Diễn Đàn Yêu Truyện

Kết nối cộng đồng yêu truyện Việt Nam
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Trợ giúpTrợ giúp  Tìm kiếmTìm kiếm  Thành viênThành viên  NhómNhóm  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:23 pm

Lần đầu viết review, lại chả giỏi viết lách tổ lái gì cho lắm. Nên ít nhé

Vài điều mình muốn chia sẻ trước khi vào chuyện, mong mọi người đọc:

- Mình ko phải thằng osin ysl viết cái bài sống chung với gái :< nick giống nhau tí thôi :< chả hiểu sao lập nick ra thấy có thằng nick khá giống =))
- Đây là chuyện có thật chứ không phải truyện hư cấu, mình sẽ chỉ review lại khi có biến và sẽ hạn chế tối đa gió máy hay tổ lái ngoài ra, vì là chuyện có thật nên mình sẽ không quan tâm lắm tới đời sống riêng tư các nhân vật khác (như chuyện thằng A yêu con B, con B yêu thằng C blah blah...), vì thế lối viết tình cảm có thể khá một chiều. Mong mọi người hiểu, để tránh comment dạng "thớt nào cũng gái bu theo", hay "ước mơ mấy thằng FA", blah blah blah
- Chuyện bắt đầu xảy ra vào tháng 12/2014, cũng là từ phần 1 của thớt này.
- Tất cả nhân vật trong truyện, kể cả mình, đều đã được đổi tên. Nếu ai vô tình hay cố ý gì đấy thì vui lòng không can thiệp vào cuộc sống của những nhân vật trong chuyện. Ai cũng lớn rồi nên mong mọi người suy nghĩ trước khi làm, còn lũ trẻ trâu thì chịu, không quản được
- Mình đã có ghệ, quen nhau 4-5 năm, chưa biết khi nào cưới, nói chung cuộc sống cũng nghiêm túc, bình thường, nên hy vọng mọi người không mò info phá hoại hạnh phúc đôi lứa
---------------------------------------------------

Phần 1: Quán net phiêu lưu ký

Đôi nét về mình : tên Hưng (tất nhiên, đã đổi tên), 23 tuổi (cái này thật), làm việc tại công ty của một người bạn của ba má ở ở SG. Nên cũng không gọi là giỏi giang gì lắm.
Công việc chủ yếu là culi văn phòng, thông dịch (tiếng Nhật, tiếng Anh sang TV), làm thông dịch viên cho các sếp, soạn tài liệu, hợp đồng các kiểu. Ngoài ra công ty đối tác nước ngoài khá nhiều nên cũng thường xuyên bay sang Nhật, Sing...
Còn trẻ người non dạ nên cũng thích chơi LoL, hiện tại đầu tháng 2 này là tròn 1 năm chơi Gần nhà mình có quán Pink net, mình với người quản lý cũng có chút quen biết nên cũng hay tới chơi giải trí, cũng như anh em cafe tán chuyện.
Quán treo cái thông báo chơi qua đêm 25k, được miễn phí nước ngọt, nên mình cũng để ý, vì công việc mình nhiều lúc đi bất chợt, rồi có khi đáp máy bay lại nửa đêm, mình thì không muốn quấy rầy giấc ngủ của gia đình nên mấy ngày bay về lúc đêm thường ra đây.

Hôm đó là vào 14/12, mình với mấy sếp bay từ Sing về, mấy sếp thì ngủ ở KS Tân Sơn Nhất, mình thì nói thẳng ra là chỉ quen sếp lớn, còn mấy sếp này mình cũng ko thân lắm, nên mình xin phép về trước, nói chung là không muốn tốn tiền của cty, vì lý do là nhà mình cũng khá gần.

Có cái mình cũng ngại đt, sợ gia đình mất giấc ngủ, rồi ảnh hưởng em út hôm sau nó thi nữa. Thôi thì để sáng hôm sau về sớm sẽ tiện hơn.
Thế là quyết định bắt taxi, thẳng tiến.... quán Pink net. Ra tới nơi cũng quá 1 giờ sáng, bấm chuông gọi cửa các kiểu, rồi gửi cái vali chỗ thằng coi quán, dúi tay nó 100k, nhắn "đêm nay coi hộ anh cái vali nhé, toàn quần áo dơ thôi mà để chỗ ngồi thì sợ cồng kềnh". Nói thế chứ vali cũng kha khá đồ lưu niệm mua cho nhà nên sợ ngủ quên thì có đứa xu mất Thằng bé canh net cũng biết mình quen quản lý, nên mình cũng an tâm là nó không dám làm liều.

Định là tìm góc nào đó nằm làm 1 giấc cho khỏe, nhưng hôm nay máy lạnh quán hư, phải bật quạt công nghiệp, khá ồn, với lại bay đêm mấy tiếng ngủ thẳng cẳng luôn rồi :< tới quán thì tỉnh như sáo.
Thằng canh quán lại đưa ly nước, thêm phần cơm đêm, rồi mở máy cho mình. Mình định gửi nó tiền chơi đêm (25k), thì nó kêu "thôi, anh đưa em hồi nãy rồi mà". Mình kêu nó giữ lại để mai ăn uống gì đi, rồi nó đưa mình lại 50k, nói "lấy tiền của anh cũng ngại lắm, mà ko lấy chắc anh cũng kêu em lấy thôi. Em giữ lại 25k ăn sáng, coi như tiền công canh đồ cho anh".

Mình cũng cười, nhận lại tiền thối. Đúng thật đi đâu thì về Sài Gòn vẫn là nhất con người ở đây vô tư mà tình cảm lắm ^^
-------
Mình thì mới đi về mệt, cũng chẳng hứng game gủng gì, chỉ bật facebook lên, lướt tin rồi chat với vài bạn trong nhóm một tí, thì tự nhiên nhận được 1 tin nhắn từ người lạ:
- ...
Cũng hơi bất ngờ . Là nick con gái, chưa add friend.
- ?
- Anh rảnh hông?
- Hôm nay anh không đi tàu nhanh được em ơi. Anh đang có việc
- Hông phải.
Mình im lặng, bật nhạc nghe.
10 phút sau...
- Anh đẹp zai ơi...
À mà nói luôn , cách đây 2-3 tháng thì mình còn ốm, do vừa bị bệnh, sụt mọe nó mấy kí sau bao nhiêu năm tháng cố ăn nhậu. Sau đó thì được bày đi tập Trym (Gym). Thế là sau chuyến công tác tháng 9 là lao vào tập :< Từ 55 giờ lên hơn 60 rồi, chắc ráng thì tết cũng 65, nói chung là mập mạp hơn hẳn nên nhìn đẹp zai hơn hẳn

Rồi vào wall của con bé đang pm xem, thì thấy avatar là một bạn nữ mặt cũng được, đeo kính râm. Tóc tai thì hơi rối. Nói chung là tạm được chứ không gọi là quá đẹp. Mình nghĩ chắc đổi kiểu tóc thì sẽ đẹp hơn, chứ nhìn thế trông lù đù lắm. Ảnh wall thì... chụp ở đâu đó với đứa em, mặc đồ khá kín. còn lại thì chả thấy thông tin gì, chắc do chưa add friend.
- Ơi, anh nghe em. Mà em là ai vại. (nó khen đẹp zai nên có chút thiện cảm nên mình cũng pm luôn)
- Hổng là ai thì hổng nhắn được cho anh à?
- (á đù con này dữ) Hổng phải, tại hồi nhỏ má anh dạy là hổng được nói chuyện với gái lạ.
- Trước lạ sau quen mà anh.
- Hôi, anh sợ má anh la chết.
- Rồi, em xin lỗi, được chưa. Anh quay ra đằng sau đi.

Hiểu, thế là quay vội ra đằng sau, thấy một cô bé đang ngồi nhìn mình rồi che miệng cười. Nhìn xuống dưới thì ối dzồi ôi... Em ý mặc áo váy bó sát, để lộ nguyên cặp bưởi nhìn yêu không tả nổi Có vẻ góc đó quạt không tới, lại góc hơn khuất gió nên em ý cũng đổ ít mồ hôi, nhìn kĩ thì có giọt mồ hôi vừa chạy từ cổ xuống, leo lên cái chỗ phập phồng khiêu khích kia rồi chạy tọt vào bên trong 2 kẽ... mình chỉ muốn dò mắt đuổi theo tìm giọt mồ hôi đó... ừm... à.. mà thôi, không nhìn nữa.
Mình cười, em cũng cười với mình rồi, quay sang nhắn
- Thế giờ quen chưa anh ?
- Dạ quen rồi, hông sợ má la nữa.
- Mà hôm nay bar nghỉ sớm hả em, sao em lại lội ra đây ngồi chi cho nóng dzậy?
- Bar gì anh ơi. Đi ăn sinh nhật bạn, về phòng trọ thì chủ nhà khóa cổng rồi nên em mới lội ra đây nè.
- Thẳng chủ trọ ngu dữ zị trời, gặp anh là anh thức đợi cửa luôn đó.
- Mà gọi anh chi dzậy? thấy anh đẹp chai dễ thương nên kết anh rồi đúng hông nà?
- Thôi đi ông ơi. Mắc ói quá. Tại bạn em tụi nó đi về mệt nghỉ hết rồi.
- Anh nghe nhạc gì dzạ, cho em nghe zới, ngồi mình hổng làm gì buồn lắm.
- Nhạc người lớn thôi em, con nít nghe không hiểu đâu.
- Vậy nói chuyện với em nha.
- Thôi anh sợ lắm, lỡ mai ghệ em tới tìm anh thì anh trả lời sao giờ :<
- Em có ghệ thì ngồi đây tán chuyện với anh làm gì trời?
- Anh hổng thích nói xạo nha. Nhìn tướng em dzậy mà không có ghệ thì có cho tiền anh cũng hổng tin đâu
Rồi quay lại nhìn em ấy , lắc đầu. Mình lại tập trung vào cái cặp bưởi phập phồng đó Hình như đã nhận ra điều gì, em ấy vội quay lấy cái giỏ xách, rồi mặc cái áo khoác rộng thùng thình vào. Thế là hết thấy mấy cái đường cong hồi nãy
- Ơ..............?
- Kì quá.
- Kì gì trời đàn ông mà em
- Quán này nóng quá. Chứ ai muốn cho anh nhìn.
- Vậy là anh có số hưởng rồi còn gì. Mà nóng vậy còn chui vô cái áo đó làm gì nữa, cởi ra tí cho mát đi em.
- Thôi anh nhìn ngại lắm.
- Sao ko sợ quán nhìn mà sợ anh nhìn?
- Quán có ai quan tâm tới em đâu.
À rồi hiểu
- mà chat face hoài anh mỏi tay quá hà, hay mình trốn vô góc nào nói chuyện đi ha.
- Thôi anh, má em hổng cho em nói chuyện zới người lạ đâu.
(à đú........ chơi anh à)....
- Dzậy mà nãy giờ anh tưởng em quen anh.
- Giỡn thôi, tại em ngại nói chuyện với con trai lắm.
- Thì coi anh là con gái hay bê đê cũng được mà.
Rồi em cười làm cái mặt mèo dễ thương vô cùng
- Vậy chị tên Hùng hả, hay là tên Hưng vậy? (face mình ko để dấu nhé)
Con bé ngồi cười khúc khích. Chắc gọi mình là chị nó vui lắm
- À chụy tên Hưng. Em chắc tên là Quỳnh nhỉ?
Xin phép để thế cho ko lộ info nhé
- Dạ.
- Dzị Quỳnh năm nay học năm mấy rồi nà?
- Thôi tởm quá ông ơi (rồi lại khúc khích cười). em đang học năm nhất.
- Nhìn dzậy mà lớn ghê bây . Dzậy mà nói là chưa có ghệ đấy
- Thiệt mà.
- Có ai thèm em đâu. Toàn để em ngồi một mình thôi.
- Chắc lớp em toàn bê đê rồi.
- Mà hình face là của em hả? sao khác quá dzậy trời?
- Tại bữa nay đi sinh nhật nên tụi bạn rủ qua nhà tụi nó từ sớm rồi ngồi makeup cho nhau đó.
(Sốc.................. vội chạy vào wall con bé coi lại... đúng là con bé cũng khá xinh, mỗi cái bộ tóc với cặp kính chả đâu ra đâu làm mất luôn ấn tượng ban đầu...)
- Thôi từ giờ em để kiểu tóc này đi, hay duối rồi cắt mái xéo ấy. Kiểu gì cũng đẹp hơn đó
- Cắt tóc xong cũng có cả tá anh bu theo cho coi.
- Anh cứ chọc
- Anh có nhạc gì hay không, gửi em nghe đi.
- Lên Bảng Xếp Hạng Zing mà nghe em, toàn nhạc hay đó.
- Nghe riết chán ròy
- Vậy nghe đỡ bài này đi: https://www.youtube.com/watch?v=XRuDQ6aYeD0 , anh đang nghe bài này. rồi tí anh đưa list anh hay nghe cho.
- Toàn nhạc nhẹ thôi, nên chắc em không thích đâu nhỉ?
- Em cũng thích thể loại này mà.
Rồi em nghe, hát hát gì đó. Chắc hát theo bài mình đưa Cũng tình cờ khi em ấy cũng mặc áo đầm màu trắng ^^~.
- Chị chắc cũng thích bài này anh ha?
Chắc em cũng lội coi wall của mình nên thấy mình "engaged".
- Ừ, anh có hứa với chị là sẽ hát bài này vào đám cưới của anh chị đó.
- Dzậy anh chị chưa cưới nhau hả?
- Ừ.
- Tại em thấy anh đeo nhẫn.
- À... của người anh yêu tặng.
- Chị tặng nói đại chị tặng đi.
- Không em, của người anh yêu tặng.
- Dzậy anh hông yêu chị hả?
- Có chứ.
- Vậy của người yêu cũ hả?
- Cũng hông phải, là của "người anh yêu".
- Hơi khó hiểu, nhưng đại khái cũng hiểu.
- Ừ ^^
Rồi sau đó gửi em list nhạc mình hay nghe, rồi ngồi tán chuyện linh tinh này nọ.
- Anh đi ăn sáng với em nha.
- Anh hổng có xe, mà ai mời người đó trả tiền nha.
- Đàn ông gì kì dữ trời.
- Em cũng đâu đi xe.
- Cũng 5h rồi, thôi đi ăn rồi về em, chứ ko em trễ học thầy em lại la anh.
Thế là 2 đứa dắt nhau đi ăn sáng gần đó. Phở thôi Mình có thói quen gọi thêm 1 chén tiết trứng, ăn cho tỉnh.
- Eo ơi ăn gì gớm quá.
- Ăn bổ lắm, đủ sức khỏe làm cả ngày đó em. Ăn hông anh cho cọng hành nè. (rồi đoạn lấy muỗng múc cho em nó mấy cọng hành trong chén)
- Chọc em hoài nha. Em hông ăn đâu, tanh lắm.
- Tanh lát mua kẹo ăn là hết à.
- Nhà em ở đâu?
- Đoạn XX gần đây anh. Đi bộ chắc cũng 10 phút đó.
- Thế qua đây bằng cách nào?
- Nhờ bạn em chở qua
- Ừ.
- Mà anh làm nghề gì vậy? Thấy chả ai như anh, vác nguyên cái vali ra net ngồi.
- À làm culi kiếm tiền nuôi mẹ thôi mà em.
-
Ăn xong (tất nhiên mình trả tiền :< ), 2 anh em lủi thủi về quán, mình gọi taxi, lấy vali, rồi hú em nó vào xe luôn. Coi như đi quá giang. Lúc đó cũng gần 6h, chủ nhà trọ của em nó bán quán cơm nên cũng đã mở cửa rồi. Mình cũng ra xe tiễn.
- Vô nhà tắm rửa rồi đi học lẹ coi chừng trễ đó.
- Chiều em mới đi, giờ về ngủ rồi học bài thi nè.
- Ờ, vậy anh về nhé. Anh cũng ngủ (rồi quay đi)
- Anh
- Ơi
- Anh cho em số điện thoại nha
- Để em gọi qua đốt nhà anh hả?
- Hông, lâu lâu chán thì gọi anh đi ăn sáng, vui vui.
- Ăn chùa ai hổng vui em
- Em kêu em trả anh có thèm nghe đâu.
- Ừ, quăng anh cái điện thoại em đi.
- Nè.
Rồi mình bấm gọi vào số mình, rồi đưa lại cho em.
- Đưa em đt anh
- Chi trời, anh nhá máy qua rồi mà
- Đưa đi.
Rồi em lấy, lưu tên vào danh bạ của mình là "Emmmmmmm". (mọe mình cứ ao ước là "xã ngố" hay gì đó tương tự, lúc đó hơi CDSHT tí, nói chung con trai mà, chung tình những cũng thích có nhiều gái theo, mình cũng thế)
Em chào mình rồi ngoáy mông chạy vào nhà
Mình cũng về, nhận được tin nhắn của em. "Cảm ơn anh nha" - "ơn nghĩa gì em, có duyên tự nhiên gặp nhau thôi mà" - "mà nè, em lưu tên anh trong danh bạ em là gì thế" - "sao? hỏi chi. Nhiều chuyện" - "tò mò thôi, tại thấy em lưu tên em trong đt anh là em" - "ừ, thì em lưu là anh xã ngố, được chưa?"

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:25 pm

Phần 2 : Chiều hôm đó

Cũng hôm đó, 15/12, về chào hỏi nhà rồi lên lầu ngủ một giấc tới trưa rồi dậy đi làm, gì chứ ko nghỉ cả ngày được, thanh niên chuẩn gương mẫu 2015 mà. Hôm đó công việc của nhóm mình khá nhiều, đi làm về thì khá mệt nên tranh thủ lăn ra ngủ để lấy sức tối thức làm việc tiếp. Đang lim dim ngủ thì ò í e... điện thoại kêu, làm giật bắn cả mình. Là điện thoại của "Emmmmmmm"
- Alo
- Anh qua trường ZZ chở em về đi. Xe em bị hư rồi, phải gửi lại quán cho người ta sửa. (giọng điệu nhõng nhẽo nghe tội vl lắm)
- Bạn em đâu sao ko gọi cho tụi nó?
- Tụi nó còn đi ăn đi chơi anh ơi. Bữa nay em định về sớm để học bài nè.
- 6, 7 giờ rồi mà sớm gì nữa? Mà sao ko gọi đám trai lớp em ấy
- Con trai có đứa nào chơi với em đâu. Với lại em về từ hồi 5h rồi, mà xe hư nên ở lại đợi sửa mà.
- Trời, giờ về để xe lại luôn hả? Coi chừng tụi nó lột phụ tùng đó.
- Ko sao anh ơi, quán này của nhà bác bảo vệ trường em. Anh tới chở em về đi...
- Đợi anh tí anh tới.
Rồi tắm rửa thay đồ các kiểu gì đó, mình thẳng tiến tới trường ZZ. Tới nơi thì ngó ngang ngó dọc chả thấy em đâu Thình lình, một cô bé chạy lại. "ANH!!"
Mình ngớ người ra. LÀ CON BÉ HỒI SÁNG , nhưng giờ lại mặc cái áo rộng thùng thình đằng trước (chắc để che kích cỡ ngực), quần thun ôm sát người... Đặc biệt là... tóc đã được cắt duỗi lại theo kiểu Hàn Nói chung nhìn tươi hẳn lên, thậm chí xinh hơn hồi sáng gặp nữa
- Gì đây trời... Em đi làm tóc thiệt hả?
- Tại anh kêu mà.
Rồi nhéo mình. Cái đm đứa nào nghĩ ra cái võ nhéo này nhé, tới giờ nghĩ lại còn thấy đau đ' tả nổi
- Em có làm phiền anh hông?
- Đang ngủ ngon thì bị đập dậy đó.
- Em biết rồi . (rồi làm cái mặt mèo mếu mếu hối lỗi. Nhìn đúng là buồn cười ko tả nổi)
- Anh, Mình lại ghế đá ăn uống tí đi rồi về.
Nói rồi con bé lôi đâu ra cả đống đồ ăn, từ cá viên chiên, bò viên, phô mai que... rồi đâu ra 2 ly nước mía to vãi nhái nữa Trường này tối có dạy tới đêm, nên cũng khá nhộn nhịp người qua lại
- Mà sáng ko ngủ hay sao mà đi xuống tóc zậy?
- Hông, ngủ hông được, về tắm rửa, coi bài rồi, nhìn gương thấy xấu quá, nên đi làm tóc luôn.
- Bữa nay có thêm mấy bạn tới nói chuyện zới em đó. Mà em ghét, nên hổng nói gì luôn.
- Sao ghét?
- Thì bình thường. Em. Xấu. Em hông. sành. điệu. Nên tụi nó. Hông nói chuyện. Giờ. em. làm. đẹp. Tụi nó. mới. bu. vô.
Em vừa nói vừa nấc, cứ như sắp khóc. mình cũng thấy tội vô cùng. Chắc em cũng ức lắm, cũng muốn có bạn lắm, mà trước giờ ko biết sửa soạn, tóc tai như con điên, nên chả ma nào để ý tới. Giờ biết rồi, lại thấy ức vì chúng nó chỉ thuộc thể loại thấy đẹp là lao vô (ơ mà khác đ' gì mình đâu ) Hồi sáng lúc lấy đt em có lén lướt danh bạ với mấy số gọi gần đây (để coi phải rau hàng gì ko), thì thấy ngoài ba mẹ, với mấy đứa con gái ra thì danh bạ chẳng còn ai Chắc em nó nói thật...
- Có. Mình anh. Là chịu. Nói chuyện. zới em. thôi. (anh xin lỗi nhưng anh bị 2 cái quả đào kia nó quyến rũ thiệt mà em )
- Thôi, khóc nữa tụi nó bu lại kêu anh ăn hiếp em giờ. Mà đi ăn zới anh hông? Anh cũng đói quá.
- Ăn ăn ăn.
Nghe ăn con bé tươi như hoa, nhảy tưng tưng lên, rồi lấy cái áo khoác mặc vào, loại thun màu hồng, trên nón có 2 cái tai nhọn nhọn như tai mèo ấy. Nhìn chẳng khác gì con mèo con đang chơi với cục len cả.
---------------------
Ngoài lề:
Về nhà lục google thì là hoodie loại này, ai có bạn gái nên mua tặng nhé, xinh vô cùng. Đội cái nón lên lòi nguyên cái tai mèo ra.

---------------------
- Chị hông hỏi anh đi đâu giờ này hả? - con bé vừa cài nón vừa hỏi
- Có sao hông (nói xạo ấy). Chửi gần chết luôn đó.
- Em xin lỗi, tại em hổng có số của mấy đứa khác.
Rồi con bé đó lại làm cái bản mặt mèo hối lỗi. Cứ như con Mèo Con ấy. Nhìn đúng là chẳng dám giận thiệt mà Chả biết nó học đâu ra cái bản mặt đó, cứ muốn vừa ăn vừa lao vào cắn 1 cái cho đỡ thèm ấy Thôi từ giờ gọi nó là Mèo Con nhé, ko quen cách gọi tên gái.
Anh em vừa ăn vừa trò chuyện cũng vui, từ chuyện học, gia đình tới mấy chuyện linh tinh các thứ. Ngồi nói chuyện với Mèo Con, mình thấy nó cũng dễ gần, hay cười, hay nhõng nhẽo. Chả hiểu sao nó cứ nói là ít bạn bè Mồm cứ hỏi đủ thứ chuyện về mình tới tận lúc ăn xong lên xe về vẫn còn luyên thuyên nói.
- Mà chiếc nhẫn đó của bồ nhí anh hả? (Mèo Con vừa ngồi sau xe vừa chồm lên hỏi)
- Không. Anh có lăng nhăng thế đâu (mặc dù anh cũng có)
- Chứ sao anh nói của người anh yêu, mà hổng phải là chị?
Mình cười.
- Anh... Chị đó... mất rồi hả?
Mình im lặng. Mèo Con cũng thấy hình như đã hỏi gì đó ko hay, nên cũng im lặng suốt dọc đường về, không còn nhí nha nhí nhảnh nữa.
- Cảm ơn anh chở em về nha. Xin lỗi anh, em lỡ vô ý nhắc lại chuyện buồn.
- Có sao đâu em. Anh ko giận đâu, cũng có duyên gặp em mà
- Dạ. Cảm ơn anh chở em đi ăn rồi chở về nha, em vô học bài nữa. Không chơi với anh được nữa
Rồi lại làm cái mặt mèo đó nữa "Thôi em vô đi, anh cũng về Hôm khác gặp nhé"
Nhìn em ngoảy mông vào, cũng thấy vui vui. Lắc đầu. "Haiz, con bé này lạ thật".
--
Về tới nhà thì thấy ghệ đang đợi ở nhà... (đệt), ngồi nói chuyện với mẹ mình.
- Anh về hồi sáng sao ko gọi cho em biết. Mà anh đi đâu giờ mới về?
- À, đứa bạn anh bị hư xe, nên nó gọi nhờ anh chở nó về thôi. - Mình cũng nói thật
- Là con gái chứ gì. Con trai đứa nào nhờ được anh.
- Ừ, cũng mới quen thôi, anh cũng định qua nhà em chơi nè. (Xạo đó)
- Mới quen mà đèo đi chơi luôn. Hổng biết quen mấy bữa nữa chắc có khi em gặp 2 người ôm nhau ngoài đường luôn quá.
- Hổng có đâu. Em hiểu anh mà
- Anh mà léng phéng là em thiến chết!
- Dạ, anh biết ồi. (anh xin lỗi vì hồi sáng đã lỡ nhìn ngực nó.... )
----------------------------

Lúc đó, mình nghĩ cũng sắp noel , lễ tết, cũng bận rộn , chẳng còn cơ hội ra net hay đi gặp bé Mèo nữa. Nên cũng thôi, coi như qua chuyện, không chủ động gì. Lâu lâu con bé nhắn tin hỏi thăm này nọ, mình cũng trả lời qua chuyện rồi thôi. Cứ ngỡ rằng từ giờ sẽ là những ngày tươi đẹp... Ai ngờ...........

