâu lắm rồi tao mới thấy mà phát rồ như vậy đấy. Từ lúc Quỳnh Nga nó …..
- Im, tao cấm mày nhắc đến Quỳnh Nga nghe chưa
- Ừ, khó tính vừa thôi, bảo sao giờ đếch có con nào nó yêu.
- Kệ tao, mà thôi hôm nào dẫn vợ con sang nhà tao chơi rồi uống vài chén, lâu lắm ko ngồi với mày
- Ừ, ok
Tối về đến nhà, tâm trạng hôm nay cảm thấy thoải mái hưng phấn, nhớ lại cái lúc cô ta mặc cái áo trắng bước ra, tôi hơi giật mình, tôi cũng ko nghĩ là cô ta xinh đến nỗi mà tôi bắt cô ta cởi cái áo đó ra luôn. Nhưng tại sao hôm nay cô lại mặc cái váy đó, cô lại xoã tóc dài. Bức ảnh của tôi, cô ấy cũng mặc chiếc váy giống y như cô đang mặc vậy, cô ấy cũng xoã tóc như cô vậy. Cô làm tôi… bối rối quá!
Đang định đi nấu cái gì ăn thì có điện thoại của Trang
- Alo anh à
- Ừ
- Anh đang ở đâu thế
- Anh đang ở nhà
- Mở cửa đi anh, e ở ngoài cửa này
- Cái gì vậy trời.
Tôi chạy ra mở cửa cho cô bé, tay xách nách mang nào là rau, nào là thịt…
- Sao ko điện trước cho anh, nhỡ anh ko ở nhà thì sao, mà cái gì đây
- Mẹ anh gọi điện bảo qua xem anh ăn uống thế nào, e xin bố mẹ sang đây chơi rồi. E nấu cơm cho sếp
- Nấu được không đấy, mà e mua gì nhiều thế
- Mua đồ này ăn cho tươi, trong tủ anh toàn đồ đông lạnh
- Vào nhà đi, mà hôm nay e nấu món gì
- Thật ra e chả biết nấu món gì cả, e nấu dở lắm, hay anh nấu đi, e phụ anh
- Chết thật, vậy mà bảo sang nấu cơm cho anh, nghe sang chảnh quá ha
- Thì phải từ từ chứ, tại mẹ e cũng ko bắt e nấu
Mình nấu cơm, e Trang thì lo nhặt rau. Làm vài món linh tinh dễ ăn. Đang nấu mình trêu
- Học nấu ăn đi, ko thì chống ề đấy
- E chẳng lo, sau này chồng e sẽ nấu cho e ăn
- Gớm, được 3, 7 hăm mốt ngày là đâu vào đấy, làm gì có thằng đàn ông nào tình nguyện nấu cơm cho vợ cả đời.
- Hì hì, mà anh ơi, nếu bây giờ có 1 người chạy đến bên anh bảo là “ em yêu anh” thì thế nào
- Hâm, làm gì có ai, đến anh còn chẳng yêu mình nữa là người khác.
- Nhưng mà nhỡ có thì làm sao?
- Thì phải xem xét là ai nữa mới được chứ, với lại e toàn chê anh ế, tự nhiên hỏi câu này làm gì
- À thì e hỏi thế thôi, hì, e cũng bái phục anh luôn, toàn ở 1 mình ko chán à
- Ko, 1 mình là đủ, tự do tự tại, thỉnh thoảng có cái đuôi nhí nhố đang nhặt rau kia sang chơi là vui rồi
- Thế anh ko định lấy vợ à?
- À có chứ, nhưng chưa đến lúc
- Thế anh ko định yêu à?
- Có, nhưng chưa đến lúc
- Bao giờ đến lúc bảo e nhé
- Hả, bảo e làm gì
- E tán anh , hì hì
- Thôi đi cô nhóc, tán anh khó lắm đấy.
- Hì, mà anh ơi….
Tôi đang thái cà chua, cắt lấy miếng nhỏ đút vào mồm cô bé
- Thôi, hỏi gì mà hỏi liên mồm, ăn đi cho đẹp da. Hỏi nữa anh đuổi về đấy
- Ư, anh đúng là, mới hỏi có mấy câu đã chặn họng. Mà anh nấu món gì đấy,
- Sườn xào chua ngọt, e đi dọn cơm đi
- Hấp dẫn nha
Dọn cơm ra , 2 anh em ngồi ăn, cô bé ngồi cứ tấm tắc khen ngon
- Kiểu này e phải thường xuyên sang đây mới được
- Thường xuyên sang làm gì ?
- Sang học nấu ăn, a nấu ngon lắm, hì
- Trả học phí mới cho vào lớp, à quên, anh chưa tính tội em
- Tội gì cơ – mặt tỉnh bơ
- Ai đưa anh mặc áo hồng lên facebook đấy, mọi người công ty biết hết rồi đấy, lại còn bảo anh và e đang yêu nhau
- Vậy càng tốt
- Cái gì, càng tốt cái gì
- Thì anh đang mang tiếng ế, e giải toả tin đồn anh ế con gì nữa, hehe
- Chỉ được cái lợi dụng tiếng tăm của anh là giỏi, lần này tha. Ko có lần sau đâu đấy.
- Vâng, người gì mà khó tính, lúc nào cũng khó tính, lêu lêu
Ăn xong tôi và Trang ra ngoài ban công ngồi, cũng ngồi được 1 lúc, nhìn xa xăm
- Anh – Trang gọi
- Sao em ?
- E hỏi anh chuyện này, anh trả lời thành thật nhé
- Ừ, nói đi
- E nghe mẹ anh kể rồi, e cũng nghe Nhật nó kể rồi, anh cứ định sống mãi thế này sao ?
- Anh không biết – tôi trầm tư và nhìn ra ngoài
- Anh phải nghĩ cho bản thân mình chứ, hơn 2 năm trôi qua rồi, e biết cái bóng của chị ấy quá lớn, anh đã cố tỏ ra mình mạnh mẽ, anh tỏ ra ko cần sự thương hại từ ai hết, vậy tại sao anh ko tự thương hại chính bản thân mình đi.
- Thật ra thì cũng ko hẳn như vậy, anh muốn để 1 ngày nào đó cô ấy nhìn lại anh
- Nhìn lại anh, chị ấy bỏ anh đi lúc anh nằm trong viện , lúc anh phải mổ. Chính anh là người thuyết phục bố mẹ anh gần 4 năm yêu nhau để bố mẹ anh nói « dẫn chị ấy về ra mắt » Rồi chính anh là người làm chị ấy thay đổi từ 1 con người xấu xí trở nên xinh đẹp, ưa nhìn. Vậy mà chị ấy bỏ anh đi, chị ấy đi yêu 1 thằng mà nhà nó giàu hơn nhà anh, chị ấy bỏ anh đi lúc anh khó khăn nhất. Anh cần người ta nhìn lại anh để làm gì ?
- Anh chỉ muốn để cho cô ấy biết ko có cô ấy anh vẫn sống tốt. Còn quay lại thì không bao giờ - Tôi đan chặt tay vào nhau
- Anh thế này là sống quá tốt rồi, anh gạt cái suy nghĩ đó ra 1 bên đi, anh sống thoải mái được không ? E biết anh cứ có 1 cái rào cản nào đó, nhưng thật sự e ko muốn anh như thế này. Anh thế này thì ai dám đến với anh nữa.
Tôi im lặng và Trang cũng im lặng, sao hôm nay Trang lại đề cập đến chuyện này chứ, thừa nhận là cái bóng của Quỳnh Nga quá lớn, nhưng ko đến mức mà Trang nói. Tôi sợ yêu Trang, tôi sợ cô ấy lại như Quỳnh Nga, 1 cô bé ngây thơ, sợ 1 ngày nào đó tôi yêu Trang rồi tôi lại bước vào vết xe đã đổ, tôi thật sự sợ. Không biết Trang có thích tôi thật lòng hay không, nhưng tôi tin Trang là người hiểu lí lẽ, biết cái gì nên và không nên.
- Thôi em đi về đây
- Để anh lai e về
- Thôi, anh nghỉ đi, e về 1 mình cũng được.
Trang lặng lẽ ra về, tự nhiên cô bé lại nói chuyện này làm mình lại tâm trạng, lại dở hơi. Con gái thật là rắc rối quá đi. Cầm máy lên điện cho thằng Nhật , cũng tầm 9 giờ rồi.
- Em nghe anh ơi
- Mày đang ở đâu
- Em ở nhà Ngọc, đợi e ra ngoài rồi nói
- Mày, mấy giờ rồi, suốt ngày mày bên đó thế
- À hôm nay ăn mừng chị cùng phòng Ngọc tìm được việc, cảm ơn anh nha
- Khỏi, chưa lấy lương mà đã ăn mừng rồi, lắm tiền gớm. Mà cô ta tên Nga sao mày ko nói với anh
- E cũng định nói nhưng e sợ anh chửi…. Tại đợt trước anh nói với e đừng nhắc đến chữ Nga trước mặt anh. Mà sao anh biết chị ấy tên Nga
- Thì biết thôi, Linh Nga, nói cho đầy đủ. Mà tí nữa mày về nhà mà ngủ đấy nha, anh không cho mày ngủ ở đấy đâu
- Vâng , e biết rồi, hay anh đến đây liên hoan cùng đi, tiện thể cảm ơn chị ấy luôn vụ hôm nọ chăm sóc anh say ấy
- Nhưng mà ngại, đến có được không ?
- Đến đi, không sao đâu, chị ấy hiền lắm, dễ tính nữa. Đến cảm ơn đi.
- Ờ, vậy tí đến anh gọi
Lục đục quần quần áo áo, xịt nước hoa rồi đi. Chẳng hiểu sao mình lại như vậy nữa, mình muốn nhìn thấy mặt cô ta. Đến đầu ngõ điện cho thằng Nhật ra đón, xách theo ít nước ngọt và đồ ăn thêm ít hoa quả nữa. bước vào cửa thì có mỗi cô ta + Ngọc đang ngồi dưới chiếu, cô ta nhìn tôi với ánh mắt hình viên đạn. Xem xung quanh thì có vẻ cô ta cũng uống được mấy cốc bia rồi, đồ ăn thì còn vịt quay với lạc + với ít giá đỗ xào mướp
- Chào cô, chào ngọc – tôi cười
- Chào anh – giọng cô ta ngà ngà say.
- Anh ngồi đi – Ngọc nói – Anh Nhật nói anh đến, anh ngồi đi, bọn e vừa mới uống thôi
- Ừ, cứ để anh tự nhiên.
Thằng Nhật rót bia ra cho tôi
- Anh Tùng hôm nay đến đây là để cảm ơn chị đấy chị Nga
- Linh Nga, cái thằng này – tôi nói nhỏ với Nhật
- À, anh í đến đây cảm ơn chị Linh Nga vì hôm trước anh í say chị chăm sóc anh í
- Cảm ơn à, cảm ơn xong rồi thì về đi – cô ta xua tay, nhìn mặt chắc phê phê rồi, tôi sợ nhất cái kiểu con gái say không say hẳn mà cứ ngồi lảm nhảm
- Ơ, anh í vừa mới đến, sao lại đuổi anh í về - Ngọc nói
- Tôi nhận lời cảm ơn rồi, cũng cảm ơn anh hôm nay mua giúp tôi 1 món hàng đắt tiền. Cảm ơn nhá, nếu ko có gì thì anh về đi – cô ta nói líu hết cả lưỡi vào
- Anh, chị í nói đùa đấy, anh uống bia đi – Ngọc nói
Đang định cầm cốc lên thì cô ta quát
- Bỏ xuống, tôiiiiiiiiii……. cho anh uống à, ai cho anh uống, đây là nhà TÔI, cảm ơn xong rồi về đi, còn ngồi đấy à. Tôi ghét anh, anh về đi.
- Ơ, chị làm sao đấy, anh í làm gì chị à – Nhật nói
Thật là cái cô này, say xỉn xong lắm mồm quá đi, bực cả mình. Biết thế ko vác mặt đến cho xong, thế mà thằng Nhật nói chị í « hiền lắm, dễ tính lắm » đến ngồi nghe cô ta nói nhục mặt thật
- Thôi, anh đi về đây, mọi người cứ liên hoan thoải mái đi nhé – Tôi đứng dậy bước ra ngoài
- Ơ kìa, anh Tùng, chị em nói đùa đấy – Ngọc chữa cháy chạy theo
- Ko sao đâu, mà mấy đứa cho chị í uống ít thôi nha. Trông chừng hẳn hoi đấy, anh về đây, khi khác gặp.
- Vậy anh về nhé, e xin lỗi, ko ngờ chị ấy lại phản ứng như vậy
Dắt xe ra về mà trong người khó chịu bức bối. Cái của nợ này dám đuổi mình về. Về tới nhà mình lẩm bẩm, vẫn còn tức
- Cô nghĩ cô là ai hả, đuổi tôi về á, đợi đấy tôi cho cô biết tay. Con gái con lứa gì uống bia vào say xong nói nhảm. Mới tìm được việc ngon bày đặt liên hoan, giàu gớm. Nóng hết cả máu

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:52 pm

Chap 15-16 Thật là không biết nên nghĩ sao về cô ta đây. Con gái uống thì cũng vừa phải thôi chứ . Hay là có khi cô ta lại lấy cớ uống bia để chửi mình cũng nên. Đường đường chính chính đuổi mình về trước mặt 2 đứa em. Mất thể diện quá. Rồi cô để xem, tôi sẽ đường đường chính chính trả thù cô. Trông cái mặt cũng xin xắn dễ thương vậy mà nói mấy cái lời khó ưa. Sao lúc này tôi ghét cô thế ko biết.
Vài ngày sau tôi đi làm bình thường và chẳng liên lạc gì với cô ta cả. Cơ bản là công việc cũng bù đầu, chẳng quan tâm đến chuyện gì nữa. Tối thì về muộn , sáng thì đi sớm. Vòng quay công việc nó làm tôi bận rộn, nhưng thỉnh thoảng vẫn nghĩ đến cô ta, tôi mà ko trả thù cô thì sáng ngủ dậy mất nước, hết kem đánh răng, tôi ko mọc râu nhá. Sáng nay đến công ty gặp e Trang.
- Anh Tùng cắc
- Ơ hay , anh lại cắc vào đầu e bây giờ. Nghe ai mà gọi anh là Tùng cắc
- À thì e thấy họ đánh trống , Tùng Cắc, Cắc Tùng. Hì hì. Gọi thế ko được hả anh
- Muốn gọi là gì thì gọi, nhưng lúc không có người thì gọi được. Mọi người trong cty mà nghe được thì liệu hồn với anh
- Hì, e đùa thôi, e phải gọi tên gì để cho anh bớt già đi, thế mới có vợ được. Để e nghĩ xem đã
- Thôi thôi, e toàn lắm trò, gọi là Tùng được rồi. Biệt danh làm gì cho rắc rối.
- Kệ e, lúc nào e nghĩ ra e sẽ gọi, mà anh này, bố e nhắn anh tối đến nhà đấy
- Hả, sao không gọi cho anh mà phải nhắn e làm gì – tôi hơi ngạc nhiên
- Ai biết – lại tỉnh bơ
- Ừ, thế chiều đi làm xong rồi về nhà e
- Vâng,Thôi anh lên phòng đi.
Tôi lên phòng làm việc tiếp. Nhưng tại sao bác Tuân lại gọi mình đến nhỉ. Mình mới nhận hồ sơ được vài hôm mà, làm gì đã xong, hay là bác ấy sốt ruột gọi mình sang để giục mình làm cho xong. Mải mê đến trưa thì có điện thoại. “ Đầu Thạch Cao” calling
- Alo
- Sao hôm nay tự nhiên tôm lại gọi cho rồng thế nhỉ?
- Anh rảnh không?
- Có việc gì ? – tôi tỏ vẻ cứng
- Tôi gặp anh 1 lát được không?
- Hôm nay tôi bận rồi, có gặp thì gặp luôn bây giờ, tôi tranh thủ giờ nghỉ trưa – tôi nham hiểm
- Vậy thì anh ra quán café…
- Giờ luôn hả
- Vâng, ra luôn đi tôi đợi
Xong rồi cô ta cúp máy, tôi vội vàng chạy xuống dưới hầm lấy xe, gặp Trang dưới tầng 1
- Anh đi đâu đấy, gì mà chạy như ma đuổi thế
- Anh đi đòi nợ
- Ơ thế anh ko ăn cơm à, hay e mua đem lên phòng cho anh nhé
- Thôi, e đi ăn đi. Anh ko ăn cùng đc với e đâu – tôi hớt hải nói với lại
Trời thì nóng, mình vội vàng phi xe đến quán café. Cô ta đã ngồi đó rồi. Hôm nay cô ta mặc 1 cái váy , loại váy liền màu trắng để lộ cái cổ trắng ngần.
- Anh đến rồi đấy à
- Trời nóng mà cô ăn mặc hở hang thế này hả - lúc sau nghĩ lại thấy mình hỏi ngu thật!
- Ơ, trời nóng mặc váy cho mát, mà mặc gì liên quan gì đến anh
- Tất nhiên là…không liên quan rồi Thế cô gọi tôi đến đây có việc gì
- Tôi….
- À, từ đã. Em ơi – tôi gọi phục vụ - Cho anh cốc nước cam như của chị này nhé . Tôi quay sang cô ta cười
- Anh thích uống nước cam nhỉ?
- À, tôi mới thích thôi, uống nước cam đẹp da, lại còn chống ung thư nữa
- Nhưng mà nhìn anh uống nước cam buồn cười lắm
- Có gì mà buồn cười, cũng chỉ là uống nước thôi
- Lúc anh cầm cái ống hút ấy, xong còn chống tay lên cằm nữa đáng yêu cực – cười tít mắt
- Ơ hay, cô để ý tôi đấy à
- Tại vì gặp anh tôi chỉ thấy 1 điểm dễ thương là lúc anh ăn uống thôi.
- Chuyện, ai như cô uống nước cam như kiểu voi uống phi – la – tốp ấy. Uống xong cốc nước cam bỏ xuống bàn “cộp” 1 phát. À mà thôi, có chuyện gì nói đi
- Tôi…
- Làm gì mà cứ ấp úng như ngậm hột thị vậy
- Tôi xin lỗi – cô ta ngại ngùng
- Xin lỗi tôi, cô làm gì nên tội?
- Thì cái hôm anh đến nhà tôi ấy, hôm đó tôi say.
- Không biết say thật hay giả vờ say để đuổi tôi về đây . Cô có nhớ cô nói cái gì không hả. “anh cút đi” . Ơ thề với cô là chưa có người con gái nào nói với tôi thế đâu nha, phụ nữ thì có rồi nhưng con gái thì chưa ai dám. Nha
- Thì tại tôi vui vui nên uống mấy cốc, ai ngờ lại nhỡ miệng
- Cái miệng của cô nhỡ nhiều thế. “ Ai cho anh uống, đây là nhà tôi” Chả biết 2 đứa nó có kể lại cho cô lúc đó nhìn cô thế nào không nhỉ. Tôi không bỏ qua đâu – tôi làm bộ quay mặt đi chỗ khác
- Nhưng mà cũng tại anh nữa, tôi đâu có muốn nói thế đâu, trong thâm tâm tôi muốn nói thế mà
- Ơ…. Cô giỏi, cô có biết tôi ngại mặt thế nào với 2 đứa em kia không. Lại còn trong thâm tâm tôi muốn nói thế. Tức là cô xin lỗi tôi là bên ngoài, còn trong thâm tâm cô rủa tôi à!
- Không, không tôi đã nói hết đâu, thâm tâm tôi cũng ko muốn nói như vậy. Nhưng a cứ làm rối tung hết mọi chuyện của tôi đấy chứ. Cô ta ngượng ngùng. Mà anh này !
Cô ta đưa tôi 1 cái túi
- Gì đây?
- Áo của anh, tôi giặt rồi đấy
- Ờ, tưởng cô ghét tôi nên vứt cái áo luôn đi rồi chứ?
- Tôi vứt đi anh lại bắt đền tôi thì sao, tôi đâu có dại
- Thôi được rồi, vì cái áo nên tôi bỏ qua cho cô lần này. Mà quên đấy, hôm nay cô không đi làm à
- Có chứ, nhưng tôi xin anh chủ tiệm nghỉ 1 tiếng
- Ờ, chắc cô chưa ăn gì, đi ăn với tôi không
- Thôi ạ
- Lúc nào cũng thôi, con gái như cô mà cứ thôi thôi thì chỉ có thiệt vào thân. Tính tiền đi rồi tôi dẫn cô đi ăn, tôi cũng đã ăn cái gì đâu.
- Ơ…tôi chưa đồng ý mà
- Nhìn cái mặt cô thế kia là đồng ý rồi, trả tiền nước đi, cô mời tôi đến đây thì trả tiền nước đi. Tí đi ăn tôi trả Nhanh tôi còn về đi làm
Cô ta đứng dậy trả tiền nước. Rồi tôi cũng đi theo ra ngoài luôn
- Cô có đi xe không?
Cô ta lắc đầu, lại trùm cái bộ ninja lên người. Mà cũng phải trời nắng thế này, lại ăn mặc hở hang đôi vai với cái cổ thế kia mặc vào là đúng rồi. Shop thằng Vũ gần đây chắc cô ta đi bộ
- Lên xe đi
Cô ta leo lên xe, ngồi vắt chân sang 1 bên vì mặc váy, tôi lại đi xe số, chẳng biết cô ta có nghĩ gì không. Người gì mà dễ tính, bảo 1, 2 câu là làm theo luôn. Lên xe tôi, ngồi đằng sau, cô ta bắt buộc phải bám vào hông tôi.
- Này, ngồi gần vào không ngã
- Anh lo mà nhìn đường đi, đừng có phanh gấp
- Phanh gấp thì làm sao
Cô ta im lặng không nói gì, đúng là cái đồ. Ghét mình mà mình bảo gì cũng làm. Hay cô ta áy náy chuyện hôm trước đuổi mình nhỉ. Chở cô ta đến quán Ngon trên đường Trần Hưng Đạo
- Cô ăn gì gọi đi, ở đây nhiều món lắm, nhưng đừng ăn phở, dở èo
- Anh gọi đi, tôi ăn gì cũng được – cô ta cầm menu nhìn, nhưng chắc nhìn thấy nhiều tiền nên ngại
- Bánh xèo hay bánh bèo
- Gì cơ ạ?
- Cô ăn được bánh xèo ko, hoặc là bánh bèo
- Anh cứ gọi đi, tôi ăn gì cũng được mà
- 1 bò nướng, 1 mực 1 nắng, 1 bún bò, 1 hủ tiếu – tôi gọi
- Sao anh gọi nhiều vậy
- Cô bảo tôi gọi còn gì, ăn đi cho béo
Ngồi nhìn cô ta nhân lúc cô ta đang ngơ ngác để ý xung quanh. Tôi đơ người ra 1 lúc, chẳng biết phải miêu tả thế nào nữa. Cô ta cũng hấp dẫn đấy chứ, dù không trang điểm nhưng phải công nhận 1 điều là mặt mộc của cô ta rất hấp dẫn
- Anh này, sao anh không đổi xe đi
- Xe gì cơ?
- Xe máy của anh ấy
- À con Wave Rs vàng đang đi ấy hả
- Vâng, tôi thấy anh nhiều tiền thế sao anh không đổi xe tốt hơn mà đi
- Sao cô biết tôi có 1 xe, nhỡ đâu tôi có xe xịn hơn thì sao
- Mọi lần gặp anh tôi thấy anh chỉ đi có xe đó, tôi tò mò thôi
- Cái xe cũng chỉ là cái xe thôi mà, miễn sao nó đi được và người ngồi sau tôi không chê nó là được rồi. Cô ngại khi ngồi sau xe tôi à, hay mặc váy phải ngồi xe ga
- Không ạ, tôi thì không ngại, tôi chỉ ngại khi đi với anh vì tôi chẳng có tiền + với đến những nơi thế này tôi chưa đến bao giờ. Chẳng biết phải ứng xử thế nào
- Ra vậy, thế thì tí nữa cô làm theo tôi nhé.
- Làm theo gì ạ
- Tí đồ ăn đem ra rồi làm theo
1 lúc sau đồ ăn đem ra tôi nói
- Bỏ đũa ra đi, ăn bằng tay, ăn xong cho tay lên miệng mút, thế nó mới ngon
- Hả, tôi thấy mọi người toàn ăn đũa mà
- Đấy là mọi người, trong này toàn trưởng giả học làm sang, ko chấp.Ơ, tôi bảo sao thì cô cứ làm thế đi xem ăn có ngon không.
Cô ta làm theo tôi, lấy tay bốc miếng thịt bò chấm xì dầu và bỏ vào miệng, giờ mới để ý cái miệng cô ta lúc ăn cũng từ tốn dễ thương. Ôi trời mình lại đang nghĩ cái gì vậy.
- Ăn hết thịt bò với mực đi rồi ăn bún với hủ tiếu
- Vâng, công nhận ngon anh ạ. Hì
- Chả thế thì sao, nhưng mà ăn thế này hơi ít, cô ăn nữa không tôi gọi thêm, mỗi đĩa đc có vài miếng thế này
- Thôi anh ạ, thưởng thức là chính . Anh hay đến những chỗ này lắm à
- Không, khách bình thường thì tôi dẫn đến đây, còn khách sộp thì tôi dẫn ra quán vỉa hè
- Đồ nói xạo không biết ngượng
Đang ăn thì
- Thôi chết, về thôi anh ơi, không tôi muộn làm mất, tôi xin anh chủ tiệm đi có 1 tiếng thôi
- Trời đánh tránh miếng ăn, cô cứ ăn xong đi rồi tôi lai cô về
- Nhưng mà…
- Nhưng nhị gì, về muộn tí chết ai, mà buổi trưa này ai mua hàng.
Tôi ăn ít, ngồi nhìn cô ta ăn, không được, không được, sao mình lại cứ liếc cô ta làm gì không biết, cô tưởng cô giặt áo cho tôi mà xong à, đừng tưởng tôi bỏ qua cho cô. Tưởng tôi dẫn cô đi ăn mà tôi bỏ qua hả. Lấy máy nhắn tin cho thằng Vũ « Linh Nga đang đi ăn trưa với tao, cô ta về muộn 1 tí ». Sms received « chúng mày hẹn hò đấy à ? »
Cái thằng… Biết thế ko nhắn cho nó nữa, kệ cô ta. Tự nhiên làm phúc lại bị hiểu lầm. Trả tiền xong rồi tôi lai cô ta ra về.
- Mặc bộ đồ ninja vào đi, nhanh tôi còn phải về văn phòng
- Từ đã, anh đúng là, lúc tôi nói về thì không, giờ lại cuống cả lên
- Còn đứng đấy mà nói à, lần sau ra đường mặc quần áo kín kín vào nha, đi với xe số là không được mặc váy đâu
- Anh lắm chuyện. – giọng đáng yêu phết
Lai cô ta về đến shop lại vòng về văn phòng. Trời thì nóng, chẳng hiểu sao lại dở hơi dẫn cái của nợ kia đi ăn trưa nữa không biết. Nhưng mà hôm nay tôi nhìn cô ta hơi bị nhiều. Lắc lắc cái đầu, không được không được, tập trung làm việc. Lên tới phòng làm việc mở cái túi ra, Bên trong là cái áo cô ta gấp cẩn thận. Đưa lên mũi ngửi
- Thơm phết
Mở ra thì bên trong có 1 tờ giấy . Cái đồ ẩm ương này viết cái gì đây ta
« Trả anh cái áo, tiện thể cho tôi xin lỗi vụ hôm tôi đuổi anh về nhé. Xin lỗi anh ^n ( n =2) »
Ô hay cái cô này, định trêu tức tôi đấy à. Xin lỗi anh mũ n, n =2. Được lắm của nợ. Lần này cô biết tay tôi. Xin lỗi thì phải đàng hoàng hẳn hoi, giờ lại có kiểu viết ra giấy. Chả thấy ai xin lỗi kiểu mũ n thế này. Tôi dẫn cô đi ăn là 1 sai sầm , quá sai lầm.