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:25 pm

Phần 3 : Là phúc hay là họa

2014.12.18
Chưa tới 6h sáng.... Đang cong đít ngủ thì điện thoại reo lên... Là số của bé Mèo Con...
- A lô
- Anh ơi dậy đánh răng rửa mặt rồi đi làm kẻo trễ kìa
- Con lạy má, 8h con mới làm. Cho con ngủ tí nữa đi
- Anh đi ăn sáng với em nha. (thì ra ý định gọi mình dậy là thế)
- Gì đây, hôm nay trời lại bão nữa à?
- Tại em muốn trả anh bữa ăn sáng hôm trước.
- Thôi em rủ bạn đi ăn đi. Hôm qua anh thức hơi trễ nên giờ ngủ bù tí lấy sức làm cả ngày luôn.
- Dạ.... (ngập ngừng)... Anh...
- Gì nữa?
- Chiều nay thi xong, tụi em có liên hoan hết khóa, anh đi ăn chung với em nha.
- Anh có học lớp em đâu mà liên hoan?
- Tại ngoài nhóm con gái tụi em thì có thêm mấy đứa con trai chơi thân nữa thôi. Mà em hổng thân với đứa con trai nào. Tụi nó đứa nào cũng có cặp hết. Lần nào đi đâu cũng đi một mình em thấy buồn lắm.
- Anh đi đi, có nhiều người cũng hổng có trong lớp em đâu.
- Ý là em muốn chiều tối nay anh đóng vai bạn trai của em á? Em à.. anh hông phải là người dễ dãi...
- Hổng phải... Ý em là. tối nay. anh. đi chung. với em. thôi. hổng cần. nắm tay. hay giới thiệu là bạn trai. đâu.
(em ấy vừa nói, vừa ngập ngừng, cứ như đang sắp khóc hay gì ấy)
- Để tối tính đi, nếu rảnh anh ghé qua, chứ dạo này công việc nhiều lắm.
- Dạ.
Rồi công việc hôm đó cũng bình thường, làm tới 5h thì nhận được tin nhắn là "em thi xong rồi, làm bài tốt lắm. Hiiiii. Giờ tụi em tính qua quán cafe XX đường XXX nè, anh ghé qua chơi với em nha"

Thấy cũng ăn uống lành mạnh nên mình... từ chối, nói là chưa xong việc, phải ở cty gì đó. Nói chung cũng ko muốn gây thêm phiền toái. Về nhà thì ăn uống với ghệ, rồi đi dạo một vòng, rồi về nhà... Hôm đó bận, mình cũng có ít công việc bận nên ko đi chơi nhiều.
8h. Đang định làm 1 trận LoL với con đám bạn cũ, thì lại có điện thoại. Lại bé Mèo...
- Anh ơi, anh tới quán ZZ đón em đi. (à ZZ là tên quán nhậu nhé)
- Xe em đâu sao gọi anh đón làm gì?
- Nãy đi uống nước xong em ghé nhà cất xe đi với bạn rồi. Giờ tụi nó còn đòi đi tăng 3, rồi tối còn tính đi bar nữa. Em ngại lắm.
- Sao em hông nhờ đứa nào chở về?
- Có. Em có nhờ con Y chở về. Mà có thằng X, nó say rồi, cứ kéo em đi thôi. Em kêu về thì nó đòi chở em về. Mà thấy nó xỉn vậy em sợ lắm.
- Ừ, vậy ngồi câu giờ đợi anh chút đi, tầm 15 phút nữa anh tới.
Thế là lấy chiếc wave thần thánh của mình ra và lên đường. Đi tới đầu đường thì nghĩ lại... vội chạy về nhà, lấy chiếc tay ga đi Nói gì nói chứ con wave là mấy tháng lương đầu của mình, nên mình quý nó lắm Sau này tậu con tay ga, nhưng đi làm đi chơi vẫn thích dùng wave. Hàng Thái chạy ngon khỏi hỏi nhé.
Tới nơi thì thấy tiệc cũng gần tàn, nhìn quanh thì thấy như một đám lỗ lốn: mấy đứa trai thi nhau nốc bia, mấy đứa con gái thì đứa ăn, đứa uống, đứa trang điểm nói chung chả ra con mọe gì. Mèo Con thì vẫn mặc cái áo hoodie tai mèo, đang bị một thằng níu tay níu chân các kiểu. Thấy mình đi vào quán, Mèo Con vẫy vẫy tay "Anh", rồi chạy lại ôm tay minh , thằng bé cũng chạy theo Lũ con gái đứa nào cũng chọc, la lên như gà bị cắt tiết làm con bé đỏ cả mặt
Lúc mình đến cũng tới lúc tính tiền, đám đó từ trai gái bê đê cứ bu vào chọc ghẹo, chào hỏi rồi mời mình đi chung làm chầu Karaoke, rồi được thì đi bar luôn mình thật ra đếch quen ai nên cũng đếch muốn đi, tìm cách từ chối.
- Cũng trễ rồi, mấy bạn cho phép mình đón Quỳnh về trước.
- Trời ơi con này bữa nay đi ăn lẻ nhaaaaaaaaa. Thì ra làm đẹp để đi với trai nhaaa. Quên bạn quên bè luôn. (đám con gái phản ứng khá dữ dội)
- Về chi sớm anh ơi. Con Quỳnh nó nhát lắm. Đi chơi với tụi em nó toàn ngồi im thôi. Bữa nay có anh tới mới thấy nó vui vậy đó. Anh đi với nó hồi chán chết cho coi.
- Thôi mày họ còn tăng 2 tăng 3 ở "chỗ này chỗ nọ nữa", để họ có thời gian riêng tư chứ mày
- Đi chơi với tụi em tí rồi về cũng được mà anh.
Nói chung chúng nó đứa thì cứ câu kéo rủ rê, đứa thì chọc ghẹo... Con bé thì khỏi nói, ôm tay mình cứng ngắt, mặt đỏ như gì luôn. Thấy vậy mình cũng giải tán đám đông.
- À, chắc hẹn lần tới vậy, mai mình phải đi làm sớm, còn công việc chưa giải quyết xong nữa.
Nói rồi mình gửi một phần tiền (500k, phần mình với Mèo Con, éo hiểu nhiêu đó đủ ko nhưng thấy ăn cũng ít, chục đứa chắc ăn ko tới 2-3 tr đâu nhỉ) cũng chào mọi người rồi ra ngoài, đám con gái thì la oai oái bên trong. Thằng mặt lều hồi nãy cũng chạy lại kéo tay bé Mèo. Mình cũng quay lại.
Nó: Quỳnh để mình chở Quỳnh về đi. Mình có làm gì sai đâu chứ?
Mình: À thôi bạn ở lại chơi với mọi người đi. Chứ bạn đi có khi lại mất vui, vừa phiền bạn nữa. Để mình chở Quỳnh về được rồi, dù gì mình vừa đi công việc về nên cũng tiện đường ghé đây thôi.
- Anh là cái gì của Quỳnh?
- Xe ôm.
Rồi mình với Mèo con cùng đi ra lấy xe, lại bon bon chạy về.
- Cảm ơn anh nha. Thiệt ngại với anh quá.
- Gì ngại trời. Anh cũng đang rảnh, giúp được thì anh giúp thôi.
- Hồi đó em cũng thích X, cũng nhiều lần thử nói chuyện, nhưng X hồi đó hổng thích em. Bình thường ở lớp thì X hổng bao giờ nói chuyện với em đâu. Từ hôm em đi làm tóc thì X mới bắt chuyện, nhưng em thấy tụi em hông còn tự nhiên nữa.
- Rồi bữa nay cũng vậy. X cứ xúi em uống. Em ráng lắm được 2 li, rồi giả vờ vô toilet ói. Vậy mới được tha đó. X thì uống quá trời luôn, lúc anh chưa tới đã say mèm rồi.
- Vậy em ăn no chưa.
- Chưa. Toàn bị ép uống thì sao ăn được anh.
- Ừ. Ăn bún bò với anh đi. Anh biết gần đây có chỗ ngon lắm.
- Dạ.
Rồi lại bon bon chạy. Mèo con ngồi ở đằng sau líu la líu lo bài gì đó. Lúc ăn nó cũng chỉ cười cười. Chẳng nói gì nữa. Con bé này cũng lạ.
- Sao nãy em im lặng vậy? - mình vừa đi vừa nói.
- Tại hổng biết nói gì nữa hết. Em chưa chuẩn bị tinh thần để nói nhiều như vậy...
- Bộ nói chuyện với anh căng thẳng lắm sao mà phải chuẩn bị ghê vại?
- Hông phải. Tại em hông có thói quen nói chuyện nhiều với ai hết.
- Sao bữa đầu gặp em thấy em bạo lắm mà.
- Mấy trang tư vấn họ nói muốn có người chú ý thì nên mạnh dạng bắt chuyện trước.
- Thế anh là nạn nhân bị em thử nghiệm đầu tiên à?
- Mà sao bữa đó lại nhắn cho anh? Cũng có mấy đứa đâu chơi đâu.
- Anh ngồi gần em, em nhìn qua là thấy face của anh rồi. Với lại bữa đó anh lạ nhất. Ra net đem nguyên cái vali luôn nè. Rồi còn "bo" đứa canh quán để nhờ giữ đồ nữa. Có ai như anh đâu. Nhà ko về, lại lội ra net thức đêm.
- Thì bữa đó anh công tác về khuya, sợ mất giấc ngủ của nhà nên ra net thôi em.
- Em cũng hổng biết tự nhiên sao bữa đó lại dạng vậy nữa.
- Chắc tại anh đẹp trai thiệt đó mà
- Thôi đi ông.
Về tới nhà trọ thì cũng như lúc ở quán, ông chủ nhà đang chém hươu chém vượn với đồng bọn thì thấy mình chở bé Mèo con về thì liền quay sang chọc
- Ấy da... dạo này có bạn trai đưa đi đón về luôn nha...
Mèo Con đỏ mặt, chào, cảm ơn mình vội rồi chạy thẳng vào nhà.
- Em quen nó lâu chưa?
- Quen gì anh. Bạn bè thôi à.
- Trời. Thương thì thương chứ giấu làm gì. Đi qua đêm rước taxi chở về luôn mà.
Đù, ổng nhớ vụ hôm đầu tiên.
- À, bữa đó vô tình gặp, rồi làm quen, em đi công chuyện về nên bắt taxi đi chung. Lành mạnh lắm anh, chứ ko bậy bạ vậy đâu.
- Chọc mày vui thôi, chứ tụi mày sao anh quan tâm làm gì.
Rồi 2 thằng đàn ông đứng đó chém gió một buổi chủ yếu là về công việc, sở thích gì đó. Cũng có được chút thông tin về bé Mèo: share phòng với đứa bạn gái khác trường, ít đi chơi đêm, ít có bạn bè qua nhà, ít tiếp xúc với người ngoài... Hết.
Chả biết có phải ổng cố tình nói tốt cho con bé ko, nhưng nghe cũng an tâm
Về tới nhà thì lại kịch bản cũ... em (ghệ ấy, từ giờ gọi là em cho tình cảm nhé) lại sang nhà đợi mình.... và lần này có vẻ căng thẳng hơn sau lưng mình có một ít mùi bia và mùi nước hoa con gái...
Giận ra mặt luôn ấy. Nhưng mình nói là con bé bị ép uống , nên nhờ mình tới rước về. Em nói tạm tin, rồi ngồi chơi với mẹ. Mình thì lên nhà tắm rửa thay đồ. Và đây là sai lầm của mình..............
Vừa xuống lầu, mẹ nói "mày làm gì nó mở điện thoại mày lên rồi khóc bỏ về nhà rồi kìa".
Mình chạy bàn, cầm điện thoại, đã được mở khóa sẵn (vì em biết pass mở khóa, mình yêu em thật nên chẳng giấu gì cả, pass face hay mail gì cũng ko giấu, thanh niên chuẩn mà ). Trên màn hình là một tin nhắn, chắc của ai mọi người cũng biết... nội dung là... "cảm ơn anh vì những gì anh đã làm cho em. Thương anh lắm"...
Reply With Quote

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:26 pm

Trước khi bắt đầu thì cũng cảm ơn mọi người ủng hộ trong 2 ngày qua. Cảm ơn mọi người quăng không nhiều. Hy vọng mọi người thấy hay thì vote hộ 5* hay 4* gì đó để lấy tinh thần viết tiếp
--------------------

Nối tiếp phần trước:
Vừa xuống lầu, mẹ nói "mày làm gì nó mở điện thoại mày lên rồi khóc bỏ về nhà rồi kìa".
Mình chạy bàn, cầm điện thoại, đã được mở khóa sẵn (vì em biết pass mở khóa, mình yêu em thật nên chẳng giấu gì cả, pass face hay mail gì cũng ko giấu, thanh niên chuẩn mà ). Trên màn hình là một tin nhắn, chắc của ai mọi người cũng biết... nội dung là... "cảm ơn anh vì những gì anh đã làm cho em. Thương anh lắm"...

--------------------

Phần 4 : Anh coi em là cái gì của anh?

Mình vội bấm điện thoại, gọi cho con Mèo ngố.
- A lô. (giọng điệu có vẻ như đang ngái ngủ, chắc cũng trễ với có tí bia nên con bé ngủ sớm)
- Em nhắn tin kiểu vậy hại chết anh rồi nè.
- Sao dzạ anh?
- Sao sao cái gì? Chị qua nhà anh, rồi coi được, giờ giận khóc bỏ về luôn kìa.
- Ơ... em xin lỗi. Em tưởng chị hông coi được.
- Lần tới còn nhắn kiểu đó là anh khỏi nói chuyện với em nữa đó.
- Dạ. Em xin lỗi. Em biết rồi. Mà chị sao rồi anh, hay em gọi cho chị xin lỗi luôn.
- Khỏi, em ngủ đi, chuyện anh anh tự giải quyết được.
- Dạ. Em xin lỗi. Hức
Hình như con bé khóc. Có vẻ thế. Đây cũng là lần đầu tiên từ ngày quen nó mình nặng lời với nó như vậy. Nhưng thôi, chuyện trước mắt giải quyết trước.
Mình chạy sang nhà em.
-------
À nói luôn, em hiện tại học ĐH, đang sống ở gia đình cậu, cách nhà mình chừng mấy trăm thước, ba mẹ em thì ở tỉnh. Mình với em cũng ra mắt gia đình 2 bên rồi, nói chung 2 gia đình cũng biết nhau nên cũng không cấm cản gì. Mẹ mình ngày xưa làm cùng bệnh viện với mẹ em, tới giờ 2 mẹ vẫn rất thân nhau.

Tóm tắt gia cảnh thế cho dễ hiểu @.@
--------
Cậu vừa thấy mình tới nhà thì kêu.
- Đù, thằng cháu rễ bữa nay tới đây rủ cậu đi nhậu hả mậy?
- Dạ hông phải cậu. Hồi nãy ở nhà con có chút chuyện hiểu nhầm nên Giang bỏ về. Giờ con qua xin lỗi nè cậu.
- Ủa nó đã về hồi nào đâu?
- Chưa về luôn hả cậu? Vậy thôi chào cậu con chạy kiếm em nó đã. Chứ nửa đêm rồi mà để zậy nguy hiểm quá.
- Ừ mày làm sao đó làm. Tao là đ' muốn mất thằng bạn nhậu như mày đâu.
- Dạ, có gì cuối tuần con mua ít bê qua rồi con với cậu làm mấy ly.
- Mày được cái hiểu tao.
--------------
Mình chạy ra công viên gần nhà.

Nhà mình ở khu được quy hoạch, đường xá tương đối đẹp, đất phân lô. Ở phía gần bờ kênh thì có làm một chung cư kế bên là công viên rất lớn. Người dân mỗi tối hay ra công viên tập thể dục, uống cafe, các cô dì thì tập aerobic, con nít thì đua xích lô mini... nói chung là một khu rất thú vị.

Mình với em ngày nào cũng nắm tay đi dạo công viên, rồi cùng ăn vặt, nào hủ tiếu, bún bò, rồi bò viên, cá viên, chè... Tối tối thì hay chơi với mấy đứa con nít. Mình thì thích ngồi ghế đá, ngắm em chơi đùa với đám trẻ con. Nào là thi hát múa, rồi cầu tuột, rồi đuổi bắt,... nói chung rất giản dị và cũng rất hạnh phúc ^^. Mấy cô ở đó cũng quen tụi mình. Thường thì sẽ thả đám trẻ cho tụi mình giữ rồi đi nhảy aerobic, nhảy xong thì cả đám lớn nhỏ đi ăn kem, ăn chè gì đó. Bình thường thì mỗi ngày đều như thế.

Mình cũng không nghĩ ra nơi nào khác để tìm, nên mình chạy vội ra công viên, tìm đến nơi mình và em hay đến.

Em ngồi đó. Một mình.

Mình mua một mớ đồ ăn vặt, từ cá viên, bò viên, xúc xích, tới bánh poca, nói chung toàn mấy món em thích. Mình tiến đến sau lưng em, em vẫn ngồi đó khóc, chẳng biết có biết mình tới rồi hay chưa.
Mình vẫn đứng sau, đặt đồ ăn lên ghế, choàng tay qua cổ em, hôn lên tóc.
- Em giận anh tới như vậy luôn hả.
- uhm... (em lại khóc)
- Em còn chưa cho anh cơ hội giải thích luôn đó.
- Có cần thiết... hông anh... hức.
- Bình thường mỗi ngày đi về anh đều xuống bếp, ăn thử đồ ăn em nấu. Hức. bữa nay về anh trốn luôn trên lầu. hức, chẳng ngó gì tới em. chẳng biết em nhịn tới gần 11 giờ đêm.. hức. để đợi anh ăn cơm chung. hức. Anh nói anh bận nhiều việc. Em mới tranh thủ. hức. học xong qua nấu đồ ăn cho anh. hức. Để rồi anh đi với. hức. con khác. hức.
Thôi xong... hồi chiều đúng là mình có dẫn em đi ăn vặt thật, nhưng sau đó mình nói bận gì đó, về ngủ rồi làm việc, đang ngủ thì bị con Mèo gọi... Cứ tưởng là em đã ăn từ đời nào rồi
Em đứng dậy, gạt mình ra, định đi đâu đó.
Mình kéo tay em lại, tiến tới trước, ôm chặt em vào lòng.
- Anh xin lỗi. Lúc đó anh đang ngủ thì nó gọi, nó kêu nó bị ép uống, nhờ anh đi cứu, rồi anh tới chở nó về, nó cũng nói chưa ăn gì nên chở nó đi ăn tối thôi rồi về liền đó. Làm ơn tin anh đi mà.
- Hong. Anh nói láo. Anh đi ăn rồi ngủ với nó chứ gì. Ăn với nó kiểu gì mà nước hoa dính đầy lên người luôn hả?
Vừa nói em vừa đấm mạnh vào ngực mình. Chẳng biết là vì cái gì. Nhưng cảm giác lúc đó đau lắm.
- Trời ơi! Anh phải làm gì để em tin anh bây giờ?
- Hong! Hong tin!
Rồi em tiếp tục đấm, giãy ra. Mình càng ôm chặt, rồi mình hôn nhẹ lên môi em. Thường thì mọi lần em sẽ nguôi giận. Nhưng lần này...
- Chát!!
Em tát một cái rõ đau Khóc to hơn
- Anh coi em là cái gì của anh hả?
Mình vẫn ôm em, vẫn kiên trì hôn em. Hôn dài lắm, cũng phải cả chục phút. Đ' hiểu sao khi đó mình lì như tó ấy. Cũng may lũ muỗi ko đốt
Em vẫn cứ giãy, rồi đấm mạnh vào ngực, vào lưng mình, rồi dịu dần. Cuối cùng em cũng chịu thua, và bắt đầu hôn lại mình.
Tụi mình cứ đứng đó, ôm nhau, hôn nhau. Một lúc lâu sau mới ngừng lại. Mình nâng nhẹ cằm em, rồi nói:
- Anh không biết phải là gì để em tin anh. Nhưng anh chỉ nói với em thế này. Từ trước tới giờ, anh chưa từng làm gì có lỗi với em. Em biết anh nghiêm túc về chuyện tụi mình như thế nào. Cho nên, anh chỉ muốn em hiểu, dù sau này có chuyện gì đi nữa, dù có thật sự là anh đi với ai hay ngủ với con nào đi nữa, thì anh sẽ là người chủ động kể cho em nghe. Anh sẽ không bao giờ giấu em bất cứ điều gì.
- Chứ mùi nước hoa trên người anh là sao?
- Con bé bị ép uống, nó say quá. Lúc anh chở nó về thì nó gục lên người anh ngủ. Chắc nó xịt nước hoa lên cổ tay luôn nên cả đằng trước đằng sau anh đều dính mùi thôi.
- Anh nói láo.
- Anh nói láo làm gì trời. Hay muốn anh chứng minh anh nói thật đây
- Giờ này mà còn... ai thèm.
Rồi mình tiếp tục hôn em. Nụ hôn này kéo dài chừng 5 phút.
- Đi với anh.
- Đi đâu anh?
- Về nhà anh.
- Dạ
Mình gọi điện cho cậu, nhắn với cậu là tối nay em ngủ ở nhà mình với em gái mình. Cậu cũng ok. "Vợ chồng tụi mày làm tao ghen tị quá nha", nói chung khá mờ ám
Mình dẫn em về, nhà cũng đã ngủ, em mình ngủ với mẹ, còn mỗi phòng mình trống. Nói chung là giống như kế hoạch đã định trước
- Em nhắm mắt lại đi. Anh chứng minh cho em thấy là anh không nói láo.
Em làm theo.
Mình tiến lại ôm chặt em, em cũng khá bất ngờ, rồi hôn em, nụ hôn rất dài. Rồi vừa hôn vừa dắt nhau vào phòng, chốt cửa. Bàn tay mình làm những việc nên làm, cởi những thứ nên cởi... rồi... À... mình xin phép không kể chi tiết.
Được đâu 3-4 shot, tới tầm hơn 2 rưỡi mình hết đứng nổi cả ngày làm việc mệt mỏi, lại bị hành đủ kiểu thế này thì đúng là trâu bò cũng chịu không được.
Mình ôm em, em nằm trên người mình, rắn vẫn đang ngủ trong hang nhé, mình hỏi "đã tin là anh không có ngủ với nó chưa?"
- Anh này quỷ. Chỉ có xạo em là giỏi
- Xạo gì trời
- Dụ em nhắm mắt. Rồi...
- Để chứng minh thôi em à.
Rồi 2 đứa lại hôn nhau, chả biết hôm nay 2 đứa hôn tổng cộng bao nhiêu tiếng. Nhưng với mình, hôn như thế vẫn chưa bao giờ là đủ...
Mình giảm máy lạnh, lấy cái mền trùm lại, rồi 2 đứa, vẫn tư thế đó, ôm nhau ngủ
Thanh niên nào gato ráng chịu nhé.
--
Sáng hôm sau, vẫn đang trong cơn say ngủ thì mình bị đánh thức dậy, nói chung là cảm thấy nhột nhột ở ... bên dưới. Rồi... ừm... vẫn ko kể chi tiết nhé.
Nói chung là chào ngày mới theo cách hạnh phúc nhất
Xong chuyện, tầm 6 rưỡi, em với mình đi tắm, rồi xuống đồ nấu ăn cho nhà. Mẹ thấy 2 đứa hết giận nhau, cũng vui, cười tủm tỉm. Em thì ngại ra mặt luôn. Ăn xong mình chở em tới trường, rồi phóng xe tới chỗ làm. Một ngày mới lại bắt đầu.

------

Hôn luôn là cách giải quyết mọi xum đột tình cảm. Hình như câu này không bao giờ sai......

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:31 pm

Phần 5 : Giáng sinh an lành

Từ sau vụ đêm ngày 18, mọi chuyện dần trở về với quy cũ, mình cũng không gặp Mèo con nữa. Mình với em cũng hòa bình lại. Cũng hy vọng mọi chuyện như vậy sẽ êm xuôi.
Có vẻ êm xuôi thật
23/12
Nhà 2 đứa đều có đạo, buổi sáng 2 đứa đi học đi làm như mọi hôm. Chiều hôm đó mình xin nghỉ, chở em về nhà chơi với gia đình. Nhà em cách Sài Gòn gần 100 cây, đi hết gần 3 tiếng xe máy. Năm nào cũng vậy, 23 mình sẽ về nhà em, rồi chơi với gia đình em một đêm. Xong sáng hoặc trưa 24 lên để phụ gia đình ăn lễ. Em ở lại chơi với gia đình em, vì cũng khá lâu em chưa về. Mình lên SG lại 1 mình.

Chơi ở nhà em cũng khá vui, phụ nhà làm gà, nấu lẩu các kiểu, rồi tối thì đi bộ ra nhà thờ chụp hang đá. Rồi đi quanh khu đó. Khu này dân Đạo rất nhiều, nên nhà nào cũng đua nhau chơi hang đá, rồi trang trí đèn các kiểu, đẹp vô cùng.
Ngắm cảnh chụp ảnh chán chê thì 3 đứa (có thêm thằng cu em) rủ nhau đi ăn chè, rồi đi siêu thị các kiểu. Chơi chán về nhậu
Nói chung vui nhưng mình cũng khá "giữ mình", không làm bậy Đang cố gắng giữ hình tượng con ngoan trò giỏi trong lòng bố mẹ vợ.
Sáng hôm sau thì dậy sớm đi lễ, rồi ăn sáng, xong đi hái dừa, chặt dừa (trước nhà có 2 cây dừa) để uống, rồi hái trái cây, đánh bài vẽ mặt @.@ Nói thì nhục thì mình đánh bài dở nhất thế giới rồi. Nên mặt mình chơi chừng 1 tiếng thì khỏi ai nhìn ra luôn.
Xong thì tắm rửa, ăn uống tí rồi chào hỏi gia đình, lên lại SG để dọn nhà rồi còn ăn noel với nhà mình nữa. Nhà ngoại mình trên SG nên thường noel sẽ tổ chức ở nhà ngoại, tiệc rất lớn

Trước khi đi thì 2 đứa cũng ôm hôn các kiểu gì đấy, nói chung không ngại lắm nhưng cũng canh lúc không có ai. Lúc đang hôn thì mẹ em đi ra gửi mình 2 con gà làm quà noel cho nhà mình. Thấy cảnh "nhạy cảm" nên mẹ cũng im lặng, rồi đợi "xong việc" mới vờ la "ối trời, chắc tui nổ mắt chớt quá. Anh ra coi con mình nó lãng mạn chưa kìa. Ai như anh đâu". Em thì ngượng chín cả mặt, chào mình, dặn dò đi xe cẩn thận. Mình cũng chào cả nhà rồi đi nói chung ko muốn về, mà con đầu, mẹ mình cũng con đầu, nên tiệc ở nhà ngoại ko về ko được. Còn em phải chơi noel trọn vẹn với nhà, nên thành ra mình lại đi 1 mình về, buồn vãi nhái.

Chiều 24.
Lên tới nhà lúc 5h chiều. Tắm rửa rồi mang gà qua nhà ngoại. Đồ ăn làm sẵn rồi, nên gà thì chỉ luộc xé ra làm gỏi, đùi thì cho đám em, thế là nhanh nhất. Tới nơi lúc đang nói chuyện với nhà, thì thấy điện thoại báo tin nhắn, tổng cộng 4 tin nhắn, và 3 cuộc gọi nhỡ. 2 tin nhắn của em, tất cả những thứ còn lại là của... bé Mèo.

Tin của em: "a chơi noel vui vẻ nha, cho e gửi lời chúc tới gia đình ^.^ không được đi đâu với a e buồn lắm, nhưng hông sao, sau này còn được đi nhiều mà" "mãi yêu nhau, a nhé. X "
Tin của bé Mèo "tối nay anh có rảnh hông" "anh đi chơi với em 15 phút nha, noel một mình buồn quá". rồi 3 cuộc gọi nhỡ của nó nữa.
Mình cũng nhắn lại "tối nay anh rảnh. Giờ anh đang ăn tiệc với nhà, em cũng ăn uống đi rồi tối đi lễ với anh"
- Ủa, anh cũng có đạo hả?
- Em cũng zậy à?
- Dạ.
- Chị đâu rồi anh?
- Chị về chơi với nhà rồi, anh cũng muốn đi đâu đó cho đỡ buồn đây
- Dzậy tối qua đi lễ với em rồi đi chơi tí nha.
- Ừ, 8h anh qua. Ăn uống tắm rửa đi.
- Anh cũng đừng uống nhiều nhé.
- ừ, abr

Ăn uống no say với gia đình, mình cũng xin phép về sớm lo tí công việc. Năng nỉ mãi, uống hết cả chai nữa mấy cậu mới thả cho đi Về nhà mình tắm táp một tí, rồi sửa soạn đồ đạc, lại vác con tay ga ra đi.
Qua nhà bé Mèo thì nó kêu đợi nó tí, nó vẫn chưa trang điểm xong Lũ con gái làm quái gì lúc nào cũng lề mề.
Anh chủ nhà trọ cũng lại hỏi chuyện mình, nói chung trong mắt ổng và đồng bọn thì mình với con mèo đang là 1 cặp, giải thích kiểu gì cũng bảo ko tin
Một lúc lâu sau con Mèo ngố mới ra. Hôm nay con bé rất xinh, trang điểm nhẹ, tóc xõa, mặc bộ đầm juyp bó sát màu đỏ, đeo thêm cái cài đầu có sừng tuần lộc. Cộng với khuôn mặt có nụ cười rất duyên, vừa ra em cười chào mình một cái, xinh không tả nổi.
- Còn sớm quá anh ơi
- Sớm mới đi chứ.
Mình chở em tới xóm đạo ở đoạn Lũy Bán Bích - thống nhất - nhà thờ Tân Phú, khu này cũng toàn người theo đạo, trang trí hoành tráng khỏi nói. Mình cũng vác máy ảnh, chụp cho em, rồi nhờ người chụp mấy tấm cho 2 đứa.
Xong mình chở em tới nhà thờ martino vì nghe đâu nhà thờ này đầu tư gần nửa tỉ vào cái hang đá, nên mình vào coi sớm, đọc kinh, rồi lại chụp ảnh, dắt tay nhau đi vòng vòng.
Tới tầm 9h rưỡi thì mình đèo em ra nhà thờ X đi lễ, 11h hết lễ, mình đèo em thẳng tiến Phú Mỹ Hưng, đoạn cầu ánh sao - hồ bán nguyệt. Cũng chụp ảnh, hóng gió một tí rồi về, đi theo hướng ra Nguyễn Văn Cừ Q5, đừng lại trên cầu Nguyễn Văn Cừ, mình cũng dắt xe lên lề rồi 2 đứa vừa ngồi vừa ngắm thành phố đêm. Ai nhìn qua cũng kiểu "bố 2 đứa điên, lạnh vãi nhái thế này còn ngồi trên cầu hóng gió". Nhưng kệ mẹ họ, tụi mình vui là được.

Chơi với Mèo Con lúc nào cũng đầy ắp tiếng cười. Con bé hay hỏi những câu ngây ngô tới mức nhịn cười không nổi, rồi lúc nó làm cái mặt bí xị đáng yêu nữa. Nói chung cũng nhờ có nó mà noel năm nay của mình đỡ lạnh hơn hẳn.

- Anh ơi, em đói
- Chà, khuya rồi kiếm đồ ăn đêm hơi mệt nha...
- Em đói...
Rồi con bé lại làm cái mặt mèo nhõng nhẽo, cứ níu tay níu chân. Mình thì tất nhiên, chả bao giờ cưỡng lại được cái vẻ mặt ấy, nên chiều em, đi vòng vòng để cố tìm ra chỗ nào đó ăn uống.

Cuối cùng trời xui khiến thế nào lại kéo vào Phúc An Khang (kế bên Now Zone ấy). Hôm đó có tặng mỗi người một ly bia Đức nếu gọi 1 món chính, 1 món phụ và 1 món khai vị. 2 đứa gọi một phần mực hấp, một lẩu 2 người, và rau câu tráng miệng. Bia đen nên khá nặng. Nói thật luôn.

Ai uống Bia Đức chắc biết có 2 loại là bia đen với bia vàng. Thường ở đây sẽ bán bia vàng, chỉ ai đặt trước mới có bia đen, vì nặng đô, phần nữa là đắt.

Ăn uống xong ngồi nói chuyện thì Mèo con bắt đầu... nói sảng... Đù... Có vẻ con bé vẫn chưa quen uống bia rượu mạnh nên chưa gì đã say rồi. Mình cũng thanh toán rồi chở con bé về nhà.
Đi đường nói thật là mình chạy chậm hết mức có thể luôn, con bé cứ lắc lư rồi hát mấy bài đâu đâu, kiểu nó đang say lắm rồi ấy. Mình thì sợ nó mà té thì lại mang họa nên không dám lên ga. Về tới nhà nó cũng 2h sáng :< Chủ nhà... đã ngủ. Nhà mình 100% cũng khóa cửa...

Một tia sáng lóe lên trong đầu mình. Mình liền đưa thẳng con bé tới.... khách sạn.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:33 pm

Phần 6 : Chuyện đã rồi

Đi một đoạn khá xa, đảm bảo rằng nếu có chuyện gì thì người quen của 2 đứa cũng ko thấy, mình tấp vào khách sạn Y trên đường ZZZ, chẳng biết Mèo con còn tỉnh hay mơ nhưng mắt thì cứ lờ đờ ra, mồm thì hát bài gì đấy nghe không rõ là hát cái gì. 2 tay nó ôm chặt lấy cánh tay mình. Nói chứ đám ở khách sạn nhìn 2 đứa mình như vừa đi quẩy ở bar về ấy, còn con bé thì ai nhìn cũng xác định là đang phê thuốc luôn.
- Anh chị đi giờ hay qua đêm ạ? - con bé tiếp tân hỏi, để ý thì con bé này mặt cũng khá xinh, cười cũng duyên, mỗi cái không xinh bằng em hay bé Mèo
- Qua đêm em nhé.
- Dạ, chìa khóa anh đây.
Con bé đưa cho mình chìa khóa phòng, 2 cái bàn chải sạch, 2 cái khăn giấy ướt với 2 chai sting @@ Đù móa chỗ này khỏi hỏi ý kiến khách, chơi nguyên combo luôn. Độc vãi.
Vào phòng, mình nhẹ nhàng chốt cửa, điều chỉnh máy lạnh, rồi thả con bé lên giường. Nó thì vẫn cứ bấu lấy tay mình, cố lắm mới gỡ ra được. Xong mình đi rửa mặt, tắm táp tí cho sạch.
Đi ra thì thấy em nó đang ôm cái gối ôm ngủ, cái môi cứ chúm chím như đang cố hát hay nói gì đấy, nhìn yêu lắm.
Mình cứ đứng đó, nhìn Mèo con ngủ. Chẳng rõ nhìn hết bao lâu, nhưng được nhìn em nó ngủ như thế, mình tự nhiên thấy hạnh phúc lắm. Chẳng biết ăn ở thế nào, tự nhiên lại được một con bé đáng yêu như này bám lấy. Cái ngày mà mọi năm mình cảm thấy cô đơn lạnh lẽo nhất, thì hôm nay lại ấm áp vô cùng.
Chợt, chẳng hiểu vì sao, mình ngồi tiến lại chỗ giường, hôn nhẹ lên trán, lên má, rồi lên môi em nó.
Thình lình, em nó quàng cả 2 tay lên cổ mình, cũng hôn lấy mình. Hôn lâu lắm. Nếu như em hôn mình một cách rất nhẹ nhàng, tình cảm, nhưng lâng lâng khó tả, thì bé Mèo lại có kiểu hôn rất mạnh mẽ. chẳng biết nó học ở đâu nhưng nó rất thích ngấu nghiến môi mình
Mãi một lúc lâu sau mới chịu ngưng.
Mình nâng nhẹ cằm bé Mèo, hôn lên trán nó, rồi 4 mắt nhìn nhau, mình lại hôn nhẹ lên môi nó, nụ hôn này thì nhanh
- Hôm nay mình tới đây thôi, em ngủ sớm đi, mai dậy sớm anh chở về nè.
- Anh chê em hở?
- Làm gì có. Chỉ là anh không muốn có lỗi với em... và với chị. Anh nói thật, em dễ thương lắm, bên cạnh em anh cũng rất vui, có thể nói là rất hạnh phúc.
- Em biết anh tốt với em... Em yêu anh. Nhiều lắm...
- Anh cũng vậy. Nhưng chưa nhiều tới mức khiến anh có thể phản bội lại tình yêu của anh và chị. Em còn trẻ, còn nhiều người khác yêu em hơn anh, làm em hạnh phúc hơn anh, rồi em sẽ yêu họ, rồi khi đó, nếu vô tình em nghĩ lại, em sẽ thấy thật tốt vì đêm nay chúng ta đã không làm gì.
- Em không hối hận...
- Ngủ đi anh thương.
- Anh bị yếu sinh lý hả Con trai có bao giờ từ chối con gái đâu.
- (sốc). Em nghĩ anh bị thế mà suốt 4 năm nay chị vẫn yêu anh à?
- Hông có...
- Ừ, ngủ ngoan đi nè.
Mình hôn nhẹ lên trán em. Rồi ngồi đó, nhìn em ngủ. Trông em buồn lắm.Cái mặt mều xinh xinh giờ rưng rưng nước mắt
- Hôm nay anh cho em nắm tay anh ngủ nha.
- Cần anh chặt 1 tay để ngày nào em cũng được nắm hông nè?
- Hông cần, hôm nay thôi.
- Ừ.
- Anh đừng bỏ em một mình nha. Em buồn lắm.
- Ừ.
Im lặng một lúc lâu sau, có vẻ con mèo hư đã ngủ. hết cả hồn. Nãy mà nó tấn công quá có khi mình cũng không kiềm được ấy chứ. Chợt, nghe thấy tiếng gì đấy... kinh nghiệm lâu năm là do khó thở, nên mình cũng hiểu, kéo dây kéo cái áo ra, rồi cởi nút cài cái áo ú của nó, xong mò mẫm gì đấy mỡ gỡ được cái áo ú ra, rồi vứt sang bên cạnh Hôn lên môi em nó thêm 1 cái, rồi mình kéo dây kéo áo lại, đắp chăn cho nó ngủ, rồi đưa tay cho nó ôm tiếp. Cứ thế, mình ngồi trên giường, tựa lưng vào thành giường, nhìn gương mặt thiên thần của em nó rồi ngủ thiếp đi lúc nào chả hay.

6 giờ rưỡi, báo thức reo. Mọi ngày thì mình vẫn để báo thứ giờ này, thường sẽ dậy sớm, rồi đi ăn sáng với em, chở em đi học. Hôm nào em rảnh rỗi hơn thì qua nhà gọi mình dậy từ 6h rồi cùng làm đồ ăn sáng cho nhà.

Vẫn lim dim ngủ, mình vớ tay tắt báo thức, rồi nhận ra hình như đang ôm ai vào lòng, theo quán tính, mình ôm chặt hơn, rồi đẩy nhẹ em ra giường, trao em nụ hôn chào ngày mới Tới lúc thấy... lạ lạ... thì giật nảy cả mình ơ đệt... không phải em... là con bé Mèo...
Con bé cũng bất ngờ nên chả ú ớ gì. Mình dừng lại.
- Xin lỗi... thường thì chị hay đánh thức anh như vậy nên anh tưởng là chị...
- Dạ, em biết mà. (con bé nói nhưng vẻ mặt có vẻ hơi buồn buồn)
- Em gọi đồ ăn rồi, anh đánh răng rửa mặt rồi ăn đi cho khỏe.
- Ừ.
Mình lết vào đánh răng. Mà cũng buồn cười, ai nhìn chắc cũng thấy 2 đứa cứ như cặp tình nhân dẫn nhau đi khách sạn ấy.
Ăn xong, uống hết chai sting cất tủ lạnh đêm qua, lấy khăn giấy lau mồm, định dọn phòng mà Mèo con lại chưa muốn về, có vẻ vẫn còn đang luyến tiếc gì đó. Em nó kêu muốn được mình ôm vào lòng như khi nãy nữa, muốn được giữ cảm giác đó mãi.
Nhìn nó rưng rưng, mình cũng ko nỡ từ chối, kéo tay em nó lại giường, rồi mình lại ngồi tựa vào thành giường, ôm chặt em nó vào lòng. Trông con bé hạnh phúc lắm. Con bé cũng choàng tay lên cổ mình, rồi 2 đứa hôn nhau 1 cái thật dài, lúc đó nói thật mình chỉ muốn thời gian ngừng trôi lại, để 2 đứa mãi như thế này. <3

Tầm 7 rưỡi sáng, mình chở con bé về nhà, ở ngoài tán chuyện với anh chủ nhà để đợi tắm rửa thay đồ đi học, biết là là nói gì thì cũng đếch ai tin nên lần này mình chọn cách không giải trình gì, và lái sang chuyện khác

Sáng hôm đó, mình chở Mèo con đi học, tới trường lúc gần 9h, lúc đó trường đang giờ ra chơi. Đám con gái trong nhóm bé Mèo hay chơi ăn ở quán đối diện trường, thấy mình chở nó tới thì khỏi hỏi, chúng nó bâu vào chọc ghẹo con bé như đúng rồi ấy. Cả con cùng phòng với bé Mèo cũng thông báo chuyện đêm qua con bé đi đêm ko về, đám kia phản ứng còn dữ dội hơn Có cả thằng mặt lều hôm bữa ở quán nhậu cũng ăn ở đó, nhưng ko nhập cuộc với tụi con gái, có vẻ nó ko vui.
Con bé thì khỏi nói luôn, lí nha lí nhí nói hổng phải hổng phải. Mình cũng kéo bé Mèo lại, hôn nhẹ lên môi một cái, rồi nói "anh đi, trưa anh tới chở em đi ăn". Thằng mặt lều thì nhìn mình bằng ánh mắt hình viên đạn thế này còn đám con gái thì như đám vịt bị cắt tiết, la oai oái. Cơ mà mình đ' quan tâm. cùng lắm thì đánh nhau, mà có đánh nó cũng đ' có cửa đánh lại mình chưa kể tướng tá, thời học ĐH ở FPT thì hết 4 năm trong đội Vovinam của trường nên cũng chả sợ gì lắm.
- Anh đi làm hở?
- Hông em, anh bữa nay được nghỉ, lát nữa anh có hẹn với khách hàng. giờ anh đi cafe tí rồi trưa ghé qua chở em đi chơi.
Trưa, chở bé mèo đi ăn, rồi ra công viên ngồi chơi, ru em nó ngủ, rồi chiều chiều chở em nó đi dạo nhà thờ, chụp ảnh một tí, rồi về. Như mọi cặp trong sáng thánh thiện khác vẫn làm thôi.

Tới tầm 5-6h chiều gì đó thì chở em về nhà. Chơi 2 ngày như thế đủ rồi, em nó cũng cần thời gian để học bài gì đó nữa, hôm sau đâu có được nghỉ.
Trên đường về, mình tấp lại quán cafe acostic, ngồi thư giãn nghe nhạc tí, thì điện thoại rung, có tin nhắn tới, của bé mèo:
- Em rất hạnh phúc, vì em yêu anh, anh cũng yêu, và anh trân trọng, gìn giữ em.
- Có gì đâu. Mình giữ mãi kỉ niệm 2 hôm nay nhé từ mai chúng ta lại là những người bạn tốt em nhé
- Dạ.
Chợt, mình thấy túi quần có gì đó cộm cộm, móc ra thì oh mài god, 2 cái bu cao sao con bé tiếp tân KS đêm qua đưa con chưa dùng Chưa biết xử lý thế nào thì con khác bưng nước tới, nhìn mình mà nó thế này Mình cũng cười, vứt 2 cái của nợ đó vào sọt rác. May chứ lỡ mà vợ mò ra được thì có khi nó thiến sống mình cũng nên

Một noel ấm áp và hạnh phúc. Anh sẽ mãi ghi nhớ những phút giây đó. Cảm ơn em vì đã đến bên anh......... Yêu em...

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:33 pm

Phần 7 : Sinh nhật em...

Cà phê về, mình tắm rửa, chat chit với em một tí. Rồi vẫn như mọi khi, mình lấy ba lô, bỏ vào mấy bộ đồ, rồi thẳng tiến nhà em.

Trường em học khá "tây", nên tuần cuối năm thường được nghỉ. Năm nay cũng thế. Thi cử xong thì em được nghỉ suốt 2 tuần, nên cũng dành thời gian đó về chơi với nhà. Ngày thường ko sao, chứ lễ tết gì thì em cũng phải về. Năm nay mình định mùng 2 về rước em lên ^^ chứ xa nhau tính ra cũng cả tuần rồi, nhớ lắm
8h tối, mình dắt đứa em gái đi mua quà cho chị dâu nó. 2 anh em lựa từ nhà sách tới siêu thị, từ pandora tới AEON, kết quả vẫn chưa mò ra được món nào như ý. Mình thì định mua một bộ váy ôm để mặc đi làm, đi chơi. Sang tháng 1 là em thực tập ở cty khá bự bên Q3, nên mình cũng muốn cho em nổi một chút . Còn đứa em mình thì lại thích mua đồng hồ.
Một lúc sau thì ra hiệu mua được 1 cái nhỏ nhỏ xinh xinh, khá nữ tính, rồi mình lại đèo nó đi dọc các shop trên Trường Chinh, cuối cùng cũng lựa được một bộ váy ôm ưng ý màu hồng. 2 anh em về tới nhà cũng 11 giờ, rồi tranh thủ gói gém, ngủ sớm để sáng mai còn đi.
Xin phép xếp lớn xếp nhỏ từ trước, nên hôm đó chả vướng bận gì, cứ thế sáng 7h dậy ăn uống tắm rửa rồi lên đường. Về tới nhà em tầm 10h, dù không báo trước nhưng tất nhiên, em và gia đình cũng thừa biết là mình sẽ về nên cũng ko bất ngờ. Bù lại gia đình em khá thương mình nên nhộn thì khỏi nói...
Tới nơi, em đứng đợi mình ngoài cổng @@ đù @@ timing chuẩn vãi.
- Trời, sao biết anh về giờ này mà ra đón luôn thế?
- Em mà. Hông dzậy sao làm dzợ anh được. (em nhí nhảnh trả lời, leo tót lên xe mình).
- Nó đợi con cả tiếng rồi luôn đó. Cứ làm tí là chạy ra ngoài cổng hóng suốt thôi. (mẹ em trong bếp nói vọng ra)
- Mẹ kì quá. (em đấm lưng mình, hình như vừa bị động tự ái)
- Chở em đi vòng vòng tí đi anh, em nhớ anh quá...
- Ô kê luôn ^^
Mình chở em đi lung tung ở gần đó, lượn chỗ này, ghé chỗ kia. Hàng xóm ai thấy cũng hỏi chuyện, nào là khi nào cưới, nào là bữa nào rảnh nhậu cùng... bô lô ba la.
Lượn chán chê thì mình ghé vào hiệu bánh Maxim gần đó, mua 1 cái bánh loại bự, 2 tầng, bên ngoài trét full sôcôla. Em với mình thích ăn bánh có sôcôla nên cứ sinh nhật 2 đứa là tìm loại nào đen nhât mà mua
Về nhà, mình kêu em tắm rửa, tặng quà cho em, rồi phụ gia đình làm đồ ăn.
Buổi trưa thì ăn nhẹ, cũng làm ít bia, buổi chiều thì bắt đầu trang trí nhà, rồi em phải tiếp bạn bè các kiểu, mình cũng vừa cùng em tiếp khách, vừa phụ nhà bày đồ ăn, trang bày này nọ.

Tiệc thì rất vui, em cười rất nhiều, nhưng cũng ko có gì đặc biệt so với các tiệc khác, cũng chả thằng mặt lợn nào phá nên tua nhé. À tiệc bạn bè thì ăn bánh kem nhà em chuẩn bị.

Tới tối là tiệc gia đình, có ba mẹ, ông bà, cô chú gần đó tới dự. bầy con nít thì phá như giặc zời luôn. Bánh em đám bạn em ăn còn dư, chúng nó lấy ra chơi rồi trét mặt nhau @@ mình thì đang ngơ ngơ hóng chuyện các bô lão cũng bị em vẽ đầy mặt @@
Buổi tối hôm đó có thêm màn đốt nến cầu nguyện hiệp 2, bánh mình mua khá ngon tự hào tí
Ăn uống no say, cảm giác là nếu ngồi nữa thì sẽ ko ổn, còn tới 2 thùng ken chưa khui. Mình lấy lý do là chiều ăn với đám giặc kia một tí nên giờ khá no, xin phép đứng lên trước, rồi cầm theo lon ken lên lầu, ra lan can đứng hóng gió.
- Anh
Mình quay lại. Oy me oy... em đang mặc bộ cánh mình mua xinh thì khỏi nói luôn. Dáng em cũng khá cân đối, vòng nào ra vòng nấy, nên diện những bộ này vào trông rất nổi bật. Theo cả nghĩa đen lẫn bóng ấy
- Em đẹp lắm.
- Cảm ơn anh nha. Lúc nào anh cũng chiều em hết.
- Có gì đâu em. Em vui thì anh cũng vui mà.
Em tiến lại gần, ôm mình. Hai đứa hôn nhẹ một cái, gần 5 phút sau thì có tiếng... ho...
- Hèm... hèm... hông lẽ con bắt mẹ đợi tới sáng mới cho mẹ lên hả con.
Em vội buôn mình ra, chạy lại ôm lấy mẹ.
- Mẹ quay hết rồi nhé.
Xong mẹ nói nhỏ gì với em. 2 mẹ con cười tủm tỉm, cứ như đang âm mưu gì đấy. Rồi mẹ ton ton chạy xuống dưới nhà, khoe thành quả quay lén được @@ Cả nhà thì thôi rồi, cười nói ầm ầm luôn. "Thằng này khá" , "ê thằng quỷ, cậu thích mày rồi đó", "đù má hông lẽ mai mốt sinh nhật vợ tao tao cũng bắt chước mày hả Hưng"? blah blah

- Xa anh có mấy ngày mà buồn ơi là buồn luôn.
- Mình sẽ sớm ko xa nhau nữa mà em ^^
- Noel ở đây vui lắm, có bạn bè, gia đình. Mỗi cái tối ngủ thì nhớ anh, muốn ôm anh.
- Vậy ngày nào cũng qua nhà anh mà ôm anh ngủ luôn nha ^^
- Thôi ngại chết.
- Mà... noel anh có vui hông? nghe nói anh cũng hông đi làm...
- Ừ. Không buồn như mọi năm. Năm nay anh được rủ đi chơi ^^
- Con bé đó nữa hả. (em có vẻ bất ngờ)
- Ừ. Nó cũng có đạo, nó tính rủ anh uống nước 15-20 phút, mà thấy nó tội nghiệp quá nên anh chở nó đi lễ rồi đi lung tung tí.
- Em tin anh mà...
- Có chuyện này...
- Sao vậy?
- À... chỉ là anh...
- Ừm... bữa đó anh với nó vô khách sạn ngủ.