Tạm thế này đã nhé. Mình xem football đã
Nhưng mà kể cũng hay. Cô ta tôi vừa tức vừa buồn cười. Ai đời lần đầu tiên nhìn thấy người khác xin lỗi kiểu lạ lùng như vậy. Đến khoảng 5 giờ chiều thì e Trang gọi
- Anh, nghỉ làm đi, nay về sớm đc không
- Còn nửa tiếng nữa mới hết giờ làm mà
- Anh cứ tham công tiếc việc làm gì, đi về đi mà. Huhu
- Ừ, đợi a 10 phút, ở dưới đi , đừng có lên đây phá anh
- Vâng, nhanh nha anh
Ngồi lì thêm được 1 lúc nhấc mông dậy đi về. Tối có lịch sang nhà e Trang.
- Về thôi nhóc
- Anh toàn lề mề thôi, chậm 5 phút nhé
- Hề hề, chậm nhưng chắc, đi nào, muốn đi cùng a hay mỗi đứa đi 1 xe
- Đi xe e đi, rồi mai a qua đón e.
- Thích thế, lại được đi xe ga, đỡ tốn xăng
Về đến nhà Trang thì gặp cả 2 bác ở nhà
- Cháu chào 2 bác ạ !
- Tùng à, vào nhà đi cháu, cháu ngồi đi
- Vâng, 2 bác dạo này khoẻ không ạ.
- 2 bác khoẻ, cháu thì thế nào công việc vẫn ổn chứ
- Dạ vâng, ổn ạ. Bác gọi cháu sang hôm nay có việc gì thế ạ, sáng Trang bảo cháu
Trang ngồi cạnh kéo kéo áo tôi, tôi quay sang ngơ ngác thì cô bé nhe răng ra cười.
- Ơ…. À ừ, sáng, trước lúc đi làm Trang nó nói với 2 bác là tối cháu qua chơi ,tiện thể bác bảo gọi cháu đến bàn ít công việc bên khu nhà ở kia xem
- Vâng, thế bên đó có vướng mắc gì ạ, cháu chưa xong phần quy hoạch với kiến trúc đâu ạ, có nhanh thì cũng phải tuần nữa.
- Ừ, ko sao, cháu cứ từ từ mà làm, mà bố mẹ cháu ở quê khoẻ ko. Hôm nào bố mẹ lên nói với bác 1 câu để bác mời bố mẹ sang.
- Dạ, vâng, mẹ cháu thì cứ loanh quanh vậy, cũng ổn ạ. Bố cháu thì bình thường
- Trang lên nhà tắm rửa rồi thay đồ đi con, ngồi đực mặt ra đấy à – bác gái nói
- Vâng, để con thở đã chứ
Cô bé chậm chạp leo lên phòng, chắc đi tắm, còn mình với 2 bác ngồi dưới nhà
- Tùng này – bác trai hỏi
- Dạ
- Cái Trang nhà bác thế nào
- Dạ, bác hỏi thế cháu khó trả lời, nhưng có chuyện gì à bác
- Không, bác hỏi ý cháu thôi. Bác rất cảm ơn cháu vì cháu mà Trang nó thay đổi rất nhiều, không biết cháu sao nhưng Trang nhà bác nó thích cháu lắm đấy. Lúc nào cũng « anh Tùng anh Tùng » .
- Cháu thì có gì đâu ạ, với lại cháu giúp Trang được gì thì cháu giúp
Nhớ lại cách đây 1 năm , lúc đó tôi mới vào công ty làm được vài tháng. Một hôm thằng Vũ gọi tôi
- Ê mày, đang ở đâu
- Ở công ty chứ ở đâu
- Làm gì mà làm lắm thế, vợ con ko có, ra uống cafe với tao lúc.
- Đang giờ làm mà, nửa tiếng nữa tan giờ làm rồi đi
- Thế thì nhanh tao đợi, ngõ 1 A Tôn Thất Tùng, quán Sammy nhé.
- Ờ, mà làm gì hôm nay tự nhiên rúc vào đó uống cafe thế
- Vào đấy cho kín
Tự nhiên hôm nay nó rủ mình đi uống cafe ở mấy cái quán chuyên dành cho bọn yêu nhau, mấy bọn teen đú đởn. Nguyên 1 dãy các quán cafe trong ngõ 1A là gần như vậy hết. Đến quán thì thằng Vũ đã ngồi đấy rồi.
- Thiếu gì chỗ mà phải mò vào đây vậy mày
- Thì định đi mua ít quà về làm lành với vợ và con ở ngoài đầu ngõ kia kìa. Tiện ghé vào đây
- Hơ hơ, làm gì nên tội mà phải mua quà, có chuyện gì mà cãi nhau
- Con vợ nó thấy tao bán hàng nhiệt tình quá nên nó ghen, mà mai sinh nhật thằng Bin rồi, giận nhau cả tuần, mình nó bán hàng tao ở nhà chơi game nghĩ cũng tội.
- Mày giỏi, ai bảo nhìn thấy gái xinh là cứ nảy tưng tưng lên cơ. Vậy mua được gì chưa
- Mua cho thằng cu con gấu bông to đùng đây này, giờ chẳng biết ôm về làm sao. Vợ thì mua cho lọ nước hoa rồi
- Ờ, cơ hội cho mày đấy, mua gấu về cho vợ là chính, lúc ko ở nhà thì bảo vợ mày nó ôm. Còn thằng Bin thì mua cho nó ít ô tô ấy. Mua con gấu to gấp 3 người nó thì nó chơi làm sao. Mà có vợ rồi còn vào mấy quán cho bọn teen thế này, dê vừa thôi
- Tao tiện thì vào, với lại mày chưa có ng yêu, ngắm đi được con nào thì ngắm, mất tiền đâu
- Chúng nó toàn vào đây đánh bài, mày ko nhìn thấy à, toàn con nhà giàu tiêu tiền của bố mẹ.
Bất ngờ vang lên 1 tiếng ở cái bàn bên cạnh của cô gái ngồi quay lưng lại với tôi. Hầu như những quán này là ngồi bệt dưới sàn hết. Lũ thanh niên hay kéo nhau vào đây để đánh bài, từ 3 cây cho đến phỏm, lốc,….
- Thằng ch* mày chia bài kiểu gì thế, đen *o chịu được
Nghe cái giọng con gái như thế tôi đã thấy khó chịu rồi. Xong con bé quay người để tìm bao thuốc, rút điếu thuốc ra , ngó xung quanh tìm diêm, quay lại tôi nói
- Ông ơi, vứt tôi mượn bao diêm trên bàn
Lúc đó tôi chỉ muốn phang cái cốc cafe vào mặt con bé. Cũng với lấy bao diêm đưa cho cô ta
- Này, bao nhiêu tuổi mà xưng tôi với ông, còn chân không cho đánh với
- Còn, thích thì vào đây, đánh 5
Tôi ngứa mắt, kiểu này thì phải dạy cho cái lũ đú đởn này 1 bài học. Đánh bài thì tôi cũng thuộc dạng bình thường, nhưng đủ sức để loè mấy con gà này.
- Mấy nghìn 1 lá
- 5k – con bé trả lời trống không.
- Chia bài đi
Thằng Vũ cũng há hốc mồm ra không hiểu sao tôi vừa chê bọn teen này xong lại nhảy vào đánh bài cùng. Đánh từ 6h đến 8h tối tôi lãi được gần 2 triệu. Mấy đứa kia méo hết cả mặt rồi đứng dậy, 1 phần cũng vì muộn. Chắc cái lũ này ngồi chơi bài nguyên cả chiều. Duy chỉ có con bé lúc nãy xin diêm thì mặt tỉnh bơ mặc dù thua. Thằng Vũ ngồi cạnh thì cũng sốt ruột, nhưng may nó đang giận nhau với vợ cho nên giờ còn ngồi đây chứ ko phải vác mặt về lâu rồi
- Đánh nữa không ? – con bé đó hỏi
- Nghỉ , muộn rồi, thua còn ham à
- Kệ tôi, ông đánh đc phỏm ko, sang Ai’sha đánh với tôi, tôi với ông chéo cánh ( Ai’sha cách đó mấy quán)
- Thôi, đi về đi, chơi bời gì nữa, nay thua bao nhiêu
- 2 củ, chán .
Cô bé lấy máy ra gọi điện cho ai đó
- Đang ở đâu đấy mày….Tối quẩy ko… 11h… Lên Tem (temple bar) hay lên I (Ibar). Ờ, thế à. Thôi mày té đi
Cô ta quay sang tôi
- Đi ăn gì không, tôi đang đói
- Thế cũng được – Mày về với vợ trước đi, có gì alo tao – tôi nói với thằng Vũ
Tôi và cô bé đi ăn cùng với nhau. Mà công nhận con bé này bạo dạn, chỉ có điều giao tiếp kém, chẳng biết đâu vào đâu mà lần, định bụng cho nó 1 bài học. Nhưng cô bé mời thì đi ăn thôi, trông cũng xinh xắn . Tôi và cô ta vào quán Nhắng nướng gọi ít đồ ăn và 1 chai men to. 2 người uống hết 1 chai này chắc cũng phê chứ chưa nói là say
- Hôm nay ông đỏ nhỉ, tôi thì đen như mực
- Không phải đỏ mà đánh hay
- Ai tin, mà ông có vợ rồi à
- Không, nhưng mà có con 2 tuổi rồi
- Vậy là lấy rồi li dị à.
- Chưa
- Vậy mà chém gió bảo có con
- Có thật mà, ko tin thì thôi.
Hỏi thăm thì biết cô bé tên Trang, năm nay năm cuối đại học Kinh Tế Quốc Dân, nhà Hà Nội
- Mai ông đi đánh với tôi không ? Vẫn hội chiều nay
- Thua còn đánh nữa à
- Ko đi thì thôi thiếu gì người.
Tôi và cô bé ngồi nói chuyện rồi uống từ từ cũng hết chai rượu.
- Anh ơi cho em chai nữa
- Gì uống kinh vậy, uống ko biết say à.
- Gọi rồi thì rót ra đi, ông nói ít thôi
- Có gì bất mãn với đời hả
- Nhiều lắm….Anhhhh biết thế nào được. – chuyển từ ông với tôi sang anh mới lạ
- Không nói cũng được mà con gái thì nốc ít rượu thôi, nhìn người có khác cái xác ve không ?
- Tôi cần anh quan tâm à, uống đi, cho đỡ buồn.
- Ừ thì uống, nhưng cảm thấy ko uống đc nữa thì nói nha, cô còn phải về đấy
- Về làm gì, về nhà chán bỏ xừ
Ngồi 1 lúc nữa cô bé uống nhiều quá gục luôn tại trận. Không hiểu sao 1 con bé hai mấy tuổi đầu rồi, không phân biệt được cái gì nên, cái gì không nên. Đi với người lạ thì uống bét nhè, còn đi đánh bài nữa. Mình cũng chẳng biết cô bé này nhà ở đâu nữa, xử lí cái đống này làm sao bây giờ. Giờ nằm bẹp ra đây .
- Này, dậy đi, dậy
Gọi mãi cô ta không dậy, điện thoại của cô ta kêu. Papa calling
- Alo, đang ở đâu đấy con
- Dạ, cháu là bạn của Trang, nay sinh nhật bạn nên Trang uống hơi nhiều, bác cho cháu cái địa chỉ để cháu đưa Trang về ạ.
- Thế à, vậy cháu đưa nó về dùm bác cái nhé, nhà bác ở … Khu đô thị Văn Quán
Giờ lại phải xử lí cái cục thịt to đùng này về nhà, mà cô bé đi xe, đành gọi taxi vậy, gửi xe ở lại quán mai lấy. Nhà giàu, cổ thì toàn dây chuyền vàng, tay đeo nhẫn, đi xe vespa. Ngồi trên xe taxi cô ta cũng như người chết rồi. Tôi lấy ra 1 tờ giấy viết số điện thoại của tôi vào + dòng chữ
( lần sau gặp người lạ thì uống ít thôi để còn biết đường mà về, số điện thoại tôi đấy, mai liên lạc với tôi để lấy xe, gà thì nghỉ chơi bài đi, ko hay ho gì đâu). Kẹp thêm 1 tr rưỡi vào tờ giấy rồi bỏ vào túi cô ta. Về đến nhà cô ta , mình phải bế từ trên taxi vào tận bên trong.
- Sinh nhật ai mà nó uống say thế này ko biết, con với chả cái, con gái con lứa, ko thể bảo được.
- Bác cắt dùm cháu quả chanh ra làm mấy lát, với lại cho cháu xin ít muối
- Ừ, đợi bác tí – bác gái chạy vào nhà bếp, còn bác trai nói
- Ngồi uống nước đã cháu
- Vâng, bác kệ cháu
Bác gái đem ra chanh với muối, tôi dựng cô bé dậy rồi nhét lát chanh với muối vào miệng. Bắt đầu mới thấy có tí nhăn nhó ở trên mặt. Tôi xin phép đứng dậy đi về.

P/s : Tối đi tiếp khách với sếp nên mệt mình tye lủng củng lắm, chưa type bù được. Các thím thông cảm

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:53 pm

Chap 17-18 - Cháu ở lại chơi đã
- Thôi ạ, cũng muộn rồi cháu xin phép về. Bác nói lại dùm Trang hộ cháu là mai gọi cho cháu để lấy xe.
- Ừ, mà cháu tên gì vậy
- Cháu tên Tùng ạ. Thôi cháu chào bác cháu về.
Tôi chào 2 bác rồi bắt taxi ra về. Cuộc sống mà, chẳng biết đâu mà lần. Ngoài kia đầy rẫy những cô gái như con bé vừa rồi, khảng thời gian khủng hoảng tôi đã từng chơi bời như vậy cho nên tôi rất hiểu cảm giác của cô bé. Tiền được đem ra để giải trí nhưng giải trí không đúng cách. Nó cứ xoay vòng, nó hút cô bé vào những cuộc ăn chơi. Người lúc nào cũng trong tình trạng lâng lâng.
Sáng hôm sau tôi đang làm ở công ty thì có điện thoại
- Anh Tùng à
- Ai thế
- Tôi Trang
- Trang nào?
- Trang hôm qua đánh bài cùng anh ấy
- À,xe cô tôi vẫn để quán Nhắng
- Anh rảnh ko đi uống nước
- Không rảnh, trưa thì rảnh
- Vậy trưa gặp nhau đi, tôi đợi a ở Sammy hôm qua nhé
- 1 là gặp quán khác , ko gặp ở ngõ 1A đó, 2 là thôi ko gặp nữa
- Vậy a chọn chỗ đi. Ở đâu rồi tôi đến
Tôi chọn quán café rồi nhắn tin cho cô ta. 11 rưỡi làm xong nhấc mông dậy đi gặp cô bé. Đến nơi thì gặp cô bé ngồi sẵn ở đó rồi
- Đến lâu chưa?
- Được 1 lúc rồi, anh ngủ giờ mới dậy à
- Không
- Sao giờ mới đến gặp tôi mà ko gặp từ sáng luôn
- Tôi còn phải đi làm, đâu có rảnh như cô
- Chiều đi đánh bài với tôi đi
- Không
- Đi mà, đánh cho bọn kia thua luôn đi, mấy hôm rồi tôi thua suốt.
- Đã bảo là không, mà đầu óc cô có vấn đề đấy hả, cô đến đây để lấy xe hay là đến đây rủ tôi đi đánh bài
- Thì vừa lấy xe vừa đánh bài
- Đi 1 mình đi, chìa khoá với vé xe cô đây này. Tí bắt xe đến quán Nhắng hôm qua mà lấy xe, tôi về đây. Mà lần sau uống ít thôi, hôm qua cô mà gặp thằng khác ko phải tôi thì cô xong đời rồi đấy. Con gái thì giữ gìn 1 tí
- Anh ko đi với tôi thật à – mặt mếu mếu xị xuống
- Không, đánh bài thì ko
- Đi chơi thì làm sao? Không đi được à
- Đi chơi thì được, nhưng tôi tan làm mới đi được.
- Anh làm ở chỗ nào?
- Hỏi gì lắm thế. Mà đi chơi với cô có chán bỏ xừ
- Sao chán?
- Tôi ghét cái loại con gái như cô lắm, con gái gì mà uống rượu tì tì, ham mê bài bạc
- Không phải vậy đâu tại…
- Tại cái đầu cô. Nhiều tiền không biết làm việc gì khác à, bố mẹ đi làm vất vả để cho cô tiêu tiền như vậy à.
- Nhưng
- Không nhưng nhị gì, cô nhìn lại cô đi, xem mắt thâm quầng lên, đeo lens, có tô vài lớp phấn nữa trông cô cũng không khác gì con ve sầu đâu. Tôi về đây.
- Ơ kìa…
Tôi bỏ mặc cô bé ngồi lại đó. Dù sao nghĩ lại mình cũng làm được 1 việc tốt. Mình nhìn cô bé có 1 cái gì đó giống mình của ngày xưa. Vật vờ chẳng biết làm gì, mà thường thì những đứa có tiền rất ít bạn. Bạn thì toàn bạn chơi chứ ko phải 1 đứa bạn đúng nghĩa. Nghĩ cũng tội.
Tối hôm đó đi làm về mệt, cũng tầm 10h rồi. Cô bé kia gọi điện thoại
- Này, đi quẩy không? Ít người chán quá – bên trong vọng ra tiếng nhạc
Vừa mới nói lúc chiều xong mà cô bé này không thấm vào đầu được cái gì
- Ở đâu
- Lên Taboo nhé, nhanh đi tôi đợi
Chẳng hiểu sao mình lại muốn kéo cô bé ra khỏi cái vũng lầy này. Lại xuống dưới lấy xe đi, đến nơi điện cho cô ta, cô ta chạy ra ngoài đón. Vào trong thì thấy hết 1 chái chivas 18 rồi, có cô ta với 3 đứa con gái, 1 thằng con trai nữa, người yêu của 1 đứa đi cùng hội.
- Uống đi anh, bọn tôi mới quẩy thôi
- Mới mà hết 1 chai rồi, gọi ra chai nữa đi
Cô bé gọi bồi bàn đem ra thêm 1 chai nữa, cả hội uống hết nửa chai nữa. Tôi thì ko tham gia, chỉ đứng nhìn mấy đứa nhảy múa, vào chỗ này chỉ có đau đầu chứ vui vẻ gì. Thật ra thì nhìn cô bé tôi cũng có chút động lòng, nhìn chỉ thương vì những kiểu hành xác thế này, quay cuồng.
Gần 1 giờ thì tan cuộc, cô bé cũng hơi xỉn rồi. Rút tiền ra trả thì cô bé cản lại, hết gần 4 triệu, Trang rút trong ví ra trả, bọn bạn kia tranh trả cô bé cũng 1 mực không.
- Sao, giờ đi nữa không? - cô bé nói
- Đi đâu, muộn rồi về đi
- Sớm mà, tôi bảo bố mẹ đêm nay ko về rồi, karaoke tăng nữa đi
- Đi
Thế là đi với con bé cùng cái hội 4 đứa kia. Tôi thì như thằng vệ sĩ ấy, tính đã vốn ít nói, đi với cái hội này ko hợp. Nể con bé nên đi cùng chứ thích thú gì mấy cái khoản chơi bời này. Karaoke xong , uống hết 1 két bia khoảng 3 giờ thì cô bé lại rủ đi ăn đêm
- Đi ăn đêm đi, tôi đói rồi. Bọn mày về trước đi – cô bé nói với 4 đứa kia
4 đứa kia đi về còn tôi với cô bé
- Mà xe cô đâu?
- Chưa lấy, vẫn để quán Nhắng – giọng trầm xuống
- Cô đúng là, cái loại con gái gì vậy. Làm gì cả chiều ko lấy xe.
- Anh lo làm quái gì, mất sao được, đi ăn đêm thôi, anh lai tôi đi
Tôi lai Trang ngồi sau, cô bé cũng say say ôm chặt lấy tôi. Vào 1 quán ăn đêm trên phố cổ. Tôi gọi cơm gà và canh ngao ra cho Trang
- Ăn đi, chắc cả ngày ko được hạt cơm nào vào bụng chứ gì – tôi nói
- Sao biết, mà uống nhiều mệt quá
- Uống nữa không –tôi hỏi
- Uống, sợ quái gì
Tôi gọi thêm 1 chai vodka men nhỏ. Lần này thì cô bé say thật sự.
- Anh này, anh đi với tôi không vui à – tay chỉ vào mặt tôi
- Có vui, được đi chơi free ko mất tiền đương nhiên là vui rồi
- Vui mà thế à, vui mà cứ lầm lầm lì lì không nói gì, như cái đuôi của người khác vậy
- Tôi vốn dĩ vậy mà
- Anh có người yêu chưa, đi chơi đêm người yêu ko gọi gì à
- Hỏi làm gì.
Nói 1 lúc nữa cô bé khua tay múa chân loạn xạ , ăn được mấy miếng cơm với uống được ngụm canh xong gục luôn. Lại say, mà tôi cũng chủ định cho cô bé này say luôn. Trả tiền xong dìu Trang lên xe. Tôi lai cô bé về nhà tôi. Lúc đó tôi cũng có chút động lòng nhưng không hề có ý định làm gì cô bé cả. Đưa về nhà nghỉ thì cũng tội, không ai trông, đưa về nhà giờ này thì không được. Tôi trải thảm cho cô bé nằm ngoài phòng khách, cũng như hôm qua cắt chanh với muối bỏ vào miệng. Xin lỗi vì ko cho cô bé vào phòng ngủ của tôi được. Mà cô bé cũng chẳng là cái gì với tôi cho nên để nằm ngoài là hợp lí, còn 2 phòng ngủ nữa nhưng tôi ko thích để cô bé vào. Tôi để cái chậu nhỏ bên cạnh rồi đi ngủ. Sáng sớm hôm say dậy thì cô bé vẫn còn nằm ngủ mê mệt không biết gì. Viết tờ giấy để lại trên bàn
- Dậy thì có đồ ăn trong tủ lạnh, ăn cái gì thì bỏ ra mà ăn
Đi làm, khoá cửa nhốt cô bé trong nhà. Ngồi ở công ty mà cứ thấp thỏm sợ cô bé làm sao. Đến trưa tôi tranh thủ phi xe về, mở cửa ra thì cô bé vẫn còn đang nằm
- Dậy, dậy đi, Trang – dậy – tôi gọi cô bé
- Bố để con nằm lúc nữa đi – ngái ngủ
Bó tay “bố để con nằm lúc nữa”.
- Dậy đi, biết mấy giờ rồi không, trưa 12 giờ rồi còn ngủ à – tôi kéo chăn ra
Cô bé mở mắt ra , mặt nhăn nhó vì ánh sáng chiếu vào, Trang giật mình
- Hả, anh, sao anh ở đây, mà anh làm gì tôi thế
- Làm gì, uống say không biết cái gì, phúc 70 đời nhà cô là tôi còn tốt chán đấy
- Đây là nhà anh à
- Chứ cô nghĩ nhà hàng xóm nhà cô à, dậy đánh răng rửa mặt đi.
- Mà đêm qua anh có làm gì tôi ko thế
- Có, tí vào nhà tắm mà kiểm tra, hỏi nhiều, đứng dậy đi để tôi gấp chăn
Cô bé uể oải đứng dậy vào nhà tắm,, tôi nói vọng vào
- Rửa mặt cho kĩ, bỏ cái lens ở trên mắt ra đấy.
Tôi tranh thủ đi rán cho cô ta mấy cái xúc xích với quả trứng, úp 2 bát mì, tiện thể tôi cũng ăn luôn. 15 phút sau Trang bước ra, trông bộ dạng khác hẳn với những lần tôi gặp cô bé, trên mặt có chút gì đó thoáng buồn nhưng thực ra nhìn mặt mộc thế này xinh hơn, trông không giả tạo như khi đánh phấn.
- Ra đây ngồi ăn đi
Trang lững thững bước lại ngồi xuống
- Tôi ko nấu được cơm, cô ăn tạm mì tôm với uống sưã đi
- Sao anh tốt với tôi vậy
- Ăn đi hỏi nhiều, ăn xong tôi còn phải đi làm nữa. Mà có vẻ cô chưa mệt, thích thì tối nay đi chơi tiếp, quẩy tới bến trận nữa.
Trang ngồi im, chẳng nói gì.
- Tôi nghe cô nói cô năm cuối rồi, tập trung mà học cho xong đi, với lại hơn 20 tuổi đầu rồi, biết cái gì nên, cái gì không nên, nhất là con gái phải biết giữ cái giá cho bản thân mình. Ơ kìa, ăn đi
- Vâng
Cô bé cũng ngồi ăn đc vài miếng, uống đc cốc sữa.
- Cô có về luôn ko, tiện thể tôi lai cô qua quán ăn lấy xe luôn
- Thôi, để tôi bắt xe về nhà
- Đi thì đi luôn còn thôi gì nữa, tiện thể tôi đi làm, chứ đợi cô qua quán ăn lấy xe chắc mấy hôm nữa .Đi
Tôi lai Trang qua quán ăn rồi tạm biệt.
Thế đấy, sau cái vụ đó tôi và Trang thân nhau hơn, cô bé cũng nghe lời tôi hơn, dần dần ko đi đánh bài, cũng ko đi bar nữa, vài tháng sau cô bé ra trường . Chú Quang có muốn tìm 1 người thư kí nên tôi giới thiệu Trang. Thực ra thì với điều kiện gia đình nhà Trang thì thừa cơ để xin việc, nhưng Trang vẫn muốn tự mình chứ ko nhờ đến bố mẹ. Tôi cũng lấy làm mừng. Sau này nhà Trang xây lại, Trang lại giới thiệu tôi để tôi thiết kế. Cũng kể từ đó công ty tôi cũng nhận được cơ số việc từ chú Tuân.
Trở lại cuộc nói chuyện của tôi với 2 bác
- Nếu cháu thích Trang thì mau mau tính đi rồi về nói với bố mẹ. Ai chứ cháu thì bác đồng ý
- Dạ, cháu….
- Bác chỉ nói thế thôi, ngày xưa chẳng ai nói được nó, tính nó vốn ương bướng từ bé, nhưng hơn 1 năm trở lại đây thì nó thay đổi, cũng biết nghĩ đến bố mẹ, cũng ngoan hơn, bác mừng lắm.
- Dạ vâng, bác để cháu tính ạ.
- Ừ, bác nói thế thôi, còn tuỳ 2 đứa, 2 đứa yêu nhau đến được với nhau thì càng tốt, bác cũng coi cháu như con cái trong nhà, cái Trang nó ít bạn, chỉ có cháu là thân nhất, chin chắn hơn nó, có gì trông nom nó dùm bác
- Bác không phải lo đâu ạ.Hì
- Thôi vào ăn cơm đi cháu, nó xuống rồi kia kìa.
Trang tắm xong đi xuống
- Anh với bố mẹ nói chuyện gì thế
- Nói chuyện gả chồng cho cô chứ nói chuyện gì – mẹ Trang trêu
- Con còn trẻ mà, chưa gì đã đuổi con gái diệu đi lấy chồng rồi là sao !
- Trẻ cũng hai mấy tuổi đầu rồi, tính dần đi là vừa. Mà chẳng biết có ai chịu lấy cô không, được chiều quá đâm hư
- Mẹ thật là, đầy người bám theo con chả thèm yêu kia kìa. Anh nhở ! – quay sang tôi cười
- Không biết nấu ăn thì còn chán mới có người rước đi nhé – tôi cười
- Anhhhhhh, không ủng hộ e lại còn nói thế. Được rồi để e học nấu ăn, cho a biết tay.
- Thôi, ông với 2 đứa vào ăn cơm đi, tôi nấu xong rồi. – bác gái giục
Nói chung là tôi thấy 2 bác quý tôi lắm, đúng là chẳng có rào cản gì, chỉ có 1 điều là Trang. Cô bé mà cứ làm như thế này thì tôi không biết phải làm thế nào cả. Thực sự nhà Trang rất có điều kiện, nếu lấy Trang tôi ko phải lo gì chuyện kinh tế cả, nhưng với cá tính của Trang, tôi nghĩ là không hợp với tôi. Bởi vì tôi ít nói, mà Trang lại tính trẻ con. Cộng với việc tôi là con 1, sau này con công việc gia đình họ hàng, cô bé sẽ rất vất vả. Quan trọng nhất là tôi chỉ coi Trang như 1 đứa em gái, hi vọng là Trang hiểu điều đó. Ăn cơm xong tôi xin phép ra về, Trang lại tiễn tôi ra ngoài
- Anh về nha
- Ừ, mà anh biết hôm nay có người nói dối nhé
- Nói dối gì cơ ạ - mặt tỉnh bơ quay đi chỗ khác
- Thì có người muốn anh đến nhà nên dựa hơi bố bảo anh đến. Tưởng có việc gì quan trọng.
- Ai mà thông mình vậy anh ? – cười
- Lại còn thông minh, định lợi dụng anh đến bao giờ đây nhóc
- Chừng nào lợi dụng được thì lợi dụng, anh yên tâm, anh còn phải để e lợi dụng dài dài, không khéo lại bị lợi dụng cả đời ấy, hehe
- Ko định cho anh lấy vợ à
- Ko, e mà chưa lấy chồng anh không được lấy vợ nghe chưa.
- Đâu ra cái luật rừng thế cô nương
- Hì, thôi a về đi. Mà lại e thì thầm cái này , có cái này bí mật
- Bí mật gì mà phải thì thầm , nói đi
- Thì anh cứ lại đây, ai làm gì anh đâu mà sợ
Tôi ghé đầu lại, cô bé nói
- Upa à, e cắn cái nhé
Nói là làm cô bé cắn 1 phát vào dái tai tôi rồi chạy tọt vào trong nhà.
- Á
Thật là, hôn thì ko hôn, thơm vào má thì ko thơm bày đặt đi cắn người. Buồn cười, trên đường về tôi cứ tủm tỉm cười. Đang đi đường thì thằng Nhật gọi điện thoại cho tôi
- Anh đang ở đâu đấy
- Đang đi ngoài đường, có việc gì
- Xem phim không anh
- Mấy giờ rồi còn xem phim
- Mới có 9h anh ạ, anh qua nhà trọ Ngọc đi rồi đi, tại bọn e rủ chị Linh Nga đi cùng nhưng chị í bảo 1 mình ko đi. Mà chị í ko đi lại bắt Ngọc ở nhà
- Hoá ra là cô ta không tin tưởng giao Ngọc cho mày chứ gì
- Không phải, ở nhà 1 mình chị í bảo sợ
- Vậy xong mày gọi anh đến làm thằng xe ôm với làm bia đỡ đạn cho cái của nợ đấy à ?
- Không, í e ko phải vậy, Ngọc cứ đòi đi, mà giờ e chẳng rủ đc ai, anh qua đi.
- Anh qua rồi để cô ta đuổi anh về như lần trước à, thằng dở này
- Yên tâm, hôm nay chị í hiền lắm
- Mày, hiền cái gì, cô ta mà hiền thì đã để cho chúng mày đi chơi với nhau rồi. Mà liên quan gì đến anh mà mày gọi anh, người yêu cô ta đâu
- Chị ấy làm gì có người yêu, có người yêu e đã chẳng gọi anh, anh đến đi.
- Mày nghĩ mặt anh chai vậy à
- Con trai thì phải chai mặt, tới đi anh
- Tới cái đầu mày, để anh suy nghĩ
- Thôi mà đến đi, lâu lắm anh cũng ko đi chơi còn gì
- Anh ko vào đâu, mà bảo cô ta tự đi bộ ra ngoài đầu ngõ, anh đợi bên ngoài. Lần này mà làm a nhục mặt như lần trước thì mày liệu hồn
Cũng vì 1 phần nể nó năn nỉ, 1 phần vì cũng muốn gặp cô ta nên tôi cũng đánh liều đi, giờ mà về nhà cũng chỉ có ngủ hoặc làm thôi, chán òm. Phi xe đến ngõ nhà cô ta
- Ra đi , anh đang đợi ở đầu ngõ
- Sao đi nhanh vậy anh, đợi em tí
- Nhanh không anh mày đổi ý đấy
- Vâng, e ra luôn đây
Đứng đợi tầm 5 phút thì thằng Nhật lai Ngọc ra, còn cô ta thì đi bộ đằng sau. Ra đến đầu ngõ tôi mới nhìn được vì bị cận. Hôm nay cô ta lại mặc váy, nhưng mà 1 cái váy kín đáo hơn hôm trước, tóc búi củ hành, hình như đánh cả phấn với tô ít son môi nữa. Cô ta bước đến bên tôi
- Ơ, sao lại là anh
- Chị, lên xe đi chị, anh nhà e xe ôm cho chị đấy, hơi bị galant – Nhật chen vào
- Ai bảo cô không cho chúng nó đi chơi, làm tôi đang ở công ty phải đến lai cô đi đấy. Lớn rồi còn bày đặt sợ ma ở nhà 1 mình
- Anh bảo anh đến, tôi bảo Nhật nó gọi bạn nó hoặc 1 anh nào đẹp trai đến lai tôi , biết là anh tôi đã chẳng đi
- Giờ cho cô nghĩ lại, 1 là đi về, 2 là lên xe. Lằng nhằng thế nhỉ. Mà thôi lên xe đi, tầm cỡ cô được đi với tôi là may mắn lắm rồi
- Anh…
- Thôi, chị lên xe đi, anh í có lòng qua đón chị rồi mà –Ngọc nói – Nhanh ko muộn giờ xem phim đấy
Cô ta leo lên xe tôi ngồi, trên đường đi tôi trêu
- Này, mới trưa nay tôi bảo cô là không được mặc váy khi ngồi xe số cơ mà
- Mặc gì kệ tôi anh cứ quan tâm làm gì
- Cái xe là bộ mặt của tôi, người đi cùng cũng là bộ mặt của tôi, lần sau phải ăn mặc đẹp hơn nghe chưa
- Nhiều lúc tôi thấy anh bình thường, mà sao nhiều lúc anh hâm vậy hả
- Hâm kệ tôi, hâm như tôi hiếm lắm đấy.
- Vâng, hiếm nhưng không quý
- Mà trưa nay về muộn ông chủ có trách gì cô không ?
- Không, anh ấy dễ tính lắm. Thằng cu nhà anh ấy cũng dễ thương nữa.
- Thấy chưa, tôi bảo mà, buổi trưa làm gì có ai mua hàng, với lại tôi quý thái độ của ông chủ ở đấy nên tôi hay ghé đó mua hàng, trừ cô
- Lo mà nhìn đường đi, đàn ông gì mà nói nhiều
Tôi phanh gấp, làm cô ta ôm chặt lấy tôi. Làm người tôi cũng lâng lâng, đúng là bất ngờ mà
- Cô bảo ai nói nhiều đấy
- Anh đi đứng cái kiểu gì vậy ? – có vẻ tức giận
- Tôi đi theo kiểu của tôi, bám chắc vào đi. Đường giờ này vẫn còn đông. Mà công nhận cái bọn thanh niên bây giờ đi ngổ ngáo thật, toàn làm mình phải phanh gấp
- Thôi, anh không phải giải thích.
Tôi cố tình trêu ngươi cô đấy Mà sao cái giọng của cô có tức giận sao cũng ko nói to lên đc nhỉ. Kiểu này lấy chồng về làm sao mà quát đc chồng. Ngồi sau xe tôi chắc cô khó chịu lắm, nhưng tôi thấy rất thoải mái, tôi….
Đến rạp chiếu phim thì gần 10h, may mà vẫn còn vé, vào trong xem thì cô ta và Ngọc ngồi giữa, tôi và Nhật mỗi thằng 1 bên. Lâu lắm rồi tôi không đi xem phim. Lần cuối cùng tôi đi xem phim là đi cùng Quỳnh Nga, cũng phải mấy năm rồi.
Lúc đợi phim chiếu tôi quay sang cô ta
- Này, người yêu cho cô đi xem phim với người lạ thế này à
- Câu đó tôi phải hỏi anh mới đúng, giờ mà chị người yêu anh biết đi cùng tôi chắc tôi chết mất, nghĩ đến đã rùng mình rồi.
- Vậy là cô chưa có gấu à ?
- Gấu thì tôi có nhiều, gấu bông đầy
- Cô cũng thích gấu bông à, giống con tôi, tôi hay mua gấu cho nó chơi lắm
- Hả, anh có con rồi à ? – giọng sửng sốt
- Tất nhiên
- Thế chị hôm trước là gì với anh
- Bồ
- Vậy vợ anh đâu ?
- Ko có vợ
- Anh nói tôi chẳng hiểu gì cả, sao lại thế ?
- Não cô bên trong đúng là bằng thạch cao mà, cứng hơn bã đậu 1 tí. Nói gì cũng tin. Tôi mà có vợ chắc giờ này ngồi đây xem phim chắc, có vợ thì giờ này tôi phải hầu vợ tôi ở nhà rồi
- Anh càng nói tôi càng thấy anh bị dở hơi, mà có phim rồi kia. Woa woa, đẹp trai thế.
- Nhìn thấy giai là sáng mắt lên – tôi lườm
- Kệ tôi, thôi anh tập trung xem đi
Cô ta chăm chú ngồi xem phim, còn tôi thì thỉnh thoảng lại liếc sang nhìn cô ta. Mỗi tội chẳng nhìn rõ gì vì đèn loá. Xem bộ phim tôi buồn ngủ thế là tôi thiếp đi lúc nào không biết. Tay thì cầm bịch bỏng ngô để trong lòng. Đầu tôi nghiêng bên nọ nghiêng bên kia, cuối cùng cũng tìm được chỗ dựa, buồn ngủ quá nên tôi ghé đầu vào vai cô ta. Thiếp đi được 1 giấc
- Này, anh Tùng, dậy! – cô ta gọi
- Ơ, gì đấy
- Anh đi xem phim vậy à, ngủ từ đầu đến cuối. Hết phim rồi
- Hết rồi à, tôi mệt quá nên ngủ quên
- Đứng dậy đi về thôi
Tôi đứng dậy, cái bịch bỏng ngô trong tay đã hết veo
- Linh Nga, cô ăn hết bịch bỏng ngô đấy à
- Um, phim hấp dẫn quá, cảm ơn anh đã cầm bịch bỏng ngô nhé. Quý anh nên tôi mới ăn hết đấy.
- Trông người cũng mảnh mai thế kia mà ăn nhiều phết, 2 đứa kia ăn hết có 1 bịch mà 1 mình cô ăn hết 1 bịch luôn
- Thì bỏng ngon + phim hay, hì
Cô ta cười, nụ cười chết người, nhất quyết ko thể yếu lòng với cô ta được. Tôi cùng Nhật lai Ngọc và cô ta về. Trên đường đi tôi nói với cô ta
- Đi cùng tôi không vui à?
- Bình thường, nhưng mà phim hay. Cảm ơn anh – cười
- Ừ, công nhận phim hay
- Anh có xem đâu mà bảo hay, nằm ngủ con gì. Tôi còn chưa tính tội anh đấy, thằng Nhật nó bảo anh mệt nên tôi mới để anh ngủ, chứ tôi ko để anh lợi dụng vậy đâu
- Hả, tôi lợi dụng gì cô, cô còn nợ tiền tôi đấy nha
- Lợi dụng gì anh tự biết. Bao giờ có lương tôi trả anh tiền mà
- Ừ, chăm chỉ mà làm đi, bao giờ trả tôi sẽ xem xét vào độ tự giác và thành khẩn của cô để tôi từ thiện cho cô 1 ít
- Thế thì tốt quá, hihi, cảm ơn anh trước nha
- Khỏi, ăn hết cả bịch bỏng ngô to đùng xong cảm ơn nhiệt tình thế
- Anh cứ câu sau đá câu trước vậy, tôi thì thật lòng mà anh cứ đùa đùa cợt cợt.
- Cô thật lòng với tôi á. Cô thích tôi à
- Ơ, không phải, ý tôi không phải thế - giọng cô ta bối rối
- Hoá ra là từ trước đến giờ cô thích tôi , vậy mà tôi không biết. Thất lễ quá, cô có cần tôi thích lại cô không?
- Anh cứ ở đấy mà mơ mộng đi, tôi mà thích anh chắc trời sập mất.
- Rồi, tôi sẽ làm cho cô phải thích tôi, hehe
- Thôi, chăng đùa với anh nữa, có người nào dở hơi như anh mới thích anh. Đàn ông thích uống nước cam, gặp người khác thì cứ tiền, tiền. Nói chuyện thì khó ưa
- Thế tại sao tôi nói gì cô cũng nghe, bảo gì cô cũng làm?
- Đấy là tại…tại tôi nợ anh tiền nên tôi áy náy với anh thôi
- Vậy thì tôi sẽ tính lãi để cô nợ tôi nhiều nhiều chút, lúc đó sai bảo cô sẽ dễ hơn
- Anh mà dám, về đến ngõ nhà tôi rồi kìa, cho tôi xuống đầu ngõ đi
- Ờ, chả lẽ tôi phải lai cô tận vào trong nhà, đi bộ vào đi.
- Anh chẳng hiểu tâm lí phụ nữ gì , chả thấy tí ra dáng đàn ông tí nào, tôi nói thế thì đáng lẽ anh phải nói “thôi, để tôi lai cô vào trong”
- Đừng hòng, tôi thanh niên cứng, tôi ko quen dỗ dành con gái.
- Thôi anh về đi, chào anh, cảm ơn anh vì bữa trưa và buổi xem phim hôm nay nha
- Uh, chào cô, mà này, lần sau đi với tôi ăn mặc bình thường thôi nha, mặc đẹp quá người ta lại hiểu lầm là người yêu tôi
- Cái đồ...
- Thôi tôi về đây.
Tôi vội vàng vọt xe đi, không để cho cô ta nói. Trên đường về cứ tủm tỉm cười, hôm nay tôi được gặp cô 2 lần. Hơn 2 năm tôi không đi xem phim cùng 1 người con gái nào. Nhưng hôm nay tôi đi với cô, tôi lại ngủ, tôi lại dựa đầu vào vai cô. Cảm giác của tôi lâng lâng thế này. Hay là….. Nhưng không được, tôi còn chưa trả thù cô vụ cô xin lỗi tôi. Vụ xin lỗi mũ n. Cô tưởng tôi thích cô hả, tôi sẽ làm cô phải thích tôi. Đợi đấy.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 2:58 pm

Chap 19-20-21
Về nhà trong tâm trạng vui vui, bay bay. Đặt lưng xuống giường, quay mặt sang bên cái ảnh. Tôi mỉm cười, 1 nụ cười đầy bí ẩn và có chút gì đó tự hào. Cầm điện thoại lên gọi cho cô ta
- Đầu thạch cao à
- Anh nói cái gì vậy, anh còn gọi tôi như thế lần nữa là tôi cúp máy đấy
- Ơ, tôi gọi đầu thạch cao, tự nhiên cô nhận còn gì.
- Mà anh gọi có chuyện gì
- Hỏi xem cô đi bộ từ nhà vào ngõ có an toàn không thôi
- Lắm chuyện
- Ơ thế cô ko được câu hỏi thăm xem người lai cô đi, chở cô về có về nhà an toàn không à
- Nghe cái giọng của anh là tôi biết anh ko sao rồi, anh đi ngủ đi, ngồi đấy mà nói linh tinh
- Thì không ngủ được tôi mới gọi cho cô
- Tôi là cái thùng để anh xả đấy à
- Ấy chết, đừng có hiểu lầm, cô là chỗ để tôi giải trí sau những giờ làm việc căng thẳng thôi.
- Tôi cúp máy đây, đồ hâm –Cô ta cúp máy luôn và ko thêm kèm theo cái tiếng vọng “đồ hâm” vào.
May cho cô là hôm nay tôi vui, nên thôi bỏ qua, nhưng còn rất nhiều chuyện tôi không bỏ qua được cho cô đâu. Tôi lại điện cho thằng Nhật
- Về nhà chưa
- E vừa về đến nhà, có việc gì đấy anh
- Linh Nga học trường nào
- Vừa ra trường anh ạ, học viện ngân hàng.
- What the… Học ngân hàng ra sao ko đi xin việc mà lại đồng ý đi bán quần áo.
- E cũng ko biết, nhưng chị í có làm vài chỗ rồi, lương thấp quá ko đủ sống. Với lại hôm trước chị í kể vì bị tông xe nên bị đuổi việc.
- Sao bị đuổi, tông xe xong bị đuổi việc là sao.
- Thì cũng ko hẳn, hôm trước chị í bị tông xe, xong tối hôm đó về đau quá, sáng hôm sau xin phép nghỉ làm, ông sếp ông í ghét chị í từ trước nên trù ẻo chị í + với cái đống tài liệu hôm mưa chị í đem về nhà để làm mưa ướt hết nên ko hoàn thành nhiệm vụ, nản nên chị í bỏ
- Cái đồ…..
- Sao anh? Mà anh hỏi kĩ thế, e thấy anh và chị í có gì lạ lạ
- Lạ cái đầu mày. Mà cô ta có người yêu chưa?
- Hình như chưa anh ạ, Ngọc nói với em thế.
- Ờ, thôi đc rồi, anh hỏi thế thôi, ngủ đi. Mà này, cô ta hay Ngọc có hỏi gì về anh đừng kể nhiều nhé, đặc biệt chuyện ngày xưa, còn đâu mày cứ kể anh đẹp trai phong độ bla,bla là được rồi nghe chưa
- Vâng, anh toàn làm khổ e thôi Sad
Hoá ra là học học viên ngân hàng ra, nhưng chưa xin được việc. Cô cũng giỏi đấy, không đến nỗi nào. Bây giờ mà ko có cơ, hoặc không có tiền thì xin vào ngân hàng làm sao được.
Vài ngày sau thì tôi cũng đi làm bình thường, ko liên lạc gì với cô ta, 1 phần do bận với dự án bên Gia Lâm của chú Tuân, 1 phần đi làm về mệt cũng chẳng thiết gì. Thấm thoát đến ngày thứ 7. Tôi làm buổi sáng còn buổi chiều nghỉ, rảnh rỗi nên có ý định ghé qua cửa hàng thằng Vũ xem làm ăn thế nào. Nói thế cho có lệ chứ thực ra thì ngó cô ta xem đi làm có ổn định không, với lại lâu ko gặp cô ta tôi cũng nhớ cái thái độ tức giận và nụ cười của cô ta. Dựng xe trước cửa hàng thằng Vũ. Nhìn từ ngoài vào thì thấy có cô ta với 1 em nhân viên nữa. Huyền-vợ thằng Vũ thì đang ngồi ở quầy thanh toán. Vừa bước vào cửa
- Ôi, lâu lắm ko thấy rồng đến nhà tôm – Huyền niềm nở
Tôi nháy mắt. Huyền dường như biết ý nói tránh đi
- Lâu lắm ko thấy anh đến mua hàng cho người yêu, bọn e mới về nhiều mẫu lắm, anh xem đi ưng cái nào đắt hàng hộ e
- Anh là anh ưng mấy cô bán hàng chứ quần áo thì anh mua ở đâu chả được. E nhỉ - tôi quay sang con bé bán hàng cùng với Linh Nga cười.
Cô ta nhìn thấy tôi tỏ ra như không quen biết, cũng chẳng niềm nở gì.
- Em tóc củ hành ơi, chọn dùm anh cái áo nào đẹp đẹp
Cô ta tiến gần lại tôi
- Anh cần áo loại gì – giọng có vẻ gầm gừ
- Thì như lần trước em chọn cho anh ấy, vừa mặc đi chơi được, vừa mặc đi làm được. – tôi cố tình trêu cô ta
Cô ta lườm tôi bằng ánh mắt sắc lẹm, chắc tức tôi lắm. Nghía qua thì thấy Huyền cứ tủm tỉm cười.
- Ông chủ hôm nay đi đâu rồi bà chủ
- À, dẫn con trai đi công viên chơi rồi anh ạ, em ở nhà trông hàng
- Thế à, để 2 cô gái xinh đẹp này trông cũng được mà, gia đình là trên hết.
Cô ta chọn được 1 cái áo đem lại cho tôi
- Đây anh ạ
- Cô mặc thử vào đi
- Anh…
- Tôi bảo cô mặc thử mà
Cô ta lầm lũi đi vào trong phòng thay đồ, bước đến cửa phòng tôi gọi cô ta quay lại
- Này, thôi khỏi thử, cô chọn cho tôi cái váy nào đẹp đẹp chút đi, áo để đấy đã, tí thử sau.
- Anh đúng là đồ… - cô ta đi ngang qua tôi và nói nhỏ
- À, em khen anh dễ thương à. Em cũng dễ thương lắm . Tôi có tình nói to để cho Huyền và cô bé bán hàng kia nghe thấy. Cô ta lại lườm tôi rồi đi chọn váy. Chọn đến cái thứ 5 thì nhìn có vẻ được được.
- Thử dùm anh luôn đi người yêu anh không có ở đây
- Xin lỗi anh, tôi không thử nữa đâu ạ
- Cô thử đi, tôi nghĩ cô thử sẽ rất đẹp, cô rất giống người yêu tôi nên tôi mới để cô thử, chứ ko tôi đã để cô bé kia thử rồi
- Thử đi em – Huyền nói chen vào
Cô ta đi vào mặc chiếc váy màu đỏ, loại váy này là loại trễ vai. Cô ta bước ra. Ôi trời đất. Tôi đứng đơ người, ko dám nhìn thẳng vào cô ta, còn cô ta thì ngượng ngùng
- Đẹp đấy, đúng là người chuẩn, mặc cái gì cũng đẹp. Chị Linh Nga number 1 – cô bé bán hàng cùng nói
- Đẹp đó e, e thấy cái này được đấy anh ạ. – Huyền nói
- Ờ, trông cũng tạm được, thực ra thì anh ko thích màu loè loẹt này lắm, nhưng mà công nhận cô mặc cái áo này ko đến nỗi nào. Đem về mà người yêu tôi không thích thì tôi lại phải phiền cô thử cái khác đó.
- Anh lấy size nào – Linh Nga nói
- Size cô đang mặc ấy, người cô ấy cũng giống giống người cô vậy. Cô cởi ra đi rồi gói vào cho tôi
- Vâng, đợi tôi chút
- Này, bán hàng thì phải niềm nở cười tươi lên, nhe cái răng ra tôi xem nào. Bán hàng gì mà mặt cứ như đâm lê ấy, tôi là kẻ thù của cô à
- Thôi, anh đừng làm em nó ngượng, chẳng ai có diễm phúc để e nó thử quần áo hộ đâu – Huyền nói
- Ừ, mà bao nhiêu tiền đấy e
- 700 nhưng thôi e lấy anh 500.
- Gì mà giảm giá ghê vậy
- À, khách quen, lần sau anh đến cứ bảo Linh Nga nó thử cho nhé
- Ừ, thôi chào bà chủ, chào 2 cô nương xinh gái nhé.
Ra ngoài thấy lòng cũng hả dạ, ko quên nhắn tin cho Huyền cảm ơn 1 câu. Vừa nhắn tin cho Huyền xong thì sms received from “đầu thạch cao”
- 5 rưỡi, tôi đi làm về anh gặp tôi 1 lát được không
- Sao, vừa mới gặp đã nhớ à.
- Vâng, tôi nhớ anh. Gặp ở quán…..
À, vui rồi đây, hôm nay lại chủ động nhắn tin cho mình mới ghê. Lại còn mạnh dạn nhắn tin “tôi nhớ anh” . Cô định dụ dỗ tôi đấy à, không được đâu sói ạ. 5 rưỡi tôi ngồi đợi ở quán café , cô ta dựng con wave đỏ ngoài cửa rồi bước vào
- A, chào đầu củ hành, cô ngồi đi
- Tôi ko có hứng đùa với anh
- Tôi có đùa với cô đâu, tại cô búi tóc trông như củ hành ở trên đầu ấy chứ. Mà cô uống gì, nước cam nhé, tôi gọi nước cam cho tôi rồi
- Không, chị ơi cho em cốc sữa chua hoa quả
- Ơ, hôm nay cô không uống nước cam nữa à
- Đã bảo không, anh nói nhiều thế nhỉ
- Ah uh, cô ngồi nghỉ tí cho mát đi, vừa đi làm về chắc mệt, thở đi , thở đi
- Anh ngồi yên đi, anh không thể tắt cái loa phát thanh đi 1 lúc à – giọng bực bội
Thấy cô ta bực tôi cũng chẳng nói gì nữa. Lôi điện thoại ra nghịch, cũng chẳng thèm để ý đến cô ta.
- Này, đồ cận thị
- Hả, gì cơ
- Tôi gọi anh đấy
- À… ừ, có chuyện gì, tôi tưởng cô gọi tôi ra đây để nhìn nhau thôi chứ không nói
- Thế từ nãy đến giờ anh có nhìn tôi không ? Anh cắm mặt vào điện thoại chứ anh có nhìn tôi đâu.
Cái gì vậy trời, cô ta bị làm sao thế ko biết
- Cô đang nóng, uống nước đi, à nhầm ăn sữa chua đi, bình tĩnh bình tĩnh
- Hay là lúc chiều nhìn chán rồi, giờ không thèm nhìn nữa
- Ơ.. không phải vậy
- Không phải vậy thì là gì.
- Thì tôi đang bận dùng điện thoại mà
- Bỏ điện thoại lên bàn đi, anh nhìn thẳng mặt tôi xem nào.
Tôi rụt rè đút điện thoại vào túi quần, ngước ngước lên nhìn cô ta, rồi lại quay đi chỗ khác. Nhìn thoáng qua thì ánh mắt cô ta cũng không hẳn tức giận, mà có gì đó rất là tha thiết.
- Cô nói thế làm tôi ngại, ai dám nhìn thẳng mặt cô
- Anh mà biết ngại à. Ngại mà suốt ngày làm phiền tôi
- Suốt đâu, thỉnh thoảng thôi mà. À mà hôm nay cô không vui à, chiều tôi đến mua hàng dùm cô mà
- Tôi không cần anh đến mua hàng, anh ko mua tôi vẫn được trả bằng đó lương, chả hơn được đồng nào
- Ủng hộ việc buôn bán làm ăn thôi mà, hề hề.
- Lần sau anh đừng mua hàng ở đó nữa được không
- Tại sao
- Tôi không thích và tôi không muốn thử quần áo cho người yêu anh
- Tại sao không
- Tôi …… không thích thế thôi – cô ta cúi mặt xuống ngượng ngùng
- À, hoá ra vậy, mà lúc nãy cô nhắn tin cho tôi là cô thích tôi là cô nói thật à
- Lúc đó…. Tôi bực nên tôi mới nói thế thôi.
- Sao bây giờ cô không bực đi, tôi nghe này
- Nói với anh tốn kalo, anh chẳng thấm vào đầu được cái gì thì nói cũng vô ích
- Cũng phải, thích tôi thì làm sao mà bực với tôi được, cái miệng không nghe cái đầu mà Nhỉ
- Anh đúng là cái đồ vụng chèo khéo chống. Tôi nói thế thôi, tránh xa tôi càng xa càng tốt
- Tránh xa cô thì làm sao tôi đòi được nợ, với lại hôm trước tôi nói tôi sẽ làm cô thích tôi mà, cô không tin à
- Chẳng có lí do gì tôi phải tin vì tôi đâu có tí gì gọi là thích anh đâu
- Ừ, thôi cô cứ dối lòng như vậy cũng tốt
- Tôi chưa thấy người nào như anh
- Giờ thấy rồi còn gì.
Đang nói chuyện thì tôi có điện thoại. Mama calling
- Đang ở đâu đấy con
- Con đang đi chơi
- Chơi với ai
- Với người yêu chứ còn với ai nữa, mẹ hỏi lạ.
- À thằng này được. Về nhà đi, dẫn nó về đây, bố mẹ đang ở nhà này.
- Cái gì vậy trời, sao lần nào bố mẹ lên cũng ko điện trước cho con thế
- Nhà anh không là nhà tôi hả, tôi lên lúc nào phải báo cáo cho anh à
- Không, nhưng mà ít ra cũng phải bảo con để con chuẩn bị chứ
- Không nói nhiều, dẫn con bé về đây.
Mẹ tôi cúp máy cái rụp, bây giờ làm sao đây . Mẹ ơi là mẹ, mẹ toàn làm những quả bất thình lình thế này thì bố con con làm sao chịu nổi. Đang tính kế thì Linh Nga lên tiếng