"Xoảng"... cái ly em cầm trên tay rơi xuống, vỡ văng tung tóe ra sàn... Mắt em ướt đẫm. Chân em thì rướm máu, có vẻ vài mảnh vỡ có quẹt qua chân em... Cũng may nhà khá ồn, mình với em lại trên lầu 2, nên gần như không ai nghe âm thanh vừa rồi, mình kéo em vào trong nhà, ôm chặt lấy em.

- Anh không có làm gì con bé hết. Chỉ là chủ nhà nó đóng cửa ngủ rồi, nên anh chỉ còn cách đó thôi.
- Anh nói láo. Anh dâm như gì ấy, ai tin anh hông làm gì nó. Hức. Anh nói láo.
- Nếu anh nói láo anh đã không nói chuyện này cho em nghe rồi.
- Anh nói rồi. Anh có làm gì, anh cũng sẽ là người kể cho em nghe trước. Anh chưa bao giờ lừa dối em.
- Anh biết cái gì nên làm ,cái gì hông nên làm em à.
Em đánh mạnh vào ngực mình, đau lắm.
- Anh không muốn chở nó đi rồi lại bỏ nó giữa đường. Nó cũng đang say, anh cũng ko an tâm để nó ngủ một mình trong khách sạn. Anh yêu em. Em tới giờ vẫn không hiểu anh nghiêm túc trong chuyện này như thế nào sao?
- Hông...
Chợt, nhìn xuống chân em, thấy máu ra nhiều quá. Mình vội ẵm em vào nhà tắm, rửa ráy vết thương, rồi lấy ít bông băng y tế băng lại, xong ra thu dọn chiến trường ngoài lan can. Rồi vào phòng, tựa lưng vào giường, ôm em vào lòng.
- Anh hổng làm gì nó chứ. (vừa cầm con gấu vừa rưng rưng hỏi)
- Nếu anh làm anh sẽ nói với em là anh có làm.
- Hổng tin.
- Hổng tin sao còn ngồi đây cho anh ôm.
- Tại anh thấy ghét.
- Ừ, anh cũng ghét anh như vậy mà.
- Anh...
- Sao em?
- Bữa nào em muốn gặp con bé đó.
- Chài... định ra mặt đánh dấu chủ quyền luôn hả?
- Không, làm quen nói chuyện tí thôi.
- Ừ, để anh sắp xếp.
- Em mà biết anh nói láo thì anh chết với em.
- Em biết anh yêu ai nhất mà.
- Tức là anh yêu nó nhì hả?
- Anh hông có ý đó.
- Nói đi? anh có yêu nó hông?
Em chưa kịp nói dứt câu, mình đã đặt lên môi em một nụ hôn, rất dài... đại khái là bịt miệng dư luận. Chán chê, tụi mình lại đổi tư thế, và... hôn tiếp. 2 đứa mình rất thích hôn nhau, cảm giác kết nối với nhau như thế đôi lúc còn thú vị hơn những thứ "linh tinh" khác nhiều.

Rồi em đi lấy quà, mở hết quà được tặng ra, nào ví, dây chuyền, gấu , áo, quần, sịp các kiểu... chả thiếu món nào.
Một lúc sau mình với em cũng xuống nhà dự tiệc, vừa tới nơi thì họ hàng vỗ tay ầm ầm cả lên, mặt ai cũng âm mưu vãi lìn ra. Mặt em thì khỏi nói, nhìn cứ như đang kiếm chỗ nào trốn vào cho đỡ ngượng ấy
Mình vội lên tiếng:
- Hồi nãy Giang làm rớt cái ly, chân bị xước một đường, nên con ở trên đó băng bó lại cho em.
- Anh coi vợ chồng chúng nó thương nhau chưa kìa.
- Thì em đứt tay đi anh cũng làm dzậy cho
- Hay anh quăng em miếng băng rồi để em tự làm?
Bàn tán cũng khá nhiều, mình cũng khá vui vì vừa được lòng hậu phương, vừa gỡ giúp em nó một hiệp.
Mình ngồi lại bàn, em ngồi kế bên, mình uống lai rai một tí cùng mấy chú, nghe mấy chú kể chuyện hồi xưa, thời bao cấp vui buồn sướng khổi thế nào...
Tối hôm đó mình ngủ lại nhà em, lần này được xếp phòng ngủ chung Cũng do ông cậu bơm đểu là em hay qua nhà mình ngủ, gia đình em cũng "nhạy cảm", nên cũng ko cấm cản gì, chỉ dặn mình "đừng có bắt má vừa bồng cháu vừa ăn đám cưới con là được nha".
Tối hôm đó thì mọi chuyện xảy ra thế nào ai cũng đoán được đấy. Tụi mình hôn nhau, cười đùa, rồi em lôi đồ ra thử, hết bộ này tới bộ kia, rồi bắt mình... lột hết đồ ra, mặt đồ của em cho em ngắm, coi bộ nào hợp để... em còn mặc đi làm @@
- Anh dễ thương quá
Em khen lúc mình đang mặc cái váy màu vàng, hình như là mẹ tặng @@
Mình kéo em lại, hôn một cái thật dài, rồi cả 2 đứa quên hết mọi thứ bên ngoài ra sao, quấn lấy nhau.......................... xin phép không kể chi tiết.
Sáng hôm sau dậy, phòng vẫn vương vãi quần áo của em @.@ Em đã dậy từ lúc nào, vừa nằm vừa vuốt ve tóc mình @@ cũng do rợn tóc gáy nên mới giật mình dậy.
2 đứa lại hôn nhau, rồi chào buổi sáng theo cách hay làm , rồi kéo nhau vào nhà tắm, ở trong này thì thêm hiệp nữa.
Xuống nhà ăn sáng, em bắt mình cõng từ cầu thang ra ngoài sân, rồi từ sân vào bếp, nói là "để anh tập cho anh đô lên"
- Mày hành rể tao quá đó nha. - mẹ em trêu
- Chồng con thì con hành mà má. Không hành mai mốt dễ hư lắm.
- Thôi chết cha mày rồi thằng rể à. Mẹ nào con nấy rồi. - bố vợ lên tiếng.
- Dạ. Vợ kêu vậy thì chịu vậy chứ sao ba...
- Đàn ông nó khổ zậy á mày.
- Giờ sao, muốn khổ hay muốn nhịn? - mẹ em dọa
- Khổ. Thằng kia vô dọn đồ ăn phụ cái mậy.

Ăn xong cùng với thằng em, 3 đứa chạy quanh xóm quậy phá tưng bừng gì đó, rồi ra quán cốc ngồi chơi, xong vào vườn trải chiếu hái trái cây đánh bài với đám bạn. Tối hôm đó ở lại nhà em bữa nữa, vì hôm sau chủ nhật mình được nghỉ.

Tối hôm đó cũng như hôm trước, chuyện gì tới cũng tới.
- Anh... (em lúc này đang nằm trên người mình, 2 tay ôm lấy cổ mình)
- Sao em?
- sau này có con thì anh định đặt tên con mình là gì...
- Con gái thì tên YẾN VY, con trai thì anh chưa nghĩ ra.
- Sao lại là YẾN VY?
Mình lấy điện thoại, soạn một tin nhắn ngắn, rồi đưa em. Nội dung: YÊU EM NHIỀU, VỢ YÊU
Em mỉm cười, hôn mình một cái, thật sâu, kiểu pháp phiếc gì đấy, nói chung là rất ngọt và lạ. Tụi mình ít khi hôn kiểu này
Rồi 2 đứa tiếp tục, hiệp thứ 3 trong đêm...

Sáng hôm sau mình dẫn em đi lễ sớm, rồi chạy mua ít đồ ăn, ghé thăm mộ ông bà, rồi về nhà chơi bời quậy phá tiếp ^^ những ngày này mình cứ mong nó mãi như thế, ngày nào cũng cười, ngày nào cũng vui vẻ hạnh phúc.

Chiều hôm đó mình về sớm, 3h là lo sửa soạn về rồi Sad em buồn , nhà em cũng buồn, nhưng ko thể ở mãi được.
- Bữa nào rảnh xuống uống với tao nha thằng rể.
- Dạ ba, chắc mùng 2 con xuống chơi rồi rước vợ lên luôn. Chắc con mua ít đồ nhắm về nhậu với ba trước.
- Gì mà nôn dữ mậy, không để con tao ở nhà thêm mấy bữa hả?
Mình cười, rồi chào mọi người ra về. Mọi chuyện yên ả, cũng nhắn tin gọi điện với em, với Mèo, quan hệ tay ba cũng bình thường, mình vẫn cafe với Mèo, nhưng vẫn giữ khoảng cách. @.@

------

31/12
Lại ở nhà một mình đón giao thừa... 4 năm yêu nhau mà chả năm nào noel giao thừa gì mà 2 đứa ở cạnh nhau hết cũng buồn. Nhà mình hôm nay thì đi tiệc hết, có mình mình ở nhà. Em út thì vác xe đi quẩy với bạn. Định là tối đó mình solo cafe bia bọt rồi làm tí việc riêng, hoặc coi porn cho đỡ tủi thì điện thoại kêu, là số của "Emmmmmmm" aka mèo con:
- Anh, bữa nay anh rảnh hông?
- Hông, bận lắm. Nãy giờ bận nói chuyện zới em nè.
- Hỏi thiệt ớ...
- Ừ cũng rảnh chút chút, có gì nhờ anh nè.
- Tối nay bạn em với tụi con gái đi chơi rồi. Còn có mình em ở nhà.
- Thì em lo ngủ sớm đi chứ gọi anh làm gì nà?
- Tối anh chở em đi coi pháo bông nha.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:33 pm

Phần 8 : Chỉ cần anh cho em một cơ hội...
Sau phi vụ ngoài ý muốn đêm noel, rồi qua mấy ngày đi chơi ở nhà vợ, 2 đứa lúc đó vẫn giữ liên lạc, mỗi ngày 2-3 tin. Rồi mình lên lại SG, gặp lại Mèo con, cũng đi uống cafe, nói chuyện, rồi khuyên nhủ nó.
Với mình, gặp Mèo Con là một cái gì đó duyên nợ. Mình thật sự rất mến nó, thậm chí có thể gọi là một chút yêu, nhưng tình yêu đó chưa đủ lớn, và mình cũng không hy vọng nó lớn lên. Đối với mình, kỉ niệm đêm Noel là cái gì đó mình sẽ mãi mãi gìn giữ và trân trọng, nhưng mình và Mèo Con cũng quyết định là sẽ không như thế nữa, từ giờ vẫn sẽ như ngày 2 đứa mới gặp nhau...
Con bé buồn lắm, ngồi nói chuyện mà nó khóc mấy lần. Mình cũng an ủi, rồi chọc nó vui lên. Dần nó cũng chấp nhận... Rồi mỗi ngày đi làm về mình đều đi cafe với nó, nghe nó kể chuyện học hành, cùng kể mấy câu chuyện vui, rồi đi ăn này nọ, có vẻ qua 2-3 hôm thì con bé đã khá hơn trước.

31/12
Vợ vẫn ở nhà chơi lễ với gia đình, nói chứ 4 năm yêu nhau mà chả năm nào noel giao thừa gì mà 2 đứa ở cạnh nhau hết. Cũng buồn. Nhà mình hôm nay thì đi tiệc giao thừa bên Ngoại, em út thì vác xe đi quẩy với bạn thành ra còn mình mình ở nhà. Định là tối nay mình solo cafe bia bọt làm việc, rồi đi coi pháo hoặc coi porn cho đỡ tủi thì điện thoại kêu, là số của "Emmmm" (Mèo con)
- Anh, bữa nay anh rảnh hông?
- Hông, bận lắm. Nãy giờ bận nói chuyện zới em nè.
- Hỏi thiệt ớ...
- Ừ cũng rảnh chút chút, có gì nhờ anh hông?
- Tối nay bạn em với tụi con gái đi chơi rồi. Còn có mình em ở nhà.
- Thì em lo ngủ sớm đi chứ gọi anh làm gì nà?
- Tối anh chở em đi coi pháo bông nha.
- Ờ, để anh làm việc xong đã. Việc nhiều quá.
- Đi mà... giao thừa đầu tiên em ở Thành Phố mà anh định hổng cho em coi pháo bông luôn à?
- Ừ, 6h15 rồi. Sửa soạn lo tắm rửa đi, ăn nhẹ luôn đi. Chừng trước 8h xong việc là anh qua.
- Gì sớm zậy?
- Thì còn chở đi dạo thành phố nữa, ăn uống nữa. Giao thừa thì chắc leo lên hầm thủ thiêm hoặc qua bờ sông coi pháo.
- Yay! Thương anh nhứt
- Bố khỉ cô, nịnh là giỏi.
- Thế thôi hổng thương nữa :<
- Ờ, ai cần.
- Vậy tới nhanh, giờ em đi sửa soạn rồi đợi anh đó.
Xong nó cúp máy. Bố con hâm.

Sẵn máy nhắn tin luôn:
- Diện bộ nào đẹp nhất vào. Chứ không người ta chửi anh đẹp zai như này mà đi với con lacoste thì tội anh.
- Lacoste là con gì?
- Lên mạng tìm đi.
- Thấy rồi, hổng hiểu
- Là cá sấu chúa ấy.
- Anh ngon quá ha.
- Ừ anh ngon thiệt mà

Mình cũng tắm táp, ăn nhẹ, rồi mua ít bánh trái, bỏ vào cốp. Nói chứ con này ăn vặt kinh lắm, nên chuẩn bị trước tới đó sợ ko tìm ra nó lại buồn. Xong mình lấy tấm bạc nhỏ, với mấy lon nước ngọt, nhét hết vào cốp luôn, rồi phóng xe qua nhà nó.
Anh chủ nhà đang đứng nói chuyện bô lô ba la gì đấy, thấy mình qua thì ngoắt lại. Con bé cũng đã chuẩn bị xong, có vẻ đang đợi mình... Vừa thấy con Mèo ngố của mình bước ra ngoài thì... thề luôn... mình như chết trân tại chỗ...
Bữa nay con bé mặc áo đầm trắng, đi boot da cao, mặc thêm cái áo khoác, loại mặc cùng với đầm ấy, xách một cái túi nhỏ nhỏ xinh xinh. Khuôn mặt được trang điểm nhẹ, đôi môi đỏ chúm chím ^^ Nó bước ra, nhìn mình, nở nụ cười rất tươi. Thề là muốn lao vào hôn một cái luôn.
Mái tóc con bé cũng được chải chuốt kĩ, phía sau cột ruy băng, lòi 2 cái tai thỏ lên, các thím có thể lên google search từ khóa "Chitoge" , bữa nay con bé Mèo cột kiểu tóc na ná như thế, coi hình cho dễ hình dung. Với mình thì rất đẹp... Như một thiên thần nhỏ ấy.
- Ê cu - ông nội chủ nhà chen ngang vô...
- Sao anh?
- Tối nay tao với chị mày ngủ sớm đóóóó. Về trễ tao đéo đợi cửa đâu nhaaaaaa
Rồi hiểu... Đậu... lão này thâm nho vồn.
Chở con bé ra Quận 1, tầm 8h rưỡi, rồi gửi xe ở Diamond, xong 2 đứa dắt tay nhau đi dạo, chụp ảnh. Quẩy từ Lê Duẩn tới nhà thờ Đức bà, rồi qua bưu điện, rồi lên khu trên... Con bé cứ hết chạy chỗ này "anh chụp em với", rồi chạy chỗ khác "anh lại đây chụp với em".
Có mấy người nước ngoài, cũng đang quẩy năm mới gần đó, mình cũng nhờ họ chụp dùm mấy tấm với con bé, rồi 2 bên nói chuyện làm quen, rồi cả đám bu vô chụp chung @@. Có người chụp thì con bé phải nói quậy hết mức luôn, bắt mình chụp toàn kiểu "nhạy cảm". Mình cũng lựa được tấm ưng ý nhất, là tấm đang cõng con bé. Nhìn nó cười lúc đó "thật" và dễ thương vô cùng ^^ Mình cũng dùng tấm đó làm hình đại diện cho con bé trong đt. Con bé thì lựa được tấm đang ngồi trong lòng mình. Nói chung thì... dưới con mắt đám bạn nước ngoài, 2 đứa mình cứ như đang là 1 cặp ấy.
Rồi tụi mình rủ tụi nước ngoài đi coi pháo, tụi đấy cũng bảo đang đi, mình nói mình biết chỗ này, ko náo nhiệt, nhưng góc xem rất đẹp, thế là cả đám ton ton rủ nhau đi chung.
Mình lấy xe, đám kia bắt taxi 7 chỗ, đi theo hướng Hàm Nghi, qua cầu thủ thiêm rồi qua bên kia sông Sài Gòn (hướng Q4 thì phải), ở phía đó có thể vừa ngắm sông, vừa ngắm rõ pháo, lại vừa không chen chúc ồn ào lố nhố như bên kia sông. Lúc đó tới nơi cũng tầm 10 rưỡi.
Đại khái giới thiệu xong thì đám nước ngoài rủ nhau đi vòng vòng tí, cũng như trả lại riêng tư cho 2 đứa mình, rồi hẹn nhau lúc coi pháo xong sẽ quẩy.
Mình cũng gửi xe, dắt con bé đi dạo quanh đó. Đặt nó tên Mèo chứ nói thật nó chúa ăn vặt luôn. Đi đường gặp cá viên bò viên, bánh tráng, nước mía, khô mực các kiểu nó đều hốt hết @@. Cứ như ăn ko biết mệt mỏi ấy.
Tới đâu tầm 11 rưỡi - 11h45, thì người dân cũng tới đông hơn, mình cũng lại xí trước chỗ, có lan can đứng ngay bờ sông , vừa hóng gió sông, vừa coi pháo ^^ góc quay thuộc dạng đẹp nhất rồi.
Con bé thì chui tọt vào lòng mình đứng. Cứ như nó sợ mình chạy mất...
- Anh...
- Sao em?
- Năm nào anh cũng ra đây một mình hả?
- Ừ, bắn ở đây thì anh thường ra đây coi. Có năm đi 1 mình, có năm đi với mấy đứa bạn.
- Chị không đi cùng anh bao giờ à?
- Không em, chị phải ở nhà ăn lễ với nhà, với lại chỗ chị cũng có bắn pháo, nên chắc chị cũng giống anh, đang coi pháo vậy nè.
- Buồn nhỉ.
- Cũng quen rồi em.
......
- Anh...
- Hử?
- Em ... là người thứ mấy anh nói anh yêu?
Mình cũng hơi bất ngờ trước câu hỏi của con bé, nhưng ánh mắt con bé có cái gì đó rất nghiêm túc, khác hẳn với cái vẻ nhí nhảnh vừa rồi.
- Ừm... Người thứ 3. Sau người anh yêu, và chị.
- Chắc anh yêu chị kia nhiều lắm nhỉ.
- Ừ, anh nghĩ rằng cả đời này anh cũng sẽ không thể yêu ai nhiều như yêu chị ấy. Đối với anh, đó là những kỉ niệm đẹp nhất trong suốt cuộc đời mà anh sẽ không bao giờ quên.
- Anh với chị chắc có nhiều kỉ niệm đẹp lắm nhỉ.
- Tình yêu của tụi anh trong sáng, hồn nhiên lắm. Tụi anh là mối tình đầu của nhau, trao nhau nụ hôn đầu, mỗi ngày trôi qua là một ngày đáng nhớ... Anh đã từng ước mình lớn lên thật nhanh, để cùng chị xây dựng một gia đình, có 2 vợ chồng, đầy ấp tiếng cười bên đàn con nhỏ.
- Nghe thích thật đó...
- Ừ... nhưng rồi chuyện gì đến cũng phải đến...
- Anh... đừng vậy nữa...
- Mải 2 năm sau, anh vẫn chưa thể thoát khỏi tình trạng trầm cảm, buồn bã. Anh không trách ông trời, nhưng anh thật sự hối tiếc vì vẫn còn quá nhiều điều anh chưa thể hoàn thành được.
- Cho tới khi chị xuất hiện?
- Ừ.
- Em cũng ước, giá như em cũng có được một tình yêu đầu đẹp như anh...
- Anh hỏi nhỏ cái này nhé.
- Dạ, - em quay đầu lên, môi đặt sát vào môi mình... Mình hôn nhẹ lên má em một cái.
- Anh... là người thứ mấy em yêu?
Cũng chẳng biết động lực nào bắt mình phải hỏi điều đó. Nhưng quả thật, mình cũng muốn biết thêm một chút... Mình không đặt nặng vấn đề con bé sẽ nói thật hay nói dối, nhưng mình nghĩ, mình cần câu trả lời gì đó lúc này...
- Người thứ hai.
- Ừ, cũng may ko phải người đầu tiên, ko thì anh lại thành thằng khốn mất rồi.
- Nhưng có lẽ... chỉ có em trân trọng tình đầu đó...
- Em với người đó học với nhau từ nhỏ, 2 đứa cũng chơi rất thân với nhau. Tới lớp 11 thì người đó tỏ tình với em, em thích người đó nên cũng chấp nhận. Rồi một thời gian sau em biết người đó đang quen một người khác nữa, bạn này xinh lắm, hot girl của trường luôn.
Rồi em rút lui...
- Em nhát thế.
- Thời gian yêu nhau là thời gian đẹp nhất, em trao cho người đó nụ hôn đầu, người đó cũng giống anh, rất hay chở em đi ăn, đi chơi, bên cạnh người đó lúc nào em cũng vui, cũng hạnh phúc.
Con bé rưng rưng nước mắt.
- Anh tin hông , suýt tí nữa em đã đem cả cuộc đời này trao cho người đó rồi.
- Trời, chuyện này kể với anh có ổn ko đó.
- Em chỉ sợ anh coi em là thứ thế này thế nọ thôi.
- Em à, một khi anh đã yêu ai , thì anh không bao giờ quan trọng việc người đó trước đây từng yêu ai, từng là người như thế nào. Quá khứ đối với anh là cái gì đó không quan trọng. Anh cũng có những kí ức đáng quên, cũng có những thứ không bao giờ cho ai biết được. Nên anh hiểu, và anh cũng chỉ cần người đó hiện tại yêu anh, vậy là đủ.
- Em biết anh là người rất tốt...
- Cũng chỉ là cách sống thoáng một tí thôi mà em.
- Hồi đó em khóc nhiều lắm. Nhìn người ta chở nhau đi, mình lại chỉ như một trò chơi với họ...
- Ừm, bị phản bội là cái đau nhất mà em
- Rồi em quyết định lao vào học, quyết tâm thi ĐH, lên Thành Phố để không phải gặp 2 người đó nữa. Rồi em lên đây, gặp anh...
- Nghe như duyên nợ ha.
- Ừm. Nhờ anh em mới có chút hy vọng về con trai đó.
- Đàn ông tốt không thiếu, rồi sẽ có một ngày em tìm được người dành cho em thôi.
- Em ước gì người đó là anh...
- Không được em à... Anh vẫn còn rất yêu chị. Anh với chị đã có những dự tính xa hơn. Tình yêu tụi mình cũng chưa đủ lớn, anh cũng ko muốn nó lớn hơn nữa. Mình cứ như vậy, vẫn là những người bạn tốt với nhau. Anh sẽ vẫn bên cạnh em, làm người anh tốt em.
- Em sẽ chờ... chỉ cần ngày nào đó, anh cho em một cơ hội... - con bé quay lại, ôm lấy mình...
- Có đáng không em... anh cũng chỉ là một thằng chẳng ra gì thôi mà.
- Đừng nói thế. Là em yêu anh... vậy thôi.
2 đứa im lặng, một lúc sau thì nghe ồn ào hẳn, chắc sắp bắt đầu rồi.
Pháo cũng được bắn, Mèo con chộp lấy cái máy ảnh của mình để quay lại. Trông con bé thích lắm.
- Nè.
- Sao anh?
- Đưa anh quay cho, em nhắm mắt lại, cầu nguyện đi. Lời nguyện đầu năm dưới pháo bông linh lắm đó.
- Thiệt hông?
- Xạo làm gì?
Có vẻ con bé thấy thích, nên cũng đưa máy quay cho mình, rồi chắp tay cầu nguyện. Mình cũng quay nó một tí, rồi quay pháo...
- Xong rồi. Giờ tới lượt em quay phim, anh cầu nguyện đi.
- Ừ. - mình cười, đúng là ngố mà. Mình cũng nhắm mắt, cầu nguyện.
Chợt, con bé quàng tay, ôm lấy cổ mình, tặng mình nụ hôn rất mãnh liệt. Hơi bất ngờ, mình cũng ôm nhẹ eo con bé...
2 đứa cứ đứng đó, hôn nhau một lúc sau mới dừng. Mình nâng nhẹ cằm, hôn thêm một cái nữa, rồi mới thôi. Chợt... đằng sau, nguyên một đám lố nhố vỗ tay hò hét. Quay sang thì... ôi đm... là đám nước ngoài hồi nãy, chúng nó đang lấy máy ảnh của mình quay lại toàn cảnh 2 đứa đứng thơm nhau @@
Mình cũng ngại, gãi đầu, rồi xin lại máy ảnh, quay tiếp đoạn bắn pháo. Đám đó thì cười hố hố, cứ như chúng nó chả biết ngại là gì ấy.
- Em vui quá.
- Dụ được anh ai chả vui em.
- Không. Là lời cầu nguyện đầu năm của em thành hiện thực á.
- Cầu gì linh dữ dậy trời.
- Hì.
Xong màn pháo, dân tình bên kia sông thì chen chúc rủ nhau về. Đám nước ngoài thì trải bạc chuẩn bị quẩy. Tụi nó cũng rủ mình nhập cuộc. Có đêm hàng theo nên dại gì không tham gia, mình cũng ra chỗ xe, lấy mấy thứ chuẩn bị sẵn, rồi chung vui với tụi nó. Lúc ăn thì chúng nó ko cho uống nước ngọt, phải uống rượu tây với chúng nó, cũng chịu, lỡ chơi rồi chơi tới bến luôn.
Tất nhiên, ăn chơi ko lo nghĩa vụ, mình cũng gọi điện chúc tết em và gia đình, rồi chúc tết thầy cô, bạn bè, mẹ... Nói chung nhắc để mọi người nhớ là sau này nếu ko nói gì tới mấy vụ này thì ko có nghĩa là mình sẽ ko làm Sad chỉ là câu chuyện này mình hướng tới Mèo Con làm nhân vật chính, nên sẽ xoay quanh con bé là chính thôi.

Tới đâu tầm 2h, tiệc tàn, mình cũng xin liên lạc tụi Tây, chụp mấy tấm lưu niệm rồi về. Tạo thêm vài mối quan hệ ko phải là xấu, vì biết đâu ngày mai chúng nó sẽ là khách hàng hay bạn thân của mình thì sao...
Xong xuôi, tụi nó bắt taxi về, mình về sau, vòng theo hướng Nguyễn Văn Cừ về. Cơ bản vì đi đoạn này sẽ ko bị kẹt, chứ cứ lủi sang Q1 thì chắc 5h sáng chưa về tới nhà.
- Anh...
- Sao? xỉn rồi hả?
- Đừng nói anh chở em ra khách sạn nữa nha...
- Hông, anh đâu sang dữ zậy em.
- Zậy anh định chở em đi đâu?
- Chắc chở tới nhà em rồi thả ngoài đường quá...
- Em giận thiệt đó.
- Giận đi, anh có sợ đâu.
- Mà... - em siết eo chặt mình - Em biết anh hổng bao giờ bỏ rơi em đâu. Hì.
- Nịnh là giỏi.
- Hì, mà hỏi thiệt đó, em buồn ngủ quá nè...
- Ừ, sắp tới rồi.
Mình chở em tới chung cư ở Tân Phú. Mình cũng có mua trả góp căn hộ ở đây, cũng dọn sẵn một mớ đồ qua, chủ yếu là để 2 vợ chồng có chút thời gian riêng tư, với lại, sau này cưới hỏi rồi mà ở chung với mẹ cũng bất tiện. Kiểu thế. Cơ mà ít qua, một tháng qua 1-2 lần để đóng tiền điện nước, rồi mua sắm bày biện trang trí gì đó cho góc riêng của 2 đứa. Dự thế thôi chứ chưa định ở luôn.
- Woa, nhà anh mua thiệt luôn hở. Đẹp quá. - con bé bước vào phòng, rồi hớn hở ra mặt.
- Ừ, mua trả góp thôi. Để mai mốt cưới vợ còn qua ở liền được.
- Anh giỏi ghê. Chưa gì có nhà luôn rồi.
- Chung cư thôi mà em. Anh cũng ko định ở đây lâu dài đâu.
- Sao zậy?
- Chị thích có một vườn hoa, với thảm cỏ để chơi với con, nên chắc anh cũng cố gắng, hy vọng mấy năm nữa được căn nhà như ý.
- Thích thiệt ha.
- Ừ. Mà... em tắm rửa rồi ngủ trước đi. Trong phòng có tủ đồ của chị đó, em coi bộ nào vừa thì lấy mặc.
- Bữa nay anh hông ngủ hả?
- Không em. Anh muốn ngồi ôn lại kỉ niệm với người anh yêu một tí.
Mình quay ra bếp, pha cafe. Chợt, em lao tới, ôm lấy mình.
- Anh đừng như vậy nữa.
- Không sao đâu em... ai cũng có những chuyện riêng mà.
- Năm nào giao thừa chị cũng đi chơi với anh hả?
- Ừ, năm nào cũng vậy, nhà chị ở trên này mà. Tụi anh đi coi pháo, đi ăn đầu năm, rồi về nhà, rủ đám em đánh bài quỳ. Rồi cả đám quậy suốt đêm... nhiều lúc anh với chị nằm bệt ra sàn, rồi kể nhau nghe chuyện hồi nhỏ 2 đứa quậy thế nào...
Con bé khóc... Nó ôm mình chặt hơn...
- Anh...
- Hử...
- Anh cũng tắm rửa đi, rồi vô chơi đánh bài với em.
- Có cần phải vì anh mà làm vậy hông em?
- Hông, là em muốn.
- Ngoan, ngủ đi anh thương.
- Hong...
Rồi con bé đi vô, mình cũng tắm rửa, pha nốt ly cafe, rồi làm cho nó 1 ly chanh muối cho giải rượu. Con bé cũng đã tắm xong từ lúc nào. Mặc cái áo ngủ khá sệch xi của vợ... Mình thì dự là em nó không mặc cả áo lẫn quần chip, vì trên móc treo 2 cái đó rồi. Mà đồ cũng ko phải loại mỏng, mềnh ko có sở thích biến thái đó Chủ yếu là một cái áo ngủ, rộng, màu hồng nhạt dài gần tới gối. Nói là rộng , chứ cái vòng 1 của con bé cũng gần như vừa sát với cái áo... Mình thì mặc cái ba lỗ với quần lửng
Rồi con bé lấy bộ bài trên đầu giường... Lúc nào cũng vậy đầu giường mình luôn để 1 bộ bài... Mình ít chơi, nhưng có vẻ, nó gắng liền với những kỉ niệm mình không thể quên...
2 đứa chơi bài, luật là đứa nào thua sẽ bị đứa kia vẽ hoa lên mặt. Mà chơi với nó mình mới biết là trên đời này cũng còn có đứa đánh bài dở hơn mình =))
Thấy nó thua, làm cái mặt mều tội nghiệp vô cùng, mình cũng ko nỡ vẽ... nên hôn nhẹ lên má nó. Con bé thì thích ra mặt , cười tủm tỉm.
Tới ván mình thua, con bé cũng ko vẽ, mà lại đi véo mũi mình. Nói là "em hổng muốn anh bị xấu". cũng mắc cười.
Rồi 2 đứa chọc cười nhau, rồi lại đánh bài tiếp. Tới ván thứ n thì mình thua...
- Anh nhắm mắt lại
(đù, trò này anh biết rồi nha)... Mình cũng làm theo...
Con bé gom nhanh bộ bài lại, rồi ôm chầm lấy mình, đẩy mình ra giường. Em nằm lên người mình, ôm lấy cổ mình, cứ thế, 2 đứa quấn lấy nhau, trao nhau những nụ hôn mãnh liệt nhất...
Chợt, cảm thấy có gì đó ko ổn... Cụ thể là thằng đệ đang biểu tình đòi khởi nghĩa, mình ngừng lại, hôn lên trán em...
- Tới đây thôi em... hôn nữa sợ anh không kiềm chế được mất...
- Anh hông có cảm giác gì với em hở...
- Ngược lại là khác. Em quyến rũ lắm. Nhưng anh sợ là anh sẽ không thể dừng lại được. Anh không muốn có lỗi với chị, anh cũng không muốn làm thằng hại đời em...
- Anh hông nghĩ em đã từng làm chuyện này với ai hở?
- Anh tin những gì em kể với anh, với lại, nói dối anh cũng chẳng ích lợi gì...
- Đúng là em đã không yêu nhầm anh...
- Mà em có vẻ rành mấy chuyện này nhỉ...
- Thì cũng cần trang bị tí kiến thức để đỡ phải bị người ta dụ chứ...
- Ghê vậy, trang bị sao nè...
- Thì em... coi sét...
- Trời... hư quá nha...
- Nhưng em hổng có làm bậy...
- Ừ... anh tin mà.
- Anh này hư quá...
Còn chưa hiểu gì thì ... đù... thằng đệ mình trỗi dậy từ lúc nào, hiện tại nó với cô bé của em chỉ cách nhau có 1 lớp vải... (thề luôn... con bé ko mặc quần chip, cái áo ngủ lại khá ngắn, đã bị kéo lên tới bụng...)
- Đàn ông mà em...
Rồi em ôm lấy mình, 2 đứa lại tiếp tục hôn nhau... em cũng cọ cọ cô bé vào thằng đệ của mình... Nói thật là cũng chịu hết nổi rồi... Chợt, em ngừng lại, véo má mình một cái.
- Tha cho anh đó.
- Chán anh rồi đúng hông?
- Em muốn dành lần đầu tiên của mình khi anh và em là của nhau... Lúc đó cả 2 sẽ hông còn gì phải lo ngại nữa... Chứ hông phải như bây giờ...
- Ừm,
Rồi em vẫn tư thế đó, ôm, hôn mình. Nhưng không cọ vào nữa... cũng né chỗ nhạy cảm ra. Mình cũng bứt rứt nên nói thật là cũng có tiện tay xoa lưng, sờ mông một tí...
2 đứa cứ thể hôn nhau một lúc rồi ôm nhau ngủ.
Buổi sáng, mình giật mình dậy trước, do nằm mãi tư thế đó cũng hơi khó thở... Mà mỗi cái con bé vẫn nằm lên người nên mình cũng nhắm mắt, định ngủ tiếp, ko muốn đánh thức con bé...
Một lúc sau thì con bé cũng dậy.... Mà sáng sớm ai cũng biết rồi... thằng nhỏ cứ chĩa thẳng lên trời ấy, mình cũng ngại vl... Mình cũng nằm nướng một tí. Con bé có vẻ tưởng mình chưa ngủ dậy nên cũng lấy tay vẽ vẽ mặt mình, xoa xoa ngực mình, rồi hôn lên mặt , lên cổ mình... Rồi cũng... chú ý tới... thằng đệ...
Lúc con bé lấy tay xoa xoa thằng bé, như con mèo chơi cuộn len ấy, thì mình ngăn lại, kéo con bé lại, kéo nhẹ vai, rồi tặng con bé nụ hôn đầu ngày.
- Ngoan đi nè, nhịn cả đêm rồi hông lẽ giờ hông nhịn được hở em...
- Hổng có, tại nó kì kì, vui vui :3
- Thôi, dậy đánh răng tắm rửa rồi anh chở đi ăn sáng.
- Yeah Yeah.
2 đứa kéo nhau vô phòng tắm đánh răng, xong mình chủ động ra ngoài trước để con bé tắm trước,... nói chứ tắm chung nữa thì sợ mình chịu ko nổi thật... Mình cũn lấy bộ đồ khác. Lúc tắm xong ra, con bé đã mặc lại bộ đầm hôm qua. Mình nắm tay con bé , "mình đi", thì con bé kéo mình lại giường hôn mình,cả người mình đè lên người con bé ...
- Mai mốt, tụi mình lấy nhao, ngày nào em ngủ dậy anh cũng hôn em như vậy nha.
- Ừ, nếu chuyện đó xảy ra, thì anh sẽ hôn em còn nhiều hơn thế.
- Hứa đi.
- Hứa.
Xong em đẩy mình dậy, kéo mình ra ngoài. Mình cũng lấy mấy bộ đồ bỏ máy giặt, khóa cửa rồi đi. Ăn sáng xong chở em về nhà trọ thì cũng hơn 9h. Ông chủ trọ thì khỏi nói luôn, chọc ngoáy đủ kiểu. Mình kêu em vô thay đồ mới đi, rồi rủ con bé chung phòng đi cafe với mình luôn, coi như anh em làm quen. Chứ cứ đi với con Mèo ngố này mà không chào hỏi con kia thì cũng ko nên.
Lúc đợi thì 2 anh em lại hàn huyên chém gió. Chả là lão chủ trọ định đi đâu đó chơi lễ, mà chưa nghĩ ra, nên mình cũng đề xuất mấy chỗ, như núi, biển, gì đó... Ổng cũng thích lắm.
Rồi Mèo con với con Thanh, con cùng phòng ấy, dắt nhau ra, mình gửi xe lại ở nhà lão chủ nhà, rồi dắt 2 gái ra quán cafe sân vườn gần đó, chào hỏi làm quen các kiểu con đà điểu. Con bé cũng vui tính, hơi quá năng động so với con Mều nhỏ nhà mình. Nói chuyện 2 đứa nó mà mình cứ cười mãi thôi.
Xong thì dắt nhau về, mình cũng cần ăn cơm với mẹ một bữa, chứ đầu năm đầu tháng mà bỏ nhà đi bụi riết cũng ko nên... 2 đứa cũng hiểu, nên cũng ko cản gì.
Lúc lấy xe ra, chào hỏi gì đó thì Mèo con chạy lại, hôn mình 1 cái rồi chạy luôn vào...
- Đù má, thằng này ăn cái đéo gì tốt số quá đi mà... - Lão Hà - lão chủ nhà ấy, lại bơm đểu. Vãi Hà. Mình cũng cười trừ, về luôn.
Chiều hôm đó, lúc đang chổng đít ngủ thì điện thoại lại reo... Lại là của "Emmmmmmm"
- Anh ơi
- Gì nữa gái?
- Anh qua cứu em đi... Thằng Tuấn (thằng X mặt lợn mình kể đấy) bữa nay qua nhà em nữa. Nó cứ kéo em đi chơi với nó, em hông chịu, giờ nó ngồi trước cửa nhà nói em không đi với nó là nó không chịu về...
- Kêu con Thanh với anh Hà ra đuổi nó đi.
- Con Thanh sợ quá trốn trong nhà luôn nè. Anh Hà với vợ đi núi chơi rồi... hổng có ai ở đây hết.
À đù... cái mồm hại cái thân mọe rồi. Ai ngờ mới nói hồi sáng thì chiều ổng đi luôn @@
- Ừ được rồi. Em với con Thanh khóa cửa, tắm rửa , mặc đồ đẹp vô đi, anh qua liền.
- Sao phải mặc đồ đẹp?
- Đi chơi với anh.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:34 pm

À mình quote lại mấy dòng này, hy vọng mọi người bớt ném đá mình trước khi mình vào phần mới...
Quote:
Originally Posted by (.)Y(.) View Post
hmm, ăn hay ko ăn, ngủ xã giao hay ko ngủ, đó là quyết định của mình chuyện cũng đã qua rồi các thanh niên chửi bới làm gì
Em rất tôn trọng mình khi mình kể ra chuyện này, cả bé Mèo cũng thế, cả việc khi gặp vợ mình cũng không hề có thái độ ganh ghét hay gì...
Quan trọng là mình thấy đại khái làcác thím muốn chén, nên ko vừa ý thì chửi
Tại sao các thím không nghĩ rằng đó là một sự đồng cảm, hoặc sự sắp đặt định mệnh nào đó, để mình vô tình gặp con bé, thay vì cứ phải mang áp đặt tư tưởng sống của mấy thím cho mình?
Mình có cách sống mình đã chọn, những người bên cạnh mình, cụ thể là em và con bé, đều không hề cho rằng cách sống đó là sai trái. Vậy thì tại sao mình phải nghe lời các thím để làm mấy chuyện từ đầu mình ko thích?
Phần 9 : Lại đi chơi...

Chiều hôm đó, lúc đang chổng đít ngủ thì điện thoại lại reo... Lại là của "Emmmmmmm"
- Anh ơi
- Gì nữa gái?
- Anh qua cứu em đi... Thằng Tuấn (thằng X mặt lợn mình kể đấy) bữa nay qua nhà em nữa. Nó cứ kéo em đi chơi với nó, em hông chịu, giờ nó ngồi trước cửa nhà nói em không đi với nó là nó không chịu về...
- Kêu con Thanh với anh Hà ra đuổi nó đi.
- Con Thanh sợ quá trốn trong nhà luôn nè. Anh Hà với vợ đi núi chơi rồi... hổng có ai ở đây hết.
À đù... cái mồm hại cái thân mọe rồi. Ai ngờ mới nói hồi sáng thì chiều ổng đi luôn @@
- Ừ được rồi. Em với con Thanh khóa cửa, tắm rửa , mặc đồ đẹp vô đi, anh qua liền.
- Sao phải mặc đồ đẹp?
- Đi chơi với anh.
Cúp máy, mình liền gọi cho sếp lớn. Hôm đó mùng 1, mấy sếp lớn nhỏ trong cty ra Đồ Sơn hay Mũi Né gì đó du hí (nói toẹt ra thì ai cũng biết là đi chăn gái), vì sếp lớn có người bạn mở resort ở đó. Mình thì chả phải tai to mặt lớn gì, dựa hơi sếp lớn mà sống nên cũng tế nhị, mời cũng nói có việc, ko đi.
- A lô, gì mậy?
- Bác cho con mượn một chiếc 4 chỗ của công ty nha.
- Ờ, mà định đi đâu hả?
- Dạ, bữa nay con bạn con với con cùng phòng bị thằng kia chặn cửa nhà, giờ con định qua, rồi chở 2 đứa nó đi đâu đó lánh mặt một chút. Có gì lúc về xăng con đổ đầy bình lại cho.
- Zậy thôi mày ở nhà đợi đi, tao kêu chú Sáu đánh xe tao qua cho. Rồi đi đâu ổng chở luôn.
- Zậy thì tốt quá, cảm ơn bác nhé.
Nói chứ có vẻ sếp cũng sợ mình đi xe cty 1 mình như thế lỡ có chuyện gì đó cũng không hay, nên có chú Sáu (tài xế riêng của sếp) đi cùng thì đỡ hơn.
Một lúc sau, chú Sáu gọi:
- Ê đĩ, định rủ chú mày đi nhậu hả?
- Dạ đi giải quyết công chuyện tí rồi tối về chú cháu mình nhậu.
- Đù má, mày được. Zậy đợi tí 10 phút nữa xe qua.
Mình với chú Sáu có thể nói là thân nhất trong cty. Đối với các sếp, chú Sáu là tài xế khá kín miệng, chẳng bao giờ hỏi hay kể lại với ai là sếp đi đâu, với ai, làm gì. Mình do hay đi chung xe sếp lớn nên cũng quen chú, hay rủ chú đi cafe này nọ, nhưng cả 2 chỉ dừng lại ở mức hỏi han tí về công việc của nhau, còn chuyện riêng tư, quá khứ, công việc thì chả bao giờ nhắc tới. Có cái mình biết chú thích nhậu, nhưng ngày thường thì cho tiền cũng chả dám, chỉ có dịp lễ tết thì chú mới chịu uống.
Tầm chưa tới 10 phút sau thì chú tới.
- Đi đâu mậy? Đừng đi xa, uống nhiều công an nó thổi thì tao hổng có tiền đền xe đâu...
- Đi cứu 2 con bạn con thôi chú, có thằng nào đó cứ tới phá tụi nó riết, giờ tụi nó trốn trong nhà ko ra đường luôn.
- Có cần tao kêu tụi thằng Trung xách hàng theo luôn hông?
- Hông cần đâu chú. Con tự giải quyết được.
- Đù má, đừng để hồi đổ máu ra xe sếp là đéo được đâu đó.
- Hông có đâu, đừng lo mà.
Tới nơi, thấy thằng ML đó đang ngồi trên chiếc Air, dựng ngay cửa phòng, trông nó quyết tâm lắm. Nói gì thì nói, mình thật sự không thích thằng này. Không phải vì nó có tình cảm với con Mèo Con nhà mình, mình cũng mong có người yêu con bé thật lòng ấy chứ. Nhưng mình không thích thể loại đàn ông cứ me chuốc rượu con gái. Đặc biệt thể loại mượn rượu để lấy lý do.

Nói chứ mình cũng thuộc thể loại chả tốt lành gì, nhưng mình không thích làm những chuyện kiểu vậy. Yêu nhau, “đến với nhau”, là cái gì đó thuộc phạm vi tình cảm, và sẽ đáng quý khi nó được tạo ra từ sự đồng cảm, tình yêu của 2 người, chứ ko phải lúc một người đã mất đi tỉnh táo và lý trí. Kiểu thế.

Tới nơi, mình gọi đt cho Mèo con, kêu nó với con Thanh ra ngoài, rồi khóa cửa. Vừa thấy con bé bước ra là thằng ml đó nhảy bổ vào, nắm tay nắm chân rồi ôm lấy con bé.

Chú Sáu bấm kèn inh ỏi, thằng đó giật mình quay lại, mình cũng mở cửa xe bước ra, like a boss. Mặt thằng đó thấy mình thì mặt nó thộn ra thế này. Xong mình đi lại, gỡ tay nó, vứt ra, Mèo con ôm chầm lấy mình. Mình hôn con bé một cái.
- Em với Thanh ra xe trước, anh nói chuyện với bạn một tí.
- Dạ.
Xong 2 con dắt nhau ra, cả 2 đều trang điểm nhẹ, mặt đồ đẹp, đứa mang boot đứa mang cao gót, mỗi đứa đeo một cái ví bên hông.

Còn lại 2 thằng đàn ông, mặt đối mặt. Nói chứ chưa nói chuyện mình 4 năm học võ, thì từ chuyện so về tướng tá, nó đã thuộc kiểu mình đạp cái chắc bật ngửa rồi... nên nó cũng có vẻ ngại.
- Mình nghĩ bạn nên dừng lại.
- Anh có quyền gì nói với tôi điều đó.
- Ừ, mình không có quyền, nhưng mình luôn coi Quỳnh là một đứa em gái. Mình biết Quỳnh xứng đáng có được một người yêu biết trân trọng, gìn giữ, và thật lòng thương yêu nó.
- Tôi cũng yêu Quỳnh thật lòng mà.
- Có thật không? Hay chỉ là thấy cái đẹp trước mắt rồi quyết tâm giành lấy?
- Kệ mẹ tôi. Tôi làm gì mắc mớ tới anh à?
- Hmm... những gì bạn làm, Quỳnh và Trang cũng đã kể, mình ko biết bạn nghĩ thế nào, nhưng nói thật, mình thấy như vậy là ko được. Mình cũng đi làm, cũng gọi là từng trải, nên muốn khuyên bạn thế này, làm đàn ông thì cố gắng sống để người ta nể.
- Việc bạn làm, từ chuyện bơ Quỳnh ở lớp, đàn đúm với mấy con ở Bar, rồi thấy Quỳnh thay đổi thì có ý định ko tốt với Quỳnh, chưa kể là muốn ép Quỳnh uống say... Nói thẳng ra là chỉ có thấy bạn chẳng phải thể loại tốt lành gì. Mình cũng không thể an tâm khi để Quỳnh quen với bạn.
- Tôi làm gì kệ cha tôi. Giờ anh muốn cái gì?
- Mình nói thế thôi. Bạn hiểu sao thì hiểu. Còn muốn đánh nhau thì bạn rủ thêm 5 thằng nữa tới rồi hẵn đánh, chứ bạn không có cửa đâu. Mình cũng không hy vọng nghe Quỳnh gọi tới cứu một lần nữa. Lúc đó mình không đảm bảo là sẽ giữ bình tĩnh được như giờ.
- Mày tưởng tao sợ hả.
- Ừ, sắp đái ra quần luôn rồi còn gì.

Xong, mình quay ra đi, like a boss . Chú Sáu thì đang đứng ở cửa xe, cầm cái ống tuýp. Có vẻ vì thấy vậy nên nó ko dám lao vào. Nói chứ lao vào thì có khi khỏi cần chú Sáu, mình cũng cho nó khỏi về nhà thật luôn...

- Giờ đi đâu mậy?
- Chắc giờ mình đi cafe, rồi tí nhờ chú chở ra siêu thị cho tụi nó đi dạo mua đồ gì đó. Xong cho tụi nó đi ăn tối, rồi về nhà ghé mua ít đồ nhắm, con với chú lai rai.
- Đù, ngộ ưng đó.

Rồi thì cũng như kế hoạch vạch sẵn, chú chở mình với 2 đứa đi cafe. Trang định lên ghế trên ngồi, nhưng mình ngăn lại, kêu để mình ngồi cho, rồi con Mèo thì kéo tay mình, bắt phải xuống ngồi chung. Thế là 3 đứa ngồi ở đằng sau :”>

Cũng ko có biến ở đoạn này, 4 người đi cafe, rồi thả mình với 2 con quỷ cái ở Lotte. Chú Sáu đánh xe đi gửi rồi ngồi ở quán cóc bên đường đọc báo. 2 đứa cứ kéo mình đi hết chỗ này tới chỗ nọ, mua sắm chán chê, bắt mình thử đủ thứ đồ. Rồi cuối cùng chả mua gì. “Em hổng muốn tốn tiền của anh”, còn mều phịu má nói thế.
Rồi mình cũng tế nhị, mua cho con bé cái nón thật đẹp, để mai mốt dã ngoại hay gì đó thì mang đi, mua thêm cái cài tóc với cái vòng đeo tay bằng vải, rồi mua cho Trang cái khăn choàng cổ. Nói chứ cũng đứt cả triệu :< 2 con thì vui thôi rồi, cứ cười nói chạy nhảy loạn cả lên.