- Mẹ anh gọi à, có chuyện gì mà anh lo lắng thế
- Không lo sao được. Mà thôi ko liên quan đến cô đâu
- Có chuyện gì nói tôi nghe xem, tôi là con gái dễ hiều tâm lí phụ nữ, giúp được gì thì tôi giúp

Tạm thế đã nhé g9 các thím
- Mẹ tôi lên bất thình lình bảo dẫn bạn gái về, hay cô về với tôi đi - tôi tỏ ra khẩn thiết
- Ơ… về với anh làm sao được, tôi có phải bạn gái anh đâu. Mà chẳng phải cái chị hôm trước đi cùng anh là người yêu anh đó thôi, gọi chị ấy đi
- Người yêu đâu mà người yêu, cô ấy làm cùng công ty tôi thôi
- Ai tin được anh, cái miệng anh nó dẻo như kẹo kéo thế kia tôi tin làm sao được.
- Không tin cũng phải tin, nhưng mà giờ cấp bách lắm rồi, ko dẫn được bạn gái về tôi lần này chết chắc luôn.
- Đấy là việc của anh, chả liên quan
- Thôi, trăm sự tôi nhờ cô, cô đi cùng tôi về nhà tôi đi. Rồi tôi trừ cho cô ít nợ. 500k nhé
- Tôi không cần tiền, cũng chẳng cần anh trừ nợ. Anh coi tôi hám tiền thế hả - cô ta lên giọng bực tức
- Ý tôi không phải thế, nhưng mà bây giờ tôi không nhờ ai được. Cô giúp tôi lần này đi, tôi ngàn lần đội ơn cô. 1 lần này thôi. Qua kiếp nạn hôm nay cô muốn tôi làm gì, trong khả năng của tôi tôi làm hết
- Thôi, tôi ko đi đâu, nhỡ có vấn đề gì
- Đi đi mà, bố mẹ tôi dễ tính lắm
- Dễ tính, dễ tính đến nỗi giục cả con trai đem bạn gái về. Ai bảo lúc nãy anh nói anh đi chơi với người yêu cơ. Đáng đời.
- Tôi cắn rơm cắn cỏ tôi xin cô đấy, giúp tôi đi mà – tôi tỏ ra mếu máo sầu thảm
- Thiếu gì người mà anh cứ phải nhờ tôi nhỉ
- Tiện cô ở đây thì tôi nhờ cô với lại tôi thấy cô cũng tốt tính. Nha, giúp tôi nha
- Thôi được rồi, tôi giúp anh hôm nay nhưng mà tôi ko phải diễn viên nên tôi đến nhà anh ứng xử thế nào là việc của tôi, có gì bố mẹ anh ko vừa ý thì kệ anh đấy.
- Ok, ok
- Thêm 1 điều nữa là anh phải làm cho tôi 3 việc, sau này tôi sẽ nói.
- Rồi rồi. Tưởng gì chứ 3 việc thì đơn giản. Đi thôi
- Ơ, từ đã, mặc quần áo này có được không đấy
- Thế thôi, cô định mặc váy chắc, trông càng hiền lành đơn giản càng tốt. Váy với chả vóc, diêm dúa làm gì. Không cần trang điểm đâu
- Tuỳ anh vậy.
Tôi và cô ta đứng dậy đi về. Thực ra thì tôi gọi Trang cũng được, nhưng bây giờ vấn đề của tôi lại chính là Trang, đưa cô bé về bây giờ bố mẹ lại càng hiểu lầm, lại càng sốt ruột đòi cưới nữa thì tôi không biết phải làm sao cả. Đưa cô ta về làm kế hoãn binh vậy. Đang nghĩ lung tung thì
- Anh Tùng, đi về nhà anh định để tôi đi tay không à?
- Ơ chả tay không thì cầm theo cái gì
- Ghé vào kia tôi mua ít hoa quả, đúng là tồ
- Ờ nhỉ, trông mặt ngộ ngộ thế kia mà biết điều phết
- Nói câu nữa tôi cho anh về 1 mình đấy
- Hề, trêu cô tí cho có không khí
Tôi dừng lại 1 quán hoa quả để cô ta lựa. Cô ta mua được ít măng cụt và 1 kg nho. Nhìn cách lựa đồ thì trông cũng có vẻ đảm đấy.
- Anh lai tôi qua chợ mua ít đồ nữa
- Hả mua gì lắm thế, ăn đống hoa quả này no rồi
- Tôi mua là tốt cho anh, mà sao anh nói nhiều thế nhỉ. Đi mua đồ tươi về tôi làm mấy món .
- Ờ, cũng phải, ở nhà tôi toàn đồ đông lạnh
- Anh thì cứ ậm à, ậm ờ. Muốn đẹp cái mặt anh thì nghe lời tôi đi
- Rồi rồi, đúng là phụ nữ, yêu sách đừng hỏi.
- Anh lẩm bẩm cái gì đấy, tôi nghe thấy hết đấy nha
Tôi lại lai cô ta ra chợ mua thêm 1 ít thịt, trứng, mấy đồ linh tinh, thêm 1 con cá nữa.
- Đủ rồi đấy, đi thôi
- Ờ, mà hết nhiều tiền không, tí tôi trả cô
- Đi đi, nói nhiều , anh chỉ nghĩ đến tiền thôi à
- Không, chỉ là tôi áy náy với cô thôi.
- Để lúc khác đi, lúc nào tôi cũng thấy anh đùa đùa cợt cợt, chuyện của anh cứ như chuyện của hàng xóm ấy nhỉ, biết thế tôi chẳng giúp anh.
- Trót rồi thì giúp tôi đi, hề hề
Tôi lai cô ta về đến nhà, vào trong thang máy có tôi với cô ta , tôi bất thình lình quay sang và vỗ vai cô ta
- Này cô
- Anh làm gì vậy, làm tôi giật cả mình
- Tí lên nhà tôi ấy, cứ bình thường nha, bố mẹ tôi dễ tính lắm
- Chẳng bình thường thì có vấn đề à, anh toàn nói những câu dở hơi.
- Thì tôi cứ nói thế cho chắc, ko thừa đâu
- Nhưng mà tôi cũng run run thật, thôi tôi đi về đây, ko vào nữa đâu, anh lo nha
- Ơ kìa, giúp tôi thì giúp cho trót đi
Tôi quay mặt sang cô ta, 2 tay đưa lên má và quay mặt cô ta nhìn vào mặt tôi và nói
- Bình tĩnh, bình tĩnh
Cô ta mở to mắt lên và nhìn tôi trong vòng mấy giây. Mặt đỏ lên, bất chợt quay mặt đi chỗ khác để hất tay tôi ra
- Anh lợi dụng tôi đấy à
- Không, tôi chỉ trấn tĩnh cô thôi mà, lên tới nơi rồi, đi thôi
Cô ta lẽo đẽo xách đồ theo tôi
- Nặng không, đưa tôi xách đỡ
- Không cần, lên đến nơi rồi hỏi nặng không, anh tốt bụng quá nhỉ
- Hì, tại tôi quên
Bước vào nhà thì bố tôi đang ngồi ở phòng khách
- Cháu chào bác ạ
- Ừ, vào nhà đi cháu - bố tôi hơi ngạc nhiên vì người dẫn về không phải là Trang.
- Bố mẹ lên lâu chưa, mẹ đâu rồi ạ
- Mẹ đang thu dọn trong phòng ấy
- Phòng nào ạ
- Thì 2 phòng ngủ của bố mẹ với của khách chứ phòng của anh ai dám động vào
- Vâng. – Tôi quay sang Linh Nga và nói – E vào nhà ngồi đi, đưa đồ anh xách cho
Cô ta nghe thấy tôi nói vậy liền nguýt tôi 1 cái. Rùng cả mình.
- Về rồi đấy à Tùng- mẹ tôi lững thững đi ra
- Cháu chào bác ạ - cô ta nhẹ nhàng chào mẹ tôi
- Ừ, vào nhà ngồi đi cháu. – mẹ tôi cũng hơi giật mình
- Dạ, để cháu đem đồ vào bếp rồi nấu cơm luôn, cũng muộn rồi ạ
- Ừ, mà ngồi uống cốc nước đã rồi làm cháu. Thằng Tùng, mày bắt con bé nó tay xách nách mang thế kia à, xách đồ vào bếp nhanh
- Vâng, đã bảo đưa anh xách cho mà cứ ương. – tôi lên giọng
- Thôi đi ông tướng, mẹ biết thừa tính mày thế nào rồi.
Tôi xách hộ cô ta ít đồ vào trong bếp và cô ta cũng đi theo. Vào đến nơi tôi thì thầm
- Này, xưng anh với em đi, không xưng là không được đâu. Tôi biết cô khó chịu nhưng giúp tôi vậy, thế nhé
- Vâng – cô ta nhỏ nhẹ
Sao tự nhiên cô ta vâng 1 cái làm tôi tỉnh cả người, nhìn mặt mũi hiền lành, có đến nỗi nào đâu nhỉ. Giá mà lúc nào cô cũng hiền lành nghe lời thế này có phải tốt không.
Đang ghé đầu thì thầm vào tai cô ta thì mẹ tôi lù lù đằng sau vỗ vai tôi
- Đi ra ngoài, để đấy cho mẹ. Mà đi tắm đi , thì với chả thầm
- Ui giời, mẹ làm con giật cả mình. À mà đây là Linh Nga mẹ ạ.
- Cái gì – mẹ tôi sửng sốt
- Cháu tên là Linh Nga ạ - cô ta lên tiếng
- À, ừ. Cháu mua những cái gì đấy.
- Dạ, cháu mua ít đồ làm nem với nấu canh chua thôi ạ.
- Thế à, để bác phụ. Ơ hay cái thằng này, đứng ngẩn tò te ra đấy à, đi tắm đi nhanh.
- Từ từ đã mẹ, rối hết cả lên
Tôi lịu bịu đi ra ngoài , mà ko biết để cô ta nói chuyện với mẹ tôi có ổn không. Lỡ lộ ra cái gì thì toi cả 2 đứa. Tôi đi tắm, vừa lo vừa sợ, bật nhỏ nước để nghe bên ngoài xem 2 người nói chuyện gì. Nhưng đời không như là mơ, vừa cởi cái áo ra xả nước xuống người thì nhớ ra là quên không đem quần áo vào thay.
- Mẹ ơi
- Cái gì đấy
- Mẹ lấy hộ con quần với áo, con quên không đem vào
- Mày đúng là… đầu óc mày để đi đâu vậy. Tay mẹ đang rửa cá. Để mẹ bảo Linh Nga nó vào phòng lấy cho
- Thôi thôi, đừng mẹ ơi, rửa tay rồi lấy cho con đi
- Thôi thôi cái gì, cháu vào phòng nó, phòng kia kìa, lục ngăn để đồ trong tủ của nó lấy quần áo cho nó dùm bác, bác vừa gấp gọn vào rồi đấy, ở bên dưới ngăn treo quần áo đi làm ấy.
Mẹ ơi là mẹ, chết mất thôi, mẹ làm con chui vào đâu cho hết ngại đây. Đang ngồi bệt 2 tay trong nhà tắm thì cô ta gõ cửa
- Quần áo anh này
Tôi mở cửa ra thì cô ta nhắm mắt quay đi chỗ khác nhưng vẫn ti hí mắt.
- Không phải khoả thân hết đâu mà nhắm mắt, mở mắt ra coi – tôi nói
- Thằng này lắm chuyện, đi tắm đi – mẹ tôi quát
Tôi cầm bộ quần áo rồi cô ta lẳng lặng đi ra chỗ mẹ tôi nấu cơm. Khép cửa vào, lấy quần áo ra để treo lên. Mở ra thì kẹp bên trong cái áo ngắn tay và cái quần ngố là cái quần xì doreamon của tôi. Thôi bỏ mẹ tôi rồi. Cái quần này tôi mua lâu lắm rồi ở chợ sinh viên nhưng chưa mặc bao giờ. Quần nam nhưng nó loè loẹt quá nên vứt 1 chỗ. Bao nhiêu cái mà sao cô ta lại chọn đúng cái quần này không biết. Hay là cô ta chọn nhầm ngăn để đồ vì tôi để cái quần này ở 1 ngăn riêng. Giời ạ, đúng là không cái dại nào bằng cái dại này. Cô hơi bị được đấy. Xấu hổ chết mất. Cái đồ này sao lúc thì ngoan mà lúc cứ ngầm ngầm chơi mình 1 vố thốn hơn hoạn thế này hả giời. Thôi kệ , đằng nào cũng thế rồi, mà giờ cũng chẳng bảo cô ta lấy cho cái khác đc. Mặt dày lên 1 tí vậy. Tắm xong tôi bước ra, coi như không có chuyện gì. Chạm ngay ánh mắt cô ta liếc liếc lại tôi, miệng thì cứ tủm tỉm cười. Tôi đang định lại gần cô ta thì mẹ tôi quát
- Ra ông đồ ông í hỏi cái gì kìa Tùng, mà sao mày cứ lởn vởn ở đây làm gì thế, ra ngoài cho mẹ nấu cơm
- Vâng
Ra bên ngoài thì bố tôi hỏi
- Mua iphone cho bố chưa, sao ko thấy nói gì
- Ui chết, con quên mất, bố nhắc mà con bận quá chưa có thời gian. Hay mai bố đi với con.
- Thôi, lúc nào con rảnh thì đi.
- Vâng
Tôi ngó vào bên trong thì thấy cô ta với mẹ tôi vừa cười, vừa nấu cơm với nhau trông có vẻ thân thiết lắm.
- Thơm thế mẹ ơi
- Thơm cũng ngồi ngoài đấy, vào đây vướng chân vướng tay. Nhớ người yêu thì lúc khác. Đang giờ nấu cơm
Ơ, mẹ cứ thấy gái là đứa nào cũng nhận, cũng vơ vào ấy nhỉ, làm như sắp có con dâu không bằng ấy. Tôi tưởng dẫn Linh Nga về mẹ tôi khó chịu lắm, tưởng mẹ tôi thích Trang, ai ngờ lại suôn sẻ đến thế. Nhưng với tôi thì không suôn sẻ chút nào. Ôi cái quần doreamon. Nghĩ đến là tái hết cả mặt. Lôi điện thoại ra nghịch nằm luôn ra cái ghế ngoài phòng khách. Nằm được 1 lúc thì mẹ tôi với Linh Nga bước ra
- Thằng này, dậy, khách đến nhà mà cứ nằm ườn ra vậy à – mẹ tôi vỗ mông
- Từ đã, mà em cười cái gì – tôi ngước mắt lên thấy cô ta đang cười mỉm
- Dạ, cháu mời bác vào ăn cơm ạ - cô ta nhẹ nhàng
- Ừ -bố tôi trả lời
- Không mời anh à – tôi lại trêu
- Cái thằng hôm nay lắm chuyện thế nhỉ, đi vào ăn cơm. Nhanh
Tôi và bố tôi đi vào, cơm đã dọn sẵn. Hôm nay thấy có món nem rán và canh cá nấu chua. Mẹ tôi cố tình ngồi cạnh bố tôi để tôi ngồi cạnh cô ta
- Nay mẹ nấu à, ngon thế
- Không, Linh nga nó nấu hết đấy, mẹ phụ.
- Không ngờ - tôi quay sang bĩu môi 1 cách ngưỡng mộ
- Ngờ cái gì, 2 bố con có uống rượu thì lấy ra mà uống, 2 bác cháu mình uống coca.
- Ở đâu để cháu lấy cho ạ. – cô ta nhanh nhảu
- Đứng dậy rót rượu đi con, còn coca ở trong tủ lạnh ấy cháu
Tôi đứng dậy rót rượu còn cô ta đi lấy coca. Có vẻ cô ta cũng được lòng mẹ tôi phết. Mà cũng phải, ăn mặc thì ko diêm dúa. Nhìn qua thì ko sành điệu, ăn mặc bình thường, được cái mặt ưa nhìn bù lại. Dáng dấp thì tạm ổn. Không nuột như mấy em hot girl bù lại được cái cao ráo, 3 vòng cân đối. Mình lại nghĩ bậy rồi, không được, không được. Ngồi vào bàn ăn
- Cháu mời 2 bác ăn cơm ạ, e mời anh
- Con mời bố mẹ.
- Ừ, ăn đi
Công nhận cô ta cũng biết ăn, biết làm, biết cách chế biến. Nói dăm 3 câu chuyện linh tinh mẹ tôi hỏi
- Nhà cháu có mấy anh chị em
- Dạ, dưới cháu còn 1 trai nữa ạ
- Thế giờ cháu đang làm gì rồi
- Dạ cháu đi bán quần áo ạ
- Mẹ ơi, Linh Nga vừa mới ra trường, chưa xin được việc mới đi bán quần áo
- Thế à, cháu học trường gì, ngành gì
- Dạ cháu học tài chính ngân hàng của học viện ngân hàng ạ
- Tùng, mày xem có chỗ thân quen nào ko, xin cho Linh Nga nó đi làm.
- Ơ, bạn con toàn dân kĩ thuật, lấy đâu ra
- Hôm trước mày chả xin cho cái Trang vào công ty còn gì nữa.
- Đấy là….
- Đấy cái gì, trái ngành tí cũng được, giờ việc khó kiếm. Mày ko xin được để mẹ.
- Thôi, cứ từ từ mẹ ạ
- Cái từ của mày để đến sang năm
- Dạ, không cần đâu bác, cháu tự lo được bác ạ - cô ta nói
- Bà cứ từ từ, để chúng nó bươn chải, có khó khăn mới quý cái đồng tiền mình làm ra, phải không cháu
- Dạ vâng ạ.
- Thế 2 đứa tính bao giờ cưới
- Ơ….Mẹ
- Ơ…- cô ta với tôi cùng Ơ
- Nói đến cưới là 2 đứa ngẩn hết cả mặt ra thế à, mẹ nói đùa thôi- mẹ tôi cười- yêu nhau cho chán đi rồi cưới, không phải vội
- Vâng, làm con giật cả mình, mà hôm nay mẹ làm sao thế
- Sao trên giời kia kìa, nói không vội thì cũng ko hẳn, nhưng mà cứ bố trí nhanh nhanh cho tôi bế cháu.
Cô ta thì cứ ngồi tủm tỉm cười, trông kiểu ăn uống thì có vẻ con nhà lành đấy. Diễn xuất đạt phế. Đầu tôi thì căng như dây đàn. Sơ hở ra cái gì mà mẹ tôi tóm đc thì xong. Tôi với bổ tôi làm mấy chén rượu
- Dạo này bận lắm à con
- Lúc bận lúc không bố ạ, con đang tập trung giục anh em để làm công trình cho chú Tuân
- Ờ, cố gắng mà làm
- Cái ông này, chả thấy ai như ông. Nó làm quần quật còn bảo nó cố, giục nó đi chơi với lấy vợ không giục. Bình chân như vại í
- Ơ hay, lấy vợ là việc của nó, tự nó điều chỉnh. Giờ nó mà không làm ra tiền xem. Có đứa nào lấy nó ko ?
- Bác trai nói đúng đấy ạ, cháu thấy anh í lười lắm, suốt ngày đi chơi, dạo này chểnh mảng công việc. Cháu nói mà anh í không nghe
- Ơ…. – tôi ngạc nhiên quay sang nhìn cô ta
- Mày làm cẩn thận không mẹ bảo chú Quang tống cổ mày về quê đấy nha con.
- Mẹ cứ làm như con mẹ không có khả năng ấy, làm đôi công trình ăn nửa năm.
- Đấy là mẹ cứ nhắc thế, nhưng việc quan trọng vẫn là vợ con, để có thủ quỹ nó cầm, chứ mẹ thấy mày tiêu hoang lắm. Cháu nhỉ - mẹ tôi nói với Linh Nga
- Dạ
Được lắm, cô định chơi tôi à, dở trò ngoan ngoãn xong chuồn cho bố mẹ tôi tiếc đây mà.
- Cháu mời 2 bác ăn cơm ạ, để cháu đi rửa hoa quả
- Ăn ít thế cháu, lâu lắm rồi bác mới ăn bữa cơm ngon như thế đấy, lại còn đầy đủ gia đình nữa, sau này có đứa cháu nữa thì tuyệt vời – bố tôi trêu
Cô ta cười ngượng, đứng dậy đi gọt măng cụt và rửa nho. Đem ra thì mọi người cũng ăn xong. Cô ta thu dọn bát đũa. Mẹ tôi quát
- Thằng Tùng, làm gì có chuyện ăn xong ngồi rung đùi thế, đứng dậy thu dọn bát đũa ra kia cho Linh Nga nó rửa.
- Ơ , nay mẹ toàn quát con vậy
- Mẹ bảo sao làm thế đi, con trai gì mà lười chảy thây ra.
Tôi thu dọn cùng cô ta. Cô ta đứng rửa bát, tôi bê đống bát bẩn ra chậu rửa, bất ngờ ghé sát lại đầu cô ta. Đang định nói « cô nhớ cái mặt cô đấy » mà ngửi thấy cái mùi thơm phảng phất bay ra từ tóc cô ta . Ấp a ấp úng nói nhỏ được 1 từ thì quên mất phải nói mấy từ còn lại
- Cô…
- Anh đi ra ngoài đi, để bát đó - lại nhẹ nhàng
Tôi thu dọn đống lộn xộn trên bàn. Bố mẹ tôi ra ngoài pha nước chè luôn rồi. Ngồi đợi cô ta rửa bát xong, tôi và cô ta cùng ra ngoài phòng khách tiện thể cô ta bê luôn đĩa hoa quả vừa gọt ra
- Cháu mời 2 bác ạ
- Ừ, để đó đi cháu. Mà Linh Nga này, cháu thường xuyên qua chăm nom thằng này hộ bác nha
- Mẹ cứ làm con như trẻ con không bằng
- Dạ vâng ạ - cô ta cười.