Tới tối, tụi mình rủ chú Sáu ra làm bữa pizza ở Pizza hut gần đó, chú Sáu thì ko quen ăn đồ Tây loại này nên ko đi, mình kêu cái bánh bự, rồi ăn một ít, còn lại để 2 đứa nó chén. Cơ bản vì còn độ nhậu với chú Sáu, với lại cũng cần cho 2 con mắm này ăn no, chứ không lại mang tiếng dắt gái đi chơi rồi bỏ đói. Lúc về thì cũng đâu hơn 8h tối, mình nhờ chú ghé vô quán bên đường, mua 2 tô phở mang về cho 2 đứa, lỡ tối đói thì còn cái mà ăn. Ai kêu mình dại gái thì mình chịu :”>

Về tới nhà em thì đệt con mọe. Thằng ml kia vẫn chưa chịu đi. Thấy xe mình tới nó nhìn ra, ánh mắt có vẻ căng lắm. 2 con bé cũng ko dám xuống. Lần này thì anh Hà chủ nhà cũng đã về. Mình vào quán anh Hà, gặp ảnh trò chuyện tí.
- Tí anh ra đuổi thằng đó đi dùm em. Nó quấy rầy 2 con bé riết, bữa nay 2 đứa khóa cửa không dám ra ngoài luôn, phải nhờ em tới cứu.
- Chắc nó để ý còn Quỳnh của mày rồi.
- Ừ. Có cái nó có vẻ không thật lòng. Lần đầu gặp thì thấy cảnh nó đang chuốc rượu con bé, rồi em mới chở nó về đây đó. Bữa đó nghe đâu nó còn dụ con bé uống say rồi đi bar.
- Đ* mẹ, tao là tao ghét thể loại chó đẻ đó nhất.
- Vậy nhờ anh, em đưa 2 con bé đi một vòng, mua ít đồ nhắm, rồi sẵn có chú Sáu lái xe ở đây thì 3 chú cháu tụi mình ngồi bày bàn ra nhậu luôn.
- Đù má mày được. Mà khỏi mua bia nhé. Uống nhiều béo bụng, nhà tao có hũ rượu rắn. Coi như chú cháu mày mua mồi, còn tao góp rượu.
- Ok luôn.
Xong, sợ có chuyện bất trắc nên mình kêu chú Sáu cầm ống tuýp ở lại, có gì còn phụ lão Hà, rồi mình đánh xe, chở 2 con ra quán nhậu gần đó, mua một cái lẩu lớn, một mớ đồ nhắm, mực, bê, đậu phộng các kiểu. rồi đánh xe về.
Về tới nơi thì thằng kia ko còn ở đó nữa. Có mấy mảnh nhựa bể ở trên sàn, chắc nó cương quá, lại gặp 2 bô lão máu quá nên đập nát mẹ cái xi-nhan của nó rồi. Gì chứ thể loại đéo biết trời đất, gặp ai cũng cương thì chết đéo oan đâu
Anh Hà cũng đã bày bàn ghế ra, có thêm thằng chiến hữu phòng kế bên, có vẻ thằng này là đệ anh Hà, cũng tham gia phi vụ dọa thằng ml vừa rồi. Chị thì ngồi sát bên anh Hà, 2 con bé thì ngồi 2 bên của mình, làm nhiệm vụ phục vụ rót rượu kiêm phá mồi Cũng may là mua nhiều nên phá kiểu gì cũng ko hết
Rượu vào lời ra, anh Hà cũng kể chuyện thời niên thiếu của ổng. Hồi đó, cách đây chừng hơn chục năm, nhà ổng ở Tỉnh, ổng cũng thương một người, người đó cũng thương ổng, 2 người định là ra trường thì sẽ cưới hỏi nhau luôn. Vì nhà ông Hà ngoài đó ruộng vườn cũng nhiều.

Rồi tới lúc ổng rớt đại học, nhà nước bắt đi nghĩa vụ 3 năm. Ổng mới tới cầu cứu thằng bạn, hiện lúc đó là con của chủ tịch xã. Thằng bạn bày cách ổng là ra đồng trốn, chừng 10 ngày là tụi kia hết tìm thôi. Ổng cũng nghe theo. Tới ngày thứ 3 thì bị bắt. Không trốn được, rồi phải nhập ngũ các kiểu gì đấy. Ngày ra đi ổng với người đó khóc nhiều lắm, hẹn thề nhiều lắm.

Rồi tới khi ổng về, đi tìm người đó thì chẳng thấy đâu. Qua nhà thằng bạn ngày xưa thì thấy... người đó đang ở đó, bồng dắt đứa con đi dạo...
Từ đó ổng cũng mất luôn niềm tin vào bè bạn. Ổng nói, cái ngu nhất đời ổng là đã quá tin tưởng vào thằng bạn thân đó... Rồi ổng buồn, bỏ xứ, sang Campuchia buôn thuốc lá. Được đâu 4-5 năm thì mua được 2 miếng đất ở Sài Gòn, cất 2 dãy nhà trọ, tầm 3 chục phòng. rồi tiền còn dư thì về quê làm lại cái nhà mới cho ba mẹ. Ổng cũng không muốn ở quê, không muốn thấy mặt 2 người đó nữa.

Ổng cũng nghỉ buôn lậu, vì sống ko bền, với phải lệ thuộc băng nhóm, rồi sợ có ngày nhập kho thì mất trắng. Giờ có 2 dãy nhà trọ, tháng lai rai cũng lời lãi một mớ, vừa khỏe người đỡ suy nghĩ, vừa không dính dáng tới thiên hạ nhiều.

Thằng Đạt - thằng phòng kế bên mình kể ấy, là em ruột của một người bạn, từng buôn lậu với ổng. Thằng này cũng lên ĐH, giờ đang đi làm, nên ông bạn đó nhờ ổng trông thằng bé, sợ nó hư. Nghe đâu giờ nó đang làm công nhân hay kĩ sư cầu đường gì đó.

Chú Sáu cũng kể chuyện quá khứ, hồi đi bộ đội, bắn chết bao nhiêu thằng, rồi sướng khổ sao... Nói chung chuyện đàn ông với nhau nên vui, mà cũng chả có gì phải giấu. 2 con mắm kia với bà chị thì tích cực phá mồi. Mình mới gắp được mấy miếng mà đã sạch đĩa mực rồi @.@ Năng xuất vãi.

Mấy người đó cứ hỏi mình với con bé định khi nào cưới, rồi ăn ở vậy ko sợ nhà la à? Mình cũng giải thích là 2 đứa chỉ là bạn thân nhau thôi, mấy lần đi đêm do anh đã khóa cửa. Nói chung đếch ai tin. Mà cũng chả ai lấy làm bận tâm, vì chuyện riêng của tụi mình mà.

Tiệc tàn, 2 đứa với thằng Đạt phụ vợ chồng anh Hà dọn dẹp, mình cũng xin phép về trước. Ổng rủ khi nào rảnh thì nhậu tiếp. Có vẻ kết mình rồi
Lúc mình ra xe về, Mèo con cũng chạy lại, hôn mình một cái thật dài... rồi mới chịu thả mình đi.
- Cảm ơn anh.
- Chuyện anh nên làm thôi mà....
Rồi mình lên xe.
- Đù má, nhất mày luôn đó.
- Nói thật là con chỉ coi nó như đứa em gái thôi chú, không tiến xa hơn như vậy được.
- Thì tao cũng không quan trọng lắm chuyện đó đâu, có cái, tao thấy con bé cũng tốt. Mà con Giang cũng tốt.
- Con biết giữ khoản cách với nó mà.
- Giữ gì mà bữa nay ôm hun 2 lần rồi nhá.
- Cảm xúc thôi mà bác.
- Tao cũng ước một lần được như mày đó .
Bác cũng cười. Trên đường về thì mình đổ xăng lại đầy bình cho sếp, rồi cũng gửi bác mấy trăm, nhưng bác không nhận, nói đi ăn với mày rồi thì nhận tiền nữa làm gì.

Mình về nhà, tắm rửa, nhắn với sếp là đã trả xe, gọi điện cho em, hỏi thăm gia đình các kiểu, rồi nằm vật lên giường, lướt face một tí, rồi cũng tò mò vào wall con bé (chưa add friend nhé, sợ lâu lâu có vài tin đốt nhà trên homepage thì nguy)... thấy con bé up nguyên một mớ ảnh mới, từ ảnh đi chơi giao thừa, tới đoạn phim chụp pháo, tới đoạn 2 đứa hôn nhau, rồi hình đi chơi, ăn uống hôm nay. Đủ cả. Tất cả đều được bỏ vào một album “The man I fall in love with” (tạm dịch là “người tôi yêu”). Em cũng tế nhị, không tag tên mình, friend list của em cũng tầm gần trăm đứa, chắc bạn cấp 3 với bạn ĐH là chính, nên cũng ko lo lắm.
Description của album: “Cảm ơn anh, vì tất cả những gì anh đã làm cho em. Ngày tháng bên anh sẽ mãi mãi là những kỉ niệm đẹp nhất trong cuộc đời em. Chúc anh ngủ ngoan. Mãi yêu anh. Ngố ạ”

“Ngủ ngoan, mèo ngốc của anh”.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:34 pm

PS: Nhiều thím hỏi mốc thời gian, mình nói luôn: Chương 10 này kể về chuyện xảy ra cách đây 10 ngày ^

Phần 10 : Giữa em với nó, anh chọn ai?
2/1
Vẫn đang trong kì nghỉ như mọi thanh niên bàn giấy khác, hôm nay thì như đã định, mình dậy từ sớm, tắm rửa cho thơm tho rồi thẳng tiến nhà em rước em về. Xuống tới nơi thì tầm 10h, em cũng đang sửa soạn đồ đạc. Mình cũng ở lại ăn uống với nhà, xong chơi bời với em út tí, rồi 2h chiều 2 đứa đèo nhau lên Sì Gòn.
Chiều tối hôm đó thì em có hẹn đi thăm dì ở Q7, tới tầm 7h thì sẵn đường về, mình chở em tới Phũ Mỹ Hưng chơi. Cũng gửi xe, mua sắm, ăn uống ở siêu thị kế bên hồ, rồi ra đường quẩy ở Floating bar của Sapporo. Nói chứ em trùm xin xỏ luôn, cứ ton ton vào xin con bé phát quà thì được 2 vé vào bar (bình thường nếu ko nói gì thì nó cho móc khóa). Vào đó vừa uống bia ngắm bé DJ tưng tưng tưng... bổ mắt vồn ra. Em đứng bên cạnh, nhéo mạnh mình 1 cái.
- Nhìn gì dữ zậy?
- Có đâu?
- Cái mặt anh em thừa biết rồi. Thấy là tơm tớp tơm tớp.
- Hổng có. Tại anh thấy cái áo con bé hơi kì thôy
- Hổng chơi ở đây nữa.
Xong em dỗi, bỏ ra ngoài. Mình vác 2 lon bia đuổi theo. Đi một hồi dọc bờ hồ, em vẫn không nói gì. Rồi em đi một đoạn khá xa nữa, tới cầu Ánh Sao. Đi tới giữa cầu thì em đứng lại, tựa vào lan can, mặt quay ra bờ hồ. Tối hôm đó lạnh lắm. Gió cũng thổi mạnh. Mình cũng cởi áo khoát, choàng vào vai em.
- Anh lúc nào cũng làm em buồn hết.
- Anh có làm gì bậy đâu
- Có em rồi mà còn đi nhìn bậy nhìn bạ con khác.
- Tại nó cứ tưng tưng ngộ thiệt mà.
- Nói nữa em nghỉ chơi với anh luôn.
- Dạ. - mình ôm nhẹ eo em, hôn lên tóc em - Anh ngoan, hông nhìn bậy bạ nữa.
- Ghét.
- Đừng ghét nữa. Hay giờ anh cõng em đi qua cầu nha. - mình nhéo mũi, thổi vào tai em một cái.
- Nhột quá. Thôi. Đi đi đi.
Cái mồm hại cái thân, mình phải cõng em từ giữa cầu tới chân cầu, xong chưa đã, em bắt cõng lại chỗ cũ.
- Thích thích thích. Cõng nữa, cõng nữa.
Em cứ như một đứa con nít ấy, mình thì sau 2 vòng đó đuối vãi ra :< nên cõng thêm tí nữa thì chịu hết nổi, thả em xuống. Em cũng hiểu, chạy tung tăng trên cầu.
- Muốn anh cõng nữa.
- Để anh nghỉ mệt tí cho đỡ đau tay rồi cõng tiếp. - Nói chứ cả ngày chạy ngoài đường, rồi phải đèo đi shopping, leo lên leo xuống suốt mấy tiếng thì trâu cỡ nào cũng chịu đíu nổi đâu
- Yếu zị sao mai mốt cõng con đi chơi?
- Cõng con thì mệt cỡ nào cũng cõng nổi nhé.
- Sao dzậy?
- Tại con nhỏ nhẹ kí mà.
- Zậy ba ba cõng bé Vy đi chơi đi.
Em níu tay mình, làm cái mặt mều năn nỉ, trông tội nghiệp lắm. Chả hiểu tụi con gái học đâu cái trò mèo này. Cũng vui vì em vẫn còn ấn tượng với tên mình đặt cho con ^^
- Rồi, để ba ba uống nước rồi cõng bé Vy đi chơi.
Mình cũng uống 1 ít bia, rồi lại cõng em đi. Hồi sau thì quay lại giữa cầu.
- Đi với anh thích quá. Hổng bao giờ thấy mệt.
- Ừ, chả hiểu sao đi với em mà có mình anh mệt ấy.
- Hì.
- Ở nhà chơi cả tuần có vui hông em?
- Hong. Chán. Muốn lên chơi với anh, muốn anh cõng đi chơi, zui zui.
- Trời, thì giờ được anh cõng rồi nè. Ở nhà chơi với ba mẹ thì phải zui ba mẹ mới zui chứ.
- Hong, chơi zới anh zui hơn.
- Đúng là vợ anh có khác nha.
- Mà nè.
- Hử?
- Em đi vậy anh ở nhà có buồn hong? - em vẫn trong vòng tay mình, ngẩn mặt lên, nhìn mình hỏi.
Có một cảm giác lạnh toát ở sống lưng. Nếu là thông thường, mình sẽ chẳng do dự gì mà trả lời "có chứ, không có em anh buồn lắm, cô đơn lắm"... nhưng còn bây giờ...? Mình thật sự không muốn phải nói dối, nhưng cũng rất khó để mở lời nói thật...
- Sao vậy... anh có chuyện hông vui hả?
- Hông em... chắc anh nghĩ nhiều quá thôi
- Ừm... ở một mình, anh buồn lắm luôn. Lúc nào cũng muốn xuống đó rước em lên.
- Hì.
- Năm nay anh có quen thêm một số người bạn, cũng đi ăn uống nhậu nhẹt, nên nói thật thì cũng không cảm thấy cô đơn trống trải như mọi năm nữa. Chỉ là lúc về nhà, thì anh cũng khó vượt qua cái cảm giác lủi thủi một mình được.
Mình rất ghét phải tổ lái kiểu này, nhưng lúc đó mình chẳng nghĩ ra được gì khác... Hay là nói thật mọi chuyện, hay là cứ làm em vui thôi?... bao nhiêu câu hỏi quay đi quay lại trong đầu mình...
- Em biết anh hông giỏi nói dối mà. - em hôn nhẹ môi mình, rồi nói.
Mình nhìn em, cảm giác rất tội lỗi...
- Kể em nghe đi nè. Mình yêu nhau tới nay bao nhiêu năm rồi anh nhỉ? Anh có tâm sự giữ trong lòng sao em không biết được.
- Ừm... hứa với anh là hông buồn nhé.
- Ừ. Em cũng nghĩ là có chuyện liên quan tới Quỳnh đúng hông nè?
- Ừm.
- Em hứa em sẽ cố gắng.
- Lúc lên SG thì chiều chiều anh hay rủ Quỳnh đi cafe, anh cũng giải thích con bé hiểu về khoảng cách giữa anh với nó, về chuyện của anh với em, để nó hiểu và chọn cách ngừng lại. Con bé cũng đồng ý, nó nói nó sẽ cố gắng coi anh như một người tri kỉ, một anh trai.
- Thì đó là điều tốt còn gì.
- Tối giao thừa, nó ở nhà một mình, anh cũng vậy, nó cũng có gọi nhờ anh chở đi coi pháo bông với nó, vì dù gì cũng là năm đầu nó ở Sài Gòn.
- Rồi anh đồng ý?
- Ừ. Tụi anh đi chụp ảnh, rồi đi ngắm pháo, rồi quen mấy người bạn, cả đám cũng ăn uống gì đó nữa.
- Chỉ vậy thôi à? Anh còn giấu em gì nữa?
- Ừm... anh kêu con bé cầu nguyện lúc bắn pháo, nó làm theo, rồi nó kêu anh cầu nguyện, anh cũng làm theo, rồi... nó hôn anh.
- Hôn ở đâu? Trên má, hay trên trán?
- Hông.
- Hôn môi?
- Ừ.
- Rồi sao nữa, anh có ngăn nó lại hông?
- ....
- Hông ngăn luôn?
- .... - mình vẫn im lặng.
- Rồi... ăn uống xong anh chở nó về. Nhà nó thì chủ nhà khóa cửa rồi, nên anh chở nó về nhà chung cư của anh.
- Rồi 2 người ngủ chung?
- Ừ. Anh định ngồi ở ngoài, nghĩ về chuyện quá khứ một chút, thì con bé thấy vậy. Nó cũng hỏi chuyện, rồi cũng an ủi anh, rồi bắt anh chơi lại mấy trò chơi hồi đó anh với chị hay chơi. Nó muốn anh vui lên...
- Con bé cũng hiểu chuyện anh nhỉ.
- Ừm... rồi nó ôm anh ngủ, hông cho anh đi đâu.
- Anh làm theo?
- Ừ. Hai đứa ôm nhau ngủ tới sáng.
- Hai người... hôn nhau chứ?
- Ừ. Có... một chút...
- Rồi sao nữa? - em lúc này đã sụt sùi... mình có thể cảm nhận đôi vai của em đang run run... thỉnh thoảng có những cái nấc nhẹ...
- Rồi sáng dậy, anh chở con bé đi ăn sáng rồi thả nó về nhà.
- Hông phải, trong đêm đó 2 người còn làm gì? - Em gạt tay mình ra, quay người lại, nhìn thẳng vào mắt mình.
- Em có tin khi anh nói là anh không làm gì không?
- Em muốn anh nói.
- Anh hông làm gì hết. Anh nói với con bé anh còn rất yêu em, anh cũng không muốn phản bội em và cũng không muốn hại đời nó. Nó hiểu anh nghiêm túc như thế nào, nên cũng chỉ ôm anh ngủ.
- Anh nói láo.
- Láo thì anh giấu luôn chứ kể em nghe làm gì?
- Anh dâm như gì ấy. Nói không làm gì là em tin hả?
- Anh chỉ như vậy với em thôi ^^. Anh cũng chỉ làm chuyện đó với người duy nhất anh sẽ lấy làm vợ.
- Anh nói láo.
Mình ôm em... - Anh chưa bao giờ muốn mất em, cũng chưa bao giờ muốn tụi mình phải rơi vào hoàn cảnh thế này.
- Rồi giờ anh tính sao?
- Anh cũng chưa biết, trước mắt thì anh cũng đã khuyên nhủ nó, là anh với nó không thể tiến xa hơn được.
- Anh hông thể bỏ mặc nó được hả?
- Khó lắm em à...
- Bây giờ, giữa em với con nó, anh chọn ai?
- Anh chọn em. Hỏi một trăm lần nữa anh cũng sẽ trả lời là anh chọn em. Em biết anh yêu em nhiều như thế nào mà.
- Vậy tại sao anh còn luyến tiếc nó?
- Có một định mệnh nào đó sắp đặt cho anh gặp con bé. Dù chỉ quen nó có mấy tuần, nhưng thật sự anh cảm thấy rất quý nó. Tính cách nó, rất dễ gần, cũng tội nghiệp. Nó đáng được những người xung quanh yêu thương hơn là bị người ta ghét, rồi xa cách em à.
- Rồi bởi vì vậy nên anh mới yêu nó?
- Một chút. Anh coi nó như đứa em gái. Anh cũng mong sẽ có một người nào đó yêu nó thật lòng, và khiến nó rung động, anh sẽ không ngại gì giúp đỡ 2 đứa nó. Anh trai nào chẳng muốn em gái mình tìm được hạnh phúc hở em.
- Anh em mà ôm nhau hôn nhau cả đêm luôn.
- Chuyện ngoài ý muốn thôi mà em...
- Em muốn gặp nó.
- Ừ, để anh sắp xếp cuối tuần này cho 2 người gặp mặt.
- Em mà biết được anh còn làm gì nó là anh chết với em.
- Anh hông làm gì bậy bạ đâu. Đừng lo. Anh đảm bảo đó.
- Ai thèm tin anh.
- Ừ. Giờ về được chưa nè?
- Mỏi chân rồi. Cõng...
- Rồi. Để anh cõng vợ về.
Rồi mình cõng em, từ cầu tới tận cái siêu thị. Đùa chứ xa vãi cả đái luôn ý @@ Nói chứ mặt cũng dày nên dù đông người nhìn, rồi cười nói, có vài người vỗ tay các kiểu, nhưng mình cũng chả thấy ngại lắm. Kệ, ai nói gì kệ họ, vợ là nhất.
- Mệt chưa?
Tới nơi, em vừa vỗ vai, xoa mặt rồi hỏi mình.
- Cho chừa đó. Lần sau còn lén phén con nào là biết tay bà.
- Dạ biết rồi...
- Ngoan, giờ đi lấy xe.
Xong, lại cõng em vào thang máy Tới tận chỗ lấy xe em mới chịu xuống... Đùa chứ đau lưng vcđ ra luôn ấy.
- Nói thiệt là anh hổng có làm gì nó nữa chứ?
- Thiệt. Hỏi tỉ lần nữa cũng trả lời là thiệt.
- Ừ, tạm tin. Mà giờ đi đâu anh?
- Em định đi đâu.
- Tới nhà tụi mình.
- Ừ.
Tới nơi, căn nhà nhỏ của riêng 2 đứa. Đồ đạc hôm trước đã được giặt giũ, gấp bỏ lại vào tủ, giường cũng đã xếp gọn lại.
- Anh cũng không bỏ thói quen uống cafe đêm hả? - em thấy vỏ cafe ở trong sọt rác, hỏi mình.
- Ừ, thói quen thôi mà em.
- Em sẽ bên cạnh anh nhiều hơn để anh hông buồn như vậy nữa. - em ôm lấy mình, hôn mình.
- Ừ. Mà... anh đâu có buồn lắm đâu. Chỉ là lúc một mình vào mấy ngày như vậy thì chuyện ngày xưa nó tự nhiên trở về thôi... Bên em lúc nào anh cũng hạnh phúc.
- Một ngày nào đó, em sẽ giúp anh quên được chị ^^.
- Đừng nói thế, chị là một kỉ niệm ngọt ngào của anh. Còn em mãi mãi là người anh yêu thương nhất. 2 cái đó khác nhau.
- Em hông muốn anh cứ phải buồn rồi nghĩ tới chị nữa.
- Sẽ mau qua thôi em. Thôi nè, mình đi ngủ.
- Hong, đi tắm trước, cả ngày hong tắm, dơ rồi.
- Ừ. Tắm.
Rồi 2 vợ chồng khỏi lấy đồ, đi thẳng vào phòng tắm. Vừa tắm vừa hôn nhau, rồi kì cọ, lấy vòi sen bắn nước lên nhau. Rồi 2 đứa quấn lấy nhau....
Tối hôm đó,... à mà thôi khỏi kể.
Sáng hôm sau... Vẫn như thường lệ, em đánh thức mình dậy bằng một nụ hôn, rồi 2 đứa trao nhau những gì ngọt ngào nhất... à đoạn sau cũng khỏi kể nhé...
Một ngày mới lại bắt đầu.
Một lúc sau... ừm... đang hiệp 2 chào ngày mới, em vẫn đang ôm lấy mình, hôn lên vai, lên cổ mình, cô bé của em vẫn ôm chặt lấy cậu bé của mình, thì có một tin nhắn... từ "Emmmm". Lần này khác lần trước, cái avatar không thể nhạy cảm hơn, cùng với dòng tin nhắn hiện lên trên điện thoại. "Ngày mới tốt lành, xã ngố. Em tin rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ là của nhau."
Em nhìn mình, nhìn tin nhắn, rồi em tắt điện thoại. Hôn lấy mình.
- Tình cảm quá ha. để avatar ôm nhao luôn.
- Có mấy đứa bạn, con bé bắt chụp thôi. (mình cũng giảm nhịp điệu trận đấu)
- Ừ. Nghe con bé nói thế cũng buồn, nhưng có vẻ chuyện anh kể với em là thật.
- Anh chưa nói sạo em bao giờ mà.
Rồi 2 đứa lại hôn nhau. Lại tiếp tục những chuyện dang dở, lại quấn lấy nhau, trong căn phòng tràn ngập ánh nắng.
- Anh...
- Sao em?
- Mình chia tay nhé.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:34 pm

Phần 10.5 - Tình yêu đầu

Hồi đó, có nhiều người thường hỏi "Hai đứa quen nhau lâu chưa mà lúc nào cũng kè kè, quấn quít bên nhau mãi vậy?", mình cũng chẳng biết trả lời thế nào. Ừ, chắc cũng lâu, đủ lâu để có thể tự hào... Ừ.. cũng lâu thật...
--------------------------
Năm lớp 5, mình được vào đội tuyển thi HSG của trường (nói ko đùa, còn bằng khen, khánh vàng treo ở nhà). Trong mắt thầy cô thì mình là một thằng... quậy éo tả được. Nghe đâu lớp 2 lớp 3 gì đó thì mình đã lội vào phòng hiệu trưởng trong giờ ra chơi, sau đó phá dàn máy tính cổ lỗ xỉ ở đó. Rồi bị mời phụ huynh, tuyên dương trước trường. Để trả đũa thì giờ trực nhật, mỗi lần đi ngang cái trống là mình xách dùi đánh đùng đùng... Rồi lại bị bắt Rồi lại bị tuyên dương
Năm lớp 4 thì trường TVD gần đó xây lại, nên trường mình cũng hỗ trợ cho các bạn ấy học cùng, đại khái lớp 40 đứa thì kê thêm mỗi dãy 2 bàn dài, nhét thêm 10 đứa ngoại bang nữa, thế là mình tham gia trận đánh lộn cấp trường đầu tiên trong đời vì "tụi nó mặc đồng phục khác màu trường mình". Kết qua ra sao hiểu rồi đấy tụi nó lạ nước lạ cái dám làm gì đếu đâu, tụi mình cứ thế mà hăng say combat rồi hăng say viết kiểm điểm.

Tua lại quá khứ tí để mọi người dễ hình dung. Tuổi thơ mình hồn nhiên trong sáng với những trò đá dế, tạt lon, cò cò, bắn bi... nhưng cũng dữ dội lắm. Bù lại thì từ lớp 1 mình đã có phong trào đứng đầu lớp (vẫn nói thật, ai kêu xạo mình có thể post ảnh học bạ tiểu học, thậm chí cấp 2-3 gì chứ cái gì tốt thì mình ko ngại khoe), nên quậy kiểu gì cũng được tay to nâng đỡ, cụ thể là thầy hiệu trưởng và thầy cô chủ nhiệm. Kì thi nào cũng tham gia, từ đố vui, răng hàm mặt, bé khỏe bé ngoan các kiểu Thầy hiệu phó khó tính (vì cũng từng chơi cái dàn máy của ổng), nên không hài lòng lắm về mình, có cái sau này mới biết thầy rất tốt bụng... Nghĩ cũng oai. Hồi đó ai cũng kêu mình nhỏ mà có tài
Tới năm lớp 5 cuối cấp thì có kì thi HSG thành phố, mỗi lớp cử 5 đứa thi vòng loại cấp trường. Rồi chọn ra 20 gương mặt cao điểm nhất. Hôm đó mình tới trễ do kẹt kèo bắn ná Championship cấp xóm. Xong chuyện chạy thục mạng tới trường, thì thấy các bạn đã vào phòng thi, nhìn đồng hồ thì cũng sắp hết giờ làm bài, ai cũng căng thẳng... Mình buồn lắm. thầy hiệu trưởng ngồi gác thi, mình cũng tới, xin lỗi thầy vì tới trễ. Rồi bị thầy trách cho một chập. Mình hồi đó cũng trẻ người non dạ nên kể thật mọi chuyện luôn nói là con không đi thì tụi xóm con thua, quê lắm, nên thi xong là con chạy thẳng tới đây luôn.
Nhìn mình cũng mồ hôi, lấm lem đủ kiểu, vì thậm chí chỉ mặc đồ đi học vào, không tắm luôn, nên thầy cũng có vẻ cảm thông, rồi gọi mình "vào văn phòng đội, ngồi làm bài với thầy". Thế là có cơ hội làm lại cuộc đời , chuộc lại những lỗi lầm trong quá khứ.
Phòng chỉ có 2 thầy trò, nên vừa làm thầy vừa cafe, hỏi mình chuyện nhà này nọ, mình cũng nhẹ dạ ai hỏi gì trả lời nấy, thầy nhìn bài làm của mình mà hài lòng lắm Bên ngoài đám kia cũng đã về, nhìn mình chả khác nào đang chép kiểm điểm và bị hiệu trưởng hỏi cung... Có cô bé ở lại, nép bên cửa sổ, nhìn mình cười rất lâu. Mỗi lần mình ngẩng đầu nhìn cô bé đó là lại thấy cô bé đang nhìn mình... rồi lại quay đi...

Xong kì thi vòng loại đó, mình đạt hạng 2... điểm văn lúc nào cũng là điểm kém nhất của mình :< Nhưng cũng trong top đậu để đào tạo đi thi.

Học rất căng, rất nhiều kiến thức, thầy lại rất khó, nên tới giữa khóa thì quit hết 5-6 đứa. Cơ bản vì cuối cấp, theo ko nổi , phụ huynh lo thi lớp 6 không đậu nên kêu con rút. Mình thì thuộc thể loại hiếu học, nên thường ngồi bàn đầu, ngồi chung với mình còn thằng Khoa. (Về sau chuyện tình của thằng khoa cũng hay vl, nếu muốn mình sẽ viết cái review về nó... bạn chí cốt, lại hay tư vấn nên cũng hiểu)... đám lố nhố còn lại chen chúc nhau ở những bàn dưới, vì sợ thầy hú lên bảng.

Rồi buổi chiều 21/12, một ngày có lẽ mình không quên được. Mình tới trường với diện mạo đẹp zai, tuấn tú, gương mặt lương thiện, ánh mắt hồn nhiên, trong veo, không một chút tì vết... Thì... đm... Mình thốt lên... thế éo nào đám lố nhố kia lại ngồi quanh dãy bàn mình... Thường thì chúng nó cứ co ro như lũ chuột chết ở bàn dưới... giờ lại nháo nhào lên bàn đầu. Mình tới sớm rồi, mà chúng nó còn tới sớm và nhiệt tình hơn Lạ...

- Ê Hưng, ra chơi đá cầu tí rồi vô học. - tiếng thằng Khoa gọi mình
- Ờ. đợi cất cặp cái.

Chợt, vừa dứt lời... một bạn gái đang ngồi bàn của mình hay ngồi, đứng dậy... quay sang nhìn mình, rồi mỉm cười... một nụ cười không thể nào đẹp hơn được... mới lớp 5 nhưng nói thật là mình cũng sốc...

Là cô bé hôm bữa...

Mình có một tính tốt và một tật rất xấu, đó là nhớ dai và hay thù vặt. Nên những gì có ấn tượng thì ít khi nào quên... Mình cũng không thể quên cái bóng dáng thập thò ngoài cửa sổ của cô bé, cũng không quên ánh mắt cô bé nhìn mình...
Lạ là ở chỗ đây là lần đầu tiên mình gặp cô bé trong lớp đội tuyển này.

- Chào bạn - mình gật đầu chào lại - sao bạn lại vào đây?
- Mình mới được tuyển để đủ chỉ tiêu. Thầy kêu mình ngồi chỗ này để có gì bạn còn giúp đỡ
- Ê Hưng, tao mày đổi chỗ nha - thằng Mẫn ml ý kiến, giờ nó đang ngồi chỗ mình. Mọi khi nó với đám kia thì đú ở góc dưới, giờ nó lội lên trên, bày biện tập vở đủ cả.
Mình cũng lạnh lùng, lôi cổ nó.
- Xê ra, để tao ngồi với bạn mới.

Thầy cũng vào, mọi người ai về nhà nấy, rồi giới thiệu sơ là hôm nay có mấy bạn mới học cùng để đủ chỉ số đi thi. Thầy cũng kêu đám ma cũ lo giúp đỡ ma mới về vụ kiến thức đã học, cụ thể 2-3 đứa sẽ kèm 1 đứa mới. Mình với Khoa sẽ kèm bạn mới. Mình chen vào giữa, để thằng Khoa ngồi ngoài, bạn mới ngồi trong góc

Suốt cả giờ học hôm đó, cô bé không nói gì, chỉ im lặng ghi ghi chép chép. Lạy mợ - mình nghĩ - học toán đã ko hiểu còn ráng cắm đầu ghi chép thì có ích gì...

Mình xé một tờ giấy nhỏ, ghi vài chữ, rồi chuyền sang bạn đó. Trò này hồi đó thích chơi cực luôn... rất trẻ con nhưng nhìn lại cũng rất lãng mạn ^^
- Chào bạn.
(cô bé vẽ một mặt cười, chuyền lại mình)
- Bạn có vẻ ít nói nhỉ.
- Con gái nói nhiều vô duyên lắm.
- Ừm, mình tên Hưng.
- Linh
- Chào Linh........

----------------------------------------------

Ngoài lề:

Có một số thím đã mò đâu ra được info của mình, cũng đã liên lạc facebook các kiểu đa số là xin info của Quỳnh gì đó, mình khuyên các thím đừng can thiệp nhiều vào chuyện đời sống của con bé có duyên thì ko cần mò info các thím sẽ được gặp, nhiều khi sẽ kết đôi cũng nên, còn không duyên thì có mò cũng chả làm gì được.

Một số người khác là do quen biết mình từ trước, nên cũng rõ chuyện này, lúc cafe với mình cũng nhắc tới, họ có vẻ thông cảm hơn, nên cũng khuyên mình tìm cách dứt khoát...

Chung quy, mình muốn nhắn gửi rằng đây là câu chuyện có thật... có thể khẳng định 99% là thật, ngoại trừ tên nhân vật, và các cảnh tự sướng, về cuộc sống và cuộc gặp gỡ duyên nợ giữa mình và Quỳnh. Mình rất vui khi mọi người đưa ra lời khuyên, góp ý này nọ, nhưng mình không hy vọng mọi người xen ngang vào phá rối như kiểu mò info này nọ... Con bé tuy rất dạng nhưng rất dễ tự ái, lại đang thi cử, nên hy vọng mọi người kiềm chế...

Còn về dự tính, thì chắc mỗi 10 chương sẽ là một phụ chương về chuyện ngày xưa, theo yêu cầu của một thím trên voz đã pm face cho mình...

Hy vọng mọi người tiếp tục ủng hộ...

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:35 pm

Em nhìn mình, nhìn tin nhắn, rồi em tắt điện thoại. Hôn lấy mình.
- Tình cảm quá ha. để avatar ôm nhao luôn.
- Có mấy đứa bạn, con bé bắt chụp thôi. (mình cũng giảm nhịp điệu trận đấu)
- Ừ. Nghe con bé nói thế cũng buồn, nhưng có vẻ chuyện anh kể với em là thật.
- Anh chưa nói sạo em bao giờ mà.
Rồi 2 đứa lại hôn nhau. Lại tiếp tục những chuyện dang dở, lại quấn lấy nhau, trong căn phòng tràn ngập ánh nắng.
- Anh...
- Sao em?
- Mình chia tay nhé.

Phần 11 - Chia tay?

- Hử?
Mình giật mình, dừng mọi thứ lại... em vẫn đang ngồi trên người mình, mình thì chẳng thể tin nổi những gì đang xảy ra...
- Em nói gì cơ?
- Mình chia tay nhé.
- Tại sao? Chuyện vặt này mà em cũng chấp nhất nữa hả trời - mình ngồi dậy, ôm lấy em thật chặt, hôn em thật nhiều.
- Cũng ... - em dừng lại - cũng bởi vì mình đã yêu nhau quá lâu. Nên em cũng cảm thấy chúng ta nên thay đổi.
- Anh không hiểu.
- Ừm... nói sao nhỉ... - em ngấn nước mắt... - em thật sự muốn được một lần có lựa chọn ích kỉ cho bản thân mình. Em muốn anh yêu em, chỉ yêu mình em, em không muốn chia sẻ anh với bất cứ người con gái nào khác...
- Em à... - mình ngắt lời
- Em biết anh đàng hoàng, em biết anh yêu em, em biết tương lai tụi mình sẽ đến với nhau, nhưng em không muốn chấp nhận chuyện có người thứ 3 xen vào giữa thế này.
- Là tại anh...
- Em nghĩ mình cần có thời gian để tập nghĩ cho nhau nhiều hơn. E sẽ cố gạt đi cái suy nghĩ ích kỉ đó. Em cũng mong anh hãy cố ích kỉ một chút, coi như là vì em đi.
- Con gái mà anh. Không ai muốn chia sẻ người đàn ông của mình cho người khác. Nếu là anh, anh cũng muốn một ngày nào đó em về kể cho anh nghe "tối qua em ngủ với người này, chỉ ôm nhau chứ ko làm bậy" chứ? Anh chịu đựng được không?
- Anh xin lỗi. Là anh không tốt.
- Xin lỗi không giải quyết được gì đâu anh à. Em hiểu anh, em tin anh, nhưng không có nghĩa là em không biết lo sợ. Em sợ là một ngày anh sẽ thay đổi, anh sẽ kiềm chế không được, rồi khi đó tụi mình sẽ ra sao? Anh định bỏ mặc 1 trong 2 người à?
- Nhưng mà...
- Làm ơn đi... - em khóc - em đã cho anh tất cả mọi thứ, từ tình yêu, tới cuộc đời, tới cuộc sống, tới tương lai của em. Em chỉ cần anh yêu em và chỉ có mình em thôi. Không lẽ như vậy là quá tham lam sao anh?
Rồi em túm lấy cái khăn, chạy vào nhà tắm, khóc rất nhiều... Thật sự mình cảm thấy rất tội lỗi. Mình biết em sẽ buồn, nhưng mình không nghĩ em lại phải chịu đựng nhiều thứ đến như vậy...
Mình tiến tới sau em, ôm em vào lòng.
- Anh biết rồi. Anh sẽ dừng lại với con bé. Cũng sẽ không chở con bé đi đâu nữa.
Em vẫn không nói gì...
- Sẽ cần một ít thời gian để thuyết phục con bé, anh cũng đã sắp xếp cho em với nó gặp nhau rồi. Tụi mình sẽ sớm giải quyết chuyện này thôi. Chỉ là anh không muốn quá phũ với con bé. Nó không đáng để bị như vậy
- Vậy em đáng để phải đau khổ thế này à? - em cắn mạnh vào ngực mình... Đau lắm...
- Anh có bao giờ muốn em phải buồn đâu.
- Không muốn mà đi ngủ với con khác cơ... - em vẫn còn ấm ức chuyện đó lắm, nên đấm khá mạnh vào mình...
Rồi 2 đứa đánh răng, tắm rửa. Không nói gì. Mình vẫn ôm em, tắm cho em, ngược lại, em cũng thế, như mọi khi 2 đứa vẫn làm. Rồi tranh thủ lúc em đang lau người, mình bế em lại giường.
- Cho em xuống. - Em giãy giụa.
- Ngu sao cho...
Đặt em xuống giường, mình ôm lấy em, lấy chăn phủ lên người 2 đứa cho đỡ lạnh, rồi hôn em một nụ hôn thật dài...
- Em nè...
- Hử? - em vẫn đang dỗi...
- Đừng chia tay nữa.
- Tại sao?
- Anh quyết định rồi
- Nói phét là giỏi.
- Anh đó... em mà không làm khó thì có ngày anh ngủ với nó thật cho coi.
- Em mất lòng tin ở anh zậy à?
- Ngu sao tin anh... anh dâm như quỷ ấy.
- Dzậy mà sao vẫn thương anh cơ đấy
- Ngu sao hông thương. Nói rồi, anh coi chừng đi, giỡn với em có ngày em thiến thật đó. - em bóp mạnh thằng nhỏ... ra vẻ đe dọa kinh khủng lắm
- Dạ, biết rồi...
- Mà khi nào định cho em gặp con bé đây.
- Mai đi. Chiều nay anh gặp nó uống nước nói chuyện chút rồi hẹn nó mai 3 đứa gặp nhau luôn.
- Chiều em đi với anh.
- Có cần làm quá zậy không anh muốn con bé chuẩn bị tinh thần trước.
- Hông đi cùng lỡ anh đẩy nó vô nhà nghỉ nữa.
- Anh đâu có bịnh zậy.
- Ờ, làm sao làm đi. Tui hông biết đâu.

Đại khái thế, em cũng không còn buồn, mình cũng nhẹ bớt trong lòng, 2 đứa lại quấn lấy nhau Lúc sau thì 2 đứa tắm rửa lần nữa, rồi đi ăn. Xong mình chở em về nhà chào cậu mợ, rồi qua nhà mình nấu ăn.

Mình cũng không biết đó có phải là một hướng giải quyết tốt chưa, cũng không rõ chuyện với em đã ổn chưa, nhưng thật sự mình thấy rất có lỗi. Mình có thể cảm nhận thấy em vẫn chưa thể chấp nhận lời giải hòa của mình... Em còn buồn nhiều lắm, cái này mình biết. Lúc mình nhìn em, em cười, nhưng đó không còn là nụ cười hồn nhiên của hôm qua nữa, mà bên trong nó nặng trĩu tâm sự.... Nhưng... mình thật sự không thể nghĩ ra cách nào khác ổn thỏa hơn lúc này.

Hy vọng mọi chuyện sẽ ổn... Mình lẩm nhẩm thế...

Trưa hôm đó em ở lại nhà mình, cùng mẹ mình đi mua sắm ít đồ, rồi 2 mẹ con kéo nhau vào phòng ngủ thay đồ trò chuyện gì đấy. Tới chiều em về nhà cậu, nghỉ ngơi một tí, trong lúc đó mình đi gặp bé Mèo.
- Đi rồi về lẹ lát nữa còn đi chơi công viên với em đó.
- Ừ, anh biết rồi.
Khiếp, quản lý giờ giấc kinh quá... Mình cũng đi, hẹn con bé ở cafe X gần nhà con bé. Thấy mình tới con bé vui lắm, chạy tới níu tay níu chân mình. Rồi suốt một buổi đó con bé khoe mình nó tập làm bánh này, rau câu nọ, rồi nó với con Thanh quậy thế nào... Nghe đâu giờ nhà toàn bột bánh @@.
- Em nè...
- Sao anh? - con bé ngơ ngác nhìn mình.
- Hmm, trước mắt, anh nghĩ mình nên hạn chế gặp nhau lại, cũng không nên thân mật quá mức như thế này.
- Dạ... - con bé buồn ra mặt luôn
- Hôm nay chị đã khóc rất nhiều khi nghe anh kể về chuyện của tụi mình. Chị buồn về chuyện này nhiều lắm. Anh nghĩ cũng đã tới lúc anh phải nghĩ cho chị nhiều hơn, anh không thể cứ ích kỉ vì mình như vậy hoài được.
- Dạ...
- Anh rất quý em. Anh muốn mình sẽ vẫn là bạn bè, anh em tốt của nhau, chỉ là đừng làm những chuyện dễ gây hiểu lầm nữa... Em cũng hiểu anh nghiêm túc trong chuyện này mà.
- Dạ, em biết rồi...

2 đứa im lặng một lúc rất lâu, con bé khóc... lần này nó khóc thật. Nhiều người nói ghét con bé chứ... nhìn nó như vậy mình thấy tội nghiệp lắm. Nó có một quá khứ đủ buồn và một thời gian cô đơn rất dài rồi, mình hoàn toàn không muốn những ngày vui của con bé lại ngắn ngủi như vậy. Con bé từng cười rất nhiều, từng líu la líu lo đủ thứ trên trời dưới đất, nhưng cũng từng là đứa rất im lặng, nội tâm... Bên cạnh con bé mình gần như không còn cảm giác buồn hay mệt mỏi nữa... Mình không muốn mất đi người bạn này.

- Nè, anh có bỏ em trốn qua Mỹ đâu mà khóc dữ zậy. Chỉ là không muốn ôm hôn hay làm gì đó hiểu nhầm thôi mà.
- Anh đâu có muốn gặp em nữa.- con bé vẫn khóc.
- Anh không nói nhé. Anh vẫn sẽ gặp em, nhưng mình sẽ giới hạn mối quan hệ của tụi mình lại, giờ tụi mình vẫn sẽ là bạn bè tốt, anh em tốt. Vẫn như xưa thôi, nhưng em cũng nên xác định rõ mối quan hệ này. Anh không muốn tụi mình làm bất cứ chuyện gì không phải nữa.
- Dạ.
- Ừm...
- Sao anh?
- Mai em rảnh chứ, anh nghĩ em với chị nên gặp nhau. Em sẽ có cơ hội để hiểu chị hơn, có khi em cũng sẽ dễ xác định việc tình cảm tụi mình. Anh biết em có tình cảm với anh, anh trân trọng điều đó, nhưng mình không thể đến với nhau được. Anh chưa thật sự sẵn sàng cho tình yêu với em, cũng không muốn tiến xa hơn. Mình cứ như vậy, có khi sẽ tốt.
- Dạ... em biết rồi.
- Mà... mai có cần mặc đồ đẹp không anh.
- Mặc bộ đẹp nhất đi. Anh muốn lúc nào em cũng xinh đẹp.
- Dạ....... Anh...
- Sao em?
- Đi ăn với em nha.
- Hông được rồi, chị làm cơm đợi anh ở nhà.
- Vậy chở em mua ít đồ ăn tối nha, con Trang chắc chưa nấu nướng gì đâu.
- OK.

Con bé cũng buồn lắm, nó vẫn cười, vẫn vui đùa với mình, nhưng mình biết, thật sự nó đang cố gắng làm vẻ mặt vui vẻ hơn. Không còn cái mặt mèo cười tủm tỉm mỗi lần mình cười với nó nữa, cũng không còn cái mặt mèo tội nghiệp xin xỏ mình... giờ chỉ còn ánh mắt buồn, xa xăm lắm...

Cũng vì sự nhu nhược của mình mà 2 người con gái rất quan trọng với mình, đã thành ra thế này... 2 người con gái lúc nào cũng đem lại cười vui, giờ lại mang nặng trĩu tâm sự như vậy...

--

Mình cũng mua thêm một ít bánh trái, để 2 con bé khuya có đói thì lấy ra ăn. Rồi chở Mèo con của mình về phong trọ.

- Có gì chiều mai mình gặp nhau ở quá cafe đó nữa nhé.
- Có nhất thiết phải vậy hông anh?
- Anh nghĩ là mình nên như vậy.
- Dạ... Mà anh...
- Ơi?
- Em sẽ đợi...
- Anh hy vọng sẽ có một người yêu em thật lòng, khiến em yêu... anh sẽ chúc phúc cho em và người đó.
- Anh tào lao quá. Thôi em vô ăn. Mai gặp anh sau.
- Ừ. Vậy anh về trước.

-----------------------------------------

Tối hôm đó, cũng khá khuya, mình định đi ngủ, thì có một tin nhắn mới... của Mèo con

- Em không còn cơ hội nào hở anh?
- Đừng nói như vậy em à. Là anh không tốt, em đáng có được một người yêu em hơn.
- Hong muốn.
- Ngoan, ngủ đi nè, rồi ngày mai mở mắt ra sẽ là một ngày mới đó. Chuyện cũ đừng giữ mãi làm gì em nhé.
- Hong...
- Em yêu anh.
- Anh cũng rất mến em.
- Hong, em yêu anh, em yêu anh ...
- ^^ em là một cô bé rất tốt. Anh hông đáng đâu em.
- Vậy....
- Sao nè?
- Em muốn... anh là người đầu tiên của em...