Xem dân tình thế nào đã rồi type tiếp !
Ngồi xem ti vi 1 lúc thì cô ta nói
- Cháu xin phép 2 bác cháu đi về ạ
- À, ừ, 9h rồi, lai Linh Nga về đi con
- Đợi tí anh vào thay quần áo
- Quay lại , mặc thế được rồi, mày cứ ra ngoài là phải chỉnh tề à con, có ai nhìn đâu.
Cô ta thì cứ đứng tủm tỉm cười, nhìn thì dễ thương, đáng yêu đấy nhưng mà không tin được cái mặt này.
- Cháu chào 2 bác ạ
- Ừ, thỉnh thoảng qua chơi nhé cháu
- Vâng ạ
Tôi và cô ta đi xuống dưới lấy xe, tôi chẳng nói câu nào. Còn cô ta thì lẽo đẽo theo sau.
- Lên xe đi
- Thôi để tôi bắt xe ôm về, anh lên nhà đi
- Cô dở hơi à, đưa đi thì phải đưa về chứ. Lên xe đi
- Anh còn hằn học tôi nữa là tôi đi bộ về đấy
- Rồi rồi, lên xe đi
Cô ta leo lên xe, trên đường đi tôi ngoái lại thì thấy cô ta đang cười. Chắc vớ được cái mặt tôi hằn học cô ta lại càng đc thể.
- Cô cười cái gì đấy
- À, không có gì
- Gặp bố mẹ tôi vui lắm à
- Cũng bình thường, bố anh hiền, mẹ anh thì cũng hơi gớm gớm nhưng dễ tính
- Mơ đấy mà dễ tính, sau này về làm dâu để xem có dễ tính không – tôi buột miệng
- Hả, anh nói cái gì
- À, không tôi nói nhầm.
- Kể ra thì bố mẹ cưng anh phết nhỉ, thảo nào thấy anh ngang như cua vậy
- Cô hơi bị nhầm, còn lâu bố mẹ mới chiều tôi
- Vâng không chiều – cười
Cuối cùng đến ngõ nhà cô ta, cô ta bước xuống
- Đến đây thôi nha
- Tôi cũng chẳng hóng anh đưa tôi vào, có bao giờ anh đưa tôi vào tận nhà đâu – giọng dỗi dỗi
- Tôi đã bảo tôi ko phải thanh niên chu đáo mà.
- Thôi, tôi về đây – cô ta vẫy tay tạm biệt và quay mặt đi
- Này, quay lại đây đã
- Cái gì nữa ?
- Cảm ơn cô nha, nay không có cô chắc tôi chết mất
- Không có gì, nhưng anh phải nhớ anh hứa làm cho tôi 3 việc như lúc chiều anh nói đấy
- Ừ, rồi, tôi nhớ mà, thôi cô về đi, ngủ ngon nha
- Vâng, anh về đi, anh chàng doreamon – cô ta cười 1 rồi lấy tay bụm miệng
- Cô…..
Nói xong cô ta đi thẳng 1 mạch vào bên trong ngõ, tôi chẳng biết nói gì cả. Nói ra thì ngại mà không nói thì tức. Mẹ ơi là mẹ sao mẹ lại để cô ta lấy quần áo cho con không biết. Nỗi nhục này bao giờ mới rửa được đây Sad
Tôi về nhà thì bố mẹ vẫn chưa ngủ, đang ngồi xem tivi
- Thằng Tùng, ngồi mẹ hỏi xem
- Gì mẹ
- Nhà bố mẹ nó làm gì
- Nhà ai cơ ạ
- Nhà cái Linh Nga ấy
- Con chịu
- Ơ cái thằng này, mày yêu con nhà người ta mày còn không biết bố mẹ nó làm gì. Lạ đời nhỉ
- Thì con chưa kịp hỏi mà
- Các cụ bảo lấy vợ xem tông, lấy chồng xem giống. Mày phải tìm hiểu tông tích hoàn cảnh gia đình nhà nó xem thế nào chứ.
- Ôi dào, yêu là được rồi
- Mẹ nói mày không nghe à, làm gì thì làm cũng phải biết nó con cái nhà ai, bố mẹ nó làm gì
- Vâng , để mai con hỏi
- Mai mai cái gì, mày toàn nói xong để đấy, mẹ tin làm sao được cái mồm mày
- Tôi thấy con bé được đấy chứ - bố tôi nói – Trông cách ăn mặc là biết ko phải kiểu mấy đứa con gái bây giờ, nói năng thì nhẹ nhàng, có đầu có cuối
- Thì tôi có bảo nó ko được đâu, nhìn người thì ko phải loại lưng dài hơn chân, ko phải vai vuông. Không gầy, không béo. Mặt thì hiền lành, cơm nước cũng đảm. Thế là tốt rồi.
- Chả tốt chán, bà xem bây giờ con gái hiếm đứa nào được như nó lắm
- Thôi thôi, con xin bố mẹ, khen mãi. Sốt cả ruột
- Ơ hay cái thằng, khen người yêu mày đấy, sao mày khó chịu với bố mẹ
- Thôi con đi ngủ đây, mai bố đi mua điện thoại với con nha.
- Ờ, ngủ sớm đi con. – bố tôi lên tiếng
- Suốt ngày điện thoại với chả sờ mát, 2 bố con nhà ông chỉ có thế là nhanh
Tôi vào trong phòng, vừa cầm điện thoại lên thì có điện thoại. “Trang tít calling”
- Anh nghe này nhóc
- Mai anh rảnh ko, đi chơi với em
- Đi đâu cơ, mai anh phải đi mua điện thoại cho bố, với đống việc của bố e nhờ anh làm kia kìa.
- Suốt ngày bận, bận gì mà bận lắm thế - giọng phụng phịu
- Định rủ anh đi đâu à
- Đi shopping với đi ra ngoại thành chơi
- Để hôm khác đi, hôm khác anh dẫn nhóc đi chơi bù
- Đành vậy chứ biết làm sao, để mai e rủ mấy đứa bạn đi đập phá
- Này nha, ko rượu, ko bar nghe chưa
- Vâng, e biết rồi – giọng phụng phịu
- Anh nhắc không thừa đâu, muốn đi thì có anh đi cùng
- Đi với anh chán òm í
- Thế ai vừa rủ anh đi chơi đấy
- Hì hì, nói thế thôi, anh yên tâm đi.
Cũng chẳng có việc gì to tát nhưng giờ đi chơi lại bị quả dìm hàng áo hồng như lần trước thì mình cũng đi đời luôn ở công ty. Muốn tránh e Trang nhưng rồi 1 lúc nào đó cũng phải đối mặt. Ko sớm thì muộn. Cái giống đời nó khổ thế đấy.
Sáng hôm sau tôi và bố tôi đi mua điện thoại. 9 giờ đi, 10 rưỡi về đến nhà thì mẹ tôi đang lụi hụi ở trong bếp. Tôi vào phòng thay quần áo thì giật mình
1 dáng người quen quen, đang lúi húi lau nhà. Cô ta, đúng cô ta rồi, mà sao cô ta lại ở đây. Tôi lại giằng lấy cái cây lau nhà, và cầm tay cô ta kéo cô ta ra ngoài
- Đi ra, ai cho cô vào đây
Cô ta cũng chẳng kịp nói gì, tôi thì đóng sập cửa phòng vào.
- Ơ cái thằng này, mày bị làm sao đấy- mẹ tôi quát – Mày ăn nói thế à
Cô ta cúi mặt xuống, mặt mếu mếu chực khóc
- Em xin lỗi
Giờ lại còn xưng cả em nữa, đóng đạt phết. Tôi nghĩ bụng
- Thằng kia mày ra đây, ngồi xuống
Tôi lững thững ra ghế ngồi.
- Mày xem, thái độ mày như vậy mà được à. Mẹ không cần biết trong phòng mày có cái gì. Sáng mày đi chăn màn mày ko gấp, phòng thì bẩn, mẹ bảo con bé nó vào nó thu dọn đấy. Mày hục hặc gì thì nói với mẹ đây này, sao mày chửi con bé
- Con có chửi đâu
- Cái loại mày gia trưởng nó vừa thôi, rồi con gái nó chạy hết. Linh Nga, đi vào bếp nấu cơm với bác. Kệ nó đi, thỉnh thoảng nó hâm vậy đấy
- Thôi, từ từ mà bảo con, bà cứ chửi nó xơi xơi vậy. Lần sau có làm gì thì từ từ mà nói con ạ, Linh Nga nó có phải đứa không biết điều đâu.
- Vâng
Cô ta lủi thủi đi vào bếp cùng với mẹ tôi. Nghĩ lại tôi cũng hơi quá. Mà chẳng hiểu sao cái của nợ này lại ở đây nhỉ. Cô ta có ý định gì không biết. Tôi vào trong phòng lau nốt chỗ sàn nhà cô ta lúc nãy còn đang lau dở. Mà ủa hơi lạ, tại sao hôm qua cái ảnh tôi úp nó xuống, sáng nay lại thấy cái ảnh được dựng lên ngăn nắp thế nhỉ. Tôi nhớ là đã úp cái ảnh xuống rồi cơ mà. Đồ đạc trong phòng cũng gọn gàng, thước, bút chì, mấy tờ giấy vẽ cũng được xếp gọn gàng, chăn màn sắp xếp cẩn thận. Cô ta cũng tốt bụng đấy chứ
Đi ra ngoài cầm theo cái cây lau nhà cất vào bếp. Cô ta đang ngồi nhặt rau, cười cười nói nói với mẹ tôi. Mới gặp hôm qua mà, sao thân thiết vậy trời. Chẳng ai thèm đoái hoài gì đến tôi và nói với tôi câu nào. Nghe loáng thoáng mẹ tôi nói
- Thằng hâm í mà, cháu ko phải để ý…..
Tôi lượn ra ngoài ghế ở phòng khách nằm xem tivi, bố tôi thì cầm cái iphone mới mua hỏi
- Cái ios 7 này mới đẹp con nhỉ
- Vâng, bố out cái tài khoản ở máy cũ ra rồi đăng nhập vào máy mới đi ạ. Con ko dùng iphone nên bố tự mò nha, cái gì ko biết thì con mò hộ.
- Ừ, để bố nghiên cứu
Đến giờ ăn cơm mẹ tôi gọi
- 2 bố con ông đồ vào ăn cơm đi, xong rồi
- Con vào đây mẹ - tôi nhanh nhảu ngồi vào bàn trước – món gì thế mẹ
- Hỏi Linh Nga ấy, mẹ cũng chẳng biết
- Linh Nga, e nấu món gì đây – tôi ngượng ngượng mồm – nghĩ lại sao mình thốt lên được từ « em »
- Chả tôm ạ
- Sao nó lại tròn tròn thế này
- Mày thắc mắc nhiều, có ăn không – mẹ tôi trêu
- À tất nhiên là có rồi
- Thôi ngồi đi cháu – bố tôi nhẹ nhàng, lúc nào cũng vậy
- Dạ vâng, đợi cháu múc canh nữa là xong ạ
- Ơ thế còn món nữa à – tôi hỏi
- Còn canh bí đao nhồi thịt nữa bác ạ
Né câu hỏi giỏi gớm, thay từ « anh ạ » bằng từ « bác ạ ». Cô giỏi lắm. Ăn cơm được 1 lúc thì mẹ tôi hỏi
- Linh Nga này, hôm nào bác lên lại đi với bác buổi nữa nha
- Đi đâu thế mẹ - tôi hỏi chen vào
- Đi đâu hỏi làm gì
- Dạ, vâng. Nhưng chỉ có cuối tuần cháu mới đi được thôi ạ, vì mấy ngày còn lại cháu phải đi làm
- Ừ, bác biết rồi.
Giờ mới để ý cô ta, cô ta hôm nay xoã tóc, ko búi củ hành nữa, trông hiền lành hẳn ra, thảo nào mẹ tôi chết mê chết mệt. Chẳng biết mẹ tôi dẫn cô ta đi đâu nữa. Mà tôi vẫn băn khoăn cái việc hôm nay cô ta bất thình lình có mặt ở đây. Không biết mẹ tôi có kể chuyện gì với cô ta không nữa. Ăn cơm thì cũng chẳng nói chuyện gì to tát, nói chuyện qua qua vậy. Thực ra thì cũng mừng vì cô ta đến đây cho bố mẹ tôi hài lòng. Nhưng giờ mà mọi chuyện đi xa quá thì tôi cũng chết dở.
Ăn cơm, thu dọn xong cả nhà ra uống nước mẹ tôi nói
- Linh Nga, vào bác bảo cái này
- Dạ
Mẹ tôi và cô ta vào trong phòng bố mẹ , chắc lại buôn chuyện, đúng là phụ nữ. Gặp nhau hợp cạ cái là buôn được ngay. Dính như sam từ hôm qua đến giờ. Tôi nằm ngủ thiếp đi trên ghế salon, bố tôi thì cứ ngồi hì hụi với con iphone mới mua. Đang nằm ngủ thì có tiếng chuông cửa. Tôi ra mở cửa thì thấy thằng Nhật đang đứng trước cửa, bố tôi ngó ra
- Nhật đấy à, vào nhà đi
- Ơ, sao mày đến đây – tôi ngạc nhiên
- Anh lạ thật, sáng bác gọi cho e bảo chiều sang chơi, bác lên từ hôm qua. E tranh thủ sang chơi với 2 bác tí, tiện thể anh có đồng nào ko trợ cấp e ít. Hề hề
- Giỏi, vừa mới gặp đã xin tiền anh, vào đi
Mẹ tôi mở cửa ra, Linh Nga cũng đi theo sau ra
- Nhật đến đấy à
- Vâng, con chào bác .Ơ chị….. kia là….
- Người yêu anh Tùng đấy
Tôi kéo kéo tay thằng Nhật, thêm cái khoản Linh Nga đứng sau nháy nháy mắt, chắc thằng cu hiểu
- Thế ạ, người yêu anh Tùng xinh thế, e là e hơi bị thích tóc dài như chị đấy.Chị í tên gì anh
- Linh Nga- tôi trả lời, cái thằng, đã biết tên rồi còn cố tình gại đòn mình.
Nó thì cứ ngồi tủm tỉm cười, cô ta thì ngượng ngượng với thằng Nhật.
- Thôi kệ mấy bác cháu nhà nó, 2 bác cháu mình vào thử nốt mấy bộ nữa
- Cái gì vậy trời, buôn mãi chưa chán à mẹ
- Mẹ mượn người yêu mày có 1 tí mà mày cứ sồn sồn lên thế hả
- Thôi, bán luôn cho mẹ đấy – tôi trêu
- Anh này – cô ta nói
Ơ, giờ lại còn cái kiểu dễ thương này nữa cơ à, dỗi đúng lúc đúng hoàn cảnh quá trời. Cho đi làm diễn viên được. Mẹ tôi và cô ta lại vào trong phòng, còn tôi và thằng Nhật, bố tôi nữa
- Ây dà, anh Tùng có người yêu mà cháu chẳng biết gì bác ạ
- Yêu ai anh phải báo cáo với mày à
- Được không Nhật – bố tôi hỏi
- Quá được luôn í bác, con gái nhà ai mà xinh thế chứ lại, cháu là cháu ưng cái bụng lắm rồi
- Ờ, bác tính thì để chúng nó yêu nhau 1 thời gian nữa thôi là cưới
- Ôi bố ơi, thư thư cho con nhờ, con còn phải kiếm tiền nữa, vội làm gì, mẹ giục con đã sốt ruột lắm rồi
- Cha bố anh, bố cũng chỉ nghĩ cho anh thôi, lấy vợ sớm sau này càng nhàn chứ sao.
- Đúng đấy bác ạ, anh í lấy vợ là cháu về bê tráp cho. Hì
Đang nói chuyện, chém lung tung thì mẹ tôi bước ra
- Này, Nhật, ông nó xem xem, 2 bác cháu tôi mặc có đẹp không
Mẹ tôi mặc 1 bộ đầm mới, còn Linh Nga thì mặc 1 cái váy trễ vai. Nhìn xong tôi đỏ cả mắt. Linh Nga ơi là Linh Nga, cô làm cái gì vậy trời, sao cô mặc cái gì nó cũng làm tôi cuống hết cả lên thế hả. Chiếc váy màu trắng chấm tím hoa tuylip.
- Chả đẹp gì – tôi nói
- Mẹ hỏi bố mày với thằng Nhật chứ hỏi gì mày
- Đẹp bác ơi, nhất là chị Linh Nga. Trông cứ như người mẫu í, dáng chuẩn mặc gì cũng đẹp hết sẩy- Nhật thêm vào
- Ờ, đẹp đó bà, bà mặc cái này đi làm cũng đc, đi chơi cũng được. Linh Nga thì khỏi phải chê rồi
- Mày thấy chưa, ai cũng khen, mỗi mày chê. Đàn ông đàn ang gì mà tiếc 1 câu khen mẹ với người yêu. Mày mà ko khen chỉ có thiệt thôi con ạ.
- Ui giời
- Ui cái gì
- Thôi cháu vào thay quần áo đây ạ - cô ta lên tiếng
- Từ từ, cứ mặc thế đi, bác mua cho cháu cơ mà
- Thôi ạ, để lúc khác cháu mặc, cháu mặc quần áo kia cho thoải mái
- Ừ, thế 2 bác cháu ta vào thay.
Nói thật là cô ta xinh đến nỗi mà tôi còn chẳng dám nhìn, đôi mắt lúc thì hiền dịu, lúc thì gớm chẳng ai bằng. Cô làm ơn tha cho tôi đi Linh Nga ơi, cô mà cứ thân với mẹ tôi thế này thì tôi chết. 1 lúc sau thì 2 bác cháu cũng lò dò ra.
- Thôi, tạm ổn rồi, bố mẹ về đây, mấy đứa ở lại bảo ban nhau mà làm ăn, học hành cho đến nơi đến chốn
- Mẹ về à, còn sớm mà mẹ
- Về ko muộn xe con ạ, 3 giờ rồi- bố tôi lên tiếng
- Con đưa bố mẹ ra bên xe nha
- Thôi, 2 bố mẹ đi taxi cho an toàn, mà cố kiếm tiền mua ô tô đi, về quê đỡ vất vả, nhưng quan trọng hơn là lấy vợ, ô tô để sau
- Mẹ thì….để từ từ
- Lại từ từ, mày cứ bình chân như vại í. Bác về nhé. Linh Nga nhớ lời bác dặn chưa, có gì trông nom thằng mặt giặc này dùm bác
- Dạ, vâng, bác cứ yên tâm ạ !
Sao cô ta giọng ngọt ngào thế nhỉ, mà cũng đúng, lúc nào chả thấy cô ta nhẹ nhàng, tức giận cũng thấy nhẹ nhàng vãi cả linh hồn ra ấy chứ.
- Mẹ dặn thừa rồi, cô ấy ko quản được con đâu
- Mày mà ko nghe lời nó, để nó điện về mách mẹ cái gì thì mày đừng trách mẹ nghe con
- Rồi rồi, toàn đem mẹ ra doạ
- Ơ, thằng này lại nhờn với mẹ à
- Vâng, con nhớ rồi, đùa tí thôi , hì hì
Bố mẹ tôi về, thế là con tôi, Nhật và cô ta ở lại . Thằng Nhật nói
- Anh chị ngồi kia em bảo
- Ơ hay cái thằng này, mày là bố anh đấy à
- À không, anh chị ngồi đi e hỏi, hề hề
Tôi và cô ta cùng ngồi xuống cạnh nhau ở ghế
- Anh chị yêu nhau từ bao giờ ế.
- Trả lời đi – tôi quay sang cô ta nói
- Chị và anh Tùng… - cô ta ấp úng
- Gì mà cứ như gà mắc tóc thế chị, ngại gì đâu chị em trong nhà
- Hôm qua- tôi nói
- Cái gì cơ, hôm qua

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   Sat Mar 07, 2015 3:00 pm

Chap 22-23-24
- Ừ, thật ra thì hôm qua anh chị… - cô ta nói
- Anh chị làm sao? – mặt có vẻ hóng hớt
- Thì hôm qua bắt đầu yêu nhau. Hỏi nhiều – tôi quát
- À, 2 ông bà này tàu ngầm công khai đi với nhau ban ngày, chứ không phải đi đêm nữa rồi. Nhỉ
- Thôi, yêu nhau là chuyện của anh chị, mày xen vào làm gì?
- E đâu có quyền xen vào, nhưng Ngọc của e mà biết thì hay. Anh nhở
- Này, đừng nói với Ngọc – cô ta khẩn khoản
- Ôi dào, cứ nói đi, cho mày đi mách chị Trang, mách người yêu, mách cả làng cả tổng cũng được. Anh có mất gì đâu. E nhỉ - Tôi quay sang cô ta cười
- Anh….
- Anh làm sao, anh chỉ được cái nói chuẩn . Đúng ko Nhật – tôi lấy tay khoác lên vai cô ta
- Vâng, chắc vậy, Nhật tặc lưỡi
- Vâng cái gì , mọi chuyện không như e nghĩ đâu – cô ta trình bày
- Mới yêu mà máu hơn cả em, dẫn về cho 2 bác xem mặt mới ghê.
- Em giải thích với nó làm gì, mắt thấy tai nghe rồi. – tôi chen vào
- Nhưng mà….- cô ta lại ngượng ngùng
- Anh đã bảo e ko việc gì phải giải thích với nó làm gì. Không nói được cứ để anh. Mà thằng này, sang xin tiền xong tiện mày tra hỏi anh đấy à
- À không, nói xin tiền mất quan điểm chết
- Thế thằng nào lúc nãy ngoài cửa hỏi anh có tiền không cho em mấy đồng?
- À, thì.. e vay
- Vâng, vay, thà anh cho mày luôn cho nó vuông. Nói xin tiền đi chơi với Ngọc đi, rồi anh mày cho.
- Về chị mách Ngọc nhé – cô ta cười
- Ơ đừng chị ơi, e có việc thật mà
- Thôi đi ông tướng, về bảo cái Ngọc xin tiền chị Linh Nga nữa cho nó đều. À nhầm, vay chứ ko phải xin. E nhở - tôi lại quay sang cô ta cười
Cô ta lấy ngón tay cái giơ lên trước mặt tôi làm đúng biểu tượng nút like rồi cười. Trông cũng đáng yêu !
- Chuẩn!
- Anh chị nhà này được cả đôi. Nhỉ - thằng Nhật cười
- Ông lằng nhằng quá, lấy bao nhiêu – tôi nói với thằng Nhật
- E thiếu 900k anh ạ
- Mày trêu anh đấy à
- Sao trêu ạ
- Xin gì xin lẻ ra 100, mày nói 900 chả lẽ anh đưa mày 900 à. Nói 1 triệu đi cho nhanh. Đợi tí
Tôi chạy vào trong phòng lấy tiền đưa cho thằng Nhật
- Đây, ông tướng, ông dùng tiền vào mục đích chính đáng cho tôi. 1 triệu đấy
- Vâng, e xin. Hì , mà anh đừng nói với bố mẹ e là e xin tiền anh nhé. Coi như e vay
- Vay không trả chứ gì, mỗi lần sang hỏi tiền a, lần nào cũng vài trăm, đã thấy mày trả đâu
- Sau này e đi làm có tiền e trả. Hehe
- Khỏi, đi làm có tiền sau này mua cho con anh chị vài bộ quần áo là được rồi. Anh không tiếc nhưng mày mà cầm tiền đi chơi với con khác ko phải cái Ngọc thì về anh cạo đầu mày
- Thôi, cầm tiền về dẫn Ngọc đi chơi đi, chị không nói với nó đâu – Cô ta vừa nói vừa cười
- Vâng, e cảm ơn, hì hì. anh chị tự giải quyết với nhau nhé. E đi về đây. Chị ở lại bình an nhé, ông anh nhà e dữ lắm đấy.
- Phắn ngay cho nước nó trong – tôi chỉ tay ra ngoài cửa vừa nói vừa quát
Thằng Nhật chạy tọt ra ngoài và đi về. Nó còn ngoái lại bồi thêm câu
- Chị ơi, tối về sớm nấu cơm e qua ăn với nhé, e với Ngọc đi có chút chuyện
Cô ta lại cười.
- Cô phải hầu bọn nó à
- À không, tôi quý tụi nó lắm, nấu cơm dễ mà
- Dễ, dễ mà cái món gì tròn tròn hôm nay ấy nhỉ, chả tôm à, ăn chả vừa miệng gì
- Không vừa mà anh cũng ăn hết gần nửa đĩa đấy thôi
- Đấy là tôi ủng hộ cô thôi, chẳng lẽ ko ăn để thừa, lại làm cô bẽ mặt với bố mẹ tôi.
- Anh kiểu gì cũng nói được. Mà anh ngồi kia đi, tôi nói chút chuyện
- Ơ....
Cô ta đặt 2 tay lên vai tôi rồi kéo tôi ngồi xuống, xong xuôi cô ta sang bên salon đối diện ngồi. Làm tôi đơ người tròn mắt ra 1 lúc. Lúc nãy xuất hiện ở trong nhà tôi còn làm tôi chưa đủ choáng hay sao, giờ lại còn trò chủ động thế này
- Anh sao thế ?
- À không, có chuyện gì vậy
- Hôm nay tôi đến đây là theo nguyện vọng của mẹ anh
- À, ừ, tôi cũng đoán thế
- Anh không thắc mắc gì à ? – nghe giọng có vẻ tự tin
- Không, cô đến làm cho bố mẹ tôi vui là tốt lắm rồi. Cảm ơn nha !
- Không có gì, thật ra thì....
- Thật ra làm sao, cô bị làm sao à ?
- Không, tôi thấy thương 2 bác thay cho anh
- Cô nghĩ tôi không thương cô chắc
- Hả- cô ta há hốc miệng ra ngạc nhiên
- Úi chết, nhầm, tôi thương bố mẹ tôi.
- Anh cố tình đấy à
- Dở hơi, tôi cố tình làm gì, nhầm tí thôi.
- Cái miệng anh cứ tùy tiện như vậy suốt à, tôi đang nói nghiêm túc đấy
- Không, tôi là con người ít nói mà, ít khi nhầm , tại cô..
- Tại tôi làm sao ?
- Tại cô cứ làm tôi mất tập trung – tôi nói nhỏ
- Tôi làm gì mà anh mất tập trung ? – cô ta nói xong thì nhìn xung quanh rồi nhìn xuống người cô ta
- Thôi, cô không cần biết, mà không phải nhìn đâu, ăn mặc kín như bưng thế kia tôi nhìn sao được
- Anh dám... mà anh cứ để bố mẹ anh lo thế à
- Lo gì cơ, tiền có, nhà có. Thiếu gì đâu mà tôi phải lo
- Lại bắt đầu tiền – cô ta ngoảnh mặt đi chỗ khác
- Ừ thì ko tiền, mà cô bảo tôi phải làm sao ?
- Thì mẹ anh lo lắng cho anh bao nhiêu chuyện. Ở 1 mình như này ai lo cho anh, rồi nhiều lúc rượu chè về nhỡ có làm sao
- Giỏi thì cô sang đây mà chăm tôi này, bày đặt quan tâm gớm. Đừng tưởng mẹ tôi nói với cô là cô quản lí tôi mà cô lên mặt nha
- Tôi đâu có quản lí anh, tôi chỉ nói thế thôi, còn bố mẹ anh thế nào anh hiểu. Nhưng mẹ anh bệnh thế, anh ko thấy thương mẹ anh à.
- Có
- Có mà vậy, anh thì cứ mở mồm ra là tiền, xong rồi tính tình thì lúc nắng lúc mưa. Lúc thì lạnh như băng í, tôi cũng chẳng hiểu anh ra làm sao
- Thôi thôi, tôi sốt ruột lắm rồi
- Sốt ruột thì cưới vợ đi
- Cưới ai, ai cưới. Cô cưới tôi à
Cô ta cúi mặt xuống chẳng nói gì.
- Mà cô, lại đây tôi bảo
- Anh bảo gì, nói luôn đi
- Sang đây ngồi, ngồi xuống đây – tôi lấy tay vỗ xuống ghế
Cô ta rụt rè sang bên tôi ngồi cạnh. Tôi quay sang
- Ai cho cô lấy cái quần doreamon ra hả
- Anh vẫn còn đang mặc à – vừa cười vừa lấy tay bụm miệng
- Còn, nhìn không – tôi rướn mặt lại gần cô ta
- Ghê quá đi
- Ghê, ghê mà bao nhiêu cái cô lại chọn đúng cái đẹp nhất, cái đồng bóng nhất cho tôi. Cô hơi bị được đấy
- Hì, nhưng mà tôi thấy mỗi cái đó ở trong ngăn kéo tủ mà
- Không phải giải thích, may cho cô là hôm nay tôi ở nhà nên tôi mới tự cho phép mình mặc đấy
- Hóa ra vẫn còn mặc thật.- lại cười
- Đây là lúc cô cười đấy à, vô duyên
- Anh vô duyên thì có í, tôi lấy cho anh là may lắm rồi. Anh cứ chành chọe với tôi – cô ta phụng phịu
- Tôi chưa xử cô là may đấy, chành chọe, chành chọe là còn nhẹ. Mà sao nhiều lúc tôi thấy cô cũng dễ thương, vậy sao cô chơi tôi quả ác thế
- Tôi thích doreamon mà, dễ thương mà – lại nhẹ nhàng
- Lớn rồi còn thích doreamon
- Ko thích sao anh mua quần đó làm gì.
- À, thì.....
Cô ta lại cười, sao hôm nay cười lắm thế không biết. Nhưng nhìn nụ cười của cô tôi lại thấy thoải mái, cãi nhau với cô tôi cũng thấy thoải mái.

- Thôi, tôi về đây,
- Về sớm thế
- Ở đây anh có hoan nghênh tôi đâu, đúng là anh đóng giả làm người yêu tôi cũng giỏi đấy, vậy mà bố mẹ anh cũng tin
- Cô giỏi hơn
- Anh giỏi hơn
- Cô giỏi hơn í
- Tôi đi về, cãi nhau với anh mệt lắm. – cô ta xách túi đứng dậy
- Ơ, để tôi lai cô về
- Tôi tự về được
- Thôi, để tôi lai về, mà sáng cô đi cái gì sang đây
- Đi xe của tôi
- Thôi cô tự về đi, tưởng ko đi xe – tôi cười
- Vâng – cô ta lầm lũi cầm túi đi về.
Nghĩ lại thì tôi lại nhỡ mồm nhỡ miệng với cái của nợ kia rồi. Cô ta đi đến thang máy, tôi chạy theo và gọi- Này, từ đã
- Anh gọi tôi à ?
- Chả cô thì ai, đi ra đây đã
- Làm gì – cô ta ngơ ngác
- Đi vào nhà đã, tôi có việc đột xuất
Cô ta lại lững thững đi ra và bước vào nhà tôi lần nữa
- Ngồi đợi tôi tí đi
- Vâng
Tôi vào trong phòng thay bộ quần áo rồi đi ra
- Đi thôi
- Đi đâu cơ ạ ?
- Lai cô về chứ đi đâu
- Tôi tự về được mà, chẳng phải anh bảo tôi tự về đấy thôi
- Tôi thương hại cô nên tôi mới mặc quần áo để lai cô về đấy. Đi thôi ko tôi đổi ý
- Vâng, tùy anh
Cô ta lại lẽo đẽo theo sau tôi.
- Đi nhanh lên nào
- Anh vội đi đâu à ?
- Không, tôi quen bước nhanh rồi
- Vậy thì anh tập đi chậm đi, đừng sống vội nữa
Tôi đứng lặng người, cúi mặt xuống. Bỗng nhiên cô ta lại nói tôi đừng sống vội nữa, phải chăng trong mắt mọi người tôi luôn luôn vội vàng, luôn gấp gáp trong tất cả mọi việc, mới gặp cô ta vài lần mà cô ta còn nói tôi sống vội. Con người tôi đã vội vàng từ lâu rồi, tôi vội để không phải suy nghĩ về quá khứ, vội để mỗi khi về nhà tôi thấy mệt mỏi rồi ngủ 1 mạch sáng hôm sau lại hòa vào nhịp sống tấp nập của cái thủ đô này. Cô ta tiến lên và vỗ vai tôi
- Đi thôi anh
- Ừ, cô đi trước đi, tôi đi sau
Bước vào trong thang máy tôi quay sang cô ta và hỏi
- Cô thấy tôi sống gấp lắm à
Cô ta gật đầu
- Cũng không hẳn, với bố mẹ thì anh không vội, còn người khác thì có
- Nghĩ cũng phải, mà cũng theo thói quen thôi
- Anh đừng viện cớ theo thói quen nữa, có nhiều thói quen của anh phải bỏ lắm đấy
- Cô thì biết gì về thói quen của tôi đâu mà nói thế
- Từ từ rồi sẽ biết – cô ta mỉm cười
Ra khỏi thang máy lấy xe
- Đi xe cô hay đi xe tôi?
- Xe tôi đi, mà sao không đi 2 xe
- Cô dở hơi, 2 xe làm gì cho tốn xăng
- Thế lúc về anh về bằng gì.
- Taxi, hoặc đi xe cô về
- Đi xe tôi về thì mai tôi đi làm bằng gì, anh bắt tôi đi xe buýt à.
- Càng nói tôi càng thấy cô dở hơi, sáng mai tôi qua đón đi làm. Đi thôi
Tôi lấy chìa khóa ở tay cô ta rồi dắt xe ra
- Lên xe đi, đầu thạch cao
- Anh không đặt cho tôi biệt danh gì dễ thương hơn à
- Về xem phim hàn rồi tưởng tượng ra đi, tôi khô khan ko quen mấy cái biệt danh dễ thương
- Vậy gọi tên bình thường đi
- Tôi không thích, mà này , lần sau mặc quần áo bớt đẹp đi nha, đi xe xấu òm thế này, chả thấy cân xứng gì
- Thôi đi đi, anh nhiều chuyện quá, xe tôi còn đẹp hơn con wave vàng của anh.
Cô ta leo lên xe và ngồi sau tôi
- Linh Nga – tôi nói to
- Dạ
- Có vẻ ngoan hơn trước rồi đấy nhỉ
- Anh lại lợi dụng tôi đấy à, theo phản xạ của tôi thôi – bị hớ chắc tức lắm
- Ờ, cô có người yêu chưa thế
- Có rồi
- Có rồi á – tôi ngạc nhiên, phanh gấp
- Vâng, có rồi, anh đi từ từ thôi, đi cứ phanh gấp thế – lấy tay vỗ vào lưng tôi
- Có từ bao giờ, có rồi sao cô lại đi với tôi làm gì ?
- Có từ hôm qua mà, anh quên rồi à. – cười
- Ui giời, cái cô này. Làm người yêu tôi cô không đủ tiêu chuẩn đâu. Mà cô định bảo tôi làm 3 việc gì thế, đừng nói với tôi là trừ nợ cho cô đấy
- Sau này nghĩ ra tôi sẽ nói cho anh, với lại chưa đến lúc. Anh yên tâm đi , tôi đi làm tôi sẽ trả tiền anh.
- Ừ, tùy cô vậy, nhanh không tôi trốn đấy – tôi cười
- Mà anh lai tôi qua chợ luôn đi
- Còn sớm mà
- Thôi đi luôn đi, càng sớm chợ càng có đồ ngon.
- Tôi trả tiền nha
- Trả tiền gì cơ ạ
- Thì tiền đồ ăn hôm nay, cô ko định mời tôi về ăn luôn à, người gì mà chậm hiểu
- Đang định mời, hì
Tôi lai cô ta đi chợ, mua ít đồ ăn và rau. Lúc về ghé qua quán tạp hóa tôi mua chục lon bia và ít nước ngọt. Đem về phòng trọ cô ta nấu ăn. Nhìn phòng con gái cũng sạch sẽ, ngăn nắp, ko bừa bộn lắm.
- Anh ngồi đi, để tôi đi nấu cơm
- Ngồi không à, hay tôi ngồi nhìn cô làm nhé
- Đúng là hết việc, anh nhặt rau dùm tôi đi. Mà đừng nói anh không biết nhặt rau nhé, thiếu gia được cưng chiều vậy cơ mà
- Cô nghĩ tôi bất tài vậy à, đưa rau đây.
Cô ta lấy cho tôi 1 cái rổ và đưa cho tôi 1 bó rau muống. Tôi lúi húi ngồi nhặt, thỉnh thoảng lại ngước nhìn cái dáng cô ta đang đứng rửa thịt với cá, đang nhìn thì bị cô ta quay lại
- Anh nhìn gì vậy ?
- Không nhìn cô đâu mà lo
- Không nhìn tôi mà anh nhìn về phía này làm gì. Thế mà bảo biết nhặt rau, cọng để 1 bên, ngọn để 1 bên, anh nhặt lung tung thế à
- Tại cô....cứ làm tôi mất tập trung. Thôi cô ngồi xuống đây nhặt rau với tôi đi
Cô ta rửa xong miếng thịt và cá ngồi xuống đối diện tôi, tôi thì cứ len lén nhìn cô ta.
- Linh Nga này
- Gì cơ ạ - nói xong cô ta lại cúi mặt xuống như kiểu lỡ lời
- À, tôi định nói cái gì quên mất rồi. Hề
- Anh đừng như vậy nữa đi, thừa hơi, bất thình lình.
- Vậy là có tật mới giật mình.
2 đứa cứ ngồi nhặt rau, chẳng ai nói với ai câu nào. Bất ngờ điện thoại tôi reo
Mama calling
- Mẹ à, con nghe đây
- Con đang ở đâu thế
- Ở nhà Linh Nga mẹ ạ
- Ờ, lai con bé về à
- Vâng, con không lai về thì ai lai về nữa – tôi nháy mắt với cô ta
- Đưa máy mẹ nói chuyện với nó. À này, mẹ để cái váy của nó trong phòng bố mẹ ấy, nó có cầm về ko vậy
- Không hay sao í mẹ
- Thế thì mai đưa cho nó nha
- Vâng – tôi quay nhìn cô ta rồi đưa máy cho cô ta – mẹ gọi, nghe đi
- Da, cháu nghe bác. ....Vâng...Dạ anh Tùng vừa lai cháu về tới nhà trọ ạ.....Vâng, cháu đang nấu đây rồi ạ....bác về đến nhà chưa ạ ?....Vâng, bác yên tâm. Ai chứ anh nghe lời cháu lắm ạ. ..Vâng, cháu chào bác !
- Nói gì mà nói nhiều thế - tôi vặn vẹo
- Tại mẹ anh hỏi nên tôi phải trả lời, tốt cho anh chứ tốt cho ai
- Rồi đến lúc mẹ tôi mà quý cô quá thì khó lắm đấy
- Lúc đó tự anh lo, tôi đâu có trách nhiệm về việc đó đâu, ai bảo anh kéo tôi về nhà anh làm gì.
- Thôi, cô nấu cơm đi, mỏi chân quá, tôi đứng dậy đây
- Vâng, anh lên kia ngồi đi, tôi nấu cơm, chứ vướng chân vướng tay tôi chẳng làm được
Tôi để cô ta nấu cơm, tôi lên bàn ngồi nghịch điện thoại. 1 lúc sau thì thằng Nhật với e Ngọc mò về
- Ơ – 2 đứa nó cùng ơ mới hay
- Ơ gì 2 đứa
- Anh đến bao giờ đấy ạ - Ngọc hỏi
- Anh đến lâu rồi, lai cái của nợ kia đi chợ nấu cơm cho 2 đứa đấy – vừa nói tôi vừa hất hàm về phía cô ta
- Anh đến sao không nói trước với e, e với anh Nhật vừa đi xem phim về
- Ừ, xem phim vui không. Ăn hết nhiều bỏng ngô không, sao ko mua về 1 bịch cho của nợ kia ăn đỡ thèm – tôi cười
Cô ta ngoái lại.
- Doremon anh ơi – nói rất là thanh thoát và nhẹ nhàng kèm theo 1 ánh mắt đầy khiêu khích
- À thôi, thôi, lúc khác mua cũng được.
Nói xong cô ta lại lẳng lặng làm tiếp công việc bếp núc. Ngọc đi vào trong thay quần áo, còn thằng Nhật ghé vào tai tôi
- E nói cho Ngọc anh chị yêu nhau rồi
- Ờ, cái mồm mày có giữ đc cái gì đâu – tôi cũng không ngạc nhiên cho lắm
- Hì, anh đến đây rồi, giấu làm gì nữa
- 2 anh em đang thì thầm bí mật cái gì đấy- cô ta nói vọng ra
- À, anh Tùng cứ khen chị hôm nay xinh với đảm đang – Nhật chêm vào
- Chị không phải người thích nịnh đâu, với lại anh cậu nhìn từ sáng, còn định đuổi chị ra khỏi nhà cơ, quý mến gì chị đâu
- Đấy, muốn khen cũng không được , người đâu mà khiêm tốn – tôi nói
- Chị nhà e hơi bị được đấy anh, anh mà làm chị e khóc hay chị í về mách e chuyện gì là e xử anh đấy – Ngọc bước ra và nói
- E xử anh thì anh xử thằng Nhật thôi.
Nói chuyện à ơi cả hội 1 lúc thì cô ta cũng nấu xong cơm
- Xong cơm rồi, 2 đứa đứng dậy dọn ra đi.
Cô ta để cho 2 đứa dọn cơm rồi cô ta đi vào thay quần áo. Trong nhà tắm bước ra, trước mắt tôi là 1 cô gái khác hẳn. Cô ta mặc 1 chiếc quần đùi cộng với 1 chiếc áo ngắn tay. Đùi trắng toát, cái áo có hình doreamon màu xanh. Cô ta định khiêu khích mình hay sao đây nhỉ mà mặc cái áo này.
- Trông quê quê thế mà ăn mặc vào trông cũng được đấy nhỉ
- Anh nói ai cơ – Ngọc hỏi
- À, tất nhiên anh nói người yêu anh rồi
Cô ta nhìn thẳng vào mắt tôi, lườm 1 cái rồi nói
- Anh ngồi xuống đi, đứng đấy mà nhìn
Ngồi xuống, tôi và thằng Nhật bật bia uống, cô ta với Ngọc uống nước ngọt
- 2 chị em có uống bia không ? – tôi hỏi
- Anh với anh Nhật uống đi
- Uống 1 cốc thôi nhé – cô ta nói rồi chìa cái cốc ra cho tôi rót. Tôi rót cho cô ta 1 cốc , và Ngọc 1 cốc
- Uống từ từ thôi không say nhé
- Anh yên tâm đi– Ngọc cười
Công nhận 1 điều là mấy món ăn cô ta nấu rất ngon, tôi và thằng Nhật mỗi thằng uống hết 3 lon, cô ta thì cũng bật bia như ai, cũng ngồi uống cùng, cũng nói chuyện. Tôi thì cũng chẳng để ý cô ta uống bao nhiêu vì cô ta ngồi cạnh tôi. Đang ngồi thì cô ta gắp cho tôi miếng thịt gà xào xả ớt
- Anh ăn đi, người đã gầy còn chẳng chịu ăn
- Kinh chưa, kinh chưa, mới yêu có khác nhở - thằng Nhật mô kích
Tôi lại lấy đũa gắp 1 miếng thịt gà rồi bỏ vào bát cô ta
- E ăn đi – thực ra thì lúc đó cũng động lòng vì cái câu nói ngây thơ vô số tội của cô ta
- 2 anh chị đi ra ngoài tình cảm đi, sướt mướt quá – Ngọc trêu
- Nhưng mà .., e có mấy điều muốn nói với anh – tay cô ta khoác lên vai tôi, mắt lim dim
- Gì cơ – nghi có điều gì bất thường, mới uống được mấy cốc, mà say rồi sao.
- Anh Tùng, anh có thích em không vậy?
- Hả, e say à, lên giường ngủ đi
- Say đâu mà say, trả lời e đi
Quay sang 2 đứa kia thì há hốc mồm ra nhìn tôi và cô ta đối thoại
- À thì...
- Lại ngập ngừng, không thích thì nói ra. Em ghét anh lắm
Giời ơi là giời, có 2 cái đứa ngồi kia, không thì tôi cho cô tỉnh ngay bây giờ ấy chứ. Nhìn sang thì 2 vỏ lon bia vứt cạnh cô ta, uống hết từ bao giờ. Mình mới uống có 3 lon, mà cô ta chơi hẳn 2 lon rồi.
- À, không, không phải không thích. Mà là…
- Thôi, anh nói gì e cũng ko tin đâu. Nhưng mà EM THÍCH ANH MẤT RỒI
Nói xong cô ta tự dưng tu lên khóc như 1 đứa trẻ con
- Ơ kìa, bình tĩnh
- Anh, anh dỗ chị í đi, để chị í khóc vậy à – Ngọc nói
- Rồi, yên nào, e nín đi đã rồi nói, nín đi. Khóc nữa 2 đứa nó cười vào mặt cho đấy
- Kệ nó, đứa nào dám cười e. E xử luôn
- Thôi, nín đi đã – tôi lấy tay lau nước mắt cho cô ta
- Anh nói đi, anh không thích em chứ gì. Mà cũng đúng e có gì đâu mà anh thích.
- Anh…- tôi ngập ngừng
- Anh giàu, anh có tiền, nhưng mà e ghét anh lắm, chẳng phải anh nói anh sẽ làm e thích anh còn gì. E thích anh rồi đấy. Được chưa, anh hả dạ chưa? – cô ta lại chảy nước mắt lần nữa
Đúng là bia vào, uống vào xong nói loạn xạ lên, mà cái cô này 2 lần gặp ở nhà cô ta thì 2 lần mình bị dồn vào thế tiến thoái lưỡng nan, 1 lần thì chết thì nhục, 1 lần thì chết vì ngại, lần này ko biết chết vì gì nữa đây
- Anh làm gì nên tội à anh Tùng – Nhật hỏi
- Trật tự cho người lớn nói chuyện – tôi quát thằng Nhật rồi quay sang nói với cô ta – E mà cứ khóc là anh không nói nữa đâu đấy.
Cô ta lấy tay quệt nước mắt ở trên má. Tôi lấy tờ giấy ăn đưa cho cô ta.
- Anh trả lời đi, e nín rồi
- Thế e còn say không?
- E không biết, nhưng mà…
- Không nhưng nhị gì hết – đang nói thì có điện thoại. Trang tít calling . Lại đến cái của nợ này gọi sao đúng lúc vậy. Tôi cầm điện thoại thì chắc cô ta cũng nhìn thấy là ai gọi.
- Anh à, anh đang làm gì đấy
- Đang ăn cơm
- Đi chơi với e đi, e đang đi thang máy lên nhà a này
- Anh không có nhà đâu, e đi 1 mình đi
- Sao anh bảo đang ăn cơm
- Anh đang ngồi với thằng Nhật
- Thế à, ngồi đâu e đến
- Thôi, anh đang có tí chuyện, nói sau nha
Tôi cúp máy, cô ta lại quay sang tôi
- Sao anh không đi chơi với chị í đi
- E thích anh đi chơi với chị í à – tôi hỏi – anh đứng dậy đi luôn nhé
- Đừng – cô ta kéo tay tôi.
- E say rồi, đi ngủ đi, mắt lờ đờ rồi đấy
- E chưa ăn xong mà – nhìn cô ta tội và thương lắm. 1 lúc nữa tôi động lòng mất
- Uống với anh 1 cốc nữa rồi nói
- Vâng, anh rót đi
Tôi rót cho cô ta 1 cốc nữa, cô ta cầm cốc lên uống hết rồi tay cô ta khoác lấy tay tôi, đầu dựa vào vai. Thực ra tôi để cô ta uống thêm cốc nữa cho cô ta say hẳn rồi ngủ luôn, chứ dở dở ương ương thế này không lường được.
- Anh này, anh không thích em thật à
Tôi ngồi im chẳng nói gì. Ngồi 1 lúc thì cô ta thiếp đi. Thằng Nhật và Ngọc ngồi im từ đầu đến cuối không dám ho he câu gì .
- Dìu chị lên giường cho anh, mà chị hay uống sốc kiểu này lắm à – tôi hỏi Ngọc
- Không anh ạ, e chưa thấy bao giờ, chị í có uống bao giờ đâu, có hôm trước vui vui uống 1 bữa là hôm chị nhận được việc + với hôm nay. Mà anh chị có chuyện gì à.
- Không có chuyện gì đâu, chắc tại vui quá ấy mà – tôi nói đỡ
Tôi và Ngọc dìu cô ta lên giường nằm. Nán lại 1 lúc, tôi và thằng Nhật uống nốt bia. Bỗng dưng cô ta nói mơ
- Sao anh làm vậy với em, sao anh...
Kiểu này để cô ta mà nói nữa mình chắc chết quá, Ngọc thì cứ nhìn tôi, chắc chắn trong đầu 2 đứa nó đang có 1 dấu hỏi to đùng về mối quan hệ này. Mà cũng lạ thật, không biết cô ta nói thật hay nói đùa nữa. Có khi say lại nói nhảm như lần trước.

Lạy các thím, e thức đến giờ này ngồi type, còn các thím thì cứ được con kiến đòi con voi, mỗi người 1 ý. Mai e còn phải đi làm nữa. E có phải sức trâu đâu!
Nghe thấy cô ta nói thế nên tôi cũng chẳng còn tâm trí ăn uống gì nữa hết. Thằng Nhật và Ngọc đi thu dọn, còn tôi lên ngồi ở đầu giường cô ta đang nằm. Nhìn khuôn mặt cô ta đỏ ửng, nhắm tịt mắt. “ Cô có thích tôi thật không vậy hả? Cô có biết cô vừa làm cái trò gì không? Tôi không muốn cô phải như vậy, tôi thật không hề muốn 1 chút nào, bởi vì tôi muốn chinh phục cô 1 cách khó khăn và thử thách hơn thế này. Nhưng giờ đây tôi lại rối lòng, tôi ko dám trả lời cô. Tôi rất muốn dành 1 sự toàn tâm toàn ý cho những gì mình làm, những ai mà mình yêu mến và nếu thích tôi thật sự, thì cô chắc sẽ còn phải khổ vì tôi nhiều đó Linh Nga ạ”
- Anh, để chị em trông cho, anh về nghỉ mai đi làm đi
- 2 đứa dắt nhau ra ngoài chơi 1 lúc đi, anh ngồi đây lát nữa rồi về
- Vâng, bao giờ anh về thì alo cho e , e với anh Nhật ra đầu ngõ uống nước.
- Ừ
Bối rối, bâng khuâng là cảm giác của tôi lúc này. Tôi không biết phải làm gì cả. Tôi ngồi nhìn Linh Nga ngủ. Bỗng nhiên cô ta bật dậy, trông có vẻ buồn nôn. Tôi ngồi sát lại, quàng tay đỡ lấy cô ta
- Này, tỉnh chưa
- Anh lấy hộ e cái chậu đi, e buồn nôn
Tôi chạy vào nhà tắm lấy 1 cái chậu nhỏ. Nãy cô ta ăn được mấy miếng nên nôn cũng chẳng ra được bao nhiêu.
- Ai bảo uống cho lắm vào cơ – tôi quát
- Ai bảo anh không thích em – cô ta xua xua tay, mắt vẫn nhắm tịt
Đúng là chẳng hiểu nổi. Cái giống loài con gái khó hiểu, hâm dở
- Thôi nằm xuống ngủ đi, mai còn đi làm đấy
- Không – miệng thì vẫn nói nhưng mà mắt thì lim dim mơ hồ
- Không đi làm lấy tiền đâu ra trả nợ anh
- Mai e nghỉ làm, e đến nhà anh làm osin cho anh
- Cái gì vậy trời, thôi ngoan nào, nằm xuống ngủ mai rồi tính – tôi đỡ cô ta nằm xuống, cuối cùng cũng nghe lời, còn tôi thì đi đổ cái đống cô ta vừa nôn ra.
Quay ra ngoài thì lại thấy cô ta ngồi dậy từ lúc nào, mắt vẫn lim dim đảo quanh căn phòng
- Anh bảo nằm xuống cơ mà, nằm xuống ngủ nhanh
- E tưởng anh đi mất rồi – trông cái bộ dạng tóc tai bù xù, mắt thì lờ đờ
- Này, uống cốc nước đi rồi ngủ - tôi pha cho cô ta cốc nước chanh
Cô ta uống cốc nước chanh và nằm xuống ngủ. Tôi nán lại đợi cô ta ngủ hẳn. Cứ ngồi im như vậy, nhìn cô ta ngủ 1 cách ngon lành tôi cũng thấy vui, chỉ có điều đôi mắt cô ta vẫn buồn buồn, đang định đưa tay lên vuốt tóc thì Nhật và Ngọc lò dò về
- Anh với anh Nhật về đi, để e trông chị cho
- Ừ, thế e trông chị dùm anh nha. Anh về đây
Chào Ngọc, tôi và thằng Nhật ra về. Vừa về đến nhà thì Trang lại gọi điện
- Anh đang ở đâu thế
- Anh ở nhà
- Sao anh bảo đi ăn với Nhật
- Ừ, anh vừa về rồi. E gọi có chuyện gì không?
- E nhớ anh thì e gọi không được à – giọng có vẻ dỗi
- Ôi dào, nhớ ai không nhớ lại đi nhớ anh làm gì.
- Sáng mai a qua đón e đi làm nhé
- Mai á, mai anh có hẹn với bạn đi cafe sáng sớm rồi, e tự đi
- Vâng, e tự đi vậy. Chán anh lắm
- Thôi, đợt này an bận, lúc khác anh đưa đi chơi bù. Mà sao hôm nay e bảo đi chơi với bạn
- Đi về rồi anh ạ
- Ừ, thôi ngủ sớm đi mai còn đi làm.
Trang và Linh Nga, 2 người con gái, 2 tính cách hoàn toàn khác biệt nhau. 1 người thì nhí nhảnh, trẻ con, đáng yêu. Còn 1 người thì chu toàn, nết na. Nếu phải lựa chọn thì không bao giờ tôi lựa chọn, tôi sẽ nghe theo tiếng nói từ tận trong thâm tâm tôi 1 lần nữa xem sao. Đánh cược sự lựa chọn để đổi lấy hạnh phúc. Sức khỏe, giàu sang, phú quý, tiền tài, danh vọng, vợ con – tất cả mọi thứ đều quan trọng. Nhưng để có 1 người mà đồng lòng, đồng cam cộng khổ với lúc mình khó khăn mới là điều đáng quý.
Sáng hôm sau tôi chủ động dậy sớm, hôm qua tôi đi xe cô ta về cho nên sáng nay lại phải qua đón cái của nợ kia đi làm. Đến đầu ngõ cầm máy lên gọi điện cho cô ta
- Alo ạ
- Dậy chưa ? – tôi hỏi
- Dậy rồi ạ
- Đi ra đầu ngõ đi, tôi chở đi làm.
- Vâng, anh đợi 1 lúc – giọng cô ta hôm nay nghe có vẻ rụt rè, không biết là cô ta có nhớ gì đến cái chuyện tối qua không !
Đứng ngoài ngõ 1 lúc thì cô ta lò dò bước ra, trông dáng vẻ mệt mỏi, chắc bơ phờ vì vụ hôm qua.
- Anh đợi lâu chưa ?
- Lâu rồi, cô ăn sáng chưa.
- Chưa ạ - cô ta ngại ngùng
- Lên xe đi.
Tôi lai cô ta đến 1 quán cafe, tiện thể gọi bánh ngọt ra cho cô ta ăn sáng luôn.
- Này, lần sau trước khi đi làm soi gương xem thần sắc nó thế nào, nếu không tốt thì trang điểm vào
- Làm sao cơ ạ - ngơ ngác
- Người gì mà chậm hiểu, cứ phải để nói đi nói lại. Tôi bảo cô hôm nay thần sắc không được tốt, ra đường thì trang điểm vào nhìn cho đỡ xấu – tôi nói thế thôi chứ thực ra xấu hay đẹp gì tôi vẫn muốn nhìn cái mặt mộc của cô
- Vâng, tôi biết rồi.
- Thôi cô ăn đi, nước cam đấy, uống đi. Ăn nhanh rồi còn đi làm
- Sao lúc nào anh cũng vội vàng vậy, mà anh ăn đi, ăn 1 mình tôi không nuốt nổi đâu.
Tôi và cô ta ăn bánh, uống nước cam với nhau. 1 ngày cũng hơi đặc biệt , 1 người con gái ngồi ăn sáng với mình. Dù chẳng nói với nhau câu nào nhưng tôi vẫn cảm nhận có 1 cái gì đó gần gũi, 1 sự nhún nhường bình yên đến kì lạ khi gần cô ta
- Anh Tùng này – cô ta lấy dĩa chọc chọc miếng bánh và cúi mặt xuống
- Hả, có chuyện gì ?
- Hôm qua , những lời tôi nói với anh....- cô ta ngập ngừng
- Hôm qua hả, cô uống say, không phải để ý đâu.
- Tôi xin lỗi, nếu tôi có lỡ lời gì thì anh bỏ qua cho tôi được không. Không hiểu sao lúc đó tôi lại như thế nữa
- Lần sau không uống được thì uống ít thôi. Nghe chưa – tôi nhẹ nhàng
- Vâng – cười
Ăn xong tôi chở cô ta đến cửa hàng, còn tôi bắt taxi đến công ty. Lúc đi, cô ta còn đứng đợi nhìn tôi lên hẳn xe rồi mới vào. Lên tới văn phòng thì có tin nhắn của thằng Vũ
- Dạo này chàng đưa đón nàng đi làm cơ đấy. Tao tiết lộ bí mật được chưa
Tôi cầm máy gọi lại
- Mày mà hé nửa lời tao đến đốt nhà mày đấy
- Cái thằng, mới sáng ra đã nói mấy điều xui xẻo rồi. Thế yêu chưa ?
- Yêu, yêu, dẹp mẹ cái chuyện yêu sang 1 bên đi. Mà sắp 1 tháng rồi, mai tao chuyển tiền mày đưa lương cho cô ta nhé
- Tao tính thế này, tao trả lương cho con bé bằng lương nhân viên của tao, còn lại mày bù vào cho đủ 5 triệu + với mày thưởng bao nhiêu thì thưởng. Dù sao con bé cũng giúp tao nhiều việc, nó cũng khéo léo chiều khách biết ăn nói nên vợ chồng tao cũng nhàn
- Lại chả không, cái loại mua rẻ bán đắt, tao mua cho cửa hàng mày hơn triệu tiền quần áo rồi còn gì. Tiền gốc chắc rẻ bèo
- Ờ, thôi cứ theo như tao tính đi nha. Chứ bắt mày trả lương cho con bé tao cũng không đành lòng
- Rồi, thôi nha.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên - Chap 25-26-27   Sat Mar 07, 2015 3:12 pm