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:35 pm

Phần 12 – Bẫy tình?
- Em muốn... anh là người đầu tiên của em...
Đứng hình một hồi lâu, phải mất một lúc sau mình mới lấy lại được bình tĩnh. Móc điện thoại ra gọi cho con Mèo ngố này.
- Alô, em nghe
- Bớt giỡn đi gái. Anh hông muốn em cứ kiểu như vậy đâu.
- Em nói thật mà.
- Ngốc vừa thôi chứ. Tại sao em cứ phải hy sinh giao cả đời mình cho một thằng chả ra gì như anh? Trên đời này con nhiều người tốt với em, rồi em sẽ tìm được một người khiến em yêu và yêu em thật lòng thôi. Em đừng có nghĩ quẩn quá.
- Em yêu anh mà...
- Mình nên giữ lại một tình cảm đẹp em à. Chẳng lẽ em muốn anh thành thằng khốn đi hại đời em rồi lấy người khác hả?
- Hông có... Nhưng em hông hối tiếc...
- Tại sao?
- Chẳng lẽ em muốn yêu người mình yêu cũng là sai sao?
- Rồi sẽ có người em yêu hơn anh mà
- Hong...
Nghe con bé nói thế, thật sự lúc đó mình cũng cảm thấy có mùi chẳng lành. Từng đọc 1 tỉ lẻ 1 câu chuyện về Chúa tể của những chiếc vỏ, nên nói thẳng là mình cũng bày tỏ thái độ quan ngại sâu sắc tới trường hợp này.
- Nghe anh nè.
- Hong.
- Có chuyện gì thì cứ nói cho anh, anh coi em như đứa em gái của anh vậy, đứa nào làm gì em thì nói anh biết, anh sẽ tìm cách giải quyết cho. Anh muốn sau này nhìn lại, mình sẽ thấy quá khứ của mình là một tình yêu đẹp, chứ không phải là lừa lọc hay giả dối.
- Anh nói zậy là sao?
- Anh chỉ nói zậy thôi, những lời em nói hôm nay làm anh rất buồn.
- Anh... em đâu có?
- Anh nói thật, nghe nè Quỳnh. trong mắt anh tới giờ em vẫn là một cô bé hồn nhiên vô tư trong sáng, anh không muốn vì bất lý do gì khiến anh phải có cái nhìn khác về em hết.
Lần này con bé khóc... Quả như mình dự đoán... đã có chuyện gì đó xảy ra với con bé thật...
- Thôi nè, ngoan, nghe lời anh, ngủ ngoan đi nè, mai anh đem đồ ăn sáng qua, rồi có gì nói cho anh biết, được chưa.
Con bé không nói gì, cúp máy. Mình cũng nhắn lại một tin "Anh sẽ mãi bên em mà. Mạnh mẽ lên, em gái của anh". Cũng hơn 12h, thu dọn máy móc rồi lăn ra ngủ. Một phần cũng quá mệt sau một ngày dài năng động, một phần vì cũng lâu rồi chưa được ngủ sớm
Tới tầm hơn 3 giờ, mình giật mình dậy với tiếng điện thoại reo inh ỏi. Của một số lạ.
- A lô, nghe?
- Anh Hưng hả? Em Trang bạn Quỳnh nè.
- Sao? Chuyện gì zậy em?
- Anh làm cái gì mà Quỳnh nó khóc om sòm cả đêm không cho ai ngủ luôn zậy? Em dỗ nó cả buổi nó cũng hông chịu nín nè.
- Em đưa Quỳnh nghe máy dùm anh.
Lúc sau...
- Nó hông chịu nghe anh ơi. Nó nói nó hông muốn gặp anh nữa.
- Anh biết rồi. Em có chìa khóa cổng đó hông?
- Hông, cổng chỉ chốt bên trong thôi.
- Zậy đợi anh tới rồi em mở dùm anh nhé.
- Dạ.
...
- Anh...
- Sao em?
- Hay khuya rồi anh đừng qua, nguy hiểm lắm.
- Không sao đâu em, ai dám làm gì anh chớ.
- Vậy anh đi cẩn thận, nhìn Quỳnh vậy em lo quá. Mà anh đi em cũng không an tâm.
- Ừ, em tranh thủ dỗ nó dùm anh nha.
- Dạ.
Không biết mọi người gọi mình là khôn hay dại, nhưng thật sự, trong đầu mình lúc đó, chỉ có một suy nghĩ, đó là mình cần phải gặp con bé, càng sớm càng tốt.
............................
Phóng như bay trên đường, cũng may do ăn ở nên không thím cơ động nào hốt vào, bao nhiêu suy nghĩ trong đầu mình. Chẳng lẽ chuyện mình nghi ngờ là thật? Nếu đúng là như vậy thì với tính cách trước giờ của con bé, nó sẽ sốc lắm @.@ Đúng là mình cư xử dở quá. Nó coi mình như người thân, mình lại khá phũ với nó...
Nghĩ đến đây mình chợt rùng mình... rồi lỡ... nếu mọi thứ trước giờ con bé thể hiện với mình đều là giả dối? Cũng phải, chỉ mới quen cao lắm 2 tuần, lại 2 lần suýt... "ngủ" với nhau... không lẽ con bé định gài mình thật?
Không phải... Tốt nhất khi chưa biết được chuyện gì thì đừng vội đánh giá ai hết. - Mình tự an ủi mình...
"Mình cần phải bên cạnh con bé lúc này... Con bé cần mình... "
.................................
Tới nơi, gọi cho Trang, con bé ra mở cổng. Cái cổng được rào lại xung quanh rất kín, nên chỉ có thể mở được từ bên trong. Thằng gì đấy đệ anh Hà bên phòng đầu còn thức, thấy mở cổng thì nó bật đèn, kiểu báo hiệu "bố mày còn thức đấy, muốn trộm cướp thì bước qua xác bố mày".
Nói thế thôi chứ nhìn trước cửa phòng có đôi dép nữ. "Chắc nó đang phang gái". Mình chợt nghĩ, rồi cười, dắt xe vào tiếp. Nó hé cửa sổ, mình nhìn nó chào, nó cũng gật đầu chào rồi tắt đèn.
Vô phòng, chả thấy con bé đâu, tìm một lúc thì thấy nó lủi thủi ngồi ở góc tường trên gác, nhìn mình bằng ánh mắt uất ức lắm. Mình không chắc mình có phải thằng sành đời không, nhưng chắc mình có thể phân biệt được ánh mắt của con bé, đâu là vui, đâu là buồn, đâu là nhõng nhẽo, đâu là trách móc, đâu là tuổi thân... Có vẻ con bé đối xử với mình quá "thật", quá trẻ con, mọi thứ cứ lồ lộ ra trước mắt như thế...
Mình dỗ nó một lúc lâu sau nó cũng không nói gì, cứ lắc đầu giãy dụa, khóc lóc... Cũng gần 4h, con Trang thì xác định thức nguyên đêm rồi, thấy con bé tội quá, mình lại chỗ con Mèo hư nhà mình, nói nhỏ vào tai nó
- Bây giờ, em đi theo anh tới chỗ này nói chuyện, còn không, từ nay anh sẽ không bao giờ quan tâm hay xuất hiện trước mặt em nữa.
Mình chìa tay ra. Con bé không động tĩnh gì, khuôn mặt nó vẫn thế, có cái gì đó ấm ức lắm. Mình lắc đầu, quay lưng đi, thì một bàn tay kéo mình lại. Là bé Mèo...
- Anh đừng đi.
- Chịu nói chuyện với anh rồi hả.
- Em hổng muốn anh biến mất.
- Ừ, giờ hết biến mất rồi.
- Em xin lỗi...
- Ở đây nói hông tiện, mình đi tới chỗ khác đi, để chỗ cho Trang ngủ nữa. Con bé vì em mà thức cả đêm rồi nè.
- Dạ.
Dắt con bé ra ngoài, đợi con Trang khóa cổng, khóa cửa cẩn thận, mình mới đèo con Mèo hư này đi. Haizz, may là ngủ sớm.
- Đi đâu anh?
- Tới nhà anh, em định ở ngoài đường nói chuyện cho cảm lạnh chết hả?
- Dạ...
Sex... à sách có câu họa vô đơn chí... đúng thật. Lúc đi gấp quá mình quên mọe nó mất là mình lấy xe của con em đi cho tiện vì xe nó để ngoài. Mà xe này thì xác định là ... đếu có chìa khóa cửa ở chung cư. @.@
Không lẽ dẫn con bé đi ... ks nữa? Không được. Mai vợ qua nhà làm đồ ăn sớm, nó mà không thấy mình ở nhà thì xác định xuân này con không về luôn.......
Nghĩ một hồi, mình lấy điện thoại ra, gọi cho em...
- A lôôôôôôô... (giọng em còn đang ngái ngủ, trông tội nghiệp lắm)
- Em rửa mặt đi, rồi có chuyện này anh muốn nói với em.
Có vẻ nghe tiếng xe, em cũng dậy hỏi.
- Anh đang ở đâu zậy?
- Anh đang ở ngoài đường. Em rửa mặt đi rồi anh mới nói được.
- Đợi em xíu... rồi.
- Ừ, Anh cũng đang ngủ thì bị bạn của Quỳnh gọi dậy, nó nói anh là con bé khóc cả đêm luôn, nên nhờ anh qua giúp.
- Là sao? Rồi sao? Giờ anh sao?
- Anh thấy cứ để nó ngồi trong phòng khóc nữa thì con bạn nó mất ngủ luôn quá, mai lại có chuyện không hay, anh lại không mang chìa khóa nhà tụi mình, sẵn có em ở đây, anh định nhờ em qua nhà mở cửa dùm anh, rồi anh chở con bé qua, tụi mình sẵn gặp mặt rồi 3 mặt nói chuyện luôn.
- Ê. Khoan. Con bé có bầu với anh rồi hả?
- Điên hả? Tới giờ cũng chưa chịu tin anh à?
- Rồi nha, hong giỡn nha...
- Anh nghiêm túc chứ giỡn gì. Đang ngủ bị đập dậy chạy qua bên chỗ nó lạnh chết luôn nè Nha, anh thương. Em qua mở cửa giúp anh rồi đợi tí, anh qua liền.
- Rồi. Về lẹ bà còn trị tội.
- Ừ. Yêu em.
Xe bon bon chạy, tới chung cư, gửi xe, bấm thang máy lên tầng 8... Vào tổ ấm của mình, nơi có em đang ngồi, đợi. Mình đi vào, em nhìn mình, ánh mắt em đầy những câu hỏi... Mình biết... Và mình cũng biết rằng... Hôm nay, có thể sẽ là ngày mình kết thúc... Tất cả.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Nhok Bii
♥ Administor ♥
ღ Kỹ Thuật Viên ღ

avatar

Tổng số bài gửi : 349
Join date : 07/03/2015
Age : 21

Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   Sat Mar 14, 2015 6:36 pm

Phần 13 - Cuộc đời em, em lựa chọn mà anh

Vừa thấy mình đi vào, em bật dậy, chạy ra, ôm chặt lấy mình. Rồi em bật khóc... đấm mạnh vào lưng mình.
- Được rồi, ngoan nè. Anh về với em rồi nè. Anh có đi đâu bậy bạ đâu mà đánh anh đau dữ zậy nè.
- Cho anh chết. Hông cho anh đi đâu nữa.
Em vẫn khóc. Mèo Con thì đứng chết trân ở sau lưng mình... Có vẻ con bé cũng sốc trước cảnh tượng này. Rồi con bé cũng sụt sùi khóc......
Chẳng biết kiếp trước ăn ở thế nào, mà hôm nay, 2 người con gái mình yêu thương... đều đứng ở đây, khóc trước mặt mình. Đau lắm chứ.
Đứng một lúc, mình dắt em vào ghế, rồi ra cửa dắt con Mèo nhỏ của mình vào, lấy khăn cho 2 đứa lau nước mắt, rồi giải thích lại một lần nữa với em về chuyện hôm nay, là thật sự mình đang ngủ, thì con Trang điện, rồi mình chạy qua dỗ con Mèo, rồi chở nó qua đây để tránh phiền hàng xóm. Em nghe mình nói, cũng bớt nước mắt, nhưng ánh mắt có một chút gì đó rất thất vọng. Mình biết...
Rồi thấy 2 đứa nó mắt mũi tèm lem ra, mình mới gọi em đi rửa mặt, sau đó tới con bé. Lúc con bé đang trong toilet thì em chạy ra ôm chầm lấy mình, hôn đủ trò @.@
- Em biết - em ngẩn mặt lên, nói nhỏ - em biết anh nói thật. Nhưng em buồn lắm.
- Sao biết nói thật hay zậy nè.
- Vì anh mặt còn bộ đồ chiều hôm qua đi chơi với em @.@
Đù... nhắc mới nhớ.Hôm qua lúc em qua chơi, rồi ăn uống ở nhà mình, rồi ôm nhau ngủ, tới chiều mình tắm cái rồi 2 đứa dắt nhau đi lang thang. Tối về thì vẫn bộ đồ đó mà ngồi làm việc, thấy cũng sạch nên chẳng thay ra, cứ thế mặc đồ dơ mà ngủ. (mà cũng dơ lắm đâu, còn thơm mà)
Mình bật cười.
- Anh ngoan hiền dễ bảo lắm. Hổng có ăn chơi bậy bạ đâu.
- Ở dơ thì có.
2 đứa ôm nhau một lúc thì con Mèo ra, mình hôn em một cái rồi ngồi lại chỗ cũ.
- Giờ em giải thích cho anh nghe chuyện này được chưa nè?
- Chuyện gì anh?
- Sao em cứ 5 lần 7 lượt rủ anh làm chuyện đó với em? Thật sự thì đã có chuyện gì?
- Em... đâu có.
- Nghe anh nói đây nè. Anh quý em, coi em như một đứa em gái. Nếu em có chuyện gì thì nói với anh, anh sẽ tìm cách giúp em. Chứ anh không muốn em cứ phạm tiếp sai lầm nữa.
- Em hông hiểu...
- Anh nói vậy là sao? - con bé ứa nước mắt
- Nghe anh nói nè. Ai cũng có sai lầm Quỳnh à. Anh không trách, hay không khinh thường em gì hết. Nếu em muốn giữ đứa bé, em có thể giữ nó lại, anh chị có thể giúp em và nhận đứa bé làm con nuôi. Em chưa có hướng giải quyết, anh chị sẽ giúp, chứ anh không muốn em vì chuyện này mà cứ phải đi gạt người này người kia, tội người ta lắm em à.
Em có thai mấy tháng rồi?
Con bé bật khóc, chạy lại.... tát mình mạnh một cái. Em cũng giật mình, rồi chết trân nhìn mình @@ Ê... đừng nói đổ cho anh cái thai đó nha gái.... Mình chợt nghĩ... Cú này chơi ngu thật rồi.
Con bé nhìn mình, vẫn cái ánh mắt uất ức đó, chạy thẳng vào toilet, tiếp tục khóc.
- Giờ sao anh... - em nói - hết chối được rồi hả.
- Em điên hả. Tới lúc nào rồi mà còn chưa chịu tin anh hả?
- Sức chịu đựng của em cũng có giới hạn thôi đó. - em cũng ứa nước mắt.
Lần đầu tiên, có thể nói trong suốt mấy năm yêu nhau. Đây là lần đầu tiên mình phải rơi vào cái tình cảnh khó chịu thế này.
- Đợi anh tí.
Mình chạy vào nhà tắm, con bé vẫn đang khóc, mình nắm vai con bé, quay lại chỗ mình.
- Buông em ra đi. - con bé gào trong nước mắt.
Mình ôm chầm lấy con bé.
- Không buông. Bây giờ có ngoan, kể cho anh nghe đã có chuyện gì...
Một lúc sau thì con bé nín, quay lại định kéo con bé ra thì... oh mài god... em đang đứng đằng sau, nhìn mình chằm chằm....
- Vậy... Em ra ghế đợi trước.
Hôm nay đúng là không có cái ngu nào như cái ngu nào. Bao nhiêu cái ngu nó đổ dồn vô một ngay hết... Thôi xong rồi... Lúc đó, cảm giác của một thằng loser cứ quanh quẩn trong đầu mình như thế. Chưa giải thích rõ chuyện này thì đã gây thêm hiểu nhầm ở chuyện kia... giờ thì hết đường lui rồi... chẳng biết em có còn nghe mình nói nữa không...
Dắt con Mèo hư ra phòng, lau mặt lau mũi cho nó, rồi quay lại chỗ em với mình ngồi. Em thì không ôm tay mình nữa, giờ ánh mắt em nhìn mình có phần gì đó hoài nghi là nhiều hơn.
- Em hổng có... - con Mèo lên tiếng trước.
- Anh hông hiểu lắm.
- EM HỔNG CÓ BẦU BÌ VỚI AI HẾT! ANH HÔNG HIỂU HẢ? - Con bé lại gào lên.
- Làm ơn đi, anh vừa phải thôi. Nếu đã không còn tin những lời em nói tới như vậy, thì anh đừng nghe em nói nữa, cũng đừng gặp em nữa.
- Tại sao lúc nào anh cũng nói anh quý em, anh thương em, để rồi anh lại là người đầu tiên dùng những lời đó nói em như vậy hả?
- Anh hông hiểu... nếu không có gì sao em cứ tìm cách ép anh phải ngủ với em chứ? Anh đã khuyên nhủ em bao nhiêu lần là mình không thể rồi mà.
- Là vì EM YÊU ANH, được chưa? Em muốn yêu ai thì cũng không được hả anh?
Rồi con bé lại khóc... giọng nó nghẹn trong nước mắt.
- Em yêu anh. Em biết anh quan tâm em, lúc nào anh cũng muốn muốn em vui, cũng muốn em tìm được hạnh phúc. Nhưng làm ơn đi, em chỉ hạnh phúc khi được ở bên cạnh anh thôi mà. Chẳng lẽ, em muốn trao cuộc đời mình cho người mình yêu cũng là sai trái hả anh?
- Anh không đáng. Anh nói thật. Anh không đáng để em phải hy sinh cả cuộc đời như thế.
- Em không hối tiếc.
- Em luôn tin tưởng anh. Lúc nào cũng nghe lời anh. Nhưng tới cả một câu nói của em anh cũng cho là em nói dối, là em đi lừa gạt.
Con bé lại khóc...
Mình chồm lại, lau nước mắt cho con bé. Em giật tay mình lại, lấy cái khăn, rồi lau cho nó @@ khó hiểu vồn.
- Anh đi tắm đi, cả nửa ngày không tắm rồi. Để em nói chuyện với con bé một tí.
Thấy mọi thứ có vẻ đã lắng lại, ít ra cũng không dính phải phi vụ đội sừng đạp vỏ gì, nên mình cũng an tâm, lấy đồ đi tắm.
Tắm xong, ra tới nơi thì thấy con bé đã nín, cũng đã... thay bộ đồ ngủ của em... @@ trong lúc mình tắm chả biết 2 chị em nó thủ thỉ tâm sự nhau cái gì mà giờ con Mèo mít ướt đã hết khóc, rồi 2 chị em nó diện combo 2 bộ đồ ngủ đẹp nhất mình mua @.@
Một tư tưởng three some lóe lên trong đầu mình... Đù... không lẽ sống lương thiện nên trời thương...?
- Nhìn cái gì? - Em nói - Đi qua bên phòng kia ngủ đi. Để phòng này chị em tui nói chuyện.
- Ơ...
- Ơ ơ cái gì. Tội của anh nặng lắm, còn chưa xử đâu đấy.
- Dạ... anh biết rồi. vậy anh ngủ trước
Nói chung là éo hiểu gì luôn @@ sau 15-20 phút tắm rửa thì 2 con giặc cái này tự nhiên thân nhau hẳn, rồi cho mình ra rìa luôn chứ @@ tan cmn tành giấc mơ three some.
Nói chứ cũng an tâm. Em là người hiểu chuyện, biết cách cư xử, nên mình có thể tin em có thể thay mình giúp đỡ, khuyên nhủ con Mèo hư hỏng đó. Với lại... một phần cũng quá mệt. Chợp mặt chưa được 2-3 tiếng, lại hành xác thế này, thì đúng là chịu không nổi thật.
Mình cũng chào hỏi các kiểu, thì em chạy lại kéo cổ mình, hôn một cái @@
- Đánh dấu chủ quyền luôn kìa. - mình nói nhỏ vào tai em
- Kệ. - em cười.
- Em coi tin nhắn với cuộc gọi hôm nay của anh rồi.
- Thế tin anh chưa?
- Chưa. - em cốc đầu mình cái - đi ngủ đi, mở mắt còn hông nổi mà cứ đòi hỏi này nọ.
- Ừ, vậy anh ngủ trước, em cũng khuyên con bé giúp anh.
Mình nhìn con bé, nó cũng ngại, vờ quay mặt đi chỗ khác. Cũng hơi phũ với nó thật
Trưa hôm sau, phải tầm đâu hơn 11h mình mới lò mò dậy. Mở mắt ra thì ôi đệt mọe... một cảnh tượng hãi hùng diễn ra ngay trên giường mình: 2 con quỷ cái đang ôm nhau ngủ. Đáng lên án là cả 2 con đều ko đắp mền và... không mặc quần lót...
Thề luôn, đồ ngủ mình mua thuộc dạng áo váy rộng, dài tới gối (để có gì dễ cởi ), nên thường kéo nhẹ cái là lên tới lưng luôn rồi @@. Giờ 2 con mắm này chả hiểu sao lại nằm đây, ôm mình thì đếu ôm lại ôm nhau. đáng đánh đòn mà...
Mình cũng ngồi đó, ngắm kĩ kĩ 2 đứa một chút. biết là sẽ không làm bậy, nhưng trời cho cơ hội địa hàng thì cũng không nên bỏ lỡ. Tất nhiên cũng có chú ý nhiều tới vài địa điểm du lịch bí ẩn của con Mèo Hoàng nhà mình... Đại khái thì... Mình là thanh niên nghiêm túc chứ hổng phải gay.
Chán chê, mình cũng vào tủ, lấy cái mền, đắp cho 2 đứa nó. Khổ, mình ngủ ko quen nằm mền lắm, vì ghét bị vướng, nên thường chỉnh máy lạnh vừa phải, rồi lăn ra ngủ. Giờ 2 con bé ăn mặc mỏng manh như này, nằm vậy tí nữa cảm lạnh lại khổ.
Rồi mình xuống bếp, mò tủ lạnh, lấy mớ rau củ đã gọt sẵn ra rửa lại, rã đông xương, thịt (cũng đã được chặt nhỏ), rồi cắm cơm, nấu thêm nồi canh hầm xương nữa. Nói nghe oai chứ thật ra hầm xương cũng bằng bếp từ, cứ thả xương vào rồi nêm nếm, xong 5 phút sau thả củ, 2-3 phút nữa là có nồi canh, nhanh khỏi nói luôn =))
Ghé vào phòng, thấy 2 con mắm vẫn ôm nhau ngủ (đm như 2 con less ), mình cũng cười trừ. Cũng may chuyện cũng êm thấm, rồi lấy cái khăn đi tắm sơ lại. Ra tới nơi thì 2 con mắm đã ngồi ở bàn ăn @@ Đồ ăn chúng nó cũng đã dọn lên. Em thấy mình thì lấy đũa gõ vào chén.
- Lẹ lên, em đói quá... - em cũng làm cái mặt mèo vòi vĩnh @.@
Mình nhìn em cười, lắc đầu. Rồi thình lình chợt liếc sơ qua cái... bên dưới... Ôi mọe... em vẫn... không chịu mặc quần lót @@ Nhìn lại cái bồn rửa mặt thì thấy con mèo hư cũng đang đánh răng ở đó, vẫn bộ đồ ngủ... đù... dự là con này cũng không mặc gì rồi @.@
Nghĩ tới đây thì nóng hết cả người. Cũng may khi nãy có lôi được cái sịp mặc đề phòng @@
- Hôm qua nói chuyện một buổi, rồi 2 chị em buồn ngủ quá, lăn ra ngủ luôn.- em nói
- Ơ sao không ngủ phòng kia mà lôi qua phòng anh ngủ làm gì trời?
- Chị nói để anh ngủ một mình buồn, nên qua nằm ngủ chung.
- Ừ, sáng anh dậy thấy 2 cô nương nằm ôm nhau đắm đuối luôn.
- À... - con mèo đỏ mặt... - Anh... đắp mền cho tụi em hả?
- Ờ. Thấy ngủ vậy dễ cảm lạnh quá, nên anh lại tủ lấy cái mền đắp cho 2 đứa.
Con mèo nghe thế mặt đỏ như trái cà luôn... cứ cắm đầu xuống ăn. Có vẻ nó cũng hiểu là lúc nó ngủ lăn lộn thế nào ấy, nên cái áo nó bị kéo lên cao quá eo. Kệ, giả bơ là được.
- Rồi giờ sao? 2 chị em định bày trò gì đây?
- Hông có trò gì hết. - cười em nói - Chỉ là đã giúp anh giải quyết công chuyện xong rồi, 2 người cũng hợp nhau nên thân thôi.
- Thiệt hông đó?
- Thiệt. Mà ăn đi, hỏi gì hỏi hoài thế.
Đồ ăn mình nấu ngon, hiển nhiên. Một phần vì ai cũng đói, một phần là ngon thiệt Ăn rồi mình dọn chén, Mèo thì liếm bếp, à lau bếp, còn em thì lau nhà, dọn phòng.
- Anh nấu ngon ghê.
- Đùa. Anh nấu dở thì thách ai nấu ngon nhé
- Thôi đi pa. Mới khen tí đã quởn rồi.
- Hì.
- Anh...
- Sao?
- Cảm ơn anh.
- Ơn nghĩ gì trời. Anh cũng cảm ơn em vì xảy ra chuyện thế mà vẫn còn bỏ qua được cho anh.
- Em mau quên lắm, nên em ít khi giận ai lâu.
- Ừ, con gái giận dai quá hông tốt đâu.
- Anh...
- Ơi?
- Chắc mai em về thăm nhà. Cũng lâu rồi em chưa thăm ba mẹ nữa.
- Ừ, cũng được đó, lễ tết không về với nhà thì ba mẹ chắc trông lắm. Mà nhớ lên sớm để còn vô học nữa đó.
- Chắc em hông lên nữa.
- Hử?
- Mấy bữa trước ba em có gọi, nói có người hỏi cưới. Ảnh đang làm chủ tịch huyện, đang có quán cafe lớn dưới đó. Nên khi nào rảnh về ra mắt, rồi nếu ưng, thấy hợp nhau thì trước tết đám hỏi, rồi chọn ngày cưới luôn. Em cũng hông cần đi học nữa, về làm quản lý giúp ảnh.
- Sao quyết định đột ngột vậy em?
- Ừm, nói chuyện với chị em cũng thấy em không nên tiếp tục làm phiền anh chị nữa. Có lẽ em nên nhận lời gia đình, rồi từ giờ tập tự lo cho mình thôi.
- Anh thật sự muốn em có một tình yêu trọn vẹn, chứ không phải bất mãn mà lựa chọn thế này.
- Cuộc đời em, em lựa chọn mà anh.

_________________
Arrow lol! Rackingder lol! Arrow
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên https://www.facebook.com/nhoksieu.quay.372
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: [ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?   

Về Đầu Trang Go down
 
[ Truyện Voz ] Là duyên hay là nợ... Là chăn... Hay bị chăn?
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» truyền hình cáp sài gòn sctv
» Tài liệu về truyền hình
» Xin anh chị tư vấn setup 1 bộ truyền hình vệ tinh giá rẻ !!!
» Tìm hiểu về CA trong dòng truyền DVB stream
» Luận văn tốt nghiệp về truyền hình SDTV, HDTV, 3DTV tuyệt hay đây.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
Diễn Đàn Yêu Truyện :: Truyện - Thơ - Văn- Music :: Sưu tầm-
Chuyển đến