Tôi vừa ngồi làm được 1 lát thì e Trang gõ cửa và đi vào
- Có việc gì mà mò lên tận đây thế nhóc
- Trưa anh đi với e ra ngoài chút nhé
- Đi đâu? Có việc gì à
- Thì có việc mới phải ra ngoài chứ.
- Ừ, đằng nào trưa nay cũng rảnh. Trưa thích ăn món gì a dẫn đi ăn luôn
- Cứ đi đã rồi tính, hì hì.
Cô bé lò dò đi xuống, tôi thì mải làm đến giờ cô bé gọi đi cùng. Cũng như mọi hôm, ngồi đằng sau mà nói liến thoắng, trưa thì nóng
- Này nhóc, đi đâu đây ?
- Đi đến cửa hàng chị Huyền đi anh
- Hả, sao lại đến đó – tôi ngạc nhiên
- Chị Huyền hôm qua nhắn tin cho e đến, có mấy mẫu quần áo mới về. Có chuyện gì à anh.
- À không
Thôi chết bỏ mẹ tôi rồi. Giờ mà đến thì kiểu gì Trang và Linh Nga cũng chạm mặt nhau. Mà thôi, cứ đi rồi đến đâu thì đến. Đến cửa hàng bước vào cửa. Linh Nga có vẻ hơi giật mình. Hôm nay ko thấy Huyền và thằng Vũ đâu, chỉ có Linh Nga đang ngồi trông hàng
- E chào anh chị
- Ơ..Hình như. Anh ơi hình như e gặp chị này ở đâu rồi í. – Trang thì thầm vào tai tôi
- À, uh, là người đâm xe vào mình lần trước đấy – tôi trả lời qua loa
- Đúng rồi. Này chị, chị có phải là người lần trước làm chúng tôi ngã xe không- Trang nói to
- Dạ, đúng ạ - Linh Nga cúi mặt xuống
- Chị không được 1 lời hỏi thăm chúng tôi cho hẳn hoi, đi xe thì ẩu. Hóa ra làm ở đây. Tiền viện phí thì không trả.
- Dạ, không phải thế đâu ạ, e….
- Hôm đó anh này trả còn gì nữa, xe tôi anh ấy cũng đem đi sửa. Chị là con người gì vậy. – Trang vừa nói vừa quát
- Thôi Trang, trật tự nào, đây là cửa hàng – tôi nói
- Anh để cho e nói, con người thì phải có ý thức chứ, làm ăn như cô mà được à. Tôi lại bảo chủ shop đuổi việc cô bây giờ - Trang đanh đá không để cho Linh Nga nói
- Hôm đó e không cố tình. Còn tiền thì… - Linh nga mếu mếu và cúi mặt xuống chực khóc
- Trang, đến thử quần áo hay đến cãi nhau đây. Anh bảo không nói nữa cơ mà. Anh lo chuyện đó xong rồi
- Anh thì lúc nào cũng cả nể, cũng thương người, đến thằng ăn mày biết nó xin đểu còn cho nó.
- E ko thử quần áo thì đi về nha, anh ko đứng đây nghe cãi nhau đâu. Anh đã nói đây là cửa hàng chứ ko phải ngoài đường, ngoài chợ
- E xin lỗi chị, xin lỗi anh. E sẽ trả anh chị đầy đủ tiền. Còn đây là cửa hàng, anh chị có thể nhẹ nhàng được không ạ, không e bị đuổi việc mất – cô ta vừa nói vừa lấy tay quệt nước mắt
- Đuổi việc là còn nhẹ, tôi thích nói với chủ shop đuổi chị lúc nào cũng được. Trời thì nóng bức mà đi thử quần áo cũng bực mình.
- Anh đi về đây, e còn nói nữa là anh cho e về 1 mình đấy – tôi nói với Trang
- Ơ, từ đã, đằng nào cũng đến đây rồi. Để e điện cho chị Huyền.
Trang rút điện thoại ra alo cho Huyền
- Alo, chị à, e đang ở cửa hàng chị đây…bao giờ chị về…Vâng, anh chị với cháu cứ đi đi. Khi khác gặp nhé.
Tôi thì nhìn Linh Nga, cô ta nhìn tội lắm. Sáng nay đã uể oải vì 1 trận say rồi, giờ lại bị Trang nói cho 1 trận không ra gì
- Này chị, chị lấy mấy mẫu mới nhất ra tôi xem. Còn chuyện hôm trước tôi bỏ qua, chị rút kinh nghiệm lấy mà sống cho hẳn hoi – Trang nói với Linh Nga
- Vâng, chị đợi e chút
Linh Nga đi lấy mấy cái váy cho Trang thử. Tôi thì lại ghế ngồi chờ, trong lúc Trang đi thử quần áo, tôi và Linh Nga cũng không nói với nhau câu nào. Nhìn khuôn mặt buồn buồn của cô ta, tôi cũng thấy ái ngại, cũng áy náy . Giờ chẳng biêt nên phải làm thế nào. Thực sự tôi cũng ko muốn Trang biết Linh Nga có liên lạc với tôi.
- Anh, anh ngắm hộ e cái váy này xem thế nào – Trang đi ra, mặc 1 chiếc váy màu hồng và nói với tôi
- Ừ, cũng được.
- Anh thì lúc nào cũng được í, đợi e thay cái nữa xem sao – Trang lại đi vào phòng thử thay cái khác
Mặt lại chạm mặt Linh Nga, tôi ngẩng lên thì lại thấy Linh Nga đang nhìn tôi, 2 ánh mắt chạm nhau rồi chúng tôi lại quay mặt đi chỗ khác
- Cái này thì sao anh ơi – Trang lại đi ra.
- Ừ, cái này cũng được, ngang cái trước, cái nào cũng đẹp – tôi trả lời qua loa
- Hỏi anh chẳng bằng thừa, biết thế cho anh ở nhà. Đi mà chẳng giúp được cái gì.
- Thế ai chở e đến đây mà không giúp được cái gì.
- Thì anh chở, nhưng đi với con gái lúc nào mặt cũng lạnh như tiền í.
- Thế e có lấy váy không?
- Có chứ, để e xem lấy cái nào
- Lấy cả 2 đi, nhanh đi ăn còn về công ty. Cô gói cả 2 vào cho tôi đi – tôi nói với Linh Nga
- Vâng, anh đợi chút
Trang vào thay cái váy mới ra, đem ra ngoài cho Linh Nga tính tiền
- Hết bao nhiêu tiền
- Để e xem, 2 cái 1 triệu 350k anh ạ
- Để e trả - Trang nói
- Thôi, anh chưa mua được gì cho e, để anh trả, không thì lần sau đừng rủ anh đi nữa
- Nói vậy ai dám cưỡng, đồ khó tính – Trang phụng phịu
- Tiền này, không cần trả lại đâu – tôi đưa cô ta 1tr400k
- E không được phép ạ, anh cầm tiền thừa lại giúp e – cô ta trả lại 50k cho tôi
- Ừ, thế cũng được. Chào cô
- E chào anh chị!
- Đi về thôi anh – Trang lấy tay khoác vào tay tôi và kéo tôi ra ngoài.
Ra đến cửa tôi ngoái lại nhìn, cô ta vẫn đứng đó, nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt buồn, có thoáng chút gì đó thất vọng. Tôi xin lỗi, tôi không cố tình làm như thế với cô đâu, tôi cũng không lường trước được việc này. Thật sự! Thật sự tôi đã làm cô khổ rồi. Tôi lai Trang đi ăn trưa, trên đường đi tôi nói
- Sao e đanh đá vậy?
- Với những người như thế thì phải nói anh ạ
- Nhưng sao e ko hỏi anh giải quyết với cô ta như thế nào mà đã nói cô ta thế rồi
- Nói có tí đã khóc, lấy nước mắt làm ng ta động lòng, chắc chỉ có anh dính thôi. Phải phũ thì mình mới không bị bắt nạt, toàn thấy anh dễ dàng ở chỗ đâu đâu nào í
- Nhưng mà anh thấy cô ta cũng có phải người không biết điều đâu.
- Chẳng nói với anh nữa, anh lúc nào cũng thương người quá đà, tiền có phải là rác đâu. Đi ăn thôi anh, e đói rồi
- Ừ
Tôi và Trang đi ăn trưa rồi về công ty. Không biết Linh Nga cảm thấy thế nào nữa. Tôi ko trách Trang bởi vì cô bé làm thế là có cơ sở, với 1 người cá tính như vậy thì khó tránh khỏi. Còn Linh Nga thì lúc nào cô ta cũng chịu đựng mọi chuyện, lúc nào cũng như vậy. Lúc nào cũng im lặng, lúc nào cũng chịu đựng như thế. Người cao ráo mà sao họng bé thế không biết.
Vài ngày sau thì tôi vẫn đi làm bình thường. Không liên lạc gì với Linh Nga. 1 buổi trưa thằng Vũ gọi tôi đi café
- Này, tao cũng chưa hỏi, con bé Linh Nga quan hệ gì với mày
- Tao cũng ko biết
- Lại hâm, mày chuyển tao 2 triệu vừa có tin nhắn đến đây rồi. Mày bảo tao trả nó 5 triệu rưỡi à
- Ừ, trả xong mày tính sao
- Chịu, giờ chả muốn nghĩ gì hết
- Tao thấy nó có vẻ khó khăn, hôm đầu tuần vừa rồi nó hỏi tao ứng lương, nhưng tao sợ mày nên tao bảo còn vài hôm nữa nên trả cả.
- Ừ
- Tiên sư cái thằng này, ra đây tao nói chuyện với cái máy à. Nói chuyện hẳn hoi mà mày cứ ậm ờ vậy.
- Hôm trước tao lai e Trang đến mua quần áo cửa hàng mày. Mày còn nhớ tao lai Trang đi bị ngã xe không, Linh Nga làm tao với Trang bị ngã. Xong rồi vào viện hết mấy triệu viện phí, tao cho Linh Nga nợ. Hôm gặp ở cửa hàng mày, cô ta nó bị Trang nói không ra gì, tao quên cũng ko nói với Trang là cô ta nợ. Trang thì cứ tưởng cô ta không trả tiền tao.
- Thế à, sao mày ko nói sớm. Thảo nào mấy hôm nay tao thấy nó buồn với hay nghĩ đi đâu ấy
- Ừ, nghĩ cũng khổ, tự nhiên tao kéo nó vào cái mớ bòng bong này.
- Khó nhỉ, 1 bên e Trang, 1 bên e Nga
- Linh Nga, nói cho đủ chữ vào – tôi quát
- Thì Linh Nga, mai tao trả lương con bé. Mày giải quyết sớm đi, sao ko xin cho Linh Nga nó vào làm ở đâu đó, anh chị họ mày làm ngân hàng với kiểm toán nhiều lắm mà.
- Từ từ, là gì của nhau đâu mà xin. Thằng ngu này
- Ừ, mà thích thì nói mẹ ra, tán mẹ đi. Để lâu c*t trâu hóa bùn. Mày ngu lắm. Đã ngu còn khó tính kén chọn
- Nhưng cái vấn đề ở đây là tao ngại, mày xem từ trước đến giờ tao chủ động nói yêu con nào chưa, đến người yêu đầu tiên nó cũng tán tao trước
- Vứt mẹ cái suy nghĩ đó đi, ko yêu phí tuổi thanh xuân, miếng ăn đến mồm rồi còn chê
- Thôi, giờ thế này đi, mày cứ về trả tiền cho cô ta đi, để tao tính. Mà tông môn, 2 cái váy 1 triệu 350k, lần sau làm cho tao cái thẻ thành viên giảm 20%, mỗi lần vào hàng mày ko mất tiền trăm thì mất tiền triệu.
- Ơ thằng dở, người quen cũng chỉ giảm có 5 % thôi
- Tao có phải bạn mày không thằng hám tiền kia
- Rồi mai tao làm cho cái thẻ giảm 10 %
Giờ chẳng biết nên làm thế nào với cô ta nữa, bao nhiêu lần cầm điện thoại lên định gọi cho cô ta để nghe giọng cô ta nói nhưng rồi lại đặt xuống. Ngày hôm sau tôi đang làm thì có điện thoại. « Đầu thạch cao calling »
- Alo
- Em gặp anh được không ạ
- Có chuyện gì thế ?
- Vâng e có chút chuyện muốn nói, chiều a ra quán cafe...
- Ừ
- Vâng, e cúp máy đây
Nghe giọng cô ta có vẻ rụt rè, thoáng buồn. Tôi chẳng biết nên làm gì với cô ta nữa, thực sự tôi rất bối rối. Không biết cô ta hẹn gặp mình có chuyện gì. 5 rưỡi tan làm tôi đến quán cafe, cô ta đa ngồi đó từ trước. Hôm nay cô ta để tóc dài , 1 nửa búi, 1 nửa xõa, nhìn cô ta xinh lắm. Nhưng khuôn mặt thất thần, mệt mỏi trông có vẻ không vui
- Cô đến lâu chưa ?
- E đến 15 phút rồi, anh uống nước cam nhé !
- Không ! E ơi cho anh 1 nâu đá – tôi gọi phục vụ
- Anh có vẻ không vui
- Đâu có, tôi bình thường, mà cô gọi tôi đến đây có việc gì ?
Cô ta rút trong túi ra 1 cái phong bì
- E gửi anh số tiền hôm trước e còn nợ. Hôm nay e được lĩnh lương rồi. Cảm ơn anh
- Ân huệ gì, cô làm chỗ đó lương cao không ?
- Cũng gọi là cao anh ạ, làm thì không vất vả, lương e được 5 triệu, anh chị chủ shop thưởng thêm cho 500k nữa .
- Ừ
- Cũng nhờ có Nhật nên e mới kiếm được chỗ làm tốt anh ạ.
- Ừ, cầm tiền về liên hoan và cảm ơn nó đi
- Đương nhiên rồi, e quý nó như e trai e vậy – cô ta cười nhẹ
Cả tôi và cô ta nói xong chuyện tiền nong, 2 người cứ ngồi nhìn ra ngoài, chẳng ai nói câu nào. Bỗng nhiên
- Anh Tùng
- Linh Nga này
Cả tôi và cô ta cùng nói, 2 người đều ngập ngừng
- Anh nói trước đi
- Thôi cô nói trước đi
- Hôm trước e có muốn anh làm cho e 3 việc......
- À ừ, cô cần gì thì cứ nói đi
- Thật ra...
- Nói đi
- E muốn...
- Ấp úng mãi thế hả, uống nước đi rồi nói.
Cô ta cầm cốc nước lên uống 1 ngụm, đặt xuống bàn tay cứ xoay xoay cái cốc. Rồi cô ta nhìn thằng vào mặt tôi
- Anh đi chơi với e 1 buổi được không ạ
- Hả - tôi giật mình
- Thôi, anh bận thì thôi vậy ! – cô ta giọng có vẻ buồn và rụt rè, kể cả những lời nói trước đó cũng vậy.
- Không, tôi rảnh chủ nhật, cả ngày chủ nhật tôi đi với cô
- Thế ạ ! – mắt cô ta sáng lên, trông đỡ hơn
- Ừ, đằng nào cũng chưa có lịch làm gì
- Vâng ! Anh uống nước đi
Tôi ko hiểu thái độ cô ta cho lắm, hơi nghi ngờ về cái thái độ này. Thực ra tôi hơi bất ngờ, cô ta lại rủ tôi đi chơi. Không biết cô ta có ý định gì đây nữa.
- Thôi, e về trước đây ạ, e còn về nấu cơm nữa
- Ừ, về đi, có gì liên lạc sau.
Cô ta đứng dậy dắt xe ra về, làm tôi ngẩn ngơ 1 lúc. Tâm trạng đang bất an. 1 lúc sau cũng đứng dậy cầm cái phong bì đi về. Ngày kia là chủ nhật rồi, thời gian 1 tuần trôi nhanh thật. Tôi ko muốn cô ta phải buồn, nhưng chắc cô ta đang nghĩ rằng Trang là người yêu tôi. Mà biết như vậy rồi sao lại rủ tôi đi chơi cùng. 1 dấu hỏi to đùng trong đầu là cô ta muốn gì. Đang nghĩ linh tinh thì mẹ tôi gọi điện
- Mày đang ở đâu thế con
- Con ở nhà
- Lại ở nhà à, sao ko đi chơi – Linh Nga đâu
- Mới gặp lúc chiều rồi !
- Thế à, mai bố mẹ lên, gọi nó sang ăn cơm nhé
- Sao mẹ ko gọi, bảo con làm gì
- Ơ cái thằng mắc dịch này, ăn nói với mẹ thế à. Có người yêu thì phải quan tâm, 1 là để coi không cho nó vào tay thằng khác, 2 là yêu thương nó. Có người yêu mà lúc nào cũng lạnh lùng bất cần thế à
- Kệ con
- Thôi được rồi, mai lên rồi tính.
- Vâng
Chả hiểu mẹ tôi nghĩ gì nữa, gọi điện cho con trai mà cứ Linh Nga, Linh Nga. Vừa đặt máy xuống thì lại thấy Trang gọi
- Anh đang làm gì đấy
- Đang nghe điện thoại của e
- Mai thứ 7 đến nhà e ăn cơm đi, bố mẹ nói e gọi cho anh
- Mai ko được rồi, mai bố mẹ anh lên
- Thế à, vậy thì tốt quá rồi, để e nói với bố điện cho 2 bác luôn
- Thôi, để lúc khác, bố mẹ anh lên rồi về luôn. Sợ bố mẹ mệt
- Lại thôi, lúc nào cũng vậy, hay chủ nhật đi chơi với e đi, tuần trước anh ở nhà làm rồi
- Chủ nhật a có hẹn với bạn rồi, để tối thứ 2 hoặc thứ 3 nhé. Thích đi đâu anh dẫn đi. Ngày thường thì không rủ, cứ cuối tuần mới rủ
- Thì tại e đi làm về mệt mà, đành vậy thôi. Lâu lắm anh ko đi với e đâu đấy.
- Anh biết rồi, dạo này cũng bận vì dự án của bố e đấy thôi.
- Vâng, e biết rồi, anh nhớ là tối thứ 2 đấy.
- Ok, nhóc
Ngày hôm sau tôi ở nhà.Chiều thứ 7 bố mẹ tôi lên. Đang nằm thì bố mẹ tôi bước vào
- Ở nhà thôi à con, nay không đi đâu à – bố tôi hỏi
- Vâng, bố mẹ đi xe có mệt không. Tuần nào cũng lên thế này bố mẹ ko mệt à
- Lên mà giục anh đi chơi, chọn con dâu cho bố mẹ chứ còn gì nữa
- Đi làm cả tuần mệt bỏ xừ, yêu với ún. Đứa nào thích yêu thì đến đây, con yêu hết – tôi nói to
- Ơ, ông. Linh Nga đâu rồi – mẹ tôi hỏi
- Dạ cháu đây ạ - ngoái lại thì cô ta đang đứng ở cửa tay xách túi hoa quả với 1 túi đồ, hình như là của mẹ tôi
- Cái gì vậy trời, sao .....
- Sao giăng gì, con bé nó ra tận bến xe đón bố mẹ đấy. Mẹ điện từ sáng mà. Vào nhà đi cháu
- Vâng – cô ta lò dò vào cất đồ cho mẹ tôi.
- Tùng, sao trong tủ lạnh còn nhiều đồ thế này, bia, bò khô thì hết. Đồ ăn trên ngăn đá còn nguyên. Mày ăn uống kiểu gì thế con – mẹ tôi mở tủ xem
- Tuần vừa rồi tiếp khách nhiều, con ăn ở nhà ít
- Ít hay nhiều thì phải gọi Linh Nga sang nấu mà ăn chứ, mày ko gọi thì nó dám sang à
- Có chân thì tự đến, mẹ cứ phải lo, mà con có phải trẻ con đâu.
- Đi uống rượu thì đem rượu ở nhà đi con ạ - bố tôi nói – bây giờ ngoài hàng toàn rượu giả, không an toàn, uống vào hại lắm đấy
- Vâng, con biết rồi.
- Mà Linh Nga ơi, ra bác bảo cái này
- Dạ, bác đợi cháu tí
Nói xong thì 1 lúc cô ta từ trong phòng bố mẹ tôi đi ra
- Bác gọi cháu ạ
- Ừ, ngồi đi cháu
Cô ta lại ngồi cạnh tôi
- Giờ bố hỏi 2 đứa
- Làm gì mà nghiêm trọng thế bố - tôi xuề xòa
- 2 đứa có yêu nhau không
- Đương nhiên là có rồi – tôi nói to
- Để yên cho Linh Nga nói
- Dạ, có – cô ta nói lí nhí
- Ừ, vậy tại sao bố thấy 2 đứa có vấn đề gì à. Có chuyện gì, cãi nhau hay giận nhau thì tự bảo ban nhau, lớn cả rồi
- Vâng, con biết rồi.
- Còn chuyện này nữa, tuần tới ở quê có giỗ bên nhà ông bà nội. 2 đứa dẫn nhau về nha
- Cháu sợ không đi được ạ - cô ta nói
- Thế bác mới nói trước để cháu với thằng Tùng sắp xếp
- Rồi, đến hôm giỗ con về. Còn gì nữa không bố
- Linh Nga này, 1 tuần cháu đến ăn cơm với Tùng hộ bác mấy bữa được không?
- Cái gì vậy bố, cái đó để con tự sắp xếp đi.
- Đợi anh sắp xếp có mà anh suốt ngày đi ăn quán rồi rượu chè. – bố tôi nói
- Vâng, dạ được ạ!- cô ta nói
- E không phải đi làm à – tôi quay sang nói
- E tự sắp xếp được!
- Phải đấy, hôm trước bác nói thế thôi, chứ giờ 2 đứa yêu nhau rồi thì cháu cứ sang đây – mẹ tôi nói chen vào- mà chuẩn bị đi, 2 bác cháu mình đi chợ.
- Con đi với – tôi nói theo quán tính
- Ơ hay cái thằng này – mẹ tôi cười- mấy tuổi rồi còn bám váy mẹ đi chợ
- Con nhầm, cho tiền con cũng chẳng đi
- Vâng! – cô ta nói
Vẫn điệu dạng ngoan ngoãn, tiếng nói thanh thoát nhỏ nhẹ. Dường như cô ta là người yêu thật của tôi vậy, không biết cô ta đang định làm gì với mình nữa. Tại sao cô ta lại nhiệt tình, lại nghe lời bố mẹ tôi như thế nhỉ. Cô làm tôi khó xử lắm cô biết không?
Cô ta đi chợ với mẹ tôi, còn bố và tôi ở nhà
- Tùng, con bé ngoan lắm đấy, con định thế nào
- Bố mẹ mới nhìn mặt bắt hình dong, cứ từ từ đã bố- tôi nói
- Bố nhìn người bố biết, con người có học sẽ khác. Bố đoán con bé nó là người biết chịu đựng. Mà hôm trước mẹ con hỏi, bố con bé là bộ đội à.
- Vâng – thực ra tôi cũng chưa kịp hỏi bố mẹ cô ta làm gì, cứ vâng bừa đi vậy!
- Thế thì chắc con nhà gia giáo, giàu nghèo bố mẹ không quan trọng, cứ miễn sao nó biết điều, ngoan ngoãn chăm lo cho gia đình là được. Mà bố thấy con có vẻ thờ ơ con bé lắm đấy. Yêu nhau thì phải tâm lí, nhất là con gái. Con xem đấy, mẹ ốm bố đi chợ nấu cơm có sao đâu. Đừng vì sĩ diện mà làm mất đi người mình yêu thương
- Con biết rồi.
- Mà này, chuẩn bị mua cho bố cái tivi smart. Hôm qua đọc báo bố thấy có loại tivi Led mới, xem đỡ hại mắt hơn LCD.
- Bố thích mua hãng nào
- Samsung hoặc SONY thôi, hôm qua bố xem giá cái 40 inch đâu hơn 20 triệu. Cái đấy có cả chuột với bàm phím đi theo, có cả internet wifi nữa
- Vâng, để con lo
Gần 5 giờ mẹ tôi và cô ta đi chợ về nấu cơm. Cô ta cũng ở lại ăn cơm. Trong bữa cơm thì cô ta cũng nói chuyện vui vẻ. Bố mẹ tôi thực sự quý cô ta, nhìn cái cách mà mẹ tôi đối xử với 1 người mới gặp như vậy thì tôi hơi ngạc nhiên. Mẹ tôi vốn khó tính, nhưng mẹ tôi mà quý ai thì quý lắm.
- Linh Nga này, bác mua váy cho cháu, cháu cầm về mà mặc nhé, hôm trước bác vội về quên ko nói, cháu mặc đẹp lắm
- Vâng ạ
- Gớm, cứ như 2 mẹ con đến nơi không bằng. – tôi nói chen vào
- Sắp rồi, Linh Nga nhỉ - mẹ tôi cười
- Ai lấy mà sắp – tôi lại nói kháy
- Mày nói câu nữa là mẹ cho mày ra khỏi nhà đấy. Đùa thì đùa hẳn hoi chứ, mẹ không nói lại nhờn
- Thì thôi không đùa nữa, ơ mà sao chiều này e ko đi làm à, giờ mới nhớ - tôi hỏi cô ta
- E xin anh chủ shop nghỉ chiều nay rồi ạ, nghỉ cả ngày mai nữa
- Thế à, vậy mai lại sang đây 2 bác cháu mình đi chơi – mẹ tôi có vẻ hào hứng
- Mai Linh Nga đi chơi với con rồi, mẹ đợi lượt sau đi
- 2 mẹ con nhà này lại tranh nhau 1 cô gái. Hay nhỉ - bố tôi cười
- Dạ, cháu với anh Tùng mai đi chơi rồi, hay là chúng cháu đi 1 lát rồi về ạ.
- Thôi thôi, 2 đứa cứ đi, mai bác đi cùng bác trai cũng được. Cả tuần 2 đứa đi làm rồi, đi chơi cho thoải mái
- Vâng ạ!
Đến khi ăn xong, tôi lai cô ta về, trên đường đi cô ta cũng chẳng nói gì. Tôi cũng chẳng nói gì, cứ đi như vậy. Đi được 1 đoạn thì tôi phải phanh gấp. Tôi không cố tình nhưng cô ta lại ôm lấy tôi. Mọi hôm cô ta chỉ để tay đằng trước chứ ko ngồi ôm như thế này. Được 1 lúc thì cô ta chỉ đặt tay hờ ở hông tôi
- Anh Tùng
- Hả - tôi giật mình
- Chị Trang, chị hôm trước là người yêu anh à? Sao anh không đưa chị ấy về nhà
- Đưa về rồi. Nhưng ko phải người yêu. Sao ?
- E hỏi vậy thôi, nhưng hôm đến cửa hàng.... sao 2 người
- Cô bé làm cùng công ty thôi. Cô không phải để ý đâu
- E thấy chị ấy được mà, sao anh không yêu chị ấy.
- E không biết.... – cô ta ngập ngừng. - Chị ấy giỏi này, công ăn việc làm tốt, gia đình chắc có điều kiện, lại xinh xắn.
- Nhưng tôi ko thích, có sao không ?
- Chị ấy có vẻ thích anh lắm
- Thích thì sao, cô không thích tôi à. Nhiều người thích tôi lắm. Với thích tôi là chưa đủ
- Sao lại chưa đủ, e thấy tìm được người như chị ấy khó lắm. Chị ấy năng động chứ ko chậm chạp như e
- Tôi ko quan tâm, tôi chỉ sống đúng trách nhiệm thôi, tôi sợ con gái các cô lắm. Lúc có tiền thì không sao, lúc có tiền thì...
- Sao anh lại nói thế. Nhà chị ấy có điều kiện, anh lo gì.
- Đồ chậm hiểu, mà thôi ko phải hiểu đâu. Đến đầu ngõ rồi tự đi vào nha
- Vâng, anh về cẩn thận.
- ừ
Cô ta đưa cho tôi cái mũ bảo hiểm và quay đi, đi được tầm 10m tôi gọi
- Này Linh Nga
- Gì thế ạ - cô ta ngoái lại
- Lại đây tôi hỏi đã
- Có chuyện gì à anh – cô ta tiến lại gần va hỏi
- Mai tôi đi đâu với cô thế
- Mai đi rồi anh biết, hì hì – cười
- Nói đi có gì mà úp úp mở mở
- Thì e cũng chưa biết đi đâu, mai rồi tính anh ạ
- Ờ, thôi vào nhà đi. Đi cẩn thận đấy
- Vâng, đáng lẽ e phải nói với anh là anh đi cẩn thận ấy, đi về nhắn tin cho e nha.
- Ờ, biết vậy
Cô ta quay lưng đi vào trong ngõ, đợi dáng cô ta khuất hẳn tôi mới đi về. Mà lạ thật, cô gái này sao tự nhiên hôm nay... Còn căn dặn mình đủ thứ, đi về cẩn thận, rồi nói năng nhẹ nhàng cứ như là người yêu thật của nhau vậy. Để xem mai thế nào. Chứ tình hình tôi thấy cô thế này tôi ko dám nói thích cô thật Sad
Về đến nhà thì bố mẹ tôi lại gọi đến nói chuyện
- Đưa con bé về chưa – mẹ tôi hỏi
- Không đưa về thì giờ con ở nhà chắc, mẹ hỏi lạ. Ko xớt xát cái gì đâu mà mẹ phải lo
- Ngồi xuống mẹ hỏi
- Vâng, có chuyện gì mà nghiêm trọng thế mẹ - tôi cười
- Mà nghiêm túc mẹ xem nào, lúc nào cũng nhăn nhở
- Thì con đang nghiêm túc mà
- 2 mẹ con nhà bà lúc nào cứ dính đến nhau là lại chí chóe – bố tôi nói- nói nhỏ thôi tôi đang xem phim
- Còn ông nữa đấy, cứ dí mắt vào cái máy tính bảng. Mới gần 50 tuổi đầu đã phải đeo kính lão rồi.
- Còn bà nữa, nói ít thôi. Mà nói năng nhỏ nhẹ thôi, con nó lớn rồi
- Thôi con xin bố mẹ, có gì mẹ nói đi
- Ừ - mẹ tôi thì thầm – Con với Trang dạo này thế nào ?
- Thế nào là thế nào ạ
- Hôm trước mày dẫn nó về. Con bé thì cũng nhanh nhẹn, mẹ tưởng 2 đứa yêu nhau, nhưng về nhà bố mày nói mẹ mới biết.
- Con coi Trang như em gái thôi, con thương nó lắm !
- Sao mà thương, mẹ nghe chú Quang kể ngày xưa nó nghịch lắm, nhưng giờ tu chí. Con bé khôn ngoan nhưng so với Linh Nga thì mẹ thích Linh Nga hơn vì nó đảm đang.
- Ngày xưa Trang chơi bời, mà cô bé thay đổi cũng vì con. Giờ con không biết phải thế nào.
- Vậy 2 đứa nó gặp nhau chưa, Linh Nga với Trang ấy
- Gặp nhau rồi, chỉ có điều Trang không biết con với Linh Nga...
- Mẹ nói với mày lâu rồi, không phải bây giờ mà rất nhiều lần rồi. Ngày xưa mày yêu cái Quỳnh Nga thì mẹ không nói, hồi đó sinh viên mẹ không nói. Nhưng giờ mày phải rõ ràng cho mẹ.
- Mẹ bảo giờ con phải rõ ràng làm sao. Trang thì cứ tưởng con chưa có người yêu, mà lúc nào cũng bám lấy con. Giờ mà nói ra thì khéo mất cả em gái, mất cả bạn.
- Linh Nga thì mẹ không lo, với tính cách của Linh Nga thì nếu mày bỏ nó thì nó cũng ngậm ngùi thôi. Còn cái Trang mẹ sợ nó lại làm liều, ảnh hưởng đến cả nó, cả mình. Còn cái chuyện làm ăn ở công ty nữa, mẹ lo lắm. Mà thật sự mẹ cũng ko muốn vì mẹ sợ mày 1 lần yêu con nhà giàu rồi. Mẹ nói nhỡ đâu đến lúc mày khó khăn thì sao. Nhà Trang thì mẹ nghe nói giàu lắm. Mẹ không cần giàu, mẹ chỉ cần vui vẻ, đầm ấm, chết có đem tiền đi được đâu.
- Vâng, thôi để từ từ con giải quyết.
- Bố đồng ý với mẹ con, con tự giải quyết sao cho ổn đi.
- Ơ cái ông này, tôi nói mãi giờ ông tự nhiên chen vào, xem phim thì xem phim đi.
- Tôi vẫn nghe bà với con nói chuyện mà. Theo kinh nghiệm của bố thì con cứ yêu hết mình người mà con đặt tình cảm vào đi. Chuyện vật chất ko quan trọng, giờ ko có tiền bố mẹ cho tiền con đi chơi với người yêu cũng đc.
- Theo kinh nghiệm của bố, ông giỏi nhỉ. Dạy con vậy đấy
Tôi phì cười , đúng là bố mẹ mình. Buồn cười mà ko dám cười to
- Thôi được rồi, bố mẹ để con lo. Con sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyện
Sáng hôm sau 6 giờ sáng còn đang ngủ thì có điện thoại
- Alo
- Anh dậy chưa ?
- Chưa
- Vậy thì anh ngủ lát nữa đi, chút e gọi dậy
- Thôi, phá giấc ngủ người khác ngủ sao được nữa. Để tôi dậy luôn. Cô chuẩn bị đi nửa tiếng nữa tôi qua
- Vâng, e xin lỗi, hì
Cô ta có vẻ hào hứng với buổi đi chơi hôm nay. Tôi dậy đánh răn rửa mặt mặc quần áo. Ra ngoài thì thấy bố mẹ đã dậy rồi
- Đi sớm thế con
- Con chịu, cái đồ dở hơi kia gọi con dậy sớm
- Người yêu mà mày lại nói dở hơi. Dở hơi thì yêu làm gì
- Có ngày chủ nhật để ngủ mà cũng bị gọi dậy sớm
- Ngủ ngủ cái gì, thế có ăn sáng ở nhà không, mà thôi, ra ngoài kéo nhau đi ăn sáng đi.
- Vâng, đuổi con cứ như đuổi tà vậy
- Đuổi vậy còn chưa ăn thua, nhanh rồi đi đón con bé đi ko nó lại đợi.
Tôi dắt xe ra ngoài, quên ko cầm theo cái váy mà hôm trước tôi mua ở cửa hàng thằng Vũ. Đến đầu ngõ nhà cô ta
- Cô đâu rồi
- Anh đợi e tí, e ra luôn
- Tôi đã đến đâu mà ra
- Ơ... vâng, e chuẩn bị xong rồi.
- Thế Ngọc dậy chưa ?
- Dậy rồi anh ạ
- Ừ, ra mở cổng đi, tôi đến nơi rồi
- Thế sao anh bảo chưa đến, đợi e tí.
- Nhanh ko tôi đi về đấy
Cô ta chạy ra cổng, tay cầm theo cái túi. Hôm nay cô ta không mặc váy mà mặc quần áo bình thường, trông năng động nhanh nhẹn hẳn ra.
- Đi luôn đi anh
- Gì mà vội thế, nghĩ ra đi đâu chưa ?
- Chưa ạ - cười
- Đi vào thay bộ quần áo đang mặc ra đi, mặc cái này vào – tôi đưa cho cô ta cái túi
- Cái gì thế ạ
- Váy, đi với tôi thì phải mặc đẹp. Tôi bảo cô rồi mà. À quên, xõa cái tóc xuống, cột 1 nửa thôi nhé.
- Anh thích thế à – cô ta cười tươi
- Ờ, bảo sao thì làm thế đi, mà cô có định mời tôi vào nhà không đây
- Quên mất, anh dựng xe vào nhà đi, đợi e xíu thôi. Hì
Tôi dựng xe , vào nhà thì Ngọc đã dậy rồi.
- E chào anh
- Ờ
- Anh chị đi chơi sớm thế
- Hỏi cái của nợ kia kìa, hỏi gì anh – tôi cười
- Anh đợi e thay quần áo nhé – cô ta nhanh nhảu rồi chạy vào nhà tắm
này

1 lúc sau thì cô ta bước ra

- Ôi chội ôi, chị em hôm nay xinh thế, hôm nay đi chơi có khác, ghen tị quá đi
- Đi không, gọi thằng Nhật đi cùng – tôi nói
- Thôi ạ, anh chị đi với nhau đi cho thoải mái
- Đi thôi anh, e xong rồi – cô ta còn cố tính khoác lấy tay tôi
Hôm nay cô ta trang điểm, xinh thật. Không phủ nhận được 1 điều là nếu mặc thế này ra đường khối kẻ ghen tị. Làn da trắng ngần, đôi môi đo đỏ không đậm đà nhưng trong sáng đến lạ kì. Nụ cười của cô ta háo hức, nụ cười vô tư. Lần đầu tiên tôi thấy cô ta cười thoải mái như vậy.
Đi ra ngoài cô ta hỏi
- Đi xe em nhé ?
- Không !
- Vậy đi xe anh đi ?
- Không
- Thế anh định đi bộ à
- Đi taxi, ngố thế. Mặc đẹp thế này định ngồi xe số à.
- Hì, không sao mà. Tùy anh vậy. E thì thế nào cũng được
Tôi và cô ta ra đầu ngõ bắt taxi. Trong lúc đợi xe đến , tôi hỏi cô ta
- Này, định đi đâu đây
- Ăn sáng trước đi anh, rồi còn đi đâu tùy anh – cười
- Thế chẳng bằng bảo tôi dẫn cô đi chơi cho nhanh, đi nào.
Tôi và cô ta đến quán cafe hôm trước mà tôi và cô ta đã ăn sáng cùng nhau
- Chị ơi cho em 2 nước cam, 2 bánh bông lan socola, 2 cái xúc xích
- Hì, sao anh ko uống café, hôm trước e thấy anh uống café mà
- Thôi uống nước cam cho lành, café xót ruột
- Mà hôm nay anh định đưa e đi đâu đây
- Ăn xong đi xem phim rồi tính
- Vâng, mà anh vui lên chứ, đi với e ko vui à – mặt xị xuống
- Không, tôi thấy cô hơi lạ.
- E cũng thấy e hơi lạ, nhưng mà e hỏi anh đừng giận e nha
- Hỏi gì, nói đi
- Sao anh đưa e cái váy này, hôm trước… anh bảo anh mua cho người yêu anh cơ mà
- Thì mua cho người yêu nhưng ko thích tặng nữa, tặng cô luôn đấy.
- E không thích như vậy, mặc dù e mặc nó đẹp nhưng e ko muốn mặc lại đồ khi anh mua cho người khác. – cô ta cúi mặt xuống và nói giọng có vẻ buồn
- Ngố, nói thế còn ko hiểu. Cứ mặc đi rồi sau này sẽ hiểu. Hỏi nhiều, mà sao hôm nay cô nói nhiều thế nhở
- Tại đi với anh vui mà, anh đi với em anh phải vui lên. Cười lên cái coi
- Hề - tôi nhe răng ra cười 1 cái rồi lại lập tức trở lại trạng thái bình thường
Cô ta cười
- vậy mà gọi là cười à, cười là phải thoải mái , anh cười như vậy ai chẳng cười được.
Nói xong cô ta đưa 2 tay lên kéo 2 cái má của tôi ra
- Anh cười đi, cười đi mà- giọng nghe dễ thương làm tôi cũng phì cười
- Này, không được sàm sỡ, mẹ cô không dạy là không được tự tiện véo mà người khác à
- Đấy là trẻ con thôi, anh người lớn rồi. Hì
Mà sao cái đồ dở hơi này hôm nay cười nhiều thế không biết. Tôi buột miệng cười vì cô rồi đấy. Ăn uống xong mới có hơn 8h, tôi và cô ta đi xem phim, ra rạp mua vé suất 9h. Tôi và cô ta chọn xem phim hoạt hình. Mua 2 bịch bỏng ngô và 2 pepsi. Tôi đứng mua vé mà ngó xung quanh thấy mấy thằng trai háo sắc cứ nhìn cô ta. Nhìn gì mà nhìn lắm thế không biết. Cái váy hôm nay cô ta mặc lại còn gợi cảm nữa chứ. Để lộ cả đôi vai, nhưng may mà tóc để xõa không thì đã mắt mấy thằng choai choai rồi. Tôi mua vé xong thì tôi cùng cô ta ra ghế ngồi đợi đến giờ chiếu phim. Hôm nay chủ nhật nên có vẻ đông.
- Lần sau đi với tôi đừng trang điểm nữa nha
- Sao thế ạ!
- Cô xinh quá, bọn con trai háo sắc nó cứ nhìn
- Hì, tại anh bảo đi với anh phải ăn mặc đẹp với xinh xắn mà
- Trang điểm vào nhìn ảo lắm, xinh quá tôi không quen
- Anh này, trêu e, có lần sau thì e ko trang điểm nữa. Khó chiều
- Mà này tôi hỏi
- Gì ạ
- Từ trước đến giờ cô yêu ai chưa?
- Thích thì có…. À thì mấy anh đẹp trai cũng có thích thích. Nhưng mà yêu thì chưa – cô ta ngửa mặt lên suy nghĩ và nói – có chuyện gì à anh?
- Không, không có gì, hỏi vậy thôi.
- Anh toàn nói nửa chừng. Đến giờ vào rồi anh ơi, đi thôi
Tôi vào cùng cô ta xem phim. Cô ta khoác tay tôi, có người xinh đẹp đi bên cạnh thì tôi cũng tự tin thêm vài phần. Bình thường đã tự tin rồi nay lại càng được vênh mặt. Xem phim được 2/3 thì tôi buồn ngủ. Cái giống đời nó oái oăm, lần nào đi xem phim cũng buồn ngủ, tôi thiếp đi. Và cũng như lần trước tôi dựa đầu vào vai cô ta. Ngủ được 1 lúc thì tôi thấy cái gì mát mát mềm mềm chạm vào má tôi.
- Anh Tùng, anh Tùng
- À, ừ, anh ngủ quên
Mở mắt ra thì cô ta đang lấy tay vỗ nhẹ vào má tôi. Quay sang thì 1 tay cô ta ôm vòng qua vai tôi từ lúc nào. Cúi xuống thì bịch bỏng ngô gần hết. Mua 2 bịch nhưng cô ta cầm 1 bịch, tôi cầm 1 bịch. Bịch của cô ta còn nguyên. Lạ thật, như kiểu bị bùa ám ấy, lần nào đi xem phim tôi cũng ngủ.
- Hết phim rồi anh ạ
- Ừ, mệt quá, đêm qua ngủ ít
- Đi ra ngoài rửa mặt cho tỉnh đi anh.
Tôi vào cô ta đi ra ngoài, kết thúc 1 bộ phim dang dở không biết hồi kết. Tôi vào nhà vệ sinh rửa mặt, còn cô ta đứng ngoài. Xong xuôi bước ra thì thấy cô ta đang đứng đợi tôi ngoài sảnh chờ, tay cầm bịch bỏng ngô. Tôi đến gần
- Anh ăn không – cô ta cười và lấy miếng bỏng ngô bỏ vào miệng tôi
- Ơ…- theo quán tính chưa kịp ú ớ gì đã bị cho vào miệng. Nói thật là cô ta cười như kiểu quyến rũ tôi ấy, rất là bứt rứt, nhìn yêu lắm.
- Giờ đi đâu nữa anh?
- 10 rưỡi rồi, đi ăn thôi.
Tôi với cô ta bắt xe đi, trên đường đi cô ta ghé đầu tai tôi và nói
- Anh Tùng
- Hả
- Anh có thể xưng anh với em được không?
- Ah… ừ, được
Cái cô này, đúng thật là, lắm chuyện, xưng hô thế nào chả được mà bày vẽ anh với em. Làm cứ như tôi với cô thân thiết lắm không bằng.
Đến quán ăn Nhật ăn susi, gọi đồ ra ăn. Ngồi nói chuyện với cô ta vẫn còn ngượng mồm, chưa thể quen được. Bất ngờ cô ta nói
- Anh Tùng này?
- Hả?
- Sao anh giật mình vậy
- Đâu có, anh…
- Hôm nay anh lạ lạ. Hay đi chơi với e không vui.
- Vui mà – tôi cười- chiều e muốn đi đâu nữa.
- Tùy anh ạ
Đang ăn thì có người đi vào quán, nhìn quen quen
- Ơ, anh Tùng
Vài giây tôi mới nhận ra
- Ơ, Đức à, sao lại ở đây
- E với mọi người trong nhà đi ăn trưa thôi, ai đây anh, người yêu hả anh
- Ừ, bạn anh.
Đi sau Đức là 1 người con gái, tôi hơi bất ngờ. Người này tôi đã gặp rồi, cô ấy thay đổi khác quá.
- Anh Tùng, anh sao thế- Linh Nga khua khua tay
- À không, không có gì
- Anh ngồi đây nhé, e đưa mọi người vào trong bàn ngồi đã, tí e ra anh em mình nói chuyện. – Đức nói
- Ừ đi đi
- Ai thế anh? - Linh Nga hỏi tôi
- Nga!
- Sao hả anh
- À không, không có gì. E ăn đi. Đồ ăn ở đây thế nào
- Ngon anh ạ, chỉ có điều e ko ăn được nhiều hải sản.
- Ừ, hải sản nhiều đạm, bụng yếu thì ăn vừa thôi.
Đức là em trai Quỳnh Nga, đang học đại học năm 3, thằng bé vẫn hay gọi điện rủ tôi đi chơi. Kể từ khi chia tay Quỳnh Nga, Đức biết được nên chắc nó cũng áy náy vì tôi giúp nó rất nhiều việc. Tôi cũng quý nó, anh em chơi với nhau tình cảm nên tôi cũng ko tránh mặt nó làm gì. Mọi lần đi ăn uống gặp nhau nó cũng biết ý ko nhắc đến Q.Nga, còn tôi thì cũng chẳng thèm hỏi. Và tôi ko quan tâm Q.Nga còn sống hay chết nữa.
Đi sau Đức là Q.Nga, trông cô ấy khác so với ngày xưa. Ngày càng già dặn đi, ko được tươi trẻ như hồi còn yêu tôi. Nhìn thấy cô ấy tôi thật sự giật mình. Chỉ có điều giờ cô ấy chẳng là gì đối với tôi cả. Ngay cả đến cách ăn mặc còn chẳng thấy chăm chút cho bản thân cô ấy nữa. Cô ấy đi qua, ánh mắt chạm ánh mắt. Rồi cô ấy và Đức đi vào bên trong
- Anh, anh ăn đi -Linh Nga gọi
- Ừ, anh đang ăn đây. Chiều e muốn đi chơi chỗ nào?
- E vừa nói rồi còn gì, anh dẫn e đi đâu cũng được. Mà anh sao thế? Từ lúc cậu kia bước vào e thấy anh để ý đi đâu ấy - Nói xong thì cô ấy ngó vào bàn bên trong.
- Không có gì đâu, thằng em quan hệ xã giao ấy mà.
- Vâng. - Linh Nga ngồi ăn có vẻ ngon lành.
Nhưng tại sao đi ăn lại gặp Q.Nga ở chỗ này cơ chứ. Éo le thật. Còn gì với nhau nữa đâu mà u với sầu. Bấm bụng cũng chẳng nên để ý làm gì nữa. Nhìn Linh Nga tôi lại càng ko muốn làm hỏng buổi đi chơi.
-Linh Nga này
- Vâng, gì anh - đang cầm cái đũa gắp miếng thịt bỗng dưng ngẩng mặt lên mắt tròn xoe.
- Sao anh lại cười? - lại hỏi tôi
- E không thích anh cười à?
- Có chứ, lúc anh cười với lúc anh ăn, lúc anh uống nước cam nữa. Còn lại toàn thấy anh nhăn nhó í
- Nhăn nhó nhìn chán lắm à
- Cũng ko hẳn, nhưng mà nhiều lúc anh như trẻ con ấy. Chẳng nhường nhịn người khác gì
- Vậy mới không bị bắt nạt!
- Ai bắt nạt anh thế?
- Nhiều người lắm. Hehe
Tôi với Linh Nga đang ăn thì Đức bước sang
- Anh - Đức gọi
- Ngồi đây e - tôi nói.Nói xong thì Linh Nga bước sang ngồi cạnh tôi.
- Anh dạo này công việc thế nào?
- Dạo này anh cũng bận. Thế chú sao
- E vẫn bình thường, mà chị đây là...
- Chị là bạn anh Tùng - Linh Nga nhỏ nhẹ.
- Thế ạ, e cứ tưởng người yêu. Hehe
- Anh thì chắc đợi đến Tết Công gô mới có người yêu. - tôi nói
- Nói thế chứ, khối người mơ không được ấy chứ. Mà chị ơi, chị có người yêu chưa? Có rồi thì thôi, còn chưa có thì xúc tiến anh với chị đi. E ủng hộ.
- Chị chưa, anh Tùng anh í khó tính lắm, với lại con gái xung quanh anh ấy đầy chắc không đến lượt chị - cười
- Đấy, yêu đi anh, muộn rồi. Đừng bảo là anh không thích chị í nha. Được đi với anh hơi bị khó, mà đã cho đi cùng thì chắc hẳn có tí tí tình củm !
- Anh cũng tính thế. Nhưng mà giờ bảo anh đi tán gái anh ngại lắm Có gái tán anh thì may ra
- Đấy chị thấy chưa. Chị tán đi, anh í ko co người yêu e cũng sốt ruột lắm.
- Sao lại sốt ruột - Linh Nga hỏi
- Tại thấy anh í ế lâu quá . Hì, thôi e về bàn đây, anh chị ngồi ăn đi nhé. Khi khác nói chuyện sau nha anh Tùng.
- Ừ. Ok bye chú.
Đức đứng dậy đi vào bàn bên trong. Tôi với Linh Nga đang ăn thì đứng trước mặt tôi là Q.Nga. Cô ấy làm tôi hơi bất ngờ và giật mình
- Anh Tùng - Q.Nga gọi, 2 tay đan chặt vào nhau
- Ngồi đi- tôi nói trống không
- Em chào chị - Linh Nga nói
- Ừ-nhoẻn miệng cười với Linh Nga. Cô ấy ngồi xuống và hỏi
- Anh dạo này thế nào? - hỏi tôi
- Vẫn bình thường, có việc gì không?
- Anh vẫn còn giận em à ?
- Sao tôi phải giận cô?
- E tưởng anh giận e. Anh cho e xin lỗi.
Tôi đứng phắt dậy kéo tay Linh Nga và nói
- Đi về em! Em ơi thanh toán cho anh - tôi gọi phục vụ
Linh Nga ngơ ngác không hiểu chuyện gì xảy ra. Tôi đưa ví của tôi cho Linh Nga
- E thanh toán đi, anh đi vào nhà vệ sinh lát. Thanh toán xong ra ngoài đợi anh
- Anh Tùng- Q.Nga gọi
Tôi mặc kệ cô ấy vẫn đứng đó bối rối. Còn tôi thì đi vào nhà vệ sinh. Vài phút sau tôi đi qua bàn của Đức đang ngồi. Tôi coi như không biết và đi thẳng ra ngoài. Linh Nga thì đang đứng bên ngoài đợi tôi. Q.Nga thì ko thấy đâu, chắc vào trong rồi
- Đi đi em, để anh gọi xe
- Em gọi rồi, anh có sao không ?
- Không sao, xe đến rồi kìa. Đi thôi.
Tôi và Linh Nga lên xe. Linh Nga nói
- Đi về nha anh
- Ừ, về nhà anh đi, nghỉ chút chiều anh dẫn e đi.
- Tùy anh vậy. Mà anh ơi e hỏi anh được không?
- Hỏi đi
- E thấy chị lúc nãy quen quen
- Gặp bao giờ mà quen
- Để e nhớ xem. À, giống người trong ảnh ở phòng anh
- Vào phòng anh bao giờ mà biết cái ảnh hả
- Thì cái hôm anh đuổi e ra ngoài đó. Chị ấy là....
- Người anh hận - tôi nói với giọng đay nghiến
- Vâng, e biết rồi.
Dường như Linh Nga cũng đoán ra được phần nào câu chuyện nên cô ấy cũng không hỏi nữa. Trên đường về nhà cả 2 đều im lặng. Về tới nhà thì bố mẹ tôi đang ngồi ăn cơm
- Sao 2 đứa về giờ này. - mẹ tôi hỏi
- Dạ, anh Tùng mệt nên bọn cháu về nghỉ tí rồi chiều đi ạ
- Ừ, thế 2 đứa ăn uống chưa
- Chúng cháu ăn rồi ạ, 2 bác ăn đi ạ.
- Ơ cái thằng, về nhà câm như hến thế - mẹ tôi lại quát
- Con mệt, con vào phòng nghỉ tí đây. Bố mẹ ăn xong thì nói Linh Nga rửa bát cho.
- Ừ, mệt thì nghỉ đi con. Chắc tại cả tuần đi làm mệt đây, với sáng nay phải dậy sớm - bố tôi bảo.
- Anh vào nghỉ đi, e ngồi chơi với 2 bác.

Tôi uể oải lết vào phòng. Ngả lưng xuống giường, quay sang nhìn cái ảnh. Tại sao tôi lại gặp cô trong hoàn cảnh thế này. Cô xin lỗi tôi à, xin lỗi cơ đấy. Xin lỗi làm gì khi mà tôi với cô chẳng có gì để nói hết. Cô đi xong giờ cô gặp lại tôi cô nói lời xin lỗi. Đến hài, xin lỗi mà có thể lấp đc cái khoảng trống trong tôi mấy năm vừa rồi ấy hả. Cô quên đi.
Được ngày đi chơi với Linh Nga cũng ko yên. Lần nào đi chơi cũng gặp chuyện. Úp cái ảnh xuống và nằm được 1 lúc thì tôi ngủ thiếp đi
- Anh ơi, dậy đi
- Để anh nằm lát nữa đi
- Dậy đi mà
Trước mắt tôi là Linh Nga, cô ấy mặc 1 cái áo sơ mi trắng của tôi, từ đùi xuống dưới thì..... không mặc gì.
- Này, ai cho lấy áo anh mặc đấy.
- Anh không thích à. Anh dậy đi - cười. Xong rồi cô ấy cúi xuống hôn tôi 1 cái thật sâu.
- Ơ, ơ làm gì đấy
- Anh không dậy là e hôn nữa đấy
- Miệng anh hôi lắm, không sợ à
- Không - vẫn lắc đầu
Tôi mắt nhắm mắt mở đi ra ngoài thì thấy sữa , bánh mì, trứng để trên bàn. Đang mơ đẹp thì....
Tự nhiên thấy có gì nhột nhột ở bên má.
- Anh Tùng , anh Tùng
- Để anh nằm chút nữa đi - tôi ngái ngủ
- Nhưng mà muộn rồi anh ạ. Anh dậy đi
- Mấy giờ rồi?
- 5 giờ rồi anh
- Hả- tôi bật dậy- sao e không gọi anh
- 2 bác bảo để anh ngủ, mà 2 bác về rồi anh ạ
- Thế à, vậy là chiều nay lại...không đưa e đi chơi được rồi
- Không sao đâu anh- cười
- Lúc nào cũng không sao, không sao!
- Không sao thật mà, lúc khác cũng được anh ạ.
- Ai bảo là sau này anh đưa e đi chơi nữa mà nói không sao.
- Hì, mà anh dậy rồi đi tắm đi, e đi nấu cơm cho anh ăn - cô ấy bước ra đến cửa
- Linh Nga - tôi gọi
- Sao thế anh - cô ấy tròn mắt quay lại
- E vào nhà tắm rửa hết son phấn trên mặt đi
- Làm gì thế anh,mà e rửa từ trưa rồi
- Lại đây,ngồi xuống đây anh hỏi
Linh Nga từ từ bước lại gần và ngồi xuống giường,tôi cũng đang ngồi trên giường và trùm 1 cái chăn từ hông trở xuống
- E định làm gi thế
- Linh Nga ngạc nhiên hỏi lại - anh hỏi gì lạ thế?
- E thích anh à?
- Không- cô ấy nghĩ 1 lúc mới nói
- Nhìn mắt anh này
Linh Nga ngẩng mặt lên và nhìn vào mắt tôi.
- Anh hỏi lại e thích anh hả
- E không biết - ngượng ngùng quay đi chỗ khác - Mà lúc nãy anh bảo e rửa mặt tẩy son phấn làm gì vậy
- Anh thích nhìn e trong veo như thế này hơn- tôi cười
Linh Nga cũng cười theo
- Thế bình thường e đen tối à
- Không đen tối nhưng lại làm cho người khác nghĩ đến những điều đen tối. Hiểu chưa -tôi lấy tay cốc đầu cô ấy
- E không hiểu đâu, e chậm hiểu lắm. E đi nấu cơm đây
- Này, anh đã cho e đi đâu
- Mẹ anh dặn phải nấu cho anh ăn hẳn hoi mà
- E không biết nói dối à, ngốc thế.
Tôi bật dậy khỏi giường, khoác vai Linh Nga đi ra ngoài quay sang và nói
- Nay để anh nấu cơm đãi e.
- E nghe lầm không đấy. Anh nấu cơm cho e
- Tất nhiên rồi, e ra xem ti vi hay ngồi máy tính đi, anh rửa mặt xong anh nấu cho.
- Được rồi , để e xem anh doreamon nghiêm túc trổ tài thế nào - cười.
- Này nha, còn nói đến doreamon nữa là anh đuổi về đấy.
- E mở máy tính xem doreamon đây - nói xong Linh Nga chạy tọt ra bàn máy tính.
Tôi vào trong phòng tắm rửa mặt rồi ra ngoài. Đi vào bếp đã thấy Linh Nga ngồi chống tay ở bàn ăn nhìn tôi
- Ơ, sao bảo đi xem doreamon
- Nhưng e ko nỡ để anh nấu 1 mình. E phụ anh nha, e nhặt rau cho
- Cũng được.
Tôi với Linh Nga ngồi nhặt rau. Nhặt được nửa mớ thì có tiếng chuông cửa
- E ra mở dùm anh đi.
- Vâng
Linh Nga đứng dậy đi ra ngoài mở cửa.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [Truyện Voz ] Yêu người cùng tên   

Về Đầu Trang Go down
 
[Truyện Voz ] Yêu người cùng tên
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» truyền hình cáp sài gòn sctv
» Tài liệu về truyền hình
» Xin anh chị tư vấn setup 1 bộ truyền hình vệ tinh giá rẻ !!!
» Tìm hiểu về CA trong dòng truyền DVB stream
» Luận văn tốt nghiệp về truyền hình SDTV, HDTV, 3DTV tuyệt hay đây.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Yêu Truyện :: Truyện - Thơ - Văn- Music :: Sưu tầm-
Chuyển đến